LẠC LỐI

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương13
Chương13

❊ ❊ ❊

"Cổ đang khóc rất thảm thiết" y tá trưởng lúc này như phát điên "Bác sĩ Võ, chúng ta cần cứu cổ ngay lập tức, trước khi mọi chuyện quá trễ".

Càng nghe cô ta nói, đầu óc tôi càng trở nên rối loạn.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Y tá trưởng bị thứ kia dụ dỗ sao? Trước tình hình này, tôi phải làm sao mới ổn đây.

"Y tá trưởng, cô bình tĩnh nào".

Tôi không biết làm gì trong lúc này, đành phải hét thật lớn.

"Bác sĩ Võ, anh buông tôi ra, tôi phải cứu cổ" y tá trưởng hình như bỏ lời nói của tôi ở ngoài tai, cô ta hoàn toàn đã bị thứ kia làm cho mê muội.

"Phạc".

Tiếng táng vang lên giòn giã trong không gian yên tĩnh, tôi đã táng thẳng vào mặt y tá trưởng, thực sự tôi không kiềm chế được bản thân mình trước tình huống này nữa, nét mặt của tôi lúc này đã đỏ bừng vì tức giận.

" Bác sĩ Võ, chuyện gì đang xảy ra..."

Sau cái táng, y tá trưởng giống như bừng tỉnh, cô ta ngơ ngác nhìn tôi mà nói không thành câu.

Nhìn thấy y tá trưởng có vẻ đã tỉnh táo, tôi thở một hơi nhẹ nhõm, khẽ nói "Lúc nãy cô bị làm sao vậy? tôi kêu mà cô hoàn toàn làm lơ tôi, giống hệt như bị ma ám vậy".

"Cái gì?" y tá trưởng hoảng hốt kêu lên, lại đột ngột dừng, lập tức nói "Chuyện vừa rồi tôi chẳng nhớ gì hết, giống như có ai đang điều khiển tôi vậy".

Tôi rùng mình, cảm thấy ở chỗ này nhất định có thứ gì đó không sạch sẽ, nó đang muốn dẫn dụ tụi tôi, vì vậy kéo tay y tá trưởng, nói nhỏ "Ở chỗ này ma quái quá, tôi nghĩ tụi mình nên rời khỏi đây trước đã".

Y tá trưởng không nói gì, ngay lập tức gật đầu đồng ý.

Không gian hiện tại cực kỳ mờ tối, phía trước dãy hành lang là cái xác sống đang di chuyển, vì vậy tụi tôi chỉ còn một con đường duy nhất thoát khỏi đây, chính là đi xuống bằng thang bộ.

Đi được một đoạn ngắn y tá trưởng hình như không nhịn được sự lo lắng, liền lên tiếng hỏi "Bác sĩ Võ, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? có phải có hứa không sạch sẽ đang đuổi theo tụi mình, đúng không?".

Tôi gật đầu, vội kể lại tình hình hiện tại.

Vừa nghe xong câu chuyện y tá trưởng ra vẻ khó tin, hỏi "Sao một người đã chết có thể xuất hiện như vậy được? Hơn nữa còn di chuyển, khóc cười, chẳng lẽ câu chuyện về xác sống thực sự có tồn tại hay sao? chuyện này hết sức kỳ quái, từ lúc tôi vào bệnh viện làm việc tới giờ, cũng chưa từng nghe mọi người kể về câu chuyện tương tự, đúng thiệt làm cho người ta cảm thấy khó tin".

Tôi hiểu được suy nghĩ này của y tá trưởng, liền nói "Thực sự thì nếu không tận mắt chứng kiến, tôi cũng hoàn toàn không tin chuyện này có thể xảy ra".

Y tá trưởng nhíu mày "Vậy thì bây giờ... tụi mình nên làm gì đây?... có thể cắt đuôi nó được hay không?".

Nghe y tá trưởng nói những lời này, tôi vội lắc đầu ra vẻ không thể nào, nhưng đột ngột lại nhớ tới một chuyện quan trọng, liền hướng y tá trưởng lo lắng nói "Tôi nói chuyện này, cô nhất định không được sợ đó".

Cô ta ra vẻ khó hiểu nhìn chăm chăm vào tôi, khẽ gật đầu "Có chuyện gì, bác sĩ Võ cứ nói, tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi".

"Chuyện là như vậy cô còn nhớ, có lần tôi đã kể với cô rằng, bác sĩ Đậu đã từng nhìn thấy một bóng người lướt lên cầu thang hay không?".

"Vậy ý anh là...Có một thứ không sạch sẽ, đang từ dưới tầng 1 tiến lên chỗ tụi mình sao?" y tá trưởng hình như đã hiểu lời tôi nói là gì, liền sợ hãi nên tiếng.

Tôi cho một ánh mắt đồng ý, liền tiếp lời "Đúng là như vậy, và hiện tại tụi mình đang trong tình thế bị bao vây, phía trên là cái xác sống đang di chuyển, phía dưới là thứ không sạch sẽ theo như lời nói của bác sĩ Đậu".

"Nếu như vậy, tụi mình nên làm gì đây? lên không được mà xuống cũng không xong, hổng lẽ đứng chờ chết hay sao?" y tá trưởng kinh hãi hỏi.

"Thực ra, chuyện này tôi cũng không biết giải thích làm sao, bởi vì đây là lần đầu tiên tôi vướng vào tình trạng như vậy...".

"Chờ một chút" y tá trưởng bỗng dưng cắt ngang lời của tôi "Lúc nãy tôi nhớ rằng anh lên tầng 4, nhưng tại sao lại có mặt ở tầng 2, không lẽ các tầng trong toàn bệnh viện y Dạ Nguyệt đã thay đổi rồi sao?".

"Chuyện này tôi cũng không rõ" tôi nhìn y tá trưởng mà cười khổ "Nhưng có một chuyện rất kỳ lạ, mà tôi không thể nào giải thích được, đó chính là thang máy, cái thang máy này nó luôn bị hư đúng thời điểm, lúc nãy tôi và Đặng Anh Tuấn vừa mới lên tầng 3, thì nó đã không thể di chuyển được nữa".

Y tá trưởng nhíu mày nghe tôi nói xong, nghi ngờ hỏi "Nghe anh nói như vậy, tôi cũng cảm thấy thang máy có điều quái dị, có khi nào, nó đã bị thứ gì đó điều khiển không?".

Tôi nhìn xung quanh một lượt, sắc mặt ngay lập tức tối sầm lại, khẽ nói thì thào "Tôi nghĩ rằng nó đã quan sát nhất cử nhất động của tụi mình, cũng có thể nói, nó đang điều khiển cả bệnh viện Dạ Nguyệt".

"Anh có nói quá hay không? sao nó có thể điều khiển được nguyên một cái bệnh viện lớn như vầy?" Y tá trưởng vẫn có chút nghi vấn.

"Không sai đâu, cô thử nghĩ mà coi, toàn khu bệnh viện hầu như tầng nào cũng có chuyện kỳ quái khó giải thích, và nhất là hiện tại, hình như các tầng trong bệnh viện đã bị xáo trộn" giọng nói của tôi có chút run run.

"Nếu như nó đang điều khiển toàn bộ bệnh viện Dạ Nguyệt, theo như lời anh nói, thì tụi mình không còn con đường sống nào hết sao?" Y tá trưởng bắt đầu kích động.

"Không hẳn là như vậy" tôi nhếch mép cười "Tình trạng các tầng bị xáo trộn, không phải là đang rất có lợi cho tụi mình hay sao, cô thử nghĩ mà coi, tầng phía dưới có lẽ không phải là tầng 1, và nếu như vậy tụi mình có thể thoát khỏi đây, bởi vì trên cơ bản, cái thứ không sạch sẽ ở tầng 1 không thể nào lên tầng 2 được, đây chẳng phải là trong họa có phước hay sao?".

Y tá trưởng thẩn người nhìn tôi, hình như cô ta vẫn còn chưa tiêu hóa hết mớ thông tin mà tôi đã nói.

Tôi không dừng vẫn giải thích "Vừa nãy tụi mình đã từ tầng 2 rời đi, nhất định tầng phía dưới này không phải là tầng 2, vì vậy tụi mình đã bỏ qua một phần mối lo, sẽ đụng độ căn phòng bị niêm phong và cái xác sống di chuyển, mặt khác do các tầng bị xáo trộn, nên có lẽ tầng bên dưới không phải là tầng 1, và tôi hi vọng rằng, nó sẽ là một trong những tầng lầu an toàn của bệnh viện Dạ Nguyệt".

Y tá trưởng có vẻ không đồng tình với ý kiến của tôi, cô ta đột ngột lên tiếng "Tôi lại không nghĩ như vậy, nếu một khi đã xác định thứ kia đang điều khiển toàn bộ Bệnh viện Dạ Nguyệt, thì không thể nào nó chừa ra cho tụi mình một con đường sống được, bởi vì trên cơ bản những người tiếp xúc với nó, đều nhất định sẽ có những kết thúc không mấy tốt đẹp, điển hình như tình trạng của cái xác sống kia".

Tôi sửng sốt, lập tức nói "Đương nhiên là không phải như vậy, cô nên nhớ một điều rằng, hầu hết những người vô tình nghe được hay chứng kiến, đều có thể bình bình an an mà sống tiếp, điều này chứng tỏ rằng, cái thứ điều khiển toàn bộ bệnh viện kia cũng có chọn lọc về người chết, giống như kiểu phải hợp với bổn mạng của nó, mới có thể tiếp nhận thành người chết được, còn nếu không sẽ hóa điên hoặc là bị bịnh rất nặng".

Lúc này y tá trưởng tựa hồ lâm vào trầm tư, ánh mắt của cô ta đang dần chìm vào ảm đạm.

Tụi tôi sau câu nói kia liền bắt đầu im lặng, một sự im lặng hết sức quái dị, như thể mỗi người đều có một ý nghĩ, nhưng lại không thể nói ra được.

Trong không gian mờ tối, toàn bộ cầu thang như kéo dài vô tận, cứ bước đi mãi mà chẳng tới được điểm dừng. Tiếng bước chân vang lên, tạo cho tôi cảm giác như thể có nhiều người đang bám theo phía sau.

Đang im lặng, bỗng dưng y tá trưởng liền lên tiếng hỏi "Bác sĩ Võ, vẫn còn một chuyện tôi chưa hiểu, theo anh nghĩ, thì cái thứ điều khiển toàn bộ bệnh viện Dạ Nguyệt đang ẩn nấp ở đâu?".

Tôi ngẩn người nhìn cô ta nét mặt có chút lo lắng vội vàng đáp "Thiệt tình thì tôi cũng không biết thứ kia rốt cuộc đang ẩn nấp ở đâu, nhưng tôi chắc chắn một điều rằng, nơi nó ở chính là một cái huyệt".

"Huyệt? Đây không phải là nơi chôn cất người chết hay sao? Nếu nói nơi thích hợp nhất ở trong bệnh viện Dạ Nguyệt, thì tôi nghĩ chắc chắn là phòng xác rồi" y tá trưởng suy đoán.

"Không hẳn là như vậy, tôi đã từng đọc trong một cuốn sách, nó miêu tả có rất nhiều huyệt khác nhau, những nơi thích hợp để tạo ra một huyệt chính là nơi cực kỳ u ám, chỉ có điều ở bệnh viện Dạ Nguyệt, tôi vẫn chưa biết rốt cuộc nơi nào là u ám nhất".

"Khoan đã bác sĩ Võ, nghe anh nói như vậy, hình như tôi có một chút liên tưởng tới một nơi cực kỳ u ám trong bệnh viện Dạ Nguyệt" y tá trưởng Ngữ khí kích động.

"Vậy rốt cuộc là nơi nào?" tôi tò mò lớn tiếng hỏi.

Y tá trưởng nuốt một ngụm nước miếng, rồi hình như liên tưởng tới chuyện gì đó mà lạnh giọng trả lời "Ở trong bệnh viện Dạ Nguyệt này, ngoài những người đã làm việc lâu năm như tôi ra, thì chỉ có viện trưởng và phó viện trưởng biết được chuyện này".

Nhìn cái cách mà y tá trưởng nói, tôi có thể mường tượng ra, chuyện mà cô ta sắp nói cực kỳ kinh dị.

"Có một căn phòng rất quái dị ở trong bệnh viện này, bình thường nó sẽ không xuất hiện, tuy nhiên nếu gặp phải người hợp với bổn mạng, thì đột ngột nó sẽ xuất hiện ra....".

"Bác sĩ Võ, y tá trưởng, hai người vẫn còn ở đây sao?" Giọng một cô y tá vang lên, khiến cho câu nói của y tá trưởng bị cắt ngang.

Tụi tôi ngay lập tức quay đầu nhìn sang, y tá trưởng phản ứng nhanh nhất, cô ta liền lên tiếng hỏi " Trần Tuyền, có chuyện gì mà cô hớt ha hớt hải như vậy?".

Trần Tuyền hít một hơi thật sâu, vội vàng trả lời "Bệnh nhân ở phòng số 4 đang bị sốc thuốc từ nãy tới giờ".

Vừa nói xong câu này, Trần Tuyền vội vàng kéo tôi đi ngay lập tức.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.