Tuy nhiên gương mặt của người kia vô cùng bình thản, như không có chuyện gì xảy ra vậy. Mà nhìn kỹ mới thấy, khuôn mặt này, không phải là của cái người trong tấm hình sao?.
"Chuyện này... Chuyện này rốt cuộc là sao?" Tôi lùi về sau từng bước, giọng nói có chút run run.
Không gian xung quanh im như tờ, lạnh lẽo mà quái dị.
"A, chuyện này là sao? Người kia là ai? Còn anh nữa....." Tôi cảm thấy hoang mang về mọi thứ, lập tức khẩn trương kêu lớn "Anh đang ở đâu? Có phải anh muốn hù dọa tôi không?".
Sau câu nói của tôi, thì xung quanh vang lên tiếng bước chân khe khẽ, nó đang hướng tới chỗ tôi.
"Bác sĩ Võ, cậu bị gì vậy? Sao lại đột ngột đi vào đây, rồi la lối ầm ĩ? cậu có nhận thức được hiện tại chúng ta đang ở đâu hay không?"Lý Hàn Thiên khó chịu quát, nét mặt có vẻ không an.
"Bác sĩ Lý, sao lại là anh?".
Tôi có chút bất ngờ khi Lý Hàn Thiên xuất hiện, còn anh ta thì mắt bự mắt nhỏ, ngạc nhiên nhìn tôi.
"Bác sĩ Võ, cậu đang nói gì vậy? Cái gì mà lại là tôi... không lẽ còn ai khác sao?" Tiếng của anh ta đột nhiên lớn "Rốt cuộc từ nãy tới giờ, cậu đang gặp phải chuyện gì vậy?".
Tôi im lặng không trả lời anh ta, lúc này chỉ cảm thấy mọi chuyện đã bắt đầu rối rắm lên, không biết rốt cuộc đâu là thực đâu là ảo.
"Bác sĩ Võ, cậu chạy vào đây, nhất định là biết trong đây có gì rồi đúng không? Cậu.....".
Xẹt... Xẹt...
Câu nói của Lý Hàn Thiên còn chưa xong, thì đã bị một âm thanh chói tai lấp vào, nó giống như tiếng xẹt điện cao áp, nhưng mà trong căn phòng này đâu có ánh đèn? Sao lại xảy ra chuyện này được?.
Còn chưa nhận thức được chuyện gì, Lý Hàn Thiên nhẹ nhàng tức giận một câu "Thúi quá...".
Tiếng xẹt điện chói tai ngừng lại, không gian lần nữa lâm vào im lặng, giống như lúc nãy có ai đó chọc ghẹo tụi tôi vậy.
Cạch.
Một tiếng vang.
Toàn bộ không gian xung quanh được bật sáng chưng.
"Kia là.." Lý Hàn Thiên thanh âm rất thấp, lại khe khẽ, khung cảnh xung quanh, làm cho anh ta chấn động cực lớn trong vòng mấy giây vẫn không lấy lại được bình tĩnh, điều này chưa từng xảy ra với anh ta, nét mặt của anh ta hiện giờ, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi và cũng vừa nghi vấn.
"Người... " miệng tôi dường như cứng đơ, không thể nào nói thêm.
Đinh.
Một âm thanh vang trong đầu tôi.
Nó khiến cho tôi có chút chóng mặt, thân người lạnh buốt.
Đôi chân tôi bắt đầu lảo đảo, ánh mắt không thể rời khỏi những thứ trước mắt.
Mọi thứ xung quanh đều như bị xáo trộn cả lên, những cái xác của bệnh nhân hoặc những người mất tích trong bệnh viện, hiện tại đã dồn lại vào đây, nơi này giống như một không gian giam cầm họ.
Đầu tôi ong ong lên những tiếng kêu gào của họ, giống như linh hồn của họ chẳng thể nào siêu sanh được.
Người chết.
Hết thảy đều là người chết.
Tôi nuốt một ngụm nước miếng, để lấy lại chút bình tĩnh.
Cảnh tượng này thiệt khủng khiếp.
Chân mày của tôi nhíu lại, thân thể cũng bắt đầu cứng ngắc, nhưng sau đó lại khẽ run rẩy.
Hình như chúng đang phân hủy.
Mùi hôi thúi lan tỏa khắp mọi nơi, tôi vội dùng tay che mũi mình lại
Trong đầu lại không ngăn cản những hình ảnh đáng sợ kia, đang dần được tiếp nhận.
Hàng loạt những cái xác người đang dần phân hủy, rải rác khắp xung quanh đây. Họ đều có hình dạng cong quẹo, có lẽ trước khi chết đã nhìn thấy đều gì kinh khủng lắm. Điểm duy nhất của họ là đôi mắt không có tròng đen.
Giống như bị ai đó lấy đi mất khi vừa mới chết. Toàn bộ hiện rõ ràng trước mặt.
Số lượng của những cái xác này lên tới hàng chục hàng trăm, chúng chồng chất lên nhau, xếp cạnh tường, dọc theo bốn phía. Tôi tự hỏi, không biết tại sao lại nhiều tới như vậy, bởi những người mất tích trong những câu chuyện chưa tới năm chục. Hay là còn có xác chết trong bệnh viện, và những người bị thay thế thể xác như là anh hai của Hàn Dĩ.
Ý nghĩ đó liền xông vào trong tâm trí, khiến cho tôi run lên từng đợt, thực sự quá sức tưởng tượng mà.
Chắc chắn trong cái huyệt này, chứa rất nhiều vong hồn oán hận.
Chỉ có điều tôi không hiểu, tại sao chúng lại được đặt ở đây, và lại còn sát vào tường nữa?.
Không lẽ... Có mục đích gì sao?.
Tế tự, là một nghi lễ, cũng vì vậy cách sắp xếp thời gian và mọi thứ phải theo một chuẩn mực nào đó, đã quy định từ trước.
"Xác người... Nhiều tới như vậy..." tôi nhịn không được, vô thức lên tiếng "Còn bốc mùi hôi thúi... Rốt cuộc là định thực hiện nghi lễ gì?".
"Còn một cái xác treo trên không trung nữa".
Giọng nói lạnh băng của Lý Hàn Thiên vang lên, khiến cho câu nói của tôi bị cắt ngang.
Tôi vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, miệng thì thào "Là anh ta?".
Lý Hàn Thiên nhíu mày, hỏi "Ai? Cậu quên người này sao?".
"Người kia chính là cái người bí ẩn, thường được nhắc tới trong những câu chuyện ma quái" tôi chậm rãi giải thích, "Ngoài ra tôi còn nhìn thấy hình của anh ta, mỗi khi nơi đó xuất hiện ma quỷ".
"Nói vậy...đây chẳng phải là Hồi Âm... Tế Tự sao?" Lý Hàn Thiên kêu lớn.
"Hồi cái gì tế tự hả?" tôi khó hiểu, liền lên tiếng hỏi.
"Hồi âm tế tự" Lý Hàn Thiên nhấn mạnh từng chữ, sắc mặt tối sầm, nuốt nước miếng, giải thích "Nghi lễ này, hiểu đại khái chính là hồi sanh một vật cực âm sống lại".
Tôi ngẩn người ra một lúc, hình như lọai hình tế tự này tôi đã từng nghe qua "Hết thảy... Hết thảy thi thể ở đây đều là những người ở bệnh viện, chẳng lẽ tế tự chính là lấy thi thể người chết sắp xếp xung quanh căn phòng này, không.. không đúng, phải là có người chết có người sống mới đúng, vậy phải cần có những tế phẩm còn sống, chỉ là hồi âm tế tự chẳng phải nhất định cần một người sống thực hiện, chứ không thể do chính huyệt làm được, mà viện trưởng đã...".
Lý Hàn Thiên khẽ cười, xen ngang vào "Nguyễn Thừa Trí trên cơ bản đã chết, nhưng mà huyệt muốn lợi dụng tham vọng của hắn, để tìm kiếm năng lượng cùng thực hiện tế tự hồi âm, nên mới khiến cho hắn nhận định bản thân còn sống và đang làm chủ huyệt".
"Khoan đã" tôi đột ngột nghĩ tới một chuyện nhưng cũng cùng lúc này xung quanh vang lên tạp âm.
Rè... Rè...
Rè... Rè...
Tạp âm lần này vang vọng khắp mọi nơi.
Tôi hoang mang, nhìn hết thảy xung quanh "Chuyện gì vậy?.. tạp âm này.. không lẽ....".
"Nó đã tới rồi, một khi nó xuất hiện, sẽ có những chuyện chúng ta không thể nào tưởng tượng nổi".
Tôi hốt hoảng giật mình một cái rất mạnh, đưa ánh mắt nhìn chằm chằm về nơi phát ra âm thanh.
Hiện tại tuy trong phòng có ánh sáng, nhưng mọi thứ cứ mờ mờ ảo ảo kỳ lạ.
Rè.... Rè...
Rè... Rè....
Tạp âm càng lúc càng lớn, và hình như đang di chuyển về phía tụi tôi.
Cạch.
Âm thanh vừa vang lên, bóng tối đã bao trùm toàn bộ căn phòng.
Toàn thân tôi bắt đầu run rẩy nhẹ nhẹ, mắt trái vô thức giựt giựt, đầu óc đang cố gắng tập trung coi thử thứ gì đang tới.
Tại sao bản thân tôi không thể trấn tĩnh lại tinh thần được?.
Tạp âm lúc này... Rốt cuộc là sẽ mang theo thứ gì tới?.
Tôi vội di chuyển về phía bên Lý Hàn Thiên.
Trong không gian như vậy, dù sao cũng phải có cảm giác mình không cô đơn mới có thêm dũng cảm được.
Nhưng tôi đã di chuyển được năm bước, mà vẫn chưa tới chỗ anh ta. Rốt cuộc anh ta đứng cách tôi bao xa?.
Hay là anh ta đã rời đi chỗ khác rồi.
Tôi lo lắng ngóng tai nghe xung quanh, mồ hôi hột đã ướt hết người.
Rầm.
Phía cánh cửa không biết đã xảy ra chuyện gì vội vang lên một tiếng rất lớn, tiếp đó hàng loạt tiếng bước chân gấp gáp chạy vào.
"Mau lên! Mau đưa Huỳnh Tuấn treo lên bên trên đây, tụi mình sẽ cùng nhau thực hiện tế tự" giọng nói gấp gáp của Nguyễn Thừa Trí vang lên.
"Nhưng mà bác sĩ Nguyễn, Huỳnh Tuấn vẫn còn sống mà, tụi mình làm như vậy, có thất đức hay không?" Một giọng nữ lo lắng vang lên, người này tôi không quen.
Nguyễn Thừa Trí hừ một tiếng, sau đó tức giận quát "Đổng Nhã Văn, tới giờ này mà cô vẫn chưa tỉnh ngộ hay sao? Chính cậu ta đã phụ tình cô, đã khiến cho cô ra nông nỗi như vầy, cô không hận cậu ta sao? Nghe tôi đi, sau khi tế tự, tụi mình sẽ có tất cả".
Đổng Nhã Văn im lặng không lên tiếng, rồi thời gian trôi qua một khoảng ngắn, bất chợt âm thanh sột soạt vang lên.
Tôi có thể tưởng tượng được, nó chính là tiếng động họ đang thực hiện hành vi không tánh người của mình.
Bầu không gian xung quanh rất tối, tôi phải dựa trên âm thanh của mọi thứ, để xác định chuyện gì đang diễn ra.
Lạch cạch....
Lạch cạch...
Mùi nhan khói lan tỏa khắp mọi nơi, hình như Nguyễn Thừa Trí và Đổng Nhã Văn đang tiến hành nghi lễ tế tự.
"Bùa chú dẫn lối, tế phẩm dẫn đường, thông hành âm dương, hồi sanh huyệt ngục".
Lời của Nguyễn Thừa Trí vừa dứt, ngay lập tức một luồng gió cực mạnh thổi tới, lạnh lẽo mà ghê rợn.
A...a....
Tiếng la thảm thiết của một chàng trai vang lên, loạt âm thanh này mang tới cảm giác đau đớn tột cùng.
Rầm... Rầm....
Rầm... Rầm...
Đột nhiên gió ngừng thổi, ở hướng ngược lại vang lên âm thanh đập ca vang vọng.
"Huỳnh Tuấn, anh thả em ra đi, em biết lỗi rồi, năm xưa em không nên lấy anh làm tế phẩm...em....mmm".
Giọng la khóc của Đổng Nhã Văn kêu gào dữ dội, cô ta có vẻ đang rất tuyệt vọng.
"Á... lửa... Anh muốn thiêu chết em sao?... tha mạng cho em đi mà.... Toàn bộ mọi thứ đều do Nguyễn Thừa Trí cầm đầu... Em...".
Lời nói còn chưa hết, đã tắt lịm đi.
Phía đối diện phát ra tiếng người.
"Niêm phong căn phòng đó lại cho tôi, đồng thời dập tắt mọi tin đồn ma quỷ".
Cạch.
Nguyễn Thừa Trí bực bội quát lớn vào điện thoại, sau đó hắn lại cười rất lớn, một điệu cười khiến cho người khác sợ hãi.
"Ha ha ha, Huỳnh Tuấn, cậu đã giúp tôi rồi, Đổng Nhã Văn chết cũng tốt, sau này bí mật tế tự sẽ không còn ai biết".
Không gian lại im lặng, không còn tạp âm nữa.
Giờ phút này, tôi đã hiểu hết toàn bộ sự việc, những chuyện ma quỷ ở bệnh viện này bắt đầu từ lúc Nguyễn Thừa Trí cùng Đổng Nhã Văn thực hiện tế tự người sống, người chết bí ẩn trong căn phòng bị niêm phong ở tầng 2, chính là Đổng Nhã Văn, cái xác treo giữa phòng này tên là Huỳnh Tuấn.