HUYỆT

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương21
Chương21

❊ ❊ ❊

Tôi vào trong thang máy, hớt ha hớt hải bấm vào nút lên tầng 6. Chỗ đó chính là nơi Đậu Quân có những biểu hiện kỳ lạ, nếu tôi đoán không lầm, nhất định anh ta đã phát hiện ra chuyện gì ở đó.

Tầng 6 cũng là nơi Đan Ninh muốn tới, trong lần đi thang máy kỳ lạ với cô ta, từ lúc đó tôi luôn có cảm giác cô ta hình như không phải là người.

Nút tầng 6 sáng đèn, cánh cửa thang máy cũng ngay lập tức mở ra.

Lý Hàn Thiên đột ngột xuất hiện trước mặt tôi, anh ta nghi hoặc hỏi"Bác sĩ Võ? Sắc mặt sao lại sợ hãi như vậy?".

Tôi thở một hơi dài, bởi lúc nãy có chút ngạc nhiên với sự xuất hiện của anh ta, nên mới bày ra biểu tình như vậy.

"À mà nhân đây, cậu cho tôi hỏi một chuyện luôn, hình như ngày hôm qua cậu xử lý tư liệu phòng 305 phải không?.... Vậy trong lúc xử lý cậu có phát hiện ra gì không?.... Giả xử là một chuyện gì đó rất khác lạ chẳng hạn?" Lý Hàn Thiên nói chuyện có chút ngập ngừng, vẻ mặt cũng trở nên trầm trọng.

Tư liệu phòng 305 sao? Không lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?.

Nhắc tới đó tôi mới nhớ, hình như tư liệu phòng 305 đã được xử lý xong xuôi, chỉ có điều, tôi lại không quên mất đã giải quyết nó như thế nào?.

Bệnh nhân... Phòng 305.....tư liệu bệnh án...

Tôi chống trán, cố gắng bắt buộc bản thân mình nhớ lại, nhưng hình như vẫn không có chút ký ức nào về những gì bên trong tư liệu đó, còn nữa, trong lúc xử lý tôi đã ngủ quên... Vậy chuyện này...

"Tư liệu bệnh án phòng 305, cậu có chắc chắn là nó tồn tại không?" Lý Hàn Thiên bỗng dưng nói câu này, nét mặt của anh ta lộ ra vẻ kỳ quái, "Cậu có dám khẳng định là như vậy không? kể cả bệnh nhân kia, có chắc chắn tồn tại không?".

"Không thể nói như vậy được, rõ ràng viện trưởng đã biểu tôi xử lý tư liệu bệnh án phòng 305, mặt khác sáng nay tôi còn cầm nó mà" Tôi vội vàng giải thích.

"Đúng là sáng nay tôi cũng có nhìn thấy cậu cầm nó trên tay" Lý Hàn Thiên gật đầu đồng ý, sau đó lại nghi ngờ nói "Nhưng mà... ".

Đột nhiên lúc này hình như xuất hiện một loại tạp âm, khiến cho đầu óc tụi tôi rất khó chịu.

Lý Hàn Thiên bị loại tạp âm này làm cho tức giận, nghi hoặc hỏi "Âm thanh gì vậy?".

Mồ hôi trên trán tôi chạy ra, tầm mắt cũng bắt đầu có chút mơ hồ, tôi lắc lắc đầu cắn răng nói "Chúng ta mau rời khỏi đây đi".

"Rời khỏi đây?" lý Hàn Thiên nhìn chằm chằm tôi, khó hiểu lên tiếng hỏi "Tại sao chúng ta phải rời khỏi đây?".

"Tôi không biết nữa..." vừa lắc đầu, tôi vừa đưa ánh mắt nhìn không rõ mọi thứ, hướng anh ta "Hình như có cái gì đó rất nguy hiểm đang tiến gần tới chỗ chúng ta....".

Tôi nhìn Lý Hàn Thiên, trong ánh sáng mờ tối, hình như anh ta có chút sợ hãi, trên trán đã ướt đẫm mồ hôi.

Không còn cách nào khác, tôi liền chụp lấy tay anh ta "Chúng ta hình như đã bị lạc vào "huyệt", bây giờ phải tìm đường thoát ngay, không thôi tánh mạng sẽ khó giữ".

"Huyệt?" Lý Hàn Thiên nhíu mày hỏi "Cậu đừng nói là, chúng ta đã lạc vào "huyệt" của bệnh viện rồi đó nha?".

Có vẻ như anh ta đã hiểu chuyện khủng bố gì đang diễn ra.

Tầng 6 hiện tại không có người, giống hệt lần trước khi đi cùng với Đan Ninh, không lẽ tầng này chính là cửa vào của "huyệt" chăng? Vậy thì Đan Ninh vào đây làm gì? Không lẽ cô ta đã chết rồi, hoặc đã hóa thành một phần của "huyệt".

Nếu vậy, cuộc điện thoại kia, nói không chừng chính là cô ta đang muốn cảnh cáo tôi, và tạp âm lúc đó, có khi nào chính là cái thứ đang tiến tới gần tụi tôi không?.

"Bác sĩ Võ, rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao chúng ta lại rơi vào "huyệt" chứ?" Lý Hàn Thiên vừa chạy vừa lên tiếng hỏi, trong giọng nói tôi có thể cảm thấy anh ta đang cực kỳ hoảng sợ.

"Theo như tôi nghĩ, thì tầng 6 chính là nơi dẫn vào "huyệt", vừa lúc nãy chúng ta đã vô tình lạc vào khi "huyệt" mở" sắc mặt của tôi lúc này có vẻ đã rất khó coi, bàn tay tôi gắt gao nắm lấy cánh tay của Lý Hàn Thiên "Với lại, theo như mạch suy nghĩ trên, cái thứ phát ra tạp âm khó nghe kia, chính là kẻ canh giữ huyệt".

Cánh tay của Lý Hàn Thiên khẽ run, tôi mơ hồ có thể cảm thấy anh ta đang sợ hãi, tuy nhiên cũng giống như vừa nghĩ ra một chuyện cực kỳ kinh khủng.

"Bác sĩ Võ, cậu nói tôi nghe thử coi, chính cậu là người xử lý hồ sơ bệnh án phòng số 305, nhưng trên thực tế thì căn phòng đó hoàn toàn không tồn tại, tuy nhiên cậu lại đưa ra tư liệu của nó một cách hoàn toàn chính xác, như thể nói thực sự hiện diện, vậy thì chuyện này phải giải thích làm sao đây?" Lý Hàn Thiên gằn giọng hỏi.

Cái gì? Phòng 305 không tồn tại sao?.

Toàn bộ cơ thể của tôi nhịn không được sự sợ hãi mà rung lên nhẹ nhẹ, trong đầu liên tục hiện ra câu hỏi đó, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? đêm hôm đó có phải tôi đã xử lý tư liệu bệnh án phòng 305 không? Hay là một ai khác?.

"Có vẻ như cậu cũng không chắc chắn về việc, mình đã xử lý thực sự hay không? Với lại, mọi chuyện bắt đầu đi vào mơ hồ, từ lúc viện trưởng biểu cậu xử lý đúng không?" Lý Hàn Thiên lúc này giống hệt như đang tra hỏi tôi vậy.

Tôi hít một hơi sâu, trầm giọng trả lời "Đúng vậy.... từ khi nghe lệnh của viện trưởng, hình như mọi chuyện đã có chút gì đó bất thường".

Ngữ điệu của tôi lúc này vô cùng không được tự nhiên, có lẽ chính bản thân tôi cũng không biết những chuyện tối hôm đó có phải là thực hay không?.

Đầu tiên là việc có thực sự viện trưởng đã mệnh lệnh cho tôi hay không? tiếp theo là sự xuất hiện và biến mất kỳ lạ của Đan Ninh? cuối cùng, tại sao tư liệu bệnh án phòng 305 lại ở trên bàn làm việc của tôi?.

Trong lúc tôi còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, thì lý Hàn Thiên kích động kéo tôi về phía anh ta "Bác sĩ Võ, hình như thứ kia không còn đuổi theo chúng ta nữa".

Câu nói vừa dứt, tôi liền ngay lập tức quay lại nhìn phía sau, toàn bộ không gian mờ tối trống không, đồng thời tạp âm kia đã biến mất hoàn toàn.

"Sao nó lại biến mất?" Lý Hàn Thiên đưa ánh mắt khó hiểu nhìn chằm chằm vào tôi, hô hấp của anh ta cũng bắt đầu dồn dập, "Có khi nào, hai người chúng ta đã tiến vào một nơi khác sâu hơn trong "huyệt" rồi hay không?".

Tôi nhìn anh ta một cái, sau đó quay sang nhìn một lượt không gian xung quanh, lúc này một cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng.

Nếu đúng thiệt tụi tôi đã vào sâu bên trong "huyệt" thì chuyện này càng lúc càng trở nên tồi tệ rồi, rõ ràng những người vào "huyệt" nhất định sẽ có kết cuộc không tốt đẹp, mà càng vào sâu bên trong thì càng khó lòng thoát khỏi được nơi này.

Không gian xung quanh im lặng một cách đáng sợ.

Mọi ngóc ngách ở nơi này, như bị sương mù của bệnh viện bao phủ lấy, mãi không tan, chốc chốc có thể cảm thấy những linh hồn vô tình bị hút vào đây, cứ phiêu động không ngừng.

Tôi đột nhiên cảm thấy, có khi nào đây chính là kết cục của bản thân không? Có thể sẽ trở thành người không ra người ma không ra ma, như là Đan Ninh, hay sẽ trở thành con mồi của thứ điều khiển bệnh viện Dạ Nguyệt.

"Bác sĩ Võ" Lý Hàn Thiên lay động người tôi.

Khi thấy tôi khó hiểu nhìn, anh ta liền hít một hơi sâu, rồi trầm giọng hỏi "Nếu hiện tại đã vào sâu bên trong, vậy thứ gì sẽ chào đón chúng ta tiếp theo đây?".

Thứ gì sao? Tôi hoàn toàn không biết, hiện tại trong đầu tôi đang rất rối rắm.

Nếu nó tới, chắc chắn chỉ có thể chạy trốn.

Đứng trước thời điểm quan trọng nhất, nhưng bản thân tôi vẫn chưa biết, tới tột cùng thứ điều khiển bệnh viện Dạ Nguyệt là gì? Người hay quỷ?.

Cho nên, tôi không thể đưa ra quyết định vội vàng được.

Một khi hành động lỗ mãng, ngay lập tức kết cuộc xấu sẽ diễn ra.

Tôi nhìn vào khoảng không tối tăm trước mặt, đầu óc cố gắng xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc, đã chứng kiến và đã nghe người ta kể về những chuyện lạ của bệnh viện.

Nhất định những thứ đó chính là manh mối, một khi giải quyết được bí ẩn nằm trong những manh muối đó, nhất định sẽ biết được bộ mặt thật của thứ kia.

Sàn sạt.

Sàn sạt.

Ở phía trước, một âm thanh quen thuộc lọt vào tai tôi.

"Bác sĩ Lý" tôi kêu lên.

Nhưng hình như lý Hàn Thiên hoàn toàn không nghe thấy âm thanh gì xung quanh.

Sàn sạt.

Sàn sạt.

Tâm trạng tôi ngay lập tức hoảng loạn, vội dựng lỗ tai cẩn thận nghe kỹ.

Hình như là tiếng bước chân của ai đó.

"Bác sĩ Lý" Tôi vừa kêu lớn tiếng, vừa lay động thân người của Lý Hàn Thiên.

Lúc này, anh ta có chút giật mình, nghi hoặc nhìn tôi mà hỏi "Cái gì vậy?".

"Hình như....có người bước tới" tôi nói chuyện khá nhỏ, ánh mắt thì luôn hướng về phía trước.

Đôi mắt anh ta lộ ra vẻ hoảng hốt, ngay lập tức nhìn về phía trước.

Sâu trong bóng tối dày đặc, hình như ẩn hiện một khuôn mặt, một ánh mắt, đang nhìn chăm chăm về phía tụi tôi, kéo theo đó, là tiếng bước chân sàn sạt trên dãy hành lang đối diện.

"Tụi mày vào đây là muốn phá hư chuyện của tao sao? Khả năng đó, tụi mày có không?" thanh âm bén nhọn đột ngột vang lên "Đây là "huyệt", là địa bàn cho tao làm chủ, tụi mày biết không?".

Trước tình huống hiện tại, tôi có thể mơ hồ suy đoán được, người đang nói chuyện, chắc chắn là kẻ điều khiển bệnh viện Dạ Nguyệt.

Chỉ là kẻ kia cư nhiên lại là con người?.

Với lại, theo như câu nói lúc nãy của hắn, chắc chắn hắn đã hiểu lầm rằng, tụi tôi đã biết được bí mật mọi chuyện, và đang tìm cách phá hủy.

Thuận theo điều này, tôi vội vàng nghiêm giọng đáp "Tôi biết".

Người kia đột ngột cười lớn, sau đó lại ra giọng mỉa mai hỏi "Nếu đã biết rõ như vậy rồi? tại sao còn muốn đâm đầu vào chỗ chết?".

Tôi im lặng không trả lời, coi bộ hắn đã chuẩn bị mọi thứ kỹ lưỡng, đề phòng có người đột nhập vào "huyệt".

Bộ dạng của hắn bắt đầu hiện ra rõ ràng khi tới gần chỗ tụi tôi hơn, một người đàn ông trung niên, ăn bận hết sức lịch sự bảnh bao, vả lại còn cực kỳ quen thuộc, khiến cho Lý Hàn Thiên nhịn không được lên tiếng "Viện trưởng - Nguyễn Thừa Trí".

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.