Mấy hôm sau, Đậu Quân đột ngột bị sốt nên xin nghỉ một tuần liền. Còn nữ bệnh nhân kia, thì được chuyển vào bệnh viện tâm thần, vì tình trạng hết sức nghiêm trọng.
Tôi cũng chẳng cảm thấy có điều gì kỳ quái, bởi vì sau những sự việc ngày hôm đó trở lại đây, thì chẳng có chuyện gì khác lạ.
Hôm nay công việc của tôi xong sớm, cũng không có bệnh nhân, nên buồn chán, liền xuống bên dưới tán gẫu với y tá trưởng.
Vừa bước tới tầng một, đã nghe giọng nói của Đặng Tuấn Anh âm vang "Bệnh nhân ở phòng số 13 tầng 6 nghe nói cứu không được, cuối cùng vẫn chết".
Đối với bệnh nhân phòng số 13 tầng 6 tôi có chút ấn tượng, nhưng chẳng phải gần đây theo bệnh án thì anh ta đã có chút hồi phục rồi mà, vì sao bây giờ lại đột ngột chết như vậy.
"Đúng là bây giờ mới thấy đó, thì đã chết đó" y tá trưởng bên cạnh thở dài.
"Chàng trai kia đúng thiệt đã tận số, vài ngày trước tình hình sức khỏe đã có phần chuyển biến tốt lên, nhưng không ngờ vừa mới đó, mà đã hấp hối rồi qua đời" Lâm Cẩm Tiên ở bên cạnh thêm vào.
"Mà nghe nói, trước đó vài ngày ảnh còn khoe với tôi rằng đã gặp được một bệnh nhân nữ rất xinh đẹp, còn hứa hẹn sẽ cưới xin" Đặng Tuấn Anh liền liên tưởng lại những chuyện trước kia.
"Đúng rồi" Lâm Cẩm Tiên gật đầu "Lần nào tôi tới đem thuốc cho ảnh, ảnh cũng mừng rỡ khoe với tôi rằng, cô ấy đẹp thế nào, cô ấy tốt thế nào, cô ấy quan tâm tới ảnh như thế nào".
Y tá trưởng nghe tới đó liền tối sầm mặt lại "Nói tới đây, tôi mới để ý hình như từ lúc cậu ấy nhập viện tới giờ, tôi có thấy cô gái nào tới gần cậu ấy đâu? đúng thiệt là kỳ quái".
Lời của y tá trưởng vừa dứt, hai người kia bỗng dưng im lặng không nói tiếng nào.
"Bác sĩ Võ, anh mới xuống à?" Đặng Tuấn Anh vô tình nhìn thấy tôi, liền lên tiếng trêu chọc "Mấy ngày nay bác sĩ Đậu xin phép nghỉ bịnh, em cảm thấy anh có chút buồn buồn, bình thường anh và ảnh dính nhau như sam, bây giờ thấy anh đi một mình cảm thấy không quen mắt".
Lời của cậu ta vừa dứt, y tá trưởng liền tiếp lời "Đúng vậy đó, hổng có bác sĩ Đậu ở đây, cũng cảm thấy nhớ".
"Bác sĩ Đậu, ảnh cũng đúng thiệt là rất kỳ lạ, ngày hôm đó tôi vẫn thấy ảnh hết sức bình thường mà, sang ngày hôm sau nói bịnh là bịnh rất nặng, rồi chẳng nói với ai một lời, liền đưa đơn xin nghỉ cho viện trưởng, tôi thiệt tình cũng không biết rằng, ảnh là bịnh thiệt hay là làm bộ".
Tôi biết họ đang cố tình trêu chọc, nên cũng thuận theo ý ra vẻ khá bực bội về việc nghỉ phép của Đậu Quân.
"Mà nói tới đây, tôi mới nhớ tới một chuyện, từ khi bác sĩ Đậu nghỉ, buổi tối nào cũng có một chàng trai lạ mặt tới tìm" Đặng Tuấn Anh trầm ngâm lên tiếng.
"Là chàng trai nào?" y tá trưởng nhíu mày hỏi.
"Thì là cái người tối nào, tôi cũng thấy lẩn quẩn phía bên ngoài bệnh viện chúng ta đó, tôi hỏi thì anh ta nói rằng tới tìm bác sĩ Đậu" nói tới đây, nét mặt của cậu ta cực kỳ nghiêm túc.
"Là người nào lẩn quẩn bên ngoài bệnh viện chúng ta á? sao tôi chưa từng thấy qua" Lâm Cẩm Tiên vẻ mặt có chút khó hiểu.
Y tá trưởng cũng có chút do dự, lắc đầu "Ừ, chị cũng chưa từng thấy".
Đặng Tuấn Anh liền cảm thấy kỳ quái nói "Tại sao lại không thấy anh ta chứ, rõ ràng anh ta đã lẩn quẩn ở bên ngoài bệnh viện gần được một tuần nay rồi, bác sĩ Võ, anh có nhìn thấy không?".
Cậu ta liền quay sang nhìn tôi, lúc này tôi liền lắc đầu đáp "Kỳ thiệt, kỳ thiệt, anh cũng chưa từng thấy".
"Không thể nào, rõ ràng chính mắt em nhìn thấy mà".
Cậu ta vẫn nhất quyết cho rằng mình không nhìn lầm, vì vậy tôi liền hỏi "Nếu chàng trai đó tìm gặp bác sĩ Đậu, vậy cậu có biết cậu ấy tìm vì mục đích gì không?".
"Cái chuyện này thì em chưa hỏi qua" Đặng Tuấn Anh lắc đầu lia lịa, giọng nói có chút sợ hãi "Bởi vì em cảm giác rất sợ hãi khi nói chuyện với người này, nên em không dám nói chuyện nhiều".
Vừa nói cậu ta vừa rùng mình vài cái, điều này càng khiến cho tôi cảm thấy không ổn.
"Mọi người đang nói gì vui quá vậy?" bỗng dưng tiếng nói của Ngô Chánh vang lên, do Đậu Quân xin phép nghỉ mấy ngày, nên những ngày nay tôi và Ngô Chánh cùng nhau trực ban đêm, anh ta lớn hơn tôi 3 tuổi, đã làm ở đây được 2 năm, tính tình thì rất vui vẻ hòa đồng, và đặc biệt không sợ ma cỏ gì hết, điểm này có lẽ là trái ngược với Đậu Quân.
Y tá trường mỉm cười, trầm giọng đáp "Tụi em nói chuyện tầm phào thôi bác sĩ Ngô à".
"Đúng vậy, nói chuyện trên trời dưới đất" tôi tiếp lời y tá trưởng, sau đó liền xích qua một bên, chừa chỗ trống rồi nói "Nếu bác sĩ Ngô có hứng thú, thì qua bên đây nói chuyện cùng với tụi em".
"Vậy thì quá tốt rồi, tôi đang buồn muốn chết nè" Ngô Chánh sắc mặt mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống ngay cạnh chỗ trống kế tôi, rồi nhìn mọi người một lượt hỏi "Nãy giờ mọi người đang nói tới chuyện gì?".
Lâm Cẩm Tiên vội vàng trả lời "Thì Anh Tuấn nè, cậu ấy nói từ lúc bác sĩ Đậu nghỉ bệnh tới giờ, thì luôn nhìn thấy một người kỳ quái vô đây hỏi về tình hình của ảnh".
Ngô Chánh trầm ngâm một chút, rồi nói "Đúng thiệt kỳ quái, chỉ có điều tôi chưa từng nhìn thấy ai tới đây hỏi về bác sĩ Đậu hết".
"Đúng rồi đó, những người ở đây đều không ai nhìn thấy người kia, chỉ có một mình Anh Tuấn là nhìn thấy" y tá trưởng liền tổng kết lại toàn bộ sự việc.
"Nếu nói vậy, không lẽ em đã nhìn thấy ma rồi sao?" Đặng Anh Tuấn lo lắng nhìn mọi người.
Lúc này mọi người và tôi đều im lặng, không biết trả lời cậu ta ra sao.
Một lát sau Ngô Chánh liền lên tiếng "Tôi nghĩ chuyện này không nên kết luận vội vàng như vậy, cũng có lẽ khi người kia xuất hiện, thì cùng lúc chúng ta đều có việc bận nên không để ý thì sao?".
Y tá trưởng lập tức gật đầu, nói thêm "Lời của bác sĩ Ngô hoàn toàn đúng, tôi nghĩ mọi người không nên tự hù mình như vậy".
"Khoan đã" đột ngột trong đầu tôi nhớ tới một chuyện.
"Có chuyện gì vậy bác sĩ Võ? hổng lẽ anh cũng đã từng nhìn thấy người kỳ lạ kia sao?" Đặng Anh Tuấn nhìn tôi "Có phải người kia cũng hỏi về tình hình của bác sĩ Đậu không?".
Tôi vội vàng lắc đầu nhìn chằm chằm Đặng Anh Tuấn, mà đáp "Không phải đâu, chính là trước cái ngày bác sĩ Đậu nghỉ bệnh, ảnh đã từng kể cho tôi nghe về việc nhìn thấy một cái bóng đen ở cầu thang".
Ngô Chánh có chút ngạc nhiên, hỏi "Là sao, cậu nói rõ ràng coi, rốt cuộc là cái bóng đen gì?".
Tôi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện cho mọi người nghe.
Sau khi nghe xong câu chuyện, y tá trưởng thập phần lo lắng lên tiếng nói "Đúng thiệt là kỳ quái, nhưng khi xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc, tôi nghĩ là bác sĩ Đậu bị bịnh cũng không được bình thường cho lắm".
"Ý cô là, cậu ấy muốn tránh mặt thứ kia sao" Ngô Chánh nghi hoặc hỏi.
Y tá trưởng nhẹ nhàng gật đầu, sau đó hướng về phía tụi tôi, nhỏ giọng nói "Có lẽ là như vậy, và chắc chắn người kia rất đáng sợ, mới khiến cho bác sĩ Đậu trở nên như vậy".
"Chị làm em sợ rồi đó" Đặng Anh Tuấn rùng mình.
Ngô Chánh tiến tới gần tôi, rồi khoác tay lên vai tôi, trầm giọng nói "Cậu đừng quá lo lắng, kỳ thiệt hai chuyện này chưa chắc có liên quan tới nhau đâu, có lẽ chỉ là suy đoán thôi".
Tôi thì có suy nghĩ khác Ngô Chánh.
Tôi làm việc với Đậu Quân không được bao lâu, nhưng tụi tôi vô cùng thân thiết, tánh tình của Đậu Quân ra sao, tôi đều biết rõ, chuyện đột ngột xin nghỉ bệnh, và những câu nói ngày hôm đó, đính chính cho một điều, anh ta đang rất hoảng sợ.
Chỉ có điều, tôi vẫn còn chưa hiểu một chuyện, rốt cuộc người bí ẩn kia là ai và mục đích tìm Đậu Quân để làm gì.
"Anh Tuấn, cậu đừng có sợ quá, tôi cũng nghĩ như là bác sĩ Ngô vậy"Lâm Cẩm Tiên vội vàng an ủi.
"Nhưng mà rõ ràng người kia có phần quái dị" Đặng Anh Tuấn lo lắng nói.
"Mà nhắc tới chuyện này, tôi lại nhớ tới một chuyện cũng không kém phần quái dị đâu nha" y tá trưởng bỗng dưng lên tiếng.
Lời cô ta vừa dứt, mọi người liền xúm vào vội vàng hỏi "Là chuyện gì vậy?".
Y tá trưởng trầm ngâm liên tưởng một lúc, cô ta là y tá ở bệnh viện này thời gian cũng lâu, bình thường những chuyện xảy ra ở bệnh viện đều do cô ta giải quyết, cho nên có nhiều chuyện mà tụi tôi không biết, nhưng cô ta lại rất rành, đặc biệt những chuyện ma quái ở trong bệnh viện này, nếu muốn biết cứ tìm gặp y tá trưởng Trương Hồng Thơ.
Y tá trưởng nuốt nước miếng một ngụm rồi nói "Chuyện này xảy ra cũng hông lâu, tôi chắc chắn mọi người sẽ biết".
Ngô Chánh liếc cô ta một cái, hỏi "Không lẽ là vụ niêm phong căn phòng trên tầng 2 sao?".
Tôi có chút khượng khượng về câu nói này, bởi vì trong lòng tôi vẫn còn khá hoang mang với những sự việc quái dị xảy ra trong căn phòng bị niêm phong trên tầng 2, lúc đó Đậu Quân cũng ở bên tôi và tụi tôi cũng đã nói sơ lược về chuyện này.
"Lần đó đúng thiệt là một chuyện quái dị, mà ai trong bệnh viện lúc bấy giờ đều biết" y tá trưởng chậm rãi nói.
Nói tới câu chuyện năm đó, sắc mặt của y tá Trưởng cùng Ngô Chánh liền biến đổi, giọng nói của họ cũng không dám lớn nữa.
Coi bộ câu chuyện năm đó có nhiều điều quái dị, mà tới hiện tại cũng chỉ có những người năm đó biết tận tường.
Lâm Cẩm Tiên có chút e ngại nói "Chuyện niêm phong, em cũng có nghe được chút ít, chỉ có điều tình hình cụ thể ra sao thì em vẫn không biết".
Y tá trưởng gật đầu, mười ngón tay đan xen vào nhau "Thì đúng rồi, chuyện năm đó do quá ồn ào, vậy nên viện trưởng buộc tất cả mọi người không được bàn tán".
"Vậy rốt cuộc năm xưa đã xảy ra chuyện gì?" tôi vô thức lên tiếng hỏi.
Ngô Chánh lập tức nói tiếp "Để kể tận tường chuyện này thì có lẽ cũng không thể được, bởi năm xưa có nhiều chuyện quái dị, khiến không biết bắt đầu kể từ đâu".
Đặng Anh Tuấn sợ tới mức rung lên, vội vàng hỏi "Hổng lẽ, năm xưa bệnh viện này có rất nhiều chuyện quái dị sao?".