Tôi lập tức nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, liền chuyển đèn pin về phía cửa sổ.
Một vệt màu đỏ như máu xuất hiện dưới ánh sáng đèn pin.
Nó giống hệt, hiện tượng xảy ra trên cửa kiếng phòng làm việc của tôi ngày hôm qua.
Tôi vội nhìn sang Lưu Gia Hân, sắc mặt của cô ta lúc này trắng bệch,nói hổng chừng cô ta cũng đang sợ hãi giống như tôi vậy.
Tôi một tay lau mồ hôi, một chân tiến về phía trước một bước.
Khi tiến tới gần, đúng thiệt là có thể nhìn rõ được cửa kiếng hơn, bên ngoài lúc này cũng đang mưa lâm râm, trên mặt kiếng có một vệt màu đỏ máu kéo từ dưới lên trên, nhưng kỳ lạ thay, nó lại không bị nước mưa làm cho trôi mất.
Dựa theo kích cỡ và tình trạng hiện tại, tôi có thể cam đoan nó y hệt như lần trước.
Tôi đột nhiên dừng bước chân, bởi vì Ngô Chánh đã từng cảnh cáo tôi rằng, không nên bước tới gần, nếu không sẽ mất mạng.
Chỉ có điều Lưu Gia Hân vội vàng chạy tới đó.
Tôi định giơ tay ngăn cản, nhưng lại không kịp.
Chỉ thấy trong phút chốc, khi Lưu Gia Hân tiến tới gần cửa sổ, liền ngay lập tức lùi về phía sau.
Vừa bước lùi, hình như cô ta vừa thì thào cái gì đó.
"Y tá trưởng, chuyện gì xảy ra vậy? Rốt cuộc là cô đã nhìn thấy gì?" Tôi lo lắng hỏi Lưu Gia Hân.
Chỉ là cô ta không trả lời, liền chạy một mạch ra khỏi phòng, để tôi ở lại đó một mình.
Ngày hôm sau, tôi vẫn đem bộ mặt khó hiểu tới chỗ làm.
Vừa tới bệnh viện, đã nghe Lâm Cẩm Tiên nói, Lưu Gia Hân muốn đổi ca với cô ta, nên hiện tại cô ta chính là y tá trưởng.
Tôi ngoài mặt chúc mừng cô ta, nhưng trong lòng cảm thấy chuyện này không ổn chút nào.
Khi bước ngang quầy tiếp tân của bệnh viện Dạ Nguyệt, tôi nhìn thấy mấy cô y tá đang cười nói với một người con trai.
Có một cô y tá nhìn thấy tôi, liền cười gọi "Bác sĩ Võ, có người tìm anh nè".
Tôi nhìn sang, lúc này mới phát hiện người con trai đang nói chuyện với họ, chính là cái tên Hàn thiếu gia, mà mấy ngày trước tôi nhìn thấy.
Cái tên Hàn thiếu gia ra vẻ như thân thiết với tôi, cười nói "Bác sĩ Võ, tôi tên là Hàn Dĩ, đã đợi anh nãy giờ, ha ha ha".
"A, Không biết Hàn thiếu gia tới tìm tôi là có vấn đề gì?" Tôi cố gắng ép buộc mình, nói chuyện một cách lịch sự nhất có thể.
Anh ta vội vàng bước tới gần tôi hơn, vẻ mặt vẫn giữ nét vui tươi "Tới bệnh viện thì có vấn đề gì hả bác sĩ Võ? Ha ha ha, tôi tới để khám bệnh".
Nghe lời nói của anh ta, tôi biết chắc chắn anh ta đang châm chọc, nhưng hiện tại là ở bệnh viện, nên tôi không thể tỏ vẻ tức giận được. Đành cười miễn cưỡng, nói "A, tôi cũng là hỏi cho có lệ thôi".
"Thì tôi cũng trả lời cho có lệ thôi" anh ta nhếch mép cười.
Lúc này tôi hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh "Thôi, vậy mời anh lên phòng làm việc của tôi".
Tôi đưa Hàn Dĩ lên phòng làm việc của mình, lúc ở trong thang máy anh ta cũng có nói vài câu xã giao, nhưng tôi chỉ cười và cười.
Hành lang của tầng 7 vẫn mờ tối và có vẻ u ám, không biết có phải từ khi chuyện kia xảy ra, thì tôi luôn cảm thấy lo lắng không yên, hình như đã có thứ gì đó không sạch sẽ ẩn nấp ở đây.
Tuy rằng hiện tại chỉ mới bắt đầu của ca trực ban, nhưng vẫn không có người qua lại, chẳng biết mấy nữ y tá lúc này đang ở đâu.
"Bác sĩ Võ, không gian như vậy rất giống một bộ phim ma, tôi vừa mới coi" Hàn Dĩ lên tiếng, giọng của anh ta giống hệt như đang nói chuyện phiếm.
Câu nói này của anh ta, tôi thực sự không rõ hàm ý là gì? vì vậy chỉ mỉm cười cho qua.
"Bác sĩ Võ, những lời này của tôi là thiệt, sao cậu lại cười?" Hàn Dĩ tỏ vẻ ngạc nhiên.
"À" tôi vội vàng tìm ra một lý do "Tôi cười bởi vì ai tới cũng đều nói nơi đây u ám, nhưng khi hỏi tại sao lại sợ hãi? họ trả lời rằng, nghe đồn đại hoặc là coi phim thấy vậy, anh thử nói coi, có mắc cười không?".
Hàn Dĩ đột nhiên dừng bước, sắc mặt của anh ta trầm xuống và chẳng nói gì.
Bầu không gian lặng lẽ âm trầm, hơi lạnh không biết từ đâu phủ khắp mọi nơi, Hàn Dĩ đứng đó hệt như đã bị thứ gì điều khiển, tôi thực sự rối rắm không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khoan đã, không lẽ anh ta biết về sự tồn tại của một thứ kinh dị, đang điều khiển toàn bộ bệnh viện Dạ Nguyệt.
Chuyện này hình như không có khả năng, bởi vì mỗi năm Hàn Dĩ đều xuất hiện chỉ vào khoảng thời gian này.
Nhưng khi nói tới chuyện này, tôi liền nghĩ anh ta rất có thể liên quan tới sự việc bí ẩn, vệt màu đỏ máu trên cửa kiếng.
Chỉ nghĩ tới bao nhiêu đó thôi, gai ốc khắp cả người của tôi đều nổi lên hết, nhưng mà khi nghĩ kỹ lại, việc anh ta biết về vệt màu đỏ máu, cũng rất có lợi cho tôi khám phá ra bí ẩn.
Tôi bắt đầu suy tính mọi chuyện, để lát nữa sẽ dễ dàng khiến cho anh ta, vô tình kể ra hết toàn bộ mọi bí ẩn.
Nhưng tôi lại nhớ tới lời của Ngô Chánh, nó khiến cho tôi có chút hoảng sợ.
Lúc này, tôi bỗng dưng nghe thấy tiếng sột soạt rất nhỏ, nó khiến cho tôi giật mình, chẳng lẽ thứ kia lại xuất hiện nữa hay sao.
Âm thanh vang lên từ phòng làm việc của tôi.
Là cái gì đây? người hay là ma quỷ.
Tôi đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía cánh cửa phòng, nó vẫn đóng chặt, không biết có thứ gì bên trong.
"Bác sĩ Võ" Hàn Dĩ kêu tôi.
Chỉ là giờ phút này, tâm trạng tôi đang bị tiếng sột soạt ở bên trong phòng chi phối, tôi muốn tới gần cánh cửa một chút, để nghe rõ ràng hơn.
Đúng vậy, là tiếng kéo lê thân người, âm thanh ma sát với mặt kiếng, không ngừng vang lên.
"Bác sĩ Võ, anh bị làm sao vậy?" Hàn Dĩ khẩn trương lên tiếng hỏi.
"Không, không có gì hết, tôi chỉ nghe thấy bên trong phòng hình như có âm thanh sột soạt thôi" tôi quay sang khẽ trả lời.
Sắc mặt của Hàn Dĩ lúc này tối sầm lại.
Anh ta nhìn về phía cánh cửa, như thể đang quan sát cái gì đó rất kinh khủng.
Hình như anh ta biết có cái gì đó ở bên trong rồi.
Lúc này tôi cảm thấy chắc chắn có điều bất thường, bệnh viện Dạ Nguyệt luôn ẩn chứa trong mình vô số điều bí ẩn, từ lúc trực ca đêm tới giờ, tôi cũng đã nhiều lần nghe thấy và tận mắt chứng kiến những cảnh tượng quỷ dị đáng sợ, chỉ là tôi chưa từng biết rõ sự thật cụ thể của mọi chuyện.
Rốt cuộc phía sau cánh cửa này là gì? Không lẽ là một chuyện rất kinh dị, nhưng nếu tôi mở cánh cửa này ra thì sao? có thể biết được chân tướng hay không.
Tôi hít một hơi lạnh, hạ quyết tâm, bước tới gần cánh cửa.
Chỉ cần mở nó ra, tôi có thể sẽ nhìn thấy thứ gì đã gây ra hiện tượng, vệt màu đỏ máu trên cửa kiếng.
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay cầm.
Cắn chặt môi, dùng hết sức lực đẩy cánh cửa ra, hơi lạnh từ đâu phả thẳng vào mặt tôi.
Chỉ có điều, bên trong chẳng có gì hết.
Khi ánh đèn được bật lên, mọi thứ hoàn toàn chẳng có gì khác lạ, vật dụng đều được sắp xếp một cách gọn gàng.
Chỉ là, tôi có thể nhìn thấy một vệt màu đỏ máu ở phía trên mặt cửa kiếng, lúc này trời cũng đang mưa lâm râm.
Càng nhìn vào nó, sâu tận trong lòng tôi càng cảm thấy lo lắng nhiều hơn, cái gì đã gây ra hiện tượng này? tới tột cùng thì chuyện gì sắp xảy ra? và người kế tiếp phải nhận lãnh là ai? mọi thứ dần dần biến thành một vụ án mạng cực kỳ kinh khủng.
Hàn Dĩ hình như không quan tâm tới vệt màu đỏ máu trên cửa kiếng, anh ta bình thản bước tới cạnh cái ghế ở bàn làm việc của tôi, và ngồi vô đó.
Cái hành động này của anh ta, càng khiến cho tôi chắc chắn anh ta có liên quan tới chuyện này, bởi vì nếu là bình thường, người ta nhìn thấy vệt màu đỏ máu ở trên cửa kiếng trong một không gian đóng kínhl như vậy, nhất định sẽ sợ hãi hoặc tò mò biết tới gần coi sao? còn anh ta thì không.
Tôi bước vội tới đối diện anh ta, rồi ngồi xuống trước mặt, quan sát sắc mặt anh ta một lúc lâu.
Hàn Dĩ vẫn tỏ thái độ hết sức bình thường, giống như anh ta không hề cảm thấy sợ quỷ dị, nhưng mà tôi nhận ra, ngón tay trỏ của anh ta đang gõ nhẹ nhẹ lên bàn.
"Được rồi, Hàn thiếu gia, anh bị bệnh gì?" Tôi bắt đầu hỏi về tình hình sức khỏe.
Ngón tay trỏ của Hàn Dĩ bất chợt gõ mạnh lên trên bàn.
Anh ta nhíu mày nhìn chằm chằm về phía tôi, nhưng tôi lại có cảm giác, hình như anh ta đang quan sát phía sau lưng tôi.
Một hồi lâu, anh ta vẫn cứ như vậy, không trả lời câu hỏi của tôi.
"Hàn thiếu gia, anh làm sao vậy?" Tôi nghi hoặc hỏi.
Đúng lúc này, Hàn Dĩ trừng lớn đôi mắt, hét lớn một tiếng, trong tiếng hét mang theo sự hoảng sợ.
"Bác sĩ Võ".
Tôi giật mình, bởi âm thanh vang lên quá đột ngột.
"Bác sĩ Võ, nó...nó..".
Hàn Dĩ đứng bật dậy, đưa ngón tay chỉ thẳng về phía sau, cơ hồ có thể nhìn thấy anh ta lùi về phía sau vài bước, miệng không ngừng lặp đi lặp lại những từ kia, nhưng lại không thành lời.
Anh ta làm sao vậy? Không lẽ phía sau tôi...
Đột ngột tôi cảm thấy sống lưng mình lạnh hết cả lên, giống như có một thứ rất lạnh lẽo đang đứng ngay phía sau tôi vậy.
Mặc kệ là gì đi chăng nữa, tôi cũng buộc bản thân không quay lại nhìn, bởi Ngô Chánh đã nói, nếu quay lại nhất định tôi sẽ bị mất mạng.
Chỉ là giờ phút này, nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Hàn Dĩ trước mắt, tôi không tài nào ngăn cản được sự tò mò đang nổi lên ngày một lớn trong lòng.
Ánh đèn trong phòng bỗng dưng tắt lịm, để lại không gian tối tăm, cùng với âm thanh sột soạt vang lên không ngừng.
Trong ánh sáng phản xạ của ngọn đèn đường, tôi có thể mơ hồ nhìn thấy một cái bóng có hình dạng kinh dị, in hằn lên cánh cửa phòng đối diện.
"Bác sĩ Võ".
Giọng của Ngô Chánh vang lên rất lớn, trong giọng nói tôi có thể đoán được anh ta đang cực kỳ lo lắng.