Tôi hít một hơi lạnh, sau đó dùng hết sức mình để phá cánh cửa.
"Rầm".
Âm thanh vang lên một tiếng lớn, nhưng vẫn không có động tĩnh gì.
"Bác sĩ Võ, chuyện này, chuyện này?" Đậu Quân hình như đang cực kỳ hoảng loạn.
Tôi bất chợt nghĩ ra một chuyện, liền ngưng hành động, quay mặt về phía Đậu Quân, khẽ hỏi "Cô gái năm xưa, có khi nào cũng bị trường hợp hiện tại, giống như tụi mình mà chết hay không".
"Bác sĩ Võ" Đậu Quân lúc này kêu thiệt lớn, anh ta như thể cực kỳ ngạc nhiên trước lời nói của tôi, cứ đứng ngây người nhìn chằm chằm.
Tôi thở dài một tiếng, rồi tiến tới gần anh ta, chậm rãi nói "Đột nhiên tôi nghĩ tới khả năng đó".
"Nếu theo như anh nói, thì tụi mình có khi nào cũng có kết cục giống như cô ta không?" Đậu Quân cảm thấy hoang mang.
Tôi không biết phải trả lời anh ta ra sao, mồ hôi trên trán tôi đã ướt đẫm.
"Bác sĩ Võ, vậy tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?" Đậu Quân cứ liên tiếp đặt ra những câu hỏi cho tôi.
Bản thân thực sự không thể giải đáp làm sao với câu hỏi này, tôi lúc này chỉ biết ngẩn người.
Đậu Quân tiến tới sát cạnh tôi, thần sắc của anh ta đã tối sầm lại, miệng liên tục hỏi tôi "Phải làm sao đây?".
Lúc này tôi đang cố trấn tỉnh tinh thần, để suy nghĩ thông suốt mọi chuyện, nếu ở cùng thời điểm như tụi tôi, thì nhất định cô gái chết thảm năm xưa sẽ để lại một chút manh mối.
"Là cái thứ kỳ lạ trên giường" tôi vô thức lên tiếng.
"Cái vật kỳ lạ đó sao?" Đậu Quân nhìn nhìn về phía cái giường số 3, lại mở miệng hỏi "Bác sĩ Võ, anh cũng biết là hiện tại mọi thứ đã hết sức quái dị, tụi mình cần phải cẩn thận một chút".
"Yên tâm" Tôi nhìn về phía anh ta, trầm giọng nói "Tôi nghĩ là không sao đâu, nếu sợ anh cứ đứng ở ngoài đây".
Tôi vội bước lên một bước, Đậu Quân ở bên cạnh ngay lập tức bước theo, nét mặt của anh ta tuy khá sợ hãi nhưng vẫn cố gắng ghì sát cánh tay tôi mà khẽ nói "Làm sao mà tôi có đủ dũng cảm đứng ở đây chứ, nếu bác sĩ Võ tới chỗ cái đó, vậy thì tôi cũng tới đó chung, dù sao đi nữa hai người vẫn an toàn hơn là một mà".
Tôi rất muốn cười khổ một tiếng, nhưng nhìn thấy sắc mặt của Đậu Quân đang rất hoảng sợ, nên chẳng còn hứng thú nữa, liền một đường tiến tới cái giường số 3, lúc này mới nhìn thấy rõ đó là một bức hình bị dính cái gì đó ố màu, không thể nhìn thấy được gì.
Tôi hít một hơi sau đưa tay cầm lấy nó, quay đầu nói với Đậu Quân "Anh chuẩn bị tâm lý, để coi rốt cuộc bức hình này có quái dị không?".
Đậu Quân liền gật đầu lia lịa, tôi cảm thấy anh ta có chút không tình nguyện.
Dấu tay.
Vết đen trên bức hình là một dấu tay của người.
Nó không quá lớn, cũng không quá nhỏ.
Là dấu tay của một người trung bình.
Vết dấu tay cực kỳ đen, và in sâu vào trong từng sớ giấy.
Tuy nhiên có thể nhìn thấy được dấu vân tay.
Tôi không biết rốt cuộc có khi nào,đây là dấu vân tay của cô gái trước khi chết để lại hay không?.
Nó quá sức kỳ dị.
Giống như kiểu tuyệt vọng tột cùng của một người rất cận kề cái chết.
"Bác sĩ Võ, bác sĩ Đậu hai người có trong đó không?" Bỗng dưng giọng của y tá trưởng vang lên, khiến cho tôi và Đậu Quân giật mình một cái, ngay lập tức quay về phía cánh cửa.
Tôi vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì Đậu Quân đã vội vội vàng vàng chạy tới bên cánh cửa, vừa chạy anh ta vừa nói "Y tá trưởng à, tụi tôi bị nhốt ở trong này".
Phía bên ngoài âm thanh kèn kẹt vang lên, cánh cửa được y tá trưởng mở một cách dễ dàng quá mức, khiến cho tôi và Đậu Quân tròn mắt bự nhìn chằm chằm.
Rõ ràng lúc nãy cánh cửa vẫn không nhúc nhích, cho dù tụi tôi đã dùng hết sức để đẩy, không lẽ nó bị khóa từ bên ngoài sao?.
Tụi tôi tròn mắt nhìn y tá trưởng.
Cô ta có chút khó hiểu, liền lên tiếng hỏi "Hai anh sao lại nhìn tôi như vậy?".
"Không có gì, Không có gì, chỉ là có một chút ngạc nhiên thôi" tôi vội vàng lắc đầu.
"Sao lại ngạc nhiên, rốt cuộc từ nãy tới giờ hai anh ở trong này đã xảy ra chuyện gì?" y tá trưởng truy vấn.
Đậu Quân ở bên cạnh hoảng loạn lên tiếng trả lời "Lúc nãy tụi tôi thấy ăn phòng này mở cửa, liền bước vào, nhưng lại không biết vì sao cánh cửa phòng đột ngột đóng lại, tụi tôi mở hoài mà chẳng được..".
"Bác sĩ Đậu" tôi vội vàng kéo kéo tay anh ta vài cái, rồi ra hiệu cho anh ta im lặng mà tiếp lời "Cũng chẳng có chuyện gì đâu, chắc là cánh cửa từ bên trong mở không được".
Đậu Quân im thin thít, không dám lên tiếng.
Y tá Trưởng có chút ngạc nhiên nhìn về phía tụi tôi, sau khi quan sát tụi tôi một lượt, cô ta vội nói "Nếu không có gì nữa, tụi mình nên tới phòng bệnh nhân thôi".
Tôi và Đậu Quân ngay lập tức gật đầu, sau đó tụi tôi theo sự hướng dẫn của y tá trưởng mà rời đi.
Cánh cửa phòng đóng lại, tôi vô thức hình như nghe thấy có tiếng cười khì khì ở bên trong, mà cũng có lẽ là do tiếng đóng cửa gây ra.
Phòng người bệnh ở cách căn phòng kia một đoạn khá xa, trong lúc di chuyển chỉ có y tá trưởng lên tiếng nói, còn tôi và Đậu Quân vẫn im lặng. Tôi có cảm giác rằng, anh ta vẫn còn đang suy nghĩ về những chuyện kỳ lạ đang diễn ra trong bệnh viện y Dạ Nguyệt.
"Bệnh nhân đó nằm ở giường số 2" y tá Trưởng bắt đầu nói về tình hình cụ thể cho tụi tôi nghe "Không biết vì sao tự nhiên hôm nay lại la lên um xùm, khiến cho các bệnh nhân khác không thể nào dưỡng bệnh được".
Nói xong câu này, tôi cảm thấy y tá trưởng có một chút bực mình, thực sự mà nói chỉ cần một bệnh nhân gây ra ồn ào thì nhất định sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều người.
"Vậy mọi người có khuyên ngăn người kia đừng nên làm ồn không?" tôi vội vàng hỏi.
Y tá trưởng gật đầu trả lời "Tụi tôi đã nói hết nước miếng, mà người kia vẫn cứ như phát điên, chẳng nghe được gì, cứ đứng đó la ó lên ầm ĩ".
"Vậy cô có biết người kia la hét vì điều gì không?" Tôi cảm thấy chuyện này có chút không ổn.
Y tá trưởng im lặng một lúc lâu, đôi chân mày của cô hơi nhíu lại.
"Hình như là trong lúc la hét, tôi có nghe người kia nói một câu rất kỳ quái" y tá trưởng chậm rãi nhớ lại mọi chuyện.
"Là câu nói kỳ quái gì?" tôi tròn mắt nhìn.
"Đại khái là, đừng tới gần tôi, hãy tha cho tôi" thần sắc y tá trưởng lúc này có chút hoang mang.
"Chỉ có như vậy thôi" tôi tò mò hỏi.
"Đúng vậy" y tá trưởng gật đầu lại mở miệng nói tiếp "Mgoài những câu nói kia, thì toàn bộ chỉ là tiếng la ó của người kia, chính xác là vậy".
"Cái này đúng là kỳ lạ" trong lòng tôi nổi lên một trận lo lắng, vội hướng y tá trưởng nói "Tôi cảm thấy tình trạng này coi bộ khá nghiêm trọng, tụi mình phải tới đó ngay".
Vừa nói xong, thì chỉ sau vài bước chân tụi tôi đã tới căn phòng bệnh, lúc này âm thanh nó nghe rõ mồn một. Đặng Anh Tuấn nhìn thấy nhóm tụi tôi liền mừng rỡ kêu lên "Bác sĩ Võ, bác sĩ Đậu, tốt quá, hai anh mau vô coi thử bệnh nhân đây".
Tôi liền gật đầu, nhìn về phía cái giường số 2, có một nữ bệnh nhân thần trí không được ổn cho lắm, cứ la lên ầm ĩ, mặc dù các y tá và nam điều dưỡng đang cố gắng khống chế, nhưng vẫn không thể được, lúc này trong đầu tôi chợt nghĩ tới một chuyện khá kỳ quái, rõ ràng với một bệnh nhân nữ khá yếu như vậy, sao có thể khiến cho cả một đám y tá lần điều dưỡng đều không kiềm chế được.
Tôi hít một hơi sâu, tiến tới trước khẽ nói "Tôi là bác sĩ, cô cứ bình tĩnh, có chuyện gì cứ nói ra, không nên làm ầm ĩ như vậy, sẽ ảnh hưởng tới những bệnh nhân khác".
"Nó.. nó.. nó... bắt tôi đi, nó... là.. nó" cô ta hoảng hốt kêu lên.
"Nó là ai?" Tôi dùng giọng dịu dàng hỏi.
"Là... là cái thứ đen thui, đang đứng trước mặt tôi nè, nó đang kéo tôi".
Tôi đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, vẫn không thấy thứ đen thui nào xung quanh đây, toàn bộ đều bận đồ trắng.
"Bác sĩ cứu tôi" cô ta hét lên.
Nhìn sắc mặt hoảng hốt của cô ta lúc này, khiến cho tâm trí tôi bất chợt hoảng loạn theo, rốt cuộc thì cô ta đã bị gì.
Suy nghĩ một hồi lâu, tôi vội vàng thử hỏi chi tiết hơn "Được rồi, cô cứ bình tĩnh, bây giờ cô hãy miêu tả hình dáng của thứ đen thui đó cho tôi được không?".
"Nó.. nó.. giống như một đứa bé, cao tới hông tôi, nó có cái miệng đầy răng nhọn rất kinh tởm, hai tay của nó thì cứ bám lấy quần áo của tôi, nó muốn bắt tôi đi".
Cô ta bỗng dưng bật khóc, tiếng khóc cực kỳ thảm thiết.
"Tha cho tôi, tha cho tôi đi mà".
Toàn bộ phòng bệnh lúc này ai cũng hoang mang lo sợ, nhìn cô ta không khác nào một bệnh nhân bị bệnh tâm thần rất nặng, ảo tưởng ra những hình ảnh kinh dị, và nói chuyện một cách hỗn loạn, không ai trong số tụi tôi có thể nói chắc chắn, rốt cuộc cô ta bị gì.
Tuy nhiên dù sao đi nữa, cô ta cũng là bệnh nhân, nên tụi tôi cố gắng hết sức để kìm cô ta lại, và chích thuốc mê cho cô ta ngủ một giấc.
Sau khi thuốc mê đã thấm, cô ta bắt đầu lim dim rồi ngủ, mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi không phải là một người mê tín dị đoan, nên đối với hiện tượng này của cô ta cũng chẳng suy nghĩ nhiều, với lại dù sao cũng là một bác sĩ, vì vậy áp dụng khoa học vào những điều mình nhìn thấy là lẽ đương nhiên.
Mọi người bắt đầu bàn tán về chuyện cô gái kia rất sôi nổi.
Có người nói rằng cô ta đã bị ma ám hay quỷ quấn thân, nên mới gây ra hiện tượng này, một số người khác thì nói rằng đây chính là quả báo mà cô ta phải lãnh, đối với những chuyện cô ta đã làm.
Dĩ nhiên tụi tôi không thể nào ngăn cản được những ý nghĩ đó của mọi người, bệnh viện là một nơi để cho bệnh nhân chữa trị, chứ không phải là nơi giáo dục về việc mê tín dị đoan hay không, cũng vì vậy mọi chuyện bắt đầu bị đồn đại.