CUỘC ĐIỆN THOẠI

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương15
Chương15

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, tôi rút kinh nghiệm nhanh chóng xử lý hết đám hồ sơ trên bàn, bên ngoài bắt đầu mưa từng đợt từng đợt nối tiếp nhau, âm thanh vang lên khe khẽ. Bởi vì ngày hôm qua nghe Ngô Chánh nói như vậy, nên đầu hôm nay tôi đã dùng một miếng màn rất lớn để che đi cửa sổ, tránh nhìn thấy những hình ảnh quái dị.

Không gian ngoài tiếng mưa ra, thật yên tĩnh. Tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, dựa vào cái ghế để thư giãn, buổi tối hôm nào cũng vậy, khoảng thời gian từ mười một giờ đêm tới ba giờ sáng, là lúc khiến cho tôi cảm thấy u ám thiếu hơi người.

Tiếng mưa vừa dừng lại một chút, thì đã bị tiếng đồng hồ treo tường cạnh đó, lấp đầy không gian yên tĩnh. Tôi có thể đoán được, bên ngoài hành lang lúc này đã bị bao phủ bởi một loại ánh sáng mờ tối, và chắc chắn cũng là lúc bắt đầu những hiện tượng kinh dị, khó lòng mà giải thích được.

Tôi lập tức rùng mình, khi nhớ tới những chuyện quái dị mà mình đã trải qua. Chỉ là tôi biết rằng, nơi xuất hiện của những thứ kia chủ yếu là tầng 1 và tầng 2, để giải thích cho chuyện này, nói thiệt tôi vẫn chưa tìm ra, nhưng tôi nghi ngờ rằng, ở đâu đó xung quanh tầng 1 và tầng 2, nhất định có thứ không sạch sẽ đang cư trú.

Đúng lúc này đột nhiên vang lên tiếng cửa mở âm thanh rất lớn, nhưng không phải cửa phòng của tôi, chỉ là cảm thấy có điều gì không ổn đang diễn ra, chẳng lẽ tầng 7 đang bắt đầu xuất hiện những chuyện kỳ quái sao?.

Nghĩ như vậy tôi liền rùng mình, đưa ánh mắt nhìn về cánh cửa phòng mình, nuốt một ngụm nước miếng, chắc có lẽ nguyên đêm nay, tôi sẽ nhìn cánh cửa này coi có mở ra hay không?.

Ở bên cạnh, tiếng điện thoại vang lên khe khẽ. Do điện thoại phòng làm việc của tôi đã bị hư hồi đầu hôm, nên tôi có thể đoán chắc là phòng bên cạnh, chỉ là hình như tiếng điện thoại vang lên rất nhiều lần, nhưng không ai bắt máy, không biết người kia đang ở đâu?.

Sau đó điện thoại lại đột nhiên im lặng, tôi bắt đầu cảm thấy kỳ quái.

Sẽ không phải là phòng bên cạnh gặp phải chuyện gì chứ? Cũng có lẽ người nọ đã ngủ quên, nên không thể bắt máy được, nhưng mà trực ca đêm ai lại thất trách như vậy chứ? Lỡ cuộc gọi kia là có chuyện cấp bách thì sao?.

Phía bên kia tiếng điện thoại lại vang lên.

Ren...ren...ren...ren.

Ren...ren...ren...ren.

Lần này tiếng điện thoại reo lên rất nhiều và lớn, nhưng càng nghe, tôi càng cảm thấy cơ hồ có chuyện kinh khủng sắp xảy ra.

Tôi định bụng, nếu không có ai bắt máy lần nữa, tôi nhất định sẽ qua bên kia coi sao.

Đúng lúc này, bỗng nhiên bên ngoài cửa phòng tôi, vang lên âm thanh của một nữ y tá, giọng cô ta cực kỳ hoảng loạn "Bác sĩ Võ, anh có thể ra ngoài dây0 được không? có chuyện rất gấp?".

"Cái gì? lại xảy ra chuyện gì sao?" vừa nói, tôi vừa tiến ra mở cửa phòng.

Lúc cánh cửa được mở ra, tôi nhìn thấy sắc mặt của nữ y tá trước mặt đã trắng bệch, khiến cho bản thân thiếu chút nữa đã té ngửa về phía sau.

Ren....ren...ren...ren.

Điện thoại vẫn còn đang reo.

Nữ y tá kia hốt hoảng, kéo tôi một mạch vào căn phòng bên cạnh.

Bị cô ta kéo như vậy trong lòng tôi hết sức ngạc nhiên, nhưng khi ánh mắt vô tình nhìn lên màn hình điện thoại, thì toàn bộ tâm trạng tôi rơi vào sợ hãi. Tiếng điện thoại vẫn còn reo, trên màn hình hiện lên số điện thoại phòng làm việc của tôi.

Nói cách khác, là phòng làm việc của tôi đã điện tới, nhưng mà cái điện thoại trong phòng làm việc của tôi đã bị hư rồi, với lại hiện tại đâu có ai ở trong đó mà điện.

Tôi đưa ánh mắt hoảng sợ nhìn nữ y tá bên cạnh, cô ta lúc này liền lui về phía sau một bước, còn thiếu chút nữa đã hét lên một tiếng.

Không biết lúc này có phải ma xui quỷ khiến hay không? Tôi liền vô thức cầm lấy điện thoại để sát vào tai mình.

"A lô?".

Bên kia chỉ có tiếng sột soạt khe khẽ.

"Ai đó? Đừng giả thần giả quỷ nữa?" tôi nói chuyện hơi lớn, một mặt muốn làm rõ chuyện này, mặt khác muốn trấn tỉnh lại tinh thần.

Đầu dây bên kia vẫn không trả lời, điều này khiến tôi liên tưởng tới câu chuyện về cuộc gọi ma.

Tút tút tút tút tút tút....

Tút tút tút tút tút tút....

Bên kia hình như đã cúp máy, nhưng âm thanh này khiến cho tôi nghe thấy, liền nổi hết da gà da vịt lên, không thể nhịn được, rùng mình một cái.

"Chuyện gì vậy ta?" Tôi ngơ ngác nhìn vào cái điện thoại trên tay mình.

Tút tút tút tút tút tút....

Tút tút tút tút tút tút....

Âm thanh quái dị kia vẫn còn vang lên, nếu là bình thường thì không có gì, nhưng hiện tại nó thập phần khiến tâm trạng bất an, không ngần ngại tôi liền cúp điện thoại.

Quay đầu sang, thì nhìn thấy nét mặt nữ y tá đã trắng bệch, tôi vội vàng trấn an "Đừng quá sợ hãi, chắc là bị hư đường dây thôi".

Tuy rằng nói như vậy, nhưng tôi chắc chắn sắp có chuyện không may sắp xảy ra.

"Đúng rồi bác sĩ Võ, chuyện này khiến cho người ta cảm thấy không ổn chút nào, hay là tới chỗ đường dây điện thoại của bệnh viện coi sao?" Một giọng nữ từ phía sau vang lên, giọng nói của cô ta rất nghiêm túc.

Tôi nhìn thấy cách ăn bận của người này, không khác gì y tá trưởng Trương Hồng thơ cho mấy.

"Chị là y tá trưởng sao? tôi khẽ hỏi.

"Đúng vậy, chính là tôi" cô ta khẽ gật đầu với tôi một cái, sau đó tiến tới gần ngõ ý "Tôi nghĩ, lúc này tôi và cậu nên tới đó, nhìn thử coi".

Tôi có chút bất ngờ, y tá trưởng này chỉ là một cô gái hết sức bình thường, không ngờ lại có dũng khí không sợ hãi nhiều tới như vậy. Chỉ là chỗ đường dây tổng điện thoại nằm ở tầng 1, mà chỗ đó lúc này u ám quỷ dị, với lại để xuống được tầng 1, tụi tôi nhất định phải ghé qua tầng 2, nơi đó tôi có thể nói một câu "cực, kỳ, kinh, khủng".

"Đi thôi nào, bác sĩ Võ" cô ta vội vàng kêu lớn, sau khi đã dặn dò kỹ lưỡng hai cô y tá trong căn phòng này, rồi bước ra khỏi phòng.

Vừa mới bước ra hành lang, thì một bầu không gian mờ tối chào đón tôi, khiến tôi có chút thở không thông. Không nghĩ ngợi nhiều, tôi liền ngay lập tức lấy điện thoại ra rồi bật đèn pin lên.

"À xin lỗi, tôi quên giới thiệu mình với bác sĩ Võ, tôi tên là Lưu Gia Hân" lời nói của cô ta khá lớn, khiến cho tiếng bước chân âm vang lúc nãy cũng bị át hẳn.

"À thì ra là y tá trưởng Lưu, tôi tên là Võ An, là bác sĩ ngoại khoa trực ban ca đêm của tháng này, tôi kỳ thiệt cũng mới vào làm việc thôi, nên cũng không biết rõ một số khu vực trong bệnh viện Dạ Nguyệt đâu" tôi khẽ mỉm cười "Nói như vậy để lát nữa có gì đó không ổn, tôi sẽ viện cớ chuồn đi".

"Bác sĩ Võ đúng thiệt là vui tánh, từ lúc tôi vào bệnh viện Dạ Nguyệt làm cho tới giờ, cũng chưa từng nhìn thấy những chuyện gì kỳ lạ hết, toàn nghe người ta bàn tán thôi" Lưu Gia Hân mỉm cười nhìn tôi, trong lời nói của cô ta hoàn toàn không có một chút gì gọi là đùa giỡn.

"Y tá trưởng, nếu tôi nói, tôi đã nhận thấy những chuyện kỳ quái trong bệnh viện, cô có tin không?" Tôi hỏi.

"Ai" Lưu Gia Hân tròn mắt nhìn chằm chằm về phía tôi, lắp ba lắp bắp hỏi "Bác sĩ Võ nói vậy là sao?".

"Không giấu gì cô, ngày hôm qua tôi nhìn thấy một vệt màu đỏ như máu trên cửa kiếng" vừa nói, tôi vừa chú ý coi phản ứng của Lưu Gia Hân ra sao.

Chỉ là lúc này, cô ta im lặng không lên tiếng.

"Tôi nghe nói, vệt màu đỏ máu xuất hiện trên cửa kiếng, năm nào vào khoảng thời gian này cũng có" tôi tiếp tục hỏi.

Cô ta vẫn không trả lời.

"Tôi có nghe bác sĩ Ngô nói rằng, vì sự xuất hiện của nó, mà khiến cho một số người gặp phải chuyện bất thường".

Tôi làm bộ như thể rất khó hiểu về chuyện này, nhưng mà khi nói ra câu này, tôi cảm thấy có chút chột dạ.

Lúc này cánh cửa thang máy mở ra, ở bên trong có một cỗ không khí lạnh tỏa ra bên ngoài, khiến cho tôi không lạnh mà run.

Lưu Gia Hân vẫn không trả lời, cúi đầu, bước lủi thủi vào bên trong.

Khi tôi bước vào trong, thì hình như mơ hồ nghe thấy một loại âm thanh rất nhỏ "Không nên biết về chuyện đó".

Lời nói đáng sợ kia không biết vang lên từ đâu, hiện tại trong thang máy chỉ có tôi và Lưu Gia Hân, không lẻ chính là cô ta nói hay sao?.

Trong thang máy lúc này, không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy có chút không thoải mái, hình như nó lạnh lẽo hơn bình thường thì phải.

Mỗi lần thang máy di chuyển xuống một tầng, tôi liền liếc mắt nhìn sang Lưu Gia Hân, nhưng lần nào cũng thấy cô ta im lặng một cách kỳ lạ.

Khi tụi tôi tới tầng 1, cánh cửa thang máy vừa mở ra, bỗng dưng một làn gió lạnh không biết từ đâu thổi vào, khiến cho tôi lạnh hết xương sống.

Lưu Gia Hân hình như không cảm thấy như tôi, cô ta một đường tiến về phòng đường dây tổng điện thoại của Bệnh viện Dạ Nguyệt.

Khi bước tới trước cửa phòng, thì một tiếng động khá lớn phá tan đi bầu không khí yên tĩnh.

Rầm.

Âm thanh này là phát ra từ trong phòng.

Chẳng lẽ kẻ phá phách vẫn còn ở trong, thiệt lớn gan bự mật, đã làm rối tung đường đây điện thoại, mà còn cư nhiên ở lại nữa sao.

Lưu Gia Hân nhanh chóng mở cửa, trong vô tình tôi nhìn thấy một mớ tóc đen vướng vào trong kẹt cửa.

Tâm trạng tôi lúc này vô thức trống rỗng, chuyện này hình như cũng đã từng xảy ra với phòng kho.

Do cảm giác sợ hãi ngập tràn, nên tôi vội vàng chiếu đèn pin điện thoại, quét một vòng quanh căn phòng.

Căn phòng này cũng không tính là lớn quá, nó chỉ bao gồm hộp đường dây tổng điện thoại, ghế ngồi, cái bàn,hết thảy đều rất bình thường, không có vấn đề gì.

Nhưng mà, tiếng động lúc nãy thì giải thích làm sao.

Trong lòng tôi nỗi bất an lại chồng chất lên nhau.

Đột ngột có tiếng sột soạt vang lên, hình như có thứ gì đó đang kéo lê thân người của mình.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.