CUỘC GỌI LẠ

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương19
Chương19

❊ ❊ ❊

"Bác sĩ Võ, cậu có đó không?" Một tiếng của người đang còn trẻ tuổi vang lên.

Âm thanh kia khiến cho tôi giật mình thức dậy, thì ra tối qua tôi đã ngủ quên từ lúc nào không hay. Cơ thể lúc này có chút mệt mỏi, như thể mất đi dương khí vậy.

"Bác sĩ Võ, anh làm gì đóng cửa vậy?" thanh âm tựa hồ có chút khó hiểu, đồng thời cánh tay của người kia đập vào cánh cửa "Tới lúc giao ca rồi, bác sĩ Võ".

"A, tôi tới ngay, đợi dọn dẹp đống hồ sơ trên bàn cái đã" tôi nói chuyện trong giọng nói còn say ngủ, ngữ khí có chút mệt mỏi.

Cái người bên ngoài ừ một tiếng, trong lúc đó tôi cố gắng sắp xếp lại mớ tư liệu bệnh nhân phòng 305, để còn giao lại cho viện trưởng nữa.

Sau khi đã sắp xếp xong mọi chuyện, tôi lập tức chạy ùa ra bên ngoài cửa, nuốt một ngụm nước miếng để lấy lại tinh thần, rồi chậm rãi mở cửa.

"A, bác sĩ Lý....".

Vừa nhìn thấy người trước mặt, toàn bộ thân thể đều bởi vì kích động mà run nhè nhẹ, người kia không ai khác chính là cháu trai của chủ tịch bệnh viện Dạ Nguyệt - Lý Hàn Thiên. Nghe nói anh ta vừa mới đi du học bên Mỹ về, là một người cực kỳ khó tánh, lại kiêu ngạo, trong cái bệnh viện Dạ Nguyệt này không ai dám làm trái ý.

"Tôi xin lỗi bác sĩ Lý, bởi hôm qua cần xử lý gấp tư liệu bệnh nhân phòng 305, nên sáng nay mọi thứ có chút bừa bộn, xin lỗi đã khiến anh đợi".

Tôi cố gắng tìm đại một lý do nào đó, để che đậy sự trễ nải của mình, thanh âm của tôi lúc này có chút nhỏ. Dù sao đi nữa, tôi cũng muốn làm việc ở đây lâu dài, xin lỗi một tiếng cũng không mất mát gì, vả lại tránh được người nào thì hay người đó.

Sau câu nói, Lý Hàn Thiên tỏ vẻ không hài lòng, nói "Không cần phải giải thích dài dòng như vậy, à mà, hình như cậu là bác sĩ mới sao?".

Những lời này của anh ta hình như có chứa hàm ý, tôi nghĩ bản thân nên thành thành thật thật trả lời cho xong, rồi rút lui cho lẹ.

"Đúng vậy, tôi là bác sĩ mới, tên là Võ An, cũng đã công tác trong bệnh viện này được một khoảng thời gian khá dài, hình như hết tháng sau là tôi chính thức trở thành bác sĩ của bệnh viện Dạ Nguyệt...".

Lời của tôi còn chưa hết, thì Lý Hàn Thiên đã đưa ánh mắt nghiêm túc liếc tôi một cái cực kỳ lạnh lùng, sau đó tiến thẳng vào bên trong phòng.

Tôi vừa đóng cửa phòng lại, vừa thầm nghĩ "Đúng thiệt anh ta không khác gì những lời đồn đại, nhưng tôi lại có cảm giác anh ta rất có khí chất, nói không chừng sau này chắc chắn là chủ tịch của bệnh viện này, chỉ là cái tánh khí đó...".

"Bác sĩ Võ, giờ này vẫn còn chưa tan ca à?" một giọng nữ vang lên bên cạnh.

Tôi giật mình một cái quay sang, thì ra người kia chính là Lưu Gia Hân, vội vàng trả lời "À..à...phải, buổi tối hôm qua có một đống tư liệu bệnh án cần giải quyết, nên làm mãi tới giờ này mới rồi".

Lưu Gia Hân khẽ cười khổ.

Do Lưu Gia Hân cũng có việc xuống tầng 3, nên tôi và cô ta cùng bước tới cánh cửa thang máy.

Trong lúc chờ thang máy mở cửa, tôi liền nghĩ tới một chuyện, chính là lần trước cô ta đã nhìn thấy gì? mà lại hoảng sợ chạy ra khỏi phòng đường dây tổng điện thoại, và ngay sau đó liền xin đổi lên ca ngày.

Ren..ren..

Cánh cửa thang máy mở, tụi tôi ngay lập tức bước vào trong.

Bên trong thang máy chỉ có tôi và Lưu Gia Hân, tuy nhiên tụi tôi không thân thiết cho lắm, nên chẳng biết nói gì, khiến cho bầu không gian trở nên trầm lắng.

"À mà bác sĩ Võ nè" bỗng dưng Lưu Gia Hân lên tiếng, trong giọng nói có chút kỳ quái "Ngày hôm qua tôi phát hiện ra bác sĩ Đậu đã đi làm lại bình thường, nhưng mà có vẻ cậu ấy đã khác lúc trước rất nhiều, với lại cứ vào khoảng chiều tối lại liên tục đi tới đi lui ở tầng 6, tôi tò mò liền tới gần nói chuyện... Rốt cuộc cậu ấy lại làm lơ tôi, thiếu chút nữa tôi đã nghĩ cậu ấy chính là ma...".

"Y tá trưởng Lưu, cô đang nói gì vậy? Tôi thiệt tình không hiểu?" Tôi bày ra vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Lưu Gia Hân, rồi nói thêm "Cái gì mà khác lúc trước, rồi cái gì làm lơ, cuối cùng tại sao chị lại nghĩ bác sĩ đậu là ma chứ? chị nói rõ hơn đi...".

"A, bởi vì tôi nghĩ hai người các cậu là bạn bè, nên cậu sẽ biết rất rõ bác sĩ Đậu" Lưu Gia Hân có chút e ngại, thấp giọng nói "Mà cũng bởi vì bác sĩ Đậu có những biểu hiện hết sức kỳ lạ, khiến cho tôi có cảm giác không yên..".

"Nói là bạn thân thì thiệt tình cũng không đúng cho lắm, bởi vì tôi và bác sĩ Đậu cũng mới quen biết được vài ngày, nhưng mà nghe chị nói về tình trạng kia, thì đúng thiệt là có phần khác với ảnh lúc bình thường" trong lòng tôi bắt đầu nổi lên một trận tò mò.

"Kỳ thiệt chuyện này tôi cũng không dám chắc, nhưng cậu ấy có những hành động rất kỳ quái, nói không chừng là bị ma quỷ ám rồi" Lưu Gia Hân nói xong câu này liền rùng mình.

Tôi giật mình một cái, hỏi "Sao chị lại nói ảnh như vậy được? chẳng lẽ chị đã phát hiện ra chuyện gì kỳ lạ sao?".

Lưu Gia Hân hình như cũng không xác định, chần chừ nói "Theo quan sát của tôi thì có vẻ bác sĩ Đậu khá kỳ lạ, giống hệt như cậu ấy đang muốn tìm kiếm gì đó, cũng có thể đây là cảm giác của riêng tôi, nhưng tôi dám chắc chắn một chuyện, hơn nữa là vấn đề khiến cho tôi nghi ngờ cậu ấy bị ma quỷ ám... Bệnh viện Dạ Nguyệt lúc sáng chia ra từng tầng lầu để cho bác sĩ, y tá dễ dàng phân công trực, rõ ràng ngày hôm qua bác sĩ Đậu được phân trực tầng 2, nhưng lại luôn kiếm cớ lên tầng 6, cậu thử nghĩ mà coi, có giống bị ma quỷ ám không?"

Tôi nghe những lời này của Lưu Gia Hân trong lòng có chút hoảng sợ, liền vội hỏi "Đúng là kỳ lạ, nhưng mà chị có nhìn thấy ảnh thực chất muốn tìm cái gì không?".

"Thực sự tôi trực ở tầng 6 trong tháng này, mọi người cũng có nhiều lúc hành sự kỳ quái, nhưng ngày hôm qua tôi nhận thấy hành động của bác sĩ Đậu rõ ràng khác lạ tới đáng sợ, tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in, hình như cậu ấy đang muốn tìm thứ gì đó ẩn sâu trong những góc khuất của tầng 6" Lưu Gia Hân khe khẽ kể lại tình hình lúc đó, trong giọng nói khá âm trầm, như thể đang kể chuyện ma vậy.

Ren... ren...

Đột nhiên cánh cửa thang máy mở ra, nó khiến cho tôi và Lưu Gia Hân giật mình.

Nhìn thấy đã tới tầng ba, Lưu Gia Hân liền mỉm cười, nói "Thôi, tôi đi lấy hồ sơ bệnh án tầng 3 ngay".

"Ờ, chị cứ... ".

Tôi còn chưa kịp nói xong, thì cô ta đã rời đi, vì vậy đành trực tiếp bấm nút tầng 1 trên bản điều khiển thang máy.

Nhưng mà những chuyện cô ta nói lúc nãy chứng tỏ điều gì? Bác sĩ Đậu thực sự đã bị thứ kia điều khiển sao?.

Đầu óc tôi bắt đầu xoay cuồng, hình như cơn buồn ngủ đang chầm chậm thấm vào tâm trí.

Một mùi hương nồng nặc thoang thoảng trong thang máy, nó rất giống với mùi nước hoa mà Đan Ninh sử dụng lúc tối.

Tôi khó hiểu đưa mắt nhìn xung quanh, kỳ quái hỏi "Sao đột nhiên lại xuất hiện mùi nước hoa nồng nặc này chứ?".

Toàn bộ không gian trong thang máy, ngoài tôi ra thì chẳng có gì khác, nhưng mà mùi hương này tỏa ra từ đâu chứ.

Một vật rất lạnh bỗng dưng chạm vào mặt tôi, nó mềm, và rất giống một ngón tay người.

Tôi giật mình một cái, vội nhìn lên trần thang máy, nhưng cũng chẳng có gì.

Cảm thấy thang máy hình như có gì đó bất bình thường, tôi vội vàng nhấn liên tục nút tầng 1.

Reng...reng...reng...

Điện thoại di động trong túi quần của tôi vang lên, tôi vội vàng lấy nó ra, là một số lạ, lúc này tôi liền cảm thấy lo lắng, chậm rãi nhấc máy "A lô".

"Suỵt....bác....sĩ....Võ....là....tôi...đây...anh...đừng...căng...thẳng...như...vậy...chứ...Bây...giờ...tôi...sẽ...nói....".

Lời nói của người bên kia có lẽ bị một số tạp âm quá lớn làm ảnh hưởng, khiến cho tôi chẳng nghe rõ được gì.

Nhưng mà những lời nói kia, tạo cho tôi cảm giác hoảng sợ, trên sống lưng đã lạnh hết.

Hình như, cuộc đối thoại của tụi tôi đã bị thứ gì đó chen vào.

Hơn nữa, thứ kia chắc chắn không muốn tôi và người kia nói chuyện với nhau.

"Khoan đã, ồn quá, cô có thể di chuyển tới nơi khác không? Tôi thiệt tình hổng nghe được gì hết".

Lời nói của tôi vừa dứt, người kia đột nhiên im lặng không nói gì.

Chuyện này càng khiến cho tinh thần của tôi bị chấn động, không rõ rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra.

Đầu bên kia vẫn chưa cúp máy, nhưng lại vô thức không lên tiếng, ngoại trừ những tạp âm rất lớn kia ra, tôi còn mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân của ai đó.

Tiếng bước chân kia rõ ràng rất kì lạ, và hình như đang tiến tới gần người kia.

Từ trong âm thanh của tiếng bước chân, tôi có thể phán đoán đó là một người đàn ông trẻ tuổi, và có lẽ anh ta bị khuyết tật ở chân, nên mới có những bước đi không được bình thường cho lắm.

Đang chú tâm lắng nghe, thì đột nhiên có một giọng nói vang lên khiến tôi giật mình.

"Bác sĩ Võ, giờ này, sao em vẫn còn ở đây?" Lý Hàn Phong ở trước mặt tôi lên tiếng hỏi.

Anh ta là nhân vật cỡ bự của bệnh viện Dạ Nguyệt, cháu họ của chủ tịch, hai năm trước khi tôi là bác sĩ thực tập, chính là anh ta đã hướng dẫn tôi trong quá trình làm việc, hiện tại đang là phó viện trưởng.

"A, hôm qua em bận giải quyết tư liệu bệnh án phòng 305, nên...".

"Phòng 305 sao?" Lý Hàn Phong khá bất ngờ với câu nói của tôi.

"Dạ, đúng rồi, lúc gần sáng viện trưởng điện thoại tới, biểu em giải quyết nó trước ca sáng" tôi thành thành thực thực trả lời.

Lý Hàn Phong im lặng, không nói gì.

"Bộ có chuyện gì sao anh?" Tôi cảm thấy khó hiểu liền lên tiếng hỏi.

"À, không có gì, tại anh không biết viện trưởng cần tư liệu bệnh nhân phòng 305 để làm gì thôi" nói xong câu này anh ta bỗng dưng rời đi.

Tôi khó hiểu với hành động vừa rồi của anh ta, không biết lại xảy ra chuyện gì rồi? hình như mối quan hệ giữa anh ta và viện trưởng không được tốt cho lắm.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.