SỰ THẬT

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương25
Chương25

❊ ❊ ❊

Rốt cuộc thì mọi chuyện bắt đầu từ tế phẩm Huỳnh Tuấn, vì vậy theo nguyên lý thông thường, muốn kết thúc mọi chuyện, nhất định phải trừ khử hắn. Chỉ là làm điều đó như thế nào đây? Bản thân tôi vẫn còn chưa hiểu hết huyệt.

Cạch.

Đèn đột nhiên bừng sáng lại, mọi thứ quỷ dị lại lần lượt bày ra xung quanh tôi, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.

"Bác sĩ Võ... Tôi hiểu chuyện gì rồi".

Tôi bị câu nói đột ngột này của Lý Hàn Thiên làm giật mình, kinh ngạc nhìn chằm chằm anh ta.

Hiện thời, sắc mặt của anh ta xanh như tàu lá chuối, có thể suy đoán anh ta đã gặp phải chuyện gì đó rất đáng sợ.

Lý Hàn Thiên cũng nhìn tôi, ánh mắt cực kỳ nghiêm nghị.

Từ khi bước vào căn phòng này, tôi chưa từng nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị như vậy của anh ta bao giờ, lời anh ta muốn nói, chắc chắn có liên quan rất lớn tới căn phòng này.

"Rốt cuộc, tôi cũng đã xác định được điều mình muốn biết".

Lý Hàn Thiên từ tốn nói, nhưng tôi thì đang cực kỳ tò mò, nên vội vàng hỏi "Là gì? anh nói lẹ đi".

"Đó là sự thực về huyệt, sự xuất hiện của chúng ta tại đây, sự liên quan của mọi chuyện, và nhất là cái xác treo giữa phòng này là có ý nghĩa gì... Huyệt, thực chất là một dạng hoạt động dựa trên nguyên tắc cho và nhận, hiểu đơn giản, chỉ cần cung cấp cho nó càng nhiều người sống, thì nó sẽ cung cấp cho người điều khiển một nguồn sức mạnh quá sức tưởng tượng của họ" Ngữ khí của anh ta bắt đầu gấp gáp hơn, ánh mắt lộ ra một tia sợ hãi, nhìn tôi "Việc chúng ta xuất hiện ở đây không phải là vô tình, mà chính là đã được sắp đặt, một trong hai sẽ làm tế phẩm, để hoàn thiện tế tự cho huyệt".

"Bác sĩ Lý...".

"Cậu định hỏi rằng, tại sao tôi lại biết ư? Thiệt ra ban đầu tôi cũng không rõ, nhưng tôi nghĩ, những người vào trong huyệt, chắc chắn sẽ có một mục đích riêng của họ, mà những người làm thức ăn cho nó, điều bị chết ngay khi bước chân vào đây, chỉ có chúng ta là còn sống, đây chính là điểm khác biệt lớn nhất, với lại lúc nãy tôi nghe được đoạn đối thoại năm xưa của Nguyễn Thừa Trí cùng Đổng Nhã Văn, thì tế phẩm chắc chắn phải còn sống, nên tôi liền suy ra, một trong hai người chúng ta sẽ có một người là tế phẩm".

"Khoan đã... Nếu theo như lời anh nói, thì hai người chúng ta không thể cùng nhau đứng ở đây được, chắc chắn đã có một người đã chết, và trở thành một phần của huyệt, giống như trường hợp của viện trưởng vậy" Dây thần kinh của tôi hiện tại căng ra, như muốn đứt, "Chỉ là, ai đã chết rồi?".

"Tôi thì không nghĩ như vậy, sự xuất hiện hai người chúng ta ở đây, có lẽ là tính sai của huyệt, và điều này đồng nghĩa với việc, một trong hai chúng ta, sẽ có một người giúp chấm dứt mọi chuyện" Lý Hàn Thiên nhíu mày.

"Khoan đã, nếu như những lời này là đúng, vậy thì chúng ta có đường sống rồi" tôi có chút vui mừng, nhưng đột ngột nhớ tới một chuyện, liền hỏi "Chỉ có điều, trong tình huống này, chúng ta nên làm gì đây? Mọi thứ xung quanh đây làm sao để phá giải?".

Lý Hàn Thiên ngước mắt nhìn tôi, sau đó vươn cánh tay kéo tôi về phía anh ta.

"Bác sĩ Võ, hiện thời cậu không cần phải lo lắng, tôi nghĩ với cái huyệt hình thành được nhiều năm này, chắc chắn sẽ có lỗ hổng, những nạn nhân của nó không hoàn toàn là bị hiến tế, một số người là do vô tình lạc vô đây, vì vậy lối họ vô chính là khe hở của nó, chỉ cần tìm ra được nơi đó, chúng ta nhất định sẽ thoát khỏi đây".

"Phải rồi" tôi reo lên mừng rỡ, "Lúc trước tôi đã nhìn thấy Đan Ninh xuất hiện, mặc dù cổ đã chết, có khi nào, cổ đã tìm được lối ra vô của nơi đây".

Lời của tôi vừa dứt, Lý Hàn Thiên đột ngột thay đổi sắc mặt, anh ta đẩy tôi ra, tức giận kêu lên "Vậy là tôi biết rồi, tế phẩm lần này chính là tôi, còn cậu, cậu chính là người được Đan Ninh dẫn tới đây để phá hủy lần tế tự này".

Tôi tròn mắt nhìn anh ta, những lời nói kia khiến cho tôi không kịp tiếp thu hết, miệng không thể phát ra lời nào.

"Mọi chuyện đã được sắp đặt từ trước, sự việc tôi từ Mỹ trở về, sự việc được đưa vào vị trí này trong bệnh viện Dạ Nguyệt, sự việc tôi lạc vào trong huyệt... Mọi thứ.... Mọi thứ đều đã được nó vạch ra, cho dù tôi không trở về Việt Nam, bằng cách này hay cách khác, nó cũng khiến cho tôi quay về... Nó... Nó thiệt kinh khủng, chúng ta liệu có thể đấu với nó không? ..." Lý Hàn Thiên hình như phát điên.

"Anh đang nói lảm nhảm gì vậy? Mọi thứ đều có khe hở, không gì là hoàn hảo hết".

Tôi lay động vai của Lý Hàn Thiên, nhằm thức tỉnh anh ta.

"Vì sao lại lựa chọn tôi chứ? Số mạng của tôi có điều chi khác lạ hay sao?".

"Bác sĩ Lý".

Tôi hét lên.

"Những ý nghĩ này của anh hoàn toàn sai, chính nó đã khiến cho bản thân anh lún sâu vào trong huyệt hơn, hãy nghe tôi nói, thứ trong bệnh viện này đúng thiệt là đáng sợ, nhưng một khi ý chí của bản thân bị lung lay, lúc đó điều đáng sợ kia mới xảy ra".

Lý Hàn Thiên có chút trấn tĩnh lại, anh ta bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy hy vọng.

"Trước mắt, tôi nghĩ để phá hủy được "huyệt" này, nhất định phải tìm cho bằng được nút thắt của mọi chuyện, và dĩ nhiên là cái xác bị treo ở giữa căn phòng này, chính là mấu chốt quan trọng nhất".

"Ý này của cậu không lẽ chính là, chỉ cần chúng ta tìm cách phá hủy cái xác kia, thì chắc chắn có thể tiêu diệt tận gốc huyệt này" Lý Hàn Thiên bày ra bộ mặt tỉnh ngộ.

"Không hẳn là vậy" Tôi vội lắc đầu, giải thích "Đây là tử huyệt, về cơ bản nó cần hấp thụ oán hồn của người chết, vì vậy, nếu chúng ta không xử lý khéo léo, có khi sẽ khiến cho nó hoạt động lớn mạnh hơn, ảnh hưởng tới hết thảy khu vực Hàm Võ của thành phố Sài Gòn này".

Lý Hàn Thiên im lặng, không lên tiếng.

"Sau khi trải qua vô số chuyện lạ, và nghe kể lại những vụ kỳ án trong bệnh viện Dạ Nguyệt này, tôi đã đúc kết ra một kết luận" Tôi hít một hơi lạnh, rồi chậm rãi nói "Huyệt trên cơ bản chính là phần hồn của bệnh viện Dạ Nguyệt, nó nhìn thấy sanh mạng con người được sanh ra và chết đi, nó cảm nhận được mọi cảm xúc đau buồn của những người trong bệnh viện. Chỉ là bởi vì lần tế tự của viện trưởng, mà nó đã thay đổi, và trở thành một phần riêng biệt với bệnh viện. Nó bắt đầu có khả năng giết người và cứu sống người".

"Là sao? Nó đã từng cứu ai hả? Cậu nói gì tôi hoàn toàn không hiểu?" Lý Hàn Thiên khó hiểu hỏi.

Tôi nhìn chằm chằm anh ta, thở dài mà đáp "Rất nhiều người, nó dùng một tế phẩm để đổi một mạng người. Điển hình là trường hợp tai nạn của một cặp vợ chồng và ba đứa nhỏ, nó đã dùng mạng của ba đứa nhỏ, để cứu sống cặp vợ chồng kia".

"A" Lý Hàn Thiên hình như đã hiểu lời của tôi, anh ta giật mình liền nói "Nếu vậy hiện tại nó không nằm trong định nghĩa chánh và tà, nó chỉ có khả năng kiểm soát sanh mạng và chết chóc. Vậy nó rốt cuộc là gì đây? Thể hiện cho tham vọng của con người, hay là do chính lòng dạ con người tạo ra?".

Tôi tròn mắt với câu hỏi này của anh ta, nuốt một ngụm nước miếng "Chuyện này tôi không rõ, chỉ là để kết thúc mọi chuyện, chúng ta phải tìm cơ chế hoạt động của nó'.

"Theo nguyên lý thông thường, huyệt là nơi tích tụ những thứ dơ bẩn của thế giới, nó hấp thụ để trừ khử chúng...".

"Chẳng phải rất giống dạ dày của con người sao?" tôi vô thức lên tiếng, cắt ngang lời nói của anh ta.

Lý Hàn Thiên như thể bừng tỉnh, gấp gáp nói "Đúng vậy, những người lạc vào đây đều bị nó hấp thụ, khiến cho oán hồn của họ cứ lẩn quẩn bên trong bệnh viện mà không thể thoát ra được, nếu là như vầy, chúng ta chỉ cần tiêu diệt đi thứ gián tiếp hấp thụ là có thể trừ khử nó rồi".

"Tôi biết là gì rồi".

Vừa nói xong lời này, tôi vội vàng quay sang cái xác đang treo lủng lẳng giữa phòng của Huỳnh Tuấn.

Lý Hàn Thiên cũng quay đầu nhìn theo. Lúc này hắn như hiểu ra gì đó, liền cười khe khẽ. Hỏi "Vậy hiện tại, cậu muốn xử lý cái xác kia sao?".

"Không đâu" tôi khẽ nhếch mép, "Thứ tôi muốn xử lý chính là cái đám như thể ruột người đang quấn lấy anh ta".

"Là sao?" Lý Hàn Thiên hỏi lớn "Hiện tại cậu đang muốn làm gì vậy?".

Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta, lúc này bầu không gian bên trong phòng rơi vào im lặng. Một sự im lặng ghê rợn.

"Bác sĩ Võ, cậu muốn làm gì, không lẽ... ".

Lý Hàn Thiên bị tôi ám hiệu im lặng của tôi, làm dừng bật cậu nói, nét mặt của anh ta giờ phút này hết sức ngạc nhiên.

"Anh nghe nè, tôi biết mục đích Đan Ninh dẫn tôi vào đây là để làm gì rồi, cô ta muốn tôi xử lý đám ruột người đầy máu me kia".

"Bác sĩ Võ, cậu có lộn không vậy, cậu thiệt ngu xuẩn, bản thân cậu không phải là pháp sư, cũng không phải là người vận hành nó, một khi cậu tới gần, nói không chừng cậu sẽ bị nó hấp thụ như những người khác. Tôi biết là cậu muốn cứu tôi và mọi người, nhưng mà cậu không có năng lực đó.... Cậu cũng chỉ là một người bình thường... Một tánh mạng duy nhất... ".

Tôi im lặng không đáp lại anh ta.

"Cậu có biết tại sao tôi lại muốn ngăn cản cậu hay không? Là bởi vì tôi đã từng nhìn thấy cậu trong mơ" Lý Hàn Thiên nói chuyện khá lớn, nhưng giọng nói hình như bị nghẹn ứ ở cổ họng, "Tôi đã nhìn thấy cậu tan biến mãi mãi trong hư không".

"Nếu đó chính là kết cục của mọi chuyện, cái mà đã được ước định trước, thì tôi sẽ không cải lại số mạng".

Giọng nói của tôi trở nên nghiêm túc hơn mọi khi.

Tôi biết rằng, để kết thúc một chuyện kinh khủng nào đó, chắc chắn phải đánh đổi bằng một vật. Và lần này chính là tánh mạng của tôi.

Kết thúc là để bắt đầu, và nếu như mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn, thì có lẽ trong hoàn cảnh này, tôi không thể nào từ chối được.

Đậu Quân sống chết chưa rõ, y tá trưởng Trương Hồng Thơ vẫn còn mê mang, Lý Hàn Thiên đang sắp trở thành tế phẩm, Nguyễn Thừa Trí hoành hành không yên, mạng sống của Ngô Chánh, Đặng Anh Tuấn, Lâm Cẩm Tiên và mọi người đang bị đe dọa, Đan Ninh đã kỳ vọng vào tôi, nên mới tìm tới tôi, Huỳnh Tuấn cũng vậy, chính hắn đã dẫn tôi vào đây. Do vậy, tôi nhất định phải làm.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.