Trong phút chốc suy nghĩ, mọi thứ xung quanh bỗng dưng im lặng.
Đôi chân của tôi không biết vì sao lại tự mình di chuyển.
Nó chậm rãi bước tới chỗ cái xác của Huỳnh Tuấn đang treo lơ lửng.
"Cậu làm ơn..." Cái xác của Huỳnh Tuấn phát ra âm thanh, mặc dù miệng của hắn không hề cử động, "Hãy làm ơn chấm dứt mọi chuyện, tận sâu trong thâm tâm của tôi, thiệt không muốn có thêm một người chết vì huyệt nào nữa".
Tôi giật mình một cái mạnh, giương mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
"Tôi chờ ngày này rất lâu rồi" khóe miệng của hắn hình như mỉm cười, "Chờ ngày cậu tới tìm tôi, chờ ngày cậu sẽ giải thoát tôi ra khỏi mọi đau khổ".
Ánh mắt của tôi lúc này bị mớ ruột người phủ đầy máu me nhơn nhớn cuốn hút, có vẻ như chúng đang chầm chậm di chuyển xung quanh cái xác của Huỳnh Tuấn.
Một cảm giác bất an len lỏi vào sâu trong tâm trí, cảnh tượng trước mắt hết sức kinh dị.
"Thời gian đang bắt đầu ít dần, cậu phải mau hành động, trước khi chính bản thân của tôi trở thành "Nó", lúc đó cho dù số phận lựa chọn cậu đi chăng nữa, cậu cũng sẽ không làm được gì".
Bàn tay của tôi vô thức nắm chặt lại, cơ thể run lên nhè nhẹ.
Thời gian đang ít dần.
Nếu như tôi không mau chóng cứu Huỳnh Tuấn ra, có lẽ mọi chuyện sẽ trở thành một câu chuyện kinh dị đáng sợ nhất.
"Mau lên... Sắp tới thời điểm tế tự rồi... Chìa khóa ngân kiếm, cậu có giữ không?".
Âm thanh lúc này bắt đầu rè rè, như trong một đoạn băng la-dô (radio cassette) vậy, nó làm cho tôi vô thức rùng mình.
Thanh kiếm bạc của Ngô Chánh đưa tôi, chẳng phải lúc nãy đã giao cho Lý Hàn Thiên rồi sao?.
"Đáng tiếc, thiệt đáng tiếc, kế hoạch phá giải tế tự đã thất bại, hiện tại, cậu sẽ bị chôn sống ở đây".
Khi giọng nói quen thuộc này vang lên, tôi ngay lập tức cảm thấy bất an liền quay lại.
Trong ánh sáng đèn huỳnh quang rực rỡ, hình ảnh của Lý Hàn Thiên từ từ méo mó. Sau đó biến thành Nguyễn Thừa Trí.
"Bác sĩ Võ".
Tôi cực kỳ ngạc nhiên, trợn tròn đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn. Còn hắn thì chỉ nhếch mép cười tươi tới bỉ ổi.
"Đúng thiệt cậu rất ngu ngốc, đã bị tôi dắt mũi từ tầng 6 tới căn phòng tế tự số 305 này mà chẳng hay biết... Nói luôn cho cậu hay, lần này, tế phẩm không ai khác chính là cậu, Bác sĩ Võ An".
Tôi giật mình, liền lùi về sau vài bước, miệng bất giác lên tiếng hỏi "Chuyện này... Rốt cuộc là sao?... Lý Hàn Thiên đâu?... Còn anh đã chết rồi mà".
"Bây giờ cậu còn chưa hiểu sao? Cái bẫy này được giăng ra là vì tế phẩm lần này".
Phía sau Nguyễn Thừa Trí, xuất hiện một cô gái, người này không ai khác chính là Đan Ninh.
Tôi bị cô ta hù cho khiếp sợ, nói chuyện bị đứt khoảng "Đan Ninh, sao cô vẫn còn sống... Chuyện này... Chẳng lẽ đã được sắp xếp từ trước sao?".
Bàn tay tôi co lại thành nắm đấm, tức giận đang lấn át cả sự sợ hãi cùng kinh ngạc.
Đan Ninh mỉm cười, tiếp tục nói "Bởi vì để thực hiện kế hoạch này, hoàn thành tế tự... Tôi đã phải lên kế hoạch từ rất lâu rồi... Làm bộ như người điên, hay thậm chí là như một cái xác với mùi hương nồng nặc... Ha ha ha... Cũng chỉ vì lừa cậu vào đây. Buổi tối hôm đó, chính tụi tôi đã sắp xếp cho cậu vào thang máy và đồng thời hạ thuốc gây ảo giác, khiến cho cậu cứ tưởng mình đã gặp phải ma... Ha ha ha... Đúng là cậu tưởng mình gặp phải ma thiệt... Vẻ mặt đó rất mắc cười... ".
"Hai người đúng thiệt là đã lên kế hoạch hết sức hoàn hảo... Nhưng mà vẫn còn để lộ rất nhiều khe hở... Vì vậy mà cuối cùng cũng để tụi này tìm ra được căn phòng này".
Giọng nói kia vừa dứt, cánh cửa phòng 305 bị đẩy mạnh, trước mắt tôi mơ hồ hiện ra hình ảnh hai người, do quá xa, nên tôi không rõ đây có phải cũng là do ảo giác mà loại thuốc kia gây ra hay không?.
Nhưng mà khi họ bước tới gần, tôi có thể nhận ra họ. Chính là Ngô Chánh cùng với Lý Hàn Phong.
"Lúc nghe về bệnh án của phòng 305 từ miệng bác sĩ Võ, tôi đã mơ hồ đoán ra được kế hoạch của hai người, nên đã âm thầm theo dõi và được dẫn tới đây. Cái chuyện này không phải là gậy ông đập lưng ông sao?" Vừa nói Lý Hàn Phong vừa cười.
Nghe những lời này từ miệng anh ta, tôi đã bắt đầu thông hiểu, rốt cuộc mọi chuyện đã được bày ra sẵn. Chỉ có duy nhất một mình tôi là hoàn toàn không hay biết gì, thậm chí còn bị họ dắt mũi.
"Tôi không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, cái này có phải là do ông trời đang giúp cái thiện, để chiến thắng cái ác hay không?" Ngô Chánh mỉm cười, "Chỉ là tôi không ngờ tới, viện trưởng Nguyễn đây lại có thể sử dụng mưu kế oán hận tình yêu mà lôi kéo kẻ chết thay. Lần trước là Đổng Nhã Văn, còn lần này thì là Đan Ninh".
"Bác sĩ Ngô, tụi mình nói như vậy cũng đủ rồi" Lý Hàn Phong vỗ nhẹ lên vai Ngô Chánh, "Tình hình trước mắt, tụi mình nên phá hủy buổi tế tự lần này trước đã".
Vừa dứt lời, Ngô Chánh nhanh như chớp chạy tới chỗ cái xác Huỳnh Tuấn. Anh ta rải thứ gì đó lên trên cái xác, sau đó lớn tiếng nói "Hồn dẫn sanh mạng, mênh mang vô tận, trấn áp yêu ma, diệt phá tế tự, khởi sự huyết khôi".
Trong phút chốc, mớ ruột người đang quấn lấy cái xác của Huỳnh Tuấn nhanh chóng khô héo lại. Đồng thời tụi người Nguyễn Thừa Trí và Đan Ninh đột nhiên la hét thản thiết.
Tôi nhìn chằm chằm vào họ. Chỉ thấy cơ thể của họ cũng đang bắt đầu khô héo dần, như thể bị thiếu đi dưỡng chất nuôi cơ thể vậy.
Còn chưa kịp tiêu hóa hết mọi chuyện trước mắt, Lý Hàn Thiên liền chạy tới chỗ Ngô Chánh, sau khi nhếch mép cười, anh ta liền lấy ta một con dao bằng bạc khá lớn, một đường chém dứt mớ ruột người.
Cái xác của Huỳnh Tuấn rớt xuống đất, chậm rãi tan thành tro. Cùng với đó, những cái xác xung quanh cũng có kết cục như vậy.
Tuy nhiên, về phía Nguyễn Thừa Trí cùng Đan Ninh thì hoàn toàn trái ngược, cơ thể họ bắt đầu mục nát. Những miếng thịt cùng da tóc nhanh chóng rớt xuống mặt đất.
Đông.
Một tiếng động rất lớn vang lên.
"Mau chạy, căn phòng này sắp sụp đổ rồi" Ngô Chánh kêu lên.
Không để tôi phản ứng lại, Lý Hàn Phong liền ngay lập tức nắm lấy cánh tay tôi, lôi đi.
Tụi tôi mau chóng chạy ra khỏi căn phòng kinh dị kia.
Dãy hành lang bên ngoài vẫn cứ như vậy, phủ một màu đen lạ lẫm.
Trên vách tường lúc này, tôi có thể mơ hồ nhìn thấy dòng chữ "BIẾN NGAY KHỎI ĐÂY, NẾU NHƯ KHÔNG MUỐN CHẾT" màu đỏ như máu, đang chậm rãi chảy xuống sàn gạch bông.
Giờ khắc này, tôi không còn tâm trí nào để quan tâm tới chuyện "ai là người đã viết nó?" Cũng bởi vì hình như sự sụp đổ đang từ căn phòng 305 kéo ra tới bên ngoài. Nếu không muốn chôn xác ở đây, tôi nhất định phải chạy thiệt nhanh tới nơi giao nhau giữa huyệt và thế giới thực.
Sàn sạt... Sàn sạt...
Sàn sạt... Sàn sạt...
Tiếng bước chân vẫn vang dội, nhưng mà không thể nào che lấp được thứ âm thanh đáng sợ kia.
Dường như có một thứ gì đó đang bò lết trên sàn nhà, với lại hình dạng của nó vặn vẹo rất giống với sự miêu tả ma quỷ thường gặp trong bệnh viện.
"Bác sĩ Lý, bác sĩ Ngô" tôi không thể nhịn được khung cảnh như vầy, liền lên tiếng hỏi "Hình như có thứ gì đó đang di chuyển theo chúng ta, âm thanh kéo lê thân người thiệt kinh khủng, hai anh có nghe thấy không?".
"Nghe nè bác sĩ Võ, cậu đã nghe lộn rồi..." Lý Hàn Phong vỗ lên vai tôi, sau đó lôi tôi chạy nhanh hơn "Mọi chuyện đã kết thúc rồi".
Phía bên cạnh, tôi nhìn thấy Ngô Chánh khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói "Cậu suy nghĩ quá nhiều, tế tự đã bị phá hủy rồi, và cũng có khả năng thuốc gây ảo giác vẫn còn phát huy tác dụng, nên cậu mới nghe thấy như vậy".
Những lời anh ta nói rất đúng, hiện tại là do chính tôi tự hù mình, mọi chuyện đã chấm dứt, từ đây về sau, bệnh viện Dạ Nguyệt sẽ không còn những hiện tượng quái dị nữa. Chỉ có điều, trong lòng của tôi vẫn còn rất lo lắng, có vẻ như tôi đã quên mất một chuyện quan trọng.
"Mọi người coi phía trước kìa".
Chạy được thêm một khoảng nữa, Ngô Chánh đột nhiên kêu lên, câu nói làm cho sự chú ý của tôi chuyển sang phía trước.
"Nơi có ánh sáng huỳnh quang kia, chính là lối thoát, chỉ cần chúng ta chạy tới đó, nhất định sẽ giữ được tánh mạng".
Ngô Chánh nói lớn trong sự vui mừng.
Phía trước mặt tụi tôi đúng thiệt là có ánh sáng, ngoài ra trong hình ảnh mơ hồ, tôi còn có thể nhìn thấy được một vài người đang di chuyển qua lại. Chỉ là họ hoàn toàn không chú ý tới chỗ này.
Tâm trạng hưng phấn như thể cổ vũ tinh thần cho tụi tôi, khiến cho bước chạy thêm phần nhanh hơn.
Khi gần tới lối thoát, tôi có nhìn thấy hai bên tường có lắp những tấm kiếng bản bự.
Tôi nghe người ta nói rằng, chúng có tác dụng ngăn cấm ma quỷ thoát ra khỏi huyệt.
Bất chợt lúc này tôi nhớ ra chuyện quan trọng mà mình đã quên mất khi nãy. Đó chính là cái xác bị hạ chú mà tôi cùng với Đậu Quân đã nhìn thấy vào đêm trực đầu tiên đang ở đâu? Có khi nào thứ kéo lê thân người khi nãy chính là nó?.
Nghĩ tới đây, tôi không cầm lòng được, vô thức quay đầu về phía sau.
Trong khoảng không mờ tối, ẩn mình bên trong lớp nhang khói hư ảo, có một người quái dị đang di chuyển bằng cách kéo thân người trên sàn gạch bông, cơ thể người kia vặn vẹo một cách kinh dị, không giống người thường. Đều khiến tôi khiếp sợ nhất, chính là sợ dây đỏ trên cổ người kia đang chậm rãi cắt dứt cái đầu ra khỏi cơ thể.
"Bác sĩ Võ, cậu làm sao vậy?" Lý Hàn Phong lay động thân người của tôi khá mạnh, giọng nói của anh ta có pha lẫn với tiếng hô hấp vội vã.
Tôi giật mình quay sang, liền trông thấy Ngô Chánh và Lý Hàn Phong đang rất khó hiểu nhìn chằm chằm vào mình.
Nơi đây là hành lang lầu tầng 6, mọi chuyện đang rất bình thường, đèn vẫn được bật sáng rực, những bệnh nhân, y tá, bác sĩ trực ban vẫn đang chậm rãi di chuyển.
Vậy là tụi tôi đã thoát ra khỏi huyệt rồi. Nhưng mà không biết mọi chuyện đã kết thúc chưa?.
HẾT