"Năm đó, tôi cũng vừa mới chuyển tới bệnh viện làm việc" Ngô Chánh chậm rãi kể lại tình hình lúc đó cho mọi người nghe.
"Do đang ở phòng bệnh đối diện, nên rất nhanh chóng nghe được chuyện này, lúc đó mọi người đều la lớn lên, rồi 1 số y tá từ phòng bên tôi chạy sang phòng bên cạnh đó.
Căn phòng đối diện xảy ra chuyện, kèm theo đó là những tiếng kêu la hoảng sợ, trong lòng tôi cảm thấy rất lo lắng.
Tôi còn nhớ như in, đó là ngày 17 tháng 8 năm 2017, ngày mà bắt đầu của những chuyện kỳ lạ, không thể nào giải thích được.
Tôi hoàn toàn không phải là người mê tín dị đoan, nhưng thực sự cũng nghe được nhiều thứ, nơi có người chết oan, nhất định sẽ không may mắn, cũng không biết căn phòng kia đã có những điều bí ẩn gì, mà lại bị niêm phong, không cho người khác coi.
Khi đó mọi người đều bàn tán rằng, nhất định ở bên trong có một chuyện hết sức kinh dị.
Khi cô gái được đem ra, tôi cùng với mọi người đều nhìn thấy. Tuy nhiên, nét mặt của cô ta biến dạng một cách kỳ lạ, khiến cho không thể phân biệt được đó là ai.
Thi thể được mang ra, sau đó cũng tiến hành giám định coi thử danh tánh là ai, nhưng kết quả lại cho thấy đó là một người vô danh, bệnh viện cũng có đăng báo miêu tả những đặc điểm, nhưng do cơ thể cùng nét mặt méo mó kỳ quái, nên cũng chẳng ai tới nhận, tự nhiên viện trưởng cũng không quan tâm tới chuyện này.
Căn phòng nhanh chóng bị niêm phong lại.
Bên trong đã được người ta dọn dẹp một cách sạch sẽ, mọi đồ vật đều để nguyên y vị trí của nó. Căn phòng số 3 đường chuyển sang một vị trí khác, số thứ tự của các căn phòng bắt đầu thay đổi, để phù hợp với việc niêm phong này.
Sau đó vài ngày, mọi thứ bắt đầu đi vào quỹ đạo, câu chuyện về cô gái đột quỵ chết kia cũng lắng xuống.
Có lần, tôi xuống lầu pha cho mình một ly cà phê, thì bắt gặp vài cô y tá và bác sĩ Từ đang nói chuyện.
Cô y tá tên là Tống Ngọc đang sắp xếp lại dụng cụ y tế, bỗng dưng lại mở miệng nói chuyện về căn phòng kia "Hồi tối hôm qua, tôi vô tình đi ngang căn phòng đó, thì nghe thấy bên trong có tiếng xì xào to nhỏ vô cùng kinh dị".
Đại khái viện sắp xếp công tác là như vậy, phòng kho nằm ở cầu thang tầng 2, để tiện đường chỉ cần bước qua dãy hành lang dài, đi thẳng tới phòng bệnh là được, và dĩ nhiên bạn phải đi ngang căn phòng bị niêm phong đó.
"Bồ nói chuyện như vậy, khiến cho tôi sợ đó" một cô y tá tên là Trịnh An sợ hãi, vội vàng bụm miệng cô ta lại.
"Chuyện đó có thiệt mà, vài lần tôi vô tình đi ngang cũng nghe thấy được, chỉ là chẳng quan tâm cho mấy" Bác sĩ Từ nói chuyện, mà sắc mặt hết sức tỉnh bơ.
"Thấy chưa? Tôi đâu có kể chuyện tầm phào, cái chuyện đó ai yếu bóng vía đi ngang điều nghe thấy hết" Tống Ngọc Hình như lại muốn kể chuyện ma.
"Thôi tôi sợ ma đó" Trịnh An xua tay.
"Sợ ma thì sao chứ, cái chuyện đó diễn ra hàng ngày, không phải là chuyện bịa đặt đâu, nghe nói hình như cô gái kia chết oan, nên suốt ngày quấy phá căn phòng bệnh đó" Tống Ngọc có chút đăm chiêu nói
Bác sĩ Từ nghe tới đó liền nghiêm mặt, nói "Những chuyện như vầy không được nói lung tung, nhất là vào giờ này".
Tống Ngọc nhìn thấy nét mặt nghiêm túc của bác sĩ Từ, đành phải im miệng không nói lời nào.
"Mà nhắc tới chuyện đó tôi lại nhớ tới một chuyện khác" Trịnh An ngay lập tức chuyển chủ đề "Mấy ngày nay, những người già ở tầng số 2 đều có vẻ ăn ngủ không được tốt cho lắm. Tuy sức khỏe không giảm đi là mấy, nhưng tôi vẫn cảm thấy họ có chút không ổn".
Mọi người điều nhìn cô ta một cách kỳ quái, Tống Ngọc nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi "Không ổn, là không ổn làm sao?".
"Bình thường những người già được các y tá như tôi cho dùng bữa sáng vào đúng 8 giờ, để cho mọi người dễ dàng tiêu hóa hơn, nhưng mà dạo gần đây, thì có một vài bác ăn uống ít, nét mặt thì tỏ ra mệt mỏi, như thế phải thức nguyên buổi tối vậy. Lúc đầu tôi và các cô y tá khác không quan tâm cho lắm, sau đó tình trạng càng ngày càng diễn biến trầm trọng, nên cũng có hỏi qua, chỉ là ai cũng nói rằng, tối nào mình cũng bị tiếng động bên ngoài làm cho ngủ không yên, mà tầng 2 là tầng yên tĩnh, làm sao lại xảy ra chuyện đó được?" Trịnh An ra vẻ mù mờ.
"Trời ơi, không lẽ có thứ không sạch sẽ?" Tống Ngọc nhíu mày hỏi.
"Tống Ngọc" Trịnh An kêu lớn, nét mặt tối sầm lại, nói "Đừng có hù mình đó nha, mình còn trực ở đó vài ngày nữa lận".
Bác sĩ Từ ở bên cạnh nhíu mày "Đừng có nói chuyện lung tung".
"Sao lại là nói lung tung chứ? bình thường ai cũng biết tầng 2 vô cùng yên tĩnh, ở đâu ra tiếng động nào?" Tống Ngọc bày ra vẻ mặt kỳ quái.
Trịnh An dùng sức lắc đầu, đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn Tống Ngọc "Làm sao mà có được, mình trực ca đêm cùng một số y tá khác nữa, có nghe ai nhắc về tiếng động kỳ quái đâu".
"Chuyện này cũng không chắc là mấy đâu, bởi vì những người có dương khí tốt hay đang tỉnh táo, thì làm sao mà nghe thấy những tiếng động của thứ không sạch sẽ được chứ?" Tống Ngọc vẫn khăng khăng cho rằng, chuyện kia nhất định do ma quỷ làm ra.
"A, Bác sĩ Ngô? Sao nãy giờ không lên tiếng' bác sĩ Từ bỗng dưng nhận thấy tôi đứng ngay bên cạnh mà không nói gì, liền có chút giật mình "Ở đây mọi người đang kể truyện ma, bác sĩ Ngô xuất hiện như vậy, đúng là hù cho người khác chết đây mà".
Tôi khẽ mỉm cười, lắc đầu nói "Không phải muốn hù mọi người đâu, tôi thấy mọi người đang kể chuyện rất là nhập tâm, nên không muốn quấy rầy".
"Nhập tâm?" Trịnh An ra vẻ sợ hãi, co rúm người lại "Tống Ngọc đang kể chuyện ma, khiến cho em sợ muốn chết đây, làm gì mà nhập tâm hả bác sĩ Ngô?".
Tống Ngọc mặt đỏ bừng cả lên, vội vã lắc đầu lia lịa "Em có hù dọa ai đâu? chỉ là suy đoán của em thôi mà".
"Đúng vậy, bồ hổng hù có ai hết đó" Trịnh An dùng giọng mỉa mai, liếc nhìn Tống Ngọc "Từ nãy tới giờ, bồ mở miệng ra câu nào, cũng đều nói tới ma quỷ, vậy mà không hù người ta hả? đang giỡn với nhau à?".
"Sao lại nói đùa giỡn ở đây chứ?" Tống Ngọc sắc mặt có chút không tốt, cô ta hình như đang rất tức giận, quay sang hướng tôi mà hỏi "Bác sĩ Ngô thử nghĩ mà coi, còn cách giải thích nào khác nữa không?".
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nói "Đúng thiệt là không có cách giải thích nào hay hơn" tuy nói như vậy, nhưng thực chất tôi vẫn cảm thấy hết sức mơ hồ.
Tống Ngọc liền cười lớn một tiếng, ngay lập tức quay sang Trịnh An nói "Thấy chưa".
Bác sĩ Từ ngay lập tức kéo tay áo tôi, vừa nhíu mày vừa lắc đầu, khẽ nói nhỏ vào tai tôi "Đừng có thêm dầu vào lửa chứ bác sĩ Ngô".
"Xin lỗi, tôi không cố ý" nhận thấy hình như đúng thiệt là mình đã thêm dầu vào lửa, tôi liền ngay lập tức xin lỗi.
Bác sĩ Từ đành phải tiếp tục cười khổ.
Tống Ngọc ở phía bên kia vẫn tiếp tục nói chuyện ma quỷ "Tôi nói cho mọi người biết nha, cái người chết đột ngột ở phòng số 3 đó, vẫn chưa tìm được danh tánh đâu, bởi vậy cũng có thể suy đoán là người kia có lẽ hổng phải là người".
"Ê! Đã nói bỏ qua chuyện kia rồi mà, sao còn nhắc lại nữa?" Trịnh An sợ hãi, lay lay cánh tay của Tống Ngọc
"Bỏ qua sao được?" Tống Ngọc bắt đầu trầm giọng như đang kể chuyện ma vậy "Mọi người thử nghĩ mà coi, nếu căn phòng số 3 cùng với cô gái kia hết sức bình thường, thì tại sao viện trưởng lại ra lệnh phải đóng cửa căn phòng, rồi còn niêm phong nó nữa, có cách nào giải thích hợp lý hơn không?".
Nghe cô ta nói như vậy, tôi vô thức gật đầu đồng ý "Đúng thiệt, ngoài cách lý giải như vậy ra, thì chúng ta không còn cách giải thích nào khác nữa".
Bác sĩ Từ lại kéo áo tôi "Bác sĩ Ngô, sao cậu không biết giữ mồm giữ miệng, lại đi đồng ý với y tá Tống nữa rồi".
Lúc này tôi khẽ giật mình, cảm thấy bạn thân có chút kỳ lạ, hình như những lời nói của Tống Ngọc, khiến cho tôi răm rắp nghe theo.
"Bác sĩ Từ nói vậy là đang nói oan cho em đó, những lời nói kia của em đâu phải là không có lý" trong giọng nói của Tống Ngọc ngập tràn phẫn nộ.
"Vậy thì em thử nói hợp lý ở chỗ nào?" bác sĩ Từ ngẩn người.
Tống Ngọc bỗng dưng im lặng một chút, sau đó rùng mình nhẹ rồi nói "Có một lần em đi ngang căn phòng đó, thay vì nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ, thì em nghe thấy một đoạn hội thoại ngắn".
"Là đoạn hội thoại gì?" tôi khó hiểu nhíu mày.
Tống Ngọc như đang suy nghĩ, đôi tay đan xen vào nhau, tiến gần về phía tụi tôi hơn "Kỳ thiệt đoạn hội thoại kia rất rối loạn, nội dung chủ yếu là có một cô gái đang van xin thứ gì đó tha cho mình, giọng nói của cô ta hết sức sợ hãi".
Câu nói của Tống Ngọc rất mơ hồ, nhưng lại khiến cho tôi run sợ."
Bác sĩ Ngô vừa kể tới đây, thì đột nhiên tiếng xe cấp cứu vang lên.
Có một cô y tá chạy vội vã từ bên ngoài chạy vào, cô ta nói rằng có một nạn nhân vừa bị tai nạn xe cộ, cần phải phẫu thuật gấp, vừa nói dứt lời, cô ta ngay lập tức kéo bác sĩ Ngô đi, để lại cho tụi tôi đứng ngồi không yên.
Do hiện tại có người đang cấp cứu, nên một số y tá và đặc biệt là y tá trưởng phải ngay lập tức chuẩn bị một số thứ, nên đã rời đi khỏi. Chỉ còn lại tôi và Đặng Anh Tuấn.
Cảm thấy lúc này có đứng ở đây cũng không ổn, nên định quay trở lại phòng làm việc, thì Lâm Cẩm Tiên từ phía bên ngoài chạy vào, ra vẻ thần bí nói "Anh Tuấn, cậu còn nhớ cái người mà thường hay tới tìm bác sĩ Đậu không? người kia đang ở bên ngoài kìa".
"Sao chứ? là cái người lạ mặt kia sao?" Đặng Anh Tuấn bất ngờ nói.
Lâm Cẩm Tiên liền khẽ mỉm cười "Đúng vậy, cậu phải cảm ơn tôi đó nha, tôi tìm được nhân vật quan trọng mà cậu nói rồi".