sau câu chuyện của y tá trưởng, mọi người có chút hoang mang lo lắng.
"Đúng là chuyện này có gì đó rất quái dị, nhưng mà còn người kia ra sao rồi chị Hồng Thơ?" Lâm Cẩm Tiên lên tiếng hỏi.
Y tá trưởng thở dài một tiếng, sau đó chậm rãi trả lời "Do chẳng thể cứu được, nên người kia đã được đưa vào phòng xác của bệnh viện".
"Tít tít tít".
Đột nhiên tiếng điện thoại bàn vang lên, khiến cho cả nhóm tụi tôi giật mình.
"A lô, y tá trưởng ở tầng 1 bệnh viện Dạ Nguyệt xin nghe" y tá trưởng ngay lập tức bắt máy.
"À, được rồi tôi sẽ chuyển lời".
Nói xong lời này, y tá trưởng cúp máy, Lâm Cẩm Tiên ở bên cạnh tò mò hỏi "Có chuyện gì vậy? chị Hồng Thơ".
"Là nhân viên trực tầng 4 điện thoại xuống đây, để kêu bác sĩ Võ và Anh Tuấn lên trên đó, có bệnh nhân nguy cấp" vừa nói y tá trưởng vừa nhìn sang hướng tôi và Đặng Anh Tuấn.
"A".
Tôi và Đặng Anh Tuấn đồng thanh kêu lên một tiếng.
Hai người tụi tôi ngay lập tức bước vào thang máy để lên tầng 4, vừa đi vừa nói đôi chút những chuyện phiếm.
Chỉ là khi thang máy tới tầng 3 đã có chút vấn đề, nó không di chuyển nữa, tuy trong lòng cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái, nhưng dù sao đi nữa, cũng chẳng đi thang máy được, tụi tôi đành phải lên tầng 4 bằng thang bộ.
Thông thường, thì hành lang lầu 3 sẽ không bật đèn quá sáng, nhằm để tránh bệnh nhân ngủ không được. Toàn dãy hành lang chỉ có những ngọn đèn mờ tối.
Nhìn hành lang như vậy, đôi chân của Đặng Anh Tuấn như thể nhũn ra, cậu ta rùng mình một cái, sau đó ghì sát vào cánh tay tôi, như thể đang dìu tôi đi trên hành lang vậy.
Không gian xung quanh đây rất yên tĩnh, kết hợp với loại ánh sáng mờ mờ ảo ảo, khiến cho trong lòng tôi cảm thấy bất an.
"Bác sĩ Võ, anh có cảm thấy sợ hay không?" Đặng Anh Tuấn nói với tôi bằng giọng thì thào.
"Cậu nghĩ nhiều quá rồi đó" tôi vỗ vỗ lên vai cậu ta "Đừng có tự hù mình như vậy chứ".
Đặng Anh Tuấn gật đầu lia lịa, nói "Tại mới nãy, nghe những câu chuyện kia nên ảnh hưởng tới tâm lý". Câu nói có chút e dè, như thể đang lảng tránh chuyện gì đó.
Tôi biết Đặng Anh Tuấn là một người nhát gan, lúc nãy còn nghe mọi người kể chuyện kinh dị, nên không tránh khỏi tâm trạng có chút sợ hãi, do ảnh hưởng tâm lý gây ra.
Đi qua hết dãy hành lang thang, xung quanh không có một chút âm thanh, vừa lên cầu thang, mọi thứ đều trở nên đen tối.
Ánh sáng truyền từ đèn pin điện thoại của tôi ở trên cầu thang lúc ẩn lúc hiện. Có thể là do trong lòng tôi cảm thấy bất an, nên mỗi khi đi lên một đoạn, liền quan sát xung quanh một lượt, coi có tình trạng chẳng bình thường xảy ra hay không.
Đặng Anh Tuấn nhìn thấy tôi như vậy, liền rùng mình.
Đi gần tới tầng 4, dãy cầu thang dài hình như có chút gập ghềnh, như thể đã bị hư hại một phần nào đó, mà chưa được sửa chữa lại.
"Ai, bác sĩ Võ, anh có cảm thấy cầu thang có chút khó đi hay không?" Đặng Anh Tuấn khe khẽ hỏi, ánh mắt có chút hoảng sợ.
Nghe những lời này của cậu ta, tôi liền cảm thấy ý nghĩa hoàn toàn khác. Chẳng phải, cậu ta đang cố tình nói khéo tới truyện ma quỷ hay sao?.
Tôi ậm ừ vài tiếng, sau đó thực đứng đắn nói "Không đâu! Chắc là do cậu nghĩ nhiều quá rồi đó".
Nói cho cùng, dù có cảm thấy chuyện này quái dị bí ẩn tới đâu cũng không nên nói thẳng ra, và nên suy nghĩ một cách khác, để hạn chế sự việc xấu nhất có thể xảy tới.
Bên cạnh tôi Đặng Anh Tuấn nơm nớp lo sợ ghì sát lấy cánh tay tôi, âm thanh của tiếng bước chân vang dội, nghe rõ mồn một trong cả dãy cầu thang trống rỗng. Làm cho tôi vô thức cảm thấy tình hình hiện tại, như một bộ phim kinh dị mà mình đã từng coi.
Chẳng biết có phải do tâm trạng hay không, mà dãy cầu thang như thể kéo dài quá mức bình thường.
Bỗng dưng ở đằng trước vang lên một tiếng "Đinh" khá nhỏ.
Âm thanh lúc này liền biến thành một thứ kinh dị, khiến cho tụi tôi vô thức đứng lại, Đặng Anh Tuấn ở bên cạnh khẽ hỏi "Bác sĩ Võ, anh có nghe thấy âm thanh lúc nãy hay không? là một tiếng "Đinh", như thể vật gì đó rớt xuống sàn gạch bông vậy".
Tôi không trả lời lại câu hỏi của cậu ta, mà dùng đèn pin điện thoại trên tay rọi qua một lượt phía trước, nhưng mà chỉ thấy không gian trống rỗng không có một bóng người, cũng không có một vật gì đó rớt xuống sàn gạch bông.
Đặng Anh Tuấn lúc này như thể hoảng loạn, trốn vào phía sau lưng tôi.
"Bình tĩnh, bình tĩnh nào" tôi kéo cậu ta trở lại vị trí bên cạnh mình.
"Rõ ràng lúc nãy em nghe thấy tiếng động mà?" Đặng Anh Tuấn tuy rất sợ hãi, nhưng vẫn nói chuyện hết sức nghiêm túc.
"Thiệt ra lúc nãy anh cũng có nghe thấy".
Câu nói của tôi vừa dứt, sắc mặt của Đặng Anh Tuấn ngay lập tức liền thay đổi.
Bỗng dưng lúc này trong ánh mắt của tôi nhìn thấy một bóng người lướt qua, tuy ánh đèn pin của điện thoại khoảng cách xa quá sẽ rất mờ tối, nhưng thực sự hình ảnh đó hiện lên rõ mồn một.
"Phía trước, hình như có bóng người" tôi vô thức lên tiếng, trong lòng cũng hiểu được chuyện này hết sức hoang đường.
Đặng Anh Tuấn hoảng sợ nhìn chằm chằm tôi, cánh tay của cậu ta vô thức ôm chặt lấy người tôi, miệng lo lắng hỏi "Bác sĩ Võ, anh vừa nói gì vậy? Phía trước làm gì có bóng người chứ?".
Tôi có thể cảm thấy cánh tay của Đặng Anh Tuấn mềm nhũn ra, thiếu chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Nhìn thấy cậu ta sợ hãi như vậy, tôi liền chậm rãi trấn an "Không cần sợ hãi đâu, chắc là do cậu nhìn lộn đó, dù sau đi nữa, trong không gian như vầy, cũng rất dễ gây ra ảo giác".
Cậu ta hình như không ổn hơn chút nào, sắc mặt vẫn còn trắng bệch.
Tôi quay đầu nhìn sang Đặng Anh Tuấn, trong lòng có cảm giác hối hận, tại sao lúc đó lại vô tình nói ra như vậy? liền vội vàng an ủi "Cậu bình tĩnh đi nào, lúc nãy là ảo giác thôi".
Nói xong, tôi khẽ nở một nụ cười miễn cưỡng.
Nói thiệt, lúc nãy chính mắt tôi đã nhìn thấy bóng người đó, nó rõ ràng không thể nào là ảo giác được, tôi có thể chắc chắn về điều đó.
Rõ ràng khi tiếng "Đinh" quái dị vang lên, tôi đã mơ hồ nhìn thấy vật gì đó rớt xuống nền gạch bông, nhưng khi chiếu đèn pin, thì hoàn toàn chẳng thấy thứ gì.
Lần thứ hai ánh đèn pin điện thoại chiếu về phía trước, mơ hồ xuất hiện một bóng người lướt qua. Tuy hình dáng rất rõ ràng là một người đàn ông, nhưng rất nhanh lại biến mất.
Đứng một chỗ như vậy cũng không phải là cách, tôi liền bỏ Đặng Anh Tuấn đi nhanh về phía trước. Dù sao đi nữa, thoát khỏi chỗ này có vẻ là cách thích hợp nhất.
Tiếng bước chân rộn rã vang lên trong không gian yên tĩnh.
Trong đầu tôi vẫn còn hiện lên hình ảnh của cái bóng người đàn ông quái dị lúc nãy, cũng không biết tại sao mình lại nhìn thấy người kia, mà Đặng Anh Tuấn đứng bên cạnh hoàn toàn không nhìn thấy.
"Bác sĩ Võ, em nghĩ tụi mình nên quay về đi".
Đột nhiên Đặng Anh Tuấn kích động lên tiếng, tay cậu ấy vẫn còn ghì sát cánh tay tôi.
Nghe cậu ta nói như vậy, trong lòng tôi cực kỳ bất an.
Trong bóng tối, tụi tôi đứng im tại chỗ, lời vừa nói lúc nãy, khiến cho tâm trạng cảm thấy hoang mang. Tận sâu trong lòng, tôi cũng rất muốn quay về, bởi vì phía trước chắc chắn là có thứ không sạch sẽ. Nhưng mà đang có bệnh nhân nguy cấp, tôi không thể bởi vì cảm nhận của mình, mà khiến cho một mạng người phải mất đi.
Chỉ là tôi vẫn chưa hiểu hết, tại sao đặng Anh Tuấn lại muốn quay về? chẳng lẽ phía trước có thứ gì khiến cho cậu ta sợ hãi sao?.
Hết cách tôi chỉ biết vỗ lên vai Đặng Anh Tuấn vài cái, rồi hạ giọng "Cậu bình tĩnh đi, anh nghĩ không có chuyện gì đâu".
"Nhưng mà em cảm thấy sợ" Đặng Anh Tuấn dùng mình.
Tôi thở dài một tiếng, cảm thấy không nhịn nổi sự tò mò liền khẽ hỏi "Rốt cuộc thì cậu sợ cái gì?".
Đặng Anh Tuấn Tiến sát về phía tôi, giọng nói thì thào "Nếu em nói, em đã nhìn thấy ma, anh có tin hay không? Nhưng thực sự lúc nãy em đã nhìn thấy một bóng người, nó xuất hiện tới 2 lần lận, chỉ là em không nhìn rõ rốt cuộc nó có hình dạng ra sao mà thôi".
Nghe cậu ta nói những lời này, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi, không lẽ lúc nãy cậu ta cũng đã nhìn thấy, nhưng lại tỏ ra mình chẳng nhìn thấy gì.
Nhưng mà cũng có lẽ vì muốn quay về, mà cậu ta đã dựng nên câu chuyện như vậy.
Bởi vì theo cảm nhận của tôi lúc nãy, thì cậu ta không có vẻ như là đã nhìn thấy ma.
Suy nghĩ một lúc, tôi cảm thấy nếu cậu ta muốn quay về thì cứ để cậu ta quay về, có gì tôi bịa ra một lý do nào đó cũng được, chứ với tình trạng cậu ta sợ hãi như vậy, không sớm thì muộn cũng sẽ ngất xỉu tại chỗ, lúc đó còn cực cho thân tôi hơn.
"Thôi được rồi, nếu cậu cảm thấy sợ hãi thì cứ quay lại, có gì tôi nói cậu đau bụng".
Nghe tôi nói như vậy, Đặng Anh Tuấn liền thở dài một tiếng, rồi chậm rãi quay trở lại.
Nhìn cậu ta đi xa dần, tôi cảm thấy bản thân vô cùng xui xẻo, đi chung với người nào, thì tức khắc người đó lại là một kẻ sợ ma, hết Đậu Quân bây giờ lại tới Đặng Anh Tuấn.
Đi thêm một vài bậc nữa, thì tôi có thể nhìn thấy ở phía trước có một chút ánh sáng mờ ảo, hình như tôi đã đến dãy hành lang của tầng 4.
"Bác sĩ Võ Sao cậu lại ở đây?" một giọng nam vang lên ở phía dãy hành lang tầng 4.
Một bóng người đang tiến dần về phía tôi.
Tiếng bước chân vang lên, truyền tới một loại âm thanh khiến cho trái tim tôi đập thình thịch. Tôi cảm thấy kỳ quái, tại sao trong ánh sáng đèn pin của điện thoại, tôi lại không thể nào nhìn thấy rõ mặt của người kia.
Tôi rùng mình một cái mạnh, mồ hôi hột trên trán ướt đẫm.
Khoan đã, giọng nói này hình như tôi đã từng nghe thấy ở đâu rồi, nó rất là quen thuộc.