VẾT MÀU ĐỎ

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương14
Chương14

❊ ❊ ❊

Y tá trưởng bị sốt rất nặng nên phải nhập viện, tôi có qua thăm cô ta một lần, nhận thấy tình trạng của cô ta lúc này có vẻ rất trầm trọng, lúc nào cũng cứ mê man, có hỏi gì cũng không biết.

Trong lòng tôi cảm thấy sợ hãi, nếu như bình thường y tá trưởng bị bệnh thì chẳng có gì để nói, nhưng đằng này vừa muốn nói cho tôi bí mật về căn phòng kỳ bí ở trong bệnh viện Dạ Nguyệt, thì cô ta lại bị bệnh, mà còn là bệnh rất nặng, tình trạng này tương đối giống với Đậu Quân, chẳng lẽ thứ kia không muốn cho tôi biết hay sao.

Tôi ngồi trong phòng làm việc, suy nghĩ vẩn vơ về những chuyện đó.

Bình thường, buổi tối ở bệnh viện Dạ Nguyệt ngoại trừ những trường hợp cấp cứu hoặc bệnh nhân xảy ra chuyện, thì hoàn toàn yên ắng, nó tịch mịch tới đáng sợ. Người ta thường nói rằng, bệnh viện chính là nơi xuất hiện của những câu chuyện ma quái kỳ bí, nó có lẽ là do người ta một phần nhìn thấy kể lại, hoặc cũng có thể là do người ta bịa đặt ra.

Chỉ là tôi biết được một chuyện, chắc chắn ở trong bệnh viện Dạ Nguyệt có một thứ không sạch sẽ.

Trong căn phòng làm việc sáng đèn, ở bên ngoài mưa rơi không ngừng, mưa không lớn nhưng nửa tiếng lại xuất hiện một lần, từ cửa sổ có thể nhìn thấy những chiếc xe ở bên ngoài đường chạy trối chết trong mưa, lại có một vài người bị trượt té, đúng là đường xá khi trời mưa vô cùng bất tiện.

Buổi tối ngày hôm nay, tôi có rất nhiều hồ sơ cần giải quyết trước buổi sáng, nhưng mà hiện tại, tôi chẳng còn tâm trí nào để đụng vào mớ hồ sơ đã chất thành núi trên bàn.

"Bác sĩ Võ, tôi vô được không?" Giọng nói trầm ấm của bác sĩ Ngô vang lên, cùng lúc với tiếng gõ cửa.

Trong đầu tôi bất chợt hiện lên một câu hỏi, rốt cuộc hôm nay sao Ngô Chánh lại tới phòng làm việc của tôi chứ? Nhưng mà cũng thuận miệng đáp "Cửa không khóa, mời vào".

Ngô Chánh tiến vào, cánh cửa được anh ta mở vang lên tiếng kèn kẹt khe khẽ, hình dáng bắt đầu hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn huỳnh quang trong căn phòng làm việc của tôi. Vẫn như mọi hôm, cách ăn bận của Ngô Chánh rất được trau chuốt, khiến cho anh ta lúc nào xuất hiện cũng cực kỳ bảnh bao.

Nhìn Ngô Chánh bước vào trong, tôi định lên tiếng hỏi, thì đột nhiên nhận thấy một chuyện khá kỳ lạ, bỗng dưng anh ta đứng ở giữa phòng không di chuyển, ánh mắt lướt nhìn xung quanh, giống như là đang muốn biết rốt cuộc có thứ gì khác ngoài hai tụi tôi hay không.

Sao lại như vậy? một cảm giác khác thường nổi lên trong lòng? tôi không ngần ngại liền nhìn một vòng quanh căn phòng của mình, ban làm việc, cửa sổ, giá sách, hồ sơ trên bàn...mọi thứ đều rất bình thường.

Chỉ là, anh ta tại sao lại có hành động như vậy.

Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ đột ngột lấp đầy cả căn phòng yên tĩnh, lúc này tôi có thể nghe rõ ràng, có bao nhiêu giọt mưa va chạm vào tấm kiếng cửa sổ.

Đúng lúc, tôi định lên tiếng để phá tan đi bầu không khí nghẹt thở trong phòng, thì có tiếng kéo lê thân người sột soạt vang lên, nó át hẳn cả tiếng mưa.

Phía sau.

Tôi vội xoay người, trên tấm kiếng cửa sổ trước mặt tôi, có một vệt màu đỏ nhạt, kéo dài từ dưới lên trên, giống như có thứ gì đó vừa quét lên.

Tôi nhìn kỹ lại, vết đỏ sền sệt kéo dài như máu vậy, nhưng không thể xác định đó rốt cuộc có phải là máu hay không.

Nhưng mà, nhưng mà, tôi đột nhiên cảm thấy lạnh cả người. Phòng làm việc của tôi là ở tầng 7 kia mà...

Với lại, để có thể tạo ra một vệt đỏ như vậy, thì nhất định phải dùng thang hoặc dây treo mới có thể làm được, nhưng tôi không hề nhìn thấy những vật dụng đó. Mặc khác, không có ai rảnh rỗi để làm cái chuyện này, cửa kiếng quét sơn đỏ để làm gì, còn quét vào buổi tối nữa chứ, chuyện này không có khả năng.

Tôi như thể bị thứ gì đó điều khiển, vô thức bước chân tới gần cửa sổ, để coi thử rốt cuộc là thứ gì đã gây ra tình trạng này.

"Bác sĩ Võ, dừng lại ngay.... hãy nghe theo lời tôi... đừng tiến gần tới cửa sổ" bác sĩ Ngô bỗng dưng kêu lớn.

Tôi giật mình, quay về phía sau nhìn anh ta, lập tức hỏi "Bác sĩ Ngô, anh đang nói gì vậy? em nghe không hiểu, rốt cuộc ở bên ngoài cửa sổ có cái gì chứ?".

Nghe tôi hỏi như vậy, Ngô Chánh sắc mặt biến đổi nhanh chóng, cánh tay khẽ rung nhẹ nhẹ. Nhận thấy ánh mắt của anh ta hình như chứ đựng điều gì đó rất kinh khủng, tôi liền không chần chừ ngay lập tức chạy tới gần anh ta.

"Sao vậy bác sĩ Ngô? thực sự có chuyện gì vậy?" tôi kích động lên tiếng hỏi.

Tôi lay động thân người của Ngô Chánh, nhưng anh ta vẫn không phản ứng gì. Từ khi quen biết anh ta tới giờ, tôi chưa từng nhìn thấy cái hành động kỳ quái như vậy bao giờ.

Đang lúc đầu óc trống rỗng không biết chuyện gì đang xảy ra, thì phía sau lưng tôi lại vang lên âm thanh sột soạt, như thể có vật gì đó một lần nữa kéo lê trên mặt kiếng cửa sổ. Tôi định quay lại nhìn, thì bị Ngô Chánh đưa tay kéo lại, anh ta thì thầm "Đừng quay về phía sau, nếu như cậu không muốn chết".

Muốn chết? Tôi thật sự chưa hiểu hết hoàn toàn câu nói này của Ngô Chánh, rốt cuộc thì chuyện muốn chết hay không có liên quan gì với việc quay về đằng sau nhìn, chẳng lẽ phía sau lưng tôi có vật gì kinh dị lắm sao? Nhưng mà nói như vậy cũng không đúng, hiện tại không phải Ngô Chánh cũng đang đối diện với nó hay sao? Vì sao anh ta vẫn bình thường.

Càng suy nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, nhất là từ lúc Ngô Chánh bước vào phòng làm việc của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm anh ta, trong đầu hiện tại đang rối loạn, khiến cho chẳng biết giải quyết chuyện này một cách hợp lý nhất có thể.

"Bác sĩ Võ, cậu tin lời tôi đi" Ngô Chánh lặng lẽ nói.

Lời của anh ta càng lúc càng khó hiểu, tôi nhíu đôi mày của mình "Dĩ nhiên là tôi tin lời bác sĩ Ngô, chỉ có điều, sao lại không thể quay đầu về sau chứ? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?".

"Bác sĩ Võ, về chuyện này, cậu không nên hỏi nữa, càng biết nhiều thì tánh mạng của cậu càng gặp nguy hiểm" Ngô Chánh nói chuyện rất nghiêm túc, thoạt nhìn cũng không giống như đang đùa giỡn.

"Bác sĩ Ngô, anh là có ý gì?" Tôi vừa hỏi, vừa đưa ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Ngô Chánh.

Anh ta lại lặng lẽ kéo tôi về phía mình "Thực sự hằng năm chuyện này đều xảy ra, nếu có người vô tình nhìn thấy, tôi chỉ có thể xác định với cậu rằng, người đó nhất định sẽ phải chết".

Tuy tôi vẫn còn nghi ngờ, nhưng là nếu Ngô Chánh đã nói vậy, tôi cũng chẳng còn cách nào khác đành không hỏi nữa.

Nhìn thấy tôi hình như đã hiểu rõ, Ngô Chánh liền một hai kéo tôi xuống tầng 1. Trong lúc di chuyển trong thang máy, tôi có quan sát sơ sắc mặt của anh ta, chẳng có gì khác lạ.

Tầng 1 sáng đèn, do y tá trưởng bị bệnh nhập viện nên có chút không quen mắt, có mấy nữ y tá lạ mặt trực ban, họ cúi đầu vào màn hình vi tính để coi phim gì đó, chốc chốc lại cười phá lên.

Tụi tôi bước vào khu vực pha cà phê, Ngô Chánh biểu tôi ngồi đó, còn anh ta thì đi pha hai ly cà phê nóng.

Tôi ngồi ở bàn đợi, trong đầu nhớ tới lời nói của Ngô Chánh Lúc nãy, anh ta đã nói rằng, cái chuyện vệt màu đỏ máu xuất hiện trên cửa kiếng, hằng năm điều xảy ra như vậy một lần, nếu là nói như vậy, thì có lẽ năm trước đó, năm trước đó nữa cũng đã xảy ra, và nhìn thái độ của anh ta, tôi có thể phỏng đoán trong lúc xảy ra sự việc, chắc chắn đã có người không may mất mạng, nên mới khiến tâm trạng của anh ta trở nên như vậy.

Tôi nhịn không được liền rùng mình một cái, đúng thiệt chuyện này khiến cho người ta cảm thấy ớn lạnh.

Một vệt màu đỏ nhìn như máu, đột nhiên xuất hiện ở tầng 7 trong đêm mưa gió, chuyện này nếu suy nghĩ theo một cách thông thường, thì làm sao có khả năng được.

Bên ngoài hình như mưa đã lớn dần, những người bước vào bên trong đều than trách vì thời tiết thất thường. Trong số đó, tôi có để ý tới một người, chàng trai này ăn bận rất bảnh bao, nhìn không khác nào một diễn viên trên phim truyền hình gần đây tôi vô tình coi. Vì trời mưa khiến cho quần áo của anh ta ướt nhẹp, tóc tai vuốt keo đã bị rối tung lên, nên nét mặt lúc này rất khó coi và tỏ thái độ vô cùng tức giận.

Đây chắc là một tên thiếu gia hư hỏng của một gia đình nào đó rồi.

Tôi thở dài một tiếng, thời nay luôn là vậy, những người có tiền thường rất hay tức giận vào những chuyện hết sức bình thường, có lẽ họ sợ mất hình tượng cao quý của mình chăng? chỉ là tôi nghĩ hành động vừa rồi, càng khiến cho họ mất hình tượng hơn.

Đang định làm ngơ với loại người này, để chú tâm suy nghĩ lời giải về những chuyện kỳ quái. Bỗng dưng, mấy nữ y tá ở phía kia mừng rỡ lên tiếng "Hàn thiếu gia, anh lại tới nữa rồi à? Năm nào vào đúng thời điểm này anh cũng xuất hiện, khiến cho em nghĩ, không lẽ anh có lập trình sẵn chế độ sự kiện hay sao?".

Vừa nói chuyện, mấy nữ y tá vừa cười như thể chuyện này vui vẻ lắm.

Tên Hàn thiếu gia kia thì thập phần đắc ý, cũng nhếch miệng cười.

Đang định rùng mình vì hành động sến súa trước mặt, thì chợt nghe một tiếng "cạch". Vừa quay sang, thì nhìn thấy Ngô Chánh đã đem hai ly cà phê nóng để lên bàn, lúc này sắc mặt của anh ta có chút tối sầm lại, tôi đoán rằng, chắc là anh ta cũng không ưa gì hành động của tên thiếu gia họ Hàn kia.

Buổi tối ngày hôm đó trôi qua buồn tẻ như vậy, không hề có bất kỳ chuyện gì xảy ra, tôi và Ngô Chánh cứ ngồi đó, vừa uống cà phê, vừa tán gẫu chuyện trên trời dưới đất, cho hết buổi trực ban.

Tuy nhiên trong lòng tôi vẫn còn nao náo, chưa có lời giải thích cho sự xuất hiện của vệt màu đỏ máu trên cửa kiếng.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.