PHÒNG KHO

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương2
Chương2

❊ ❊ ❊

Ánh sáng mờ tối của đèn pin được bật, ngay lập tức chiếu rọi khoảng không trong thang máy, chỉ có điều toàn bộ mọi thứ xung quanh đều yên tĩnh một cách kỳ lạ.

"Tôi nói nè bác sĩ Võ, không phải do tôi quá mê tín dị đoan đâu, thực sự mọi chuyện diễn biến vô cùng kỳ lạ, nó làm tôi không thể nào ngừng suy nghĩ tới chuyện ma quỷ được, nghe tôi đi mọi thứ diễn biến một cách kỳ lạ".

Lúc này giọng nói của Đậu Quân như thế thì thào vào trong lỗ tai tôi vậy, trong giọng nói rất hoảng loạn cùng sợ hãi.

Tôi xoay người trong lòng bỗng nhiên có chút kỳ quái.

"Ton" một thứ âm thanh kỳ lạ vang lên giữa không gian yên tĩnh, hình như có vật gì đó vừa mới rớt xuống.

"Âm thanh gì vậy? âm thanh gì vậy? " Có vẻ như Đậu Quân đã không thể kiềm chế được sự hoảng sợ của mình, hắn hốt hoảng lên tiếng.

"Không sao, không sao, bình tĩnh, cứ bình tĩnh, âm thanh này hình như ở rất xa".

Tôi cố gắng hết sức để giữ cho Đậu Quân bình tĩnh trở lại.

Âm thanh kia chỉ vang lên một lần duy nhất, và không vang lên lần tiếp theo nữa. Chỉ có điều trong trong không gian tĩnh lặng này, tôi vẫn có cảm giác thứ gì đó đang di chuyển tới gần.

Âm thanh của tiếng bước chân vô cùng kỳ dị, giống như thể người kia rất to lớn nên mới gây ra tiếng bước chân như vậy.

Tiếp theo đó là một tràng cười ma mị vang lên, khiến cho tôi khi nghe cảm thấy run sợ.

"Bác sĩ Võ, anh có nghe âm thanh gì bên ngoài giống như tôi không?" Đậu Quân hình như sợ hãi đã tới tột đỉnh.

Tuy tôi có nghe thấy, nhưng nếu nói ra lúc này không khéo Đậu Quân sẽ hoảng loạn, khiến cho tiếp theo tình hình sẽ rất rối rắm, vì vậy tôi khẽ lắc đầu đáp "Không có nghe tiếng gì hết".

"Tôi... tôi lúc nãy nghe thấy tiếng".

"Không có tiếng gì hết, không gian vô cùng yên tĩnh, chắc là anh nghe lầm rồi đó".

Tôi ra sức trấn an Đậu Quân, không cho hắn suy nghĩ vẩn vơ tới mức hoảng sợ.

Câu nói của tôi vừa dứt, trong thang máy đột nhiên có lại ánh đèn, đồng thời cánh cửa thang máy mở ra.

Tôi có thể nghe thấy bên ngoài có rất nhiều tiếng người ồn ào, xuất hiện bên ngoài cửa thang máy chính là y tá trưởng.

"Bác sĩ Võ, bác sĩ Đậu, hai người sao còn ở đây?".

Thấy cô ta có vẻ gấp gáp, khiến cho tôi có cảm giác không ổn chút nào, đồng thời quên bén đi một chuyện, lẽ ra tụi tôi đã vào thang máy khoảng một vài phút, sau đó mới cúp điện, không thể nào vẫn ở tầng một được.

Tôi nghi hoặc hỏi "A, đã xảy ra chuyện gì vậy?".

Vừa nói tôi vừa nhìn sang bên cạnh, nhìn thấy Đậu Quân có vẻ hoảng sợ, không biết hắn đã nghĩ tới chuyện gì nữa.

"Bác sĩ Võ, đừng đi, đừng đi" Đậu Quân ra vẻ hoảng loạn liên tục nói.

Tôi nhìn thấy vẻ mặt của hắn như vậy, liền lựa lời trấn an "Không sao đâu, hiện tại rất đông người, nhất định không xảy ra chuyện gì đâu, với lại tôi và anh dù sao cũng là bác sĩ trực ban của đêm nay, nếu đã xảy ra chuyện mà tụi mình không có mặt ở đó, chắc chắn sẽ có chuyện để nói vào ngày mai nha".

"Ừ vậy cũng cũng phải ha" hắn lắp bắp nói thành tiếng.

Sau câu nói của hắn, tôi bước một mạch ra khỏi thang máy, đi theo sự chỉ dẫn của y tá trưởng.

Trên đường đi tôi cứ tò mò, liền hỏi y tá trưởng "Thiệt ra là xảy ra chuyện gì vậy?".

Y tá trưởng có vẻ hoảng hốt, cô ta nuốt nước miếng một lượt, rồi đáp "Tình hình này tôi cũng không biết giải thích ra làm sao nữa, nhưng thực sự rất kỳ lạ".

Nghe lời nói của cô ta, tôi liền cảm thấy mệt mỏi, một mình Đậu Quân đã như vậy là đủ lắm rồi, bây giờ lại thêm y tá trưởng Trương Hồng Thơ.

Theo sự hướng dẫn của y tá trưởng, tụi tôi đi tới thang bộ, nơi đây có vẻ âm u dù đã được bật đèn.

Khi di chuyển tới lầu hai, tôi liền thấy một đám người bu quanh một chỗ, trong đó có thể nhận ra một số y tá và điều dưỡng nam và bảo vệ. L

"Bác sĩ Võ, bác sĩ Đậu, y tá trưởng" giọng của Đặng Anh Tuấn vang lên, cậu ta là điều dưỡng thực tập vô cùng lượt với tôi, nên có phần rất thân.

"Có chuyện gì vậy, tại sao lại tụ tập đông như vầy?".

"Phòng kho đã có vấn đề rồi, lúc nãy có người tính vào kho để lấy dụng cụ, nhưng mà mở cửa hoài vẫn không được, ai cũng đang rất sốt ruột".

"Cái gì?" tôi chấn động "Rõ ràng hôm qua mới thay ổ khóa phòng kho, mà sao lại không mở ra được?".

Đặng Anh Tuấn liền gật đầu, và bày ra vẻ mặt hoang mang nói tiếp "Đúng vậy, ngày hôm qua rõ ràng đã thay ổ khóa, chỉ là hiện tại không mở được có thể là do trục trặc ổ khóa chăng?".

"Nếu vậy thì có cách nào mở nó ra không?".

Tôi lên tiếng hỏi, y tá trưởng ở bên cạnh liền lên tiếng "Thì anh bảo vệ đó, nghe mọi người nói anh ta biết sửa chữa ổ khóa, với lại hình như anh ta cũng từng nói là trước khi làm bảo vệ, đã từng học qua một khóa về đồ gia dụng".

Lúc này tôi nhìn về phía trước, đúng thiệt bảo vệ Phùng đang đầm đìa mồ hôi hột, cố gắng sửa chữa ổ khóa.

Trong một thoáng, tôi vô tình nhìn thấy một miếng vải đen bị kẹt ở khe cửa.

Một hơi lạnh chạy dọc sống lưng, tôi có thể cảm thấy được hơi lạnh này có phần âm lãnh.

Tôi nhìn sang Đậu Quân, hình như hắn cũng đã chú ý tới tấm vải màu đen kia, vì vậy cứ nép sát người vào tường, nét mặt tối sầm lại ánh mắt quái dị không nói nên lời.

Nhìn nó như thế nào cũng giống một miếng vải đen.

"Ây da mọi người tới đây nhìn coi"bảo vệ Phùng ở phía trước kêu lên.

Tụi Tôi ở phía sau tràn tới nhìn thấy trên tay anh ta, đó là một nhúm vật gì đó màu đen huyền.

"Đây nè, do cái này khiến cho ổ khóa bị kẹt, nguyên nhân là nó đó, chỉ có điều cái này rất nhỏ, sao có thể khiến cho ổ khóa bị kẹt được chứ?".

Bảo vệ Phùng nghi hoặc đặt ra vấn đề, tôi nhìn kĩ vật trên tay của anh ta nói, nó rất khó nhận biết là vật gì, do ánh đèn nơi đây khá mờ tối, để quan sát kỹ tôi vội tiến lại gần hơn, dùng đèn pin điện thoại chiếu vào, vật mềm như tơ bóng nhẫn lại có chút rối bù dơ bẩn chính là tóc.

Bảo vệ Phùng đột ngột liệng vật đó xuống, rồi dùng sức xoa xoa tay như thể là hủy hết sự dơ bẩn.

"Nó đó, nó đó"đột nhiên đổ quân ở phía sau hoảng hốt lên tiếng.

"Bác sĩ Đậu, anh làm sao vậy?" y tá trưởng nghi hoặc hỏi.

Đậu Quân không trả lời câu hỏi của y tá Trưởng, hắn cứ luôn miệng nói những điều lạ lùng, điều này khiến cho sắc mặt của y tế trưởng có phần tối sầm lại, thấy vậy tôi liền cười nói "Do anh ta sợ quá đó mà, từ tối tới giờ luôn nói chuyện ma quỷ".

Y tá trưởng vẫn còn hoang mang "Đúng là tối nay, tôi thấy ảnh có chút kỳ lạ không giống ngày thường".

"Chuyện này rất dài dòng nhưng cơ bản là lúc chiều... ".

"Trời ơi có người ngất xíu trong phòng kho".

Lời của tôi còn chưa nói hết, thì được một đám phía trước hốt hoảng kêu lên.

Tôi cùng y tế trưởng ngay lập tức chạy tới đó coi sao, trong ánh sáng mờ tối, có một người nằm vật vã giữa phòng kho.

"Mau lên khiêng người ta tới phòng cấp cứu nhanh".

Tôi ngay lập tức lên tiếng, tình hình hiện tại quá cấp bách, tôi không kịp nghĩ ra biện pháp nào tốt nhất hơn được nữa.

Đám y tá và diều dưỡng nam liền lập tức đưa người kia tới phòng cấp cứu.

Y tá trưởng hình như vẫn chưa hết hoang mang, cô ta thì thào với tôi "Chuyện gì vậy? rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?".

Tuy rằng tôi cảm thấy chuyện này vô cùng quái dị, nhưng lại không biết nó quái dị ở điểm nào.

Sau đó mọi người tập trung ở phòng pha cà phê, bàn bạc về chuyện kỳ lạ kia, có người suy đoán rằng người kia là bị đột quỵ cũng có người nói rằng là do ma quỷ làm, tôi chú ý Đậu Quân, hắn lúc này cứ co rúm người ngồi sát vào vách tường, không nói chuyện với ai.

Đặng Anh Tuấn nói với tôi rằng, nhất định nhà kho có vấn đề, nghe cậu ta nói vậy, tôi chỉ biết biết gật đầu mà không đáp lại lời nào.

Thực sự có vấn đề hay không thì tôi không biết, nhưng xét theo những thứ quái dị diễn ra trước mắt, thì coi bộ đúng thiệt đang có thứ gì không sạch sẽ ở trong bệnh viện Dạ Nguyệt.

Cuộc bàn luận của mọi người, bị chuyển sang câu chuyện về những truyền thuyết bí ẩn xung quanh Bệnh viện Dạ Nguyệt. Chỉ có điều những truyền thuyết này chưa từng được xác nhận, cơ bản chỉ là một vài người nhìn thấy rồi kể lại, nên tính xác thực cũng không có, nhưng vẫn đủ sức để khiến người ta nghi thần nghi quỷ.

Mấy cô y tá có lẽ là người kỳ lạ nhất, ngoài miệng cứ nói rằng họ sợ này sợ nọ, nhưng lại là những người bám sát theo những câu chuyện, đa phần mọi người ở đây đều là người miền Tây, vì vậy đối với họ những câu chuyện ma không có gì làm xa lạ, và phần nào họ thực sự rất tin tưởng.

Trong nhóm chỉ duy nhất có một cô gái ra vẻ ta đây, không sợ sệt, người đó chính là Đan Ninh, cô ta khi nghe mọi người bàn luận về chuyện ma quái xung quanh bệnh viện Dạ Nguyệt, liền chỉ cười nhạt nói rằng "Chẳng có chuyện ma quái gì hết, mọi người chỉ là một tụi mê tín dị đoan" nói xong lời này, cô ta liền đứng bật dậy đi qua chỗ khác, tụi tôi luôn biết rằng cô ta là tuýp người thích chế giễu người khác, nên do đã quá quen với tánh khí này, nên chẳng ai để ý tới những lời nói của cô ta.

Bình thường thứ làm cô ta chú ý nhất chính là mua sắm, cô ta có thể khoe khoang về việc ngày hôm nay mình mua được gì, và nó mắc tiền tới bao nhiêu, đôi lúc lại nói ra những điều mà người khác nghe hoàn toàn không hiểu. Có những người nói rằng, cô ta không phải là người trái đất, cần trả đĩa bay cho cô ta trở về hành tinh mẹ của mình, thường thì sau những lời nói đó, là những tràng cười trộm.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.