Tôi mặc kệ tiếng động kia, liền xoay người bước tới thang máy.
Nhìn những con số hiển thị, khi thang máy đang dần di chuyển xuống.
Nó di chuyển từ số 2 trở về số 1.
Lạch cạch.
Âm thanh ở phía cầu thang vang lên càng lúc càng lớn.
Tâm trạng tôi bắt đầu có chút hỗn loạn.
Lạch cạch.
Có vẻ như có thứ gì đó đang di chuyển về phía tôi.
Lạch cạch.
"Bác sĩ Võ" từ đằng xa giọng của Đậu Quân vang lên.
Tôi quay lại, nhìn thấy anh ta trên trán đổ rất nhiều mồ hôi lạnh, gương mặt rất hoảng loạn.
"Sao vậy?" tôi khẽ hỏi.
Đậu Quân hít một hơi sâu, sau đó gấp gáp trả lời "Tôi cảm thấy ở một mình cũng không có cảm giác an toàn, vì vậy muốn đi theo anh".
Tôi bất chợt cảm thấy có chút mắc cười, cái tên Đậu Quân này sợ hãi tới mức như vậy sao.
Nhưng mà khi nghĩ lại, cảm thấy bộ dạng hiện tại của anh ta rất đáng thương, vì vậy tôi liền gật đầu đáp "Ừ, như vậy thì tụi mình cùng lên tầng 2".
Câu nói của tôi vừa dứt, thì anh ta đột nhiên ghì sát lấy cánh tay tôi.
"Sao vậy?".
Trong đầu tôi "Đinh" một tiếng, cảm thấy hành động này của anh ta có chút kỳ quái.
Thang máy bắt đầu mở cửa.
Tôi định bước chân vào, thì đột ngột cánh cửa thang máy đóng lại, khiến cho tôi nếu không phản ứng kịp, chắc là cụt bàn chân, bởi vì lực đóng cửa của thang máy vô cùng lớn và khá kỳ quái.
Lộp cộp.
Vẫn còn đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì trong không gian tối tăm đột nhiên xuất hiện một âm thanh lạ.
Là tiếng bước chân.
Từng bước một rất chậm, nhưng rất có lực đang tiến tới chỗ tụi tôi.
Lúc này tôi mới nhận ra rằng, âm thanh lạch cạch khi nãy và âm thanh lộp cộp lúc này, hình như là cùng một người.
Đôi chân của tôi như thể bị đóng băng, sợ tới mức không thể di chuyển được.
Cái cảm giác này hình như bị một thứ gì đó, khiến cho tôi lâm vào tình trạng này.
Thứ kia đang tiến tới gần.
"Là nó, chính là cái bóng màu đen tôi nhìn thấy lúc trước" Đậu Quân hoảng sợ kêu lên.
Cùng lúc này cửa thang máy đột nhiên mở toang ra.
"Vô thôi" tôi kéo Đậu Quân vào bên trong thang máy.
Không thể đứng ngoài đây được, cách duy nhất là di chuyển lên tầng trên.
Vừa vào trong thang máy, tôi vội vàng bấm nút tầng 2, tôi vô thức đưa ánh mắt không ngừng nhìn ra bên ngoài cánh cửa thang máy, đang dần khép lại.
Trong khoảnh khắc cửa thang máy chỉ còn một khe hở.
Tâm trạng tôi vô cùng hoảng loạn.
Tiếng bước chân vẫn còn vang vọng.
Tôi có thể cảm thấy một chút lạnh lẽo từ bên ngoài phả vào trong thang máy.
"Thứ kia, nó đang tìm tụi mình sao?" bên cạnh Đậu Quân kích động kêu lớn, anh ta ghì chặt lấy cánh tay tôi.
Cánh cửa thang máy đã đóng lại, dấu mũi tên kép chỉ về phía số 2, có nghĩa rằng tụi tôi đang dần tiến lên tầng 2.
Nhìn thấy như vậy, trong lòng cũng cảm thấy tương đối an toàn, sự hoảng sợ lúc nãy đã dần tan biến.
Không gian chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp.
Tôi xoay người sang Đậu Quân nhẹ giọng nói "An toàn rồi, anh đừng sợ nữa".
"Không, không"
Đậu Quân vẫn ra vẻ sợ sệt, giống như anh ta biết được điều gì đó.
"Sao vậy? Tại sao lại chưa an toàn chứ?".
Tôi nghi hoặc hỏi, trong lòng cũng có chút lo lắng, rốt cuộc không biết chuyện gì đang xảy ra.
Đậu Quân ghì sát vào cánh tay tôi, nói chuyện trong hoảng loạn "Nó sẽ tới, nó có thể di chuyển lên cầu thang".
"Bác sĩ Đậu"tôi có chút tức giận kêu tên anh ta.
"Thiệt mà" Đậu Quân hít một hơi sâu, thần sắc đã khôi phục chút ít "Trước đó tôi từng thấy nó di chuyển rất nhanh lên cầu thang, chắc chắn nó đang đợi tụi mình ở trên tầng 2".
"Bác sĩ Đậu" tôi mơ hồ nhận ra, hình như anh ta cũng từng kể chuyện này cho tôi nghe, nếu theo lời anh ta nói, thì không lẽ vừa mở cửa thang máy ra, nhất định tụi tôi sẽ nhìn thấy thứ đáng sợ kia sao?.
"Tôi nói thiệt đó bác sĩ Võ, có khi cái người ngất xỉu trong phòng kho, chính là, chính là..." anh ta khi nói chuyện, ngực có chút phập phồng "Chính là do thứ kia, và có khả năng rất cao, đích thị là xác chết khi chiều tụi mình nhìn thấy".
"Không có khả năng đó, bác sĩ Đậu à, Anh cũng biết xác chết kia đã được đưa vào nhà xác rồi sao".
"Bác sĩ Võ, anh biết không, kỳ thiệt, kỳ thiệt tôi đã từng nghe qua truyền thuyết về lệ quỷ" Đậu Quân lúc này ngẩng đầu nhìn chăm chăm vào tôi "Một khi đã trở thành lệ quỷ thì có thể di chuyển khắp mọi nơi".
"Tôi cũng từng nghe như vậy, bác sĩ Đậu à" tôi vội vàng gật đầu.
Đậu Quân sau đó nói thêm "Chỉ có điều, để trở thành lệ quỷ không phải một sớm một chiều mà có thể được. Những người bị chết oan hay do tai nạn bất ngờ, đều có khả năng trở thành lệ quỷ, vì vậy phải cạo trọc đầu, dùng vải đen bịt chặt hai mắt lại, không cho bị thi biến. Cạo trọc đầu dùng vải đen bịt hai mắt, là để phòng ngừa thi biến, nhưng thi biến trên thực tế là do vật thể ở trong hoàn cảnh không có không khí kích thích, mà sinh ra phản ứng. Cho nên, cho nên người ta mới dùng chỉ cho ta cột cổ của xác chết lại".
Nghe tới đây tôi vô thức giật mình, trong lòng cảm thấy vô cùng khó tin, khẽ hỏi "Thiệt hả?".
"Ừ' Đậu Quân gật đầu "Bởi vậy, tôi đã sớm cảm thấy cái xác kia có vấn đề Anh ta nói cái câu này, giọng nói như lạt đi.
"Khoan đã, bác sĩ Đậu, anh phải bình tĩnh lại" Tôi cảm thấy, Đậu Quân càng lúc càng nói những lời khiến cho tôi không thể nào hiểu hết được.
"Cái gì?" Đậu Quân có chút khó hiểu, anh ta nghi hoặc hỏi "Vì sao cần phải..."
Lời còn chưa nói xong, thì ở bên ngoài đột ngột vang lên tiếng bước chân.
Lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp .
Là tiếng bước chân lúc nãy.
Nó âm vang trong không gian.
Tiếng bước chân kia, giống như đồng hồ tích tắc vang lên trong đêm khuya, từng chút từng chút.
"Thứ kia hình như ở bên dưới".
Đậu Quân liền ghì sát lấy cánh tay của tôi.
Tôi mặc kệ anh ta, bởi hiện tại tôi đang cố lắng nghe tiếng bước chân, âm thanh của nó càng lúc càng lớn.
Mỗi một khắc như vậy, Đậu Quân như thể hoảng loạn thêm, anh ta càng lúc càng ghì sát như muốn ôm chầm lấy tôi vậy.
"Tiếp tục nghe" tôi ở bên tai Đậu Quân nhẹ nhàng nói.
Âm thanh vẫn tiếp tục vang đều, hình như càng lúc càng tiến sát.
Lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp....
Thứ kia vẫn đang ở bên dưới.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng bước chân càng trở nên quỷ dị.
Âm thanh bắt đầu nhỏ dần, hình như thứ kia dần xa tụi tôi.
"Bác sĩ Võ" Đậu Quân vội nói "Tiếng bước chân đã bắt đầu nhỏ rồi". Anh ta hình như đã cảm thấy an toàn, liền thở phào nhẹ nhõm.
Đúng là tiếng bước chân căn bản đã nhỏ dần, tôi tháo vội cánh tay đang nắm chặt của Đậu Quân ra, nói thêm "Coi bộ tụi mình sắp lên tầng 2 rồi".
"Ừ" Đậu Quân gật đầu.
Chỉ có điều, tôi không biết rốt cuộc thứ kia tại sao lại không di chuyển tới tầng 2.
Tầng 2 có cái gì khiến cho nó sợ hãi hay sao?.
Không gian vẫn yên lặng tới kỳ lạ, tuy tiếng bước chân ở phía bên dưới đã nhỏ dần, nhưng chưa hoàn toàn biến mất.
Có thể đoán, tụi tôi chưa chính thức tới tầng 2, chỉ có điều, khoảng thời gian hiện tại đã quá lâu.
Tôi xoay người, nhìn bên trong thang máy một lượt.
Toàn bộ khoảng không vô cùng ảm đạm âm trầm, như thể một nơi đã bị bỏ hoang phế từ lâu.
Lúc này tôi mới giật mình một cái, liền nhớ tới đầu hôm mình cũng đã đi lên thang máy này, và phát hiện ra một chuyện kinh dị.
"Bác sĩ Đậu, Anh còn nhớ đầu hôm tụi mình đã đi bằng thang máy này, nhưng lại bị cúp điện hay không?" Tôi đứng một bên nghi hoặc hỏi.
"Bác sĩ Võ" Đậu Quân ngước mắt nhìn tôi rất mông lung, một lúc sau liền gật đầu đáp "Đúng vậy, nhưng có chuyện gì sao?".
Tôi tạm dừng một lúc lâu, rồi gằn từng tiếng nói "Lúc đó, tụi mình đã đi được một đoạn mới cúp điện, nhưng khi cửa thang máy mở, thì tụi mình vẫn ở tầng 1 như chưa từng di chuyển".
Đậu Quân nghe câu nói này của tôi, liền tối sầm mặt lại, hai mắt anh ta mở ra thiệt bự.
"Lúc đó, bởi vì y tá trưởng khiến cho tôi phân tâm, nên không chú ý lắm, và có lẽ anh cũng đang sợ hãi, nên cũng chẳng quan tâm tới chuyện này".
Tôi chậm rãi giải thích cặn kẽ vấn đề kỳ quái này.
"Chung quy, nếu tụi mình ở trong một thang máy đang di chuyển mà cúp điện giữa chừng, thì chắc chắn tụi mình phải bị kẹt ở khoảng không giữa tầng 1 và tầng 2, chứ tuyệt đối không có trường hợp vẫn ở tầng 1 được, với lại lúc đó, tụi mình đã nghe thấy tiếng cười khì khì kỳ quái trong bóng tối".
Tôi nói tới đây, Đậu Quân liền lồm cồm tiến sát lại phía bên tôi.
"Và điều kỳ lạ hơn hết chính là... " tôi bắt đầu suy đoán, xâu chuỗi lại toàn bộ mọi chuyện "Cùng lúc cúp điện và tụi mình nghe thấy tiếng cười kinh dị, thì cũng là lúc có một người bị nhốt trong phòng kho, và đang trong tình trạng ngất xỉu".
"Ý anh nói là, có thể có thứ gì đó đang lảng vảng ở nơi giao nhau giữa tầng 1 và tầng 2 sao? và chính nó đã gây ra những hiện tượng này?" Đậu Quân lo lắng hỏi.
"Đúng vậy" tôi nói thêm "Và nó có thể chính là cái bóng đen mà anh đã nhìn thấy, chỉ có điều tôi vẫn còn chưa hiểu một chuyện. Y tá Trưởng trực ở tầng 1 và cũng xuất hiện tại cửa thang máy, tại sao cô ta vẫn tỏ ra rất bình thản, như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi suy đoán điều này rất không hợp lý. Vả lại, nếu tụi mình cùng nghe thấy tiếng cười hì hì và cúp điện, thì tại sao y tá trưởng không hề có biểu hiện sợ hãi, hay than trách về việc cúp điện chứ?".
"Còn một sự việc khác nữa, có thể khẳng định chuyện này hết sức mơ hồ, chính là khi tôi hỏi y tá trưởng về sự việc cụ thể ra sao, thì cô ta đã lảng tránh đi không trả lời".
"Ý anh là, y tá trưởng có vấn đề sao?" Đậu Quân hình như đã hiểu được đôi chút.
"Không hẳn là như vậy" tôi thở một hơi dài "Y tá trưởng căn bản có thể bị thứ kia điều khiển, giống như là nói với cô ta rằng ở phía phòng kho xảy ra chuyện, yêu cầu cô ta phải tìm tụi mình tới đó, điều này có thể ví dụ như nó đã giả dạng giọng nói của ai đó, và hô lớn với y tá trưởng, khiến cô ta hiểu lầm rằng, có ai đó nhờ vả mình, vì vậy cô ta không hề biết về tình hình ở phòng kho".