Tôi nhíu mày, cố gắng căng bự đôi mắt để có thể nhìn rõ hơn.
Đó là một tấm hình đã cũ, trên đó có chụp một đám người, họ đều cười tươi rạng rỡ như ánh ban mai, trong số đó có người lộ ra một cái răng khểnh. Mắt của anh ta cười tới chỉ còn một đường cong, hầu như toàn bộ cơ thể đều bị chiếc áo khoác dài tới chân che khuất. Bối cảnh kiến trúc rất quen mắt, hình như cửa chính có viết dòng chữ: Nhà thương trung lập hiệp thương tư nhân Dạ Nguyệt.
Tôi nhìn kĩ vào gương mặt kia, phút chốc da gà da vịt điều nổi lên hết.
Một người tôi đã từng thấy qua, nhưng trong tấm hình này anh ta thay đổi tư thế cùng chụp xa, nên không chú ý.
Chàng trai bí ẩn trong một loạt câu chuyện kỳ lạ của bệnh viện Dạ Nguyệt.
Tôi cẩn thận đem tấm hình bỏ vào trong túi áo. Coi bộ người trong tấm hình nhất định là một phần của sự kiện này.
Két.
Lý Hàn Thiên ở phía bên kia đã mở toang cánh cửa.
Mùi vị nồng nặc càng thêm rõ, cho dù tôi có bịt mũi, mùi dị kia cũng giống như xuyên thấu qua ngón tay xông thẳng vào khứu giác của tôi.
Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, hình như tôi đã nhận biết hương liệu cấu tạo nên mùi vị này: một chút thuốc ướp xác, một chút thuốc khử côn trùng, mùi trầm hương và ngải cứu.
Rốt cuộc ai đã tổng hợp những hương liệu kia? Và nhằm mục đích gì?.
Không gian trong vùng phủ một màu tối tăm, tôi chỉ có thể nhìn thấy mọi vật một cách mơ mơ hồ hồ, không rõ hình dáng thực ra sao.
Tôi đưa mắt liếc nhìn sang một bên, bỗng nhiên rùng mình, ớn lạnh từ chân chạy lên tới ót.
Một... một cái xác chết.
Trong đầu tôi hiện lên câu hỏi, tại sao lại có xác chết? Lòng hiếu kỳ thúc đẩy tôi di chuyển tới gần đó hơn.
Một cái xác vừa mới chết, nhưng vô cùng quen thuộc đập vào mắt.
Đan Ninh.
Như một tia sấm sét nháy mắt đánh trúng tôi, cả người ngay lập tức cứng đờ, tay không nhịn được run rẩy, cảm giác như xung quanh đây có thứ rất nguy hiểm đang rình rập.
Đan Ninh...tại sao cô ta lại ở đây?.
Theo như tư thế của cô ta, rất có lẽ trong khi chết đã nhìn thấy điều gì rất đáng sợ, khiến cho cơ thể dị thường cong quẹo.
Tôi vô thức lùi về sau vài bước, tránh xa cái xác của Đan Ninh càng xa càng tốt.
Tôi nghĩ, nếu đứng quá gần có khi nào cô ta sẽ ngồi bật dậy, sau đó giết chết tôi hay không?.
"A".
Tiếng của Lý Hàn Thiên vang lên rất lớn, như thể anh ta đã gặp thứ kinh dị.
Cạch.
Tiếp sau tiếng la, là âm thanh của một vật gì đó rớt xuống nền gạch bông.
Tôi cũng bởi vì những động tỉnh này mà phục hồi lại tinh thần. Vội quay đầu sang, cố gắng khống chế không cho bản thân run rẩy, đưa ánh mắt sợ hãi nhìn về phía đó.
Hơi lạnh không biết từ đâu lan tỏa khắp mọi nơi, hòa cùng mùi vị nồng nặc, khiến cho tôi không khỏi cảm thấy ớn lạnh, nheo nheo cặp mắt, nuốt một ngụm nước miếng, vội vàng kêu lớn "Bác sĩ Lý, anh làm sao vậy?".
Chẳng có một tiếng hồi đáp, không gian xung quanh yên lặng tới kỳ lạ
Tôi tự hỏi, không biết Lý Hàn Thiên đã bị gì?.
Bỗng dưng xung quanh vang lên tiếng động.
Là tạp âm. Nhưng trong tạp âm loáng thoáng có thanh âm của ai đó.
Tôi cố gắng lắng tai nghe thử rốt cuộc âm thanh kia là gì? Có phải tiếng bước chân hay không?.
Không phải.
Càng nghe càng cảm thấy nó giống như hơi thở của một người nào đó, hình như người kia đang gấp gáp thở lấy hơi lên.
Tiếng thở vẫn còn vang, cho tới khi một tiếng thở rất mạnh vọng tới thì đột ngột biến mất, hoàn toàn rất quỷ dị.
Người kia có lẽ chính là Lý Hàn Thiên, nhưng anh ta đang ở đâu?.
Cạch.
Bên cạnh tôi cũng vang lên một âm thanh rất quen thuộc. Hình như....
Là người nào đó rớt xuống đất.
Trong lòng tôi cảm thấy hoang mang, liền quay sang nhìn, trong bóng tối mờ mờ ảo ảo hiện ra thứ gì đó.
Tôi muốn nhìn rõ hơn liền tiến về trước một bước, cẩn thận quan sát kỹ tình hình.
Càng tới gần, hình ảnh kia đã rõ ràng hơn một chút, nhưng lại vô thức khiến cho tôi không lạnh mà run, đáng lẽ tôi không nên tiến tới gần nó.
Một cái xác người, da thịt đã bị khô đi chút ít, nhưng vẫn có thể nhìn ra người đó là ai....... Chính là viện trưởng Nguyễn Thừa Trí.
Sao hắn lại thành ra như vầy?.
Từ khi bước vào căn phòng này cho tới bây giờ, kỳ thực vẫn chưa được bao lâu, nhưng tôi đã hết bất ngờ này tới bất ngờ khác, nhiều câu hỏi chất chồng lên nhau mà chưa tìm ra được câu trả lời.
Nhìn vào cái xác kia, coi bộ cũng đã chết khá lâu.
Nhưng mà rõ ràng khi nãy tôi đã nhìn thấy viện trưởng, vậy rốt cuộc cái xác này có phải là của Nguyễn Thừa Trí hay không?.
Có khi nào Nguyễn Thừa Trí cũng giống như Đan Ninh.
Nếu theo như ý nghĩ này của tôi, thì thực sự mọi chuyện quá sức kinh khủng. Nguyễn Thừa Trí trên thực tế đã chết, kẻ tôi gặp lúc nãy không phải là người, mà là một phần của huyệt, nó chứa linh hồn không siêu sanh của hắn.
Trong đầu tôi vang lên một tiếng "Đinh" rất lớn, cả thân người bởi vì sợ hãi mà chẳng thể cử động được.
Mỗi câu chuyện lạ trong bệnh viện Dạ Nguyệt, bắt đầu tràn vào đại não của tôi.
Cái bóng đen mà Đậu Quân nhìn thấy, chắc chắn chính là một phần của huyệt đang hoành hành, những người chết vì nguyên nhân của "huyệt", sẽ biến thành một phần của nó, đây có thể là một dạng năng lượng để duy trì hoạt động.
Tôi hít một hơi lạnh, cố gắng hết sức kêu lên "Bác sĩ Lý, anh đâu rồi? Anh đâu rồi? ".
Bốn bề không gian xung quanh tôi im lặng như tờ, không một câu hồi đáp lại.
Anh ta đâu, rõ ràng anh ta vào đây là để xác định chuyện gì mà, sao tự nhiên lại biến mất.
"Lý Hàn Thiên....anh đâu rồi....nếu không lên tiếng.... Tôi đi ra bên ngoài trước....".
Còn chưa kịp nói xong, thì đột nhiên có ai đó ở phía sau bụm miệng tôi lại, cánh tay người kia rất lạnh.
"Cậu nhất định không thể đi ra ngoài".
Một giọng nói rất lạnh, lạnh tới ngữ khí khiến cho người nghe cảm giác rùng mình, sau đó như tức giận quát khẽ "Phiền toái".
Chủ nhân của giọng nói này không phải là lý Hàn Thiên, nên khiến tôi có chút hoảng loạn, ra sức giãy dụa thoát khỏi hắn.
"Võ Phúc An".
Thanh âm trầm xuống một chút, nhưng giọng nói vẫn hoàn toàn vô cảm.
Tay chân tôi run lên một trận, cái tên này của tôi đã không dùng kể từ hơn mười năm rồi, ngoài người thân ra thì không ai biết được.
"Nơi này còn có chuyện dành cho cậu, nên cậu tuyệt đối không được rời đi".
Người kia lại đột nhiên lên tiếng, âm thanh băng lạnh của hắn khiến cho câu nói càng trở nên đáng sợ.
Cũng bởi vì câu này, hơi thở của tôi cũng bắt đầu dồn dập hẳn lên. Tôi cố gắng dùng sức lực có thể giãy dụa ra khỏi hắn, nhưng mà vô ích, sức mạnh của hắn quá khủng khiếp.
"Võ Phúc An, cậu giãy dụa như vậy cũng vô ích thôi, một khi bổn mạng đã xác định, thì không có cách nào giải thoát được đâu, nghe tôi nói, hiện tại nếu cậu muốn mau chóng thoát ra khỏi đây, thì nhất định phải làm theo tôi, cậu...".
Toang.
Một âm thanh khá lớn vang lên bên ngoài, khiến cho câu nói của hắn cũng lập tức bị đứt đoạn.
Lúc này, hắn ra vẻ tức giận, quát "Khốn khiếp.... Nó lại tiếp tục rồi".
Tình hình này, không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng coi bộ rất kinh khủng. Người kia dùng ngữ điệu bình thản nói tiếp "Tới lúc hành động rồi".
Thấy tôi không phản ứng lại với câu nói, hắn liền buông bàn tay đang bụm miệng tôi xuống.
"Hiện tại..." đột nhiên hắn im lặng, sau một thoáng lại đổi sang câu nói khác "Cậu phải tin tôi".
Tôi không quay về sau nhìn mặt hắn, bởi vì tôi sợ thấy thứ không nên nhìn, liền đi thẳng vào vấn đề "Anh rốt cuộc là ai? Điều anh đang muốn làm hiện tại là gì? Với lại theo tôi nghĩ, anh chính là người đã khiến cho bác sĩ Lý phải hét lớn và biến mất đột ngột, đúng không?".
"Đúng thiệt, đúng thiệt cậu rất thông minh, những suy nghĩ kia hoàn toàn chính xác" Hắn cười, nhưng điệu cười rất vô cảm "Về việc tôi là ai? Chắc chắn một khi nói ra, cậu sẽ biết, bởi vì cậu đã nhìn thấy hình của tôi tận bốn lần mà".
Tôi giật mình.
Không lẽ hắn chính là.... Chính là cái người trong tấm hình sao? Mọi chuyện càng lúc càng trở nên rối loạn.
"Nhìn thấy phản ứng này của cậu chắc chắn là cậu đã biết tôi chính là ai rồi, Vậy thì không nói nhiều cho mất thêm thời gian, tôi sẽ đi vào việc chính. Huyệt này bản thân nó đã có tại bệnh viện, nhưng do Nguyễn Thừa Trí thực hiện tế tự, nên khiến cho nó trở thành quái vật, chính hắn cũng không biết được, bản thân mình đã trở thành vật hy sinh từ lúc bắt đầu. Có thể nói hắn hiện tại chính là một phần của nó, tôi ở đây chính là cố tình tìm kiếm nó.... Tôi đã ở đây rất lâu, cố gắng liên lạc với những người bên ngoài, một mặt cảnh cáo, mặt khác muốn họ giúp đỡ. Nhưng chính tôi lại không ngờ rằng, nó đã lợi dụng tôi, lợi dụng sự huyền bí, dẫn dụ nhiều người nhập huyệt".
"Khoan đã, anh nói mình đã ở đây rất lâu rồi, vậy tại sao anh vẫn không biến thành một phần của nó giống như người khác? Hay là.... " trong lòng tôi có chút bất an.
"Chuyện này tôi cũng không rõ" hắn thở dài, rồi nắm lấy cánh tay của tôi, trầm giọng nói "Không còn thời gian cho chuyện này, chúng ta phải đi thôi".
Vừa dứt lời, hắn đã kéo tôi đi vào sâu bên trong căn phòng.
"Đi đâu?" câu hỏi của tôi vừa thoát ra khỏi miệng, thì bước chân của hắn cũng dừng lại.
Mọi thứ xung quanh tôi lúc này rất mờ, không thể nhìn thấy được, nhưng tôi có thể cảm nhận chúng cực kỳ âm lãnh.
"Nhìn" Hắn đột ngột lên tiếng.
"Cái gì?...tối quá, tôi không nhìn thấy gì hết... ".
Tôi nhíu mày, căng mắt nhìn.
"Cố gắng lên, chắc chắn cậu sẽ nhìn thấy".
Vừa dứt lời, hình ảnh trước mặt bắt đầu hiện rõ ràng hơn.
Nó giống như một ai đó, mà người này hình như bị treo lơ lửng giữa không trung. Tư thế như là một kẻ bị hiến tế, hết sức đáng thương. Chỉ là dây trói người anh ta, hình như không phải là dây bình thường....
Nó giống như là ruột người vậy, còn đang chảy máu nữa.... Nhìn cực kỳ quái dị.