Tuy tính cách khá kiêu kỳ và không được lòng người, nhưng nhìn chung dù sao cũng là đồng nghiệp với nhau, nên mọi người cũng không quá ác cảm với cô ta. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không biết được hoàn cảnh thật sự của cô ta ra sao, và mọi người hình như cũng không biết về điều này.
Mặc kệ vẻ chảnh chọe của cô ta, mọi người lại tiếp tục nói chuyện ma quỷ.
Nhóm bàn luận hiện tại, có một cô y tá bằng tuổi tôi, tên là Lâm Cẩm Tiên, sau khi Đan Ninh vừa đi không lâu, cô ta liền kể về câu chuyện nhà vệ sinh tầng 2.
"Mọi người có biết không? nhà vệ sinh tầng hai mỗi lần tôi vào đó, đều nghe ở bên ngoài có tiếng trẻ con nô đùa, mà mọi người nên biết rằng, tầng 2 đâu phải là khoa nhi".
Lời nói của Lâm Cẩm Tiên làm cho một vài y tá sợ hãi, nhưng một số khác lại đang rất háo hức chờ cô ta kể tiếp.
"Buổi tối hôm đó tới phiên mình trực ban, nhưng xui xẻo nhà vệ sinh tầng 1 lại bị hư, mình nhịn không được muốn đi toilet, nên phải chạy lên tầng 2, mọi người biết đó, tầng 2 là nơi của các người già nằm dưỡng bệnh, nên mọi thứ bắt buộc phải yên tĩnh một cách tuyệt đối, cũng vì điều này mà mình vừa bước tới cầu thang, đã cảm thấy lạnh lẽo và yên tĩnh một cách quái dị, lúc bước tới nhà vệ sinh mọi thứ vẫn rất bình thường".
Một vài y tá vừa sợ vừa tò mò ôm nhau thành một đám, nhịn không được vảnh tay nghe, tụi nam điều dưỡng thì ra vẻ anh hùng, liền thúc giục cô ta kể tiếp.
"Khi đó hình như cũng trạc giờ hôm nay, hơn 12 giờ đêm một chút, mình dù sao cũng là người gan dạ, chưa từng thấy ma quỷ, nên cũng không mấy sợ hãi cho lắm, sau khi đi vệ sinh xong thì mình đột ngột nghe thấy ở bên cạnh có tiếng người.
"Trời ơi, Sao lại cúp nước vậy nè?" đó là một giọng nói của một người đàn bà đã già khoảng 60 tới 70 tuổi, chỉ có điều mình nhớ rằng lúc mình vào đây, thì tất cả cánh cửa của phòng vệ sinh đều mở tung, tức là, không có người ở trong phòng vệ sinh, cho dù có người bước vô đi chăng nữa, thì nhất định mình phải nghe thấy tiếng bước chân chứ, đằng này thì hoàn toàn không nghe thấy gì, chỉ đột ngột nghe thấy tiếng kêu lên, cảm thấy kỳ lạ, mình vội vàng thử vặn vòi nước, quả nhiên là không có nước, nên cũng cảm thấy yên tâm chút nào, sau khi đi ra khỏi phòng vệ sinh, mình có liếc nhìn lại phía sau, thì tất cả các phòng vệ sinh còn lại đều mở toang".
Lâm Cẩm Tiên kể chuyện ma rất sống động, khiến cho mọi người ai cũng đều mặt mày xanh hết.
"Nhận thấy mọi chuyện hết sức kỳ quái, tâm trạng mình có chút sợ hãi, liền vội vã rửa tay cho nhanh rồi chuồn lẹ, đột ngột lúc này đèn trong phòng vệ sinh nữ tắt hết".
Kể tới đây, mấy y tá nữ ngay lập tức hét lên, cũng may một số nam điều dưỡng đã ngay lập tức bụm miệng họ lại, không thôi sẽ gây ồn ào cho bệnh nhân.
Lâm Cẩm Tiên nuốt nước miếng, rồi kể tiếp "Chuyện kinh khủng chưa dừng lại ở đó, trong bóng tối, mình nghe thấy ở phía bên ngoài có tiếng đùa giỡn của một đám con nít, cả người tôi như thể bị đóng băng, không thể nào nhúc nhích được, sau đó mình liền nhớ lại lời của bà nội từng nói, nếu sợ hãi thì cứ niệm phật, và mình niệm. Độ năm phút sau, thì đột ngột tiếng cười giỡn biến mất, và cùng lúc này đèn bật sáng, kết cục mấy ngày kế tiếp, mỗi khi ngủ, mình đều như nghe có tiếng trẻ con đùa giỡn xung quanh giường, khiến cho cơ thể suy nhược một trận".
Sau câu chuyện, mọi người bất chợt im thin thít, mấy cô y tá lúc nãy hét inh ỏi cũng im lặng một cách kỳ lạ, có vẻ như sự sợ hãi đã lên tới tột đỉnh, khiến cho mọi người không có cách nào giải tỏa được.
Y tá trưởng ở bên cạnh nét mặt có chút hoảng loạn, cẩn thận nói chuyện "Thiệt ra tôi cũng từng trải qua rồi, nó vô cùng đáng sợ".
Cái này càng khiến cho mọi người sợ hãi hơn, y tá trưởng nói tiếp "Chuyện này có lẽ liên quan tới vụ tai nạn năm xưa".
Đặng Anh Tuấn tò mò hỏi "Vụ tai nạn năm xưa là sao?".
Những người làm thâm niên trong bệnh viện ngồi ở đây, sắc mặt đều trắng bệch, y tá trưởng liếc nhìn xung quanh một lượt rồi chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc.
"Chuyện này phải kể tới 5 năm trước, khi tôi vẫn làm y tá.
Ở một đêm tối, có một vụ tai nạn xe cộ đã xảy ra, nạn nhân được chuyển vào bệnh viện, đó là một gia đình nhỏ có 3 đứa con, chuyện này thực sự rất đáng thương, ngoại trừ người ba người má vẫn giữ được tánh mạng, thì ba đứa con nhỏ đã qua đời.
Lúc đó những người có mặt đều vô cùng thương tiếc với sự ra đi của ba đứa nhỏ, tụi nó chỉ độ khoảng 4 tới 5 tuổi, lại rất xinh đẹp, nhưng số phận đã cướp đi tánh mạng tụi nó.
Sau khi người má tỉnh dậy, cô ta đã rất hoảng loạn, mỗi đêm đều khóc rất nhiều, sắc mặt trắng bệch, tánh tình cũng trở nên trầm lặng hơn nhiều, có đôi khi người ta không nhận ra cô ta là người hay là ma.
Người chồng luôn cố gắng chăm sóc vợ mình một cách tận tình nhất, khiến cho mọi người nhìn thấy điều rất cảm động.
Nhưng mà chuyện bắt đầu trở nên kỳ quái, khi mà cô ta này đột ngột mất tích.
Chồng cô ta tìm kiếm vẫn không tìm thấy.
Có một bà già giường kế bên kể lại, ở một đêm tối, đột nhiên cô ta thì thào gì đó, được một lúc lâu thì bỗng dưng cô ta vừa khóc vừa bước chân xuống giường, bận bộ đồ bịnh di chuyển ra bên ngoài, bà già đó hỏi cô ta, nhưng cô ta không trả lời mà cứ im lặng bước đi, rồi mất tích.
Sau đó không lâu, mọi người cũng tìm được cô ta, chỉ có điều tình hình càng trở nên trầm trọng, cô ta cứ nói điên loạn về ba đứa nhỏ, khiến cho người chồng quyết định chuyển cô ta vào bệnh viện tâm thần.
Chuyện chưa dừng lại ở đó, mấy ngày sau, tôi cùng với mấy cô y tá ở phòng trực đêm nói chuyện với nhau, cũng như chúng ta lúc này.
Trong nhóm có một cô gái tên là Từ Tiểu My, chắc do buổi tối uống nước quá nhiều, liền sốt sắng lên, một hai muốn đi vệ sinh, lúc đó có một người trong nhóm tụi tôi đã nói rằng "Trời ơi, toilet tầng 1 hư rồi, em lên tầng hai đi đi".
"Sao lại hư vậy? Em nhớ lúc chiều vẫn còn xài được bình thường mà chị?" cô ấy nghi hoặc hỏi
Người kia vội vàng lắc đầu, đáp "Thì hồi đầu buổi tối, có người chặn cửa lại rồi, hình như bị chảy nước rỉ ở trỏng đó".
Từ Tiểu My nghĩ ngợi một lúc rồi quay sang nhìn tôi, ra dáng vẻ năn nỉ nói "Chị Hồng Thơ đi chung với em đi".
Tôi ừ một tiếng, dù sao đi nữa nhìn thấy vẻ mặt có phần lo lắng của cô ta, nên tôi cũng không đành từ chối.
Tụi tôi di chuyển bằng thang máy , mọi thứ vẫn rất bình thường chẳng có gì quái lạ.
Bởi vì đây là khu dưỡng bệnh của người già, nên rất yên lặng, và ánh đèn cũng có phần mờ tối hơn, vì vậy tiếng bước chân cộp cộp vang lên trong không gian yên tĩnh tới đáng sợ.
Tụi tôi vội vàng bước về phía nhà vệ sinh ở cuối dãy hành lang, khu vệ sinh này rất ít người sử dụng nên có phần âm u.
Nhưng từ xa bước tới, ngoài âm thanh tiếng giày cao gót âm vang lên, như ai đó lẳng lặng theo dõi ra, thì hình như phía bên trong toilet có tiếng xả nước.
Tuy nhiên khi nhìn vào bên trong, thì chẳng thấy có ai hết, lúc đó trong lòng tôi cứ nghĩ rằng mình đã nhìn lầm,mà hoàn toàn trong đầu không có một ý nghĩ về ma quỷ.
Và một phần cũng do Từ Tiểu My cũng không bày ra nét mặt quỷ dị gì, nên tôi cũng yên tâm rằng, chỉ có tôi là nghe lầm.
Tôi đứng bên ngoài đợi Từ Tiểu My đi toilet, trong lúc chờ đợi, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng đùa giỡn, và trong ánh đèn mờ tối, tôi nhìn thấy bóng của ba đứa nhỏ đang đùa giỡn ở cách đó xa xa.
Tận đáy lòng tôi không biết vì sao lại căng thẳng.
Tôi bắt đầu suy nghĩ, nơi đây là tầng điều dưỡng của những người già, làm sao lại xuất hiện tiếng cười đùa và bước chân của trẻ nhỏ được.
Dòng suy nghĩ của tôi bắt đầu lan man.
Không biết do tôi suy nghĩ quá nhiều hay không? mà hình như tiếng cười đùa và tiếng bước chân của trẻ nhỏ càng lúc càng lớn.
Nó như thể đang tiến gần tới chỗ tôi và đang rất dồn dập.
Tôi có chút chột dạ, lại sợ mình chỉ nghe họ kể lại mà nghi thần nghi quỷ, vậy nên tôi cố gắng lấy dũng khí tiến về phía đó một bước.
Chỉ tiến tới một bước, mà tôi đã nghe từ phía đằng xa truyền tới âm thanh của trẻ nhỏ.
"Có người, có người tới" thanh âm xì xào và quỷ dị một cách đáng sợ.
Nó khiến tôi hoảng loạn tới mức xém chút nữa là làm rớt điện thoại.
Tôi không thể tin được, tai mình lại có thể nghe thấy thanh âm quái dị như vậy.
Còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì tiếng nói thì thào, tiếng cười giỡn và tiếng bước chân đột ngột im lặng giống như chưa từng xuất hiện bao giờ vậy.
"Có hay không? chính là ba đứa nhỏ vừa mới bị tai nạn chết vài ngày trước".
Tôi vô thức suy nghĩ, nhưng mà nghĩ lại lại thì có phần không đúng, bởi vì nếu chết oan như vậy thì tại sao lại cười được vui vẻ chứ?.
Nghĩ tới đây toàn bộ cơ thể tôi đổ mồ hôi hột, đáng sợ tột cùng khi tưởng tượng trong không gian yên lặng như vậy, đột nhiên xuất hiện tiếng cười đùa thì thào của những đứa nhỏ, âm thanh liên tiếp phát ra khanh khách non nớt.
Chỉ vừa tưởng tượng tới đây, tôi đã muốn bất chấp tất cả chạy vào phòng vệ sinh để tìm Từ Tiểu My.
Sống lưng của tôi cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, nó lạnh tới run người.
Còn chưa kịp chạy vào phòng vệ sinh, thì bỗng dưng bên trong tiếng Từ Tiểu My hoảng sợ kêu lên thất thanh.
Cô ấy từ bên trong toilet nữ vội vàng bước ra, nét mặt vô cùng hoảng sợ, tôi còn chưa kịp hỏi gì thì cô ấy đã gấp gáp nói "Ở bên trong, bên trong toilet.. ".