Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
497, Bất thường

❊ ❊ ❊

Chu Hiên Long rất muốn vứt bỏ cái vẻ tu dưỡng mà ông ta đã tích lũy suốt mấy chục năm nay để mắng Lý Hòa xối xả, nhưng cuối cùng ông ta vẫn nhịn xuống. Ở đây có vô số khách khứa, có bạn bè, lãnh đạo của cha ông ta, thậm chí cả bạn bè, đồng nghiệp của chính ông ta nữa.

"Chú Phổ, người này là cái hạng gì chứ, thật là làm bậy mà."

Phổ Hòa thượng cười nói: "Đi thôi, thời gian không còn sớm nữa, để mọi người đợi thì không hay lắm đâu."

Chu Hiên Long giả vờ hồ đồ hỏi: "Đi đâu cơ?"

Thọ Sơn nói: "Tất nhiên là đến nghĩa trang Vạn An."

Ông ta không đi theo Lý Hòa chính là vì muốn xem kết quả.

"Thọ sư phụ, ông chỉ điểm giúp tôi chút, thanh niên vừa rồi là ai vậy?" Chu Hiên Long lần đầu tiên lộ ra sắc mặt dễ coi như vậy với Thọ Sơn. Từ trước đến nay, Thọ Sơn vốn chẳng lọt nổi mắt ông ta, trước kia là đầu bếp, giờ cùng lắm cũng chỉ là một tay trùm đầu bếp, không xứng để ông ta gọi một tiếng chú.

Thọ Sơn cười lạnh: "Cũng may anh còn lăn lộn trong hệ thống tài chính đấy, thế hộ nộp thuế lớn nhất thành Tứ Cửu này là ai? Chủ nợ lớn nhất của trái phiếu do Bộ Tài chính phát hành là ai? Nhà đầu tư lớn nhất của các doanh nghiệp trực thuộc Bộ Tài chính là ai? Năm ngoái đoàn đại biểu Trung Quốc sang thăm Nga, người được trưởng đoàn khen ngợi hết lời là ai?"

Ông ta tuôn một hơi dài, chốc chốc lại nhìn biểu cảm trên mặt Chu Hiên Long.

Chu Hiên Long giật thót tim, mồ hôi lạnh toát ra, run rẩy hỏi: "Cậu ta cũng họ Lý sao?"

"Quả nhiên nhụ tử khả giáo (như tử khả giáo)!" Thọ Sơn hài lòng gật đầu. Theo lẽ thường thì trước đây ông ta không dám nói chuyện như vậy với Chu Hiên Long, nhưng giờ có Lý Hòa chống lưng, không đánh chó sa cơ đâu phải phong cách của ông ta, có thù là không bao giờ để qua đêm.

Chu Hiên Long thực sự toát mồ hôi rồi.

Ông ta cuối cùng đã nhớ ra người này là ai!

Nếu không thì ai có thể xứng đáng với lời khen "tuổi trẻ tài cao" của mấy vị đại lão kia chứ!

Chu Hiên Long nhìn chằm chằm vào Phổ Hòa thượng: "Chú Phổ, chú nói một câu đi."

Phổ Hòa thượng cười nói: "Cứ làm theo ý cậu là được."

Chu Hiên Long nói: "Nhưng việc vào nghĩa trang công cộng này tôi đã sớm bàn bạc với đơn vị của cha tôi rồi, đều có quy trình cả, tôi không thể nói đổi là đổi được, thế chẳng phải là đem mọi người ra làm trò cười sao?"

"A di đà phật." Phổ Hòa thượng vốn chẳng phải kẻ mềm lòng.

"Việc này, ai." Chu Hiên Long không còn cách nào, quay người bước đi vội vã.

Chu Vỹ Kỳ vội vàng chạy theo sau cha.

Nhưng chỉ vài phút sau đã quay lại bên cạnh Phổ Hòa thượng, hào hứng nói: "Bố cháu đồng ý đưa tro cốt về quê rồi."

Phổ Hòa thượng đưa cho Chu Vỹ Kỳ một tờ giấy: "Đây là thứ ông cháu để lại."

Chu Vỹ Kỳ mở ra xem kỹ một lượt mới gật đầu: "Cháu biết rồi, sẽ làm theo ý của ông. Nếu bố cháu thực sự đưa tro cốt về quê, đừng nói là giữ lại hai trong ba căn nhà đền bù giải tỏa, cháu tặng hết cho họ cũng chẳng vấn đề gì, có tay có chân, cháu tự kiếm được."

"Đứa trẻ ngoan." Phổ Hòa thượng hiếm khi khen người: "Di chúc cháu cứ giữ lấy, cũng đừng nói nội dung cho bố cháu biết, cho họ căn nhà cũng coi như giữ lại chút tình nghĩa. Ông cháu đã đi rồi, không cần họ phải nhớ ơn nữa."

Lão Chu dặn dò rất rõ ràng trong di chúc, nếu con trai đưa tro cốt ông về quê thì để lại cho họ hai căn. Nếu không đưa thì chỉ có thể để lại toàn bộ cho Chu Vỹ Kỳ. Giờ Phổ Hòa thượng bảo Chu Vỹ Kỳ giấu nội dung di chúc, đến lúc đó chủ động từ bỏ di sản của hai căn nhà kia, có thể giữ được cái danh đại lượng.

Chu Vỹ Kỳ im lặng gật đầu, sau đó cẩn thận gấp tờ giấy lại nhét vào túi áo.

Phổ Hòa thượng cười với cậu ta rồi rời đi.

Thọ Sơn lon ton chạy theo sau: "Đi hướng này, hướng này, tôi có xe."

"Được." Tài xế của Thọ Sơn lái xe tới, Phổ Hòa thượng không khách sáo, đợi Thọ Sơn mở cửa xe là bước lên ngay.

Trên xe, Thọ Sơn cuối cùng không nhịn được hỏi: "Cái loại hòa thượng giả như ông mà cũng làm được ủy viên chính hiệp, ông thấy tôi có được không?"

Ông ta có tiền thì có tiền thật, nhưng địa vị xã hội mãi không lên nổi. Tuy ông ta thường nghĩ đến chuyện cái chết, "tấn xà thừa vụ, chung vi thổ hôi" (rắn đằng leo mây, cuối cùng vẫn về bụi đất), nhưng vẫn nuôi chí "lão ký phục lịch, chí tại thiên lý" (ngựa già trong chuồng, chí vẫn ngàn dặm). Ông ta cảm thấy Phổ Hòa thượng sở dĩ có được địa vị ngày hôm nay chính là vì trên đầu có gắn cái mác quan chức, bất kể quan lớn quan nhỏ, tóm lại vẫn hơn là thân phận dân thường.

Phổ Hòa thượng cười cười, nhắm mắt dưỡng thần.

Chỉ có mình Thọ Sơn là tự lẩm bẩm một mình.

Kể từ sau bài phát biểu quan trọng của đồng chí Tiểu Bình khi thị sát phương Nam vào đầu năm, kinh thành đã không bỏ lỡ cơ hội tốt này, mở lối tiến lên, quyết tâm tìm ra con đường phát triển bất động sản mang đặc sắc Trung Quốc, lấy phát triển bất động sản làm "đầu tàu" để chiêu thương dẫn vốn.

Cần phải nói lời tạm biệt với chế độ nhà ở "thuê thấp, phân phối vô điều kiện" trước kia, dần dần thực hiện chế độ cải cách nhà ở "tăng tiền thuê từng bước nhỏ, không phát trợ cấp", "tăng tiền thuê với nhà vượt chuẩn". Để đáp ứng nhu cầu nhà ở ngày càng tăng của quần chúng nhân dân, thực hiện chính sách nhà ở "thuê được" nhà cũ, "mua được" nhà mới.

Vì vậy đâu đâu cũng là công trường, đâu đâu cũng đang thi công, cái nhiệt huyết ấy còn mạnh mẽ hơn cả mặt trời trên đỉnh đầu, muốn cản cũng chẳng cản nổi.

Tuy nhiên, sự nóng sốt này vẫn không thể so sánh với thị trường cho thuê bất động sản ở khu vực Đại San Lan, Trung Quan Thôn. Theo quan niệm hoặc nói cách khác là khả năng chịu đựng kinh tế hiện tại, sự phát triển của thị trường nhà ở thương mại vẫn còn hạn chế.

Làm chủ nhà thứ hai, chuyển nhượng cho thuê lại là phạm pháp, bị liệt vào môi giới đen, nhưng vẫn không ngăn nổi sự nóng sốt của thị trường cho thuê bất động sản. Lý Hòa đặc biệt bảo Đinh Thế Bình lái xe chở mình một vòng quanh Trung Quan Thôn.

"Mô hình Ôn Châu" và "Mô hình Tô Nam" còn chưa phổ biến, thì "Mô hình Trung Quan Thôn" đã bắt đầu nổi như cồn trên toàn quốc.

Một loạt nhân lực kỹ thuật thoát khỏi thể chế cũ, đơn vị cũ, sáng lập nên các doanh nghiệp công nghệ cao của riêng mình. Lúc này, riêng khu vực này đã có ít nhất hơn 1500 doanh nghiệp.

Khi Lý Hòa vô tình nhìn thấy hai chữ "Phiếm Hải" treo trên tấm biển lớn, anh cực kỳ khó chịu.

"Bình Tùng đâu?"

Đinh Thế Bình nói: "Khu vực này thuộc về Lư Ba, trước kia anh ta định làm thị trường điện tử, xây không ít nhà, nhưng giờ anh ta dốc lòng làm thương mại, nên bản thân dùng ít, đa phần là cho thuê lại."

Anh ta hiện giờ tương đương với nửa thư ký của Lý Hòa, nên có vài việc đều giúp để tâm, đảm bảo Lý Hòa hỏi gì cũng trả lời được.

Lý Hòa hỏi: "Giá thuê hiện giờ thế nào?"

Đinh Thế Bình nắm rõ chuyện này: "Theo chính sách, khu vực thí điểm phát triển công nghiệp kỹ thuật mới không quá 12 đồng mỗi mét vuông, Lưu Ly Xưởng không quá 6 đồng. Tiền thuê báo cáo lên sở quản lý nhà đất thì rất thấp, nhưng thực tế mọi người đều ngầm hiểu, theo giá thuê chợ đen bình thường thì thế nào cũng đội lên gấp năm, gấp sáu lần, cao nhất đã vượt quá ba trăm đồng rồi."

Lý Hòa hỏi: "Phiếm Hải cũng cho thuê nhà ở khu này sao?"

Đinh Thế Bình gật đầu: "Số lượng cửa hàng mà họ sở hữu ở khu này chỉ đứng sau Lư Ba thôi."

Lý Hòa nói: "Để hỗ trợ người khởi nghiệp ở Trung Quan Thôn, chúng ta toàn diện giảm tiền thuê, cứ theo giá thuê chính sách của chính phủ mà làm."

Đinh Thế Bình giật nảy mình, vội vàng nói: "Ông chủ Lý, làm vậy sẽ đắc tội với người khác đấy, làm thị trường cho thuê đâu chỉ có mỗi mình chúng ta."

Anh ta dù không hiểu kinh doanh, không hiểu nhân tình thế thái thì cũng biết là không được làm như vậy!

Phải biết rằng người ăn cơm nhờ nghề cho thuê cũng phải đến tám chín ngàn người!

Lý Hòa vặn lại: "Tôi sợ đắc tội với ai?"

Thấy Đinh Thế Bình vẻ mặt căng thẳng, anh lại cười nói: "Chúng ta tất nhiên sẽ đắc tội với một nhóm người, nhưng cũng sẽ giúp đỡ được một nhóm người. Giá thuê cao ảo trên thị trường hiện nay hoàn toàn không có lợi cho những người khởi nghiệp công nghệ. Chúng ta cung cấp dịch vụ khởi nghiệp tiện lợi cho họ, có khi còn nhận được sự ủng hộ của họ đấy."

"Vậy tôi gọi điện cho Lư Ba nhé?" Đinh Thế Bình biết Lý Hòa đang nhắm vào Phiếm Hải.

"Gọi đi." Lý Hòa biết làm vậy cũng khó mà chỉnh đốn được Phiếm Hải, hơn nữa cung của thị trường cho thuê bất động sản còn thấp hơn cầu rất nhiều. Nhưng làm vậy để ghê tởm tên Hùng Hải Châu kia thì anh rất vui lòng.

Khi về đến nhà, mặt trời đã lặn. Lý Triệu Khôn thấy Lý Hòa thì có chút không tự nhiên, ông ta cứ chắp tay sau lưng, ăn cơm cũng bưng bát ra cửa ngồi ăn, mấy đứa nhỏ cũng bắt chước y hệt, xếp hàng ngồi xổm ở ngưỡng cửa.

"Thức ăn làm nhiều, bố ăn nhiều chút đi, không ăn hết trời nóng là thiu mất." Lý Hòa quá hiểu bố ruột của mình, sao hôm nay lại không uống rượu nhỉ?

"Ở ngoài mát." Lý Triệu Khôn vẫn quay lưng về phía Lý Hòa.

"Bố, cái nhẫn trên tay bố đâu rồi?" Lý Hòa cuối cùng cũng phát hiện ra điểm không ổn, chiếc nhẫn đưa cho Lý Triệu Khôn đã không còn trên tay ông nữa. Bất kể đi đâu, cái nhẫn màu xanh ngọc, đồng hồ vàng óng đó, Lý Triệu Khôn luôn cố ý vô tình khoe ra.

Lý Triệu Khôn che đậy nói: "Để trong nhà rồi, trời nóng tao đeo cái thứ đó làm gì."

"À." Lý Hòa không hỏi thêm, nhưng trong lòng đã đoán ra được ít nhiều.

Vương Ngọc Lan từ khi vào thành phố, vì sợ người thành phố không ưa, để không làm mất mặt con trai, bà luôn nói ít làm nhiều, thậm chí đi mua thức ăn cùng con dâu và bà cụ Hà, bà đều cố nén sự thôi thúc mặc cả.

Thời gian dài, bà tưởng mình đã học được chút kỹ năng nói chuyện, ví dụ như hỏi giá, không thể nói "đắt thế!", mà nên nói "bao nhiêu tiền".

Nhưng cái giọng địa phương đặc sệt này đến cả người bán rau cũng chê bà nói chuyện phiền phức.

Sau khi bế tắc trăm bề, bà trút nỗi nghi ngờ sang cho Lý Triệu Khôn.

Lý Triệu Khôn nói: "Ngày mai bà ăn mặc màu mè một chút rồi hãy đi thử. Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, bà mặc bộ này, người ta nhìn vào là biết ngay cái mụ nhà quê nghèo hèn, còn lâu mới cho bà sắc mặt tốt."

Vương Ngọc Lan vô thức mỗi ngày đều quan sát cách ăn mặc của người trong thành phố ở đầu ngõ, không so sánh thì không đau thương, bà cho rằng bà cụ Phùng còn biết mặc đẹp hơn bà.

Chiếc áo sơ mi màu tím con dâu mua cho, bà gượng gạo khoác lên người, cũng không thấy mình trẻ trung ra chút nào, thậm chí còn lau sạch chiếc nhẫn con trai cho rồi đeo vào tay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:646
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.