Nam Tước Phôn Gôn-rinh

Lượt đọc: 376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tính Mạng Treo Đầu Sợi Tóc

❊ ❊ ❊

Theo lệ thường, cứ ngày thứ bảy, Mô-níc lại làm tổng vệ sinh trong phòng mình. Nàng đã lau chùi tất cả những thứ gì cần phải lau chùi, rồi mới lau đến các đồ trang trí lặt vặt bằng một mảnh dạ trắng. Những vật kỷ niệm này thật xinh xắn, thân yêu đối với nàng biết bao nhiêu. Đấy là chiếc hộp kẹo tuyệt đẹp của cha tặng, khi nàng lên tám. Lúc ấy nàng rất tự hào, vì chiếc hộp không đựng kẹo mà lại đựng một cái mặt dây chuyển bằng vàng. Và cả nàng, cả mẹ nàng, cả anh Giăng chưa hề nghĩ rằng, sau đấy mấy năm, Mô-níc đã lồng vào trong quả tim đó một bức ảnh cuối cùng của cha. Còn bộ đồ trang sức kia là món quà của mẹ nhân ngày lễ Kiên-tín. Trời ơi, sao mà những ngày ấy đã lùi xa vào dĩ vãng nhanh chóng như vậy, dạo ấy sao mà nàng ngớ ngẩn thế. Trong bộ xiêm áo trắng với bó hoa trắng trên tay, nàng tự cảm thấy mình là một bà hoàng hậu có uy lực vạn năng trên đời này. Trước mắt nàng, mặt tròi rực chiếu, hoa thủy tiên rộng nở thành một vừng sáng quanh đầu và tỏa hương ngào ngạt. Tiếng đại phong cầm trang nghiêm và tưng bừng hát mừng nàng. Ngày hôm ấy, Mô-níc như bay trên đôi cánh tiên còn Giăng thì cứ trêu chọc nàng là "cô dâu của chúa" đến nỗi khiến Mô-níc chả dám liếc nhìn một cậu con trai nào cả. Hôm ấy, anh Giăng cũng dành sẵn cho nàng một tặng phẩm, đó là một pho tượng bán thân Vôn-te bằng đồng đen. Bác An-đơ-rê, anh rể mẹ nàng đã cười lăn ra vì món quà này! Bác bảo rằng, nó không hợp với tình thế hiện tại và Giăng tranh luận với bác khá lâu về Vôn-te. Giăng cho rằng Vôn-te là thiên tài chói lọi nhất của nước Pháp, còn bác An-đơ-rê thì cho rằng, ông này chỉ là một gã vô liêm sỉ nhưng khôn ngoan, mồm nói chân lý và tự do nhưng thực ra lại quỳ gối trước bọn quý tộc, bọn bồi bút, cho nên trong đầu óc lão chả có gì thiêng liêng cả. Ô, bây giờ Mô-níc hoàn toàn đồng ý với bác. Nàng căm ghét Vôn-te vì lão đã chê giễu thần tượng của nàng là Gian Đa. Quả thực, trong con người lão này chả có chút gì thiêng liêng, chả có mảy may tình yêu nước Pháp khi lão đã dám nhạo báng vị anh hùng của nước Pháp. Trong phòng Mô-níc có treo bức tranh vẽ Gian Đa đang dẫn đầu đoàn quân giáp binh, tay cầm thanh gươm. Tối nào, trước khi nằm ngủ. Mô-níc cũng ngước nhìn lên bức tranh mà cầu nguyện, mong tìm thấy một sự ủng hộ của người con gái bất diệt xứ Oóc-lê-ăng. Mô-níc cũng mơ ước đến những chiến công làm vinh quang cho Tổ quốc Pháp, bởi vì nàng cũng căm thù kẻ thù dân tộc như Gian Đa. Nàng chẳng từ việc gì cả, miễn là giải phóng được xứ sở khỏi gót sắt của quân xâm lược. Trong những đêm dài thao thức, trằn trọc trên giường, Mô-níc mải mê cân nhắc trong óc mọi phương pháp có thể dùng để trả thù bọn chiếm đóng và để chóng đến ngày chiến thắng. Biết bao nhiêu hành vi anh hùng đã hiện lên trong tâm trí nàng. Nhưng khi vừa thoáng nghe tiếng giày đinh bọn lính tuần tra đi lại trước cửa phòng tham mưu sư đoàn thì giấc mơ phút chốc đã tiêu tan. Những bước chân nặng nề, rầm rập trong đêm thâu tĩnh mịch như những nhát búa nện vào ngực nàng, đè lên trí não, làm nàng không sao chợp mắt được. Rồi sáng sớm mai, sau một đêm mất ngủ, Mô-níc lại phải giúp mẹ hầu hạ những kẻ mà nàng vô cùng thù ghét. Sự thực thì nàng phải làm việc này là do lệnh của Phơ-răng-xoa. Bọn sĩ quan say mềm thường hay ba hoa. Chỉ một lời nói hớ hênh là đủ cho anh em du kích nắm được thực chất của các cuộc hành binh càn quét nhân dân địa phương hay vây lùng du kích. Nhưng lâu nay, nàng chỉ truyền cho Phơ-răng-xoa được rất ít tin tức. Anh ruột nàng là Giăng hiện nay đang ở đâu đó trong núi với du kích. Mô-níc cũng muốn đi theo Giăng nhưng Phơ-răng- xoa nghiêm cấm nàng không được ròi khỏi Xanh Rê-mi. Anh ta cho rằng khó mà kiếm được người liên lạc cừ hơn. Nhưng bây giờ, khi Hen-rích đến trọ ở khách sạn nhà nàng... Mỗi lần chợt nghĩ tới gã nam tước sĩ quan tham mưu Đức Hen-rích Phôn Gôn-rinh là y như Mô-níc lại đỏ mặt. Thòi gian gần đây, nàng không nhận ra mình nữa. Trước kia, việc gì cũng rõ ràng đơn giản cả: Mô-níc có bổn phận dạy tiếng Pháp cho Hen-rích cốt để kết thân với gã và lợi dụng tính ba hoa của gã. Cô gái xưa kia chưa hề thèm mỉm cười với một sĩ quan Đức nào hết, kể cả nụ cười xã giao của chị hầu bàn, nay lại vui lòng ngồi tán chuyện tri kỷ hàng giờ liền với gã Nam tước lịch sự, niềm nở chào đón gã, thậm chí thỉnh thoảng còn liếc nhìn về phía gã bằng khóe mắt duyên dáng. Ồ, thoạt tiên kể cũng khó hiểu!

Sau buổi học, Mô-níc chạy về phòng riêng, gieo mình xuống giường. Căn phòng này đã trở thành một "hầm ngầm cố thủ" của nàng, cả cái thế giới quen thuộc cùng những đồ vật quen thuộc này từ tấm bé đã đùm bọc nàng như những người bạn thân và hình như muốn nói: "Ở đây, chị có thể thổ lộ hết nỗi lòng mình, không hề gì đâu mặc dầu đã lâu chị chả thèm nhìn ngó gì đến chúng em, chả buồn diện áo đẹp, mà trước kia chị rất thích, chả thiết đụng tới chiếc dương cầm mà ngày xưa chị thường chơi. Chị không đặt những bó hoa tươi lên bàn mà chị vẫn cho là linh hồn của cuộc sống. Chúng em thừa biết rằng, từ khi thành phố bị tạm chiếm, chị chưa hề xem chiếu bóng, xem kịch và đã đoán ra nguyên nhân. Bởi vì lòng chị đang đeo băng tang, chị Mô-níc xinh xắn ơi! Chúng em khâm phục chị, rất bằng lòng về chị! Chị đã không phản bội chúng em, không phản bội nước Pháp yêu dấu. Chị phải làm thế mới có ngày được tự do và hạnh phúc". Gian Đa từ trên tường nhìn xuống nàng và mỉm cười âu yếm. Mấy lâu nay, Mô-níc tránh nhìn lên bức tranh thân yêu đó. Hình như nàng sợ rằng Gian Đa đã hiểu thấu nỗi lòng riêng mà nàng vẫn muốn giấu giếm ngay cả với lương tâm mình nữa. Từ khi bà Đu-ren thuật chuyện rằng Hen-rích đã tha Giăng cùng một du kích khác, cô gái tự nhiên thay đổi hẳn thái độ đối với gã. Không phải nàng đã có cảm tình với gã đâu, vì nàng chưa biết tí gì về những động cơ đã xui gã hành động như vậy. Chỉ có điều là gã sĩ quan tham mưu khác thường này đã khêu gợi tính tò mò của nàng. Gã là ai và tại sao lại tỏ ra khác hẳn bọn sĩ quan Đức khác? Giờ đây, ngồi trong phòng riêng, cô gái ôn lại từng lời nói, từng cử chỉ của gã. Phải, anh ta không giống như tất cả lũ kia, nhưng phải chăng điều đó có một bí ẩn gì đây? Dù sao, gã vẫn là kẻ thù của mình cơ mà! Thế ngộ gã không phải là kẻ thù thì sao? Dĩ nhiên ngay trong bọn Đức cũng có nhiều người chống phát xít mà phải giấu kín mọi hoạt động của mình, không dám lộ quan điểm của mình ra. Hay có lẽ Hen-rích cũng như nàng, đang chờ đợi ngày diệt vong của chủ nghĩa phát xít? Và còn làm cho ngày ấy chóng đến nữa là khác! Mà cũng rõ ràng lắm rồi. Anh ta đã cố ý để Mô-níc ngồi một mình cho nàng có thể đọc bức thư đê mạt của Lê-véc. Rồi anh ta còn nhấn mạnh rằng muốn làm quen với các bạn nàng. Có lẽ anh hy vọng dựa vào nàng để bắt liên lạc với du kích... Thế nhưng nếu đúng như Phơ-răng-xoa nói, thái độ của Hen-rích là một sự khiêu khích đáng sợ. Và cặp mắt to màu gio vẫn nhìn nàng đầy vẻ nồng nàn ấy lại che giấu sự thâm độc của một tên Giét-ta-pô? Khi để nàng xem trộm lá thư của Lê-véc, anh đã cứu sống hai du kích cùng gia quyến họ. Thế là làm sao? Bọn mật thám có thể thả con săn sắt bắt con cá rô không. Chúng buông tha hai du kích để rồi sau này, khi đã chiếm được lòng tin, sẽ giết hại hàng trăm sinh mạng?        Không, không, không thể thế được. Theo lập luận thì điều đó có thể có, nhưng còn có cái khác có thể đáng tin cậy hơn lập luận thông thườngVí dụ trái tim chẳng hạn. Trái tim thầm bảo nàng rằng, Hen-rích không thể làm những điều tội lỗi và phản bội. Phải, phải, còn có lập luận của trái tim... Mô-níc hoảng sợ trước những ý nghĩ đang quay cuồng trong đầu óc mình. Có lẽ nàng đã yêu gã sĩ quan của quân đội thù địch rồi chăng? Nàng muốn làm cho gã say mê mình, nhưng rốt cuộc chính lòng mình lại vướng phải tơ tình. Thôi hãy thành thực với lương tâm đi. vả lại chưa ai hay mà mới chỉ mình mình biết cơ mà... Phải, ta đã đau khổ, khi biết rằng trong bữa tiệc vui chúc mừng Hen-rích được huân chương đã có mặt bọn gái đĩ... Ta mừng rõ khi nghe Phơ-răng-xoa hứa là sẽ báo cho du kích đừng bắn vào Hen-rích. Ta hồi hộp khi chàng đi Li-ông vì lo lắng rằng du kích ở đó không biết chàng. Giờ đây ta đang xót xa nghĩ rằng Hen-rích đã đi Mu-khen và sẽ sống chung dưới một mái nhà cùng người con gái khác, mặc dầu người ấy là em nuôi. Như vậy nghĩa là Mô-níc đã bắt đầu ghen tuông, lo sỢ cho tính mạng của chàng, trông ngóng chàng trở về. Thật là đáng sợ, khó mà tưởng tượng được. Mô-níc nhảy phắt dậy, chạy tới mở toang cửa sổ ra. Cái gì thế? Một chiếc xe quen thuộc. Trống ngực nàng đổ hồi. Chàng sắp bước xuống xe và đi về phía khách sạn đấy. Nhưng không, chàng rẽ sang phòng tham mưu, khuất sau cánh cửa. Mô-níc thong thả, rất thong thả ngồi xuống ghế, nét mặt thản nhiên, chỉ hơi tái đi. Nhưng hai mắt giương to và kinh hãi, tim đau nhói. Vâng, nàng yêu, nàng đã yêu kẻ thù, yêu một gã sĩ quan Đức! Biết thổ lộ cùng ai bây giờ? Biết hỏi ý kiến ai bây giờ? Hỏi mẹ chăng? Ồ không, mẹ chả làm cố vấn được đâu, mẹ chỉ biết tôn sùng Hen-rích từ khi chàng tha chết cho Giăng. Thế thì hỏi Phơ-răng-xoa chăng? Không ăn thua gì đâu! Nàng đến chết mất vì ngượng, nếu có ai biết nỗi lòng mình. Tiếc là không còn bác An-đơ-rê Rơ-ma! Mô-níc ngước nhìn Gian Đa bằng cặp mắt cầu khẩn như tìm vị cứu tinh cuối cùng. Nhưng cô gái Oóc-lê-ăng nhìn nàng có vẻ lạnh lùng, quở trách. Và Mô-níc gục đầu xuống bậc cửa sổ, khóc nấc lên. Như tất cả các cô gái trên trái đất này, Mô-níc tin rằng tình yêu là niềm hạnh phúc lớn, nhưng đồng thời cũng có thể là niềm đau khổ, một điều đại bất hạnh. Và Mô-níc không biết, hay không thể biết được rằng mấy hôm sau chính cái người đã làm nàng đau khổ sẽ cân nhắc là nên tự tặng mình một viên đạn vào trán ngay lập tức hay nên chờ thêm vài phút nữa.

✦ ✦ ✦

   Lút đón Hen-rích với vẻ mừng rõ ra mặt.

     - Hen-rích, anh đã về đấy à? Hay quá! vắng anh, tôi như thiếu một cái gi.

     - Lút ạ, tôi cũng nhớ anh lắm. Chỉ đối với anh, tôi mới có thể nói chuyện cởi mở, đơn giản được.

     - Chứng ta nhớ nhau như đôi tình nhân. Trung tướng cũng đang chờ anh đấy. Ông ấy đã hỏi mấy lần rằng anh đã về chưa.

     Quả thật khi thấy Hen-rích, E-véc rất mừng rỡ.

     - Ông bạn thiếu tướng Béc-gôn của tôi có khỏe không?

     - Thưa rất khỏe. Ba tôi gửi lời thân ái chào Trung tướng và chúc Trung tướng khỏe mạnh, lập nhiều thành tích.

     - Rất cảm ơn. Thế ở Béc-lanh và Mu-khen có tin gì mới không?

     Sau khi nghe xong câu chuyện nghỉ phép của Hen-rích với một vẻ không lấy gì làm chăm chú lắm, Trung tướng chuyển ngay sang chuyện công tác.

     - Thú thực rằng tôi rất sốt ruột mong anh về. Vấn đề là thế này nhé: có một việc khá phức tạp mà chỉ những người có tài phục nhân tâm như Nam tước mới đảm đương nổi.

     - Thưa Trung tướng, ngài đánh giá khả năng của tôi hơi cao quá đấy ạ.

     - Không phải thế đâu! Như anh đã biết, từ trước đến nay, sư doàn ta vẫn bị coi là đơn vị hậu phương. Do đó mà người ta không giao cho chúng mình loại vũ khí tự động kiểu mới đã trang bị cho các sư đoàn tiền phương.

     Hen-rích chăm chú nghe.

     - Nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi. Có tài liệu cho hay rằng bọn Anh đang gấp rút chuẩn bị mở mặt trận thứ hai. Vì vậy các sư đoàn hậu phương như chúng ta cũng được tăng cường. Đã có lệnh cải tiến trang bị cho chúng mình. Sư đoàn ta đã nhận phiếu lĩnh vũ khí ở trạm phân phối tại Bông-vin, nơi chế tạo ra thứ vũ khí này. Dĩ nhiên là họ sẽ gửi nó ra mặt trận trước tiên, còn chúng mình chỉ được phát của thừa. Nhưng tôi lại muốn lĩnh loại vũ khí này càng sớm càng hay để cho tất cả sĩ quan, binh lính kịp thời học cách sử dụng nó thật tinh thông. Và nếu cần sẽ cho bọn Anh Mỹ một trận Đoong-kéc mới. Anh hiểu không nào?

     - Thưa, hiểu lắm ạ.

     - Sứ mạng của anh là ở chỗ thúc giục việc gửi vũ khí tới cho sư đoàn ta thật nhanh chóng. Anh phải tìm mọi cách để đạt được mục đích này. Giấy tờ và tiền nong đã chuẩn bị xong xuôi. Mong rằng anh sẽ lên đường ngay ngày mai. Rõ không?

     - Rõ. Thế khi lĩnh xong vũ khí rồi thì ai sẽ phải hộ tống nó?

     - Anh sẽ lập tức báo tin về qua điện đài của quân đoàn. Nhưng nên chú ý là có thể bị nghe trộm đấy. Cho nên ta hãy giao ước với nhau là anh sẽ báo tin rằng thuốc lá đã mua xong và ví dụ anh cần 100 hòm. Như thế có nghĩa là đã lĩnh xong vũ khí và cần 100 lính hộ vệ hay là bao nhiêu đó tùy anh định đoạt. Anh phải trông coi việc chất hàng và sẽ trở về đây hoặc là theo đoàn tàu chở vũ khí hoặc là bằng ô-tô. Chắc anh định dùng xe riêng đi Bông-vin chứ gì?

     - Thưa, đúng như thế đấy ạ.

     - Vậy thì ngoài tên lính hầu ra nên mang thêm hai tên lính hộ vệ.

     - Tôi xin phép Trung tướng miễn khoản lính hộ vệ. Bởi vì càng tiền hô hậu hét thì bọn du kích càng chú ý đến tôi hơn.

     - Anh nói đúng. Nhưng đến Bông-vin nên cẩn thận đấy nhé, bọn du kích hoạt động mạnh lắm.

     - Ngày mai tôi sẽ phải lên đường ư?

     - Hôm nay nghỉ ngơi đi cho lại sức và chuẩn bị sẵn sàng để sáng mai lên đường. Hy vọng rằng anh sẽ báo cho chúng tôi tin mừng trong một thời gian ngắn.

     - Thưa Trung tướng, tôi sẽ xin cố hết sức mình. - Sự uỷ thác của E-véc rất ăn khớp với những kế hoạch của Hen-rích đến nỗi anh đâm ra hơi lo sợ.

     "Thật là may mắn cho mình - anh vừa sắp xếp va-ly vừa suy nghĩ - Nhưng vận đỏ đến cũng là một thứ cô nàng hay làm nũng... Dọc đường mình cứ băn khoăn mãi không biết kiếm cớ gì để đến Bông-vin được thì bỗng dưng chúng nó lại cử đúng mình đến đấy?... Chắc rằng rất quan trọng, nếu không thì họ đã báo trước cho mình biết... Hoặc là vì họ không muốn làm mình hồi hộp hoặc là đang nghiên cứu tình hình... Dù sao cũng nên sẵn sàng đón lấy mọi việc bất trắc..."

     Hen-rích liếc quanh gian phòng, tựa hồ như mối thấy nó lần đầu và... lần cuối cùng. Có thể anh sẽ không trở về đây nữa. Có thể không bao giờ còn thấy Mô-níc... Và nàng chẳng hề biết rằng có một người bạn hoạt động bên cạnh nàng. Thậm chí những điều mà hôm nay anh sẽ nói xa xôi bóng gió cho nàng biết thì nàng cũng sẽ coi như là những lời ba hoa của gã sĩ quan tham mưu trẻ tuổi và nàng sẽ tự hào rằng đã lôi được lưỡi anh chàng này một cách quá dễ dàng... Nhưng tại sao nàng chưa đến? Có lẽ Cuốc chưa tìm thấy nàng chăng? Có lẽ nàng vắng nhà chăng? Vậy nên làm thế nào? Chưa báo được cho Mô-níc biết mục đích chuyên đi công tác này thì anh chưa thể lên đường được... Hay phải đi tìm nàng?

    Hen-rích sắp xuống tầng dưới, chợt nghe tiếng gõ cửa. Mô-níc! Chỉ mình nàng mối có cái lối gõ khẽ ba tiếng liền như thế. Quả thực nàng đã bước vào phòng. Hen-rích nhận thấy ngay nét mặt nàng lộ vẻ bơ phờ, còn hai mắt hơi hoe đỏ. Lòng anh se lại vì lo lắng và thương hại.

    - Mô-níc, cô ... khóc hay sao? Có việc gì thế? - Hen-rích hấp tấp hỏi, chưa chịu buông bàn tay cô gái ra và cố nhìn thẳng vào đáy mắt nàng.

    - Ai lại khóc - Mô-níc lảng nhìn sang phía khác - Tôi giúp mẹ làm món xà lách cho nên bị hơi hành xông lên mắt đấy.

    - Hừ khéo chống chế nhỉ! Nhưng tôi lại muốn mắt cô đỏ lên gì khóc cơ, vì tôi lại sắp đi xa... Và lần này sẽ nằm lại Bông-vin khá lâu.

    - Ở Bông-vin à? - Hen-rích thấy rõ bàn tay Mô-níc run lên trong tay mình.

    - Tại sao cô lại sửng sốt lên như thế?

    - Có sao đầu tôi vẫn thế... Anh nên hiểu là tôi có người chị họ ở đấy...

    - Chả lẽ chị cô lại ghê gớm đến nỗi tôi cũng phải sợ kia à? 

    - Không anh không phải sợ chị ấy mà phải sợ du kích... Cách đây hai hôm chị ấy có đến chơi nhà tôi và thuật chuyện rằng ở đấy nhốn nháo lắm.

    - Thế thì đã sao nào?

    - Tôi chỉ muốn báo cho anh biết trước mà phòng thân thôi.

    - Rất cám ơn, cô thật là một người tốt bụng... Thế cô có biết gì không? Tại sao cô lại không đi Bông-vin thăm bà chị họ luôn thể?... Tôi xin sẵn lòng mời cô ngồi xe riêng của tôi cả khi đi lẫn về.

    - Anh này hay chửa? Chả lẽ tôi lại bỏ mẹ tôi ở nhà sao? Bao nhiêu công việc mà chỉ có mình mẹ!

    - Thế thì tôi sẽ báo tin cho cô sau khi đã chất xong vũ khí lên xe lửa.

    - Vũ khí à? Vũ khí gì? - Mô-níc ngạc nhiên.

    - Ấy chết, tôi trót buột miệng đấy thôi - Hen-rích kêu lên có vẻ bực mình - làm thằng sĩ quan tham mưu mà rõ cứ mồm loa mép giải y như mụ hàng tôm hàng cá ngoài chợ.

    - Hóa ra việc bí mật à? Và anh sợ là tôi...

    - Không, không, tôi tin cô chứ, nhưng chỉ tha thiết mong rằng đừng vui mồm lộ chuyện này và với người khác, nếu không thì số vũ khí đó rất có thể không đến tay sư đoàn chúng tôi mà lại lọt vào tay du kích mất. Gần đây bọn chúng hết sức chú ý đến việc này hơn nữa khi biết thêm rằng đó là loại vũ khí tự động... Sự thực thì chỉ có mình tôi nắm vững thời giờ chuyên chở vũ khí... Vả lại câu chuyện này giữa cô và tôi hoàn toàn không thích hợp với tai con gái, nhất là với đôi tai xinh xinh hồng hồng như thế kia... Vậy chúng mình định giải quyết việc đi Bông-vin ra sao đây!

    - Chưa biết, có thể... - Mô-níc do dự giây lát - Lút-vi-la rất vui mừng...

    - Thế thì phải giao hẹn trước. Lúc nào công việc sắp xong, tôi sẽ đánh điện cho cô và sẽ xin đón cô ở nhà ga.

    - Nhưng tôi lại không muôn thiên hạ trông thấy mình đi cùng sĩ quan Đức, nhất là ở Bông-vin không ai biết tôi cả.

    - Nếu nhìn mặt thì chẳng ai biết tôi là người Đức. Và trước khi cô đến Bông-vin tôi sẽ cố xoay kỳ được một bộ thường phục. Rồi từ Bông-vin chúng ta sẽ cùng đáp xe trở về đây... Đồng ý chứ?

    - Đồng ý - Mô-níc gật đầu nhưng có vẻ chưa dứt khoát hẳn - Sẽ xin chờ điện của anh, còn bây giờ xin chúc anh lên đường may mắn.

    Sáng hôm sau khi thành phố Xanh Rê-mi còn yên giấc, Hen- rích và Cuốc đã lên xe đi Bông-vin. Hen-rích nhẩm tính rằng họ sẽ tối Bông-vin giữa trưa nếu xe chạy với tốc độ 90 cây số một giờ. Cuốc cho xe bon rất nhanh, chiếc kim tốc độ luôn luôn nhảy múa quanh con số 100.

    - Không biết ở đâu mà mình cũng đã đi qua con đường như thế này?- Hen-rích chợt nhớ ra là mình đã trông thấy cảnh vật tương tự thế này ở nơi nào rồi. Những ngọn núi nằm rải rác tạo thành những thung lũng hẹp xanh rờn cỏ dại và những dòng suối ngàn nhỏ bé róc rách chảy qua đó, nước trong vắt như dòng lệ. Phía dưới rặng cây mọc chi chít, ở miền Tây U-cơ-ren cũng có những bãi cỏ rộng hiện ra đột ngột giữa rừng rậm như thế này. Phải, phải, anh đã đi qua con đường đẹp đẽ như thế này một lần hồi trước chiến tranh, khi anh đi từ Sta-nít-láp đến I-a- rem-se. Đúng, đã lâu lắm rồi...

    Hen-rích nhìn Cuốc bằng cặp mắt nghi ngại, tựa hồ như gã này đã đọc trộm được những ý nghĩ của anh. Hắn đang ngồi nắm chắc lấy tay lái và nhìn trừng trừng về phía trước. Trời mát mẻ nhưng mặt Cuốc đẫm mồ hôi. Vì sợ không dám rời tay khỏi vành lái nên hắn cứ phun phì phì, cố nhổ những giọt mồ hôi rỉ vào môi.

    - Nào, đưa tớ, cậu nghỉ một lát đi.

    Hen-rích ngồi vào sau tay lái. Thế mà thoải mái hơn. Con đường quanh co bắt buộc trí óc phải căng thẳng. Cái chính là không được nghĩ tới việc nào khác. Đặc biệt hôm nay anh cần bình tĩnh và tự chủ hơn bao giờ hết. Có thể sau khi đến Bông- vin Hen-rích sẽ nhận nhiệm vụ ngay lập tức và phải hoàn thành nội nhật hôm nay.

Con đường mỗi lúc một khúc khuỷu, ngoằn ngoèo, có nhiều chỗ ngoặt hơn nên phải thay đổi tốc độ luôn, lúc thì trèo dốc ngược, lúc thì tắt máy mặc cho xe lao xuống.

    Mãi năm giờ chiều mới đến Bông-vin. Người thường trực khách sạn dành riêng cho sĩ quan Đức cho biết là không còn phòng đôi nào nữa. Nhưng một nắm bạc lốn vứt ra, kèm theo giấy tờ đã đảo lộn tình hình rất nhanh chóng. Năm phút sau, Hen-rích và Cuốc đã chuẩn bị tắm rửa.

    - Cậu tắm trước đi, rồi chạy đi hỏi xem ở đâu có tiệm ăn tối - Hen-rích hạ lệnh cho tên lính hầu.

    Hen- rích không nhầm khi đoán rằng anh biết rõ nhiệm vụ lúc đặt chân tới Bông-vin. Trong lúc quốc đang tìm tiệm ăn thì Hen- rích đã nắm được tình hình ở đây gay go như thế nào.

    Nguyên do thành phố Bông-vin nằm dưới chân núi An-pơ và tất cả quận này là trung tâm của phong trào du kích miền Nam nước Pháp. Những cuộc săn lùng du kích của bọn Giét-ta-pô trong một thời gian khá lâu chả mang lại kết quả gì. Ngược lại, chế độ tàn sát dã man đối với nhân dân địa phương vô tội chỉ tổ đẩy họ tham gia hàng ngũ du kích đông hơn.

    Nhưng đầu tháng hai 1942 xảy ra một việc mà chẳng ai ngờ tới: Một trong những cán bộ tích cực nhất của tổ chức bí mật là liên lạc viên Đê-giê-ne vốn tính vui vẻ hoạt bát và được mọi người yêu mến nay bỗng lộ mặt là một tên nội gián. Thoạt tiên chưa ai tin rằng Đê-giê-ne là người vẫn thường thủ xướng ra các cuộc đột kích phá hoại và vẫn xung phong gánh vác những nhiệm vụ phức tạp lại có thể trở thành kẻ phản bội. Nhưng sau khi ba cán bộ lãnh đạo phong trào kháng chiến đã bị bắt thì Đê- giê-ne tự tay vứt bỏ mặt nạ và mặc bộ quân phục sĩ quan SS Năm năm trước đây hắn đã theo lệnh cơ quan Giét-ta-pô đội lốt một công nhân từ Pa-ri mò đến Bông-vin.

    Vụ chỉ điểm này đã gây tổn thất nặng nề cho phong trào du kích: nhiều cán bộ trung kiên đã sa lưới, nhưng dù sao cũng chưa dẹp tan được tổ chức bí mật. Các cán bộ lãnh đạo chưa bị vào tù đã nhanh chóng thay đổi địa điểm liên lạc, địa chỉ, bí danh, căn cứ.

    Du kích đã căng lưới để săn Đê-giê-ne. Bây giờ hắn đã ngang nhiên lấy lại tên thật là Vi-li Mây-e. Trong vòng một tuần đầu, sau khi tên mật thám đã trút lốt, hắn bị ám sát đến năm lần: ngoài phố, trong nhà riêng, mặc dù hắn đã phải đổi chỗ ngủ đến ba lần và cuối cùng ở tiệm ăn, hắn bị chị hầu bàn tặng cho hai phát đạn vào ngực.

    Bọn Đức chở hắn vào bệnh viện và suốt mấy tháng liền hắn im lặng tiếng. Anh em du kích hết sức căm tức khi biết Mây-e lại ló mặt ra trên đường phố Bông-vin và giữ chức bí thư cho tên chánh mật thám mới đại tá Gác-ne. Ai cũng biết là tên nội gián này biết rõ mặt nhiều cán bộ kháng chiến. Những người trước đây vẫn đóng vai bán báo, bán rau hay bán sữa và đi lại đàng hoàng trên hè phố Bông-vin nay phải lẩn tránh để khỏi lọt vào cặp mắt cú vọ của tên chỉ điểm.

    Thêm vào đó là sự hoạt động của chính bản thân tên đại tá Gác-ne. Lão là một tên Giét-ta-pô cáo già nhiều kinh nghiệm được đặc phái về những địa phương mà tình hình phức tạp nhất. Lão lập tức bãi bỏ giờ làm việc ở trụ sở quân chính, huỷ lệnh tuần tra ban đêm và sự nới tay này đã được lòng một số nhân dân. Lão còn phóng thích nhiều tù phạm, trong đó có khá đông bọn phạm tội hình. Phần lớn bọn này đã bị lão mua chuộc làm tay sai.

    Cách đây mấy hôm du kích đã vớ được bản báo cáo của Gác- ne gửi về Béc-lanh, trong đó lão cam đoan rằng thời gian sắp tới sẽ thủ tiêu hết các thủ lĩnh kháng chiến nổi tiếng nhất và nói xa xôi rằng lão đã may mắn mò ra dấu vết của một tổ chức bí mật gì đó nằm ngay trong hàng ngũ quân đội Đức. Tên đại tá khen ngợi công lao của Mây-e là nhờ có tên này mà lão đã bí mật theo dõi được các cán bộ lãnh đạo kháng chiến.

    Gác-ne hành động hết sức cẩn thận. Sau vụ dự kiến đặt mìn định phá đổ trụ sở Giét-ta-pô không thành, lão đã dời chỗ làm việc sang nơi khác mà không ai biết và chỉ thò mặt ra phố khi có cả một bầy lính SS, đeo tiểu liên hộ vệ và có Mây-e bám sát gót.

    Gác-ne ăn trưa tại tiệm ăn Xa-voa của sĩ quan Đức, được canh phòng cẩn mật đêm ngày.

    Rõ ràng là cần phải trừ khử Gác-ne và Mây-e. Nếu không thì có thể đoán trước rằng toàn thể Bộ tham mưu du kích sẽ bị tóm hết.

    Hen-rích mải suy nghĩ đến nỗi không nghe thấy tên lính hầu đã quay về.

    - Thế nào, có gì mới không, Cuốc?

    - Người ta chỉ cho tôi tiệm ăn riêng của sĩ quan là tiệm ăn Xa-voa.

    - Có xa không?

    - Ở phố song song cạnh phố này.

    Mười phút sau, Hemrích đã có mặt ở tiệm ăn. Trước kia tiệm ăn này là của một người Pháp, nhưng chủ nhân đã bị bắt cách đây ít lâu và bây giờ tiệm ăn thuộc quyền một tên thương binh Đức.

"Lối vào dành riêng cho sĩ quan Đức" - Hen-rích đọc tấm biển bên cửa sổ và liếc nhìn tên lính gác.

    Sau quầy hàng anh trông thấy một gã Đức to béo với hàng ria mép hung hung.

    - Phải chăng, ngài là chủ tiệm ăn? - Hen-rích hỏi.

    - Thưa Thượng úy, đúng! - Tên Đức trả lời theo tư thế quân sự - Tôi là Svan-be, chủ tiệm ăn.

    - Ông Svan-be ạ, tôi tuy mới đến nhưng đã biết rằng tiệm ăn của ông khá nhất thành phố. Mong rằng ông vui lòng cho tôi ăn cơm ở đây trong vòng hai ba tuần.

    - Ổ, rất sung sướng! Xin cam đoan rằng ai đã tới tiệm ăn của tôi thì sẽ không bao giờ bị nhầm cả.

    - Thế thì tôi xin phép tự giới thiệu tôi là thượng úy Nam tước Phôn Gôn-rinh.

    - Tôi rất hân hạnh được tiếp đón một vị thượng khách như Nam tước.

    - Tôi có thể cùng ông uống một cốc rượu vang nhân dịp quen biết này chăng? - Hen-rích đề nghị.

    - Rất hân hạnh - Svanbe khấp khểnh bưốc tới tủ chè, chân phải hắn là chân giả. Hắn đặt chai rượu vang lên khay và bưng đến chiếc bàn Hen-rích ngồi.

    Hen-rích móc trong túi ra một hộp xì gà Ha-ban-na tuyệt ngon và để lên bàn.

    - Ổ, "luých" quá! - Svan-be vừa xuýt xoa vừa rút một điếu - Bây giò ít khi được hút xì gà Ha-ban-na chính hiệu lắm.

    Hen-rích cũng châm một điếu còn bao nhiêu đẩy về phía Svan-be.

    - Ông cầm lấy mà hút, tôi còn có thể tìm được thứ này. Bà chủ khách sạn ở Xanh Rê-mi đã tích trữ được khá nhiều loại xì gà này.

    - Đây là món quà quý nhất đối với tôi! ông định lưu lại đây lâu hay chóng?

    - Độ hai ba tuần, có thể tới một tháng - Hen-rích nâng cốc, Svan-be cũng làm theo.

    - Chúc sức khỏe ông chủ!- Hen-rích lớn tiếng nói.

    - Chúc tình quen biết của chúng ta! - Svan-be nghiêng mình- Thưa Nam tước, cơm thì ông sẽ đặt cho từng bữa, còn bàn hay phòng riêng thì xin ông tự chọn lấy.

    - Tôi thích ăn cơm trong phòng riêng và nếu bây giờ ông rỗi, mong ông dẫn tôi đi xem phòng ngay.

    - Mời ông đi vào cái cửa cạnh tủ chè kia.

    Hen-rích theo gã chủ tiệm bước vào hành lang dài hun hút có rất nhiều cửa hai bên.

    - Tôi vào đây được chứ?- Hen-rích nắm lấy quả đấm cửa hỏi.

    - Không được đâu ạ, vì hàng ngày từ 2 tới 4 giờ phòng này bận khách. Đại tá Gác-ne cùng viên bí thư ăn trưa ở đấy. Thế ông định ăn trưa vào mấy giờ?

    - Đúng một giờ. Nhưng tôi không quen ăn vội đâu nên căn phòng này không hợp vói tôi.

    - Thế thì xin ông xem phòng khác - Tên chủ tiệm mở cánh cửa bên trái đối diện với phòng Gác-ne.

    - Ồ, căn phòng này hợp ý tôi đấy - Hen-rích đưa mắt nhìn qua căn phòng bài trí sang trọng và gật đầu.

    Sau khi đặt bữa ăn trưa mai, Hen-rích trở về khách sạn và suốt buổi tối ngồi nhà xem qua những tờ báo mối mua rồi suy tính kế hoạch hành động tỉ mỉ nay mai.

    ... Sáng hôm sau, Hen-rích đến gặp tên sĩ quan trông nom việc phân phối thứ vũ khí tự động mới. Hắn nghe Hen-rích nói xong và không thèm nhìn vào phiếu, tuyên bố rằng không thể hẹn trước được thời hạn cấp phát vũ khí, dù là hẹn phỏng chừng đi chăng nữa. Những lời nói bóng bẩy của Hen-rích về khoản "vi thiêng" đã làm hắn dịu giọng đi nhiều. Đến khi anh đã đặt xuống trước mặt hắn tập ngân phiếu mới toanh và nhấn mạnh rằng sẽ còn món hậu tạ nhiều hơn thế nữa thì tên này trở nên rất niềm nở, sốt sắng.

    - Theo tôi thì hai tuần chắc cũng không phải là lâu quá? - Hắn lễ phép hỏi Hen-rích.

    - Vừa khớp với yêu cầu của chúng tôi.

    Nửa giờ, sau cuộc nói chuyện với tên sĩ quan này Hen-rích gọi dây nói cho E-véc và báo trước là có thể trong hai tuần nữa sẽ mua xong "xì gà". Lão ta mừng quýnh lên.

    - Huân chương rồi! Nam tước, thế nào anh cũng được thêm huân chương nữa! Tôi cam đoan như vậy! - E-véc reo to vào ống nói.

    Đúng một giờ trưa, Hen-rích đã có mặt ở tiệm ăn. Một ả người Đức bưng thức ăn tới, dưới lóp son phấn dày bự, ả cố giấu cái tuổi trẻ đã tàn tạ vì cuộc đời lăn lóc trong các tiệm ăn.

    Vài ba câu khen nịnh của Hen-rích cũng đủ khiến ả sướng mê người. Á tán phét huyên thuyên, than vãn xa xôi về thân phận cô đơn của mình. Khi ả thu dọn bát đĩa và lui ra, Hen-rích liền mở hé cánh cửa và ngồi trong phòng ung dung uống cô-nhắc.

    Hai giò kém mười, có hai tên Giét-ta-pô sục vào phòng ăn của Gác-ne trong năm phút rồi quay ra hành lang. Nhác thấy cửa phòng đối diện hé mở, bọn Giét-ta-pô liền nghênh ngang bước vào chả thèm gõ cửa.

    - Xông xáo như vậy là nghĩa làm sao nhỉ?- Hen-rích giận dữ hỏi.

    - Thưa Thượng úy, chúng tôi có bổn phận kiểm tra giấy tờ của ông - Tên già hơn đeo lon trung sĩ đáp lại.

    Hen-rích rút phắt chứng minh thư sĩ quan vứt lên bàn. Tên trung sĩ chăm chú xem trang thứ nhất.

    - Ấy chết, xin lỗi Nam tước! Chúng tôi chỉ thừa hành nhiệm vụ thôi. Hắn cung kính trao trả anh sổ chứng minh thư.

    - Được. Nhưng nên biết rằng trong vòng hai ba tuần lễ nữa, trưa nào tôi cũng đến ăn ở phòng này.

    - Xin mời ngài tự nhiên! Như thế càng tiện cho chúng tôi.

    Đúng hai giờ, cái bóng dáng gù gù của lão đại tá Gác-ne có tên bí thư và hai tên SS lực lưỡng theo sau, hiện ra trong hành lang.

    Hen-rích ngồi rốn lại mấy phút nữa rồi mới ra về.

    Ngày hôm sau vẫn vậy. Hai giờ kém mười phút, hai tên Giét-ta-pô dẫn xác đến sục sạo trong phòng rồi tên thượng sĩ hé mở cánh cửa phòng Hen-rích ló đầu vào chào anh, xong chúng quay ra. Đúng hai giờ không kém một phút, lão đại tá cùng gã bí thư và hai tên lính hộ vệ bước vào hành lang.

    Ả hầu bàn lần này cứ lổng xăng mãi cạnh bàn, nhưng Hen- rích tỏ vẻ khá lạnh nhạt. "Phải dạy cho ả đừng quanh quẩn ở đây". - Anh nghĩ thầm. Hôm ấy Hen-rích cố ăn rõ lâu. Ba giờ, khi anh bước ra hành lang thì thấy bọn bồi bàn đã bưng thức ăn tráng miệng lên cho Gác-ne.

    Cứ kéo dài như vậy trong năm hôm.

    Hôm thứ sáu, Hen-rích thức giấc khi trời chưa sáng và không sao ngủ lại được. Anh cố hết sức xua đuổi những ý nghĩ về mọi việc sẽ xảy ra hôm nay, mà không được. Anh nhè nhẹ xuống giường để khỏi làm mất giấc ngủ của Cuốc, lấy kim chỉ khâu một cái túi nhỏ vào mặt trái áo sơ mi. Rồi anh luồn khẩu Bơ-rao-ninh tý hon vào đó. Hen-rích thử nhét vào rút ra nhiều lần cho quen tay. Rất tiện lợi. Anh có thể kịp thời rút phăng khẩu súng lục này ra rất nhanh. Có lẽ viết quách thư cho Mô-níc và sai Cuốc chuyển cho nàng chăng? Hen-rích viết được vài dòng lại xé đi ngay. Nếu bị bại lộ dù chẳng có tang chứng gì thì Mô-níc vẫn cứ bị lôi thôi. Bởi vì chính Mi-le đã thấy anh đánh tên lính say rượu để che chở cho nàng. Và như thế cũng đủ để hắn "quay" nàng.

    Cuốc chợt tỉnh giấc.

    - Xe tôi vẫn tốt đấy chứ?

    - Rất tốt ạ.

    - Hôm nay có lẽ sau bữa cơm trưa chúng mình sẽ dạo chơi một lát. Nhớ chuẩn bị xe sẵn sàng nhé!

    Đúng một giờ, Hen-rích bước vào tiệm ăn.

    - Nam tước ạ, có thể dựa theo ông để kiểm tra đồng hồ được.

    Svan-be nói xong nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc lớn treo trên tủ chè.

    - Thế nó chạy có đúng không?- Hen-rích hỏi.

    - Ngày nào tôi cũng so với đài.

    - Thôi, tôi xin phép đi ăn trưa nhé.

    Hen-rích vừa bước vào phòng, lập tức ả hầu bàn cũng ập ngay vào. Như lệ thường, ả đứng đợi cho anh ăn hết món cá.

    - Cô thích uống thứ rượu vừa mới lấy dưới hầm lên không? - Hen-rích hỏi ả.

    - Rất thích ạ.

    - Nếu ở đây có thì cô mang hộ lên cho một chai nhé. Đừng có lau bụi đi, mở chai ngay trước mặt tôi.

    - Ồ, tôi cũng biết cách hầu rượu rồi ạ!

    Thế là anh đã đuổi cái ả quấy rầy kia rồi! Nhưng trong chốc lát ả có thể quay lại cho nên phải hành động gấp. Hen-rích móc túi lấy một quả mìn tự động nhỏ xíu có hai chiếc càng bằng thép và vặn cho kim của kíp nổ chỉ 2 giờ 35 phút rồi đi ra hành lang. Cũng như mọi hôm, lúc ấy ở đây chả có ai cả. Trong nháy mắt anh đã lẻn vào phòng của Gác-ne. Chỉ mất chưa quá mấy giây là anh đã gài được quả mìn vào dưới mặt bàn.

    Khi ả hầu bàn hổn hển chạy tới tay cầm chai rượu vang thì Hen-rích đang ung dung ăn nốt món cá.

    Sau hai cốc rượu vang đầy, ả ta càng đâm ra lả lơi hơn ngày thường. Để đuổi ả đi nhanh, Hen-rích đã bất đắc dĩ phải hứa đánh xe đưa ả dạo chơi ra ngoại thành. Bữa trưa hôm ấy Hen- rích ăn rất thong thả. Khi đồng hồ chỉ 2 giờ kém 15 anh mới ăn xong món thứ nhất.

    Năm phút nữa trôi qua mà chưa thấy hai tên Giét-ta-pô vẫn luôn luôn sục sạo trước lúc Gác-ne vào phòng. Mãi đến hai giờ 15 cũng chả thấy tăm hơi chúng. Hen-rích đã ăn xong và đang uống rượu cô-nhắc nhưng chẳng cảm thấy ngon lành gì cả. Rõ ràng Gác-ne không đến ăn cơm trưa hôm nay. Hen-rích gạt phắt ngay cái ý định sang gõ quả mìn vừa thoáng qua trong óc. Đã tới giờ ăn trưa và trong hành lang luôn luôn rộn rịp tiếng chân người. Vậy là quả mìn sẽ nổ vô hiệu quả làm cho Gác-ne sau đây càng cẩn thận đề phòng hơn!

    2 giò 25 phút, vẫn chưa thấy mặt hai gã Giét-ta-pô.

    Hen-rích đội mũ và xốc lại quần áo, từ từ tiến ra cửa. Khi rời khỏi hành lang bước vào-gian phòng lớn anh chợt gặp bọn Giét- ta-pô quen thuộc. Chúng chào anh và biến vào hành lang - Hen- rích lại gần tủ chè liếc nhìn đồng hồ: 2 giờ 25 phút. Như vậy nếu hôm nay Gác-ne vào sau mấy tên SS 10 phút như lệ thường thì mìn nổ sớm mất hai phút tất cả...

    Trí não Hen-rích căng hẳn lên như dây đàn vĩ cầm. Thường thường Gác-ne đi về mé bên trái đường phố. Hen- rích định ra đón hắn đúng 2 giò rưỡi và sẽ rút phăng súng lục bắn chết lão ngay giữa phố rồi muốn ra sao thì ra. Sao anh lại không kiểm soát mảnh sân trước tiệm ăn? Đi qua sân đó có lợi hay không?

    2 giò 30 phút.

    Không dám mảy may để lộ ra rằng mình vội, Hen-rích nhã nhặn cúi chào Svan-be và lững thững bước ra cửa. Anh chạm trán lão Gác-ne cùng gã bí thư ngay trước cửa. Hai tên bảo vệ theo sau. Hen-rích chào Đại tá, và lánh sang tên, nhường đường cho bọn chúng đi qua rồi liếc nhìn đồng hồ.

    2 giờ 32 phút. Gác-ne có kịp bước vào phòng hay không? Kịp hay không? Nên lảng ra một quãng. Sau đó hẵng quay lại.

    Hen-rích vượt qua đường phố. Anh đếm ba chục bước dài, ồ, hình như mỗi bước dài hơn một cây số và sau đó mới nghe thấy một tiếng nổ long trời lở đất.

    Mấy phút sau, Hen-rích đã chạy tới tiệm ăn. Trong gian phòng lớn ai nấy đều khiếp đảm nhưng chả bị thương tích gì. Chỉ có mảnh tường cạnh tủ chè long ra và đổ ập xuống chiếc bàn trống. Qua chỗ hổng lón, trông thấy những cuộn khói bụi mù mịt trong phòng ăn của Gác-ne.

    Hen-rích trà trộn với những người khách khác xô tới chỗ xảy ra tai nạn. Thoạt nhìn qua một lượt cũng đủ hiểu rằng từ nay lão Gác-ne cùng gã bí thư không còn đáng sợ đối với cả anh em du kích lẫn dân chúng Bông-vin.

    Lúc Hen-rích rời khỏi tiệm ăn và bước sang hè phố bên kia thì thấy một chiếc xe chở lính Giét-ta-pô từ góc phố phóng ra như bay.

    Hen-rích chẳng thèm ngoái cổ lại, thong thả đi về phía khách sạn.

    - Ông có đi dạo không ạ? - Cuốc hỏi - Tôi đã để xe ở trước cửa.

    - Tôi có bảo anh để xe trước khách sạn đâu?

    - Không ạ. Nhưng tôi tưởng là sau bữa cơm trưa ông sẽ đi chơi ngay.

    - Tôi chả đi đâu cả. Cách đây mấy phút suýt nữa thì tôi được dạo chơi một chuyến mà không bao giờ trở về nữa - Hen-rích uể oải nói.

    - Sao vậy ạ?- Cuốc sợ hãi.

    - Trong tiệm ăn tư nhân, căn phòng đối diện với phòng tôi bị nổ tung.

    - Có phải là tiếng nổ ầm ầm mà tôi vừa nghe thấy đó không ạ?

    - Phải, đây là một vụ mưu sát. Một số sĩ quan Giét-ta-pô bị chết, trong đó có đại tá Gác-ne. Tôi vào phòng ngủ đây. Còn anh thì cứ ngồi trong phòng mình và đừng cho ai vào đây nhé. Nếu có ai khẩn khoản đòi gặp tôi lắm hãy đánh thức tôi dậy nhé. Rõ chưa?

    - Rõ!

    Hen-rích để nguyên cả quần áo nằm vật xuống đi-văng. Sau một thòi gian thần kinh căng thẳng vừa qua, anh cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Anh nhắm mắt nhưng thừa biết là không sao ngủ được. Đầu óc quay cuồng quanh ý nghĩ rằng mình có bị nghi ngờ về vụ ám sát này hay không? Nếu đã nghi thì chúng tóm cổ ngay! Nếu có được thả ra thì cũng không được tin cậy như trước nữa. Mà đối với anh thì như vậy cũng chả khác gì bị bại lộ. Nghĩa là nếu bọn Giét-ta-pô sục đến thì anh nhất định không chịu rơi vào tay chúng. Phải bắn. Hen-rích chồm dậy kiểm tra khẩu súng lục tự động và khẩu Mô-de lại lần nữa. Cả hai vẫn tốt nguyên như thường. Bọn Giét-ta-pô sẽ phải trả mạng anh bằng một giá rất đắt. Nhưng...

    Nhất định chúng sẽ hỏi cung anh. Vì đã sáu hôm liền anh ăn trưa trong căn phòng đối diện với nơi xảy ra tiếng nổ. Cố nhiên Svan-be sẽ khai rằng Hen-rích tự ý chọn lấy phòng ăn cho mình. Thế nào bọn chúng cũng sinh nghi. Nhưng không có tang chứng hiển nhiên để buộc tội. Bọn Giét-ta-pô chỉ có thể gọi anh đến để làm nhân chứng. Và nếu anh bắn chúng ngay thì chẳng khác gì "lạy ông tôi ở bụi này". Lúc ấy đừng hòng mong thoát chết... Mà anh lại đang cần phải điều tra về cái nhà máy chế tạo vũ khí ngầm dưới đất. Nhiệm vụ này còn quan trọng hơn việc trừ khử tên Gác-ne... Không, anh sẽ không bắn... nhưng trong khi hỏi cung chúng cũng có thể đâm ra nghi ngờ. Chúng có thể bắt giam anh ở chỗ tên dự thẩm, như thế thì anh không kịp sử dụng vũ khí của mình. Hay là lúc đi đến chỗ tên dự thẩm ta cứ mang súng theo? Như vậy chỉ tổ khiến cho chúng đề phòng, không có lợi gì đối với mình. Thôi đành chỉ mang theo khẩu Mô-de và Bơ-rao-ninh. Thế thì ít quá nhưng chẳng biết làm sao nữa.

    Hen-rích hạ rèm cửa sổ xuống, cởi quần áo và nằm ngủ.

    Cuốc đánh thức anh lúc trời gần sáng.

    - Thưa Thượng úy - Hắn gọi nhỏ và khẽ lay vai Hen-rích - Họ đến tìm ông đấy!

    - Ai?

    - Hai ông Giét-ta-pô - Cuốc thì thầm, giọng sợ hãi.

    - Bảo họ đợi tôi mặc quần áo đã -Hen-rích nói cố ý cho ở phòng bên cũng nghe rõ rồi nhảy tót xuống giường.

    Cuốc lui ra.

    "Chúng đang đợi. Nếu chúng đến bắt mình thì đã sục vào đây cùng vối Cuốc". Ý nghĩ ấy khiến anh hơi yên tâm. Hen-rích mặc quần áo dềnh dàng hơn ngày thường.

    Khi bưóc ra khỏi phòng, anh giơ tay chào theo lối bọn quốc xã. Tụi Giét-ta-pô đáp lễ.

    "Đối với kẻ bị bắt thì không đòi nào chúng đáp lễ cả" - Hen- rích tự nhủ thầm.

    - Tôi nghe các anh.

    - Ong thiếu tá Lem-ke ra lệnh cho ông đến chỗ ông ta ngay lập tức để cho chứng cớ về vụ nổ mìn trong tiệm ăn Xa-voa- Tên trung sĩ nói.

    "Ra lệnh?" mà thông thường thì người ta dùng chữ "mời" - Hen-rích băn khoăn nghĩ thầm.

    - Tại sao các anh kéo đến những hai người và lại mang theo tiểu liên?

    - Bây giờ đang đêm tối, mà ban đêm đi lại trong thành phố rất nguy hiểm - Tên SS, khác mặc binh phục hạ sĩ quan liền giải thích. Hen-rích liếc nhìn đồng hồ cố nhớ thòi gian: 5 giờ 40 phút.

    - Được, ta đi thôi.

    Hen-rích khoác áo mưa và bước ra cửa.

    - Ông ta ra lệnh cho lính hầu cũng phải đến - tên trung sĩ bảo.

    " Thế là nguy rồi, rất nguy nữa là khác".

    - Không cần phải mang súng đi - Tên hạ sĩ quan ra lệnh cho Cuốc khi thấy hắn cầm lấy khẩu tiểu liên.

    - Thế chả lẽ cứ quẳng súng lại trong căn phòng không người này hay sao?- Hen-rích hỏi.

    - Khách sạn này đã được canh gác cẩn thận - Cuốc đang lúng túng thì tên hạ sĩ quan đã giằng lấy khẩu tiểu liên đặt xuống ghế.

    - Đi thôi!

    Hen-rích bước ra khỏi phòng trước tiên rồi tới Cuốc, bọn Giét-ta-pô theo sau.

    Một chiếc xe hòm bảy chỗ ngồi đỗ cạnh cửa khách sạn. Còn hai tên SS nữa đang đứng đợi cạnh xe. Thoáng thấy Hen-rích chúng liền nhảy tót lên ngồi trên ghế đầu.

    Tên trung sĩ trỏ cho Hen-rích và Cuốc ghế giữa, còn hắn thì mở cửa sau rồi cùng tên hạ sĩ ngồi lên ghế cuối. Chúng cầm lăm lăm tiểu liên trong tay.

    "Giống như một vụ tống giam. Phải chăng mình chịu đi đến cho chúng hỏi cung là một việc sai lầm? Nhưng dù sao cũng đã muộn rồi. Thôi đành đợi đến đấy rồi hẵng quyết định sau. Chỉ thương hại Cuốc chả có tội tình gì mà bị vạ lây".

    Những dòng ý nghĩ nối đuôi nhau quay cuồng trong đầu óc Hen-rích. Anh không thấy sợ hãi. Chỉ thấy trí não căng thẳng y như trưa hôm qua khi anh đứng bên tủ chè hồi hộp nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc, nhẩm đếm từng giây.

    Quãng đường từ khách sạn đến trụ sở tên dự thẩm chiếm không quá năm phút mà Hen-rích cứ tưởng rằng mình ngồi trên xe lâu lắm.

    Trước cổng sở mật thám Giét-ta-pô có một tên lính gác cầm tiểu liên. Cuốc định theo Hen-rích vào nhà, nhưng tên này giữ hắn lại.

    Hen-rích vào một mình. Đến cửa, anh liếc nhìn gian phòng làm việc rộng thênh thang, bài trí đẹp đẽ. "Đừng hòng chạy thoát khỏi nơi đây". Lưới sắt chăng kín cửa sổ. Cánh cửa ra vào đóng gióng sắt chắc chắn.

    Tên thiếu tá dự thẩm Lem-ke ngồi chễm chệ trong cỗ ghế bành đặt sau chiếc bàn giấy lớn. Hen-rích đã kịp đọc tên hắn để ở ngoài cửa. Hắn chả chào hỏi gì hết, lặng lẽ chỉ cho Hen-rích ngồi xuống. Anh và Lem-ke gườm gườm nhìn nhau trong một phút. Thậm chí trong ánh mắt Hen-rích còn lộ vẻ tò mò nữa, vì bộ mặt của Lem-ke thật đặc biệt, khó quên: vừa dài ngoằng ngoằng vừa bé quăn quắt, phía dưới hóp lại ở đôi môi mỏng dính. Hình như hắn không có cằm, mồm liền tịt với cổ. Quả lộ hầu to tướng trên cổ khi thì kéo lên gần đến miệng khi thì tụt xuống trong cái cổ áo sơ-mi nâu1. Lem-ke hút loại xì-gà rẻ tiền và gõ gõ ngón tay xuống bàn. Trên ngón tay giữa lấp lánh chiếc nhẫn bạc khắc hình sọ người, ngón bên cạnh đeo chiếc nhẫn cưới to bằng vàng. "Cũng có mụ đàn bà chịu làm vợ tên quái vật này kia đấy!"- Hen-rích thoáng nghĩ thầm trong óc. Anh mỉm cười và bỗng cảm thấy vui vẻ hẳn lên.

-------------------

    1. Đồng phục của bọn đảng viên quốc xã Đức.

    - Ông cho phép hút thuốc chứ? - Anh hỏi tên dự thẩm với một giọng chả cần giữ gìn gì cả.

    Hắn yên lặng đẩy hộp xì gà về phía anh.

    - Tôi lại muốn hút thuốc của mình kia - Hen-rích co tay định thò vào túi quần chợt nghe tiếng quát dữ dội:

    - Lùi lại!

    Lem-ke đứng phắt dậy nhìn trừng trừng vào góc phòng. Hen-rích ngoái cổ lại. Một con chó cao lớn đang nhe nanh, gầm gừ nhìn anh.

    - Nếu ông cứ để con chó này trong phòng thì tôi nhất định sẽ không trả lời câu nào cả! - Hen-rích cương quyết tuyên bố.

    - Sao vậy?

    - Tôi ghét tất cả mọi giống chó.

    Lem-ke bấm nút điện.

    - Đưa chó ra ngoài! - Hắn cộc lốc ra lệnh.

    Tên lính đeo tiểu liên vội dắt chó ra. Hen-rích móc hộp xì-gà Ha-ba-na và ung dung châm lửa hút.

    - Ông mua xì-gà này ở đâu thế? - Lem-ke ôn tồn hỏi.

    - Mong rằng ông cho lính Giét-ta-pô tới dựng tôi dậy giữa đêm khuya khoắt và ốp tôi đến đầy như thế này không phải cốt để dò la địa chỉ người bán thuốc xì-gà.

    Gò má bên trái của tên thiếu tá run bắn lên.

    - Chắc ông biết việc xảy ra tại tiệm ăn Xa-voa chứ?

    - Không những là biết mà chính tôi đã trông thấy tận mắt kết quả vụ nổ mìn này, nhưng sau đó tôi bỏ đi ngay...

    - Tại sao?

    - Tôi không thích xem cảnh đổ máu...

    Lem-ke nhếch mép cười khinh bỉ.

    - Ngài Thượng úy vốn quen đánh giặc ở hậu phương cho nên thấy máu chảy...

    Hen-rích hầm hầm ngắt lời hắn:

    - Thưa ngài Thiếu tá, tuy đầu xanh tuổi trẻ nhưng dám chắc là tôi đã trông thấy máu đổ nhiều hơn ngài.

    "Có cần nói với hắn một cách gay gắt như thế không" - Hen- rích quay mặt đi và đổi giọng nói tiếp:

    - Và đây lại là máu đồng đội...

    - Ông đi công tác đến thành phố này phải không?

    - Phải.

    - Bao nhiêu hôm?

    - Hôm nay là ngày thứ tám.

    - Ông bắt đầu ăn ở tiệm "Xa-voa" từ hôm nào?

    - Từ hôm thứ hai.

    - Ai giới thiệu cho ông tiệm ăn này?

    - Tôi sai lính hầu đi hỏi thăm nơi nào có tiệm ăn ngon và có ngưòi đã mách cho hắn tiệm "Xa-voa" - Hen-rích bình tĩnh nhớ lại.

    - Thẩm tra xem!- Lem-ke nói buông sõng. Hen-rích ngạc nghiên nhìn hắn.

    Nhưng hình như hắn không có ý bảo anh, mà là ra lệnh cho tên bí thư. Tên này biến vào sau cánh cửa.

    "Hắn định dùng đòn bất ngờ đây. Được ta sẵn sàng đợi những ngón sau đây!" Hen-rích tự nhủ và mỉm cười. Lem-ke không rồi mắt khỏi anh.

    - Ông ăn trưa lúc mấy giờ?

    - Bao giờ cũng đúng lúc một giờ.

    - Thế bao giờ thì ăn xong?

    - Biết trả lời sao được cái đó còn tùy theo khẩu vị và món ăn nhiều hay ít.

    - Hôm qua ông ra khỏi tiệm ăn lúc mấy giờ?

    - Không nhớ nữa.

    - Lúc mìn nổ thì ông ở đâu?

    - Cách cửa tiệm ăn có mươi bước. Tôi đang đi về khách sạn.

    - Mìn nổ lúc hai giờ mấy phút?

    - Không rõ, tôi không xem đồng hồ nhưng khi tôi về đến khách sạn thì đã 3 giờ kém 5.

    Tên thiếu tá cười gằn bộ dữ tợn.

    - Thế Gôn-rinh ông không thấy là...

    - Ông Phôn Gôn-rinh - Hen-rích chữa lại lối xưng hô của hắn.

    Lem-ke nhổm hẳn người lên hình như muốn đứng dậy khỏi ghế bành. Cặp mắt ti hí dữ tợn của hắn nhìn Hen-rích chòng chọc. Anh cũng nhìn lại hắn tỏ vẻ khinh bỉ.

----------------

    1. Phôn là tên đệm - Không gọi tên đệm nghĩa là có ý thiếu kính trọng (ND)

"Có lẽ đóng kịch đến dây là đủ rồi chăng? Phải bắn chết ngay tên thiếu tá này cùng hai hay ba tên đến trợ lực kia, nên dành cho mình hai viên. Dự trữ sẵn càng tốt. Không, phải đợi lát nữa".

     Hen-rích đặt mẩu xì-ga hút dở vào đĩa gạt tàn và rút trong túi ra một điếu khác.

     "Phải làm cho hắn thấy là ta luôn luôn thò tay vào túi lấy thuốc lá".

     - Hình như ông Thượng úy phát cáu rồi phải không? - Trong giọng nói của Lem-ke không còn vẻ chế giễu nữa, mà đã lộ vẻ nhạo báng.

     - Tôi không cáu mà đã xung tiết lên rồi đấy!

     - Thế ông không thấy một sĩ quan Đức khi chạy đến chỗ vừa bị mìn nổ lại không xem đồng hồ mặc dầu thừa biết rằng đó là một chi tiết rất quan trọng, như vậy là hết sức lạ lùng hay sao?

     - Tôi không ngờ rằng tôi sẽ là người làm chứng duy nhất mà ông dùng để điều tra về thòi gian mìn nổ.

     - Không, chúng tôi có rất nhiều nhân chứng, nhiều gấp mấy lần ông tưởng.

     - Thế càng tốt cho ông.

     - Còn đối với ông thì sao?

     - Đừng bắt bẻ từng chữ một.

     - Giấy tờ!- Lem-ke quát lên, tay gõ mạnh xuống bàn.

     "Đến nưóc cùng rồi đấy! Không hành động là lỡ mất cơ hội" Hen-rích cũng đứng phát dậy như Lem-ke, bỏ điếu thuốc vào đĩa và từ từ cởi khuy áo quân phục để lấy giấy tò.

     "Nếu hắn bắt đầu xem giấy ta sẽ bắn ngay" - Anh quyết định như vậy và trong thâm tâm cũng tự ngạc nhiên về sự bình tĩnh của mình.

     Hen-rích móc cuốn sổ chứng minh thư ra và đặt lên bàn.

     "Hễ hắn cúi xem chứng minh thư là..."

     Nhưng sau khi cầm giấy tờ, Lem-ke chưa chịu xem ngay. Hai bên đứng mặt giáp mặt, không che giấu vẻ điên cuồng, nhìn thẳng vào mặt nhau.

     Cánh cửa khẽ mở ra và tên trung úy ban nãy lại hiện lên trên ngưỡng cửa. Lem-ke nhìn hắn như dò hỏi:

     - Đã xác nhận xong!- Hắn nói nhỏ.

     "Lại một tên nữa vào nộp mạng... Phải đợi cho hắn tiến lên trước. Tuy vậy, nếu hành động nhanh..."

     - Thượng úy Phôn Gôn-rinh, tại sao ông được tặng huân chương "Chữ thập sắt" hạng nhì?

     - Không phải việc của ông!

     "Bây giờ cóc cần gì nữa. Cứ đợi cho tên trung úy bước lại gần hơn tí nữa là..."

     - Ông Trung úy, hãy kiểm tra giấy tờ đi!- Lem-ke giận giữ hạ lệnh và vẫn không rời mắt khỏi Hen-rích, tay thọc vào ngăn kéo.

     "Chả lẽ hắn đoán biết và lấy súng lục hay sao?" - Hen-rích đâm hoảng.

     Tên trung úy tiến đến bên bàn cầm giấy tờ của Hen-rích và tránh sang phía khác.

     Hen-rích thò tay vào túi. Lem-ke rùng mình, toàn thân cứng đò. Hen-rích thản nhiên móc hộp xì-gà ra.

     - Thưa Thiếu tá, thưa Thiếu tá!... - Tên trung úy vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi kêu lên.

     - Việc gì thế?- Lem-ke quay đầu đi trong giây lát.

     "Bắn, phải bắn ngay". Nhưng tên trung úy vừa kêu lên cái gì vậy?

     Sau khi xem xong giấy tò, gã trung úy lặng lẽ mở cuốn chứng minh thư của Hen-rích đưa cho Lem-ke.

     Ở trang đầu có gài tấm ảnh của Béc-gôn, Thiếu tướng SS với dòng chữ "Ba thân tặng Hen-rích Phôn Gôn-rinh".

     - Ngài Thiếu tướng là thân sinh của ông à?

     Rõ ràng là một phát súng nổ lúc ấy còn không đột ngột bằng tấm ảnh này.

     - Đây là ba ông hay sao? - Lem-ke sửng sốt nhắc lại câu hỏi.

     - Đừng có đóng kịch nữa! - Hen-rích đứng vụt dậy, Hộp xì gà của Lem-ke bắn vào tận góc phòng - Ông căn cứ vào đâu mà dám lôi tôi dậy giữa đêm khuya và vặn vẹo trong nửa giờ liền như thế này?

     - Nhưng, ông Phôn Gôn-rinh...

     - Không "nhưng" gì cả! Gọi xe đưa tôi về khách sạn ngay lập tức! Nội ngày mai là ba tôi sẽ biết hết mọi việc.

     "Tấn công, bây giờ chỉ có tấn công thôi. Giận dữ, điên cuồng làm thật ra vẻ cậu con cưng của tên thiếu tướng SS ".

     - Nhưng đại tá Gác-ne là sĩ quan đặc trách của tướng Béc- gôn - Lem-ke lẩm bẩm.

     - Ông không nói tôi cũng biết!

     Hen-rích cảm thấy một nỗi khoái trá vô hạn và khó tả tràn ngập cả tâm hồn anh. "May mà chưa để hắc ín vào mặt ông. Tiên sư những thằng ngốc!"

     - Nhưng chúng tôi có biết đâu - Tên trung úy chêm vào.

     - Một cốc cô-nhắc - Hen-rích ngồi phịch xuống ghế bành. Anh cảm thấy như mình sắp cười phá lên, hay sắp hát vang bài ca thân yêu ở ngay trong phòng của tên dự thẩm Giét-ta- pô. Anh đưa tay lên che mắt để khỏi lộ niềm vui sướng của mình ra.

     -Thưa Nam tước, thưa Nam tước - Anh nghe tiếng gọi khe khẽ và kính cẩn.

     Hen-rích bỏ tay xuống. Tên trung úy đứng trước mặt anh và bưng chiếc khay trên có để chai cô-nhắc và mấy cái cốc. Chai đã mở nút.

     "Chúng nó nốc những thứ rượu có phải là dở đâu" - Hen-rích nhìn nhãn hiệu rượu và tự nhủ.

     Tên trung úy rót rượu mời. Hen-rích uống một hơi cạn cốc rồi móc hộp xì-gà ra và đưa cho tên trung úy. Hắn vồ lấy điếu xì gà vội vàng đến nỗi Hen-rích phải cắn môi cho khỏi bật cười. Lem-ke cũng nhoài người qua bàn, rón một điếu.

     Hen-rích bật lửa cho chúng châm thuốc.

     - Vâng, ông thượng úy Phôn Gôn-rinh, bây giờ chắc ông đã nguôi giận...

     "Lúc này hắn vừa láo xược gọi mình là Gôn-rinh không thôi!..."

     - ... Xin ông hiểu cho chúng tôi. Một nhân vật quan trọng như đại tá Gác-ne vừa bị giết mà ông lại là người độc nhất rời khỏi tiệm ăn trước khi mìn nổ...

     Chuông điện thoại réo.

     - Béc-lanh gọi đấy - Tên thiếu tá vồ lấy máy nói - Tôi nghe đây!

     - Lại thiếu tướng Béc-gôn! Ngài đã gọi tới lần thứ ba trong ngày hôm nay - Lem-ke lấy tay che ống nói, thì thầm - Tiếc rằng chưa có gì mới cả.

     Hen-rích chìa tay về phía ống nghe.

     - Thưa Thiếu tướng! Thượng úy Phôn Gôn-rinh muốn nói chuyện vối ngài. Vâng, ông ấy ỏ đây.

     Lem-ke trao ông nghe cho Hen-rích quá cung kính, tựa hồ như chính lão thiếu tướng đang ngồi trước mặt hắn.

     - Vâng, con đây... Đang đi công tác. Sao lại có mặt ở đây giữa đêm khuya thế này à?- Hen-rích liếc nhìn hai tên thiếu tá và trung úy. Chúng ra hiệu và nháy mắt như cầu khẩn: Lạy ông im đi cho!

     - Nếu bọn du kích đã giết sĩ quan đặc phái viên của ba thì lẽ nào con lại ngồi yên? Cố nhiên con phải giúp đỡ. Em con có việc gì thế? Nhờ ba chuyển cho Lô-ra cái hôn của người anh và của cả người yêu nữa!... Nhưng đừng bảo em vội, con muốn tự mình nói thẳng với em. Hẹn gặp ba một ngày rất gần.

     Hen-rích đặt ống nghe lên giá.

     - Nam tước Phôn Gôn-rinh, tôi rất mong ông sẽ quên mọi việc hiểu nhầm hôm nay!- Lem-ke xin lỗi rối rít - Tôi tin rằng sự quen biết giữa chúng ta, tuy là ban đầu gặp điều đáng tiếc...

     - Nó đã giúp tôi có dịp nói chuyện với ba tôi, và như vậy là tôi đã được bồi thường phần nào rồi. - Hen-rích vui vẻ ngắt lời hắn.

     - Xin ông thử tưởng tượng rằng nếu ông rôh ngồi lại mấy phút và bị mìn nổ chết thì chúng tôi sẽ ra sao?- Lem-ke hỏi và trong lòng run sợ trước ý nghĩ đó.

     - Thôi, tôi mệt lắm rồi. Gọi xe đi.

     - Ổ, xin vâng! Nhưng mong là ông đừng quên lời hứa giúp đỡ chúng tôi.

     - Vói khả năng có thể có - Hen-rích nghiêng đầu chào rồi đi ra. Mưòi lăm phút sau, anh đã ngủ rất ngon lành.

Nguyên tác: И один в поле воин (1957)  Một mình trên chiến trường vẫn là chiến sĩ - Người dịch: Trọng Phan - Hà Bắc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.