Lão trung tướng E-véc sắp sửa đến câu lạc bộ ăn trưa, thì Lút vào báo: - Mi-le xin gặp Trung tướng. - Hắn dẫn xác đến đây làm gì thế? - E-véc cau có hỏi - Lại sắp bày trò gì nữa hay sao? Có lẽ hắn định thẩm tra cả tôi chăng? - Có thể, nhưng hắn phải kiểm tra tôi trước đã rồi mới đến lượt Trung tướng. - Được, cứ bảo hắn vào. Vừa thấy mặt tên Giét-ta-pô, lão hỏi ngay: - Ông Mi-le, ông lại mang tới đây chuyện rầy rà gì nữa đây? - Thưa Trung tướng, trái lại, lần này tôi mang đến đây một tin lành - Mi-le ngồi xuống và đáp. Trái với lời hắn nói là việc lành, nét mặt hắn lại lộ vẻ cay đắng vô cùng. - Hôm qua, chúng tôi đã thực hiện kế hoạch của mình, tiến hành việc thẩm tra viên sĩ quan đặc trách của ngài là trung úy Phôn Gôn-rinh. - Thế rồi sao nữa! - E-véc hỏi dồn. Mi-le thuật lại tường tận và chính xác những sự việc xảy ra trong phòng ngủ của khách sạn Săm-be-ri, không giấu giếm rằng chiếc máy ghi âm đã thu lại tất cả những lời đối thoại. - Lan-khây bị trúng hai phát đạn vào phổi bên phải, ông ấy hiện đang nằm bệnh viện và chắc rằng còn lâu mới khỏi... Lão trung tướng cười phá lên thật khoái chí. Lút cũng cười theo. - Thế nào, ông Mi-le! Bây giờ thì ông tin lòng trung thành của Phôn Gôn-rinh rồi chứ? - Hoàn toàn tin tưởng! - Ông Lút, hôm nay ông chuẩn bị làm bản để nghị tặng thưởng Trung úy Phôn Gôn-rinh huân chương "chữ thập sắt" hạng nhì. - Rõ! - Lút sung sướng đáp. - Bởi vì Trung úy không biết rằng người đến thử mình là Trung tá hiến binh ss. Lan-khây. Có phải thế không, ông Mi-le? - Đúng vậy. Tôi tin rằng nếu Nam tước đoán được là ai ngồi nói chuyện với mình, thì việc thẩm tra không đến nỗi đổ máu. Nhưng bây giồ thì chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào lòng trung thành của Trung úy Phôn Gôn-rinh. - Thế bây giờ ông Mi-le ở lại ăn trưa với chúng tôi nhé - E-véc mời. Câu chuyện của Mi-le về kết quả cuộc thẩm tra Phôn Gôn- rinh khiến tên tướng già vui hẳn lên. - Thưa Trung tướng, rất hân hạnh - Mi-le nghiêng mình. Bữa cơm trưa hôm ấy ai nấy đều ăn uống, nói cười vui vẻ khác hẳn lệ thường: người ta chỉ bàn tán về sự gan dạ của Hen- rích. Cuối bữa, E-véc phấn khởi quá đứng lên nâng cốc chúc mừng thắng lợi cho cuộc tấn công đang mở màn ở mặt trận phía Đông và nhiều sĩ quan khác kháo nhau rằng, trong năm ấy, quân Đức sẽ có thể duyệt binh ở Mát-xcơ-va. Hen-rích cũng không thể đoán được là tin đồn về những sự việc ở Săm-be-ri lại bay đến Xanh Rê-mi nhanh như vậy. Thành thử tiếng tăm lại về đến nhà trước anh. Khi anh bước vào phòng tham mưu, thì tên sĩ quan tham mưu thượng úy Phen-en giữ anh lại trước cửa. - À, Nam tước - Hắn chào với giọng niềm nở và kính phục - Mừng ông trở về bình yên vô sự. Chúng tôi đã nghe nói về hành vi anh hùng của ông. Rất sung sướng được chúc mừng ông đầu tiên. - Hành vi gì cơ chứ?- Hen-rích ngơ ngác chưa hiểu. - Đừng khiêm tốn nữa. Trung tướng đã kể lại cho toàn thể sĩ quan nghe chuyện của ông từ hôm qua. Chính thiếu tá Mi-le báo cáo với Trung tướng. - À... à, ông nói chuyện ấy đấy... Cảm ơn lời chúc mừng của ông. - Hen-rích đi vào tiền sảnh và đã định treo lên cầu thang, nhưng chợt anh chú ý đến một tên lính đang ngồi trên ghế băng vừa nhác thấy anh liền đứng phắt dậy và ngây như phỗng. Đó là một thanh niên chừng mười chín đôi mươi với cặp mắt xanh thông minh. Chính ánh mắt của hắn đã bắt Hen-rích phải dừng lại. Trong khóe mắt ấy hiện rõ nỗi buồn, nói đúng hơn là niềm thất vọng khiến người khác không thể bỏ qua được. Một chiếc ba-lô nằm lăn lóc dưới chân hắn. - Anh là ai? - Thưa Trung úy, tôi là binh nhất Cuốc Smít- Tên lính đáp rành rọt. - Ở đâu tới đây? - Tôi trước công tác ở đại đội hai, tiểu đoàn hai, trung đoàn 170 và bây giờ bị điều động sang mặt trận phía Đông. Hai hàng lệ rưng rưng trên mi mắt của tên lính trẻ măng, còn ngây thơ như đứa bé. - Thế thì tại sao anh lại bị thuyên chuyển sang đó? - Theo đề nghị của Thượng úy Đại đội trưởng Phen-ne. - Anh phạm lỗi gì đối với Thượng úy thế? - Bốn hôm trước đây thượng úy Phen-ne hơi say rượu. Ông ta tưởng là tôi không chào ông ta, mặc dầu xin thề là tôi đã chào đúng như điều lệnh. Ông ta bèn hô: "Đứng'dậy!" "Nằm xuống!". Thoạt tiên, khi đang còn sức thì tôi chấp hành mệnh lệnh rất nghiêm chỉnh. Nhưng được một lát sau tôi đâm mệt nhoài, kiệt sức, đầu gối run không thể đứng lên nổi... ông ta chửi tôi rồi viết báo cáo rằng tôi phản kháng mệnh lệnh và đề nghị đổi ngay sang mặt trận phía Đông. - Những điều anh vừa nói đều đúng sự thật cả đấy chứ? - Thưa Trung úy, đúng trăm phần trăm, tôi không thêm thắt gì đâu ạ, tôi mà nói sai thì tôi sẽ bị trời đánh!- Tên lính nói xong nhìn Hen-rích bằng cặp mắt van lơn, cầu khẩn khiến anh cũng ái ngại cho gã "nhóc" con mặc áo lính này. - Thế anh sợ mặt trận phía Đông lắm hay sao?
- Thưa Trung úy, hai anh tôi đã chết ở bên đó. Hiện nay mẹ tôi chỉ còn lại một mình tôi. Nếu mẹ tôi mà biết tin tôi bị điều sang mặt trận phía Đông thì chắc cũng không sống nổi. - Tại sao anh không trình lên Trung tướng? - Trung đoàn trưởng còn không muốn nói chuyện vôi tôi nữa là... - Anh có cầm công lệnh thuyên chuyển theo đó không? - Hen-rích suy nghĩ giây lát rồi hỏi. - Thưa đây ạ. Tôi được lệnh ngồi đây đợi chiếc xe nào chạy qua để đi nhờ đến Săm-be-ri. - Anh Cuốc, thế này nhé. Tôi sẽ thưa chuyện với Trung tướng... Nhưng cũng cần phải kiếm một cớ gì đó để người ta lưu anh lại đây. Nếu anh muốn thì tôi có thể lấy anh làm lính hầu. Bằng lòng chứ? - Tôi sẽ xin chấp hành triệt để mọi mệnh lệnh của Trung úy và hết sức làm việc hơn hẳn những lính hầu trước của Trung úy. - Đưa giấy tờ của anh cho tôi và đợi ở đây nhé. Tên lính vội vàng móc giấy tờ ra tựa hồ như sợ Hen-rích thay đổi ý kiến và hai tay run run trao nó cho anh. Hen-rích lên tầng gác hai và vào phòng làm việc của Lút. - A! Hen-rích, anh đã về đấy à!- Lút đứng ngay dậy nắm chặt tay bạn- Trung tướng bảo là anh sang chỗ ông ta ngay lập tức. Sau khi trao lại tờ giấy ký nhận công văn của Bộ tham mưu quân đoàn, Hen-rích tức khắc đi sang phòng lão trung tướng. - Nào, Trung úy, hãy mau mau kể lại những chuyện xảy ra cho tôi nghe! - Vừa thoáng thấy Hen-rích, lão trung tướng đã reo lên. Hen-rích thuật lại tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ. - Tôi đã đề nghị tặng thưởng huân chương "chữ thập sắt" hạng nhì cho anh đấy - Lão hớn hở báo tin. - Thưa Trung tướng, xin cảm ơn Trung tướng. Ngay hôm nay, tôi sẽ viết thư cho đại tá Béc-gôn. Chắc rằng ba tôi cũng rất cảm ơn sự săn sóc của Trung tướng đối với tôi. E-véc có vẻ rất hài lòng về câu nói đó. - Nhờ anh chuyển tới Đại tá lời chào mừng chân thành của tôi - lão nói. - Thưa Trung tướng, tôi xin phép đề nghị một việc. - Anh cứ nói. - Ở ngoài tiền sảnh kia có một tên lính bị điều động sang mặt trận phía Đông theo lời đề nghị của thượng úy Phen-ne. Tôi cũng chả muốn nói ra làm gì, nhưng xin cam đoan là Thượng úy đã làm không đúng, nhất là sức khỏe hắn lại rất yếu, và hai anh hắn đã hy sinh tại mặt trận phía Đông. Tôi thì đang cần một lính hầu. Đề nghị Trung tướng cho hắn ở lại đây làm lính hầu cho tôi. - Có thế thôi ư?- Thậm chí lão này tỏ ý hơi tiếc rẻ vì không thể giúp đỡ người sĩ quan đáng yêu này một việc gì to lớn hơn thế nữa. Lão giở tập giấy tờ của Cuốc ra, lấy bút gạch lòi phê cũ của mình và viết lên phía trên tờ công lệnh một dòng chữ thật to: "Lưu lại phòng tham mưu làm lính hầu cho trung úy Nam tước Phôn Gôn-rinh". - Xin đội ơn Trung tướng! Và bây giờ, sau khi đã được ngài thỏa mãn yêu cầu thứ nhất của tôi một cách nhanh chóng như vậy, tôi xin đề nghị điều thứ hai... - Tôi sẵn sàng chấp nhận nốt lời đề nghị thứ hai của anh nữa!- Lão mỉm cười. - Thế thì xin Trung tướng nhận cho tôi mười chai rượu sâm banh, rượu sâm banh cũ của Pháp mà tôi đã cố công tìm mua để biếu riêng Trung tướng. Có lần tôi đã nghe anh Lút nói rằng Trung tướng rất thích thứ rượu sâm banh ngon. E-véc phá lên cười. - Tôi chấp nhận lời đề nghị thứ hai của anh còn vui lòng hơn là lời đề nghị thứ nhất. - Trung tướng cho phép tôi lui ra chứ ạ? - Hen-rích hỏi. - Ừ anh có thể về được. Chỉ cần hôm nay anh làm lá đơn xin phép nghỉ một tuần để giải quyết việc gia đình. - Ồ, thưa Trung tướng, tôi xin vô cùng cảm ơn. Tôi hằng khao khát điều này từ lâu mà chưa dám nói ra. Khi Hen-rích xuống khỏi cầu thang. Cuốc đứng bật dậy và quên cả lễ nghi trên dưới, đâm bô về phía anh. - Này Cuốc, - Hen-rích bảo hắn - bây giờ anh là lính hầu của tôi rồi đấy. Niềm sung sướng làm ngời sáng khuôn mặt của gã lính trẻ và lan sang cả Hen-rích. Anh âu yếm mỉm cười nhìn gã thiếu niên ấy đang nắm chặt chiếc mũ ca-lô trong tay hình như muốn bóp nát nó ra. - Thưa Trung úy, tôi chả biết lấy gì để đền đáp công ơn của ông. - Cuốc ấp úng nói, má ửng hồng, mắt rớm lệ nhìn Hen-rích đầy vẻ biết ơn. - Anh sẽ đền ơn tôi bằng cách làm tròn nhiệm vụ của mình. Bây giờ thì anh đi tìm tên lính hầu cũ của tôi là Phơ-rít Dê-le để hắn chỉ dẫn mọi việc cho anh. Vào phòng tham mưu mà hỏi chỗ ở của anh, xong đi đến khách sạn Tăm-pơ-lơ ỏ đối diện với phòng tham mưu.
Hen-rích đang đi về phía khách sạn, được nửa đường thì thấy tên nhân viên văn thư của phòng tham mưu chạy theo nói: - Thưa Trung úy, ông có thư. Hen-rích thản nhiên nhét bức thư vào túi. Khi về tới phòng ngủ anh mối giở ra xem và biết là thư của Béc-gôn. Hắn viết: "Con nhỏ của ba. Ba nhớ con như là nhớ con đẻ. Lâu lắm không viết thư cho con được vì bận việc quá. Bây giờ ba phụ trách một cục trong Tổng hành dinh. Cách đây ba hôm, ba được phong quân hàm Thiếu tướng, hiện nay chưa thể điều con về đây ngay được, nhưng tương lai củng có thể có dịp và ba sẽ cố lợi dụng dịp tốt đó. Mẹ và em Lô-ra rất mong gặp con và cứ đòi ba xin Trung tướng cho con nghỉ phép. Ba hy vọng rằng ông bạn E-véc cũng sẽ vì ba mà đồng ý. Hãy viết thư cho ba, nếu ông ta từ chối. Con nên năng viết thư cho ba hơn nữa.
Ba của con - Vin-ghen Béc-gôn".
Đọc xong lá thư, Hen-rích cởi vội áo quần và nằm lăn ra giường. Mãi đến bây giờ anh mới thấy mệt lả. Và không những chỉ vì cái đêm ở Săm-be-ri đã làm cho thần kinh anh hết sức căng thẳng. Lại còn hôm nay nữa chứ! Anh cần phải thảnh thơi, vui vẻ, thế mà báo chí xuất bản ở Li-ông lại đăng đầy những tin tức, tranh ảnh và thông cáo từ mặt trận phía Đông gửi về: Quân Hít-le đã mở cuộc tấn công lớn và như báo chí quả quyết thì cuộc tấn công này đang phát triển theo đà "chẻ tre", không gì ngăn cản nổi. Thực ra, cần phải trừ hao những giọng lưỡi "có ít xít ra nhiều" trứ danh của tên Gô-ben1 nhưng dù sao, cũng nên công nhận một phần nhỏ sự thật trong những nguồn tin đó. Thế là bọn Đức lại tấn công! Giá mà anh được vứt bỏ mọi việc đang làm và khoác chiếc áo bình thường của người chiến sĩ Hồng quân, nắm chắc khẩu tiểu liên trong tay thì sung sướng biết bao! Phải đọc những tin tức thắng lợi từ mặt trận gửi về và làm bộ vui mừng. Phải nâng cốc chúc mừng chiến tranh mà trong lòng lại muốn rút phăng khẩu súng lục ra khỏi bao và bắn vào mặt những đứa đang ngồi ăn cùng bàn với mình. Nhưng anh được lệnh phải chịu đựng như thế. Phải tiếp tục đóng kịch và... chò đợi. Chắc hẳn không một ai có thể thấm thìa sâu sắc hai chữ "chờ đợi" đáng sợ này như anh. Một người đang đi xe lửa, rất vội vã, người ấy cảm thấy đường dai dằng dặc, buồn tênh, tàu thì chạy quá chậm và thầm nghĩ giá được tới nơi ngay lập tức thì dù có phải tổn thọ đi mất mấy giờ cũng vui lòng. Chàng trai đến chỗ hẹn hò mà chả thấy người yêu, nàng tới chậm. Chàng ta sung sướng biết bao nếu được rút ngắn những phút chờ đợi băn khoăn đó dù cho phải rút ngắn cuộc đời! Giá mà số phận ngoan ngoãn hơn và chịu phục tùng ý chí con người thì cuộc sống có lẽ ngắn ngủi hơn nhiều. Bản thân con người sẽ tự rút ngắn đời mình để mau chóng đạt tới mục đích, để thoát khỏi những giây phút, ngày giờ, năm tháng đợi chờ sốt ruột. Còn Hen-rích thì chả ngần ngại gì mà không hy sinh cả một nửa đời mình để ngay bây giờ được bay về Tổ quốc. Đầu óc mình thật là ngớ ngẩn!- "Nếu số phận ngoan ngoãn hơn!" Ta phải bắt nó phục vụ mình chứ! Mà muốn thế thì không phải cứ ngồi triết lý suông, phải chiến đấu, phải tiết kiệm từng phút và nếu cần vẫn phải chờ đợi, chờ đợi nữa, cắn răng lại, thản nhiên dạo quanh miệng vực thẳm, nơi có thể trượt chân ngã xuống bất cứ phút nào. Ngay bây giò chúng cũng có thể ập vào phòng anh và mọi việc sẽ đi đứt. Nhưng dầu sao đi nữa anh cũng chưa đến nỗi gian khổ như những người đang phải nai lưng làm lụng dưới hầm sâu quanh vùng Xanh Rê-mi. Nếu Hen-rích hành động thận trọng, anh vẫn có thể thấy ngày chiến thắng rực rỡ. Bởi vì, tất cả đều tùy ở bản thân anh, lòng gan dạ, tài khéo léo, trí thông minh của anh. Còn những tù binh Nga, Pháp, Tiệp, Ba-lan đã mất hết hy vọng được trông thấy mặt trời, được thở hít không khí mát lành, nhìn ngắm cảnh đẹp thiên nhiên, trở về Tổ quốc gặp lại bà con, bạn bè, ruột thịt; những người đó có thể làm gì để tự cứu mình? Và họ vẫn phải làm việc cho quân thù, sản xuất những thứ súng cối mới cho chúng, những loại đạn nguy hại hơn, mặc dầu mỗi quả đạn được làm ra là một phút bản thân họ tiến gần đến cái chết hơn. Cái chết của những con người bị nhốt dưới hầm sâu thật là dễ sợ! Lút thế mà khá, hắn đã nói toạc ra về cái nhà máy xây ngầm dưới đất. Chính Hen-rích chiến đấu cốt để thủ tiêu những trại giết người ấy. Không, anh không được quyền mệt mỏi và nghỉ ngơi. Anh không có quyền nghĩ đến hệ thần kinh của mình. Bởi vì, mỗi lần, anh làm xong một nhiệm vụ là thắng lợi lại đến gần thêm một bước. Như vậy, cũng nhằm báo thù cho những người mà có lẽ trong khi anh đang nằm nghỉ thế này thì họ đang bị thiêu xác trong lò hỏa táng. Anh không được phép nghỉ ngơi bây giờ!--------------- 1. Bộ trưởng tuyên truyền trong chính phủ Hít-le.
Hen-rích vùng dậy và vội vàng mặc quần áo. Khi xuống cầu thang, anh chợt nhớ tới lồi hứa của mình với lão trung tướng, liền ghé vào tiệm ăn. - Chào bà chủ! - Ô, ông đã về, thế mà tôi cứ lo là đã xảy ra việc gì rồi, vì đáng lẽ, ông về trưóc bữa sáng cơ mà. Mời ông ngồi chơi. - Tôi muốn nhờ bà một việc. Nếu bà giúp được hộ tôi thì xin thành thực cảm ơn. - Nam tước ạ, ông cũng đã biết rằng tôi sẽ vì ông mà làm tất cả những việc gì có thể làm được. - Tôi cần chục chai rượu sâm banh thực ngon, ngon bằng thứ rượu mà bà đã thết tôi trước khi lên đường đi Li-ông. - Tôi thì không có đâu, nhưng tôi biết chỗ bán. Chỉ nửa giờ nữa là ông sẽ có chục chai rượu. - Nhờ bà đóng vào hòm hộ và tôi sẽ sai tên lính hầu mới đến đây lấy. Hen-rích định quay ra nhưng ngay lúc ấy cánh cửa ngách bỗng mở và Mô-níc chạy vào phòng. - Mẹ ơi! Mẹ có biết là con... - Nàng kêu lên từ ngoài cửa nhưng thoáng thấy Hen-rích liền đứng dừng lại, mặt đỏ ửng. - Chào cô Mô-níc, cô có khỏe không? - Em nó vẫn bình thường, chỉ phải cái cứ băn khoăn rằng việc học hành của ông chưa ra sao cả. - Bà mẹ trả lời thay cho cô con gái. - Mẹ kìa! - Nàng lườm mẹ có ý trách móc. - Thế thì bây giờ tôi xin làm cậu học trò chăm chỉ và để cô giáo khỏi đến chậm giờ, học trò đã mang từ Li-ông về cái này. Hen-rích móc trong túi ra một cái hộp, cầm lấy tay. Mô-níc và đeo vào cổ tay nàng chiếc đồng hồ nhỏ xíu. - Anh làm gì thế?- Mô-níc rụt tay lại. - Xin cô đừng coi đây là một món quà, mà chỉ là một sự đền bù nhỏ mọn cho số thòi giờ cô đã mất đi vì tôi. Bởi vì nếu cô dạy cho sĩ quan Đức mà không lấy công, chỉ vì chút thiện cảm với người đó thì thật là kỳ lạ. - Nhưng... Lời nói của Hen-rích khiến Mô-níc bối rối và thực tế vì lý do gì mà nàng lại chịu hy sinh thời giờ rỗi rãi để dạy cho gã sĩ quan này? Không những thế, đó còn là một việc hân hạnh và sung sướng đối với nàng! Nhưng rút cuộc Mô-níc vẫn đâm ra có quan hệ với gã Nam tước... Nếu không thì nàng cũng chả hề nhận thấy điều đó. Nên làm thế nào bây giờ? Tự nhiên Mô-níc nhìn mẹ có ý dò hỏi. - Tốt hơn hết là con hãy cảm ơn Nam tước đi - Bà Tác- van bảo. - Xin cảm ơn Nam tước!- Mô-níc ấp úng. - Hôm nay, nếu cô rỗi thì chúng ta sẽ bắt đầu buổi học đúng lúc 6 giờ. - Nếu vậy thì bây giò phải so đồng hồ đi. Anh thấy đấy, sai nhau gần 5 phút. Tôi và anh, ai là người sống khẩn trương, ai là người sống lề mề hơn nào? - Chắc hẳn là tôi khẩn trương hơn. Ngay trước khi xuống đây, tôi vừa mới nghĩ rằng mình sẽ sẵn sàng cống hiến một nửa đời người để cho thời gian trôi nhanh hơn nữa. - Để làm gì?- Mô-níc nghiêm trang hỏi. - Để mau chóng đạt tới mục đích. - Mục đích gì? - Thưa cô, có thể một ngày kia tôi sẽ nói cho cô rõ, nhưng cần phải đợi đến ngày đó đã - Hen-rích đáp lại nửa đùa nửa thật và nghiêng mình chào cả hai mẹ con bà chủ rồi đi ra. Tối cửa phòng tham mưu, anh trông thấy chiếc ô-tô và E-véc cùng Lút đứng cạnh xe, Hen-rích bước lại gần. - Thưa Trung tướng, tôi xin chuyển đến Trung tướng lời chào của thiếu tướng Béc-gôn. - Thế nào! Ba anh đã lên Thiếu tướng rồi à? - Vâng. Tôi vừa mới nhận được thư của ba tôi. Ba tôi cho biết rằng đang công tác tại Tổng hành dinh của Bộ trưởng Him-le. - Ổ!- E-véc kêu lên rất ý nhị - Xin thành tâm chúc mừng! Lão trung tướng siết chặt tay Hen-rích hồi lâu tựa hồ như chẳng phải là Béc-gôn mà chính là Hen-rích được vinh dự công tác tại Tổng hành dinh với Him-le. - Tôi với anh Lút đi có chút việc. Cho nên bữa trưa đừng đợi chúng tôi - Khi đã ngồi lên xe, E-véc còn dặn với. - Thế thì Trung tướng cho phép tôi đặt bữa chiều ạ? Phòng ăn của khách sạn Tăm-pơ-lơ nấu ngon lắm. - Rất vui lòng ăn cơm tối với anh. Mà cũng cần phải kiếm cái gì ăn mừng anh đã trỏ về bình yên vô sự nữa chứ. Thế nào, Đại úy? - Tôi đã từng ăn cơm với Nam tưóc nhiều lần và phải thú thực rằng anh ta quả là một tay sành các món ăn Pháp. - Nên đặt cơm vào lúc mấy giờ ạ?- Hen-rích hỏi. - Chúng tôi sẽ về tới nhà lúc 8 giờ - Trung tướng đáp. - Trung úy ạ - Lút bảo Hen-rích - Đây là chùm chìa khóa để mở chiếc tủ ngăn của tôi. Phía trên tủ có một tập hồ sơ. Anh cần nghiên cứu những giấy tờ này. Cứ ngồi ngay tại phòng làm việc của tôi mà đọc. Chỉ nhớ đừng đánh mất chìa khóa. Xem xong tài liệu nào thì ký vào đó.
Hen-rích nhăn mặt. - Xin thú thực với Đại úy rằng trong các loại sổ sách thì cái loại mà anh sắp thết đãi tôi này là loại tôi ngấy nhất. Lão trung tướng bật cười, ra lệnh cho tài xế mở máy. Tập hồ sơ mà Lút bảo Hen-rích đọc có đóng dấu "tối mật". Sau khi khóa trái cửa phòng lại, Hen-rích bắt đầu giở tài liệu ra đọc. Phần lớn không có gì đáng chú ý lắm. Hen-rích chỉ xem lướt qua rồi ký tên xuống dưới. Nhưng có một hồ sơ khiến anh quan tâm. Đó là tài liệu chỉ dẫn các phương pháp phòng ngự chống chiến xa có kèm theo bản vẽ. Tài liệu này nói về kiểu xe tăng "bọ hung Fô-li-áp" vừa mới chế tạo nhằm tiêu diệt xe tăng và chế áp các pháo đài bên địch. Chiến xa Gô-li-áp có sức máy rất mạnh, được điều khiển bằng ra-đa, di chuyển dễ dàng và có thể chạy nhanh tối 90 cây số một giờ. Khi vấp phải xe tăng hay lô-cốt địch, nó sẽ tự động phát hỏa ngay lập tức và thủ tiêu chướng ngại vật trong chớp mắt. Đây là một vũ khí mới. Hen- rích liền chụp ảnh luôn cả lời chỉ dẫn bản vẽ. Bây giờ đã có thể cất tập tài liệu và khóa tủ lại được rồi. Nhưng anh cũng chả muốn về nhà. Đi dạo một lát chăng? Và sau đó đúng sáu giờ, ngồi vào bàn học tiếng Pháp với Mô-níc. Cô giáo xinh xắn của anh nghiêm khắc cau mày mỗi lần anh nói sai hay đọc không đúng trọng âm. Khi hết bài học, hai người trao đổi vài câu chuyện, thường thường tranh luận với nhau. Và cả hai dều giấu giếm những ý nghĩ chân thực thầm kín của mình. Cho nên câu chuyện giữa hai thầy trò giống như một cuộc đấu gươm mà hai kiếm khách đang rình cơ hội tốt để tặng nhau những mũi gươm hiểm hóc. Sự thực thì thời gian gần đây, Mô-níc ngày càng dịu dàng hơn, thậm chí nàng nhìn anh với cặp mắt hơi khác lạ. Chính vì thế mà Hen-rích càng lo lắng thêm. Anh cảm thấy mình mến nàng, có thể nói, rất mến nữa là khác. Nhưng hiện nay anh đâu có quyền như vậy. Nếu Mô-níc biết chắc rằng anh không phải kẻ thù của dân tộc Pháp, mà là người bạn chân chính, cùng chung lý tưởng với các chiến sĩ đấu tranh cho tự do của nước Pháp thì phải chăng anh có quyền để cho quan hệ giữa hai người nảy nở thành một cái gì thắm thiết hơn, thành tình yêu chẳng hạn? Nhưng anh không thể cưới Mô-níc làm vợ được. Thế thì hy vọng cái gì? Một thiên diễm tình ngắn ngủi chăng? Không, không bao giờ anh cho phép mình làm như vậy. Cô thiếu nữ kiều diễm dễ yêu này đáng được hưởng hạnh phúc chân chính. Mà anh thì có thể lôi nàng xuống vực thẳm... Ở đây lại còn có Béc-gôn nữa, rõ ràng lão đang đặt hết hy vọng vào anh, chàng "phò mã" tương lai của cô con gái rượu. Tất nhiên, hiện giờ, anh không thể làm cho quan trên của mình thất vọng, vì như thế có nghĩa là phá hoại quan hệ của mình đối vói một nhân vật thần thế trong Tổng hành dinh của Him-le. Núp sau lưng tên cục trưởng này có thể được yên ổn. Thái độ nâng đỡ của E-véc đối vói anh đã giải thích điều này khá rõ. Lão thừa biết Hen-rích Phôn Gôn-rinh là con nuôi của tên Giét-ta- pô cao cấp. Vì vậy phải gieo vào lòng Béc-gôn niềm hy vọng về cuộc hôn nhân giữa anh với Lô-ra. Giá mà Mô-níc được đọc một lá thư của con ranh Lô-ra chắc nàng sẽ không nhịn được cười. Đầy rẫy những tình cảm tiểu tư sản cộng với sự ngớ ngẩn và tính kiêu căng của nàng lệnh ái một vị võ quan cao cấp (!) Và cái con nỡm này lại được chiều chuộng đủ thứ. Còn cô Mô-níc thông minh và xinh đẹp thì lại phải hầu hạ những thằng sĩ quan Đức say rượu. Công việc này trái ngược với bản tính của nàng. Thật ra nàng biết giữ gìn nhân phẩm, nên bọn chúng cũng phải nể sợ. Nhưng nếu nàng chỉ sơ suất một chút là bọn chúng có thể sinh sự... Đừng cho ai biết chuyện nàng dạy anh học và nói chung không nên để cho tên anh dính líu vói tên nàng. Vì nếu có chuyện gì xảy ra với anh thì nhất định nàng cũng sẽ bị tuột vào sở Giét-ta-pô và ai biết được kết quả sẽ ra sao. Nàng có thể đưa dẫn chứng để cãi là mình không liên quan tới công việc của Hen-rích. Nhưng còn sự liên lạc với du kích, nếu nàng có? Hen-rích không nghi ngờ gì nữa mà cả quyết trong lòng là nàng có liên lạc với du kích. Một cô gái tự hào, cứng cỏi, yêu nước chân thành như thế đời nào lại chịu đứng ngoài cuộc đấu tranh với kẻ thù dân tộc. Nhưng anh làm thế nào mà biết được? Cô giáo trẻ tuổi của anh luôn luôn dè dặt, hỏi nhiều, nói ít... Giá mà nhờ Mô-níc để bắt liên lạc với những người lãnh đạo du kích địa phương thì tốt quá. Cả anh lẫn họ đều có lợi. Thành thử đành chỉ tiếp tục củng cố tình bạn và chỉ là tình bạn với nàng mà thôi. Đành thắt chặt lòng mình lại, và tỏ ra thản nhiên, điềm tĩnh. Việc này đâu phải dễ, khi người ta mới hai mươi mốt tuổi đầu và trước mặt là một cô gái xinh đẹp, dễ thương mà mình rất mến. Nhưng làm thế mới tốt đẹp cho cả đôi bên.
Sau khi hạ quyết tâm như vậy, Hen-rích cảm thấy nhẹ nhõm và trong giờ học anh tỏ ra bình tĩnh, tự nhiên hơn trước. Thái độ này khiến Mô-níc ngạc nhiên và thậm chí hơi tự ái. Nàng cũng cố ý tỏ ra lạnh lùng, và buổi học mà hai người hằng nóng lòng mong đợi bỗng trở nên nhạt nhẽo, buồn tẻ. Đúng 8 giờ tối, trong căn phòng lịch sự của khách sạn Tăm- pơ-lơ đã có mặt đông đủ, lão trung tướng E-véc, tên đại tá Cun tham mưu trưởng sư đoàn, tính tình lạnh lùng nghiêm khắc, đại úy Lút và Hen-rích. Trông thấy thức ăn bày sẵn trên bàn, E-véc hể hả vỗ vai Hen-rích. - Nam tước ạ, anh thật xứng đáng làm sĩ quan đặc trách. Đoán được cả khẩu vị của cấp trên. Bà Tác-van hôm nay quả đã cố gắng vượt quá sức tưởng tượng. Hết món này thay ngay món khác, bưng lên liên tiếp toàn thứ rượu vang đặc biệt. Lão E-véc thường vẫn luôn mồm kêu đau gan mà bữa ấy cũng chén cật lực và tỏ ra tay sành rượu vang. Lão khen ngợi tài nấu nướng và chọn rượu của bà Tác-van. Cun và Lút hàng ngày vốn đã ăn khỏe cho nên hôm nay đánh chén bằng bốn người, còn Hen-rích thì luôn tay rót rượu vào cốc. Bà Tác-van bưng hoa quả, cô-nhắc và pho-mát cắt thành lát mỏng để ăn tráng miệng. Xì-gà đã được bày sẵn trên bàn từ trước. Sau mấy ly cô-nhắc đầu tiên, câu chuyện trở nên rôm rả. Thậm chí tên đại tá Cun vốn lầm lì mà cuối cùng cũng phải bắt chuyện. Đó là một hiện tượng trái mùa. Những chuyện hắn nói toàn trái với không khí vui vẻ quanh bàn ăn. - Thưa Trung tướng, ngài có biết là đêm qua trong khu vực của sư đoàn, giữa hai làng Sen Giu-len và Lăng-téc-nô, hai gã sĩ quan ss. là đại úy Véc-ne và trung úy Rây-khe đã bị mất tích không? - Hắn hỏi với một nụ cười say khướt, ngớ ngẩn - Tôi không dám báo cáo với ngài trước bữa cơm vì sợ ăn mất ngon. - Mất tích nghĩa là thế nào? - E-véc ngạc nhiên. - Đêm qua, họ ra đi từ làng Lăng-téc-nô và đến giờ đã định thì phải có mặt ở Sen Giu-len; thiếu tá Mi-le đợi họ ở đấy. Khi không thấy họ đến đúng giờ, Mi-le đâm lo, liền gọi dây nói về Lăng-téc-nô. Ở đấy cho biết là hai sĩ quan lên xe đi từ lâu. Mi-le càng lo hơn, bèn phái một đội mô-tô đi đón, nhưng bọn này không gặp hai sĩ quan mà cũng chẳng thấy xe cộ đâu cả. Bốt 11 liền nổi hiệu báo động. Một đại đội lính đã được tung ra để đi tìm hai sĩ quan mất tích và mãi đến sáng mới thấy chiếc ô-tô nằm chổng kềnh cách đường cái khá xa. Tới bây giờ vẫn chưa tìm ra hai sĩ quan. Việc tìm kiếm vẫn tiếp tục và đã ném thêm vào đấy một đại đội nữa. - Khỉ thật - E-véc càu nhàu - Nay mai có lẽ ban đêm chúng mình đếch dám thò mặt ra phố nữa đâu. Nên cho thêm quân lính đi tìm. Phải lùng bắt bằng được thủ phạm. Sau khi bắt được phải trừng trị ngay lập tức để làm gương cho kẻ khác. Cái tin do Cun đưa ra làm cho không khí mất vui. - Đến giờ tôi phải đi nghỉ rồi - E-véc liếc nhìn đồng hồ và đứng dậy. Lão móc ví định trả tiền khẩu phần bữa tối của mình, nhưng Hen-rích ngăn lại ngay. - Tôi đã trả tiền tất cả bữa ăn rồi. - Ô! Lại thế kia ư? - Lão trung tướng nhét ví vào túi, hết sức hài lòng - Thế thì xin cảm ơn Nam tước lần nữa - Lão quay sang hỏi tên tham mưu trưởng - Ông có thấy rằng hình như Nam tước Phôn Gôn-rinh đeo lon trung úy đã khá lâu và có lẽ chiếc lon thượng úy nom hợp với anh ta không nhỉ? - Thưa Trung tướng, tôi xin hoàn toàn đồng ý - Tên đại tá gật đầu. - Thế thì ngày mai, ông hãy chuẩn bị các giấy tò cần thiết đi. Lão quay sang Hen-rích: - Thế bao giờ anh đi phép? - Sau khi tìm ra những sĩ quan mất tích hay tìm được xác họ, nếu chẳng may mà họ đã bị giết chết. - Thật đáng khen. Không bỏ rơi đồng đội trong lúc gặp nạn là nghĩa vụ của một sĩ quan Đức - E-véc gật gù. Đã ba hôm nay công việc tìm kiếm hai tên sĩ quan Giét-ta- pô bị mất tích một cách bí mật vẫn kéo dài. Hen-rích cũng tham gia vào việc này. Sau khi biết tin Béc-gôn đã nhảy một bước nhanh chóng trên bậc thang danh vọng, lão trung tướng càng tỏ vẻ săn sóc gã sĩ quan đặc trách của mình hơn. Lão đã hạ lệnh cấp riêng cho Hen-rích một chiếc ô-tô hòm mới hiệu "O-pen Ca- pi-tan". Điều đó làm cho Hen-rích có thể hoàn thành trách nhiệm được dễ dàng hơn. Ngoài nhiệm vụ lính hầu, từ nay, Cuốc còn phải kiêm cả nhiệm vụ tài xế. Hai thầy trò đã đi dò từng tấc đất trên chặng đường giữa Lăng-téc-nô và Sen Giu-len mà vẫn chưa lần ra dấu vết gì của hai tên mất tích, cả tên Mi-le cũng chưa thu được kết quả gì. Hàng ngày Bộ tư lệnh quân đoàn cứ hỏi hắn về tình hình tìm kiếm và lần nào hắn cũng đành phải nhắc lại câu trả lời đã nhàm tai: - Chưa có gì mới.
Sau cuộc thẩm tra thắng lợi về phía Hen-rích và thất bại về phía khiêu khích. Mi-le tỏ ra vô cùng tin tưởng anh, nhất là tên thiếu tướng Béc-gôn lại trở thành cấp trên trực tiếp của Mi-le. Trong thư từ gửi cho bố nuôi, Hen-rích chỉ cần hạ bút viết vài câu tỏ ý không bằng lòng Mi-le là tên thiếu tá này tức khắc sẽ phải vĩnh biệt đất Pháp để sang mặt trận phía Đông. Và tiền đồ đó chả đẹp đẽ gì đối với tên Giét-ta-pô già này, cái tên chúa hay khoe khoang công trạng và thường lợi dụng mọi dịp tốt để huênh hoang rằng, hắn đã tham gia cuộc chính biến phát -xít năm 1933 và chính Hít-le đã thân bắt tay hắn. Cho nên hai ngày qua, Mi-le không bò ra khỏi xe của Hen- rích và cố tìm cơ hội thuận tiện để nói cho viên trung úy biết rằng hắn đánh giá năng lực của anh cao như thế nào. Hôm nay, Mi-le cùng Hen-rích về tối nhà lúc quá hai giờ trưa. Bọn sĩ quan đã ăn trưa hết thành ra chẳng cần ghé vào câu lạc bộ nữa. Nhưng hai người cũng không tiếc gì bữa cơm trưa, vì họ chả thiết ăn. Mệt lả vì đường xa và trời nóng, họ liền tạt qua quán giải khát uống một cốc rượu táo ướp lạnh. Nhưng món giải khát bổ ấy vẫn chẳng giải nhiệt được cho Mi-le. Ruột gan hắn đang sôi lên sùng sục. Lúc này hắn thật giống một con chó săn đang lồng lộn điên cuồng vì bị mất hút dấu vết. - Nam tước ạ, chả nhẽ tôi và ông không mò ra cái gì hay sao?- Mi-le than thở - Hôm nay, thực xấu hổ khi phải cầm lấy ống nói. Tôi biết ăn nói ra sao? - Không có lý nào hai người lại mất tăm mất tích, dù có thế nào chăng nữa nhất định cũng phải có dấu vết. Mà nếu có dấu thì tất nhiên ta sẽ tìm ra - Hen-rích an ủi - Thôi, cứ để cho trời nhạt nắng đi đã, nghỉ ngơi đâu đấy rồi ta lại đi lùng. Biết đâu lần này vận đỏ lại chẳng chiếu vào đầu ta. - Cũng hy vọng như thế. Mi-le đứng dậy từ biệt người bạn đồng hành và hẹn gặp buổi chiều. Hen-rích đứng lại bên chiếc bàn dưới mái lều vải. Lúc ấy, trên đường phố, rất ít người qua lại, ai nấy đều núp vào bóng râm. Do đó mà bóng dáng quen thuộc của Mô-níc đập ngay vào mắt Hen-rích. Nàng đi trên hè phố bên kia, vui vẻ trò chuyện với một người đàn ông Pháp cao gầy, tuổi trạc ba mươi. Người ấy nắm lấy cùi tay Mô-níc và kể chuyện gì ra chiều vui thú lắm. Anh ta luôn luôn nhăn cái mũi dài nhưng chốc chốc lại cười phá lên, nhìn thẳng vào mắt cô gái. Một cảm giác ghen tuông khó chịu nhói vào tim Hen-rích . Hen-rích quay mặt đi để khỏi phải trông thấy cả Mô-níc lẫn gã bạn trai vui tính của nàng và chợt gặp đôi mắt của một người Pháp đứng tuổi ngồi bên chiếc bàn con thứ ba cạnh cửa đang chòng chọc nhìn mình. Đôi mắt đen trân trân đục lờ của hắn không hề chớp, khóe môi hơi mấp máy. Chị hầu bàn tiến lại chiếc bàn hắn ngồi, và chỉ trong lúc bận lúi húi trả tiền, hắn mới chịu rời mắt khỏi Hen-rích. Nhưng chỉ trong giây phút thôi. Sau đó hắn lại đăm đăm nhìn anh. Đã để ý tới thái độ và nét mặt của tên lạ mặt kia nên Hen- rích cũng chăm chú nhìn lại hắn mấy lần. Biết chắc rằng gã sĩ quan Đức đã nhận thấy mình, tên Pháp liền liếc vội xung quanh tựa hồ để kiểm tra xem có ai theo dõi mình không và rút trong túi ra một chiếc phong bì đặt lên bàn rồi dùng ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn để Hen-rích hiểu là bức thư này gửi cho anh. Hắn lấm lét liếc nhìn qua một lượt nữa rồi đi ra. "Lại một vụ khiêu khích!" - Hen-rích thoáng nghĩ thầm trong óc. Sau khi đặt tiền lên bàn, anh cũng đứng dậy và thong thả đi qua chiếc bàn mà tên Pháp vừa mới ngồi, bí mật nhặt chiếc phong bì giấu vào túi. Nỗi mệt nhọc hình như tiêu tan ngay lập tức. Hen-rích lại cảm thấy tâm trí căng thẳng bắt buộc bộ óc làm việc nhanh chóng, và hết sức tinh tế. Hai phút sau, anh đã ngồi chễm chệ trong phòng riêng. Anh hạ lệnh cho Cuốc đang ngồi ngoài tiền sảnh đừng quấy rầy mình, rồi đóng chặt cửa lại, rút chiếc phong bì ra. Nó hoàn toàn trắng tinh không có địa chỉ, dấu bưu điện gì cả. Anh lật đi lật lại ngắm nghía và lấy kéo cắt một bên mép. Một mảnh giấy gấp tư rơi xuống sàn gác. Những dòng chữ trước mắt làm anh bồi hồi, sửng sốt.
Lá thư viết bằng thứ tiếng Đức sai bét, nhưng nét chữ thì sáng sủa rõ ràng, có vẻ cổ điển. Tên thông tín viên không quen thuộc viết: "Tôi là người Pháp nhưng xin nói thật, tôi hết lòng trung thành với người Đức các ngài. Cho nên tôi thấy mình có nhiệm vụ giúp đỡ các ngài một việc. Tôi cũng chưa biết là trao lá thư này cho ai, nên không đề rõ địa chỉ. Tôi không thể đến phòng tham mưu được. Dân địa phương đã nghi ngờ tôi có cảm tình với người Đức và nếu biết chắc rằng tôi giúp việc các ngài thì bọn du kích sẽ giết tôi mất. Tôi đành phải viết thư để tìm cơ hội trao cho một sĩ quan Đức viên sĩ quan đó sẽ chuyển tới nơi nào cần thiết. Tôi biết đã mấy hôm nay các ngài đang sục tìm hai quan bị bọn du kích giết. Các ngài chưa tìm ra và sẽ không tìm ra nếu tôi không giúp đỡ các ngài. Hai sĩ quan đó đã bị giết. Xác họ bị vùi cạnh gốc sên mọc độc trọi ở về phía đông, nơi các ngài đã tìm thấy chiếc xe hỏng. Có bốn tên du kích đã tham gia vào vụ ám sát các sĩ quan. Tôi biết hai tên trong bọn. Đó là Gioóc-giơ Ma-rốt và Pi-e Gioóc-tơ-an ở làng Pông-tơ-ma-phơ-rê. Tôi cho là nếu các ngài bắt giam hai tên nói trên thì thể nào cũng tóm được hai tên sau. Tôi rất sẵn sàng phục vụ mỗi khi các ngài cần đến. Nhưng xin đừng bao giờ gọi tôi lên phòng tham mưu vì làm vậy tức là giết tôi. Hãy nghĩ ra một kế gì đó, dụ giả vờ bắt giam tôi chẳng hạn rồi sau khi bàn bạc trò chuyện đâu vào đấy lại thả tôi về. Tôi còn nắm được một số tin tức có lẽ rất có ích cho các ngài. Mong là sẽ được trả công xứng đáng. Địa chỉ của làng Pô-tê-ri, Giu-len Lê-véc". Không thấy đề ngày tháng trong thư, Hen-rích trầm ngâm suy nghĩ. Thế này là thế nào? Bức thư của một thằng tình nguyện làm tay sai cho bọn Giét-ta-pô hay là một vụ khiêu khích mới? Nếu đây là sự khiêu khích thì nó còn ngớ ngẩn hơn vụ trước kia ở Săm-be-ri. Tại sao lại trao thư ngay trong quán giải khát, nơi trăm mắt trông vào như vậy? Phải chăng trong lần thẩm tra thứ nhất, anh chưa vượt qua được sự thử thách? Không, việc này không giống một hành động khiêu khích. Nhưng thế thì tại sao tên khốn kiếp này lại không bí mật tung lá thư ra trong lúc anh đang ngồi uống rượu với Mi-le? Như thế hắn có thể tin chắc rằng lá thư của hắn nhất định sẽ tới tay Bộ tư lệnh quân Đức. Nhưng ngộ lỡ ra đây lại là một vụ khiêu khích? Giả dụ anh giấu lá thư này đi... Lúc ấy anh có thể bị tố cáo là đã cố tình làm việc đó, bọn chúng lại mở một cuộc thẩm tra khác, lần mò và biết đâu được chúng sẽ dò ra là kẻ nào ẩn núp dưới cái tên Nam tước Hen-rích Phôn Gôn-rinh. Không, anh không thể liều lĩnh như vậy. Phải tìm lối thoát. Nhưng lối thoát nào? Nộp lá thư cho E-véc để lão trao lại cho Mi-le hay sao? Như thế thành ra hãm hại ít nhất là hai chiến sĩ ái quốc Pháp. Báo trước cho du kích biết mà đề phòng chăng? Nhưng bằng cách nào? Không, phải hành động cách khác. Anh cần phải trao thư cho lão trung tướng, chỉ... - Cuốc - Hen-rích gọi tên lính hầu - Gọi ngay cô Mô-níc tới đây và bảo là tôi rỗi nhé. Khi cô ấy đến đây thì anh sang phòng tham mưu hỏi xem tôi có thư từ gì không. Rồi gọi dây nói cho tôi. Rõ không? - Rõ, xin tuân lệnh. Cuốc đi ra. Sau khi đọc lá thư thêm lượt nữa. Hen-rích cẩn thận gấp nó lại và để cho câu "có bốn tên du kích tham gia vào vụ giết hai viên sĩ quan" chìa ra ngoài mà người khác có thể đọc nó một cách dễ dàng. Bây giờ chỉ còn việc đặt mảnh giấy nhàu nát đó lên bàn trưóc cỗ ghế bành mà Mô-níc vẫn hay ngồi. - Ồ, anh hút thuốc ghê thật! - Mô-níc vừa bước vào phòng vừa cau mặt tỏ vẻ không bằng lòng. - Thế cô không thích những người nghiện thuốc à? - Không thích những người nào hút chẳng có chừng mực gì cả. Mô-níc đến mở toang cửa sổ ra. - Thế anh ta có chừng mực à? - Anh nào? - Cái anh chàng mà tôi thấy cùng dạo phố với cô hôm nay ấy. Người gầy gầy, cao cao và hình như vui tính lắm thì phải? - À, à, đấy là anh thấy tôi đi với... - Mô-níc cắn môi im lặng. - Cô sợ gọi tên anh ấy ra à? - Chỉ vì cái tên ấy chả có nghĩa gì đối với anh cả. Và đó tuyệt nhiên không phải là "anh chàng ấy". Mà chỉ là một người bạn rất tốt của tôi... - Thế thì bao giờ cô sẽ giới thiệu tôi với các bạn của cô? - Hen-rích nhìn cô gái dò xét. - Nếu anh xứng đáng được giới thiệu - Mô-níc đáp lại rất ý nhị. - Ồ, thế thì ngay hôm nay tôi sẽ cố tạo ra khả năng ấy - Hen- rích cũng nhấn mạnh từng chữ - Đồng ý thế chứ? - Đồng ý. Còn bây giờ thì giở từ điển ra. Mô-níc ngồi vào ghế bành. Hen-rích lảng vào góc phòng giả vờ như đi lấy thuốc lá để ở trong bàn đầu giường và liếc mắt theo dõi Mô-níc. Khi nhìn thấy toàn thân nàng đờ ra và cái đầu vươn về phía trước không động đậy, anh biết rằng nàng đang xem xong câu thư.
"Lâu thế này mà chưa thấy Cuốc gọi dây nói" - Hen-rích nghĩ thầm và ngay lúc ấy chợt tiếng chuông điện thoại vang lên, Mô-níc rùng mình. Hen-rích cầm lấy ống nghe. - Tôi nghe đây... Được ... Sẽ đến ngay. - Cô Mô-níc, xin lỗi cô - Hen-rích nói - Tôi phải chạy sang phòng tham mưu trong năm phút. Cô chịu khó ngồi đây đợi một lát nhé. Được không? - Được, nhưng anh đừng lề mề đấy - Mô-níc gật đầu bằng lòng ngay. Khi đi ra, Hen-rích nhận thấy mặt nàng tái nhợt, lo lắng. Mười phút sau, Hen-rích mới trở về cùng Cuốc. Mô-níc đã đi đằng nào mất. Trên cuốn từ điển có mẩu giấy ghi mấy dòng ngắn ngủi: "Năm phút đã hết và tôi có quyền đi. Bắt một bạn gái đợi quá giờ hẹn như vậy là bất lịch sự. Nhất là khi cô gái ấy đang có những người bạn vui tươi chờ đợi. Rất có thể một ngày nào đó tôi sẽ giới thiệu anh với họ". Xem xong, Hen-rích liền xé vụn mảnh giấy đi. - Cuốc, anh chạy lại chỗ bà chủ khách sạn hỏi mượn chiếc bàn là điện và nói với cô Mô-níc là tôi gửi lời xin lỗi nhé. Cuốc trở về rất chóng. Hắn mang bàn là về nhưng không tìm ra Mô-níc. Bà Tác-van bảo là nàng bị khói bếp nhiều nên váng đầu và xin đi dạo mát rồi. Rõ ràng là Mô-níc đã xem thư của Lê-véc. Lá thư này gấp lại khác hẳn với Hen-rích gấp lúc trước. Và còn để sai chỗ cũ nữa. Mấy dòng Mô-níc viết đề lại cho anh càng lộ rõ hơn. Nàng dùng lời lẽ rất khôn ngoan. Không thể bắt bẻ vào đâu được, trong lúc ấy thì mỗi chữ gói ghém biết bao nhiêu ý tứ... Bạn bè hiểu mà quân thù đoán chẳng ra... Thậm chí không ký tên ở dưới, thật là một chiến sĩ hoạt động bí mật giỏi. Đi dạo mát! Nhức đầu! Bây giờ thì chắc chắn rằng du kích sẽ biết tin để đề phòng. Và anh đã có thể trao lá thư cho E-véc. Hen-rích dùng bàn là điện là cho tờ giấy phẳng phiu như cũ. - Thưa Trung úy, chả nhẽ tôi không làm nổi việc đó sao? - Cuốc vào phòng để cất bộ quân phục mới chải xong vào tủ trông thấy vậy liền hỏi, giọng giận dỗi. - Cuốc ạ, có những việc không thể giao phó cho ai cả. - Đốỉ với tôi thì ông có thể giao bất cứ việc gì. Bởi vì chả có ai trung thành với Trung úy hơn tôi đâu. Có lẽ chỉ có mẹ tôi... - Mẹ anh thì liên can gì đến việc này, hở Cuốc? - Xin ông nghe đầy... Mẹ tôi vẫn viết thư cho tôi - Cuốc rút trong túi ra một lá thư và bắt đầu đọc với giọng nghẹn ngào cảm động - "Con ơi, đêm nào mẹ cũng cầu trời khấn Chúa cho ông Trung úy của con, bởi vì ông ta đã cứu cả mẹ lẫn con thoát chết. Trên đời này, ngoài con ra mẹ không còn gì nữa. Hãy ăn ở vói ông cho có tình, có nghĩa. Mẹ lấy tư cách làm mẹ mà ra lệnh cho con như vậy. Phải biết lấy nghĩa mà trả nghĩa. Nếu không thì thiên lôi sẽ trừng phạt hai mẹ con ta, con yêu quý ạ..." - Cuốc ạ, anh có một bà mẹ thật phúc hậu và rất yêu anh. Nhờ anh chuyển hộ cho bà lời chào chân thành của tôi và báo cho mẹ anh biết là anh vẫn làm tròn nhiệm vụ. - Ồ, tôi đã thưa vói mẹ rằng tôi sẵn sàng vì ông mà xông vào nước sôi lửa bỏng. Và xin làm thực như vậy chả ngần ngại gì cả. - Anh không cần thiết phải nhảy vào lửa đâu nhưng có thể anh sẽ phải hoàn thành những công việc mà chỉ có tôi cùng anh biết mà thôi. - Ông cứ giao cho tôi những công việc ấy ngay bây giờ cũng được. - Bây giờ thì chưa cần. Có thể là sau này cũng chả cần. Bây giờ chỉ cần anh đưa bộ quân phục đây cho tôi. Hen-rích thay áo quần để lên gặp lão trung tướng trao bức thư của Giu-len Lê-véc nhưng sau khi xem đồng hồ, anh lại ngồi xuống ghế bành và vố lấy cuốn sách. "Mới được hai mươi phút. Còn ít quá. Phải đợi cho Mô-níc trở về đây đã". Mi-le mừng như được lên cung trăng. Có thể chứ! Chỉ nội ngày mai là hắn sẽ báo tin lên thượng cấp rằng đã tìm ra xác chết và trừng trị bọn thủ phạm. Hắn vốn có tài ra oai tác quái làm cho dân gian cả một khu phải xôn xao khiếp sợ. Trong bản báo cáo, hắn sẽ nêu tinh thần tích cực của trung úy Hen-rích. Cần phải giả bộ như là hắn chả biết gì vể tiểu sử và quan hệ của Nam tước đối với Béc-gôn. Như thế tốt hơn. Quan trên sẽ nhận thấy thái độ khách quan của Mi-le đối với các sĩ quan trẻ tuổi có tài. Nhất định hắn sẽ tìm dịp nói việc này cho Hen-rích biết và tình bạn giữa hai bên sẽ thắm thiết hơn.
Mà Mi-le vẫn tìm cách kết thân với Hen-rích vì hắn coi tinh thần đó sẽ là con đường tiến tới công danh và địa vị. Bởi vì con đường này chả bằng phẳng lắm đâu để người ta có thể tự mình lần đến đích được. Mi-le quá có công lao thực, hắn đã tham gia đảo chính, nhưng người ta đã bắt đầu quên việc ấy rồi. Đáng lẽ, hắn đã được đổi chiếc lon thiếu tá và mở rộng địa bàn hoạt động từ lâu. Không thể chối cãi được rằng công tác ở sư đoàn này cũng khá quan trọng, nhưng được sống ngay tại Pa-ri hay gần quanh đó vẫn tốt hơn là nằm bẹp ở cái thị trấn Xanh Rê-mi nhỏ bé, heo hút này. Mi-le cố hình dung ra bản báo cáo của mình sẽ gây cho cấp trên những ấn tượng gì. Hắn đã nghĩ sẵn trong óc nên viết như thê nào mà vừa ngắn gọn, vừa nêu bật được những khó khăn to lớn phải vượt qua trong khi đi tìm hai tên sĩ quan. Cuối cùng phải hỏi xem nên xử trí thế nào đối với gia đình bọn tội phạm. Cố nhiên bản thân hắn cũng thừa biết là nên làm thế nào rồi. Nhưng cứ giả vờ ngây thơ hỏi quan trên để cho trên ấy nhớ rằng hắn đã tham gia tiễu trừ du kích và báo cáo với bộ trưởng Him- le. Đúng, số trời có run rủi cho hắn thì mới xui gã Nam tước Phôn Gôn-rinh trẻ tuổi mà khôn ngoan như vậy đến công tác ở phòng tham mưu sư đoàn chứ. Và việc để Hen-rích tham gia cuộc tìm kiếm và dàn cảnh màn kịch tống giam tên Lê-véc thật là hợp lý. Mi-le xoa xoa tay khoái chí khi nhớ đến cử chỉ ngoại giao láu cá của mình trong buổi họp ở phòng lão trung tướng E-véc. Hắn tuyên bố: "Tôi không đồng ý để trung úy Hen-rích liều mạng tham gia vào việc bắt giam bọn thủ phạm, vì nhất định chúng sẽ kháng cự điên cuồng. Tốt hơn là giao cho ông ấy việc bắt giam Giu-le Lê-véc. Màn kịch này chả có gì nguy hiểm. Hơn nữa, Trung úy đã biết mặt tên này cho nên việc ấy càng dễ dàng thêm và đỡ nhầm lẫn. Tôi xin đảm nhiệm cuộc lùng bắt ỏ Pông-tơ-ma-phơ-rế. Nói thế có khôn ngoan không nào? cả sư đoàn trưởng E-véc lẫn tham mưu trưởng Cun đều tán thành. Như vậy, Mi-le sẽ thành ra vị anh hùng, chiếm công đầu trong trận này. Còn Hen- rích thì sẽ bị gạt ra rìa. Nhưng đáng lẽ Trung úy phải về đến nhà rồi chứ. Đã 10 giờ, mà anh ta đi từ 7 giờ. Đi xa 60 cây số... Phải quay về lâu rồi mới đúng. Hay có thể... Bất chợt Mi-le toát mồ hôi khi sực nghĩ rằng có thể Hen-rích đã gặp nạn như hai tên sĩ quan trước đây. Nếu thế thì xin vĩnh biệt công danh sự nghiệp, vĩnh biệt nước Pháp hoa lệ. Béc-gôn không đời nào tha tội cho hắn đâu. Đành phải cuốn gói sang Nga và như thế có nghĩa là đến ngày tận số. Mi-le nhảy phắt dậy và lấy hết sức ấn mạnh nút chuông. - Phái ngay một tiểu đội mô-tô đi đón trung úy Hen-rích! - Hắn quát bảo tên bí thư vừa ló mặt vào phòng. Nhưng mô-tô chưa kịp mở máy thì chiếc ô-tô "O-oen Ca-pi- tan" của Hen-rích đã chạy tới sở mật thám SS., Mi-le nhìn qua cửa sổ thấy chiếc xe liền vội vàng ngồi vào bàn và cắm đầu xuống tấm bản đồ vạch kế hoạch hành binh nay mai. "Để cho gã thấy là mình không bỏ phí thời gian". Đến nỗi khi nghe tiếng gõ cửa lần đầu, hắn vẫn chưa lên tiếng ngay. Mãi tới lần gõ thứ hai hắn mới bảo: - Cứ vào! Lúc trông thấy cái dáng người nở nang của Hen-rích hiện ra trên ngưỡng cửa, hắn liền đứng bật dậy. - À, Nam tước, chúc mừng ông đã trở về bình yên, may mắn! - Không hoàn toàn thế đâu!- Hen-rích lạnh lùng nói và đưa cho Mi-le một mảnh giấy. - Cái gì thế - Mi-le luống cuống hỏi, mặc dầu... thoạt nhìn qua hắn cũng đoán ra mọi việc. Đã bao nhiêu lần hắn từng cầm những mảnh giấy như thế này trong tay và biết trước được trong đó viết những gì. - Cái chết của bọn Pháp gian đã phản bội nhân dân... Hình như trong đó viết thế, phải không? - Hen-rích uể oải hỏi và ngồi phịch xuống ghế bành. - Thế là Giu-len Lê-véc... - ... Bị giết bằng hai phát đạn vào ngực trước khi chúng tôi đến hai giờ. - Bắt được thủ phạm không? - Nào biết là đứa nào! - Rõ ràng Lê-véc bị theo dõi. Mi-le quệt mồ hôi trán đang đọng trên lông mày như những hạt sương - Phải, hình như trong thư hắn cũng đã bảo rằng nhân dân địa phương không ưa gì hắn, và thường nói cạnh khóe tỏ ý nghi ngờ - Hen-rích lơ đãng nói - Có lẽ là hắn bị rình từng bước một. - Thế này thì hỏng bét hết. Nhưng tên nào biết được lá thư mật báo này tất nhiên chúng sẽ tin cho du kích - Mi-le tái mặt rên rỉ. - Tôi mà ở vào địa vị ông thì sẽ không để mất một phút nào - Hen-rích khuyên hắn. - Ông nói đúng lắm! Đúng lắm!- Mi-le cuống cuồng chạy ra cửa gọi tên bí thư. - Báo động! Báo động ngay tức khắc!
Năm phút sau, đội quân ss. đã ngồi trên ô-tô vận tải chạy băng băng trên đường phô chính Xanh Rê-mi về hướng Pông-tơ-ma-pơ-rê. ... Sáng sớm thì Mi-le quay về. Mặt hắn méo như bị, chiến lợi phẩm duy nhất của cuộc vây càn là xác hai tên sĩ quan nằm sóng sượt trên chiếc xe đi đầu. Lê-véc đã nói đúng, tụi ss. tìm ra xác hai tên này dưới gốc cây sên. Nơi vùi xác chúng được ngụy trang rất khéo léo. Không bắt được hai du kích đã nhúng tay vào vụ đánh úp sĩ quan Đức mà Lê-véc đã khai tên trong thư. Chẳng thấy mặt họ ở trong làng. Không những là họ mà thậm chí cả gia đình, thân thuộc họ đều trốn biệt tăm hơi. Khi Lút báo tin thất bại của Mi-le cho Hen-rích biết, anh vờ thở dài ái ngại. Nhưng ngay sau đó mặt anh lại tươi lên. - Nào, bây giờ, tôi mới đi phép đây! - Không được, Trung tướng bảo rằng anh đợi chừng hai hôm nữa - Lút làm anh cụt hứng. Tuy vậy E-véc chả nói gì cả. Mà Hen-rích cũng chẳng hỏi. Hai ngày trôi qua nhưng vấn đề đi phép của Hen-rích vẫn chẳng được đả động đến. Tới hôm thứ ba, trước bữa ăn trưa, anh định lái xe đi dạo một lát. Hôm ấy, không có công việc gì nhưng anh cứ báo cho Lút biết. - Được, anh cứ đi dạo thôi - Hắn gật đầu - chỉ cần đừng về ăn trưa muộn nhé. Trung tướng đã dặn tôi rằng phải bảo anh về ăn cơm đúng giờ. - Thế thì đành hoãn buổi đi chơi sang hôm khác. Có thể trước khi ăn cơm Trung tướng sẽ giao cho tôi nhiệm vụ gì cũng nên. Anh không biết có việc gì à? Lút nhún vai. - Đại úy ạ, anh hãy nghe tôi nói. Hình như những ngày gần đây anh đối với tôi không được thân thiết lắm thì phải? - Anh căn cứ vào đâu mà trách tôi như vậy? - Căn cứ vào chỗ anh ăn nói úp úp mở mở. Chắc anh thừa biết là vì sao Trung tướng còn giữ tôi lại chưa cho đi phép mà không chịu nói ra. Chắc anh thừa biết là tôi cần đến Câu lạc bộ đúng giờ ăn cơm để làm gì mà anh vẫn im lặng, lại còn mỉm cười ra vẻ bí mật... Đáng lẽ trả lời câu hỏi thì anh lại nhún vai. - Nam tước thân mến ạ! Tôi muốn chơi một vố bất ngờ đấy thôi! Hãy tin là nếu có việc gì không hay thì tôi đã báo trước cho anh biết ngay. - À, nếu quả vậy thì tôi xin rút lui ý kiến. Mãi đến trước bữa ăn, khi bọn sĩ quan đã quây quần đông đủ, Hen-rích mới biết rõ câu chuyện bất ngờ mà Lút đã để lộ ra là cái gì. Lão trung tướng E-véc hớn hở và trịnh trọng đứng lên tuyên bố cho cử tọa biết rằng Bộ tư lệnh quân đoàn đã tặng Hen-rích huân chương "chữ thập sắt" hạng nhì, đồng thời đề bạt anh lên quân hàm Thượng úy. Cả bọn đổ xô đến chúc mừng, Hen-rích phải bắt tay lia lịa, dỏng tai lên mà nghe những câu nói bóng bẩy khuyên anh nên khao đãi bè bạn nhân dịp hai tin vui lớn cùng dồn dập đến một lúc. Hen-rích xin phép Trung tướng sai người đi lấy rượu vang và bữa ăn biến thành tiệc lớn. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tối nay, Hen-rích chưa bao giờ thấy một cuộc chè chén bí tỉ như thế này; cả đứa già lẫn đứa trẻ đều tranh nhau nốc lấy nốc để. Chả mấy chốc bọn sĩ quan không những quên mất lễ tiết trên dưới mà còn quên cả tên Trung tướng đang ngồi lù lù ở đó. Hen-rích đã bốn lần cho đi lấy thêm rượu vang và cô-nhắc. Một số sĩ quan đã ngã xiêu ngã vẹo. Chính bản thân lão E-véc đứng ngồi vững vàng lắm nữa. Nhưng may lão còn đủ tỉnh táo để hiểu được là nên chuồn về cho khỏi mất uy tín quan to. Khi lão trung tướng cùng tham mưu trưởng và một số sĩ quan to đầu khác về rồi thì tiệc rượu hoàn toàn trở thành một cuộc trùy hoan cuồng loạn. Chỉ mỗi Lút còn giữ được phần nào tư thế. Hen-rích thì hết sức tỉnh táo. Lũ sĩ quan reo hò man rợ lúc thấy tên trung úy Cơ-rôn-be ló mặt vào. Hồi nãy sau khi sư đoàn trưởng ra về, tên này đã bí mật lẻn đi đâu tới giờ mới trở lại. - Thưa các ngài! Thưa các ngài!- Cơ-rôn-be nhảy tót lên bàn và gào rõ to- Các nàng tiên đã đến đây để chúc mừng vị Nam tước thượng úy kính mến Phôn Gôn-rinh. - Buông màn cửa sổ xuống!- Một tên thét lên. Mấy tên ít say hơn lao tới cửa sổ, phần đông những đứa còn đi đứng được thì xô nhau lại đón tiếp các "bà đầm" vừa bước vào phòng với những nụ cười ngượng ngập và những cặp mắt sợ sệt. Trông họ vừa đáng tởm, vừa đáng thương, vừa đang buồn cười trong những bộ xiêm áo loã lồ làm nổi hẳn những đường cong khêu gợi trên thân thể. Hen-rích rùng mình vẻ ghê tởm, thương hại, giận dữ nên lảng xa vào cuối phòng. Lút cũng đi theo. - Cuộc trác táng của bọn hung thần - Hắn hất hàm về phía bọn sĩ quan đang lôi tay lũ con gái và mỉm cười khinh bỉ nói thêm - Nam tước ạ, anh có thấy cái gì đáng kinh tởm hơn một thằng người đã thả lỏng con lợn lòng của mình ra và mất hết sức kiểm chế bản thân không? - Vì vậy mà anh uống rất ít phải không? - Tôi không thích chè chén xô bồ như thế này, còn anh thì tôi thấy chỉ ghé môi vào miệng cốc thôi. - Tôi nhức đầu lắm. - Tôi cũng thế. - Thê thì có lẽ chúng mình bí mật chuồn đi là hơn - Hen-rích đề nghị. - Rất tán thành - Lút gật đầu. Hen-rích tìm người chủ câu lạc bộ bảo mai gửi đến cho anh bản tính tiền rượu rồi cùng Lút ra cửa sau về nhà.
★ ★ ★
Sáng hôm ấy Mô-níc có vẻ bực dọc. Khi mẹ hỏi có việc gì, nàng chẳng buồn trả lời. Đối với mấy người khách thường hay lui tới, những người Pháp vẫn ghé vào hàng tợp vài ly rượu nhân những ngày hội hè lễ lạt, nàng cũng tỏ thái độ không niềm nở lắm. Người Pháp tránh ra vào tiệm ăn buổi tối, lúc ở đây có bọn sĩ quan Đức nghênh ngang, họ chỉ đến đây ban ngày.
Nhưng hôm ấy họ gặp vận đen mặc dầu chưa đến tối. Họ chưa kịp uống hết cốc rượu vang, thì một chiếc xe cam-nhông đỗ xịch trước khách sạn và sáu tên lính Đức đeo phù hiệu đầu lâu kéo nhau vào tiệm. Nhác thấy bóng bọn khách trâng tráo, mấy người Pháp đang chuyện trò vui vẻ bỗng nhiên im bặt. Họ chỉ thì thầm với nhau và không dám liếc về phía bọn lính Đức ngồi.
Chắc rằng dọc đường bọn ss. đã nốc khá nhiều rượu cho nên tới đây chúng ăn nói rất sỗ sàng. Chúng văng tục và giở giọng bờm xơm cợt nhả rồi ừng ực tu rượu vang mà chúng gọi là "sum sum". Nửa giờ sau bọn này đã say bí tỉ.
- Ê ! Một chai sum sum nữa! - Tên lính lực lượng tóc hung đấm bàn quát.
- Đưa chai rượu này cho chúng rồi con trốn vào phòng riêng đi để cho chúng đừng trông thấy - Bà Tác-van đang bận làm món sà lách vội vàng giục con.
Mô-níc đặt chai rượu lên bàn và đã quay ngoắt đi, nhưng tên SS tóc hung níu lấy tay và kéo nàng ngồi lên đùi hắn.
- Buông ra!- Mô-níc kêu to và cố vùng ra.
Tên này cười hô hố và ôm chặt ngang lưng nàng. Tụi bạn hắn cũng cười khoái trá.
- Tôi bảo anh buông ra kia mà!- Mô-níc tuyệt vọng kêu lên lần nữa.
Tiếng kêu đó đã lọt tới tai Hen-rích lúc ấy vừa cùng Lút và Mi-le bước vào tiền sảnh. Anh lập tức đâm bổ vào tiệm ăn. Thoạt nhìn qua cũng đã hiểu xảy ra việc gì rồi. Với một ngón đòn nhanh nhẹn đã dày công luyện tập, anh tóm lấy cổ tay tên ss. tóc hung và bóp thật mạnh. Hắn đau rú lên, đứng bật dậy, lùi lại một bước. Nhưng muộn rồi! Hen-rích dùng luôn nắm tay phải, thu hết sức mình quai ngược vào hàm hắn. Tên khốn nạn ngã chổng kềnh xô đổ cả bàn rượu.
Bọn bạn hắn nhảy xổ vào Hen-rích, nhưng ngay trong nháy mắt chúng thấy ánh thép súng lục loé lên.
- Cút ngay! - Hen-rích giận dữ gầm to.
Từ sau lưng anh, Lút và Mi-le cũng bước tối, súng lăm lăm trong tay.
Nhìn thấy ba sĩ quan với ba khẩu súng, trong đó lại có một thiếu tá Giét-ta-pô, bọn SS liền đạp lên nhau mà chạy ra cửa như đàn vịt.
- Đại úy ạ! - Hen-rích thản nhiên bảo Lút như không có việc gì xảy ra cả - Anh đã biết phòng tôi rồi thì nhờ anh đưa ông Mi- le tới đó hộ để tôi ở lại đây gọi vài món gì ăn.
Chắc là chiếc xe chở bọn lính say đã chuồn rồi. Lút và Mi-le lững thững đến phòng Hen-rích. Mô-níc cũng về phòng mình, hai mắt còn rơm rớm lệ. Khi qua cạnh Hen-rích, nàng ấp úng nói - cảm ơn! - và lẩn vào sau cửa.
Hen-rích đi tới chỗ bà Tác-van.
- Bà cho mang hộ tới phòng tôi một chai cô-nhắc thật ngon - Anh bảo bà chủ và sau khi tính tiền trả xong xuôi, nói thêm - Tôi trả bà cả số tiền rượu của bọn chó má mà tôi vừa đuổi đi ấy nữa. Chắc là chúng chưa trả tiền.
Bà Tác-van rối rít xua tay.
- Ai lại thế! Tôi còn mang ơn ông nữa là!
Mặc lời phản đối của bà chủ, Hen-rích cứ nhoai người qua quầy hàng và tự tay bỏ tiền vào két.
Lúc anh đang đi về phía phòng mình, chợt có một người Pháp đến gần.
- Thưa ông sĩ quan, xin phép nâng cốc uống mừng lòng nhân đạo cao quý của ông. - Người ấy nghiêng mình chào Hen-rích.
Tất cả mấy người kia đều đứng dậy nâng cốc.
Hen-rích quay lại quầy hàng cầm lấy cốc rượu mà bà Tác- van trao cho rồi nghiêng mình trước mọi người.
Ai nấy cùng uống một hơi cạn.
Hen-rích đi ra.
Hai mươi phút trước giò tàu chạy, khi Cuốc đã mang đồ đạc chất lên xe, Hen-rích ghé vào phòng ăn từ biệt bà Tác-van và cô Mô-níc.
- Tôi đi phép độ một tuần và đến chào bà cùng cô.
- Ổ, thưa Nam tước, ông thật đáng yêu. Chúc ông chóng trở lại đây. Chúng tôi rất mong ông đấy, tôi sẽ gọi Mô-níc vào ngay.
Bà chủ tất cả chạy đi tìm con gái. Hen-rích ngồi vào bàn đợi. Hết phút này sang phút khác mà chả thấy bóng Mô-níc. Cuối cùng khi Hen-rích đã thất vọng tưởng là không được gặp nàng thì Mô-níc mới ló mặt ra.
- Thưa ông Phôn Gôn-rinh, ông muốn gặp tôi ạ?- Nàng lạnh lùng hỏi.
- Làm gì mà trịnh trọng như vậy? Tôi phạm tội gì với cô mà đến nỗi cô chả thèm nhìn mặt tôi nữa?
Nàng đứng đầu cúi gằm, mắt nhìn xuống đất, mặt tái nhợt, buồn bã.
- Ngược lại tôi rất cảm ơn hành vi nghĩa hiệp của ông...
- Tôi sắp đi phép và ghé lại từ biệt cô.
- Thế ông đã từ biệt các bà đã đến nồng nhiệt chúc mừng ông trong dịp nhận lon mới và huân chương "chữ thập sắt" chưa?
Trong giọng nói cố ý tỏ ra lạnh lùng có đượm mùi chua chát.
- Mô-níc, cô giáo dịu hiền của tôi, tôi có thèm để mắt tới họ đâu kia chứ! Họ vừa dẫn xác đến là tôi cùng anh Lút ra về ngay.
- Anh thanh minh với tôi đấy à?
- Hình như cô có ý trách tôi...
- Tôi trách anh theo quyền hạn của một cô giáo - Từ nãy đến giờ, Mô-níc mới mỉm cười.
- Thế thì thanh minh theo quyền hạn của một học sinh. Vậy cô giáo dạy bảo tôi những gì trong thời gian nghỉ phép nào?
- Chả lẽ anh lại cần lời dặn dò của tôi hay sao? Anh đi về thăm mẹ và... em gái cơ mà. Chắc hẳn họ sẽ săn sóc anh rất chu đáo.
- Tại sao cô ngập ngừng khi nói đến hai chữ "em gái"?
- Tôi không thể tưởng tượng rằng có thể gọi một cô gái chưa quen biết bằng em gái được. Chính anh nói là chỉ trông thấy cô ta một lần từ hồi mới lên bảy... và hơn nữa chưa có ai đem tặng em gái những quà quý như thế.
- Hóa ra cô chẳng chúc tôi câu nào à?
- Chúc anh ăn ở cho phải đạo và... chong chóng trở lại đây.
- Xin phấn khởi thực hiện hai lời khuyên của cô...
Hen-rích bắt tay Mô-níc rồi vội vã bước ra.
"Phải chăng nàng yêu ta!" - Dọc đường ra ga anh cứ suy nghĩ vẩn vơ. Lòng anh pha trộn cả vui lẫn buồn.