Hen-rích đến Cát-sten La Phông vào chập tối. Mặt tròi đã khuất sau dãy núi, chỉ còn vài tia nắng vàng ửng đỏ rơi rớt lại trên ngọn Gò-răng Pa-ra-đít-xô phủ tuyết. Phía trước, một vành mây đen dày đặc ôm lấy quả núi, tựa hồ nó bị cắt ra làm đôi. Đỉnh núi giống như một vòng hoa do những bàn tay vô hình nâng lên, bập bềnh trên không trung. Gờ-răng Pa-ra-đít-xô là quả núi khép chặt, bốn bề cây cối xanh um. Dòng sông nhỏ hẹp, nước chảy xiết, chia thung lũng làm hai phần đều nhau. Mãi gần đến thị trấn, nó mới ghìm sức lại dần dần thả mình trôi xuôi êm đềm, trong vắt như pha lê. Hoàng hôn êm ả, hơi gió nhẹ chỉ khẽ lay động cỏ cây dường như không dám phá tan cái tĩnh mịch lạ thường của thiên nhiên về những buổi chiều cuối hè sang thu sau một ngày tháng tám dài dằng dặc và oi ả. Thật là mâu thuẫn khi nghĩ đến chiến tranh: bom đạn giết người, phá hoại thành phố làng mạc. Chiếc xà dài chắn ngang đường vào thành phố trở nên một hình ảnh lạc điệu đập vào mắt khách qua đường. Loang lổ khúc trắng đen, nó chả khác gì những vành băng để tang cho sự tĩnh mịch của hòa bình. Cạnh đấy, cái công sự "bong ke" bằng bê tông trông như một mụn nhọt ghê tởm trên mình thiên nhiên. Cách khoảng năm mươi thước là cái thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư, thứ năm... Thị trấn ở giữa chốn núi non hùng vĩ mới đây còn thu hút hàng ngàn người đến nghỉ ngơi thở không khí trong lành, bây giờ cũng do bàn tay con người đã biến thành một pháo đài đặc biệt không hòa hợp gì với cảnh vật chung quanh. Trên đường phố lính tráng qua lại tấp nập, mặt đăm chiêu bận rộn, súng ống kè kè, nai nịt tề chỉnh, mồ hôi nhễ nhại, bụi bặm đầy người. Thỉnh thoảng còn gặp cả bọn sơ mi đen nữa. Hình như trong thị trấn không còn một người thường dân nào. Phòng Tham mưu sư đoàn đóng ở phố chính, trong tòa khách sạn cũ. Tìm được phòng làm việc của Lút, Hen-rích liền gõ cửa. - Cứ vào, - một giọng quen thuộc nhưng lần này hơi cau có vọng ra từ sau cánh cửa khép chặt. - Thưa Đại úy, ngài cho phép báo cáo? - Hen-rích đùa. - A! Có thế chứ! - Lút nhảy phắt dậy - Tớ nhớ cậu quá, anh chàng lữ khách không biết mỏi kia ơi! Sau khi bắt tay và thăm hỏi sức khỏe theo thủ tục thông thường qua một thời gian xa cách, hai sĩ quan vắn tắt kể lại cho nhau nghe tình hình của mình. Không người nào nhắc đến tên Mô-níc, hình như sợ không dám đả động đến. Cuối cùng Hen- rích không nén được nữa. - Cậu không cho tớ biết thêm gì ngoài những điều viết trong thư hôm nọ à? - Hen-rích khẽ hỏi. - Bao nhiêu cố gắng của mình điều tra xem chiếc xe ấy của ai đều vô hiệu. Mi-le đã tiến hành điều tra nhưng theo lời hắn nói, cũng không đem lại kết quả gì. Tớ và Cu-bít có dự lễ mai táng. Tớ tức giận đến đau đớn khi thấy hắn thay mặt cậu đặt vòng hoa lên mộ nàng. Hạ huyệt vào lúc mặt trời sắp lặn và trong một giây phút nào đó tớ có cảm giác rằng hình như bàn tay của Cu-bít nhuộm máu đỏ lòm. Hen-rích đứng dậy, đến bên cửa sổ nhìn lên đỉnh Gò-răng Pa-ra-đít-xô phủ tuyết hồi lâu. Lút không dám khuấy động sự yên lặng thiêng liêng ấy. - Hen-rích đấy à? - Tiếng Trung tướng hỏi. Hen-rích ngoảnh lại. E-véc đứng ở ngưỡng cửa phòng làm việc, đầu đội mũ cứng có vẻ sắp đi đâu. - ... Báo cáo Trung tướng, tôi vừa ở Pa-ri về được mười phút. - Sang chỗ tôi nhé! Trung tướng không bỏ mũ, ngồi vào bàn giấy và giơ tay trỏ chiếc ghế đối diện cho viên sĩ quan đặc trách của mình. - Nào, anh mang về cho tôi những tin tức gì? Hen-rích thuật lại những lời của Gun-đe. Nếu tin tức đoạn đầu nói về sức khỏe của Gun-đe làm cho tên trung tướng rất hài lòng, thì đoạn sau nói về khí hậu miền Bắc nước Ý có thể có ảnh hưởng tốt đến sức khỏe của lão lại gây nên một phản ứng khác hẳn. - Người đời cho rằng hễ nơi nào không có họ thì nơi ấy đều tốt cả, - E-véc bực tức nói và đứng dậy - Xin cảm ơn Thượng úy. Bây giờ hãy nghỉ ngơi, mai sẽ làm việc, hôm nay không có việc gì. Lút đợi Hen-rích nói chuyện xong với Trung tướng. - Còn nhà cửa thì thê nào hở cậu? - Khi chỉ còn lại hai người, Hen-rích hỏi. - Tồi lắm, đó là tình trạng chung ở đây. Muốn kiếm cho cậu một cái phòng kha khá, nhưng chịu. Thôi đêm nay ngủ ở chỗ tớ rồi ngày mai đi tìm lấy. Lút ở trên tầng thứ ba trong tòa nhà của sư đoàn bộ. - Bọn mình ở đây như kiểu trú quân tạm thời lúc hành quân - Đại úy vừa nói vừa dọn bữa ăn tối thanh đạm lên một góc bàn - dần dần rồi đâu sẽ vào đấy cả thôi. Trong lúc chờ đợi thì có sao ăn vậy, tiện đâu ăn đấy đã... Nếu cậu không mệt thì đi đến lâu đài của bá tước Ra-mô-ni. Chủ nhân là một người rất niềm nở và mến khách. - Bá tước Ra-mô-ni? ông ta ở đây à? - Cậu biết ông ta sao? - Lút ngạc nhiên.
- Đã quen biết gì đâu, nhưng ba mình bảo mình chuyển cho ông ta bức thư. Bá tước vốn là người quen cũ của thiếu tướng Béc-gôn. - Thế thì hay lắm! Bá tước mời tớ đến ở cho vui nhưng tớ từ chối vì đi làm xa quá. Cậu có xe riêng, ở đấy thì rất tiện. - Cậu nói cứ y như là ông ta sẽ mời cả tớ nữa ấy. - Nếu Bá tước không mời thì nhất định ả cháu gái của bá tước là Ma-ri-a Lu-y-da sẽ mời. - Ả ta như thế nào? - Lúc nào thấy thì biết! Tớ chỉ báo trước là ả cháu gái trẻ trung của Bá tước rất buồn vì cái xó "giời bỏ rơi" này, theo danh từ của ả thường dùng. Á cho rằng Đấng Sáng thế vạn năng khi nặn ra quả đất đã quên bẵng không dựng lên ở Cát-sten La Phông này các cửa hiệu phục sức, rạp hát, kịch viện, tiệm rượu tưng bừng, quên cả việc cử đến đây một thầy dòng xứng đáng để con chiên xưng tội. - Ả nhiều tội lắm hay sao? - Tớ thấy có lẽ quá nhiều đối với một quả phụ trẻ tuổi chưa đoạn tang. Đây không phải là nhận xét riêng của tớ đâu nhé mà là ý kiến chung của tất cả các sĩ quan đã được lọt vào mắt xanh nữ bá tước trẻ tuổi. - Ô-kê1! Hóa ra cũng có đến dăm chàng được diễm phúc ấy nhỉ! Có lẽ trong số này có cả Lút nhà ta nữa chứ? - À xếp tớ vào loại dự bị, cho rằng mình tán gái kiểu cổ quá rồi. Nhưng thôi, mặc xác ả. Chúng mình còn bao nhiêu việc quan trọng cần nói hơn là cái "của nợ thượng lưu quý phái" ấy. Trước hết, tớ muốn cậu hãy liệu bỏ cái máu tếu gia truyền ấy đi, vi cái tính tếu mà cậu luôn luôn gặp phải những nguy hiểm, đáng lẽ ra tránh được. Đừng giận tớ và cũng đừng cãi nữa. Số là chúng ta được thừa hưởng một cái gia tài hết sức bi đát. Trước khi đơn vị ta đến, một sư đoàn SS đóng ở đây. Cậu cũng đã biết đấy, nơi nào có bọn SS thì nơi đó nhân dân hoặc là theo du kích hoặc là ra nghĩa trang. Du kích ở đây hoạt động dữ hơn ở Pháp. May cho chúng ta một điều là nội bộ họ không đoàn kết. - Sao? - Họ không có một mặt trận thống nhất, lại còn hao tổn nhiều sức lực vì ý kiến bất đồng. Trong bọn họ quốc gia có, dân chủ, công giáo có, và có phái "Ga-ri-ban-đi" nữa, nhiều lắm không tính hết... Ngoan cường nhất là phái Ga-ri-ban-đi, bọn này phần đông là cộng sản, chiến đấu hăng như cọp. Về mục này, thì để ông bạn Mi-le của cậu sẽ trình bày cho cậu rõ hơn là tớ. Hoặc là thằng Cu-bít sẽ nói. Tớ nói thật với cậu, thằng ấy là đồ chó chết! - Bây giờ cậu mới biết thế à? - Tớ chưa bao giờ có cảm tình với hắn và bây giờ tớ càng căm thù hắn! - Tại sao? - Vì phải đẩy mạnh việc tiễu trừ du kích cho nên sư đoàn ta đã thành lập một quân y viện riêng, anh Ma-ti-ni làm bác sĩ chủ nhiệm... - Anh ta người Ý à? - Hen-rích ngạc nhiên. Theo anh biết thì chỉ có người Đức mới được đảm nhiệm những chức vụ như thế trong quân đội Đức. - Bố người Ý nhưng mẹ là người A-ri-ăng chính cống2. Hẳn vì thế nên mới được chỉ định làm bác sĩ chủ nhiệm. Hơn nữa anh ấy lại là một bác sĩ giải phẫu vào hạng nhất. Ấy thế mà giữa Ma-ti-ni, một người rất đáng mến, lúc nào quen rồi cậu sẽ thấy, với Cu-bít đã nổ ra một cuộc chiến tranh thực sự. - Các cậu mới đến đây có một tuần kia mà! - Vừa đến là va chạm ngay. Cu-bít xin moóc-phin nhưng Ma- ti-ni dứt khoát từ chối. Thế là bắt đầu khai chiến. - Tớ cũng đã hình dung được Cu-bít tím mặt đi như thế nào rồi. - Nhưng cậu cũng chưa hình dung được hắn đã trả thù như thế nào! Hèn hạ lắm! Đê tiện lắm! Chỉ có bọn Giét-ta-pô mới có thể làm được những việc như vậy. Biết Ma-ti-ni là một người nhân từ và dễ động lòng thương, anh ấy không cho moóc-pin cũng chỉ vì lương tâm thầy thuốc thôi, Cu-bít liền mời anh đến bàn giấy lúc hắn đang lấy khẩu cung, đòi anh làm thí nghiệm lên thân thể người bị bắt. Dĩ nhiên, Ma-ti-ni từ chối. Thế là Cu- bít gây chuyện khó dễ, dọa dẫm. - Quân khốn nạn thật! Cậu cứ yên trí, tớ mang về khối moóc-phin đây. Cứ để cho hắn trúng độc - cho quả đất bớt đi một con chó ghẻ. Và khi hắn đã vớ được moóc-phin thì hắn sẽ đỡ gây sự với Ma-ti-ni... Còn thằng Mi-le thế nào? - Không hiểu vì lý do gì hắn được ba cậu khen thưởng. Đang chờ thăng cấp và huân chương. Hắn càng vênh váo lên mặt tợn. Quả thực hắn chưa bao giờ dám ho he giở quẻ với cậu. Vậy bây giờ chúng mình nên đối xử với hắn thế nào? Cậu thử nói chuyện bằng điện thoại với hắn xem sao?------------------- 1. Tiếng Anh, có nghĩa là tốt (ND) 2. Bọn Hít-le tự xưng là dòng dõi A-ri-ăng, giống người theo chúng là thông minh nhất thế giới có quyền thống trị các dân tộc khác (ND).
Hen-rích kéo máy điện thoại lại gần, trên máy có buộc một mảnh giấy đề dòng chữ "địch nghe trộm đấy". Lút cho biết bây giờ khắp nơi đều nhan nhản những lời nhắc nhở như thế, phải triệt để giữ bí mật những câu chuyện trao đổi qua máy điện thoại, mỗi cán bộ tham mưu đểu có một bí danh: sư đoàn trưởng được gọi là "bác", tham mưu trưởng là "cha", Lút là "chàng rể", Mi-le là "thầy dòng", Cu-bít là "mục sư". Sau khi cởi quần áo và tắt đèn, Lút cùng Hen-rích người nằm trên đi văng, kẻ nằm trên giường còn tâm sự hồi lâu rồi mới đi ngủ. Trước lúc đó tên Cu-bít chạy ngược chạy xuôi khắp thành phố tìm Hen-rích: hắn tình cờ gặp Cuốc ngoài phố nên biết tin Hen-rích đã tới. Hy vọng rằng Nam tước đã giữ lời hứa mang về những ống thuốc quý báu, hắn như được truyền thêm sức lực. Nhưng hắn đã hỏi khắp mọi người mà chẳng ai biết Thượng úy ở đâu. Cho đến khuya hắn mới thử gọi điện thoại cho Lút, thì chỉ được một câu trả lời gắt gỏng rằng "đây không có ai cả" và "yêu cầu tôn trọng giấc ngủ của người khác". Cuối cùng lúc mờ sáng hắn vẫn đến kỳ được. Nói đúng ra không phải hắn đi đến mà là lần đến. Chân lê từng bước một chẳng buồn chào hỏi ai, hắn ngã phịch xuống ghế, thở hồng hộc. Tay run lẩy bẩy, sắc mặt tai tái thường ngày của hắn lại càng xanh xám hơn, mi mắt thâm quầng hầu như nhắm nghiền hẳn lại. Biết được thóp của ông khách sớm sủa này rồi, Hen-rích chẳng nói chẳng rằng chìa cho hắn hai ống moóc-phin. Mắt Cu- bít sáng hẳn lên. Hắn vồ lấy thuốc, rút từ trong túi ra một hộp đựng ống tiêm; tra thuốc vào và tự tiêm cho mình một cách rất thành thạo. Trong năm phút hắn ngồi nhắm mắt đầu ngả vào thành ghế. Màu xanh trên mặt biến dần, tay không run nữa, mắt long lanh và nụ cười đã nở trên môi. - Nam tước! Trước khi ông về tôi không tin rằng trên quả đất này có thánh nhưng bây giờ thì tôi tin lắm: Có thánh thật và ông là vị thánh số một! Không biết lấy gì tạ ơn ông. Hai là, sau này khi tôi đã cởi quân phục ra, khoác áo thầy tu vào tôi sẽ cầu nguyện đêm ngày cho ông. - Nếu mà du kích chưa mời ông sang bên kia thế giới khi ông đổi súng lấy thánh giá! - giọng Lút hằn học. - Tôi vừa tiêm thuốc hồi sinh cho nên bây giờ nhìn tương lai toàn màu hồng - Cu-bít đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng - Này, Đại úy, nếu ông thông cảm được với một người chết đi sống lại! Một cảm giác khoan khoái đê mê khi thấy máu lại lưu thông trong huyết quản, mạch lại đập nhịp nhàng. Ông chưa bao giờ có được cái khoái cảm khi trong người có sự thay đổi đột ngột. Một phút trước đây chết rồi mà bây giờ thì cảm thấy cả thế giới dưới quyền mình, sinh ra cho mình. - Thật là đáng mừng cho tôi nếu tôi không được biết cái khoái cảm đó. Tôi thì tôi ghê tởm thứ cảm giác nhân tạo ấy vô cùng. - Nhân tạo hay thiên tạo thì có gì khác nhau! Có một khoái cảm là được, còn làm thế nào mà đạt được nó, đó là vấn đề thứ yếu. Phương pháp không có một vai trò gì cả. Hậu quả mới quan trọng. Nam tước ạ, ông đem thứ thuốc thần tiên ấy về có nhiều không? - Lần đầu như thế là đủ rồi! - Thế bao giờ ông đưa nốt cho tôi? - Tôi không ngốc nghếch gì mà làm thế, tôi sẽ đưa cho ông dần dần. Ông đã dùng quá mức. Thoạt tiên ông mới dùng một ống bây giờ đã hai, ba. Trước ông tiêm dưới da, bây giờ tiêm "ven", chưa bao giờ tôi thấy ông thảm hại như hôm nay. Có lẽ ông chưa thoả mãn chăng? - Ồ Nam tước, tôi hiểu lòng ông quý như vàng, bụng ông rộng như biển. Vì thê tôi yên tâm nhìn về tương lai. Nhưng xin ông cho tôi một ống nữa. Để tôi khỏi phải chạy tìm ông như một con chó chạy đánh hơi tìm chủ đêm qua. - Thôi được, lần này ông hãy cầm lấy ống nữa. - Tôi đã bảo là ông rất -tôt bụng mà! Tiếc rằng vội đi nếu không thì tôi sẽ hát mừng ông cả một bài xê-rê-nát1 theo điệu Ý. Ví dụ như bài này... Cu-bít huýt sáo theo một điệu hát xứ Náp-pơ-lơ và đi ra khuất sau cửa. Hắn bây giờ vui vẻ, hoạt bát, hoàn toàn không còn là anh chàng sống dở chết dở như lúc mới bước vào phòng. - Tớ chẳng hiểu cậu ra sao cả, Hen-rích ạ! Cái thằng khốn kiếp ấy đến ngay bọn Giét-ta-pô cũng coi là đồ khốn nạn, thế mà cậu chơi với nó làm gì? - Lút tỏ vẻ không bằng lòng. - Để sưu tầm - Hen-rích trả lời nửa đùa nửa thật.-------------- 1. Sérénede: Nhạc chiều.
Cả ngày hôm ấy công việc trong phòng tham mưu rất bận rộn, sư đoàn mới được bổ sung thêm người, E-véc giao cho Hen- rích nghiên cứu giấy tờ của những sĩ quan mới đến. - Đội đặc phái của thiếu tá Sten-ghen là đội gì thế?- Hen- rích hỏi Lút khi xem đến tập hồ sơ. - Có ma biết! Chính mắt tớ cũng chưa bao giờ trông thấy gã thiếu tá ấy! Đội này thuộc quân số sư đoàn SS đóng ở Cát-sten La Phông trước khi chúng mình đến. Nó bảo vệ một công trình gì đó. Chỉ có Trung tướng Sư đoàn trưởng, tham mưu trưởng và Mi-le biết mà thôi. Khi tớ hỏi Trung tướng về Sten-ghen thì ông ta có ý làm cho mình hiểu rằng chúng mình nên bớt chú ý đến anh chàng ấy. - Ô mặc xác hắn!- Hen-rích tỏ vẻ thản nhiên và đồng ý với Lút. Nhưng thực ra anh hết sức chú ý xem xét hồ sơ của thiếu tá Sten-ghen. Đặc biệt là Sten-ghen có những sáu huân chương loại cao điều đó chứng tỏ hắn có những công lao đặc biệt đối với quốc gia. Buổi tối rảnh việc, Hen-rích và Lút đến nhà bá tước Ra-mô- ni. Lút đã gọi điện thoại báo trước cho Ma-ri-a Lu-y-da và ả mời bảy giờ tốỉ đến chơi. Tòa lâu đài ở cách thị trấn một cây số, trên một mỏm núi đá cao trông giống như một chòi gác độc nhất sừng sững bảo vệ con đường hẻm đi vào thung lũng. Ở lâu đài người ta đều biết Lút; hai tên sơ mi đen gác cổng cứ cho xe chạy thẳng vào không hỏi giấy. Đến cửa chính lại có một tên sơ mi đen khác gác. - Ở đất nhà mà hình như Bá tước cũng không được yên tâm lắm? Bao nhiêu là trạm gác! - Hen-rích nói mỉa. - Tớ cũng chẳng hiểu quan hệ giữa người Ý với nhau như thế nào và cũng chẳng rõ những gì xảy ra ở đây. Theo lời Bá tước nói với tớ thì ông ta chả giữ chức vụ gì và hình như cũng không thuộc đảng phái nào. Nhưng trong lúc đó thì người ta lại bảo vệ ông ấy đề phòng du kích Ga-ri-ban-đi, như bảo vệ một nhân vật quan trọng. Theo bậc thềm đá hoa rộng rãi, gia nhân đưa khách lên lầu, rẽ sang bên trái vào một căn phòng lớn trông giống như phòng bày tranh ảnh. Ngoài mấy chiếc ghế và mấy chiếc bàn con trong phòng không có thứ đồ đạc gì khác. Trên tường la liệt những tranh. - Bá tước thích chơi tranh và hình như có am hiểu về hội hoạ - Lút đang giới thiệu với bạn về chủ nhân nhưng chợt nghe tiếng động ở ngoài hành lang nên vội im bặt. Cửa mở rộng, một gia nhân lực lưỡng đẩy chiếc xe ba bánh vào phòng. Trên xe, bá tước Ra-mô-ni ngồi ngả đầu vào gối. Đó là một lão già đã mãn chiều xế bóng, người ta có thể đoán lão bảy mươi, tám mươi hay chín mươi cũng được vì tuổi già đã xóa nhòa sự cách biệt giữa hàng chục năm. Những ngón tay dài khẳng khiu, yếu đuối đặt trên tấm áo khoác, khi lão gượng ngồi dậy ngay ngắn thì đầu lão lắc lư chao về phía trước hình như cái cổ gầy gò không đỡ nổi cái đầu nặng nề. Một khuôn mặt kỳ dị dãn deo, rúm ró. Giữa những nếp dăn chằng chịt nổi lên hai con mắt tròn đen, rụng nhẵn lông mi, giống như hai cái lỗ của tấm ren. Nét mặt vẫn động đậy, nhăn nhó, môi vẫn mấp máy nhưng riêng đôi mắt không chớp, ngừng đọng lại trong cõi tĩnh mịch, như hai hòn than sắp tàn. Lút và Hen-rích ưỡn người đứng nghiêm như khi cấp trên đến. - Rất hân hạnh được tiếp hai ông ở tệ xá - Bá tước trịnh trọng chào bằng tiếng Đức. - Thưa .ngài, tôi rất vui mừng được gặp ngài khỏe mạnh - Lút cũng trịnh trọng đáp - Xin phép giới thiệu người bạn tôi: Nam tước Hen-rích Phôn Gôn-rinh. Hen-rích cúi chào. - Ba tôi là thiếu tướng Béc-gôn dặn tôi chuyển đến ngài những lời chúc mừng tốt đẹp nhất! Và có cả thư riêng gửi thăm ngài! Hen-rích đưa chiếc phong bì đánh máy. Bá tước liếc nhanh bức thư. - Thật là quý hóa quá! Thật vô cùng may mắn, sự tình cờ đã run rủi cậu con trai ông Béc-gôn đến nhà chúng tôi. Mười năm trước chúng tôi đã cùng công tác với nhau. Nam tước đến đây hôm nào thế? - Thưa ngài, nếu như hôm nay đến yết kiến ngài tức là tôi chỉ có thể đến từ hôm qua. Tôi không cho phép mình trì hoãn một cuộc yết kiến hân hạnh như thế này, dầu chỉ muộn một ngày thôi. - Tuổi thanh niên có quyền lơ đãng đối với bọn gần kề miệng lỗ như chúng tôi, cho nên tôi lại càng quý trọng nhã ý của cậu. Thế Nam tước trọ ở đâu? - Dạ, hiện giờ tôi còn nhờ vả đại úy Lút, song tôi hy vọng rằng... - Vị tất cậu đã có thể kiếm được một chỗ ở kha khá trong cái thành phố bé tẹo này. Thật là không phải với thiếu tướng Béc- gôn nếu không lưu cậu ở lại trong nhà chúng tôi. Chắc cháu Lu- y-da tôi cũng nghĩ vậy. Bây giờ chúng ta hãy đi sang chỗ nó thì cậu khắc thấy.
Bá tước vẫy tay, người gia nhân im lặng đẩy xe ra cửa. Hen-rích và Lút theo sau, rẽ vào một hành lang rộng rãi dẫn đến cánh bên phải tòa lâu đài. - Vào thưa với nữ Bá tước có khách - Bá tước thấy cô hầu mở cửa phòng liền bảo. Nhưng Lu-y-da chưa ra ngay. Trong lúc chờ đợi, Bá tước đã kịp giới thiệu cho khách biết lịch sử mấy bức tranh trang hoàng trên tường phủ lụa xanh lơ. Ở đây treo những tác phẩm của các họa sĩ mới nhất, nhưng sau khi được chủ nhân giải thích khách vẫn chưa rõ hết ý nghĩa của chúng. Quả nhiên bản thân Bá tước cũng chả sành hội họa lắm nên thuyết minh hơi lúng túng và luôn luôn luôn giở giọng châm biếm. - Tôi chả thờ phụng một trường phái nào trong nghệ thuật cả - cuối cùng lão thú nhận - Song con cháu cũng như mọi người phụ nữ không muốn lạc hậu về thời trang. Kìa cháu đã đến. Một thiếu phụ trạc tuổi ba mươi dáng người cao, gầy, bước vào phòng. Á bận áo đen bó sát người, cánh tay áo dài diêm dúa, may bằng thứ hàng trong suốt. Khi bước qua ngưỡng cửa, ả đưa tay lên sửa lại mái tóc và tấm khăn san đen mỏng dính rủ xuống hai vai như hai chiếc cánh. Rõ ràng kiểu áo may có dụng tâm. Lại còn điệu bộ của nữ Bá tước. Ả cố ý để tay sau đầu, đưa đẩy đôi mắt xanh liếc nhìn khách. Ả chẳng có một vẻ đẹp gì là tự nhiên cả: đôi lông mày kẻ đều như một sợi chỉ và đôi môi tô son cho bớt mỏng đi, không hòa hợp với khuôn mặt dài thuồn thuỗn. - Ông đưa Nam tước đến chơi nhà đấy à, ông thật đáng yêu, ông Lút ạ! - Á nói uốn lưỡi như hát và đưa mắt suồng sã ngắm Hen-rích từ đầu đến chân. - Cháu ạ, hơn nữa , Nam tước lại là con giai một người bạn cũ của bác - Bá tước nói thêm. - Cháu biết rằng bác đã mời Nam tước trọ ở đây. - Bác cốt mời các vị khách sang đây để cháu xác minh lời mời của bác. - Cháu không những chỉ xác minh, mà còn thiết tha yêu cầu Nam tước không chối từ lời mời của cháu và của bác! Đúng thế, vì rằng... xin ông tha cho tôi cái tính bạo mồm bạo miệng, về sau ông sẽ quen dần, tôi mời ông đến trong lâu đài không phải chỉ cốt lợi cho ông mà còn tính lợi cả cho tôi nữa. - Tôi cũng chưa rõ là mình có thể giúp được việc gì, nhưng nếu quả như lời bà nói thì cũng cứ vui mừng đã. - Ở xứ này không yên ổn gì đâu mà chúng tôi thì cô đơn lắm! Có khi thật dễ sợ. Vâng, vâng, ở nước Ý thần thánh này bây giờ đã đến nỗi là sông ngay nơi quê cha đất tổ, trong lâu đài của mình thê mà đêm đêm vẫn phải run bắn người lên vì khiếp sợ đấy. - Đàn bà các cô thì chỉ hay phóng đại lên thôi! ở trong thành luỹ vững chắc như thế này còn gì nữa! Chỉ cần canh phòng cẩn mật hơn tí nữa thôi... Nam tước là sĩ quan, chắc ông có thể giúp đỡ chúng tôi một tay. - Tôi xin vui mòng giúp ngài trong việc huấn luyện đội vệ binh và nếu cần tôi sẽ tăng cường cho nó. - Rất cảm ơn Nam tước. - Ngài chỉ cần có thế thôi ư? - Tôi mời ông làm hiệp sĩ1 của tôi. Như thế ít quá chăng? Không, chức trách của hiệp sĩ không hạn chế - Lu-y-da nhấn mạnh mấy lời sau cùng một cách ý nhị. Hình như nói nhiều đâm mệt nên Bá tước lại ngả đầu vào gối. Thấy thế Hen-rích và Lút liền đứng dậy. - Xin Bá tước thứ lỗi, chúng tôi đã làm mất nhiều thời giờ của ngài- Hen-rích xin lỗi. - Ô! Lão đâu dám! Chính lão phải xin các ông bỏ qua cho tuổi già nua lẩm cẩm. Già yếu rồi ngồi nói chuyện vui như thế mà cũng không còn sức nữa. Lu-y-da, cháu mời khách ở lại chơi nhé! Dẫn Nam tước đi xem phòng. Xin Nam tước cứ tự nhiên cho như ở nhà! Còn ông Lút, rất mong ông đến chơi luôn. Bá tước gật đầu chào, gia nhân đẩy xe ra cửa. - Nào bây giờ chúng ta làm gì hả các ông? Các ông xơi cơm ngay hay là hãy đi xem phòng riêng của Nam tước đã!- Khi Bá tước đi rồi, Lu-y-da hỏi. - Có lẽ ta làm xong công việc đi đã - Lút đề nghị. - Ông Lút ạ, ông lúc nào cũng chi li và chỉ quan tâm đến công việc - Lu-y-da châm biếm. - Trái lại, tôi thì quá lãng mạn! Tôi không muốn trong bữa tiệc phải nghĩ đến chuyện xem phòng ở của Nam tước và chúng ta sẽ ăn mừng nhà mới luôn thể. Lu-y-da bấm chuông gọi người hầu gái và ra lệnh khẽ. Sau đó ả đưa khách về cánh bên trái, nơi mình ở. - Tôi ở bên này, còn bốn phòng bên kia thuộc quyền của Nam tước: phòng làm việc, phòng sách, phòng ngủ và phòng khách. Có một điều rất thuận tiện: phía này có một lối kín đi ra vườn. Ông có thể ra vào theo lối đó mà không lọt vào mắt tôi đâu. - Nếu thế thì e rằng tôi chả bao giờ dùng cửa ngách này đâu. Lu-y-da nhìn Hen-rích giây lâu rồi lại quay sang nhìn Lút. Á sỗ sàng ve vãn hai sĩ quan. Trong lúc ăn, Hen-rích rùng mình nghĩ rằng làm hiệp sĩ cho nữ bá tước này không dễ dàng như anh tưởng.-------------------- 1. Đây có nghĩa là võ sĩ hộ vệ các phu nhân quận chúa, tiểu thư vv... trong các gia đình quý tộc (ND).
Hôm sau, Cuốc mang đồ đạc của Thượng úy đến lâu đài, song Hen-rích ngày hôm đó không gặp vì anh bận công tác đến khuya mới về phòng riêng. Không đụng đến bữa ăn tối mà Lu-y-da đã có nhã ý sai người mang đến cho anh, Hen-rích cởi áo quần lên giường nằm ngay, mong ngủ thiếp đi để quên hết những ý nghĩ nặng nề dằn vặt anh cả ngày hôm nay sau khi gặp Mi-le. Nhưng chẳng chớp mắt được mà cũng chẳng quên được. Hen-rích hết tắt đèn, lại bật đèn, ngọn đèn tỏa ánh sáng xanh êm dịu, vén màn lên rồi lại buông màn xuống, nằm ngửa chán lại quay sang nằm nghiêng, kéo chăn lên trùm đầu như hồi còn bé, nhưng vẫn thấy bực bội khó chịu và lại càng trằn trọc hơn. Không thể nào quên được bản mệnh lệnh đọc sáng hôm nay. Trong mệnh lệnh thông chế Két-xen-rinh1, Tư lệnh trưởng các đạo quân Đức đóng ở Y, trình bày rõ ràng từng chỗ một kế hoạch tảo thanh nhân dân địa phương mà Hen-rích đã biết là do Béc-gôn thảo ra từ mùa hè. Từng phần một của bản mệnh lệnh đểu ăn khớp với những ý kiến của Béc-gôn. Cả phần đầu lẫn phần thứ hai đều nói: "Bất cứ ở đâu hễ biết có những tổ chức du kích là phải bắt một số dân địa phương làm con tin, nếu du kích hoạt động là đem số con tin đó ra bắn ngay". Hen-rích vẫn nhớ câu Béc-gôn đọc cho anh nghe trong đoạn này: - Chỉ cần có con tin thôi, còn viện lý do để bắn thì bất cứ anh thượng sĩ nào cũng có thể quyết định được. Thế là kế hoạch Béc-gôn đã được thông qua và thực hiện. Biết đâu trong lúc Hen-rích đang nằm trên chiếc giường rộng rãi này, trong nệm chăn êm ấm này thì ở Tổ quốc, những làng mạc, thành phố vùng sông Đơ-nhi-ép đang rừng rực bổc cháy, hàng ngàn người gục chết. Và ở đây, ở cái vùng yên tĩnh này của đất Y máu của những người vô tội cũng sẽ đổ. Máu sẽ lênh láng trước mắt anh! Và anh phải bó tay ngồi nhìn, không có cách nào giúp họ thoát khỏi những sự đàn áp mà Mi-le sắp sửa thực hiện theo lệnh của Két- xen-rinh. Mong sao chóng biết tin "Người bán đồ cổ", dù sẽ phải nhận một nhiệm vụ khó khăn nhất. Ngọn đèn nhỏ màu xanh lơ này chiếu ra một ánh sáng ảm đạm quá! Hay là bật đèn trên trần lên mà đọc sách cho tới lúc mệt quá thiếp đi! Hen-rích chống cùi tay nhổm dậy, bỗng nhìn thấy một bức tranh lớn treo trên tường trước mặt. Anh với tay vặn đèn, căn phòng sáng rực lên. Không cần đứng dậy nữa, cứ ở trên giường cũng trông rõ bức tranh. Họa sĩ minh họa một cảnh trong "Đêm Vác-phô-lô-mép-ski". Trên bức tường đá lớn của tòa nhà, bập bùng ánh lửa của một đám cháy xa. Dưới chân tường một cụ già bị chọc tiết nằm gục trong vũng máu. Đôi mắt của người chết ngây dại, lạnh lùng nhìn Hen-rích. Đứng bên cạnh cụ già là một tên khổng lồ ngực phanh trần. Tay trái hắn túm lấy lọn tóc của một thiếu phụ trẻ tuổi, kéo ngược ra phía sau, tay phải vung thanh đao lớn đẫm máu. Thiếu phụ ôm ghì vào lòng một em bé trần truồng có lẽ vừa mới bị lôi ra khỏi chiếc nôi ấm áp. Đôi mắt người mẹ đầy vẻ kinh hãi, van lơn, sự đau khổ đã quá sức chịu đựng của con người. Thiếu phụ cố sức quay lưng lại phía tên sát nhân để che chở cho đứa con. Trong đôi mắt tên đao phủ lóe lên ánh lửa điên cuồng và hung dữ của ác thú. Hen-rích dán mắt vào bức tranh hồi lâu. Anh vụt có cảm giác rằng nhân vật trong bức tranh đang sống. Tay người thiếu phụ run run che chở cho đứa bé, lưỡi dao của tên sát nhân hoa lên... Không, không phải con dao mà là lưỡi lê, dài, nhọn, đẫm máu. Còn tên sát nhân mặc quân phục SS cấp tướng. Kìa nét mặt... nét mặt... tóc mượt, ria xén gọn gàng... Đúng là Béc-gôn! Phải cất ngay bức tranh! sắp mê hoảng mất! Hen-rích nhảy vọt dậy vô tình làm rơi bình nưốc đánh "choang". - Thưa Thượng úy, cái gì thế?- Cuốc mặc áo quần lót chạy vào hỏi. - Tớ với tay tắt đèn nhưng đụng phải cái bình. Cậu nhật mảnh vỡ và cất bức tranh kia đi, tớ khó chịu với nó lắm. Cuốc đi rồi, Hen-rích lại lên giường nằm. Anh tự thấy xấu hổ quá - Sao lại không tự chủ được như thế! Cân não rắn như thép cơ mà, đó là vũ khí chủ yếu của anh, có thể nói là vũ khí độc nhất! Mới tự hứa với mình ở Pa-ri đấy!... Thôi đừng nghĩ gì nữa, ngủ đi, đừng tự trách móc nữa! Thế này nhé: bình tĩnh, nằm duỗi chân thoải mái, hít vào... thở ra... thở nữa... nữa... cho đến khi nào thở không đều nữa... và đếm: một, hai, ba, bôn...---------------- 1. Tội phạm chiến tranh đã bị kết án tử hình ở tòa án quân sự Nuy-rem-he nhưng về sau được Mỹ che chở nên lại thò măt ra ở Tây Đức (ND.).
Nửa giờ sau, Hen-rích đã ngủ thiếp đi cho đến mười giờ sáng mới thức giấc. - Cuốc, sao không đánh thức tớ? - Dạ, tôi thấy Thượng úy ngủ ngon quá... Hen-rích đến chỗ đặt máy điện thoại. - "Chàng rể" đấy à? Tôi hôm nay hơi khó ở nên đến chậm một tý - Nếu "bác" có hỏi tôi thì kiếm cớ nói hộ nhé! Tốt lắm! Thế thì tôi đến "thầy dòng" có tý việc, rồi lại anh. Sau khi ăn sáng, Hen-rích đã sắp sửa ra đi thì người hầu gái vào. - Ông cho phép dọn bàn ạ?- không hiểu sao cô ta lại dùng tiếng Pháp. - Cô cứ làm, lần sau những việc này thì cô cứ nói với anh ấy - Hen-rích hất hàm về phía Cuốc. Cô hầu phòng liếc mắt về phía anh lính hầu. Cuốc đỏ mặt lên. Hen-rích quyết định đi bộ từ nhà đến phố để có thời giờ suy nghĩ cách đối phó với Mi-le. Lút nói đúng lão trưởng phòng SS được Béc-gôn khen thưởng đâm ra vênh váo kiêu hãnh. Chắc hắn nghĩ rằng, bây giờ hắn có thể phớt Phôn Gôn-rinh? Phải cho hắn một bài học! Cứ dùng uy thế của chàng rể ông quan to mà dọa bóng hắn một câu... cái ngữ nhát như cáy ấy, nhất định run ngay.Hen-rích tới trụ sở SS ở một căn nhà độc lập, không xa phòng tham mưu lắm. - Vào phòng thủ trưởng của anh đi đằng nào? - Hen-rích hỏi tên lính gác cầm tiểu liên. - Trên gác, - hắn không thèm nhìn, trả lời buông sõng. - Đồ khốn kiếp, ăn nói với sĩ quan thế đấy à? - Hen-rích mắng tên lính gác. Bọn Giét-ta-pô đứng hút thuốc gần đấy tò mò quay lại nhìn. - Nói đúng theo điều lệnh chứ còn gì nữa! - tên lính gác hỗn xược trả lời, mắt hắn hấp háy ra ý chế giễu. - À, mày dám láo! Tiểu đội trưởng! - Hen-rích hầm hầm quát gọi tên hạ sĩ quan đang đứng trong đám lính. Tên hạ sĩ quan tiến lên đứng nghiêm chào. - Nói với ông Mi-le rằng Nam tước Phôn Gôn-rinh yêu cầu ông ấy ra đây ngay lập tức. Gã tiểu đội trưởng chạy vào và chưa đầy một phút Mi-le đã tất tả bước ra. Hắn lộ vẻ hồi hộp lo lắng. - Có việc gì thế? - Chính tôi muốn hỏi ông câu đó! Lính tráng đâu cả mà để lại bọn súc vật này gác cửa cho nó hỗn láo với sĩ quan? Mắt Mi-le nheo lại như mắt mèo. Hắn lừ lừ tiến đến quai cho tên lính một quả rõ mạnh khiến tên này lảo đảo suýt ngã. - Đổi gác ngay tên ngu xuẩn này đi và tống nó vào nhà giam! Tao sẽ nói chuyện sau và sẽ dạy lễ phép cho nó. Mi-le khoác tay Hen-rích, đưa anh lên gác, vừa đi vừa xin lỗi. - Ba tôi nhận xét không oan chút nào. Gặp tôi giữa đường ba tôi có ý nói rằng khen ông hơi vội vã - Hen-rích lạnh lùng ngắt lời hắn - Đến lính SS mà cũng đâm ra quên cả chức trách nữa thì... - Nam tước, xin lỗi ông lần nữa, tôi xin cam đoan đây là trường hợp độc nhất thôi! Chả nhẽ chỉ vì một thằng ngu mà có thể phá hoại tình bạn chân thành, một tình bạn đã được thử thách giữa chúng ta. Để tôi sẽ dạy cho nó... - Mi-le nắm chặt tay lại, và Hen-rích hiểu rằng hắn đã hoảng sợ thật. - Thôi được, chuyện qua rồi thôi! - Hen-rích ra điều độ lượng. Hai người bước vào phòng khách của Mi-le. Trong phòng ngoài Cu-bít và tên thượng sĩ Giét-ta-pô còn có một người lạ mặt mặc thường phục. Trông thái độ hắn đường hoàng, Hen- rích biết ngay không phải là người bị bắt. Anh liếc nhanh quan sát và đã ghi nhớ được những nét đặc biệt của hắn. Lông mày rậm, gần như che kín mắt. - Đưa anh ta qua sân ra cửa nách!- Cu-bít hạ lệnh cho gã thượng sĩ và chạy lại gặp Hen-rích. - Nam tước, thật hân hạnh được tiếp ông ở ngôi đền thờ công lý và trừng trị của chúng tôi! - hắn nói với giọng trào phúng như thường lệ. - Ông hứa ngày đêm cầu nguyện cho tôi, nhưng mong rằng không phải cầu nguyện trong ngôi đền này. - Không, ở đây chúng tôi làm các thứ lễ khác! - Cu-bít cười nham hiểm - Tôi sẽ đóng vai quỷ Sa-tăng... Gượng đùa một tí thôi, chứ tôi đang lo lắng cháy ruột cháy gan đi đây! Ông có đem đến đấy chứ? - Như đã hứa, một ống. - Đa tạ đại nhân!- hắn nghiêng đầu rất điệu và đi ra, còn Hen-rích thì vào phòng Mi-le. - Ông Mi-le ạ, hôm qua tôi suy nghĩ nhiều về bản nhật lệnh của thống chê Két-xen-rinh. Tôi đã nghiên cứu bản mệnh lệnh này. Tôi sợ công việc của ông sẽ tăng thêm - Hen-rích ngả mình vào chiếc ghế bành đối diện với Mi-le và mào đầu câu chuyện. - Mệnh lệnh cũng có phần nới tay cho tôi ít nhiều. Chẳng phải làm "ngoại giao" với cái quân súc vật mà người ta gọi là "nhân dân địa phương" ấy nữa. Tôi thì tôi khẳng định rằng mỗi một đứa chúng nó nếu không phải là du kích thì cũng là ủng hộ du kích chứ chẳng thoát được. Ông xem đấy, mình đến đây hôm trước thì hôm sau nó bắn vào xe tôi và giết mất tên lái xe! - Thế ông định dùng những biện pháp gì để đối phó? - Hiện giờ chưa đủ lực lượng để làm một cuộc hành binh lớn. Nhưng sẽ làm trong một ngày gần đây. Ông và tôi sẽ tổ chức những cuộc săn lùng bọn Ý. Bây giờ thì tôi tập trung tinh thần vào việc tổ chức nội gián ở trong nhân dân địa phương.
"Đúng rồi, tên lông mày rậm là một trong những tên nội gián đó" - Hen-rích nghĩ thầm. - Này nhưng tôi mời ông đến về việc khác kia đấy. Trung tướng chưa nói gì với ông à? - Chưa. - Tôi biết ngay! Thế mà ông ấy hứa sẽ suy nghĩ và trao đổi ý kiến với tôi. Mặc cho tôi đêm không ngủ được vì lo lắng trách nhiệm đổ lên đầu, còn ông ấy thì cần quái gì! - Và ông định dùng tôi làm thuốc ngủ à? - Đừng đùa, ông Hen-rích. Tôi thật không còn bụng dạ nào mà đùa đâu. Số là tôi có nói cho Trung tướng biết những câu chuyện trao đổi giữa ông với tôi và có đặt vấn đề thuyên chuyển ông sang làm việc ở chỗ tôi. Tôi rất cần sự giúp đỡ của ông! - Nghĩa là ông nói thẳng với Trung tướng và chẳng thèm hỏi ý kiến tôi trước? - Tôi không thể trì hoãn được, ngoài những trách nhiệm thường xuyên rồi lại còn phải gánh thêm một trách nhiệm đặc biệt nữa, có thể nói là một nhiệm vụ khó khăn nhất: Bảo vệ phía ngoài một công trình rất quan trọng mà tôi cũng hoàn toàn không biết tí gì về nó cả. Mi-le làm ra vẻ quan trọng đến nỗi Hen-rích phải mỉm cười. - Xin nhắc lại rằng tôi không thể cười đùa được nữa. Cấp trên đã công khai báo cho tôi biết rằng nếu ở đây xảy ra việc gì là tôi mất đầu, mặc dầu tôi chỉ chịu trách nhiệm bảo vệ bên ngoài. Việc bảo vệ bên trong giao cho một đội vệ binh đặc biệt của gã thiếu tá Sten-ghen nào đó... - Tôi chả hiểu là tôi có thể giúp ông được việc gì? Điều tra xem đấy là công trình gì chăng? - Tôi muốn giao nhiệm vụ bảo vệ nhà máy cho ông. Hen-rích suy nghĩ. Anh chưa nhận được chỉ thị của "ông già bán đồ cổ" việc thuyên chuyển công tác sang sở mật thám SS cho nên không dám nhận lời với Mi-le. Nhưng chắc đây là công trình gì cực kỳ quan trọng, một khi mà ngay bản thân Mi-le cũng chả biết rằng hắn phải bảo vệ cái gì. - Thế ý ông như thê nào? - Tôi có thói quen là trước khi quyết định một việc gì bao giờ cũng phải cân nhắc kỹ càng mọi điều hơn lẽ thiệt đã. - Nhưng chúng ta chả đã bàn về việc ông chuyển sang làm bên chỗ tôi từ bao lâu nay rồi là gì, và ông đã có đủ thời giờ để suy nghĩ đấy chứ. - Lúc ấy mới là câu chuyện chung chung, còn bây giờ ông lại để ra ý kịến hoàn toàn cụ thể. Trước khi nhận lời, ít nhất tôi cũng cần phải tìm hiểu nhiệm vụ tương lai của mình và đi xem qua công trình đó một lượt đã chứ. -Chỉ ở bên ngoài thôi... - Mi-le nhắc. - Tất nhiên là những cái gì ông có thế chỉ cho tôi. Tôi sẽ cân nhắc nên nhận việc gì, từ chối việc gì, sau đó mới trả lời cho ông được. Bởi vì tôi cũng chả muốn mất đầu đâu. - Thế thì ngay hôm nay chúng ta sẽ đi xem cái công trình chó chết này. - Có xa không? - Cách thành phố chừng ba cây số. Cái công trình đã làm cho tên chánh mật thám SS mất ngủ này nằm trong một thung lũng, gần đập thủy nông gần như sát cạnh Cát-sten La Phông. Nhưng đường vào rất quanh co hiểm trở khiến người ta có cảm tưởng rằng phải đi khá xa. Thực ra thì chỉ phải đi chừng 3 cây số. Quãng đường rải nhựa nhỏ hẹp uốn khúc như con rắn lượn giữa những mỏm đá, trườn xuống vực thẳm rồi lại bò lên dốc và đột ngột chạy vòng qua cánh cổng sắt hình như được tạc vào bức tường đá cao. Hai bên cổng lù lù hai lô cốt boong ke khổng lồ xây bằng xi-măng cốt sắt. Khi đang ở trong văn phòng, Mi-le đã gọi điện thoại báo trước cho "thằng cháu" rằng hắn sẽ cùng thượng úy Phôn Gôn- rinh đi đến đấy bằng chiếc xe số mấy... Xe ô-tô vừa tới gần đã thấy một sĩ quan từ trong lô cốt chui ra. Sau khi xem xét giấy tờ của Hen-rích và Mi-le rất cẩn thận, hắn lại chui vào lô cốt. Cánh cổng tự động mở ra và lúc chiếc xe chạy qua lại tự động đóng vào. - Đấy, tất cả công trình đang ở trước mắt ông, sao nó không sụp quách đi cho rảnh! - Mi-le càu nhàu nguyền rủa và trỏ bức tường thứ hai cách bức tường thứ nhất khoảng ba chục thước. Chúng tạo thành một hành lang rộng vây quanh hào. Một dãy lô cốt boong ke xây cách đều nhau ven bức tường thứ nhất về phía trong. Từ đó bọn lính có thể kiểm soát hết khu vực này. Trên bức tường thứ hai, chiếc vỏ thép của công trình, nòng súng máy tua tủa chĩa ra từ các lỗ châu mai. Một hàng rào dây thép gai chăng dọc bức tường. Bọn lính SS đi đi lại lại lố nhố sau hàng rào. - Đây là vành đai ngoài và là phạm vi của chúng ta - Mi-le giải thích - Tới hàng rào dây thép là hết. Quá vào trong là phạm vi của đội vệ binh của Sten-ghen. Ông cũng thấy đấy, chả có gì phức tạp cả. Công việc của chúng ta cũng ít thôi. - Thế mà ông lại cứ dẫy nó ra - Hen-rích mỉm cười ranh mãnh - Nào chúng ta hãy đi khắp phạm vi của mình một vòng để đại khái nắm được chiều dài của nó. Mi-le thong thả đi dọc theo bức tường trong khi Hen-rích yên lặng ngắm bức tường. Trong tường có cửa nhỏ, chắc để cho bọn bảo vệ ra vào. về phía Bắc và Nam cũng có cổng lớn giống như cái cổng mà xe ô-tô đã chạy qua. - Ông Hen-rích, ông quyết định thế nào?- Khi hai người quay về Cát-sten La Phông, Mi-le hỏi. - Tôi đã hứa là sẽ suy nghĩ. Công việc quá quan trọng cho nên không thể vừa đi vừa quyết định được. Đối với một thiếu tá SS như ông đã từng tham gia đảo chính mà người ta còn giấu không cho biết là ông phải bảo vệ cái gì thì tôi xin cam đoan với ông rằng đây là một công trình cực kỳ quan trọng và phức tạp chứ không phải là nhà máy bia nước ngọt hay nước ép hoa quả. Gánh lấy trách nhiệm bảo vệ có nghĩa là mất đầu dễ như chơi. Mi-le thở dài sườn sợt và từ đó không giục Hen-rích gì thêm nữa. Hắn ngồi yên cho đến lúc về tới thành phố. - Nếu giao việc này cho Cu-bít thì sao? - Mi-le nhìn Hen-rích có vẻ dò xét. - Cứ để cho đầu óc thư thái rồi hãy nghĩ thì mới đi đến quyết định chính xác được. Xe ô-tô đỗ lại trước phòng tham mưu, Hen-rích hứa với Mi-le rằng ngày mai sẽ ghé qua chỗ hắn, rồi anh bước xuống xe. - À, cậu có thư - Hen-rích vừa đặt chân vào phòng. Lút đã báo tin ngay. Hen-rích nhìn dấu bưu điện. Trong tám dấu chằng chịt anh nhận thấy cái dấu đầu tiên là của bưu điện Thụy Sĩ. "Sau hãy đọc" - Hen-rích chặc lưỡi và lơ đãng nhét bức thư của Lô-ra vào túi