- Anh Hen-rích, trung tướng giao cho anh một nhiệm vụ khẩn cấp đây - Lút nói - Phải chọn một địa điểm thuận tiện để bắn thử súng cối. Chiều dài của bãi bắn phải hơn 600 mét, chiều rộng hơn 200 mét. Làm sao cho bãi bắn đừng có cây cối và khỏi phải đặt trạm gác.
- Thế có cỏ có được không?
- Nên định hướng cho bãi bắn. Sẽ bắn thử đạn cháy loại mới. Tôi thấy là - Lút nói tiếp và bước lại tấm bản đồ trải trên bàn - ở chỗ này, về phía tây bắc Xanh Rê-mi có một cao nguyên có thể dùng được. Sau khi ăn cơm trưa xong, anh đến đấy xem. Phải đi ngựa, xe ô tô không vào đấy được. Mang theo hai tên lính của đại đội cảnh vệ và nên cầm đi một khẩu tiểu liên.
- Khẩu súng lục mười sáu phát của tôi cũng chả kém gì tiểu liên.
- Phải cẩn thận đấy, có tin cho biết là bọn du kích vẫn xông xáo ở ngoại thành.
- Tôi sẽ đi ngay.
Mười lăm phút sau. Hen-rích đã lên đường với một tên lính chăn ngựa đeo tiểu liên đi hộ vệ.
Được năm cây số thì hết đường cái và phải lần theo con đường mòn dốc ngược để trèo lên cao nguyên. Ngựa sợ dốc nên cứ lồng lên.
- Anh đứng lại đây giữ ngựa và chờ tôi - Hen-rích ra lệnh và ném dây cương cho tên chăn ngựa rồi bắt đầu lên dốc, trong chốc lát đã trèo đến cao nguyên. Khoảng đất này rộng thực, dài chừng một cây số, rộng chừng bốn trăm mét, nằm dưới chân ngọn núi đá cao. Ngoài lớp cỏ mượt ra, ở đây chẳng có cây cối gì cả. Chỉ mãi tận đằng mép cái hình đa giác nhân tạo này mới thấy lô nhô mấy bụi cây cành lá um tùm. Những tảng đá lớn bao bọc lấy bãi này.
Cũng chỉ cần thế này thôi! - Hen-rích nghĩ thầm và bắt đầu đi vòng quanh bãi. Khi anh rồi núi đá rẽ vào dưới lùm cây thì chợt nghe tiếng người từ đâu vẳng đến. Hen-rích ngoái nhìn quanh và trông thấy phía bên kia cao nguyên hai thường dân Pháp vừa mới ló ra khỏi núi đá. Người già hơn khoác khẩu tiểu liên Đức trên cổ. Người kia không đeo súng. Họ đi về phía vườn nho, vừa đi vừa trò chuyện ầm ỹ.
Hen-rích thoáng có ý nghĩ là mình đã rơi vào tình thế tiến thoái lưõng nan. Làm thế nào bây giờ? Khẩu súng lục tự động của anh thì không chê vào đâu được, mà hai người nọ lại cứ đi lững thững thậm chí chẳng buồn liếc nhìn xung quanh nữa. Để cho họ tới gần và rút súng ra lia trong khi họ chưa trông thấy mình? Nhưng họ đâu phải là kẻ thù! Đó là những người bạn, cũng như anh, đang chiến đấu với kẻ thù, kẻ thù chung của anh và của họ. Bước ra đón họ và nói chuyện một cách hòa bình chăng? Nhưng chắc anh sẽ không kịp mở miệng đâu! Chỉ cần thoáng thấy bóng quân phục sĩ quan Đức là họ nổ súng ngay tức khắc. Cứ nấp mãi sau gốc cây hay sao? Nhưng cuối cùng thể nào họ cũng trông thấy vì hai người du kích đang đi thẳng đến vườn nho dưới rặng cây.
Nép mình sau gốc cây, Hen-rích nắm chặt lấy báng súng lục và dán mắt vào hai người ấy. Họ đã đến gần. Khi họ còn cách anh chừng sáu chục thước. Hen-rích thình hình nhảy ra khỏi chỗ nấp và quát to:
- Haut les mains1!
Vì bất ngờ nên hai người du kích đứng sững lại và khi thấy nòng súng đen ngòm chĩa về phía mình, họ từ từ giơ tay lên.
Nhận thấy anh chàng trẻ tuổi hơi ngọ nguậy, Hen-rích liền thò tay trái rút phăng khẩu súng lục nữa ra và nghiêm khắc bảo:
- Không được bỏ tay xuống!
Hai người du kích nhìn hai nòng súng với cặp mắt hình như tuyệt vọng.
- Nếu các anh tuân lệnh tôi, tôi xin bảo đảm không những là tính mạng mà cả tự do cho các anh nữa - Hen-rích đổi giọng bảo.
- Nói dối! - Người đứng tuổi hằn học thốt lên.
- Các anh có thể đi khỏi nơi này. Chỉ cần nhớ là nếu anh nào chực buông tay xuống mó vào súng thì tôi sẽ bắn ngay lập tức. Mà tôi đã bắn thì có chạy đằng trời cũng không thoát nổi.
Người du kích già nhìn anh thanh niên như dò hỏi.
- Hễ chúng ta quay lưng lại là hắn lia luôn đấy - anh này giận dữ nói.
- Thế tại sao tôi không bắn các anh ngay lúc này, khi hai tay tôi cầm hai khẩu súng lục? Tôi chỉ cần khẽ bóp cò là các anh sẽ đi đời... Không cần phải nói lôi thôi gì nữa. Nhưng dặn các anh một điều: du kích lúc nào cũng phải cầm súng ở tay chứ không phải là bỏ trong túi. Đằng này các anh cứ ung dung như đi dạo mát trên bãi biển, thế mà cũng gọi là lính! Thôi, đủ rồi, Tournez-vous2! Chạy thường, chạy!
Chàng thanh niên quay đằng sau và từ từ bước. Người du kích kia cũng bước theo. Thoạt tiên, họ đi thong thả, chắc đang chờ hai phát đạn vào lưng, nhưng dần dần họ bước nhanh hơn, sau đó co cẳng chạy, thỉnh thoảng ngoái nhìn lại.
Hen-rích cũng tiến về phía dốc để đi xuống khỏi cao nguyên. Hai người du kích đã chạy đến núi đá và bây giờ đang chăm chú theo dõi hành động của gã sĩ quan Đức kỳ quái này. Anh thân mật vẫy chào hai tù binh vừa được thả và vội vã xuống dốc.
Mấy phút sau hai người du kích chỉ còn thấy bóng hai con ngựa đang phi nước đại trên con đường về thành phố.
- Anh có hiểu tí gì không?- Người trẻ tuổi hỏi người già.
- Chịu - Người kia nhún vai.
Và cả người đàn bà đang nấp trong vườn nho theo dõi màn kịch vừa qua cũng chả hiểu gì hết.
Ngồi thụp xuống sau bụi cây, bà ta suýt chết ngất đi vì sợ, khi thấy gã sĩ quan Đức chĩa súng vào ngực Giăng Tac-van và Pi-e Coóc-vin. Đến nỗi bà ta phải bưng tai lại để khỏi nghe tiếng nổ. Nhưng không có tiếng nổ nào cả, mà bà lại được nghe lỏm được những mẩu đối thoại rất lạ lùng khiến bà cứ ngố người ra.
-----------------
1. Tiếng Pháp, có nghĩa là giơ tay lên - chúng tôi để y như trong nguyên vãn (ND).
2. Đằng sau quay (Tiếng Pháp).
★ ★ ★
Chưa đến nửa giờ, Hen-rích đã về tới nhà và vui vẻ báo cáo cho đại úy Lút về cái bãi bắn tuyệt đẹp mà anh đã tìm ra để thử kiểu súng cối mới. - Thế nhưng bao giờ mới bắn thử? - Anh hỏi Lút. - Một ngày gần đây. Trung tướng chúng mình là ủy viên Ban Giám khảo. Ông ta sẽ quy định thòi gian. Tôi cho rằng, ông ta không để lâu đâu. Hơn nữa, ở đây đúc cả đạn lẫn súng. - Về điểm này chắc hẳn anh đã nhầm. Quanh thành phố Xanh Rê-mi tôi chả thấy một chỗ nào có vẻ là một xí nghiệp lớn như vậy cả. Lút mĩm cười. - Thế trên đường đến bãi bắn anh không thấy một nhà máy nhỏ bên phải đường hay sao? - Cách chừng một cây số rưỡi ấy à? - Ừ, đúng nó đấy. - Không được! Cũng không thể gọi nó là nhà máy được kia. Như một xưởng tiểu thủ công thôi. - Đó chỉ là bề ngoài. Bề ngoài quả thực chả có gì giống một binh công xưởng lớn hết, bởi vì... Lút ngừng lại, định làm cho lời nói của mình có vẻ bất ngờ hơn - bởi vì nhà máy xây dưới đất! Ở đó có hơn một ngàn tù binh làm việc: Nga, Pháp, Ba-lan, Tiệp, tóm lại là những người không bao giờ được nhìn thấy mặt trời một lần nữa. Họ làm việc, ăn, ngủ và thậm chí... chết dưới đất nữa. Người ta sẽ chôn họ ngay dưới mặt đất. - Quỷ quyệt nhỉ!- Hen-rích buột miệng kêu lên. Quả thực anh sửng sốt trước cái tin đột ngột và có ích cho anh. Phải lập tức báo cho bộ tư lệnh Hồng quân biết. - Khi tôi nói là chôn họ ngay ở đấy thì không có nghĩa là người ta xây nghĩa trang ngầm dưới mặt đất đâu. Người ta thiêu xác họ, lấy gio bán rẻ cho nông dân địa phương bón ruộng. Dĩ nhiên, người mua không hề biết thứ phân bón đó lấy ở đâu ra... Anh thấy đấy, một sự tận dụng triệt để - Lút mỉm cười mai mỉa và kết luận. Hen-rích không thể không nhận thấy Lút nói câu cuối cùng với một giọng điệu chế giễu chua chát. Có tiếng chuông điện réo. - Trung tướng gọi tôi. Có lẽ chóng thôi. Nếu có thể thì anh cứ đợi ở đây. - Thôi, tôi đi tắm rửa một tí đây, đi đường bụi bặm lắm. Sẽ gặp nhau ở câu lạc bộ. Không phải chỉ có một mình trung tướng. Có cả tên thiếu tá Mi-le, trưởng ban mật thám ss. ngồi đối diện với lão. Lút rất ghét cái tên Giét-ta-pô tự phụ, láo xược này và vừa ngạc nhiên vừa khó chịu khi thấy hắn ngồi chễm chệ trong văn phòng tư lệnh... Chắc Mi-le xộc thẳng vào chỗ E-véc trong khi Lút đang chạy đi đâu chốc lát. - Anh Lút - lão trung tướng trỏ vào cỗ ghế bành bên cạnh Mi-le - Ông thiếu tá đến có việc cần và tôi muốn rằng anh cũng tham gia thảo luận, ông Mi-le muốn biết rõ ý kiến nhận xét của anh đối với viên sĩ quan đặc trách là trung úy Hen-rích Phôn Gôn-rinh. Lút ngơ ngác nhìn lão trung tướng rồi nhìn sang Mi-le. Cái mõm của hắn mới đáng tởm làm sao kia chứ! Nhất là cái mũi nhọn hoắt với cái cằm gãy làm cho hắn có vẻ một con chó săn hung hăng. Còn đôi mắt tròn ti hí thì nhìn xoáy vào mặt người ta một cách xoi móc, như hai mũi khoan. - Tôi quen biết trung úy Hen-rích Phôn Gôn-rinh kể từ ngày anh ấy mới đặt chân tới sư đoàn này và có thể nói tóm tắt rằng, đó là một sĩ quan có học thức, có khả năng và hoàn toàn đáng tin cậy. - Ông Mi-le thấy đấy, ý kiến của viên bí thư hoàn toàn giống ý kiến tôi - E-véc gật gù. - Thưa Trung tưống, tôi cũng không nghi ngờ gì Nam tước Phôn Gôn-rinh đâu, nhưng chúng tôi đã nhận được lòi tố giác - Mi-le giơ ngón tay, cười nham hiểm - lời tố giác đó cụ thể như thế nào thì tôi không thể nói ra đây được. Ngoài ra, chúng tôi vẫn có nhiệm vụ, như ngài đã biết, thẩm tra từng sĩ quan mới đến mà lại làm công việc dính líu tới các tài liệu mật. Thưa Trung tướng, chính vì vậy mà tôi phải đến đây hỏi ý kiến ngài. Và ngài cần giúp tôi trong việc này. - Nhưng ông Mi-le ạ, ông nên nhổ là không phải chúng ta bàn về một sĩ quan xa lạ nào, mà là bàn về Nam tước Phôn Gôn-rinh, ngưòi mà đại tá Béc-gôn biết từ tấm bé! Đại tá đã trực tiếp nói với tôi điều này. Mà bản thân đại tá Béc-gôn lại là bạn tri kỷ của ngài bộ trưởng Him-le. Hơn nữa, hiện nay, đại tá đang công tác tại Béc-lanh, trong tổng hành dinh của ngài Him- le! Ông thử tưởng tượng ngộ lỡ ra đại tá Béc-gôn biết được việc thẩm tra này thì sao! - Nhưng chúng tôi nhận được chỉ thị thẩm tra hết thảy mọi người, không trừ ai! Và hôm qua, tiếc rằng vì chưa nắm rõ lý lịch của trung úy Phôn Gôn-rinh nên tôi đã gọi dây nói báo cho thượng cấp biết về lời tố cáo bí mật mà chúng tôi vừa nhận được và cấp trên đã hạ lệnh phải thẩm tra ngay lập tức. Bây giờ mới biết mình vội quá! Nhưng, xin ngài tin là Nam tước không biết gì đâu. - Nhưng, chúng tôi có liên quan gì tới việc này? - E-véc hỏi, giọng hơi bực tức. - Chúng tôi cần sự giúp đỡ của ngài - Mi-le giải thích - Ngài cần phái Nam tước đi Li-ông. Việc này sẽ giúp chúng tôi thực hiện kế hoạch đã vạch ra. Tốt hơn hết là phái Nam tước mang tập công văn đến Bộ tham mưu quân đoàn. Những việc khác thì cứ phó mặc chúng tôi. Về kết quả việc thẩm tra chúng tôi sẽ xin báo riêng với ngài. Thưa trung tướng, mong rằng ngài sẽ giúp cho và xin cam đoan là không ai biết việc này đâu. - Được rồi - E-véc đồng ý - nhưng đừng đòi hỏi gì thêm ở chúng tôi nữa nhé. Thế cụ thể bao giờ cần phái Nam tước đi? - Hôm nay. Xe lửa khởi hành lúc 16 giờ 40. - Thiếu tá ạ, mong rằng từ nay ông sẽ không mang những vấn đề có liên quan tới viên sĩ quan của tôi đến đây để làm phiền chúng tôi nữa chứ? - Xin thú thực rằng chính tôi cũng rất lo lắng về câu chuyện này sau khi ngài cho biết về quan hệ mật thiết giữa Phôn Gôn- rinh với ngài Béc-gôn. Nhưng rút lui thì đã quá muộn, bởi vì chúng tôi đã nhận được nghiêm lệnh và đồng ý vối kế hoạch của thượng cấp về công việc thẩm tra này. Thế là chúng ta đã thỏa thuận về mọi mặt. Xin kính chào Trung tướng. Mi-le nghiêng mình chào và đi ra. - Đại úy ạ, tôi chẳng ưa cái tên tự phụ này chút nào - Khi cánh cửa đã khép lại, trung tướng bực tức bảo Lút - Nhưng chúng ta cũng chẳng có quyền từ chối. Dù sao cũng chớ nên để cho Hen-rích biết việc thẩm tra này. Nếu không, có thể hắn sẽ dùng thế lực của Béc-gôn mà gây cho chúng ta khá nhiều chuyện rầy rà đấy. Trêu vào tay ngài bộ trưởng Him-le thì chẳng khác gì cầm đuốc xông vào kho thuốc nổ. - Nhãi nhép như Hen-rích thật chưa bõ bèn gì đối với nanh vuốt của con chó sói Mi-le! - Nhưng nội nhật hôm nay anh phải cử Nam tước đến Li-ông ngay đấy. - Hen-rích là sĩ quan đặc trách, cho nên nếu có cử anh ấy mang công văn thường đến Bộ tham mưu quân đoàn thì anh ấy cũng chả nghi ngờ gì đâu. Thậm chí có lẽ anh ấy cũng chả biết trong phong bì có những gì. Nhưng việc còn lại thì chúng ta không chịu trách nhiệm. - Thế thì anh chuẩn bị tập công văn đi và thay mặt tôi giao cho Trung úy, rồi dặn mang đến Li-ông. Chỉ cần là chớ lộ ra điều gì cả. - Xin Trung tướng yên tâm.
✦ ✦ ✦
Hen-rích gặp một bà nông dân già cạnh cửa khách sạn Tăm- pơ-lơ. Chắc hẳn anh cũng chả trông thấy người đàn bà này, nếu bà ta không nhìn anh đăm đăm bằng cặp mắt dịu hiền và không cúi đầu chào rất lễ độ.
- Bonịour, monsieur1!
- Bonjour, madame1! - Hen-rích sửng sốt đáp lại. Theo nhận xét riêng, anh đã thừa biết là người Pháp hết sức tránh chào hỏi binh lính và sĩ quan Đức.
Bước vào khách sạn, Hen-rích định đi thẳng lên phòng mình nhưng dọc đường lại bị bà Tác-van giữ lại. Lần này môi bà không nở nụ cười nhà nghề của bà chủ khách sạn như ngày thường nữa. Nét mặt bà lộ vẻ cảm động, môi run run. Nhưng đôi mắt thì âu yếm lạ thường và thoáng vẻ dò xét.
- Ngoài phố nóng bức quá, Nam tưóc nhỉ - Bà Bác-van dịu dàng nói.
- Tôi chưa quen với cái thời tiết trái mùa như thế này - Hen- rích gật đầu.
- Ông có muốn uống thức gì man mát không?
- Thế bà có những thức gì ạ?
- Ồ, tôi sẽ kiếm cho ông một chai rượu sâm banh cũ tuyệt ngon.
Hen-rích bước vào phòng, còn bà Tác-van thì chạy vội đi đâu đó. Một phút sau bà quay lại với một chai rượu vang và một chiếc cốc.
- Thứ vang này ngon thực - Hen-rích nhắp thử một ngụm và khen. Bây giờ tôi mới hiểu là tại sao rượu sâm-banh Pháp lại nổi tiếng khắp nơi như vậy.
- Tiếc rằng đây lại là chai cuối cùng, tôi giữ nó để dành cho dịp nào đặc biệt.
- Thế thì nên để dùng trong gia đình và tôi không hiểu...
- Ồ, Nam tước ạ, hôm nay là ngày hạnh phúc của tôi.
- Tôi chả dám ba hoa, nhưng rất sung sướng được uống mừng ngày ấy. Tại sao bà không rót rượu cho mình?
Bà Tác-van mang đến một chiếc cốc nữa và Hen-rích tự tay cầm chai rượu rót đầy cốc. Rượu vang sắc vàng sóng sánh sau lớp thủy tinh mỏng.
- Thưa bà, chúng ta sẽ nâng cốc chúc mừng cái gì?
- Trước hết tôi muốn uống mừng sức khỏe Nam tước. Đặc biệt mừng ông... mừng riêng ông - Giọng nói của bà Tác-van run run, và bà lấm lét nhìn quanh mặc dầu trong phòng chả có ai cả. - Ồ, Nam tước đã đem lại cho tôi một cái ơn không thể nào quên được!
Không hiểu gì hết. Hen-rích ngơ ngác nhìn bà chủ khách sạn. Bà nghiêng người và như một kẻ âm mưu chuyện kín, thì thầm nói, có vẻ sợ ai nghe trộm.
- Phải, phải, một ơn lớn không bao giờ quên được! Tiếc rằng tôi không có quyền nói toạc ra đây. Ồ, ông ạ, tôi hiểu là trong cái thời buổi chó má này thì phải câm miệng hến! Nhưng tôi mong ông nhớ rằng mụ Tác-van này không đến nỗi vong ơn. Tôi luôn luôn, luôn...
- Tôi rất không muốn làm bà phật ý. - Hen-rích ngắt lòi - nhưng xin thú thật là tôi không đoán nổi ý bà định nói là gì đây.
- Nam tước ạ, tôi hiểu ông lắm! Tôi sẽ xin im, im lặng... im lặng cho đến cái lúc... được tha hồ reo to lên...
- Thưa bà, bà cảm động quá rồi đấy! Chúng ta sẽ hãy gác câu chuyện này... cho tới giờ phút mà bà vừa nói.
Hen-rích đứng dậy và chực đặt tiền lên bàn.
- Nam tước ạ, hôm nay tôi thết đãi ông đấy!
Ngạc nhiên về thái độ của bà Tác-van, về lời chào hỏi niềm nở của bà già nông dân đứng ngoài cửa khách sạn, Hen-rích cứ dạo mãi trong phòng và băn khoăn tìm cách cắt nghĩa những hiện tượng ấy. Tuy vậy, anh vẫn không thể tự giải thích nổi! "Phải chăng hôm nay cũng là ngày hạnh phúc của mình?" - Cuối cùng, anh chặc lưỡi và cầm lấy quyển từ điển, vì sực nhớ ra, hôm qua, đã giao hẹn với Mô-níc bắt đầu bài học từ buổi sáng.
Nhưng, lúc ấy cô Mô-níc đang ở cách nhà rất xa. Cô đứng trong sân nhà máy điện, sốt ruột đợi Phơ-răng-xoa và phát cáu vì anh ra chậm.
- Anh đã ra lệnh cho em là nếu không có gì cần thì đừng đến cơ mà - Phơ-răng-xoa nói vậy, nhưng khi thấy nét mặt lo lắng của Mô-níc, thì liền hỏi.
- Có việc gì thế?
- Có việc này vô lý lắm.
- Cụ thể là việc gì?- Phơ-răng-xoa nóng nảy hỏi dồn.
- Cách đây nửa giờ, bà Đu-ren chạy tới nhà em kể rằng chính mắt bà trông thấy một sĩ quan Đức bắt gặp anh Giăng và Pi-e Coóc-vin trên núi, cạnh vườn nho nhà bà...
- Tròi đất, thế là Giăng và Pi-e bị bắt rồi!- Phơ-răng-xoa rên lên.
- Hãy khoan! Không phải thế đâu! Gã sĩ quan tha cả hai người... lại còn chỉnh là thiếu đề phòng cẩn thận!
- Sa-a-a-o? Cô mất trí rồi. Hay là có lẽ bà Đu-ren này phát điên đấy?
- Bà Đu-ren hoàn toàn tỉnh táo, và bà ấy còn thề rằng đúng như vậy. Thậm chí bà còn nhận được mặt gã sĩ quan Đức.
- Tên nào vậy?
- Nam tước Phôn Gôn-rinh! Bà ấy nhận ra gã trong tiệm ăn nhà em vì mẹ em vẫn thường mua rượu vang của bà Đu-ren nên bà ta đến nhà em luôn.
- Lại Phôn Gôn-rinh!
Phơ-răng-xoa đưa tay lên sờ sờ sống mũi dài và ngồi xuống ghế băng. Mô-níc hồi hộp theo dõi vẻ mặt anh, nhưng không nhận thấy gì ngoài vẻ bốỉ rốì.
- Thế anh cắt nghĩa chuyện đó thế nào?- Cô ta không nhịn được.
- Bây giờ thì xin chịu. Hôm nay phải tìm cách gặp Giăng cho kỳ được, hỏi anh ấy cặn kẽ và nếu quả thực như vậy, lúc đó...
- Lúc đó thế nào?
- Bây giờ tôi chưa nói được thế nào cả. Vì bản thân tôi cũng chả hiểu gì sất... Một sĩ quan phát xít, một tên nam tước, bắt được hai du kích, rồi lại thả ra... Không, thế nào ấy chứ. Có thể là hắn khiêu khích chúng mình, làm cho chúng ta tin... Không, phải kết luận hết sức cẩn thận... Và em phải chú ý theo dõi gã nam tước này hơn nữa và phải coi chừng. Thế em đã đặt quan hệ như thế nào với hắn?
- Gã đề nghị em giúp gã nghiên cứu tiếng Pháp.
- Tất nhiên em đồng ý chứ!
- Vì nhớ mệnh lệnh nghiêm khắc của anh nên em phải nhận lời.
- Thế hắn đối xử ra sao? Em đã moi được điều gì chưa?
- Chưa. Hắn rất kín đáo, lễ độ và không có ý tán tỉnh em.
- Em trò chuyện với hắn những gì?
Mô-níc thuật lại câu chuyện nói với Hen-rích về tiếng Pháp và tương lai nước Pháp. Phơ-răng-xoa hỏi cô gái mấy vấn đề có liên quan tới Hen-rích, nhưng những câu trả lời hình như cũng chả giúp anh rõ thêm được tí gì.
- Gã nam tước này là một nhân vật bí hiểm - Phơ-răng- xoa đứng dậy - Dù sao cũng cần báo cho anh em mình đừng vô tình bắn vào gã. Có thể gã đúng thực là người chống phát- xít và muốn giúp chúng ta. Nhưng phải thẩm tra lại kỹ càng. Bây giờ thì hãy đề phòng, lợi dụng những bài dạy tiếng Pháp để dò la thêm.
- Rõ.
- Bảo mẹ cô và bà Đu-ren đừng nói gì với ai cả. Còn cô thì cứ làm như chưa biết chuyện gì.
Phơ-răng-xoa đẩy mạnh chiếc xe đạp và nói đùa thêm:
- Và để trả ơn gã đã thả anh cô, coi chừng không khéo cô lại cảm gã Nam tước này mất.
Mô-níc tức lườm anh và dận lên bàn đạp.
----------------
1. Chào ông (tiếng Pháp).
2. Chào bà (tiếng Pháp).
★ ★ ★
Vừa ăn bữa trưa xong và ai nấy vừa đứng lên thì Lút bước lại gần Hen-rích.
- Trung úy ạ, trung tướng mới giao cho anh một việc. Anh phải đi đến Li-ông. Chúng mình vào phòng tham mưu và tôi sẽ giải thích nhiệm vụ cho anh.
Dọc đường đến phòng tham mưu, Lút vốn tính hoạt bát, hôm nay, lạí cứ im lặng. Thấy bạn không vui nên Hen-rích cũng chẳng gợi chuyện.
Khi đã ngồi trong phòng làm việc, Lút cũng chưa chịu nói ngay vể nhiệm vụ của Hen-rích. Và anh đã bắt đầu thắc mắc về thái độ lạ lùng của gã bí thư trung tướng.
- Thưa Đại úy, trung tướng giao cho tôi việc gì thế? - Anh hỏi giọng trịnh trọng.
- Lút nhìn đồng hồ.
- Nam tước ạ, còn những một giờ bôn mươi phút nữa cơ. Xe lửa khởi hành đi Li-ông lúc 16 giờ 40 và anh phải mang đến Bộ tham mưu quân đoàn một tập công văn quan trọng. Công văn đã chuẩn bị xong. Anh có thể nhận ngay bây giờ.
Lút lôi trong tủ ra một chiếc phong bì đóng đầy dấu son đỏ và đưa cho Hen-rích. Anh xem xét kỹ lưỡng các dấu và cách niêm phong rồi nhét vào túi trong áo quân phục.
- Thưa Đại úy, xin chấp hành - Hen-rích điềm nhiên nói to và ký nhận vào sổ công văn.
Hen-rích thấy hình như gã bí thư nhìn mình với cặp mắt buồn bã.
- Hôm nay, anh không vui, phải không Lút! - Hen-rích thân mật hỏi.
Lút cau mày, lắc đầu xua tay ra ý chán nản và đi đi lại lại trong phòng.
- Thế này, Hen-rích ạ - Chợt gã dừng lại trước mặt Hen-rích, nhìn vào mắt anh và nói - Anh đi một mình, không có bảo vệ. Hãy giữ mình và dọc đường nên chú ý cẩn thận. Nên nhớ là công văn mật và phải bảo vệ nó như bảo vệ con ngươi mình. Đưa cho Tham mưu trưởng hay cho viên bí thư của ông ta. Và phải ký nhận hẳn hoi.
- Anh cử tôi đi tựa hồ không phải làm một việc bình thường mà như đi trinh sát ở mặt trận!- Hen-rích đùa.
- Có lẽ khó mà so sánh được công tác ở hậu phương và chiến đấu ngoài mặt trận bên nào nguy hiểm hơn. Cho nên dặn anh lần nữa là: cẩn thận, cẩn thận và cẩn thận.
- Anh Lút ạ, xin nhớ lời dặn của anh, xin tạm biệt!
Hai sĩ quan nắm chặt tay nhau.
Vừa chuẩn bị lên đường, Hen-rích vừa luôn luôn suy nghĩ về thái độ khác thường của mọi người ngày hôm nay. Trước tiên là bà nông dần, sau đó là bà Tác-van với những lời xa xôi bóng gió. Bây giờ lại đến vẻ mặt lo buồn của Lút và lời dặn dò đề phòng của gã. Hôm nay, gã thật là kỳ dị. Thực vậy, tại sao lại cử anh, sĩ quan đặc trách, mang công văn đi mà không cử sĩ quan liên lạc của phòng tham mưu? Và nếu công văn quan trọng như thế, sao lại không cho lính bảo vệ như trong điều lệnh đã qui định. Việc này là thế nào ấy. Chắc hẳn Lút biết rõ nhưng chẳng nói ra. Rõ ràng như vậy. Giữa hai người vẫn có quan hệ bạn bè thân thiết, mà nếu Lút im lặng tức là gã được lệnh phải im lặng... Thôi, đành phải chuẩn bị sẵn sàng để chờ đón những việc không hay.
Hen-rích xem xét lại tập công văn một lần nữa, bọc nó vào mảnh ni lông cẩn thận và nhét vào túi áo trong rồi cố sức cài khuy lại. Xong đâu đấy, anh lấy khẩu súng lục Van-te và chiếc bật lửa bỏ vào túi quần bên phải.
Hen-rích sắp đi thì Mô-níc tới gõ cửa.
- Thế còn bài học tiếng Pháp?- Thấy Hen-rích Phôn Gôn-rinh sửa soạn ra đi, cô ngạc nhiên hỏi.
- Cô Mô-níc ạ, tiếc quá, đành phải tạm gác nó lại tới khi tôi đi Li-ông về.
- Anh đi à? Sao đột ngột thế? Chắc là có việc rất cần?
- Có gì đâu, tôi xin phép đi thăm người bạn trong hai hôm thôi mà. Mang quà gì về cho cô nhỉ? Cô có dặn mua gì không?
- Không. Rất cảm ơn lòng tốt của anh nhưng tôi chả cần gì đâu. Chỉ chúc anh đi đường may mắn và chóng trở về.
- Đây là lời chúc chân thành hay một nghi thức xã giao thông thường?
- Hoàn toàn thành thực - Mô-níc không ngần ngừ, trả lời ngay. Cô ửng hồng đôi má khi nghĩ rằng quả thực mình mong cho gã sĩ quan của quân đội thù địch chóng trở về và tựa hồ như để vừa thanh minh với Hen-rích vừa thanh minh với lòng mình, cô vội nói thêm:
- Vì anh cũng chả làm hại gì tôi cơ mà.
- Nhưng cũng chưa làm lợi gì cả.
- Anh đối xử vối người Pháp chúng tôi rất nhân từ, có lòng tốt. Thế là nhiều lắm rồi! Tôi thấy hình như anh không giống những kẻ khác.
- Cô Mô-níc ạ, cô thật là một cô gái khác thường. Tôi xin thành thực cầu mong cho cuộc đời cô cũng tốt đẹp như con người cô. Nhưng chớ nên nhẹ dạ cả tin quá, nhất là đối với những kẻ nhân từ. Tính nhẹ dạ thường hay lừa dối mình. Và lòng nhân từ chưa đủ để chứng minh tình bạn. Cần phải có hành động thực tế. Cô đồng ý với tôi không nào?
- Khi người ta muốn nên bè nên bạn thì người ta có thể đi từ lời nói đến việc làm - Mô-níc khe khẽ đáp lại.
Trong đôi mắt của nàng nhìn Hen-rích bao hàm cả sự đợi chờ lẫn dò xét. Còn có cả sự lo sợ nữa. Nếu nàng nhầm và trước mắt nàng không phải là bạn mà là thù thì sao? Đối với nàng, một người con gái non nớt trong kinh nghiệm trường đời thì đoán sao nổi?
Hen-rích giả vờ không nhận thấy và không hiểu ý cái nhìn ấy. Bởi vì anh cũng chưa biết rõ trước mặt mình là ai: một cô gái xinh đẹp, con bà chủ khách sạn, hay là, có thể...
- Đến bài học sau chúng ta sẽ bàn chuyện này. Còn bây giờ để tôi đi kẻo muộn.
Hen-rích siết chặt tay cô gái rồi đi ra.
❀ ❀ ❀
Quang cảnh hỗn độn ở sân ga trước giò tàu khởi hành, bóng những con đường ray chạy tít về chân trời xa bao giò cũng gợi lên trong lòng Hen-rích một cảm giác chờ đợi nôn nao. Lại một chuyến đi nữa tới nơi đất khách quê người! Vì đâu mà sinh ra cái chuyện phải đi công tác ở Li-ông này? Và tại sao Lút từ biệt anh vối những cử chỉ lạ lùng như vậy? Nhắc đi nhắc lại rằng tài liệu tối quan trọng, dặn dò nên đề phòng, nhưng về vấn đề lính bảo vệ thì cố lờ đi một cách lúng túng? Khó hiểu, hoàn toàn khó hiểu! Tuy vậy, từ đây đến Li-ông khá xa, dọc đường còn có thòi giờ để suy đoán mọi việc này.
Hen-rích xua đuổi nỗi lo âu đang ám ảnh mình và bước nhanh về phía toa xe lửa dành riêng cho sĩ quan. Tên lính hầu đã đứng ở đấy, một tay xách chiếc va-li lớn, tay kia ôm tập báo.
- Mang tất cả vào buồng của tôi và anh có thể trở về! - Hen- rích ra lệnh.
Không hiểu tại sao tên này cứ luống cuống, loay hoay chưa chịu đi.
- Thưa trung úy, có lá thư ai gửi cho ông! Ồng vừa xuống khỏi xe thì liền có một thằng bé chạy lại. Ông đi nhanh quá, nên tôi không kịp...
Không để ý tới lồi phân trần của tên lính hầu Hen-rích lơ đãng nhét chiếc phong bì vào túi.
- Được rồi, được rồi, vê đi!
Khi đã ngồi yên trong buồng trên toa tàu, Hen-rích mời lấy chiếc phong bì ra chăm chú xem xét. Phải, trên phong bì đề tên anh. Nét chữ lạ, vả lại người viết đã có ý thay đổi đi. Nếu không thì làm gì dòng chữ lại cứ ngả hẳn về phía trước và có vẻ nắn nót cẩn thận thế này. Hay lắm!
Chẳng thấy ký tên ai dưới mấy câu chữ ngắn ngủi.
"Anh bị theo dõi! Hãy coi chừng!"
Khi lật mảnh giấy, Hen-rích lại thấy ở mặt sau một dòng chữ khác cũng cộc lốc như thế và cũng viết bằng bút chì.
"Hãy chú ý tới tên đại úy bịt mắt phải".
Sao thế này? Lại một lòi dặn dò nữa của Lút hay sao? Không, lối hành động bí hiểm này chả đúng với tính nết phổi bò của gã. Thế thì, có lẽ bức thư này là của Mô-níc chăng? Trong buổi chia tay, cô nàng lộ vẻ hơi cảm động, bối rối. Có thể là nàng muốn báo trước cho anh biết sự nguy hiểm, nhưng ngập ngừng. Ô, điều dự đoán này ngu xuẩn lắm! Nàng làm sao mà biết được những nguy hiểm đang đe doạ anh?
Lỡ ra đây là mật báo của một kẻ lạ khác, của một người bạn thân thì thế nào? Người nào đó đã kịp thời báo cho bộ tư lệnh Hồng quân biết về cuộc hành binh "Quả đấm sắt". Người này hoạt động cạnh nách Hen-rích, cũng đội lốt giả như anh. Có thể bây giò người ấy đang ở đâu quanh đây... Nhưng, điều này khó tin lắm. Tình báo viên đời nào lại hành động khinh suất và khò khạo thế này...
Kỳ dị thật, lá thứ nặc danh lại gửi đến đúng vào lúc đi công tác ở Li-ông... Phải chăng thìa khóa bí mật là ở chỗ đó? Sự ủy nhiệm đột ngột của Trung tướng ... thái độ lạ lùng của Lút...
bây giò lại nhận được bức thư này... Tựa hồ như đó là những mắt của một chuỗi xích mà anh chưa lần ra đầu mối. Bất cứ thế nào, trước khi đi đến kết luận chắc chắn, cũng cần xác định xem có phải mình bị theo dõi thật không? Và nếu vậy...
Hen-rích châm thuốc hút, đi ra khỏi buồng và trông thấy ở đằng cuối toa phía trước một đám sĩ quan đang chuyện trò rôm rả. Trong bọn có một tên đại úy mắt bên phải quấn băng đen.
Lúc 19 giờ 20 phút Hen-rích xuống ga Săm-be-ri. Ở đấy anh phải chuyển sang đoàn xe lửa khác, nhưng khi vào hỏi ở trạm cảnh vệ mới biết là 8 giò sáng mai chuyến tàu đi Li-ông mới khởi hành. Sau khi phân trần về giờ tàu chạy thất thường tên trạm trưởng khuyên viên trung úy nên nghỉ ngơi lấy sức và giới thiệu cho anh một khách sạn ngay cạnh nhà ga.
Như lệ thường, rất đông binh lính, sĩ quan chen chúc nhau trước trạm cảnh vệ.
"Tất nhiên thế nào tên hộ vệ một mắt của mình cũng có trong đám này" - Hen-rích nghĩ thầm và chợt thấy cái bóng dáng quen thuộc bịt băng đen trên mắt phải. Ngọ nguậy cái đầu như đầu chim, tên này đang lấm lét đưa mắt nhìn hết người này sang người khác.
Hen-rích gọi rõ to một bác nông dân khuân vác và trao cho bác ta chiếc va-li.
- Đợi ở đây nhé, tôi tạt vào quán giải khát một tí.
Cái đầu của tên đại úy dừng lại nghiêng nghiêng. Đúng là hắn đang dỏng tai nghe ngóng. "Nhất định thế nào hắn cũng mò vào đó" - Hen-rích tự nhủ thầm và đi đến quán giải khát. Vừa mua thuốc lá anh vừa liếc mắt theo dõi thấy bộ mặt đáng ghét của tên chó săn đang theo sát gót mình.
"Rõ hắn làm ngứa mắt mình quá - Hen-rích tức giận nghĩ thầm - Liệu hồn, mày cũng bị theo dõi đấy. Một thắng nhãi ranh cũng chả đến nỗi hành động ngu ngốc như mày. Không, nhất định đây không phải là chuyện rình mò! Đây là một ván bài có tính nước hẳn hoi một cuộc tra tấn bằng tinh thần, tấn công về tâm lý. Có kẻ nào đó muốn làm cho ta hoảng hốt, mất tự chủ. Nếu như chúng đã biết được điều gì cụ thể rồi thì chúng đã hành động cách khác... Còn như thế này nghĩa là ta phải hoàn toàn phớt tỉnh những chiếc bẫy chuột xung quanh mình. Coi như chả có việc gì xảy ra cả. Phải dành sức lực để giáng một đòn căn bản..."
Mười phút sau. Hen-rích thản nhiên đi qua quảng trường nhà ga và bước vào tiền sảnh khách sạn.
Sau khi thuê xong một phòng cạnh cầu thang ở tầng thứ hai Hen-rích lại đi xuống phòng ăn.
- Cho thức gì nhẹ nhẹ thôi, bít tết và một tách cà-phê đặc!- Anh bảo gã hầu bàn, chả thèm liếc mắt vào bảng món ăn.
- Thế ông dùng thứ rượu vang gì ạ?
- Không dùng thứ nào cả. À, này nơi rửa tay ỏ đâu nhỉ?
Gã hầu bàn trỏ về phía cuối phòng.
Buồng vệ sinh rất bẩn, nồng nặc mùi khai nước giải, và Hen-rích bịt mũi cố nán lại đây đúng năm phút theo kế hoạch đã tính toán.
Khi quay lại chiếc bàn con, điều dự đoán của anh đã hoàn toàn đúng. Anh thấy dưới tấm khăn ăn một mảnh giấy gấp tư. vẫn lối chữ ngả ra đằng trước, vẫn thứ giấy ấy. Chỉ có nội dung dài dòng và cụ thể hơn.
"Chúng ta cần phải bàn bạc với nhau. Hẹn gặp trong phòng chơi bi-a. Tôi cầm chiếc mũ phớt xám. Tôi định giúp anh. Một người bạn".
Hen-rích lắc đầu nhún vai ra vẻ không hiểu và gọi gã bồi bàn đến.
- Hãy chịu khó dọn cái bàn đi. Tôi không quen ăn trong cái máng lợn như thế này đâu!- Anh giận dữ quát ầm lên và dùng đầu ngón tay búng mảnh thư xuống sàn một cách khinh bỉ.
- Thưa Trung úy, xin ông tin rằng...
- Tôi nhắc lại là hãy quét dọn rác bẩn trên bàn đi!
Gã bồi lo lắng liếc nhìn lão chủ khách sạn, lẩm nhẩm đọc mảnh thư xấu số kia rồi vội vàng lấy khăn lau bàn. Hen-rích hầm hầm đưa mắt nhìn khắp phòng. Có kẻ nào trong đám khách ăn đang ngấm ngầm theo dõi anh. Càng hay! Bây giờ tác giả bí mật của bức thư đã biết chắc là mấy ngón đòn của hắn đều đánh hụt cả. Nam tước Phôn Gôn-rinh đã vứt lá thư nặc danh như vứt một thứ rác rưởi và quên khuấy đi ngay.
Mệt óc vì những lo nghĩ suốt một ngày qua, nên ngay sau khi ăn bữa tối xong Hen-rích lập tức về phòng mình. Mãi đến giờ mới được nghỉ ngơi! Anh quẳng quân phục xuống ghế, xục xạo khắp phòng, nhòm vào tủ, ngó sau cửa. Không có tên nào! Bây giờ phải khóa cửa lại, lấy súng lục trong bao bỏ vào túi quần bên phải.
Bỗng những bước chân rón rén ngoài hành lang khiến anh lắng tai nghe. Người hầu phòng chăng? Không, nếu phải thì chị ta đã gõ cửa chứ. Còn cái kẻ đứng sau cửa kia lại đang khe khẽ, len lén vặn quả đấm...
Nhanh như chớp, Hen-rích thọc tay vào túi quần và đứng giữa phòng, chờ đợi.
Cánh cửa thình lình mở ra rất nhanh và cũng đóng lại nhanh như vậy. Một gã đàn ông cao lổn khoác áo choàng dạ xám, đôi mũ phớt cũng màu xám đứng sững trên ngưỡng cửa.
"À, thằng cha hẹn gặp mình trong phòng bi-a đây!" Hen-rích thoáng nghĩ vậy và tay anh bóp chặt lấy báng khẩu Mô-de.
- Ông là Nam tước Phôn Gôn-rinh?- Tên lạ mặt bước về phía trước.
- Ông xông vào phòng tôi thì chắc phải biết tôi là ai rồi chứ. Ông không hiểu rằng trước hết cần xin lỗi, xưng tên họ mình và cắt nghĩa vì sao lại đường đột như vậy?
- Nam tước ạ, chúng ta đừng để mất thời giờ về những nghi thức vặt vặt! Nó chỉ tổ làm trở ngại cho cả tôi lẫn ông mà thôi. Để giải thích một cách vắn tắt, tôi chỉ cần nói rằng, tôi là người bạn muốn giúp ông và đã từ lâu tìm gặp ông. ông lảng tránh không thèm gặp tôi cho nên tôi phải thân hành đến đây... Và bây giờ có lẽ ông cho phép tôi ngồi chứ?- Không đợi mời, tên này đi đến bàn viết và ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh đó.
Hen-rích cũng ngồi xuống ghế đối diện, đặt gói thuốc lá trước mặt mình.
- Tôi cho rằng tốt hơn hết là chúng ta bàn ngay vào việc đi - Người khách trâng tráo nói - ông đồng ý chứ?
- Tôi xin nghe ông nói!- Hen-rích lạnh lùng đáp và thong thả thò tay vào túi quần bên phải.
Tên khách lạ cẩn thận theo dõi từng cử động đó. Hen-rích từ từ móc chiếc bật lửa ra, châm thuốc rồi lại bỏ nó vào túi. Tên kia ngồi lại cho thoải mái hơn, ngả người vào lưng ghế và duỗi chân ra đằng trước.
- Nam tước ạ, tôi sẽ không nêu ra đây tình hình chính trị - Hắn vào đề - Ông hiểu nó cũng chả kém gì tôi: Nước Đức đang dần dần nhưng nhất định đi đến chỗ đổ sụp, nước Đức đã kiệt sức và không thể thắng nổi các cường quốc khổng lồ như Liên Xô, Hoa-kỳ và Anh.
Tên lạ mặt nhìn Hen-rích có vẻ chờ đợi, hình như để dò xét phản ứng của anh nhưng anh chỉ nói cộc lốc!
- Cứ nói tiếp!
- Tôi thấy rằng ông không phản đối, thê nghĩa là ông cũng đồng ý với tôi. Vậy thì sự suy sụp của nước Đức là không thể tránh khỏi. Đã sắp tới ngày phải giáng cho nó một đòn quyết định. Không còn nghi ngờ gì nữa, ông cũng hiểu là vấn để thời gian và các sự kiện chín muồi có một ý nghĩa quan trọng bậc nhất. Từ đó chỉ có thể rút ra một kết luận: Nếu các lực lượng thù địch với chủ nghĩa phát xít càng siết chặt hàng ngũ thì cái đòn quyết định kết quả cuối cùng của chiến tranh càng chóng được thực hiện.
- Ông đến đây cốt để lên lớp cho tôi một bài thời sự phổ thông về tình hình thế giới hay sao?
- Tôi đến đây cốt để đề nghị ông hợp tác, Nam tước Phôn Gôn-rinh ạ!
- Hợp tác với ai và để chống ai?- Hen-rích chòng chọc nhìn tên lạ mặt. Để đáp lại cái nhìn đó, tên này cố nhoẻn miệng ra cho thành nụ cười nhã nhặn.
- Nam tước ạ, ông đáng yêu quá! Đúng, chúng ta sẽ đặt dấu chấm câu trước chữ "và". Tôi không định chơi hú tim nữa đâu! Ông hỏi là tôi định đề nghị ông hợp tác vói ai ư? Tôi xin nói trắng ra là hợp tác với cơ quan do thám Anh.
- Đề nghị tôi? Sĩ quan Đức?
- Đề nghị ông, tình báo viên Nga, chúng tôi đã nắm vững hết mọi công việc của ông.
- Xin phép hỏi là ông căn cứ theo những nguồn tin nào? - Trong giọng nói của Hen-rích đượm vẻ chế giễu nhiều hơn là ngạc nhiên hay giận dữ. Anh đã đoán biết hết trò chơi mà bọn chúng đang bố trí và bây giờ anh đang bình tĩnh cân nhắc tỉ mỉ từng thái độ của mình trong những giây phút sắp tới.
- Cơ quan do thám của hai nưóc chúng ta phải cộng tác chặt chẽ, nếu không thì không thể mở mặt trận thứ hai được. Để xác nhận nguồn tin nói trên, chúng tôi xin nêu lên đây vài chi tiết mà ông đã thừa biết: cha ông là Đi-gơ-phơ-rít Phôn Gôn-rinh đã hoạt động gián điệp và chết ở Nga, ông đã dần dần tiêm nhiễm chủ nghĩa xã hội, và cuối cùng, hiện nay ông đang hoạt động ở vùng này...
- Cụ thể là hoạt động gì? Tôi muốn ông xác định rõ.
- Chẳng hạn như phá vỡ cuộc hành binh "Quả đấm sắt". Tiếc rằng ông hành động thiếu thận trọng và cơ quan mật thám Giét-ta-pô đã chú ý đến công việc của ông. Để tránh khỏi bị vỡ lở ông cần phải kịp thời lẩn trốn. Chính chúng tôi đã và đang báo trước cho ông sự nguy hiểm này.
- Ông định đề nghị với tôi những gì nào? - Bản thân Hen- rích cũng thầm ngạc nhiên trước giọng nói bình tĩnh của mình.
- Ừ, có thế chứ. Cuộc thương lượng này cuối cùng cũng phải đi đến kết quả thực tế chứ! - Tên khiêu khích reo lên. Hen-rích không còn nghi ngờ gì nữa, trưóc mặt anh là một tên khiêu khích Giét-ta-pô - Như tôi đã nói đấy, chúng tôi đề nghị với ông một sự cộng tác thật chặt chẽ. Dĩ nhiên là ông phải xin chỉ thị của Bộ tư lệnh Nga. Ngày mai, ông nên điện hỏi ngay đi. Tôi dám cam đoan rằng thế nào thượng cấp của ông cũng đồng ý, vì người Nga đang hết sức mong mỏi càng mở mặt trận thứ hai sớm chừng nào càng tốt chừng nấy. Khi ông đã sẵn sàng bắt tay vào việc thực hiện những nhiệm vụ mới, chúng tôi sẽ tin cho ông biết là chúng tôi đặc biệt chú ý đến những vấn đề gì. Ông thấy đấy, chúng tôi đã lật hết mọi quân bài cho ông xem rồi, và có lẽ, chúng tôi đã thành thực quá đáng. Do đó, tôi muốn yêu cầu ông giúp đỡ vài việc. Việc trước tiên là tập công văn mà ông đang mang đến Li-ông. Tôi sẽ mượn tập công văn đó của ông trong một giờ và xin trả lại đúng với hình dạng nguyên xi của nó. Không ai có thể đoán ra là đã có người bóc chiếc phong bì và xem giấy tờ ở trong.
Để đền đáp lại cái công lao nhỏ đó của ông, tôi xin hứa là nội nhật hôm nay sẽ giới thiệu ông bắt liên lạc với đội du kích, họ sẽ giúp ông chạy vào căn cứ du kích trong trường hợp bị bại lộ. Ông chớ ngạc nhiên. Trái với các nguyên tắc hoạt động do thám, một số điệp viên của chúng tôi, trong đó có cả tôi, đã liên lạc với du kích. Tình hình hiện nay ở Pháp đòi hỏi phải làm như vậy.
Hen-rích im lặng nghe tên khôn kiếp ba hoa. Khó mà biết được là ngay trong lúc đó đầu óc anh lại đang quay cuồng vối những ý nghĩ nóng hổi:
- "Bọn này hoàn toàn chả biết cóc gì cả! Trước mắt chúng, mình vẫn cứ ung dung đội lốt Hen-rích Phôn Gôn-rinh! Chúng chưa lần ra được đầu mối nào cả, nếu không thì chúng chả dại gì mà bày cái trò chơi ngu ngốc này. Việc chúng nói là biết tập công văn này lại tát ngay vào mặt chúng, như thế chứng tỏ rằng chúng giấu đầu hở đuôi chuyện phái mình đi công tác Li-ông chỉ là một tấn tuồng đã được đặc biệt dàn cảnh sẵn... Chúng muốn thẩm tra lòng trung thành của ta đôì với Tổ quốc chăng? Cũng được, ta sẽ cho chúng biết tay!"
Hen-rích từ từ rút thuốc lá, và thò tay vào túi. Tên mật thám cũng lấy thuốc. Hắn vê vê điếu thuốc trong ngón tay, có ý chờ Hen-rích móc bật lửa. Nhưng khi tên Đức đã ngậm điếu thuốc vào môi, nhoai ngưòi về phía trước định châm lửa thì hắn chả thấy bật lửa đâu mà lại thấy nòng súng lục đen ngòm.
Tên Giét-ta-pô hoảng hốt dùng hết sức đạp mạnh chiếc bàn và lợi dụng lúc Hen-rích loạng choạng đánh rơi khẩu súng, hắn liền đâm bổ ra khỏi phòng. Lúc Hen-rích nhảy vọt được tới cửa thì tên khiêu khích đã cắm đầu cắm cổ chạy dọc hành lang.
Chỉ nghe hai tiếng nổ liên tiếp, một tiếng rú thất thanh, rồi ngay sau đó, tiếng một cây thịt nặng nề đổ rầm xuống sàn gác.
Hen-rích nhìn quanh. Trong hành lang chẳng có bóng ai. Nhưng lập tức có tiếng chân bước và trong nháy mắt một tên sĩ quan vận binh phục SS., một trung sĩ và hai tên lính ló mặt ra.
"Bố trí sẵn!" - Hen-rích thoáng nghĩ thầm.
- Đừng bắn, chúng tôi là đội tuần tra đây! - Tên sĩ quan kêu ầm lên từ đằng xa.
- Đưa giấy tờ đây xem - Hen-rích oai vệ quát.
Tên sĩ quan móc giấy đưa cho Hen-rích. Hai thằng lính lao tới chỗ tên khiêu khích nằm. Hắn còn sống, nhưng mê man bất tỉnh.
- Việc gì xảy ra ở đây thế?
- Một tên gián điệp có liên lạc vói du kích Pháp lẻn vào khách sạn và được một bài học đích đáng!- Hen-rích giận dữ nói và cất súng vào túi.
Sau đó, Nam tước Phôn Gôn-rinh vào phòng kể lại tỉ mỉ những lời nói của tên lạ mặt. Tên trung sĩ ghi biên bản và đề nghị Hen-rích ký.
- Ban đêm, ông nên khóa cửa cẩn thận - Khi ra về, tên sĩ quan khuyên anh như vậy.
- Còn các anh thì liệu canh gác khách sạn cho cẩn thận. Phất phơ thật! Bọn gián điệp nước ngoài xông xáo vào khách sạn sĩ quan như là vào nhà riêng của chúng! - Hen- rích hầm hầm cự hắn mặc dầu kỳ thực anh chỉ muốn ôm bụng lăn ra mà cười.