Nam Tước Phôn Gôn-rinh

Lượt đọc: 363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đám Cưới Thành Đám Tang

❊ ❊ ❊

Trước khi cưới mấy hôm Bộ tư lệnh tập đoàn quân gửi công lệnh xuống cử Cu-bít làm chỉ huy phó đội vệ binh bên trong nhà máy. Hen-rích cũng không ngờ tình hình lại biến chuyển may mắn cho anh như vậy. Sau mới biết chính Sten-ghen đã đề nghị việc này. Hắn trình bày với cấp trên là khi Cu-bít đã thành chàng rể và ở trong nhà của Lê-rô thì tất nhiên Cu-bít phải tham gia việc bảo vệ nhà máy và bảo vệ bản thân kỹ sư. Hơn nữa, Sten-ghen lại bắt buộc phải rời khỏi biệt thự của Lê-rô vì tầng hai đã dành cho đôi vợ chồng son. Việc bổ nhiệm Cu-bít rất hợp ý mọi người: kỹ sư Lê-rô vui vẻ được thoát khỏi sự giám sát của gã Sten-ghen quá mô phạm. Sô-phi-a sung sướng vì anh chồng mới cưới sẽ làm việc cạnh ông bố, đỡ phải lo người đàn bà khác cướp mất. Lu-y-da khấp khởi mừng thầm rằng Sten-ghen sẽ dọn sang ở trong lâu đài và ả sẽ dạo nốt bản tình ca tới đoạn mê ly để có thể quang bộ đồ tang của mụ góa mà mặc bộ xiêm áo hôn lễ lộng lẫy của cô dâu. Hen- rích thì coi việc Cu-bít nhậm chức mới chính là dịp may mắn để thực hiện kế hoạch của mình. Chỉ riêng Cu-bít tỏ thái độ hoàn toàn dửng dưng với sự thay đổi chức vụ. Hắn đã nghiễm nhiên đóng vai trò chủ nhân tương lai của trại nuôi cừu, của một cửa hàng và ngôi biệt thự. Bây giờ suốt buổi tối hắn cứ cặp kè cùng Sô-phi-a, ngồi kiểm tra sổ sách của các tên quản lý trại và của tên đại lý cửa hàng. Trong công việc này hai vợ chồng ra ý tương đắc lắm: hớn hở khi bán được nhiều lông cừu, buôn hoa quả lãi to và lo lắng khi nhận thấy một con tính không chính xác hay buồn phiền vì bọn tay chân thiếu trung thành và ngay thật, khi tìm thấy một điểm khả nghi. Họ cũng đồng ý với nhau rằng tên quản lý trại là một kẻ bất trắc và cần phải tống cổ đi nhanh. Cu-bít hoàn toàn thay đổi trước con mắt của những người quen biết cũ. Xưa kia hắn chả thèm để ý đến tiền nong chứ đừng nói đến bất động sản nữa nhưng bây giờ tính tham lam, đầu óc tư hữu bỗng thức tỉnh trong tim óc hắn. Thoạt tiên hắn bắt đầu bớt uống rượu vì muốn tiết kiệm, về sau là vì hắn đã nhận thức được địa vị mới của mình trong xã hội. Mặc dù không thể cai được món thuốc moóc-phin, hắn vẫn cố gắng giảm bớt liều lượng hàng ngày, thậm chí còn hỏi ý kiến Ma-ti-ni về vấn đề này nữa. Muốn tiện việc thanh toán sòng phẳng sau này, Cu-bít đã thu hồi mớ biên lai vạy nợ và thay bằng một cái phiếu độc nhất hẹn ngày tổng thanh toán là mồng 1 tháng 4 năm 1945. Dạo này hễ cầm lấy tờ báo là hắn chả thèm liếc qua tin tức chiến sự nữa mà chỉ chăm chú theo dõi giá cả thị trường, giá len, giá thịt, giá rau quả. Nếu trước đây Cu-bít muốn tổ chức lễ cưới thật nhộn nhịp, định mời gần hết sĩ quan trong phòng tham mưu thì bây giờ` hắn lại khăng khăng đòi hạn chế số khách. - Cu-bít, ông đã thành kẻ vắt cổ chày ra nước rồi đấy - Có lần Hen-rích phải bảo hắn. - Tôi cam đoan rằng tính hào phóng là chị em với sự nghèo khổ. Khi có ít tiền thì người ta chả thèm đếm, nhưng khi đã có một cái vốn kha khá thì người ta lại muốn vơ vét nhiều thêm. Sô-phi-a rất thán phục tài sắp xếp, tính dè sẻn của Cu-bít và khen chàng giỏi đoán đúng ý mình. Nói chung giữa hai người có sự thông cảm sâu sắc của những cặp vợ chồng tốt đôi, hạnh phúc. Cu-bít đã dần dần thay đổi thái độ đối với Sô-phi-a mà bản thân cũng không nhận thấy. Hắn đã không coi vợ như chiếc máy đẻ nữa vì nàng chẳng đòi hỏi ở hắn một mối tình ái ân nồng cháy, vì nàng rất dịu dàng, biết cư xử, đảm đang. Nàng đưa ra ý kiến rất hợp lý rằng bây giờ chưa phải là lúc cưới xin linh đình, sự phô trương chẳng bao giờ có tác dụng gì cả: tốt hơn hết là nên chỉ dùng số tiền ông bố cho vào việc kinh doanh buôn bán. Vì vậy đám cưới rất ít khách. Sô-phi-a mời bà chị họ ở Pác- mô; Sten-ghen và nữ Bá tước. Cu-bít thì mời trung tướng E-véc, Hen-rích, Lút và Lem-ke. Cu-bít xin nghỉ ba hôm và sau bữa tiệc cưới, hai vợ chồng sẽ phải lập tức đáp xe đi Pác-mô, đến nhà bà dì của Sô-phi-a người mà nàng đang rắp ranh làm con thừa tự. Nhưng sự việc đã xảy ra khác với dự tính. Khi mọi người mới ngồi yên sau bàn tiệc và tướng E-véc lấy tư cách là người cao tuổi nhất vừa nâng cốc rượu chúc mừng đầu tiên thì chợt gã sĩ quan của phòng tham mưu từ đâu hiện ra hết sức đột ngột. - Thưa Trung tướng, xin phép trao tận tay ngài bức điện riêng.

E-véc đứng vụt dậy và vội vàng giật lấy bức điện trong tay gã sĩ quan. Sau khi liếc mắt đọc dòng chữ, trung tướng đứng ngây ra trong giây lát và bỗng lảo đảo chực ngã. Lút đang ngồi cạnh đó chỉ kịp đỡ lấy hai vai E-véc. - Ra lệnh gọi bác sĩ chứ ạ?- Lút lo sợ hỏi. - Không cần. Đỡ ngay thôi mà... - Trung tướng thều thào đáp và nhìn mọi người hồi lâu rồi dừng cặp mắt lại ở chỗ Lem- ke - Tôi ra đứng ngoài ban công một lát thì sẽ khỏi... - Tôi xin mang ghế ra cho Trung tướng - Lút đề nghị. - Không cần đâu!- E-véc gắt. E-véc bước ra hiên gác và khép chặt cửa lại. - Chắc rằng tin buồn ở gia đình - nữ bá tước thì thầm - Có lẽ trung Tướng phu nhân làm sao đấy... Anh không để ý xem ở đâu đánh điện đến à? - Ở Béc-lanh - sĩ quan liên lạc đáp - Xin lôi là tôi đã mang bức điện đến đây, nhưng vì điện khẩn cho nên tôi nghĩ rằng... - Nhưng Trung tướng phu nhân thì ở Đơ-rơ-đem... - Ả không nghe lời phân trần, chỉ lẩm bẩm. - Có lẽ ... - Lút lên tiếng. Bỗng một phát súng nổ vang ngoài hiên. Ai nấy xô ra cửa. E-véc nằm sóng sượt trên sàn, hai tay giang rộng. Một tia máu từ thái dương phọt ra. Lút trấn tĩnh được trước tiên. Anh cúi xuống trên xác E-véc, gỡ mấy ngón tay đã nắm chặt và nhè nhẹ rút mảnh giấy ra. Qua vai Lút, Hen-rích nhẩm đọc bức điện. - "Đi ngay tới trại điều dưỡng", không thấy chữ ký. Mặt tái như gà cắt tiết, Lút vội quỳ xuống và áp tai vào ngực thủ trưởng. Tim E-véc đã ngừng đập. - Thế là nghĩa làm sao?- Lem-ke tò mò nhìn Hen-rích. - Lúc này chỉ có nghĩa là tất cả chúng ta phải ngồi nguyên tại chỗ... Thế là... - Hen-rích nghiêng mình trước Sô-phi-a lúc ấy đang run cầm cập như người lên cơn sốt rét và níu chặt lấy vai Cu-bít - Cu-bít, cậu hãy đứng đây với Sô-phi-a cho chị ấy yên tâm còn chúng tớ đi... - Trưốc khi bác sĩ và tham mưu trưởng đến không được đụng chạm tới bất cứ vật gì- Lem-ke hạ lệnh - Tôi cũng sẽ quay lại ngay. Các sĩ quan đi ra. Lem-ke rẽ ngay vào trụ sở SS. Hen-rích cùng Lút đi với nhau. - Hen-rích, cậu nghĩ sao về việc này? - Chả có điểm gì lành đâu. Tớ thấy hình như... Hãy gượm. Này, trực ban phòng tham mưu chạy đi đâu thế kia? Quả thực tên trực ban đang hớt hải từ cửa phòng tham mưu chạy ngược về phía hai người, vừa chạy vừa cài khuy áo, tay run lẩy bẩy. - Ông Đại uý, ông Đại uý!- hắn dừng lại thở hổn hển, mồm cũng run lập cập - Đại tá Cun tự sát trong phòng rồi. - Ông ta đã nhận được bức điện từ Béc-lanh gửi tới phải không?- Hen-rích hấp tấp hỏi. - Vâng, nhận cách năm phút trước khi súng nổ. - Bức điện khuyên ông ta nên đi điều dưỡng à? - Đúng thế! Còn bảo là đi ngay nữa chứ! - Gọi dây nói cho Lem-ke ngay lập tức ! Ông ấy đang ở tại trụ sở. Trước khi ông ta đến không được cho ai vào phòng cả. Tên trực ban chạy trở vào phòng tham mưu. Lút và Hen- rích cũng lật đật theo hắn lên tầng thứ hai. - Nào, thế bây giờ cậu bảo sao? - Tớ chả hiểu gì sất, đến nỗi cứ ngỡ là mình mơ ngủ - Bộ dạng Lút nom thật ngơ ngác. - Có vẻ một cuộc âm mưu... Mở ra-đi-ô lên xem! Nhưng thường thường vào giờ đó chỉ là buổi truyền thanh những bản hành khúc ồn ào. - Có lẽ cậu nên báo lên Bộ tham mưu tập đoàn quân chăng? - Hen-rích hỏi. Lút đến bên máy điện thoại và toan gọi mật hiệu, bỗng thấy Lem-ke hốt hoảng đâm bổ vào phòng. - Đại tá Cun đâu? - Tôi đã ra lệnh không được cho ai vào phòng Đại tá trưóc khi ông tới. - Nhưng thế này là nghĩa lý làm sao? Mãi đến chiều tối khi một chiễc máy bay từ Béc-lanh hạ cánh xuống Cát-sten La Phông thì mới rõ hết cơ sự. Tên đặc phái viên của Him-le mang tới đây lệnh bắt E-véc và Cun. Hắn lĩnh trách nhiệm áp giải hai tội nhân về Tổng hành dinh. Trung tướng sư đoàn trưởng E-véc và đại tá tham mưu trưởng Cun bị tố cáo về tội đã tham gia vào âm mưu chống đối và ám sát quốc trưởng. Sự bất mãn với quốc trưởng sinh ra sau trận đại bại trên bờ sông Vôn-ga và ngày càng bành trướng theo những thất bại liên tiếp của quân đội Đức bây giờ đã dẫn đến cuộc mưu phản thực sự. Bọn chủ mưu dự định trừ khử Hít-le và đưa một nhân vật thân Anh, Mỹ lên thay thế để ký hòa ước riêng với hai nước này làm cho nước Đức rảnh tay tiến hành chiến tranh ở mặt trận phía Đông.

Ngày 6 tháng 6 liên quân Anh, Mỹ đã đổ bộ lên bờ biển Măng-sơ và mở mặt trận thứ hai. Tình thế ấy bắt buộc bọn mưu phản phải dùng biện pháp quyết liệt hơn. Ngày 20 tháng 7 năm 1944 chúng đã tổ chức cuộc ám sát Hít-le. Mặc dầu bom đã nổ đúng giờ và đúng chỗ dự định nhưng chỉ khiến quốc trưởng khiếp đảm mà thôi. Những tên cầm đầu đã bị lộ mặt nạ ngay lập tức và bây giờ Him-le đang lồng lộn ra lệnh cấp tốc bắt hết bọn đồng đảng kể cả các tướng lĩnh cao cấp ở bộ thống soái tối cao. Trong bản danh sách gần hai ngàn tội phạm quốc gia có cả tên họ trung tướng E-véc lẫn đại tá Cun. Vụ mưu sát quốc trưởng đã đề cao thanh thế và tác dụng của các cơ quan hiến binh, tình báo ở trong nội bộ quân đội cũng như ở ngoài dân chúng. Cuộc lùng bắt vẫn tiếp diễn và từng sĩ quan đều cảm thấy thấp thỏm, hoang mang. Cho nên bức điện gọi Hen-rích lập tức đến ngay Bộ tham mưu tập đoàn quân đã khiến cho Hen-rích, Lút và Ma-ti-ni đâm ra băn khoăn lo lắng. Trong đám tướng soái bị tra khảo ở cơ quan Giét-ta-pô có đủ mặt thống chế tư lệnh Đe-nút và thượng tướng Gun-đe mà Hen-rích đã không giấu giếm bạn bè của anh là trong thời gian ở Pa-ri anh đã tuân lệnh E-véc tới biệt thự của Gun-đe hai lần. Như vậy việc triệu tập đến Bộ tham mưu tập đoàn quân có nghĩa rằng Hen-rích sẽ bị hỏi cung về sự liên lạc giữa E-véc với bọn tướng lĩnh khác. Việc này chả hứa hẹn điều gì tốt lành đâu. Khi biết tin ấy, Lem-ke nhìn Hen-rích ra ý nghi ngờ và trong khóe mắt hắn ánh lên những tia vui mừng man rợ. Nếu có đủ thẩm quyền thì hắn đã chẳng cần đắn đo gì nữa mà cứ tóm cổ luôn gã Nam tước kiêu ngạo này, bởi vì khi chính cha. nuôi đã dặn cần theo dõi gã thì hẳn là phải có vấn đề gì chứ. Nhưng Lem-ke chưa dám tính nước cờ táo bạo như vậy. Hãy để tướng Béc-gôn tự định liệu lấy! Hay là cứ để cho Bộ tham mưu tập đoàn quân! Lem-ke đinh ninh rằng việc gọi lên Bộ tham mưu chả đưa đến kết quả gì tốt đẹp cả. Hen-rích hiểu rõ cái nhìn đó của Lem-ke. Anh càng lo lắng hơn. Sau khi tới Bộ tham mưu, mới lo âu này cũng chẳng giảm đi được chút nào. Chả giải thích tý gì, người ta chỉ bảo anh là phải đến trụ sở ủy ban quân chính khu. Đến ủy ban quân chính khu ư? Hen-rích cảm thấy tim mình se lại: Anh thoáng nghĩ tới khẩu Brao-ninh tý hon giấu dưới ve áo. Không được bỏ lỡ thời gian. Biết đâu mọi việc sẽ trôi chảy như dạo đấu lý với Lem-ke ở Bông-vin? Trước hết, không được mảy may tỏ ý sợ hãi trong ánh mắt, cử chỉ và thái độ. May quá, trụ sở ở cách Bộ tham mưu mấy phố cho nên anh có đủ thời giờ để tính toán mọi việc và để trấn tĩnh lòng mình. Tên đại tá Phôn Cơ-rôn-ne tiếp Hen-rích trong căn phòng làm việc sang trọng, cửa sổ trông ra cảnh nước non rất ngoạn mục. Hắn hơi nhổm dậy trên ghế bành, gật đầu đáp lễ và mời Hen-rích ngồi. Hen-rích đã khá quen thuộc với cái vẻ đàn anh, cái hình dáng chải chuốt, những cử chỉ nhanh nhẹn này. Anh nhận ra ngay rằng tên đại tá trạc ba mươi nhăm tuổi ấy đúng là đại diện của lớp thân hào ở nông thôn Đức. - Tôi đang ngồi ngắm phong cảnh đấy - Đột nhiên Cơ-rôn-ne nói - Cảnh mây nước khiến cho tâm trí người ta được thảnh thơi và sáng suốt. Chả khác gì một bức tranh sơn thủy hữu tình treo trên tường. - Thưa Đại tá, có lẽ ông nên đến Cát-sten La Phông mà ngắm ngọn Gơ-răng Pa-ra-đít-xô khi mặt trời lặn. - Ồ, anh có vẻ sành vê khoa này nhỉ?- Cơ-rôn-ne thốt lên và ngắm nghía Hen-rích từ đầu xuống chân - Anh đã biết là đến đây để làm gì chưa? - Chưa ạ, tôi chỉ được lệnh đến đây thôi. Thậm chí cũng chưa đoán ra lý do gì cả. - Đại uý nghe đây nhé: Sau những sự kiện nóng hổi mới xảy ra ở Béc-lanh, Bộ thông soái quyết định quẳng hết mọi nghi thức ngoại giao đối với bọn Ý chó má này và thiết lập ở miền Bắc Ý một chế độ chiếm đóng nghiêm ngặt. Một trong những biện pháp ấy là phải tổ chức những ủy ban quân chính, bắt dân chúng các đô thị vào khuôn phép. Anh đã được bổ nhiệm làm trưởng ban quân chính ở Cát-sten La Phông và các vùng lân cận. Hen-rích bỗng cảm thấy lòng mình trút hẳn được gánh lo âu. - Nam tước, tất nhiên anh cũng hiểu rằng sự ủy nhiệm này đã biểu lộ lòng tin cẩn đối vối anh. Anh phải đáp lại bằng cách hoàn thành trọn vẹn những nhiệm vụ của mình, bằng tấm lòng tận tụy với Quốc trưởng và Tổ quốc - Cặp mắt to màu xám của Cơ-rôn-ne đăm chiêu nhìn Hen-rích. - Danh dự sĩ quan thúc đẩy tôi phải làm tròn mọi trách nhiệm, không kể trên cương vị nào. Nhưng tôi cũng rất thấm thìa lòng tin cậy của trên. - Chúng tôi hy vọng như thế! Anh đã hiểu biết cái vùng mình sẽ phụ trách chưa? - Môi trường hoạt động của một sĩ quan đặc trách vốn rộng rãi cho nên tôi đã được dịp đi hầu khắp những nơi nào có các phân đội của sư đoàn mình đóng. Vì vậy xin mạnh dạn nói rằng tôi đã biết vùng này.

- Càng tốt. Từ nay anh sẽ là chủ nhân toàn quyền và hoàn toàn chịu trách nhiệm về an ninh trật tự trong khu vực này. Nên nhớ rằng vùng này có đường xe lửa và đường ô-tô huyết mạch của chiến trường Ý đấy nhé. Ngoài ra, ở đây, còn có một công trình quân sự cực kỳ quan trọng. Mấy đơn vị SS, chịu trách nhiệm bảo vệ nhà máy ấy. Nhưng anh phải liên hệ mật thiết với các chỉ huy trưởng mấy đội vệ binh đó. Chúng tôi giao cho anh một đại đội sơn chiến và một đại đội sơ mi đen. Viên đại đội trưởng đại đội sơn chiến sẽ kiêm luôn chức phó trưởng ban quân chính. Hen-rích nhăn mặt. - Đại đội này gồm toàn lính đã được thử lửa, có thể tin cậy được. Ngoài ra còn cho anh thêm hai trung đội lính nhảy dù. Tôi cũng biết thế là hơi ít đối với một vùng rộng lớn như vùng này. Nhưng làm sao bây giờ... Trong trường hợp quá cần thiết anh có thể xin viện trợ của các phân đội thuộc sư đoàn và của thiếu tá Sten-ghen. Nhưng tôi nhấn mạnh là chỉ trong trường hợp hết sức cần thiết. Bọn du kích Ga-ri-ban-đi và mấy đội quân lẻ tẻ của các đảng phái chính trị đang hoành hành quanh vùng này đấy. Hãy tập trung mũi dùi vào bọn Ga-ri-ban-đi, chúng là kẻ địch nguy hiểm nhất đối vối ta. Phải vật lộn với chúng hàng ngày và chớ thương tiếc gì cả. Tôi hy vọng rằng có thể giúp đỡ anh bằng cách khuyên bảo, chỉ dẫn nhưng đừng mong vào sự giúp đỡ bằng nhân lực của chúng tôi. Có lẽ thế là đủ rồi đấy. À, còn điều này nữa. Anh phải lập tức kiếm một tòa nhà lịch sự, bài trí cho đẹp vào. Đừng coi đây là việc phụ. Nên làm cho kẻ nào lui tới chỗ anh đều phải kính nể nhà cầm quyền mới. Tôi thấy cần cho anh nghe những lời bất hủ này của văn hào Gớt: "Mỗi một nghi thức bên ngoài đều có cơ sở bên trong của nó". Anh phải tự lựa chọn lấy người vào biên chế, nhưng hãy chú ý chớ để cho bọn do thám của du kích chui vào cơ quan đấy. Nhất định chúng có âm mưu làm như vậy. Mong rằng mấy hôm nữa khi tôi đến Cát-sten La Phông thì tất cả các công việc tổ chức đã xong xuôi... Anh có hỏi gì không? - Bây giờ thì không nhưng sau này chắc chắn sẽ có nhiều vấn đề rắc rối. Tôi xin phép được thỉnh thị Đại tá trong những trường hợp cần thiết. - Được, khi nào cần thì cứ việc hỏi nhưng chớ dùng điện thoại. Nói chuyện trực tiếp với tôi là đảm bảo hơn cả. Sự bổ nhiệm mới khiến Hen-rích vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Nhận chức trưởng ban quân chính tất nhiên anh phải chịu trách nhiệm về toàn bộ khu vực kể cả các công trình bí mật và như thế có nghĩa là anh được gần gũi nhà máy, cái nơi đang thu hút tất cả tâm trí của anh. Hen-rích đã đoán rất đúng là thế nào ông bố vợ tương lai cũng có nhúng tay vào việc điều động này. Quả thật, Béc-gôn đã quyết định cấp tốc lôi Hen-rích ra khỏi phòng tham mưu của sư đoàn do tên tướng phản nghịch chỉ huy. Sự thực thì E-véc đã chết rồi, nhưng lão vẫn có thể để lại một ảnh hưởng không lành mạnh. Ma-ti-ni vẫn là người vui mừng hơn hết đối với sự thay đổi công tác của Hen-rích. - Thế thì tuyệt quá! - Khi Hen-rích thuật lại chuyện đi lên Bộ tham mưu tập đoàn quân nhận lệnh, Ma-ti-ni reo lên - Tớ xin cam đoan là từ nay trong huyện này không xảy ra những vụ tàn sát hàng loạt dân làng như ở các vùng khác trong khắp miền Bắc Ý. Nhưng sự biến chuyển này cũng khiến tình hình phức tạp thêm. Chịu trách nhiệm trị an trong huyện thì phải tiễu phạt những kẻ nào phá rối nền trật tự trị an. Mà theo quan điểm của bọn xâm lược thì trị an có nghĩa là dân chúng phải ngoan ngoãn phục tùng quân Hít-le, cái quân vốn coi mọi người dân Ý đều là kẻ nội gián tất. Quan niệm về trị an của nhân dân Ý và của bọn Đức hoàn toàn trái ngược nhau cho nên không thể hoà giải hai quan niệm đó một cách êm thấm được. Hen-rích thừa hiểu rằng, nếu ngay từ đầu, anh không tìm phương pháp bí mật liên lạc với nhân dân địa phương thì tức khắc mới quan hệ giữa anh và người Ý sẽ trở thành rất phức tạp. Sáng hôm sau, lúc Li-đa sang dọn phòng, Hen-rích đột ngột hỏi: - Cô biết tiếng Đức thạo chứ? - Khá hơn tiếng Pháp ạ. - Nhưng khi tôi nói với cô bằng tiếng Đức thì cô có hiểu không? - Hiểu hết. Nhưng tôi nói thì vất vả lắm. - Cái đó không lo. Cô cố gắng học thêm đi. Nếu tôi đề nghị cô chuyển sang làm công việc khác thì cô nghĩ sao? - Tôi chưa hiểu... Công việc gì kia ạ? - Ở Cát-sten La Phông đang tổ chức ủy ban quân chính. Tôi được chỉ định làm trưởng ban. Tôi biết rất ít tiếng Ý, mà trong biên chế lại có cả phiên dịch. Cho nên tôi muốn rằng cô sẽ giữ nhiệm vụ đó... Lời đề nghị đó quá đột ngột đối với Li-đa. Cô cắn môi, do dự: - Thế đến mai tôi trả lời có được không ạ? Tôi chưa dám quyết định ngay. Phải nghĩ đã... Chính Hen-rích đã tính trước như vậy. Li-đa chẳng những phải suy nghĩ mà còn phải hỏi ý kiến cấp trên, và anh vui lòng đợi một vài hôm, không thúc giục cô ta.

★ ★ ★

     Cu-bít đang mải mê làm giàu. Hắn vô cùng say sưa vói ngôi nhà riêng sáu phòng, đầy đủ tiện nghi và bài trí lịch sự, thỏa mãn với những bữa cơm ngon lành do vợ hắn lúi húi nấu nướng. Hơn nữa, Lê-rô cáng đáng tất cả các khoản chi phí ăn uống trong gia đình và Cu-bít hầu như chả phải đụng tới số lương sĩ quan của mình. Tuy vậy, Cu-bít vẫn cảm thấy chưa yên tâm, và tương lai đối với hắn đã bớt vẻ tươi hồng như trước kia.

     Hen-rích không nhầm khi đánh giá khoản hồi môn của Sô- phi-a ước chừng hai mươi nhăm vạn mác. Nhưng mãi sau Cu- bít mới hiểu rằng sở dĩ giá cừu lên cao như vậy là vì bây giờ đang thời buổi chiến tranh thành thử các loại thực phẩm đặc biệt là thịt, đều rất đắt. Cu-bít đã tìm hiểu tình hình giá thịt và len trưốc chiến tranh. Hắn đi đến kết luận đáng sợ rằng trong hoàn cảnh hòa bình khoản hồi môn của bà vợ sẽ giảm xuống ba lần. Rồi hắn đâm hoảng sợ, phải vội vàng đi hỏi ý kiến Hen-rích là có nên bán quách trại nuôi cừu ngay bây giờ không?

     - Ông Hen-rích, ông nên hiểu là tôi rất lo lắng cho tương lai. Bây giờ ông bố vợ còn sống thì còn đàng hoàng. Ông ấy làm ra khá tiền cho nên gánh hết các khoản chi tiêu trong nhà. Nhưng ông ấy chả còn trẻ trung gì nữa, lại ốm đau quặt quẹo luôn. Chắc chắn là tôi sắp trở thành chủ nhân toàn quyền của cái gia tài này. Và điều đó chẳng những không làm cho tình hình sáng sủa thêm mà còn làm cho nó đen tối thêm nữa là khác.

     Thậm chí cách ăn nói của Cu-bít cũng đã thay đổi. Mỗi một lời hắn thốt ra đều đượm giọng lo xa, tính đếm chi li.

     - Thế ông cũng nên biết là chính tôi đã nghĩ đến điều này từ lâu - Hen-rích thú thực.

     - Ông làm tôi cảm động quá.

     - Bởi vì dù sao tôi cũng có lỗi phần nào về tình hình thay đổi trong gia đình ông và đối với ông tôi vẫn nhận thấy... Biết nói sao bây giờ nhỉ... cảm thấy trách nhiệm tinh thần của mình, ừ... Có lẽ ông lo ngại cho tương lai cũng đúng thôi.

     - Hay bây giờ ta cứ bán tuốt tất cả bất động sản và bỏ vốn vào một xí nghiệp kinh doanh nào đó? Hay đem mua vàng?

     - Biết nói thế nào với ông được? Phải sành sỏi về những vấn đề này mới không bị "hố".

     - Khi chiến tranh chấm dứt, chúng tôi sẽ cùng Lê-rô mở...

     - Hãy khoan, tôi xin phép ngắt lòi ông. Tôi định hỏi ông một việc. Và không phải hỏi chàng rể của kỹ sư Lê-rô đâu nhé, mà là hỏi một sĩ quan Giét-ta-pô lâu năm và giàu kinh nghiệm kia. Lạy giời, nếu chẳng may nước Đức ta thua trận thì ông cho rằng ông nhạc của anh sẽ ra sao khi chiến tranh kết thúc.

     - Nước Đức đang thua rồi đấy... Nhưng tôi chả hiểu câu ông hỏi.

     - Chẳng cần nhìn xa trông rộng lắm cũng có thể hiểu rằng kỹ sư Lê-rô đang làm việc trong một nhà máy không phải là sản xuất ô đầm hay đồ chơi trẻ con.

     - Nhà máy này chế tạo...

     - Ấy chớ! Chớ! Tôi không muốn biết những bí mật mà mình không có quyền biết...! Nhưng tôi dám chắc, nếu cá nhân ông Lê-rô được chú trọng và bảo vệ cẩn thận như thế thì công việc của ông ta tất có liên quan tới thứ vũ khí tối tân mà báo chí đã bàn cãi khá nhiều.

     - Ông đoán đúng quá!

     - Ông Cu-bít, xin ông nghe tôi! Đừng đẩy tôi vào nước hớ! Tôi vốn không thích đụng chạm vào bí mật quốc gia, cho nên tôi không để tai đến những điều ông nói đâu. Tôi đã quên khuấy đi ngay! Tôi chỉ muốn trình bày một ý kiến suy luận...

     - Xin lỗi! Tôi xin câm như hến.

     - Với tư cách là một sĩ quan phụ trách sở Giét-ta-pô, ông sẽ làm thế nào nếu biết rằng nước Đức đã bại trận và những thành tựu mới nhất của nền kỹ thuật chiến tranh Đức sẽ lọt vào tay quân thù, vào tay kẻ chiến thắng?

     - Tôi ấy à?... Tôi sẽ thủ tiêu tất cả những gì có giá trị nhất... ừ, nói chung là cốt làm sao cho tài liệu khỏi rơi vào tay kẻ thù.

     - Hết sức chí lý! Bất cứ người sĩ quan tình báo thông minh nào cũng đều làm như vậy. Còn đối với kẻ đã sáng chế ra thứ vũ khí cực kỳ lợi hại ấy thì ông tính sao? Bởi vì hôm nay hắn đang phục vụ Quốc trưởng nhưng ngày mai biết đâu hắn chả lóa mắt vì đồng tiền vàng đô-la hoặc stéc-linh1 , hay có thể là đồng rúp của Nga, chẳng hạn? Là một sĩ quan Giét-ta-pô, ông sẽ xử trí ra sao với kẻ phát minh ấy?

    Đôi mắt của Cu-bít vẫn không rời khỏi khuôn mặt của Hen- rích, hắn từ từ chồm hẳn người ra phía trước:

    - Ông quả quyết rằng...

    - Điều dự đoán chưa phải là sự quả quyết... Chúng ta thử luyện cho nhau cách suy luận lô gích... Chỉ có thế thôi. Tuy vậy tôi cũng thấy là câu chuyện tầm phơ này đã khiến anh hoang mang. Thôi, ta nói sang chuyện khác đi!

    - Ổ, không, không. Đây chính là câu chuyện mà... Đã khơi chuyện ra thì phải nói cho đến đầu đến đũa chứ. Theo ý ông thì tôi phải làm thế nào?

    - Trong trường hợp này thật khó nói... Mỗi người xử sự theo một cách riêng, ông Cu-bít ạ.

    - Nhưng ở vào địa vị tôi thì ông sẽ làm thế nào chứ?

    - Tôi sẽ... Cho nghĩ tý đã ! - Hen-rích đi dạo mấy lượt quanh phòng - Tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng xấu nhất.

    - Nói rõ ra là cái gì nào?

    - Đối với khoa học, sự phát minh thiên tài của ông Lê-rô không thể mai một được! Và ông phải chịu trách nhiệm trước các thế hệ tương lai về việc này. Thậm chí nêu ông ta có chết về bom đạn hay đau ốm, ông vẫn có bổn phận bảo toàn sự phát minh này.

    - Nhưng tôi hiểu biết về kỹ thuật cũng chả hơn gì việc chơi tem cổ. Tôi ghét nó như ghét bệnh hủi ấy!

    - Tôi thừa biết là ông chả hiểu gì về kỹ thuật... Nhưng chẳng đáng lo lắm đâu. Bởi vì ông nhạc của ông có nhét sự phát minh ấy vào trong óc của ông ta đâu. Phải có công thức, có bản vẽ...

    - Lão chẳng hở ra cho ai xem đâu...

    - Ông ta làm thế là đúng lắm! Nhưng có thể bí mật chụp ảnh tài liệu mà đừng cho ông ta biết. Vì tương lai!... Ừ, nếu giả thiết là không kịp phá huỷ nhà máy, thủ tiêu tài liệu... và nó lọt vào tay một cường quốc nào đó... Và lúc ấy để đền bù lại cái công lao chăm lo cho số phận thứ vũ khí này, ông có thể đem bán cuốn phim ảnh ấy cho một cường quốc khác. Không phải là chuyện đùa nữa. Nếu thế thì vị tất ông còn thèm lo lắng tới giá thịt, giá len làm gì nữa! Len, thịt đối với khoản tiền ông sẽ thu được chỉ ví như hòn than đối với một kho vàng. Hơn nữa bọn chiến thắng còn tha cho ông cái tội làm mật thám, chúng sẽ nhắm mắt làm ngơ.

    Hen-rích im hẳn và cầm lấy bình nước rót vào cốc vừa nhấp từng ngụm nhỏ vừa nhòm qua kẽ tay liếc trộm Cu-bít. Tên này đang ngồi trầm ngâm, có vẻ suy nghĩ lung lắm.

    Ai đoán nổi là lúc đó những ý nghĩ gì đang quay cuồng trong đầu óc của Cu-bít? Bởi vì hắn đã lột xác bao nhiêu lần rồi. Tu hành chưa đắc đạo, hắn đã vội phá giới nhảy sang nghề mật thám để rồi sau đó đâm ra chán ghét nghề này. Hiện nay hắn lại ước mơ cuộc sống an nhàn nếu không phải là của một anh tư sản thì cũng là của một anh cho vay lãi. Có lẽ bây giờ hắn đang lột xác lần thứ tư.

------------------

    1. Đô-la: tiền Mỹ, stéc-linh: tiền Anh (ND).

Nguyên tác: И один в поле воин (1957)  Một mình trên chiến trường vẫn là chiến sĩ - Người dịch: Trọng Phan - Hà Bắc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.