Nam Tước Phôn Gôn-rinh

Lượt đọc: 363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cu-bít Lo Nghỉ Đến Tương Lai

❊ ❊ ❊

Lá thư của Hen-rích báo về cái chết của Mi-le khiến Béc-gôn vô cùng băn khoăn. Tên đầy tớ trung thành và am hiểu ấy ở Cát-sten La Phông đã giúp việc rất đắc lực cho lão: Thứ nhất là về mặt công tác thuần túy, còn thứ nữa thì Mi-le vốn là kẻ bảo vệ quyền lợi riêng cho lão. Cái chết đột ngột và lạ lùng của tên chỉ huy hiến binh SS trong thành phố Ý nhỏ bé đó có thể phá vỡ mọi kế hoạch của Béc-gôn, xáo lộn mọi quân bài của một canh bạc lớn. Mà canh bạc này Béc-gôn đã trù tính "hốt" to. Và tuyệt nhiên không phải vai trò cuối cùng trong canh bạc đó do chính Mi-le đóng. Không phải là Mi-le kém tài... Không! Béc-gôn không đánh giá quá cao khả năng của Mi-le mặc dầu lão đã vấp những kinh nghiệm xương máu. Chỉ có điều đơn giản là số mệnh đã buộc Mi-le vào với trung tướng E-véc, mà thời gian gần đây Béc-gôn lại đặc biệt quan tâm đến cá nhân E-véc. Và không phải vì Béc-gôn nhớ tới mối tình bè bạn cũ với tên trung tướng ấy. Ngược lại lão còn cố tình tìm cách lờ đi và thậm chí trong những lá thư gửi cho Hen-rích lão cũng chả thèm thăm hỏi ông bạn cố tri nữa. Tuy nhiên trong thư từ gửi cho Mi- le, tên tuổi của trung tướng lại được lão nhắc nhở đến luôn mồm. Giá E-véc và cả Gun-đe, Đê-nút mà biết được điểu đó thì cũng rất "cảm động". Từ lâu Tổng hành dinh của Him-le đã rất lo lắng về những khuynh hướng không lành mạnh đang nảy nở ngay trong giới tướng soái của quân đội Đức. Hàng loạt thất bại chiến lược liên tiếp ở mặt trận phía Đông đã làm sứt mẻ niềm tin tưởng đối với tài thao lược của Hít-le. Nếu trước kia người ta coi mọi mệnh lệnh của Quốc trưởng như là đạo bùa của đức thánh thì bây giờ trong các hội đồng quân sự thường thường đã vang lên những lời chỉ trích dưới hình thức chất vấn hay khuyên răn nhưng phần nhiều là những câu công kích ra mặt. Các tướng lĩnh cố tình sửa chữa những chỉ thị của bộ thống soái tối cao và của bản thân Quốc trưởng. Nếu những hiện tượng đó đã xảy ra trong các hội nghị quân sự thì cũng có thể hình dung được rằng bọn tướng soái già đời nhất sẽ bàn tán chuyện gì khi họ ngồi tri kỷ riêng với nhau. Và có lẽ không phải chỉ nói mồm thôi. Trong hồ sơ của cơ quan Gét-ta-pô còn lưu những tập tài liệu dày cộp chứng tỏ rằng đám tư lệnh các binh đoàn lớn hình như đã tổ chức nhóm đối lập. Đáng nghi ngờ nhất là sự giao thiệp mật thiết giữa các viên tướng học cùng trường cũ, mà trước đây chẳng hề là bè bạn, bà con gì cả. Những thư từ, bưu thiếp mà họ trao đổi với nhau như bươm bướm không thể không khiến cho sở Giét-ta-pô lo lắng mặc dầu chưa có bằng chứng cụ thể gì về sự phản bội hay âm mưu của họ. Trong thư từ khi đả động tới chuyện gì bất bình họ viết rất thận trọng và thường chỉ nói vu vơ về thời tiết, sức khỏe, về đám bạn bè quen thuộc xa gần. Chỉ lúc nào tổng hợp mớ tài liệu ấy lại mới có thể điểm hết được các sự việc và tên tuổi của họ. Linh tính của một tên gián điệp cáo già đã nhắc Béc-gôn rằng hiện tượng này không phải là việc tự nhiên và đơn giản. Nhưng lão chưa nắm được tang chứng rõ ràng. Cần phải lần cho ra mối chỉ, một mối chỉ nhỏ thôi cũng đủ tóm được cả ổ. Mối chỉ ấy chính là E-véc. Tên họ của tên tướng già này được nhắc đến luôn trong mớ thư từ khả nghi! Sau khi giao cho Mi-le trách nhiệm chú ý bám sát tên trung tướng và báo cáo với lão từng bước chân của E-véc, Béc-gôn khấp khởi mừng thầm rằng nhờ phương pháp tổng hợp, suy luận, và có thể còn vớ được những bằng có cụ thể mà lão sẽ khám phá ra âm mưu chống quốc trưởng... Và bản kế hoạch bất hủ ấy bỗng chốc bị lung lay vì ở Cát-sten La Phông không còn tên tay sai tin cẩn nữa. Béc-gôn đặt hết hy vọng vào Mi-le chẳng những cốt khám phá ra vụ mưu phản mà còn nhằm những mục đích hoàn toàn cá nhân. Năm ngoái lúc từ bên Pháp trở về và bắt tay vào việc nghiên cứu những thư từ, giấy má ứ đọng lại trong thời gian đi vắng, Béc-gôn đã vớ được mấy hồ sơ khiến lão cực kỳ lo lắng. Giữa đống ảnh do bọn diệp viên phụ trách theo dõi thượng tướng Gun-đe gửi về lão thấy hai tấm ảnh chụp Hen-rích đến thăm thượng tướng. Dĩ nhiên, giữa Hen-rích và Gun-đe chả có quan hệ riêng tư gì đâu. Anh chỉ là người đưa thư của E-véc và bản thân cũng chả hiểu rằng mình sẽ mắc phải tai bay vạ gió như thế nào. Nhưng việc ấy vẫn đe dọa cho người chồng tương lai của Lô-ra. Vì không biết nên anh có thể lâm vào tình thế nguy khốn hơn.

Việc này phải dùng đến bàn tay của Mi-le. Sau vụ ám hại Mô-níc do tên chỉ huy SS bố trí rất tài tình, kín đáo, Béc-gôn đã viết thư riêng cho hắn dặn trông nom Hen-rích cẩn thận để cho anh khỏi vô tình sa vào những môi trường thiếu tin cậy và làm hoen ố tên tuổi của mình. Và Mi-le đã tận tâm tận sức chấp hành mệnh lệnh quan trọng bậc nhất ấy của Béc-gôn. Tình tình ngoài mặt trận càng gay go thì Béc-gôn càng mừng thầm rằng thần tài đã ban cho lão gã Nam tước triệu phú Hen-rích Phôn Gôn-rinh. Những lúc ngồi nhẩm tính số vốn bán nhà máy bột mì, trại nuôi bò sữa cùng một số bất động sản khác, lão luôn luôn không quên cộng thêm vào đấy hai triệu mác của Hen- rích. Chỉ có khoản tiền kếch sù ấy mới đảm bảo cho Béc-gôn chuỗi ngày già êm đẹp trong tổ ấm gia đình, bên bờ hồ thơ mộng của xứ Thụy Sĩ. Giấc mộng điển viên dưỡng lão ấy càng ngày càng trở nên quyến rũ hơn. Tục ngữ có câu: "Khi con quỷ đã già nó sẽ trở thành đức Phật". Nhưng đối với Béc-gôn thì khác hẳn. Có lẽ lão chịu ảnh hưởng của những bức thư do En-da gửi tới. Dạo này mụ cùng với Lô-ra sang Thụy Sĩ ở và cứ kêu ca về sự thay đổi tính tình của con gái từ ngày tuyên bố đính hôn. Đêm ngày ả chỉ mơ tưởng đến cuộc sống ái ân. En-da rất lo lắng báo tin rằng Lô-ra đã giấu mẹ, may sẵn áo lót cho đứa con tương lai. Và Béc-gôn là kẻ đã từng hạ bút ký mật lệnh cho thủ hạ đem hàng chục vạn người đi thiêu sông ở lò hỏa táng Ót-ven-xim, trong đó có vô số trẻ em, lúc tưởng tượng là mình sẽ được ẵm đứa cháu đầu tiên trong tay, lão bỗng cảm động suýt rơi nước mắt. Cái chết của Mi-le sở dĩ khiến Béc-gôn mất ăn mất ngủ chỉ vì lão đã mất kẻ đủ khả năng thực hiện những kế hoạch này. Bây giờ Béc-gôn không thể gửi cho tên chánh mật thám SS mới ở Cát-sten La Phông những giấy tờ vừa là công văn, vừa là thư riêng như trước kia lão vẫn gửi cho Mi-le được. Mi-le chả hề phân biệt cái nào là mệnh lệnh của thượng cấp, cái nào là sự uỷ nhiệm có tính chất gia đình. Biết lấy ai thay thế tên chỉ huy SS vừa quá cố? Việc bổ nhiệm người khác vào chức vụ đó còn tùy theo tên trưởng phòng SS của Bộ tham mưu tập đoàn quân miền Bắc Ý. Nhưng Béc- gôn muốn làm thế nào để cử về Cát-sten La Phông một kẻ mà lão có thể nhờ cậy được. Cần phải có người theo dõi Hen-rích. Sự thực thì gã này đã công khai trở thành chồng chưa cưới chính thức của con gái lão; Hen-rích là một sĩ quan đã được thử thách, được giáo dục tốt. Nhưng gã mới có hăm ba tuổi đầu. Hôm nay gã thích Lô-ra nhưng biết đâu ngày mai gã sẽ say mê con bé khác! Chưa biết rồi việc Hen-rích ở nhờ trong lâu đài của ả nữ bá tước trẻ tuổi góa chồng Ma-ri Lu-y-da sẽ dẫn gã tới kết quả như thế nào, nhất là nếu chú ý đến ý kiến nhận xét của Mi-le về Lu-y-da. Phải, với tuổi hăm ba người ta có thể làm biết bao nhiêu điều ngu xuẩn! Thế nhưng rút cục E-véc đã bắt đầu uỷ nhiệm cho Hen-rích những công việc quá liêu lĩnh. Chả nhẽ lại không cử được người khác đi điều đình với bọn du kích hay sao? Chỉ cần nói nhỡ mồm một tiếng thôi là cũng đủ gây ra tai vạ bi đát. Và lúc ấy thì xin vĩnh biệt hai triệu mác ở ngân hàng quốc gia Thụy Sĩ đã được đổi sang đô-la, vĩnh biệt giấc mộng vàng vui thú điển viên! Không, không thể để như vậy được! Không nên tiếc thời gian và sức lực để giữ lấy quyền lợi sống còn! Hơn nữa nếu kể đến uy thế của Béc-gôn thì việc này vẫn chưa đến nỗi khó lắm. Nhưng lấy ai thay Mi-le bây giò? Béc-gôn điểm qua hồi lâu trong trí nhớ các sĩ quan Gét-ta-pô mà lão từng quen biết. Lão gạt phắt cái ý định đề bạt Cu-bít. Tên này là một sĩ quan giàu kinh nghiệm nhưng đối với trách nhiệm công tác cũng như đối với mọi việc trên đời gã đều theo chủ nghĩa "vô liêm sỉ". Gã không cáng đáng nổi công tác độc lập, quan trọng. Cần tìm một kẻ khác, nhưng ai mới được chứ? Hết tên này sang tên khác đều bị Béc-gôn gạt bỏ. Giời đất, bao nhiêu sĩ quan xuất sắc đã bị cái mặt trận phía Đông chó chết kia ngốn sạch! Trước đây đâu phải tìm kiếm lâu thế này... ừ nhỉ, hay cử Lem-ke? Sau vụ ám sát Gác-ne ở Bông-vin, Lem- ke và Hen-rích đâm ra vừa lòng nhau. Lem-ke nhận xét rất tốt về Hen-rích, còn Hen-rích thì viết thư nói rằng viên phụ tá của Gác-ne đã gây cho gã những ấn tượng đẹp đẽ... Hai bên đều tỏ thiện cảm đối với nhau. Do đó tên chỉ huy hiến binh SS mới đỡ phải mất thời giờ tìm hiểu Hen-rích. Lem- ke vốn là chuyên viên phản gián lâu năm, một sĩ quan đáng tin cậy đã được thử lửa. Liệu Lem-ke có đồng ý rời khỏi Bông-vin không. Bởi vì làm chánh mật thám Giét-ta-pô ở đó vẫn oai hơn giữ chức chỉ huy hiến binh SS của sư đoàn. Phải thuyết phục tên này, lấy cớ rằng nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, chẳng hạn việc theo dõi E-véc... hay nghĩ thêm vài cớ gì khác.

Nhưng phong trào du kích ở Bông-vin, mặc dù đã thi hành đủ mọi biện pháp, vẫn tiếp tục bành trướng, làm hao mòn trí não và sức lực của tên thiếu tá Lem-ke đến nỗi hắn sẵn lòng đổi đi bất cứ nơi nào, miễn là được thay đổi không khí. Cho nên việc cử Lem-ke thế chân Mi-le đối với Béc-gôn cũng chả khó khăn gì. Mi-le chết chưa được một tuần thì tên thiếu tá Lem-ke cao ngẳng gầy gò đã đến ngồi chễm chệ trên cỗ ghế bành trong văn phòng sở SS Sự xuất hiện của tên quan trên mới làm Cu-bít vừa ngạc nhiên vừa khó chịu. Hắn hy vọng rằng rút cục Bộ tư lệnh tập đoàn quân sẽ phải xét lại quyết định và không những sẽ thăng cấp bậc mà còn thăng cả chức vụ cho hắn nữa. Vì hắn đã làm việc trong ngành do thám từ ngày đầu chiến tranh và có quyền đảm đương một công tác độc lập. Và bỗng nhiên... - Thế nào Nam tước, ông có cho thế là đúng không?- Cu-bít phàn nàn với Hen-rích. Lần đầu tiên kể từ ngày quen biết, Hen-rích mới trông thấy Cu-bít tỏ vẻ bực bội và nghiêm trang nữa là khác. Hắn chả đùa cợt, chả thổi sáo những câu nhạc du dương như thường lệ mà gieo mình xuống ghế bành, hết kêu ca về Bộ tham mưu tập đoàn quân lại quay ra than thân trách phận, phàn nàn rằng mới buổi đầu mà Lem-ke đã lên mặt long trọng. Hen-rích chưa trả lời ngay. Anh ung dung ngồi xuống trước mặt Cu-bít, châm thuốc lá, rít liền mấy hơi dài để suy nghĩ rồi chợt hỏi lại ông khách quý: - Ông Cu-bít, ông có đồng ý nói thẳng và nói thật không? Lần đầu tiên từ khi chúng ta quen nhau! Không được giấu giếm một ý nghĩ nào cả! - Rất sẵn lòng! Vừa khớp với ý tôi! Bây giờ tôi chỉ muốn thú thật hết! - Ông Cu-bít, thế thì ông đã suy tính sẽ làm gì sau khi chiến tranh kết thúc chưa? - Việc quái gì phải mệt óc về những vấn đề thổ tả ấy khi mà tôi chưa xoay đâu ra tiền để ăn lót dạ bữa sáng mai... - Quẳng những lời nói đùa ấy đi, chúng ta đang định bàn chuyện đứng đắn cơ mà! Chả nhẽ ông lại tưởng rằng tôi là cái túi tiền không đáy để cho ông vay mãi mà không đòi nợ hay sao? Tôi đã có thể dùng biên lai của ông để dán kín bốn bức tường trong phòng này rồi đấy! Cu-bít ngạc nhiên và hơi hốt hoảng ngước mắt nhìn Hen-rích. - Lại một chuyện rầy rà nữa, và là chuyện rầy rà nhất! - Bây giờ thì tôi chưa đòi nợ ông ngay đâu, ông Cu-bít ạ! Chỉ muốn nhắc ông rằng đã gần 7 ngàn mác rồi đấy. - Lạy giòi thương tôi! Hai năm tiền lương rồi còn gì nữa. - Và nếu tôi là người ít tuổi hơn ông mà cũng còn biết nghĩ đến tương lai... Không thể chối cãi gì nữa, chiến tranh tất nhiên sắp kết thúc. Chúng ta chưa biết nó sẽ kết thúc như thế nào... - Ông Hen-rích, chúng ta đã giao hẹn là sẽ thành thật. Đừng rào trước đón sau nữa. ông và tôi đều biết tỏng rằng chúng ta đang lỗ to trong cuộc chém giết này. Và thứ vũ khí tối tân kia đối với chúng ta chẳng khác gì vòng hoa xa xỉ mà tôi đã đặt lên nấm mồ tên Mi-le xấu số. - Được! Cứ cho là chúng ta sẽ thua to, sự thực thì tôi vẫn chưa mất hết hy vọng vào chiến thắng. Nhưng chả cần tranh cãi cho mệt sức. Thế thì ông định làm gì nào? Không một đồng xu dính túi, nợ như chúa chổm, tất cả tài sản là một chiếc roi gân bò và hình như còn hai cái ống nghe điện báo thì phải. - Ông còn quên mất chiếc ống tiêm và một đống vỏ chai rượu vang - Cu-bít cười chua chát. - Hơn nữa ông chỉ là dân trí thức nửa mùa. Chưa học xong đã bỏ trường, sắp trở thành mục sư lại nhảy sang nghề tình báo... Tôi nói thật: Tiền đồ của ông như đám sương mù vậy. - Còn ông thì chúa hay an ủi người khác. Thế là ông định... - Nhưng tôi và ông đâu phải là hai tiểu thư mà là cánh mày râu!- Hen-rích nói rất chân thành - Tôi không có ý an ủi ông đâu. - Vậy ông định khuyên tôi làm gì trong tình cảnh này? Tôi có thể làm gì? Làm gì được? - Cưới vợ! Cu-bít lăn ra cười sặc sụa: - C-ư-ớ-i v-ợ à? Tôi cưới vợ? Một thằng chỉ cần đánh đổi tất cả chư vị thánh thần để lấy hai ống moóc-phin? Vâng, tôi cưới vợ làm cái cóc khô gì, nếu tôi... Cu-bít càng cười to hơn. - Tôi không nói là ông cần vợ - Hen-rích ngắt lời Cu-bít - Nhưng ông cần của hồi môn! Hình như bị sặc nên Cu-bít im lặng. Không phải hắn sửng sốt vì ý kiến của Hen-rích mà vì chợt nhớ ra rằng từ trước đến nay sao hắn không nghĩ ra cái lối thoát quá giản đơn ấy. - Ông cũng đẹp trai đấy chứ. Tầm vóc đường bệ, nét mặt dễ yêu, cặp mắt đen nồng nàn khiến đàn bà rất thích nhé.

Cu-bít vội đứng dậy, bước đến trước gương và đứng ngắm nghĩa hình dáng mình một lát, có lẽ đây là lần thứ nhất trong đời, hắn mới biết đánh giá cái mã bề ngoài như là một món hàng bán được. - Ông Cu-bít, tôi nói cho ông biết là với bộ mặt sáng sủa và bộ óc thông minh ấy ông có thể đảm bảo cho mình một tương lai rất tốt đẹp. - May mà tôi chưa đem những thứ đó đi cầm! Nhưng làm thế nào để thực hiện bản kế hoạch bất hủ của ông ở cái xó Cát- sten La Phông heo hút này? Ngoài ả hầu phòng của ông và bà nữ Bá tước tôi đếch thấy ả nào sạch nước cả! - Tại ông không tìm đấy thôi. Này, hôm qua tôi ăn cơm đằng nhà lão kỹ sư, lão có mỗi một cô con gái, và... - Người địa phương à? Nhưng ông cũng thừa biết là sĩ quan Giét-ta-pô chỉ được phép lấy người có quốc tịch Đức thôi cơ mà! - Rất biết. Tuy vậy bố cô ta trước đã làm việc ở Đức khá lâu và đã nhập quốc tịch nước ta. Lão là kỹ sư nổi danh cho nên chắc hẳn không đến nỗi xơ xác. - Còn bản thân cô bé... thì thế nào? - Với mắt tôi thì hơi mảnh một chút. Nhưng sau khi đẻ con so thì, như người thường nói: gái một con trông mòn con mắt, sẽ vừa... - Phì-ì!- Cu-bít nhăn mặt ra ý khinh bỉ - Đừng nói đến chuyện con cái, chuyện nhếch nhác ấy với tôi làm gì, tôi chả bao giờ có của nợ ấy đâu. - Điều đó không phải chỉ tùy ở mình ông thôi. Thế nào, đồng ý chứ? - Ông hỏi tựa hồ như chỉ cần tôi bằng lòng là đủ.        - Muốn cho nàng bằng lòng nữa thì ông phải đóng vai tình nhân trong một thời gian. Nay một bó hoa, mai một món quà và vv... - Nhưng tiền? Đào đâu ra tiền? - Nếu tôi thấy chắc chắn rằng cá sẽ cắn câu, thì không bao giờ tôi tiếc tiền với ông cả. Tôi xin vui lòng cho hãng buôn Cu-bít - Lê-rô vay với điều kiện hai bên cùng có lợi. - Thế thì xin ông đưa ngay đây ba chục mác. Tôi sẽ đi uống rượu mừng và mơ tưởng đến cái cảnh vui thú gia đình. Lần này Hen-rích cho Cu-bít vay với một thái độ vui vẻ khác thường. Cu-bít quá bồi hồi trước ý kiến đột ngột của Hen-rích đến nỗi hắn chẳng nghi ngờ rằng Hen-rích suy tính cho tương lai của mình chứ không phải của Cu-bít. Lu-y-da thì rất vui mừng khi nghe Hen-rích kể lại buổi trò chuyện tri kỷ cùng Cu-bít. Dự định kiếm chồng cho Sô-phi-a Lê- rô, con gái của kỹ sư Lê-rô, chính là do Lu-y-da đề ra. Hôm qua, ả và Hen-rích đã được Sten-ghen mời đến nhà kỹ sư ăn cơm và ả đã làm quen với Sô-phi-a . Trước kia Lu-y-da đoán rằng chắc có nguyên nhân gì bí ẩn khiến Nam tước Sten- ghen tỏ vẻ lãnh đạm với mình. Bây giờ sau khi thấy mặt cô gái ấy, ả đã đã hoàn toàn tin chắc vào điều dự đoán của mình. Nguyên nhân sự do dự và thiếu dứt khoát của Sten-ghen là Sô- phi-a. Nếu đem so với nữ bá tước thì cô nàng vừa trẻ lại vừa giàu hơn. Sô-phi-a mới có hăm ba mùa xuân trên mái tóc. Thoạt nhìn qua, Lu-y-da cảm thấy như là đã gặp khuôn mặt tròn trịa có chiếc mũi nhọn này ở nơi nào rồi, nét mặt ngời sáng dưới ánh mắt xanh dịu và nụ cười niềm nở trên cặp môi hồng. Tựa hồ muốn phô trương cái tuổi xuân mơn mởn khỏe mạnh nên đôi môi luôn hé mở để lộ ra hàm răng trắng bóng đểu đặn. Nữ bá tước thử soát qua nét mặt từng người quen và chợt nhớ ra mấy trang ảnh ở cuối tờ họa báo. Đúng quá rồi! Ả thường thấy những khuôn mặt hao hao như thế này trong các bức tranh quảng cáo hô hào những cặp vợ chồng son cơ khí hóa sinh hoạt trong gia đình: thiếu phụ này đang cầm máy hút bụi... thiếu phụ kia đang đứng cạnh máy giặt... "Sàn nhà quý ngài bao giờ cũng sáng như gương?... "Hãy mua máy chùi sàn của cửa hàng chúng tôi..." Lu-y-da cắn môi, cố giấu nụ cười chế giễu nhỏ nhen... nhưng lòng ả vẫn chưa yên. Thực ra nét mặt của Sô-phi-a có vẻ tầm thường nhưng nó đượm màu sắc thanh xuân và tính chất phúc hậu đặc biệt. Cô ta có thể quyến rũ kẻ nào đã từng sống qua thời thanh niên sôi nổi, nay muốn tìm hạnh phúc gia đình êm ấm. Sô-phi-a cũng đang mong ước cảnh chồng con vui thú và cô ta không giấu giếm điều đó. Với bản tính thật thà giản dị, cô thú thực rằng cô đã định dùng những báo chí chuyên đăng chuyện hôn nhân để kiếm chồng. Rồi khi Lu-y-da chế nhạo ý định ấy thì Sô-phi-a hết sức hăng hái bảo vệ quan điểm của mình và Nam tước Sten-ghen đã ủng hộ thêm khiên cô ta càng tranh luận kịch liệt hơn.

- Đối vói những người con gái ngồi trong đáy giếng như tôi thì biết làm thê nào? Đợi một ông hoàng nào lạc bước qua đây chăng? Đó chỉ là chuyện cổ tích chứ đời nào có thực. Tôi đã hăm ba rồi đấy... còn đợi đến bao giờ nữa? Nếu chúng ta tình cờ quen biết một người đàn ông trong rạp hát hay trong phòng khách nhà ai rồi kết hôn với người ấy thì thiên hạ cho là thiếu đoan chính. Nếu chúng ta tìm hiểu nhau bằng cách đăng báo thì bị coi là thế nào ấy. Nhưng chả ai bắt tôi phải lập tức lấy ngay cái người đầu tiên tán thành lời đăng bao của tôi. Tôi có quyền lựa chọn chứ. Và tôi bao giờ cũng nói một cách thật thà và đứng đắn rằng: Vâng, tôi muốn lấy chồng! Còn kẻ khác thì lại che giấu nỗi lòng của mình mà cứ ngấm ngầm lơn giai, câu chồng. Lu-y-da đỏ bừng mặt coi đó là lời nói cạnh khóe. Nhưng đôi mắt của Sô-phi-a vẫn giữ vẻ chất phác hồn nhiên khiến ả yên tâm. "Con bé này thộn lắm, chả đoán ra đâu". Hen-rích tiếc rằng kỹ sư Lê-rô lại vắng nhà. Nhưng bữa ăn rất vui vẻ, thoải mái, thậm chí Sten-ghen vốn tính trầm lặng, thế mà gần cuối bữa cơm, cũng hoạt bát hẳn lên và chịu bắt chuyện. Việc Sten-ghen khen tài nấu nướng và ủng hộ ý kiến của Sô- phi-a trong khi tranh luận làm cho nữ bá tước đâm lo. - Ông nên tìm cho cô em một tấm chồng trong đám sĩ quan quen biết. Nó cũng kháu đấy chứ và theo lời Nam tước Sten- ghen thì cũng chẳng nghèo đâu - Khi trở về nhà, nữ bá tước bàn cùng Hen-rích bằng thái độ nghiêm trang. Do đó mà Hen-rích mới nảy ra ý định dạm vợ cho Cu-bít. - Nêu ông thực hiện được kế hoạch này thì tôi sẽ phong cho ông chức gia trưởng - nữ bá tước cố lấy điệu duyên dáng thủ thỉ với Hen-rích. - Tôi sợ là Sten-ghen không chuẩn y cho tôi làm chức ấy. - Phải làm cho anh ta hiểu rằng anh là một bộ phận gắn liền với khoản hồi môn của tôi... - Nam tước vẫn giữ rịt lấy cái quan điểm cổ lỗ về hôn nhân và gia đình. - Vậy nên ông phải giúp tôi cải tạo anh chàng mới được. Sten-ghen cứ trông vào cái con ranh tiểu tư sản ấy nên hỏng cả "gu" đi. Con bé ấy hợp với Cu-bít lắm. Sô-phi-a sẽ làm cho hắn trở lại nếp sống bình thường. Ngay sáng mai tôi sẽ sang chỗ Sô- phi-a bảo nó mời Cu-bít đến chơi, thế rồi tôi lại bịa ra với hắn rằng tuy chưa thấy mặt mà cô nàng đã cảm hắn. Hôm sau nữ bá tước sửa soạn xong xuôi rồi ghé qua phòng Hen-rích. - Hôm nay cho ông nghỉ. Tôi bận nói chuyện tâm tình chị em với Sô-phi-a cho nên không cần đến ông. - Hình như bà hơi hấp tấp quá thì phải?- Hen-rích hỏi. - Tôi có thói quen là không hoãn lại ngày mai những việc nào có thể làm ngày hôm nay. Nam tước ạ, tôi tin rằng người yêu của ông đã phạm sai lầm không cứu chữa được, vì nàng không đòi cưới ngay sau khi đính hôn. Tôi đã bắt đầu nghi ngờ lòng chung thủy của ông rồi đấy. - Bà nghĩ xấu cho tôi thế cơ à? - Trái lại, rất tốt. Tôi đã học thuộc câu châm ngôn bất hủ này của một nhà văn. "Sự bất di bất dịch là dấu hiệu của sự thiển cận". Ông hãy thay chữ "bất di bất dịch" bằng chữ "lòng chung thủy". Tôi dám chắc là ông sẽ tìm được một cô gái Ý mắt màu hạt dẻ và Lô-ra chỉ còn ngồi ôm lấy chiếc nhẫn cưới ông tặng... À, mà tại sao ông không đeo nhẫn nhỉ? - Tôi quẳng đâu dưới đáy va li ấy... - Khốn nạn cho con bé Lô-ra!- Nữ bá tước cười ngặt nghẽo. Có tiếng chân đi vào hành lang, tiếp đến tiếng gõ cửa, rồi Ma-ti-ni vui vẻ bước vào phòng. Thoáng thấy Lu-y-da, anh hơi luống cuống. - Xin lỗi, tôi đã gõ cửa, nhưng... - anh lúng túng xin lỗi. Nữ bá tước lạnh lùng gật đầu chào và đi ra. - Đâm ra rầy rà, tớ vào đây đột ngột thật. Có lẽ ả bực mình? - Chính những lời xin lỗi của cậu đã làm cho tình thế trở nên khó xử và khiến ả tự ái... Nhưng mặc xác ả! Tốt hơn cậu hãy nói cho tớ nghe có việc gì vậy? Trông cậu tươi quá! - Thế à? Kết quả rất tốt đẹp: đã lập biên bản xác nhận là Men-ta-rốt-si đã chết và bác sĩ trưởng phòng mổ đã ký. Nhưng thực ra lúc này thì Men-ta-rốt-si đang tung hoành trong núi. Hen-rích huýt sáo. - Việc xảy ra như thế nào? Bao giờ vậy? - Mờ sáng hôm nay anh ta đã trốn thoát. Hơi sớm hơn lời cậu dặn một chút, nhưng tớ phải lợi dụng dịp tốt: lúc ấy bác sĩ phẫu thuật đang bận mổ nhiều người cho nên hắn cứ ký vong mạng mà chả để ý xem kỹ nội dung biên bản... Nhưng cậu làm sao thế? Không bằng lòng à? - Tệ nhất là cậu đã thả ngay Men-ta-rốt-si về với du kích! - Thế thì cậu đưa anh ta ra khỏi sở SS làm gì? Để thả về chứ gì nữa? - Tớ đã bảo là bao giờ tớ cho phép mới được thả Men-ta- rốt-si! - Thế thì khác cái gì? Thật là đánh bùn sang ao... - Nhưng ngày mai, tên nội gián đã một lần cung khai Men-ta-rốt-si, tất nhiên sẽ báo cho Lem-ke biết tin Men-ta- rốt-si đã trốn về rừng và vẫn sống, vẫn lành lặn! Lem-ke sẽ thẩm tra, sẽ tìm ra tờ biên bản nói về cái chết của Men-ta- rốt-si trong khi mổ... 

-Trời đất, tớ hành động dại rồi! - Ma-ti-ni tái mặt - Ngốc ơi là ngốc!

Hen-rích bực dọc nện gót quanh phòng, Ma-ti-ni thì ngồi thẫn thờ trên đi-văng, hai tay ôm đầu, mắt nhìn trừng trừng xuống sàn nhà. - Nào, nói cho thật chính xác là cậu đã thả Men-ta-rốt-si ra lúc mấy giờ? - 6 giò sáng. Tớ cho anh ấy một bộ quần áo thường dân, một ít tiền và súng lục... - Cậu có biết là anh ta đi đâu không? - Không! - Không hẹn gặp nhau nữa à? - Cũng không. Anh ấy bắt tay tớ... hai đứa còn hôn nhau nữa cơ mà, nhưng chẳng nói với nhau câu nào hết. Hen-rích lại đi lui tới quanh phòng, vừa đi vừa nói nhát gừng. - Tĩnh thế này sẽ gay go hơn cậu tưởng tượng nhiều. Giấy báo tử đã nộp cho Lem-ke, mà người thì vẫn còn sống. Cu-bít sẽ khai rằng chúng mình thuyết phục hắn giao phạm nhân sang bệnh viện. Tớ, cậu và Lút! Lem-ke sẽ kết luận ra sao! Sẽ kết luận rằng có một tổ chức ngấm ngầm tiếp tay cho du kích. Vì chúng ta những ba người. - Tớ xin đến chỗ Lem-ke và nhận hết tội một mình. Tớ sẽ nói rằng vì vô ý nên để Men-ta-rôt-si trốn thoát và tớ muốn trốn tránh trách nhiệm để cứu lấy thân... - Đừng nói nhảm! Đã chờ được tới lúc chiến tranh sắp kết liễu mà còn chịu chết vì sự sơ suất của bản thân sao! Thử nghĩ mưu kế gì chứ! Phải nghĩ cho ra! Không có trường hợp nào là không có lối thoát cả. - Tớ đã giới thiệu Men-ta-rốt-si với cậu. Đó là lối thoát duy nhất hiện nay của chúng ta. - Đã bao giờ cậu thấy một con vật bị giống rắn độc dùng mắt thôi miên và tự dẫn xác đến trước miệng rắn chưa? Lối thoát của cậu cũng hãy gượm, để tớ nghĩ một lát xem sao... À... Cậu hãy chạy ngay tới chỗ Lút và báo cho cậu ấy biết mọi việc, trong lúc ấy thì tớ sẽ cân nhắc lại một điều... Có lẽ nó sẽ là lối thoát của chúng mình đấy! Nhưng cậu phải hứa rằng nhất cử nhất động đều phải bàn bạc trước với tớ đã! - Xin hứa! - Tớ sẽ gọi dây nói cho Lút. Lúc này tớ không muốn phí thòi gian vô ích, càng quyết định nhanh càng tốt. Ma-ti-ni đứng dậy và bước về phía cửa, nhưng đến ngưỡng cửa chợt dừng lại, quay nhìn Hen-rích ra ý buồn bã. - Tớ rất mến cậu và Lút mà nay bỗng dưng vì tớ... - Nếu thế thì chỉ có tớ là chịu tội tất cả. Tớ vạch kế hoạch chưa được chu đáo, tỉ mỉ, chưa bàn bạc với Men-ta-rốt-si vì nghĩ rằng còn kịp chán, thành thử mối nên nông nỗi này... vả lại, để mai kia hãy nói đến chuyện xin lỗi lẫn nhau. Còn bây giờ thì cậu cứ đi đi đã! Ma-ti-ni ngao ngán xua tay rồi đi ra. Ngồi lại một mình, Hen-rích mới có thể bình tĩnh suy tính kế hoạch đã thoáng hiện ra trong óc anh lúc nói chuyện với Ma- ti-ni. Phải, hình như đây là giải pháp độc nhất! Và cần phải hành động gấp rút! Bây giờ thòi gian là yếu tớ quyết định kết quả của công việc. Chắc hẳn anh không đoán nhầm... Ngộ nhỡ ra nhầm thì sao? Lúc ấy đành xoay cách khác vậy. Càng nhanh càng tốt. Muốn thẩm tra tất cả thì phải... Hen-rích bấm chuông điện gọi Cuốc. - Gọi Li-đa tới và cậu phải gác không cho ai vào đây trong lúc chúng tôi nói chuyện. Cả cậu nữa cũng không được vào! Cuốc nhìn Hen-rích có vẻ lo ngại và dò xét nhưng chợt thấy Hen-rích đang cáu nên không dám hỏi câu nào mà chỉ lặng lẽ lui ra. Chưa được một phút, Li-đa đã tới. - Ông gọi em ạ? Em xin nghe ông! - Giọng nói của cô ta vui vẻ, niềm nở như mọi bận, thậm chí quá điểm tĩnh đối với bản tính nhanh nhảu xốc nổi của mình. - Mời cô ngồi xuống, câu chuyện của chúng ta khá dài đấy - Hen-rích kéo ghê mời - Cô có đoán được là tôi định nói chuyện gì không? - Thưa ông, không ạ! Nhưng chắc rằng em không làm ông phật ý điều gì - Li-đa thong thả hạ hai hàng mi xuống, cố giấu ánh mắt thoáng đượm vẻ lo âu. - Nghe Cuốc nói là cô sắp kết hôn với cậu ấy! Má Li-đa ửng đỏ. - Chúng em đã hẹn nhau đợi đến khi hết chiến tranh... - Cô yêu Cuốc lắm à? - Khi người con gái đã nhận lời... - Thê cậu ấy cũng yêu cô chứ? - Yêu lắm ạ! - Li-đa trả lời ngay chẳng cần suy nghĩ. - Thế thì tôi lấy làm tiếc rằng cơ sự đã đâm ra thế này. Tôi ăn ở tốt với Cuốc và vẫn mong cho cậu ta được sung sướng, nhưng... - Ông muôn nói là anh ấy không được phép lấy con gái Ý phải không ạ? - Li-đa đanh đá hỏi. - Tôi muốn nói là cô cậu chả bao giờ lấy được nhau đâu! Chả bao giờ! Và không phải vì có kẻ nào ngăn cản, mà bởi vì... - Hen-rích ngừng lại thở nhẹ và vừa nói tiếp vừa cân nhắc từng chữ - bởi vì ngay sau đây tôi bắt buộc phải bắt cô và mang đi hỏi cung!

Li-đa rùng mình tựa hồ bất thình lình bị quất một ngọn roi da vào mặt. Trong đôi mắt huyền thoáng ánh lên tia lửa căm hờn. - Ông không có căn cứ gì để làm như vậy. Tất thẩy đồ đạc của ông chắc là vẫn nguyên vẹn. Tôi đã hầu hạ nữ bá tước hơn một năm nay mà chưa bao giờ trong nhà trong cửa bị mất mát thứ gì lặt vặt hết. - Đừng giả vờ nữa! Cô có biết tôi định nói gì không? - Tôi chỉ biết là tôi không phạm tội gì sất! - Cô sẽ chứng minh điều đó tại phòng hỏi cung của sở Giét-ta-pô! - Thế này chưa phải là hỏi cung hay sao? Trong ánh mắt thiếu nữ lộ rõ vẻ khinh bỉ đến nỗi khiến Hen-rích vô tình cũng đâm ra lúng túng: - Tôi không phải là sĩ quan Giét-ta-pô và dự thẩm tòa án... - anh nói như để thanh minh - Tôi chỉ muốn kiểm tra xem cô có phạm phải những tội mà người ta tố giác không. Để biết cách xử trí với cô. - Và bây giò ông cần phải xác định xem tôi có tội hay không chứ gì? - Giọng Li-đa run lên vì căm phẫn. - Tòa án sẽ xác định điều này... - Tòa án à? Tòa án nào? - Tòa án nào có trách nhiệm xét xử cô và Men-ta-rôt-si, nếu như hắn trốn thoát..'. - Đã trốn thoát rồi ư?! Nếu quả nữ thần hạnh phúc có một bộ mặt thực, thì chắc cũng giông nét mặt của Li-đa lúc ấy. - Cô biết hắn ra sao? - Đó là bố tôi! - Vậy té ra cô đã báo trước cho bố cô biết tin chúng tôi đi điều đình hôm nọ chứ gì? Và cô đã đọc lá thư mà Cuốc đã sơ suất đưa cho cô phải không?... - Cuốc không dính dáng gì vào đây hết! - Sở Giét-ta-pô sẽ điều tra việc đó. - Thế mà anh ấy cứ cầu nguyện cho ông, anh ấy nói với tôi là... - Tôi không quan tâm đến lời nói của kẻ đồng loã với cô... - Không. Cuốc chả biết việc gì cả! - Chính tay cô đã mở cửa lâu đài cho bố cô cùng bọn du kích lẻn vào đây bắt cóc bá tước, đại tá Phun và thiếu tá Sten-ghen chứ gì? Li-đa nhảy phắt dậy và đứng ưõn ngực trước mặt Hen-rích. Dáng điệu cô ta đã mất hết vẻ sợ sệt và tỏ ra niềm kiêu hãnh, sự khinh bỉ, lòng căm thù và giận dữ. Li-đa đã quên khuấy mất sự nguy hiểm đang đe dọa mình, sẵn sàng đương đầu với đối thủ mạnh hơn mình. - Nhờ thế tôi mới cứu sống được 50 mạng người vô tội! Nếu không thì quân lính các ông đã bắn chết họ rồi! Cứ bắt tôi đi, muốn làm gì tôi thì làm! Khi bố tôi đã trốn thoát thì nhất định sẽ báo thù cho tôi. - Bố cô đã sa lưới một lần thì thê nào cũng bị tóm cổ lần thứ hai. Mỗi một bước chân của Men-ta-rốt-si đều bị điệp viên của sở Giét-ta-pô nằm ngay trong hàng ngũ du kích theo sát. - Nói láo! Đội du kích Ga-ri-ban-đi không hề có kẻ phản bội! - Ngây thơ thật! sở mật thám nắm vững từng hành động của đội du kích Ga-ri-ban-đi. - Đừng tung tin vịt để gieo hoang mang! - Và hôm nay khi bố cô ngồi huênh hoang kể lại chuyện vượt ngục của mình thì điệp viên của chúng tôi sẽ chăm chú theo dõi bằng đôi mắt có cặp lông mày chổi xể để rồi ngay sau đó... - Giời đất ơi, sao lại chuyện lông mày ở đây? Tôi... tôi chả hiểu gì cả... - Sao lại nói tới lông mày à? Thuận mồm thì nói thôi. Chả là lần đầu tiên trong đòi tôi mới trông thấy cặp lông mày rậm mà dày như chiếc chổi xể và tôi đã phải ngây người ra khi trông thấy nó đấy. - Không có lẽ! - Cô không tin là có những cặp lông mày rậm như thế hay sao? Nhưng rồi cô sẽ được trông thấy tận mắt! Người ấy vẫn lui tới sở Giét-ta-pô luôn, sở mật thám sẽ cho gọi người ấy tới để đối chứng ngay bây giờ. Từ nãy đến giờ, lần đầu tiên nét mặt Li-đa thoáng vẻ khiếp sợ. Da cô bé tái nhợt, hai mắt nhìn Hen-rích như van lơn. - Ông bịa đặt ra chuyện lông mày đấy chứ... làm gì có như thế... Ông cố nói ra để... - Cô ta lảo đảo vịn vào mép bàn tay quờ quạng phía sau và gần như ngã vật xuống chiếc ghế.

Hen-rích bỗng cảm thấy ái ngại quá, không nén được nữa. - Li-đa - anh dịu dàng nắm chặt lấy tay cô bé - Cô hãy lắng nghe tôi nói. Tên điệp viên Giét-ta-pô tức là người du kích lông mày chổi xể đã cung khai bố cô. Tôi không biết tên họ hắn nhưng tôi còn nhớ rất rõ hình dạng của hắn. Hắn chính là người đại diện thứ hai của du kích trong cuộc trao trả con tin. - Chú Vích-to!- Li-đa rên rỉ. - Phải lập tức báo ngay cho đội trưởng đội du kích và bố cô biết. Nhưng cấm không được lộ ra tí gì cho người khác biết đấy. Cô hiểu không nào? Có nghe tôi nói gì không? - Tôi xin đi ngay và... - bỗng nhiên cô ta im bặt, có ý sợ bị lừa vào cạm bẫy, sợ người ta ta thả cho đi để theo dõi xem đi đâu và sau đó... - Tôi biết là cô sợ... Nhưng tôi không còn thời giờ để làm cho cô tin đâu. Phải nhanh lên mới được vì sự nguy hiểm không những chỉ đe dọa bố cô mà còn đe dọa cả người đã cứu bô cô là bác sĩ Ma-ti-ni... - Tôi tin ông... Tôi xin đi!- Li-đa tiến về phía cửa. - Hãy khoan! Bao giờ thì tôi biết kết quả việc cô báo tin cho du kích? - Rất chóng thôi. - Được, tôi sẽ đợi. Chỉ mong rằng cô đừng nói cho Cuốc biết về câu chuyện giữa chúng ta. Cậu ta tốt đấy nhưng chưa quen hoạt động bí mật, hơn nữa lập trường chính trị còn non lắm. Li-đa chạy vụt ra ngoài. Sau đó Hen-rích mới hiểu là tấn tuồng vừa qua và nói chung tất cả mọi sự việc ngày hôm nay đã làm anh kiệt sức. Từ ngày Lem-ke đến nhậm chức anh càng phải đặc biệt thận trọng, khôn ngoan, tập trung tư tưởng hơn. Cố nhiên Lem-ke đến đây cũng là do bàn tay của Béc-gôn và có lẽ cũng cáng đáng trách nhiệm giám sát anh như Mi-le. Hen-rích đọc lại lần nữa lá thư của Béc-gôn mà anh vừa nhận được hôm qua, nói đúng là đọc những dòng chữ liên quan tói tên chánh mật thám SS mới "Con đã gặp Lem-ke chưa? Theo ba thì ông ta không phải là người bạn xấu đâu. Con cần phải kết bạn với ông ấy... Khi biết tin con ở Cát-sten La Phông, Lem-ke tỏ vẻ rất bằng lòng". Rất bằng lòng! Thế mà từ mấy lâu nay hắn chẳng thèm đến thăm anh! Mặc, Hen-rích chả đời nào chịu đến thăm hắn trước! Phải làm thế nào để bắt Lem-ke phải khúm núm cúi đầu trước mặt mình. Sực nhớ tới lần Lem-ke hỏi cung anh ở Bông-vin. Hen-rích chợt mỉm cười. Dạo ấy anh đã nhờ trực giác mà xác định được thái độ với tên Giét-ta-pô vênh váo này. Mày xấc láo với tao một thì tao xấc láo với mày mười, mày kiêu căng một thì tao kiêu căng gấp mười, vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn! Trung tướng E-véc đang đi công tác vắng nên hôm nay chả cần tới phòng tham mưu. Tuy vậy anh chàng Lút đáng thương chắc đang bồn chồn lắm. Ma-ti-ni cũng thế. Phải gọi dây nói để bảo họ yên trí. Nhưng anh sẽ nói gì đây? Nếu Li-đa chưa kịp báo tin cho du kích? Cô ta đã hứa sẽ về nhanh. Có thể là họ có trạm liên lạc ngay trong thành phố. Chỉ còn một cách là chịu khó đợi! Giây phút đợi chờ sao mà kéo dài đến nóng ruột nóng gan! Hen-rích không muốn hỏi Cuốc xem Li-đa về chưa. Chắc rằng chưa! Cuốc cũng đang đứng ngồi không yên, đụng đâu là đổ đấy, đến nỗi quên khuấy cả việc bày bàn dọn bữa trưa. Hen-rích chăm chú lật từng trang của cuốn sách dạy câu cá và làm bộ như không để ý đến câu gợi chuyện của Cuốc. Khi trời tối, Hen-rích không chịu được nữa phải gọi điện thoại cho Lút: "Ừ, ổn cả, cứ việc ngủ yên, sáng mai tớ sẽ kể cho nghe hết mọi việc". Lu-y-da đi dạo đã về từ lâu. Ả đang chơi dương cầm. Bản hành khúc hùng tráng vang dội trong những căn phòng trống trải của tòa lâu đài. Nữ bá tước tỏ vẻ vô cùng phấn khởi. Phải ghé sang phòng ả hỏi xem câu chuyện Sô-phi-a đã đi đến đâu rồi. Suốt buổi tối, Hen-rích ngồi tán gẫu vối Lu-y-da, Sten-ghen và bá tưóc Ra-mô-ni. Không thấy mặt Li-đa đâu cả. Nữ bá tước đành tự pha trà lấy. - Anh thử tưởng tượng xem, con sen của tôi bỗng dưng biến đâu mất, chắc là người nhà ốm hay sao ấy nên nó đã xin phép bá tước đi cả ngày - Lu-y-da phàn nàn. Thế là Li-đa chưa về. Vậy thì phải đến sáng hôm sau cô ta mới vể được, vì chín giờ tối đã bắt đầu giới nghiêm rồi. Hen-rích đành quay về phòng mình đi ngủ. Lu-y-da không ngỏ lời giữ Hen-rích lại. Nhưng khi anh bước tới gần thì ả vội thì thầm: - Chủ nhật này tôi, ông và bạn của ông sẽ ăn cơm trưa ở nhà Lê-rô! Suốt ngày, Hen-rích đã bị quá căng thẳng, mệt rã rời cho nên rất mong chờ giấc ngủ. Anh cứ tưởng hễ đặt lưng xuống là ngủ thiếp đi cho đến sáng. Nhưng vừa nằm lăn ra giường thì nỗi lo âu ở đâu lại kéo tới giày vò anh thêm.

Trong vụ Men-ta-rốt-si này, Hen-rích một lần nữa lại xử sự quá nông nổi. Thực ra thì cũng cần bắt liên lạc với du kích đấy. Nhưng phải đợi đến dịp khác thuận tiện hơn. Chả nhẽ cứ để cho tên chỉ điểm lông mày chổi xể ấy ngang nhiên hoành hành, tác quái, tha hồ cung khai những người chính trực sao? Nhưng đôi khi vẫn phải nén lòng mình lại, bắt nó đừng lên tiếng. Phải chăng anh có thể cứu hết những người sắp rơi vào nanh vuốt bọn đao phủ? Anh được lệnh phải giữ mình. Từ nay chỉ được nhớ đến điều đó cho tới khi lấy xong các tài liệu cần thiết. Liệu anh có lấy nổi không? Anh đã tạo ra khả năng gì để đạt được mục đích của mình? Chỉ mới tìm ra độc một kỹ sư Lê-rô này! Cặp mắt của Hen-rích dừng lại trên tấm bản đồ châu Âu. Dưới ánh sáng của ngọn đèn con chỉ trông thấy lờ mờ hàng cờ nhỏ đánh dấu phòng tuyến mặt trận phía Đông. Hen-rích đã thuộc lòng bản đồ ấy. Thậm chí nếu nhắm hai mắt lại anh vẫn có thể vẽ ra trong óc mọi chi tiết của bản đồ. Mặt trận chuyển về phía Tây nhanh quá! Nó đã lùi tới sát biên giới, nơi nó đã xuất phát từ năm 1941. Tựa hồ như đã lâu lắm rồi. Chả nhẽ mới gần ba năm thôi à? Phải ba năm không nhỉ? Mỗi năm như dài bằng hàng chục năm vậy. Hen-rích ôn lại sự việc những ngày đầu chiến tranh, anh đã chạy sang trá hàng địch như thế nào, anh đã làm gì từ bấy đến nay. Nếu anh không được sống tới ngày hết chiến tranh, thì anh vẫn có thể yên giấc ngàn năm vối niềm tự hào trong trắng... Thật đáng buồn nếu phải chết bây giờ, khi giờ phút kết thúc đã gần kề! Và không được nhìn thấy Tổ quốc! Đồng bào anh đang sông bên đất nước có hiểu rằng dù họ gian khổ thế nào đi nữa nhưng họ vẫn được vinh dự quây quần với những người thân yêu hay không? Ki-ép thoát ách chiếm đóng đã gần nửa năm nay. Bây giờ ở đó đang độ mùa xuân. Các dòng SUỐI rừng bắt đầu róc rách chảy. ít lâu nữa sông Đni-ép sẽ tan băng. Đứng trên đỉnh núi Vơ-la-đi-mia cũng như trên hai bờ dốc đứng thành vại có thể nhìn bao quát cả triển sông mênh mông, dào dạt nước mùa xuân. Đài phát thanh báo tin rằng Ki-ép bị tàn phá nặng. Có lẽ ngôi nhà xinh xắn bên dốc Bô-rít cũng chả còn nữa. Hen-rích ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Anh nằm mơ thấy mình bơi qua sông Đni-ép, dòng nước chảy xiết chực cuốn phăng anh đi. Nhưng anh cố vật lộn với nó, mang hết sức lực ra để nhoai gần về phía dải cát vàng ven bờ sông. Lúc sực tỉnh Hen-rích vẫn lóa mắt vì cái sắc vàng rực rỡ ấy. Một luồng ánh nắng rọi qua phòng, chiếu thẳng vào mặt anh... Ở phòng bên Cuốc đang sửa soạn bữa ăn sáng. Nghe tiếng Hen- rích dậy mặc quần áo, gã nhè nhẹ gõ cửa. - Thưa Thượng uý, ông đi xe hay đi bộ ạ? - Giọng Cuốc ra ý vui vẻ, còn nét mặt thì sáng ngời như buổi sáng đầu xuân đó. Đúng, Li-đa đã về! Hen-rích cảm thấy trước là mọi việc đểu tốt đẹp. Một niềm vui sướng tràn ngập cả tâm hồn anh. - Li-đa có bảo cậu nói gì với tớ không? - Cô ấy nhờ cảm ơn ông Ma-ti-ni về môn thuốc công hiệu mà ông ta đã cho. Li-đa đã đến đây hai bận nhưng không đợi ông ngủ dậy được vì nữ bá tước sai cô ta đi đâu ấy. Hen-rích ăn lót dạ qua loa rồi tất tả đi ra thành phố. Mùa xuân đã tới! Mặt trời tỏa nắng ấm. Làn gió lành lạnh mơn man trên má. Phải chăng má anh ửng đỏ không phải vì ánh nắng mà vì niềm vui sướng rạo rực? Anh nóng lòng muốn chóng gặp Lút và Ma-ti-ni để đem tin vui đến cho họ. Hen-rích bước nhanh hơn. Một bọn lính đứng túm tụm trước cổng sở SS Qua hàng rào nhìn vào trong sân cũng thấy vô khối lính. Có việc gì vậy? Lem-ke định duyệt lại bầy lâu la của hắn hay sao? Kìa, bóng dáng cao lênh khênh của hắn đang thấp thoáng đằng cuối sân. Cạnh hắn là Cu-bít. Nên quay đi cho hắn khỏi trông thấy. Giả vờ làm ra vẻ bận rộn và bước nhanh qua, tựa hồ như đi đến phòng tham mưu có việc vội. Khi Hen-rích đi qua, sau lưng anh chợt vang lên tiếng ủng lộp cộp. - Thưa Thượng uý! Hen-rích miễn cưỡng dừng lại. Một tên thượng sĩ chạy về phía anh. - Ông Lem-ke mời ông ghé vào chỗ ông ấy! - Anh nói hộ là tôi rất bận cho nên tiếc rằng không thể nhận lòi mời của ông ta ngay bây giờ được nhé! Trong phòng của Lút cửa sổ mở toang. Thế nghĩa là anh ta có nhà. Hen-rích bước nhanh lên tầng gác hai. - Cậu có biết việc gì xảy ra đêm qua không? - Lút không chào mà hỏi ngay. - Tớ biết cóc gì đâu! - Sáng nay trong công viên phía sau trụ sở SS đã tìm thấy một xác chết trên ngực đề dòng chữ: "Kẻ nào phản bội nước Ý đều phải chịu số phận như thế này". - Cậu thấy cái xác ấy à? - Tớ sai tên lính hầu đi xem. Nó tả là da đen, người đẫy đà, lông mày chổi xể. - Thế Ma-ti-ni đã biết chưa? - Thì xác chết đã được mang vào nhà xác của bệnh viện mà lị.

★ ★ ★

    Ông Lê-rô rất hài lòng về buổi trò chuyện với viên sĩ quan Đức trẻ tuổi. Ông cũng chả nhớ là mình đã được nói chuyện một cách thoải mái và thú vị như vậy lần cuối cùng cách đây bao lâu. Lạ thật, viên thượng uý này còn thông thạo cả khoa ngư loại học. Chả có trường cao đẳng nào dạy môn ấy đâu. Phải say mê thú câu cá, phải đọc nhiều, phải yêu mến thiên nhiên, phải có tài quan ,sát lắm mới nghiên cứu được các thói quen, hoàn hoàn cảnh sinh nở, cách cắn mồi của từng loại cá khác nhau. Anh ta không phải là một gã đi cầu tầm thường chỉ biết độc mỗi việc giật cá lên khỏi mặt nước mà chả hề bận tâm tới cái thế giới kỳ thú và huyền bí ở dưới đáy sông, hồ. Cứ nghe chàng sĩ quan ấy kể chuyện con cá chiên đực giúp con cá chiên cái vượt qua ghềnh khi bơi ngược dòng sông để tìm nơi đẻ thì cũng đủ hiểu. Anh ta còn biết bao nhiêu chuyện về giống cá ăn thịt sống ở các sông ngòi Nam Mỹ mà thổ dân gọi là hà lang (chó sói ỏ sông). Hàng đàn "cá" này thường vẫn ăn sống nuốt tươi những con bò mộng bơi qua khúc sông rộng chừng ba bốn chục bước. Thậm chí người ta không dám rửa tay ở các khúc sông có hà lang!

    Khoa ngư loại học là thú ham mê từ lâu của Lê-rô. Trước chiến tranh, ông ta đã đặt mua nhiều tạp chí nước ngoài và sưu tầm đầy đủ các thứ sách nói về thuật câu cá. Lê-rô đã có thể tự hào rằng tủ sách ngư học của ông là một trong những tủ sách phong phú nhất mà ông biết!

    Lê-rô lần lượt rút ra từng cuốn sách, nương nhẹ như khi ông đỡ lấy những thứ bát lọ cổ quý giá, dùng khăn lau chùi cẩn thận mặc dầu trên bìa sách không hể có một hạt bụi, rồi trao cho khách. Ông ta tin chắc rằng một người như Nam tước Phôn Gôn-rinh tất biết đánh giá cái tủ sách sưu tầm công phu của ông. Hơn nữa, Nam tước lại giỏi mấy thứ tiếng Âu châu và có thể đọc thông thạo nhiêu loại sách. Chỉ tiếc rằng anh ấy hơi yếu về tiếng Anh. Lê-rô có mươi tác phẩm rất bổ ích bằng tiếng Anh. Tuy vậy, Hen-rích lại rất giỏi tiếng Nga, mà Lê-ô thì chưa biết chữ nào. Giá được ít thời gian rỗi rãi thì ông đã sẵn sàng nhận lời của Nam tước hứa dạy tiếng Nga cho mình. Lê-rô phải cặm cụi trong nhà máy từ mờ sáng đến tận đêm khuya. Ở đây người ta sản xuất một thứ khí cụ do ông sáng chế ra. Tiếc là ông không thể trình bày cho Hen-rích nội dung việc sáng chế của mình nhưng chắc anh cũng tin vào lời ông: trong hai năm vừa qua, công việc này đã rút hết của Lê-rô tất cả tâm lực. Chính ông cũng chả vui mừng gì trước sự phát minh của mình! Ông như đã trở thành con thú rừng sợ bóng người! Ông chả có đời tư nữa! Đôi khi còn phải ngủ tại nhà máy nữa là khác và cả tuần mới được trông thấy đứa con gái độc nhất mỗi một lần... Sự thực công tác này cũng có lợi ích cho ông. Trước hết, ông không bị lôi ra mặt trận. Thứ nữa là ông được xung quanh kính nể. Nhưng trong lúc ấy, chính ông lại là người đầu tiên ở khắp châu Âu tha thiết cầu mong cho chiến tranh kết thúc.

    Bởi vì nói đúng ra ông là một tên tù! Đi đi về về từ nhà tối sở làm việc đều bị áp giải. Trước cổng biệt thự đêm ngày đều có lính cầm tiểu liên đứng gác. Nếu bây giờ ông cùng Hen-rích đi ra dạo phố nhất định sẽ có một bầy lính đi hộ vệ. Phát ngấy lên được! Có lẽ nói toạc ra chắc Hen-rích sẽ bật cười, nhưng quả thực vì thiếu thời gian rỗi cho nên ông đành chịu cái cảnh góa bụa, gà sống nuôi con này mãi. Muốn kiếm được vợ kế phải lân la chơi bời đây đó, phải quen thuộc nhiều, phải xem sách xem báo mới để theo kịp thời thế, ăn nói cho có duyên. Đằng này Lê- rô ngủ cũng chả bao giờ được đẫy giấc.

    Cảm ơn Sten-ghen hôm nay đã mời đến nhà cả một "lô" khách: Hen-rích Phôn Gôn-rinh, nữ bá tước và cái anh chàng sĩ quan có bộ mặt dễ yêu tệ... tên anh ta là... là gì nhỉ? À, phải rồi ... Cu-bít.

    Hen-rích lắng nghe lời phàn nàn của Lê-rô ra ý thông cảm, không hỏi ngang làm ngắt lời ông ta và chỉ thỉnh thoảng thốt ra vài câu an ủi.

    Phải, anh thừa hiểu cảnh ngộ khó khăn của một kẻ phải ngồi dưới đáy giếng khơi, xa cách hẳn cuộc đời sôi nổi... Chính bản thân anh cũng bị gò bó trong sinh hoạt văn hóa và tinh thần... Anh coi việc làm quen được với Lê- rô tiên sinh là dịp may hiếm có để thỉnh thoảng có thể trò chuyện một cách cởi mở và lý thú. Anh sung sướng nhận lời mời hàng tuần tụ họp ở đây như hôm nay, nhưng tỏ ý e ngại sợ rằng như thế sẽ phiền cho cô Sô-phi-a. Nhưng nếu tiên sinh Lê-rô đã khẩn khoản thì anh xin đồng ý. Chỉ cần làm thế nào để đừng phiền hà đến cô Sô-phi-a nhiều quá. Cô ta quả có tài nấu cái món cá ngon tuyệt. Chủ nhật sắp tới Hen-rích sẽ cùng cô nấu xúp cá theo kiểu Nga để thết mọi người. Món này ngon không chê vào đâu được!

    Hen-rích từ giã Lê-rô và nhờ nói hộ với các vị khách khác khi họ đi chơi về rằng anh bị váng đầu nên phải đi dạo một lát.

    Cuối cùng anh có thể quên những cá quả, cá chiên, cá chó sói... Khỉ thật, làm sao trên thê giới này lại lắm giống cá ma, cá quỷ ấy thế! Vốn hiểu biết về ngư học của anh còn đủ dùng trong mấy buổi nói chuyện nữa thôi, rồi sau đó lại phải bê sách về đọc lấy đọc để, bởi vì đối với ông già kỳ quái này những câu chuyện câu cá tầm thường chả ăn thua gì đâu mà phải trưng bày cả một kiến thức uyên bác. Ngoài ra còn phải tỏ ra thạo khoa nấu nướng nữa. Nhưng khổ quá, thế nào anh lại buột mồm nhắc tói món canh cá Nga cơ chứ? Bây giờ đành phải chui vào bếp. Mặc dầu Hen-rích chưa mảy may hình dung được rằng cách nấu món này như thế nào! Đành phải đi lục tìm cuốn sách dạy làm bếp, dựa theo sách vở để đặt ra cách pha chế.

    Tuy thế cũng may mà kỹ sư Lê-rô lại có cả thú ham nghiên cứu về ngư học. Nhờ cùng chung sở thích, chả mấy chốc họ sẽ trở thành bè bạn. Còn Cu-bít rồi sẽ được sử dụng, nhưng vẫn phải đặt thêm một kế hoạch dự bị nữa. Những tin tức từ mặt trận phía Đông ngày càng bi đát cho bọn Hít-le hơn và thường được công bố chậm hơn hai ba ngày so với đài phát thanh Liên Xô.

    Tất nhiên Bộ tư lệnh tối cao Đức sẽ xúc tiến việc chế tạo vũ khí tối tân!

    Cấp trên đã mấy lần hỏi Hen-rích về kết quả công việc. Các đồng chí ấy cũng thừa biết nó phức tạp như thế nào, nhưng vẫn luôn luôn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của nó.

    Ngày hôm nay có lẽ Hen-rích đã nhích gần tới đích hơn. Nhất định đã gần kề rồi! Bao giờ bước đầu chả khó khăn, vạn sự khởi đầu nan mà?

    Ai đi ngược về phía Hen-rích thế? Lem-ke chăng? Đúng hắn rồi. Đành phải đứng lại. Có lẽ gặp hắn lần đầu ngoài đường phố thế này mà tốt hơn.

    Nhác thấy Hen-rích, Lem-ke vội rảo bước. Dù sao vẫn khó có cảm tình với khuôn mặt của Lem-ke, với cái cằm cụt như bị dao cắt ngang của hắn. Người ta có cảm tưởng như cổ hắn liền tịt với mồm và nhất là bây giờ khi hắn cười, mặt hắn trông càng ghê tởm hơn.

    - Lạy giời! Thật là một cuộc gặp gỡ lý thú! - Lem-ke reo to, đi lại gần và từ xa đã chìa cả hai tay ra. 

    - Ông có thể hưởng sự lý thú này ngay sau khi ông mới đến đây nhận chức đấy - Hen-rích nói khá lạnh lùng - Thiếu tướng Béc-gôn có báo cho ông biết là tôi ở đây đã từ lâu cơ mà!

    - Tôi tưởng rằng ông là cấp dưới thì phải đến thăm tôi trước chứ.

    - Trong trường hợp này điều chủ yếu không phải là ở cấp bậc, mà là ở sự giáo dục.

    - Nam tước, ông giận tôi đấy à?

    - Hơi phật ý một tý thôi! Tôi cảm thấy sau lần quen biết ở Bông-vin thì mới quan hệ giữa chúng ta hơi khang khác. Thậm chí tôi đã phải viết thư cho thiếu tướng Béc-gôn và tỏ ý tiếc rằng một sự quen biết lý thú như vậy đã chấm dứt quá sớm.

    - Ngài Thiếu tướng có nói với tôi điều đó và tôi cảm ơn ông đã nhận xét tốt cho tôi dạo ấy mặc dầu ông đã phải chịu những chuyện rầy rà do sự sơ suất của tôi.

    - Trước khi đến đây chắc ông đã gặp Thiếu tướng và hỏi chuyện về tôi chứ? Chả nhẽ ba tôi lại không nhắn gì cho tôi hay sao?

    - Ngài nhắn với tôi rằng ngài đã viết thư riêng cho ông. Và tất nhiên còn gửi ông những lời thăm hỏi đầy nhiệt tình nữa.

    - Tôi đã nhận được thư, còn lời hỏi thăm thì hơi chậm đấy. Ông không phản đối là sự phật ý của tôi có căn cứ chứ?

    - Nam tước ạ, công việc bề bộn quá đi mất! Ngày đêm chỉ vùi đầu vào công tác...

    - Bận đến nỗi không bớt được một phút để gọi dây nói à?

    - Nhưng chính ông đã không chịu ghé vào khi tôi cho lính ra mời.

    - Ông cho đó là một lối mời lịch sự hay sao?

    - Tôi không chú ý đến những việc vặt ấy. Thú thực là tôi ít hiểu biết về những cái hình thức xã giao bên ngoài. Có lẽ điều đó đã chạm vào lòng tự hào của ông.

    - Đây không phải là lòng tự hào mà là lòng tự trọng!

    - Nam tước ạ, ông hiểu giùm cho là đầu óc tôi đã mụ đi rồi nên mới xảy ra cơ sự này! Từ Bông-vin sang đây chẳng khác gì cái cảnh thoát quỷ sứ lại gặp phải ma vương. Tưởng được nghỉ xác, hóa ra...

    - Chả nhẽ đến nay ở Bông-vin vẫn lộn xộn lắm à? Sau vụ ám sát Gác-ne, ông đã làm dữ như thế và tôi cứ tưởng là bọn du kích cũng đến phải chờn trước bàn tay sắt của ông chứ. À, té ra vẫn chưa tìm được thủ phạm đã hạ sát đại tá Gác-ne?

    - Trong lúc đang điều tra thì bọn khốn kiếp lại đặt mìn phá đổ tiệm ăn, thế là mất sạch dấu vết. Có thể chúng đã gài mấy quả mìn nổ chậm và Gác-ne chỉ là nạn nhân tình cờ... Rút cục những chuyện tai hại ấy đã làm mờ tên tuổi của tôi. Mới đặt chân đến đây là y như lại phải chui đầu vào những việc mà mình vừa dẫy ra. số phận chúng ta là thế đấy.

    - Có phải là du kích đã hạ thủ một điệp viên của ông ngay sau trụ sở SS không?

    - Sau đó chúng còn giết thêm mấy người nữa ấy chứ. Tôi chả hiểu rõ rằng bọn du kích chó chết kia đã làm cách nào mà biết được họ...

- Xin lỗi ông, tôi muốn hỏi hơi thóc mách một tý: ông thường hội ý với bọn điệp viên trong trụ sở SS à?

    - Ai lại thế! Khi muốn thuê họ thì chúng tôi gọi đến sở nhưng khi họ đã bắt đầu nhận việc... thì có nhà riêng để hội ý chứ.

    - Tên điệp viên bị giết đầu tiên biết ngôi nhà ấy phải không?

    - Phải, Cu-bít và Mi-le gặp hắn khá thường xuyên trong ngôi nhà này. Đó là một tay điệp viên tích cực nhất của chúng tôi nằm trong hàng ngũ bọn du kích.

    - Tên này có thể bị theo dõi khi đi đến trạm liên lạc và do đó du kích biết được địa chỉ. Hơn nữa, hắn có thể tự thú lúc đã bị lột mặt nạ!

    Lem-ke dừng lại, sửng sốt trước sự lập luận giản đơn ấy.

    - Sau khi biết được địa điểm liên lạc, bọn du kích theo hút những ai ra vào nơi đó và thủ tiêu một chặp mấy điệp viên mà ông Mi-le đã tốn bao nhiêu công của mới tuyển mộ được. Chả nhẽ cả ông lẫn ông Cu-bít đều không nghĩ ra rằng ngay sau vụ ám sát đầu tiên là phải lập tức thay đổi địa điểm liên lạc hay sao?

    Lem-ke tái mặt.

    - Ông nên hiểu rằng sau khi tìm được xác hắn cạnh sở SS rồi, thì sáng ngày hôm sau chúng tôi cho di chuyển trạm liên lạc ngay...

    - Và trong ngày hôm ấy du kích đã dò ra những ai hay lui tối nơi đó... Nếu không thương hại ông thì tôi nhất định sẽ viết thư cho thiếu tướng Béc-gôn về câu chuyện giai thoại này...

    - Nam tước ơi, ai chả có lúc nhầm lẫn! Và nếu cứ đem tớ cáo từng sai lầm của nhau với cấp trên...

    - Thì tôi đã bảo là sẽ không viết đâu. Nhưng nếu không phải là ông thì đời nào tôi để yên. Bởi vì đám nội gián hoạt động ngay trong lòng du kích lúc này cần thiết cho chúng ta chả khác gì không khí. Cuối cùng tôi còn có những sự ràng buộc về gia đình nữa. Tướng Béc-gôn đã đỡ đầu tôi, lại là bố vợ tương lai của tôi cho nên tôi rất quan tâm đến công việc của ba tôi. Thiếu tướng phải chịu trách nhiệm trước Quốc trưởng về phạm vi công tác của mình - Hen-rích nói câu ấy một cách long trọng đến nỗi chính anh cũng suýt phì cười.

    Nhưng Lem-ke chả còn bụng dạ nào mà cười nữa. Trước khi đi nhậm chức, trên Bộ tham mưu tập đoàn quân đã giới thiệu cho hắn tình hình công tác, đặc biệt nhấn mạnh rằng Bộ tham mưu rất chú trọng đến việc gây dựng một mạng lưới điệp viên trong dân chúng địa phương.

    - Ông Lem-ke, ông nên nhớ là - tên đại tá trưởng phòng SS bảo hắn - khi chiến tranh đã nổ ra trên đất Ý thì chúng ta cần biết rằng mỗi một tên dân Ý đang nghĩ gì; đang bàn tán thế nào. Bởi vì quân địch cũng sẽ thuê tình báo và tay chân trong dân gian bản xứ!

    Thế mà bây giờ hắn không duy trì nổi những thứ mà Mi-le đã xoay xỏa được, nói một cách khác là đã phung phí mất một phần vốn quý. Vì muốn trực tiếp tìm hiểu từng điệp viên nên suốt mấy ngày liền hắn đã gọi tới hầu hết bọn tay sai có tên trong danh sách.

    - Nam tước này, có lẽ chúng mình tạt vào đây ăn trưa cái đã !- Khi họ đi ngang tiệm ăn, bỗng nhiên Lem-ke mời.

    Hen-rích mỉm cười. Anh thừa hiểu là tên Lem-ke đang hoảng sợ này định tiếp tục câu chuyện quanh chiếc bàn tròn với chai rượu vang.

    - Tôi không hay vào tiệm mà chỉ ăn cơm ở nhà.

    - Thế thì ông cho phép tôi mua ít chai rượu và sang chơi bên ông vào một dịp khác thuận tiện hơn nhé?

    - Hay ta làm ngay bây giờ đi?

    - Không được, bây giờ tôi phải đến trụ sở, cắt đặt vài công việc.

    Lúc trở về nhà, Hen-rích gặp Cu-bít đang ngồi trong phòng làm việc của mình. Hắn nói:

    - Phải theo gót nữ Bá tước nên tôi định chờ ông. Ông không đi cùng chúng tôi thật uổng quá. Chuyến dạo chơi này quả là tuyệt. Và nếu không phải chim chuột cái con bé chán ngấy như bài kinh cầu hồn này, cái nàng tiểu thư...

    - Ông nói vợ chưa cưới của ông như thế đấy à?

    - Ông Hen-rích, xin ông nghe tôi, sợ rằng tôi không chịu nổi đâu. Ai bảo con gái ý đầy xuân tình, diễm lệ, nhí nhảnh và nồng nàn như rượu vang? Chỉ thấy con bé này nhạt như nước ốc...

    - Nhưng lại có khoản hồi mồn kếch sù...

    - Đó là cái chất khiến bất cứ ả đàn bà nào cũng có thể trở thành quyến rũ... Nhưng khoản hồi môn ấy được bao nhiêu chứ?

    - Không rõ lắm. Nhưng ông Lê-rô đã nói xa xôi rằng sẽ bảo đảm tương lai rất chắc chắn cho con gái.

    - Thôi, kệ xác ả! Vì lão bố vợ giàu sụ mà phải xum xoe. Mong rằng lão không để cho con gái lão vất vả. Nhưng chán lắm, cứ nghĩ đến cũng đủ chán ngấy rồi! Ông liệu xem tấn kịch này có kéo dài lắm không?


Re: Nam tước Phôn Gôn-rinh« Trả lời #214 vào lúc: 13 Tháng Hai, 2018, 08:13:02 PM » 

- Tất cả đều phụ thuộc vào mới cảm tình của bố con ông Lê- rô đối với ông, và vào thái độ đối xử của ông. Mong là tôi sẽ không phải dạy cho ông cách cư xử và hành động chứ? Chắc rằng ông cũng chả kém về khoa tán gái. về mặt này hẳn ông thừa kinh nghiệm. - Nhưng không phải hạng gái này đâu? Bao giờ tôi cũng vẫn lo xa để tránh chuyện rầy rà về sau. Tất cả những khúc nhạc dạo đầu ấy mà. Thậm chí tôi chưa hình dung nổi là nên bắt đầu từ đâu! - Từ những bông hoa. Đó có thể nói là lối dạo đầu cổ điển. Từ ngày mai sáng nào ông cũng nên gửi hoa đến... - Sáng nào cũng vậy à? Thế thì tôi đến đi ăn mày vì những bó hoa ấy mất! Đào đâu ra tiền cơ chứ? - Tôi sẽ cho vay tiền nhưng không đâu, mà đưa cho tên lính hầu, ông cầm tiền thì nướng quán rượu hết. Xin thú thực rằng càng ngày càng khó bao nổi ông. Bảy ngàn mác đâu phải là món tiền nhỏ. Và nếu tôi không nằng nặc đòi nợ ngay mà thậm chí còn cho vay thêm cũng chỉ vì... - Tôi hiểu lắm chứ! Ông kiên nhẫn đến cảm động. Tôi sẽ xin thật thà sòng phẳng để đền đáp lại. Hễ vớ được của hồi môn thì việc trước tiên của tôi là trích ra bảy ngàn mác và xin cúi sát đất để trao trả tận tay ông. Thần thiện sẽ chiến thắng, kẻ phạm tội sẽ hối hận quỳ dưới chân vị phúc tinh của mình, và công chúng phải rút mùi soa ra lau nước mắt... Và để cho thắng lợi thêm phần rực rỡ, chả nhẽ lại không tàng thêm khoản nợ vừa rồi lên năm chục mác nữa hay sao? Nên đồng ý đi, chưa bao giờ tôi lại cần thứ thuốc kích thích sức sống như bây giờ! Nhận xong năm chục mác, Cu-bít vừa đi ra vừa rủa cô vợ chưa cưới và cái cảnh ngộ oái oăm đã cưỡng lại ý muốn của mình. Trong lúc ấy Sô-phi-a rất vừa lòng vói chàng thanh niên mới quen biết và trong thâm tâm thầm cảm ơn Lu-y-da đã hứa xây dựng tương lai cho mình. Suốt ngày nàng cứ ngắm liếc gã sĩ quan trẻ đẹp mà Lu-y-da định làm mối cho nàng. Sô-phi-a thích cả hình dáng bề ngoài lẫn tính tình vui nhộn của hắn. Một vài câu nói lém lỉnh của hắn đã khiến cô nàng đỏ mặt, nhưng sau khi suy nghĩ nàng đi đến kết luận rằng: cái thế giới tĩnh xép đã bó hẹp tầm mắt của mình và câu chuyện thượng lưu thông thường đối vói nàng hóa ra suồng sã và hơi khiếm nhã nữa là khác. Sô-phi-a rất bằng lòng với ngày chủ nhật hôm nay, và Lu- y-da cũng rất bằng lòng vì được trò chuyện chơi bời với Sten- ghen suốt ngày và đã đạt được ý định thầm kín của mình. Hàng năm, bọn sĩ quan Đức vẫn tưng bừng ăn mừng ngày 20 tháng 4 là dịp sinh nhật quốc trưởng. Thường thường đây còn là kỳ thăng thưởng hàng loạt sĩ quan. Thăng cấp bậc thì tất nhiên cũng được tăng lương. Hầu hết bọn chúng đều mong đợi ngày ấy và chuẩn bị từ trước để đón chào ngày lễ long trọng. Nhưng trong năm 1944, hy vọng của nhiều đứa đã bị tiêu tan. Phần lớn bọn sĩ quan ở mặt trận phía Đông và sĩ quan các sư đoàn SS đang ngăn chặn cuộc tấn công của các tập đoàn quân Anh, Mỹ trên đất Ý đều được đề bạt. Còn các đơn vị hậu phương như sư đoàn E-véc thì gần như hoàn toàn không được thăng thưởng gì cả. Và dịp sinh nhật quốc trưởng lần này trong cả phòng tham mưu chỉ có mấy sĩ quan được lên cấp, trong số này có Nam tước Hen-rích Phôn Gôn-rinh. Bây giờ anh đã đeo lon đại úy. E-véc và Lút vẫn giữ nguyên cấp cũ. Cu-bít cũng được thăng thiếu tá. Thật là đột ngột với hắn! Nhưng bây giờ hắn chẳng thiết gì nữa vì đang mải mê với việc "đào mỏ" Sô-phi-a, hắn mơ ước hàng ngàn hàng vạn mác chứ đâu thèm đếm xỉa đến mấy đồng lương tẹp nhẹp. Về mặt này hắn đang "tiến quân như vũ bão": đã định đến 20 tháng 6 sẽ làm lễ đính hôn với Sô-phi-a. Chả mấy chốc nữa là đến ngày cưới. Cu-bít bồn chồn trông đợi. Hắn đã được trung tướng cho phép làm lễ cưới cô "tiểu quí tộc" ấy (Cu-bít thường gọi Sô-phi-a thế trong khi trò chuyện với Hen-rích). Nhưng nếu bản thân Sô-phi-a đồng ý nhanh chóng như vậy thì ông bố lại ra ý rằng: có nên nhận anh chàng sĩ quan ít quen biết này vào làm con cái trong nhà hay không? Gần đây Lê-rô rất thân thiết với Hen-rích thành ra ông chẳng giấu giếm anh nỗi do dự của mình. - Anh có hiểu rằng tôi lo ngại cái gì không? - Trước khi ăn hỏi mấy hôm; Lê-rô nói với Hen-rích - Anh chàng Cu-bít này không gây ra cho người ta một ấn tượng gì nhất định. Tôi thấy hình như anh ta không làm được việc gì đúng đắn cả; thậm chí cũng không nghĩ được điểu gì chín chắn, hơn nữa lại chả có nghề ngỗng gì trong tay. Anh ta định làm ăn thế nào khi chiến tranh chấm dứt chẳng biết?

Hen-rích cố hết sức để che chở cho kẻ mà mình làm mới, cố tìm trong con người Cu-bít những đức tính mới nhưng vẫn chẳng xóa sạch được mới nghi ngại của Lê-rô. - Anh bênh vực cho bạn như vậy là tốt lắm, xứng đáng với tư cách sĩ quan lắm. Nhưng anh phải đồng ý rằng, anh ta quá coi nhẹ việc gia đình, hôn nhân. Tôi cũng chả biết rằng liệu anh ta có xoay nổi mấy ngàn lia1 để mua quà cưới cho con Sô-phi-a không kia chứ? - Cháu chắc là có đấy ạ. Từ trước đến nay, Cu-bít vẫn vung tiền như rác, xài phí quá mức lương sĩ quan của mình. Sau khi làm quen với cô Sô-phi-a nhà ta, anh ấy đã biết dành dụm hơn trước, đó là một triệu chứng tốt. Xin bác cứ yên tâm, cháu đã trông thấy Cu-bít có một cuốn sổ ngân phiếu riêng tuy không tiện hỏi xem đích xác là bao nhiêu, nhưng hẳn anh ấy chưa giở ra vì chưa cần dùng vào việc quan trọng đấy thôi. Hen-rích không thể nói toạc ra rằng chính anh đã giở sổ xé cho Cu-bít tờ ngân phiếu ba ngàn mác và bảo hắn ký nhận biên lai vay nợ. Mặc dù ngần ngại, Lê-rô vẫn phải nhượng bộ Sô-phi-a và bằng lòng cho cưới. Sự thực thì ông ta cũng đã đặt điều kiện là sau lễ hỏi ba tháng mới được làm lễ cưới. - Tôi hy vọng rằng trong quãng thời gian này con bé sẽ hiểu rõ Cu-bít hơn và tự mình từ chối - Lê-rô bảo thật Hen-rích - Bởi vì anh chàng này khôn chẳng ra khôn, dại không ra dại, dở dở ương ương. Không có xu hướng gì rõ rệt, cũng chả ham mê cái gì cả. Chỉ tán phét chuyện trên trời dưới đất là giỏi thôi! Ví như anh và tôi chẳng hạn, chúng mình quan tâm đến cái thế giới huyền bí dưới đáy nước, ham mê môn thể thao bổ ích là nghề câu cá. Những người khác thì say mê việc sưu tầm tem cũ, đồ cổ. Có người lại thích trồng cây, làm vườn hay là một cái thú gì đấy. Điều đó chứng tỏ bản tính vươn lên của con người. Còn anh chàng Cu-bít của anh thì ham mê cái gì, quan tâm về điều gì? - Anh ấy là tay chơi tem sành lắm đấy ạ- Hen-rích vội nói liều theo cái ý nghĩ đầu tiên vừa thoáng qua trong óc anh. - Đúng thế ư? Thật là một tin mới mẻ đối với tôi. Và cần nói thêm rằng đó là một tin vui. Ừ, chả gì cũng phải biết SƯU tầm những con tem chứ, nếu không có khả năng làm nổi việc lớn hơn! Ngay ngày hôm đó, Hen-rích vội đánh xe đi Pác-mô mua cho Cu-bít mấy quyển tem thư. - Trời đất! Lại còn thiếu của nợ này nữa! - Cu-bít rên rỉ. - Ông phải xem mấy quyển tem này đi. Làm thế nào để có thể phân biệt được tem Đức với tem Pháp. Cu-bít gườm gườm nhìn Hen-rích nhưng không dám phản đối. Hắn đã mất bao nhiêu bó hoa hàng ngày và bao nhiêu thời giờ để ve vãn Sô-phi-a, chả nhẽ bây giờ lại bỏ cuộc. Cu-bít cũng căm tức như vậy khi Lê-rô tặng hắn một quyển an-bom dầy cộp dán toàn tem quý trước hôm làm lễ hỏi. - Rồi cũng có ngày tôi sẽ quẳng giả quyển tem này vào mặt lão! - Cu-bít càu nhàu nguyền rủa và giơ cho Hen-rích xem món quà của ông bố vợ tương lai - Ông nên tìm cách nói bóng nói gió cho lão hiểu rằng trong tất cả các loại tem, tôi chỉ thích loại nào có thể sánh với đồng tiền vàng. Nhưng gần một tuần sau buổi lễ hỏi, khi bắt đầu bàn đến việc tổ chức lễ cưới thì Cu-bít mới đâm ra thất vọng to. - Ông làm tôi biến thành thằng thôn mất rồi ! - Hắn chạy xô vào phòng Hen-rích, gieo mình xuống ghê bành và lắc đầu kêu lên. - Thử nói xem có việc gì cứ? - Ông xui dại tôi rồi! - Hắn nhắc lại và bỗng xông tới Hen- rích - Chỉ tại ông cả! ông đã đưa của hồi môn ra để lòe tôi. Ông có biết là lão cho con gái những gì không? Một cái trại và 600 con cừu ở cái xó nào tận biên giới Ý - Thụy Sĩ, một ngôi nhà ở Cát-sten La Phông, cái nhà mà lão đang ở đấy và một cửa hàng rau quả ở Pác-mô. - Ngần ấy hồi môn cũng chả phải là ít đâu! - Nhưng tôi cần cóc gì đàn chiên ghẻ ấy! Cứ vào tay tôi là lập tức cho mổ thịt tuốt ngay hôm đầu. - Ngốc lắm ông bạn ạ! Đừng làm om lên nữa, yên mà tính thử xem sao nào. Ông bảo là 600 con cừu à? Thế thì... Cuốc, cậu sang hỏi Li-đa xem một con cừu cái giá bao nhiêu? ừ, cừu thường ấy mà. Chắc rằng phải được 100, 120 mác. - Bán cho tôi 1 mác tôi cũng chẳng thèm mua. - Nhưng người ta lại cho ông cơ đấy. Vị chi gần được những 7.000 mác cả thảy!... - Li-đa nói là một con cừu cái tốt giá những 2.500 lia - Cuốc vào báo. - Chiên ghẻ của ông đấy! Đổi sang mác vị chi đàn cừu trị giá đến 15 vạn. - Đào đâu ra lắm thế!- Cu-bít bắt đầu tỏ vẻ quan tâm, vố lấy chiếc bút chì và hý hoáy tính toán. - Đúng thật! Ồ, những nàng cừu đáng yêu của ta ơi! Ta bắt đầu say mê các người rồi đấy! - Cộng thêm vào đó 10 vạn mác trị giá ngôi nhã và cửa hàng. Vị chi tất cả là 25 vạn mác! - Nhưng tôi lại cần tiền mặt kia chứ! Tiền! Tiền! ông hiểu chưa? Riêng với ông tôi đã phải trả hơn một vạn mác rồi! Mà lão Lê-rô thì chả thấy đả động gì tới tiền nong hết. - Tôi sẽ cố tìm một cách rất tế nhị để hỏi dò xem sao.-----------------        1. Lia là đơn vị tiền tệ của nước Ý (ND)

Suốt mấy ngày sau đó, Hen-rích không thể tạt qua nhà Lê-rô được cho nên đành gác câu chuyện hồi môn của Sô-phi- a lại. Nhưng ít lâu sau bỗng phát hiện ra là không cần bàn đến nó nữa. Một buổi chiều cặp uyên ương đến thăm Hen-rích và Cu-bít lôi anh ra chỗ vắng ri tai cho biết là Sô-phi-a còn giữ trong tủ hai vạn mác của mẹ để lại. - Thế là 20 tháng 7 thì cưới nhỉ?- Hen-rích hỏi Sô-phi-a. - Anh Cu-bít khẩn khoản xin cưới sớm hơn nhưng ba tôi không đồng ý. Hay ông thử nói hộ với ba tôi. Ông cụ quý anh lắm! Sô-phi-a nói đúng. Lê-rô đã mê chàng Nam tước trẻ tuổi rồi. Hễ có tối nào rỗi là y như ông phải mời cho kỳ được Hen-rích ngồi chơi nói chuyện. Lê-rô nhiều lần nhắc đi nhắc lại rằng những buổi "chuyện trò bù khú" như vậy đã làm nhẹ bớt đầu óc đang bị nhồi đầy công thức toán lý của ông. Ông say sưa bàn cãi về tất cả những vấn đề gì không dính líu đến chiến tranh. Vì theo quan niệm của ông, chiến tranh chỉ là sự đấu tranh của những công thức và trình độ kỹ thuật mà trong đó tính mạng con người chả hơn gì rơm rác, nhưng yếu tố quyết định kết quả chiến tranh là thứ trình độ nào tiên tiến, tinh vi hơn chứ không phải là quần chúng nhân dân, vì đám người này xưa nay chỉ biết khuất phục bạo lực! Cái đầu đề duy nhất mà Lê-rô hết sức lảng tráng là nhà máy và những vật liên quan với nó. Hen-rích cũng chả gợi chuyện ấy để khỏi gây sự nghi ngờ. - Bao giờ hết chiến tranh tôi sẽ kể cho anh nghe những chuyện hết sức ly kỳ - một lần kỹ sư bảo - Còn hiện nay... - ông thở dài - hiện nay chúng chỉ tổ làm cho tôi kiệt lực, đến nỗi chả buồn nhắc đến nữa. Trí tuệ là một bộ phận cao quý nhất trong cơ thể con người và nó không chịu nổi bạo lực. Thế mà tôi vẫn bị thúc bách quá mức. Thậm chí đau ốm cũng không được ngả lưng, họ khuân tài liệu về tận nhà bắt phải nghiên cứu. Hễ phát minh ra được điều gì hoàn hảo hơn thì họ lại đổ thêm việc vào đầu. Chỉ luôn luôn nghe giục: "Nhanh lên! Nhanh lên!". - May mà bác còn chưa phải làm việc cả đêm ở nhà! - Nói riêng với anh thôi nhé. Đôi khi tôi cũng làm đêm ở nhà đấy, làm việc cho mình. Phải thế thì mới tập trung được tư tưởng. Tuy vậy cũng chả có lợi lắm. Chỉ mong anh chớ buột mồm nói với Sten-ghen đấy. Nếu hắn mà biết là tôi để tài liệu trong tủ ở nhà thì có chuyện lôi thôi to ngay. Tổi hôm ấy, Hen-rích nằm thao thức giờ lâu không ngủ. Lời thú thực của Lê-rô đã làm nảy ra nhiều ý định, nhiều kế hoạch mới.

Nguyên tác: И один в поле воин (1957)  Một mình trên chiến trường vẫn là chiến sĩ - Người dịch: Trọng Phan - Hà Bắc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.