Nam Tước Phôn Gôn-rinh

Lượt đọc: 363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hen-rích Là Nhà Ngoại Giao

❊ ❊ ❊

"Bạn thân mến! Bạn hỏi tôi định chữa bệnh bằng cách nào và đã tìm được bác sĩ giỏi ở đây chữa phải chăng? Rất cảm ơn sự quan tâm của bạn, và tôi coi đó là biểu hiện của tình bạn chân thành. Tiếc rằng không thể báo cho bạn những tin mừng được vì tôi cảm thấy rất yếu. Tệ nhất là hiện nay tôi hoàn toàn không có thời gian để nghĩ đến mình, bởi vì..." Lão trung tướng dừng bút, đọc lại lá thư lần nữa và bực bội đập mạnh cái bàn thấm xuống. Không, hôm nay lão không thể trả lời cho Gun-đe được. Và chẳng những vì lão chả biết viết gì mà còn vì lão đang loay hoay với những kế hoạch mới. Nỗi bồn chồn và những điều không may cứ thi nhau giày vò tên tướng già phát xít. Chúng đổ vào đầu lão như những thác tuyết từ núi cao trút xuống. Lệnh tước khí giới của quân Ý là mầm mống gây họa đối với quân đội Đức chẳng khác gì một cục băng nhỏ xíu lăn trên sườn núi và dọc đường cuốn theo từng mảng tuyết băng dày dặc. Ngay sau khi được thi hành, lệnh ấy đã gây ra biết bao nhiêu điều phức tạp và rầy rà. Tình hình trở nên rắc rối từ khi một số đơn vị quân Ý không chịu phục tùng lệnh tước khí giới: chúng vẫn nằm nguyên tại chỗ nhưng chẳng thèm hạ súng, đành phải bao vây doanh trại và dùng vũ lực tước súng của chúng; bọn khác trốn thoát vào núi và trong phạm vi của sư đoàn E-véc, con số đào tẩu đã lên đến gần một tiểu đoàn. Tên trung tướng đã hiểu rõ tình hình nguy hiểm nên hành động rất kiên quyết và cụ thể: sau khi tước xong khí giới quân Ý, lão không cho phép bọn này rời khỏi doanh trại mà ra lệnh canh giữ nghiêm ngặt hơn trong lúc tiến hành tuyển mộ quân tình nguyện và thành lập các đơn vị quân Ý mới trung thành với sự nghiệp chung. Biện pháp này có vẻ thích đáng. Nhưng chính nó lại đẻ ra những chuyện phức tạp bất ngờ. Nhác thấy những nòng súng máy tua tủa chĩa vào doanh trại, nơi giam giữ bọn sĩ quan và binh lính Ý, dân chúng địa phương liền nổi lòng công phẫn và thậm chí còn định dùng vũ lực để giải thoát cho chồng con, anh em, đồng bào của họ. Thực ra công việc này đã thất bại nhưng nó còn có thể tái diễn, mà sớm muộn thế nào cánh du kích cũng đến giúp sức dân địa phương, và lúc ấy thì... E-véc nhấp một ngụm trà đặc đã nguội lạnh và cau mày, ấn nút chuông điện. - Mang trà đặc, nóng và cả chanh lên đây!- Hắn thét bảo tên lính hầu và đứng vút dậy, đi dạo quanh phòng. Hai chân lại bị tê dại đi và ngực thì như bị cối đá đè lên. Lão thật không may mối sà vào cái hố Cát-sten La Phông này! Chính bây giờ, khi lão cần phải đường bệ oai nghiêm thì sức khỏe lại bị sút kém hẳn. Chân tay bải hoải, tính tình cáu kỉnh. Có lẽ hắn đã uống quá nhiều trà đặc chăng? Phải hỏi ý kiến thày thuốc mới xong. Nghe đâu bác sĩ phẫu thuật Ma-ti-ni am hiểu khá nhiều về bệnh thần kinh. Nhưng hãy khoan đã. Không có một môn thuốc nào, một chế độ điều dưỡng nào mang lại hiệu quả nếu lão chưa làm xong việc tuyển lựa quân tình nguyện Ý và chưa làm dịu bớt được tình hình trong khu vực chiếm đóng của sư đoàn. E-véc cần phải thành lập hai sư đoàn quân tình nguyện: "Mông-te Rô-da" và "Gờ-răng Pa-ra-đít-xô". Nhưng hiện nay mới đặt xong mấy cái tên mỹ miều đó, còn về lính tráng thì phải chua chát thú thực rằng chưa có mống nào. Mà trong hoàn cảnh hiện thời lại rất cần binh lính, thậm chí là lính tồi như quân Ý chăng nữa. Càng ngày càng lộ rõ tình trạng thiếu nhân lực dự bị để bổ sung cho các đạo quân đã kiệt quệ. Phải, nước Đức đang lâm vào nạn thiếu quân số! Cứ trông bọn lính mới được gửi đến bổ sung cho đơn vị của Mi-le cũng đủ hiểu. Trước kia các đạo quân SS, chỉ thu nhận những tên tân binh cao trên lm72 nhưng bây giờ phải vơ vét cả những thằng lùn tịt chừng lm65. Đó là mức tối thiểu đáng sợ rồi, không thê hạ thấp hơn nữa. Nhưng phải đâu chỉ ở chỗ tầm vóc? Còn tuổi thì sao? Cuộc tổng động viên đã nhét vào bộ đội những gã nhãi ranh miệng còn hơi sữa chưa đáng gọi là thanh niên nữa kia, hoặc là những lão già gần kể miệng lỗ và thường đã có hàng đàn cháu. Thử chỉ huy bọn lính ốm ấy mà xem, tư tưởng của chúng vẫn quanh quẩn ở xó nhà, với những mẹ đĩ thằng cu, cái cầy cái cuốc, những hình ảnh mà chúng đã phải rời xa. Ngày nay không còn trông mong vào hiệu lực của thứ rượu mạnh Sơ-áp trước đây đã có khả năng thúc quân lính lao lên dưới lưới lửa súng máy. Sau khi nốc cạn suất rượu của mình, từng tên lính ngồi thụp xuống cầu trời khấn chúa và làm dấu phép trước lúc thò đầu ra khỏi miệng chiến hào.

Trong lúc ấy cái mặt trận phía Đông như chỗ xoáy nước khổng lồ không đáy cứ nuốt chửng hết sư đoàn này đến sư đoàn khác và đòi hỏi lực lượng bổ sung. Lão trung tướng thở dài sườn sượt. Lão hiểu là mình phải chịu trách nhiệm về việc các đơn vị cần thiết cho mặt trận như vậy lại cứ phải dùng để giữ trật tự ở hậu phương và bảo vệ các công trình quân sự ở đây. Cấp trên giao cho lão thành lập các sư đoàn quân tình nguyện Ý cốt để sử dụng vào việc này. "Mông-te Rô-da"1, "Gờ-răng Pa-ra-đít-xố2", những mỹ danh kêu hơn chuông vàng khánh ngọc ấy luôn luôn ám ảnh E-véc chẳng khác tiếng ruồi nhặng vo ve, ngay cả những lúc mà lão cố nghĩ sang chuyện khác ngoài việc tuyển mộ quân tình nguyện. Hôm nay hai cái tên ấy càng khiến lão cáu tiết. Trước khi tên trung tướng rời khỏi phòng tham mưu, Lút đã trao cho lão bản tin hàng ngày về tình hình tuyển mộ quân tình nguyện trong địa phương này với bộ mặt ủ rũ khiến E-véc hiểu ngay là chưa có biến chuyển gì cả. Sực nhớ ra rằng mình chưa liếc qua tập tin tức ấy, lão vội đến bên bàn và mở cặp da ra. Dĩ nhiên chưa thấy bước ngoặt. Ngược lại tình hình còn xấu thêm. Hôm qua tuyển được 150 tên, nhưng hôm nay chỉ được 120. Gay go nhất là khu vực mà trung đoàn 117 của đại tá Phun phụ trách... Gã Phun này chỉ là một tên ngu như lợn! Chả biết mánh khoé ngoại giao gì cả. Đối với hắn những ai không thuộc giống A-ri-ăng đều là dân đen và cần phải chửi mắng, đánh đập. Hắn coi công tác tuyên truyền như một việc làm hèn hạ cho nên gây ra kết quả tai hại là trong khu vực trung đoàn hắn chả có tên lính Ý nào nộp đơn tình nguyện cầm vũ khí chiến đấu cùng người Đức hết. Không, cái gã võ biền thô lỗ này chẳng có lợi gì cho công tác ngoại giao mềm mỏng đâu. Bây giờ E-véc chỉ trông mong vào bá tước Ra-mô-ni, mà lão vẫn phục là một người thông minh, hóm hỉnh, hơn nữa còn là một nhà đại hùng biện. Phải lập tức đến nhà Ra-mô-ni ngay hôm nay. Bá tước tiếp đón tên trung tướng rất niềm nở, nhưng chưa đồng ý ngay với đề nghị của E-véc: - Tôi không định giấu ông - bá tước nói với E-véc - tôi không muốn làm chính trị vì, xin thú thực rằng như thế không những là dễ mất nghiệp mà còn dễ mất mạng nữa. Từ trước đến nay tôi vẫn có thể ngồi yên trong bóng tối, chỉ gián tiếp thúc đẩy mọi sự kiện... - Xin lỗi Bá tước, nhưng chỉ cần một điểm là lính sơ mi đen đang bảo vệ ngài, như thế cũng đã đủ để vén tấm mạng ngài vẫn che mặt lâu nay. - Nhưng ông nên đồng ý là lão già hom hem này và mụ đàn bà đào tơ liễu yếu kia có thể dùng lính sơ mi đen làm đội bảo vệ bình thường, không kể minh thuộc vào đảng phái nào. - Thưa Bá tước, lời giải thích này quả rất ngây thơ, nhất là đối với lực lượng du kích đông đảo ở đây. Ngài có thể thuyết phục được tôi nhưng không thể thuyết nổi chúng đâu. - Bọn du kích này là lũ ếch nhái muốn lên làm người - cái đầu của lão bá tước lắc lư trên chiếc cổ ngẳng và nét mặt nhăn nhúm hẳn lại đến nỗi người ta không thể biết được rằng lão nổi giận hay là đang cười, vả lại hai mắt lão vẫn trân trân, không động đậy như lúc thường. - Thế là ngài cũng hiểu rằng không thể trùm chăn được phải không ạ? - tên trung tướng lái vào đích của lão - Ở đây chúng không những căm thù chúng ta, kẻ đại điện cho tư tưởng đối lập mà chúng còn âm mưu những cuộc biến chuyển xã hội lớn... Và bây giờ, khi tướng Ba-đôn... khi quân đội Ý... - Đồ phản bội đê tiện! Hắn muốn nghịch lửa thì nhà hắn sẽ bị cháy cho mà xem! Và cả hắn nữa, cũng sẽ thiêu ra tro! - Chỉ mình hắn thôi ư? Có lẽ cả chúng ta nữa đấy, nêu không kịp thời tìm biện pháp! Câu chuyện giữa E-véc và lão bá tước kéo dài đến khuya. Nhưng tên trung tướng ra về rất vui vẻ: Ra-mô-ni đã đồng ý đi một vòng khắp các đơn vị quân Ý để đọc bài diễn văn kêu gọi lòng yêu nước, vì tổ quốc Ý mà tiếp tục chiến đấu với quân thù. Sáng hôm sau, lão bá tước già đáp xe tới khu vực gay go nhất là vùng đóng quân của trung đoàn 117 của đại tá Phun. Buổi thuyết giảng đầu tiên của Ra-mô-ni thu được kết quả tốt. Thậm chí tên đại tá Phun bé nhỏ loắt choắt, mặt quắt như mặt chuột cũng phải tự thú nhận rằng, trước kia hắn chưa đánh giá đúng mức tác dụng của công tác tuyên truyền. Lão bá tước mào đầu một cách đơn giản: lão xin lỗi binh lính về việc vừa ngồi vừa nói, lấy cớ mình là người già cả, ốm yếu, chưa quen phát biểu trước đám thính giả đông đúc như thế này. Chỉ có lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần trách nhiệm trước đồng bào mới bắt được lão rời khỏi giường bệnh.------------------ 1. Nghĩa là Hổng Sơn. 2. Nghĩa là Đại Cực Lạc (tiếng Ý)

Càng nói lâu thì cái giọng yếu ớt, run run của lão càng trở nên dõng dạc, say mê, thậm chí cái thân hình còm cõi vươn thẳng lên trong cỗ ghế bành hình như một thần lực phi thường đã truyền sức sống vào lão, thúc giục lão đấu tranh cho số phận nước Ý, cho tương lai của toàn thể đám thính giả đứng quanh đó. Cả lý lẽ lẫn bộ dạng bên ngoài của lão bá tước đã gây ấn tượng sâu sắc đối với bọn lính Ý. Họ chợt thấy hổ thẹn trước cảnh một lão già với hai chân tê liệt đang kêu gọi những thanh niên trai trẻ lực lưỡng như họ đấu tranh vì tổ quốc. Sau buổi diễn thuyết của Ra-mô-ni, việc tuyển mộ quân tình nguyện đã khá hơn nhiều. Thắng lợi rực rỡ của lão kéo dài trong ba hôm. Sang ngày thứ tư bỗng xảy ra chuyện bất ngờ: Những tờ truyền đơn chế giễu lão bá tước cùng dám binh lính nhẹ dạ tới tấp bay vào doanh trại được canh gác cẩn mật. Trong đó, Ra-mô-ni bị vạch mặt là tên cáo già toan dùng ba tấc lưỡi để che đậy bản chất phát xít của mình và người ta còn nêu rõ số tiền lão cúng cho đảng phát xít. Tờ truyền đơn được kết luận bằng một bài thơ sâu cay nói rằng hiện nay mẹ mìn Ra-mô-ni đang cố tìm những kẻ khờ dại sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ đất đai và lâu đài cho lão. Ngày hôm ấy lão bá tước cũng vẫn giở cái giọng bố dạy con. Nhưng lão không nói hết được. Một anh lính gào to bài hát đã in trong lá truyền đơn, thế là cả bọn lính cùng hòa theo ngay lập tức. Thoạt tiên lão già chỉ bối rối nhưng sau khi lắng nghe rõ lời ca lão nổi giận, cho tới lúc sắp hết bài hát lão lại đâm ra hoảng hốt, vội lẻn tới bên cạnh Phun tìm sự che chở. Câu chuyện này xảy ra trong khu vực trung đoàn Phun, tại một trại lính ở ngoại ô Pác-mô. Phun cũng điên cuồng chả kém gì bản thân Ra-mô-ni. Đứa nào dám cả gan in truyền đơn trong khu vực hắn phụ trách! Nửa giờ sau doanh trại này được tăng cường canh gác và bọn Đức mở cuộc khám xét ráo riết. Đã tìm được 50 tờ truyền đơn có in bài hát nhạo báng và mười tờ với nội dung còn trắng trợn hơn: Đội du kích Ga-ri-ban-di kêu gọi binh lính và sĩ quan Ý đừng mắc lừa luận điệu tuyên truyền và nên chạy trốn vào rừng. Tất cả mọi việc điều tra xem ai rải truyền đơn và nơi in truyền đơn ở đâu đều chả mang lại kết quả gì hết. - Họ rải vào lúc ban đêm, còn ai thì chúng tôi chả trông thấy - hỏi người lính Ý nào cũng chỉ nghe một câu trả lời như vậy. Sự điên cuồng của Phun đã tìm được lối thoát. Hắn giữ hết binh lính và sĩ quan của một đơn vị quân Ý đáng nghi ngờ nhất làm con tin và còn hạ lệnh bắt cả thường dân nữa. Đến chiều thì khắp tường thấy dán thông cáo báo cho dân chúng toàn huyện biết rằng nếu không phục tùng hay tái diễn những hành động như trong trại lính thì bọn con tin sẽ bị bắn tức khắc. Biện pháp trừng trị nghiêm khắc đã vượt quá sức tưởng tượng của cả những người vốn biết tính tàn bạo của Phun. Không những nó chỉ làm xôn xao nhân dân Pác-mô mà còn khiến cho E-véc cũng sửng sốt. Tên trung tướng ra lệnh gọi Phun lập tức tới ngay phòng tham mưu sư đoàn ở Cát-sten La Phông. E-véc không phải là hạng người có trái tim mềm yếu. Cái biện pháp giận cá chém thớt này, như bắt người vô tội làm con tin và thậm chí giết họ vì tội của kẻ khác, lão vẫn coi là chuyện thông thường, hoàn toàn cho phép trong tình trạng chiến tranh, khi mà dự định chiến thuật của Bộ tư lệnh chi phối và hợp pháp hóa mọi việc. Nhưng trong tình thế hiện nay, lão thấy hành động của Phun quá hấp tấp, chỉ tổ làm hỏng việc tuyển mộ quân tình nguyện. Cho nên lão đã kiên nhẫn giải thích một hồi lâu cho tên đại tá về sự cần thiết phải giảm bớt số con tin, nếu chưa cấp bách lắm thì khoan hãy giở những biện pháp cuối cùng ra, trong những ngày tiến hành công tác tuyển mộ, chớ tỏ ra cho người Ý thấy sự khinh miệt của mình đối với bọn người không thuộc giông nòi A-ri-ăng. Mãi tới khuya Phun mới rời khỏi văn phòng tư lệnh E-véc. Hắn chả dám liều mạng mò về Pác-mô giữa đêm hôm khuya khoắt và mừng rỡ nhận lời của Bá tưóc mòi ngủ lại trong lâu đài của lão.

Sau buổi diễn thuyết thất bại ở Pác-mô, lão thuyết khách Ra-mô-ni vội từ bỏ nghề khua môi múa mép và cho tăng cường canh gác tòa lâu đài. Nhưng dù sao lão vẫn cứ thấp thỏm lo âu. Mỗi một tiếng động khẽ ban đêm cũng đủ khiến lão giật mình thức giấc và khiếp đảm chờ đợi cuộc tấn công của du kích. Nhất là từ khi lão nhặt được tờ truyền đơn để ở trên bàn. Kẻ nào đã vượt qua lính gác mang nó vào tận dinh thất này. Hay là trong đội bảo vệ có nội gián. Thực ra Nam tước Phôn Gôn-rinh đã huấn luyện đội lính sơ mi đen rất kỹ càng, nhưng muốn thẩm tra thành phần của đội thì đành phải nhờ đến tay tên chánh mật thám SS để hắn thân hành hỏi cung tất cả, chả nhẽ truyền đơn lại rơi từ trên trời xuống! Ừ, mà sao trước kia lão bá tước không nghĩ ra việc nhờ Mi-le nhỉ? Trong lúc thiếu tá Sten- ghen đang đau nằm ở đây thì rất tiện xin cắt bọn lính SS bảo vệ lâu đài. Đặc biệt có thế vin vào cớ bảo đảm an toàn cho thiếu tá. Hơn nữa gần đây Hen-rích Phôn Gôn-rinh cũng ít khi ở nhà. Anh hay ngủ ở các trụ sở quân chính, các tháp canh. Hôm nay anh vẫn chưa về, chắc hẳn trung tướng đã phái anh đi đâu. May mà đại tá Phun lại ghé vào đây! Có thể, Hen-rích cũng về kịp chăng? Nhưng mãi sang sáng hôm sau Hen-rích mới về tới Cát-sten La Phông. Anh đi thẳng vào phòng tham mưu báo cáo tình hình các nơi với Trung tướng và đến tận trưa mới đặt chân về nhà cùng với Lút và E-véc đã giao cho trách nhiệm thay mặt y xin lỗi bá tước Ra-mô-ni về câu chuyện lôi thôi xảy ra với lão bữa nọ và yêu cầu lão đi diễn thuyết ở huyện khác. - Cuốc, anh không cần chạy nhanh đâu - Khi lên xe rời khỏi phòng tham mưu, Lút bảo - tôi muốn thở hít khí trời mát mẻ một lát. - Cậu về bằng ô-tô chứ?- Hen-rích hỏi. - Không, về bộ tốt hơn. Chắc đêm qua cậu không ngủ, trông bộ phờ phạc lắm. Hen-rích dựa vào lưng ghế ngủ gà ngủ gật, anh không đủ sức thắng nổi con ma ngủ nữa. Để khỏi quấy rối bạn, Lút ngồi im, khoan khoái ngửa mặt ra đón làn gió mát đang lùa qua cửa xe. Tiếc rằng chóng đến nơi quá. Ông cha lão bá tước đã khéo chọn được nơi non xanh nước biết hữu tình này để xây lâu đài! Và tòa lâu đài còn biến thành một pháo đài kiên cố thuận lợi nữa là khác. Những ngọn tháp vững chãi sừng sững, những cánh cổng dày luôn đóng chặt... Hai mắt Lút liếc nhìn quanh bức thành xây và toàn thân gã bỗng vươn vê phía trước. Sao thế này? Tại sao hôm nay cổng lại mở toang? - Mở hết tốc lực, đến trước cánh cổng thì dừng lại! - Lút ra lệnh. Cuốc sang số, chiếc xe chồm lên. Vì bị lắc mạnh nên Hen- rích sực tỉnh và thong thả vươn vai, rồi quay sang mắng Cuốc là lái ẩu. Đột nhiên anh trố mắt, giấc ngủ bay đi đâu mất: trước cánh cổng mở rộng không thấy lính gác! - Chuẩn bị súng đạn! - Hen-rích quát to và ra hiệu bảo Cuốc cho xe chạy cẩn thận. Xe từ từ bò tới cổng chính. Cửa ngoài mở tung, xác một tên sơ mi đen nằm gục trên sàn trong gian tiền sảnh. Cả ba hớt hải ùa vào phòng riêng của lão bá tước. Phòng vắng ngắt. Đệm giường nhầu nát rũ xuống sàn, chăn rơi dưới đất. Bên phía Lu-y-da ở, trông bên ngoài có vẻ vẫn nguyên vẹn nhưng cũng chả thấy bóng người nào. - Thưa Thượng úy - Giọng nói run sợ của Cuốc từ ngoài hành lang vọng vào. Tên lính hầu vừa ở trong phòng làm việc của Hen-rích nhảy vọt ra và đang đứng sững giữa hành lang, mặt tái nhợt đi vì khiếp đảm: - Đằ-a-ằng ki-a - Hắn ấp úng. Không đợi giải thích nữa, Hen-rích cùng Lút đâm bổ vào phòng, chả thấy gì, liền chạy sang buồng ngủ. Một hình người bị cuộn tròn bằng những tấm vải trải giường đang nằm lù lù trên giường của thiếu tá Sten-ghen. Tưởng rằng đó là Sten-ghen, Lút bèn cởi vải ra một cách không kính cẩn lắm và bất thình lình gã rú lên khi thấy nữ bá tước Lu-y-da đang mê man bất tỉnh. Sau khi tỉnh lại, Lu-y-da cũng không thể giải thích được những điểu đã xảy ra. Theo lời ả thì ả vẫn vào phòng nằm ngủ như mọi ngày và thiếp đi ngay. Đến khuya ả thấy ngạt thở nhưng không thể tỉnh dậy được mà hình như rơi vào một vực thẳm không đáy. Lu-y-da chả hiểu Sten-ghen ở đâu và làm sao ả lại nằm đây. Người ta đã lấy vải quấn quanh mình như thế nào, ả cũng chẳng biết nốt. Á chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng và đòi mở hết các cửa sổ. Á vẫn bị cái mùi hăng hắc ám ảnh, khiên ả bây giơ vẫn buồn nôn. Hen-rích lặng yên trỏ cho Lút cuốn băng lăn lóc cạnh giường. Từ đó thoang thoảng bay ra mùi thuốc mê. Sau khi gọi giây nói cho Trung tướng và Mi-le, hai sĩ quan bắt đầu dò xét lục soát khắp lâu đài. Họ tìm thấy cô hầu và lão bố già trong hầm rượu. Cả hai vừa rét cóng vừa khiếp sỢ, run lên cầm cập và cũng chẳng hiểu đầu đuôi ra sao cả. Có những bóng đen đã dựng họ dậy và lôi đến đây. Họ chẳng biết gì về lão bá tước, thiếu tá Sten-ghen và tên đại tá Phun đêm qua ngủ nhờ ở nhà này. Hỏi lính gác họ biến đi đằng nào, họ chỉ lắc đầu.

Mi-le tức tốc đến ngay, ra vẻ cuông cuồng hơn bao giờ hết. Hắn ít quan tâm về số phận của bá tước và thản nhiên trước sự mất tích của Phun. Nhưng việc du kích bắt cóc Sten-ghen chỉ huy trưởng đội bảo vệ cái công trình tối mật kia khiến tên chánh mật thám SS vô cùng lo sợ. Như một con chó săn, Mi-le lồng lộn khắp phòng, chui xuống gậm giường, bò trên sàn nhà, lấy kính lúp xem xét các quả đấm cửa, các then cửa sổ mặc dầu đã biết rõ rằng du kích lẻn vào bằng lối kín. Nhưng đứa nào đã mở đường cho chúng? Tại sao mọi người kể cả Sten-ghen nằm trong phòng kề cửa lớn đều không chống cự? Hắn có súng cơ mà, hắn có thể nổi hiệu báo ngay khi vừa nghe tiếng động. Hơn nữa tại sao đội bảo vệ cũng chả báo động gì hết? Điều chủ yếu là bá tước Ra-mô-ni, Phun, Sten-ghen biến đi đâu cơ chứ? Về sau, lúc Mi-le bắt đầu khám xét phòng làm việc của bá tước hắn mới hiểu rõ đầu đuôi. Một mảnh giấy đề trên bàn với dòng chữ in to tướng: "Lão bá tước, đại tá Phun, thiếu tá Sten-ghen và toàn bộ đội bảo vệ đã bị chúng tao bắt làm con tin. Chúng tao sẽ không bao giờ dùng đến biện pháp này nếu chúng mày không bắt giam hàng chục người vô tội ở Pác-mô. Cứ một thường dân ở Pác-mô bị bắn là chúng tao sẽ treo cổ tất cả bọn con tin này, và không thèm thương lượng về việc trao trả tù binh nữa. Đội trưởng đội du kích Ga-ri-ban-đi". Chữ ký không rõ. Cuộc đột kích của du kích vào lâu đài của lão bá tước khiến ai nấy đều hết sức sửng sốt. Sửng sốt về hành động bất ngờ cũng như về sự bố trí tài tình. Lỗ châu mai chi chít trên tường đá, song sắt che kín cửa sổ, mấy cánh cổng sắt dày, những cái đó giúp cho đội bảo vệ không những có thế ngăn ngừa cuộc đánh úp của du kích mà còn có thể đánh bật được cả cuộc đại tấn công của một đoàn quân đông hơn nhiều. Vậy mà lính bảo vệ không kịp nổ một phát súng nào, nói chung không tên nào chống cự được, ngoài tên sơ mi đen chết gục trong gian tiền sảnh "Những việc này xảy ra như thế nào? Biết ăn nói làm sao với cấp trên bây giờ? Kiếm cách gì mà tự bào chữa đây?" Mi-le và E-véc cứ ngồi lo lắng hỏi nhau như thế mãi và cố moi óc tìm một lối thoát khỏi tình thế gay go này. Hai đứa đều hiểu rằng trước tiên cấp trên sẽ "xạc" chúng về điều sai lầm không tha thứ được là không kịp thời nghĩ tối việc bảo vệ Sten-ghen. Nếu tên thiếu tá bị tai nạn gì thì nhất định chả ai thèm nghe lời biện bạch của chúng. Ả Lu-y-da cũng tỏ ra lo lắng hơn hết về Sten-ghen. Câu chuyện xảy ra thật là chua cay và xúi quẩy! - Không... anh cần phải cứu họ! Anh đã hứa sẽ làm chàng hiệp sĩ của tôi mà cứ bỏ mặc bác cháu tôi cho số mệnh, lại còn cả chàng Nam tước ốm đau kia nữa chứ. Anh hãy van nài Trung tướng thả bọn con tin chó chết kia ra, vì chúng mới nên nông nỗi này đây! - Ả bá tước cứ năn nỉ mãi với Hen-rích. - Sáng mai tôi sẽ đến gặp Trung tướng. Xin hết sức làm cho ông ta đồng ý - Hen-rích hứa. Nhưng chính bản thân tên trung tướng đã nhớ tới viên sĩ quan đặc trách của mình. Cuộc đột kích vào lâu đài xảy ra đêm thứ bảy thì đến sáng thứ hai Lút gọi dây nói cho Hen-rích báo rằng Trung tướng đang gọi anh tới có việc rất quan trọng và khẩn cấp. - Hôm qua Trung tướng đã báo cáo lên Bộ tư lệnh tập đoàn quân miền Bắc về sự việc xảy ra và dược lệnh lập tức tiến hành mọi biện pháp để giải thoát cho Sten-ghen - Hen-rích vừa đặt chân vào phòng tham mưu, Lút vội vàng giải thích ngay - Và hôm nay đại diện của Bộ tư lệnh tập đoàn quân đã mang mệnh lệnh chính thức đến đây. Trong đó cũng nói nhiều về Sten-ghen. còn về Bá tước và đại tá Phun thì chỉ nhắc sơ qua thôi... Thôi, vào nhanh lên, Trung tướng đã hỏi cậu hai lần rồi đấy. Trong văn phòng, ngoài tên trung tướng ra còn có Mi-le và một tên sĩ quan đeo lon trung tá, dáng chừng là đại diện Bộ tư lệnh tập đoàn quân. - À, Thượng úy! Mong anh mãi - E-véc reo lên - Mời anh ngồi. Câu chuyện của chúng ta khá lý thú và hơi đột ngột đấy. Một sự ủy nhiệm hết sức quan trọng. - Thưa Trung tướng, tôi xin chú ý! - Nhiệm vụ mà chúng tôi định giao cho anh đây thực ra đã vượt ra ngoài phạm vi trách nhiệm của một sĩ quan đặc trách - E-véc mào dầu ra vẻ trịnh trọng - Nó là trường hợp ngoại lệ và đặc biệt. Nói tóm lại: chúng tôi định cử anh tới đội du kích Ga- ri-ban-đi.

Nhiệm vụ này quả thực quá đột ngột khiến Hen-rích phải ngạc nhiên liếc nhìn những người ngồi quanh. - Phải, phải, anh chưa nghe thủng câu chuyện. Chúng tôi ủy thác cho anh sứ mạng tìm bằng được tên đội trưởng du kích và mở cuộc điều đình với hắn về việc trao đổi tù binh. Chúng ta đồng ý tha bọn con tin ở Pác-mô ra, nếu bọn du kích chịu tha tất cả những người đã bị chúng bắt trong tòa lâu đài. Gặp trường hợp gay go thì anh cứ đề nghị chúng tha một mình thiếu tá Sten-ghen cũng được. - Ấy chết, đừng làm vậy - tên đại diện Bộ tham mưu nói xen vào - nếu chúng ta khẩn khoản xin tha cho một mình Sten-ghen thì như thế thành thử chúng ta tự thò đuôi ra. Bọn du kích nhất định sẽ bắt thóp và... - Đúng, đúng lắm - tên trung tướng gật đầu lia lịa. - Nên ăn nói thế nào cho bọn du kích tưởng rằng nhân vật đáng quan tâm hơn cả đối với chúng ta là bá tước Ra-mô-ni. - Mi-le bàn. - Ý kiến anh về việc ủy nhiệm này thế nào, hở Nam tước? - E-véc nhìn Hen-rích có vẻ dò hỏi. - Tôi xin sẵn sàng chấp hành bất cứ nhiệm vụ nào mặc dầu khó khăn đến đâu chăng nữa... Xin phép Trung tướng cho được bàn về một vài vấn đề hình thức. Chắc Trung tướng không phản đốỉ chứ ạ? - Nam tước cứ nói đi. - Tôi đã va chạm với bọn du kích nhiều lần ở Bạch Nga nên dám cam đoan rằng chúng rất chú trọng giữ gìn danh dự nhà binh. Chắc là bọn du kích Ga-ri-ban-đi này cũng vậy. Nếu tôi đến đây một mình, tất chúng cho là mình khinh thường và nhất định chúng sẽ từ chối không chịu thương lượng. Nên cử một đoàn sứ giả chính thức hẳn hoi, chỉ cần hai người thôi cũng đủ. Như thế có vẻ đường hoàng, chắc ăn hơn và chúng tôi cũng tiện việc trao đổi ý kiến nếu gặp chuyện gì khó khăn. - Tôi cho là Thượng úy để nghị rất đúng - tên trung tá đồng ý trước tiên. - Thế thì cử luôn ông Mi-le đi cùng - E-véc nói ngay. Hen-rích thấy rõ sắc mặt Mi-le tái hẳn đi. - Xin đánh bạo phản đối sự đề nghị này mặc dầu tôi không mong tìm được người bạn cộng sự nào tốt hơn - Hen-rích thầm hiểu cái nhìn biết ơn của Mi-le - Tôi e rằng thiếu tá Mi-le đã quá quen thuộc đối với du kích vì xe ô-tô của ông ấy đã nhiều lần bị bắn trộm, cần cử một người ngoài sở mật thám SS làm đại biểu. Hồi ở mặt trận phía Đông, trong trường hợp này chúng tôi thường cử hoặc là một linh mục, hoặc là một bác sĩ. Im lặng khá lâu. Từng người chọn thầm trong óc một đại biểu thích hợp. - À, thê thì giao cho bác sĩ chủ nhiệm Ma-ti-ni có được không? - Cuối cùng Mi-le góp ý. - Tôi thấy không ưa cái họ này lắm - tên đại diện Bộ tư lệnh tập đoàn quân nhún vai - Thế nào, bác sĩ này là người Ý à? - Chỉ có bố là người Ý thôi, còn mẹ lại mang dòng máu A-ri- ăng thuần tuý - Mi-le vội vàng giải thích và không ngớt lời ca tụng Ma-ti-ni đến nỗi Hen-rích phải cố giấu nụ cười, bởi vì cách đây ít lâu tên chánh mật thám SS này đã nói với anh về Ma-ti- ni bằng một giọng khác hẳn. - À, nếu vậy thì tôi cũng chả phản đối đâu - tên trung tá về sau đành đồng ý. - Tôi cũng vậy - E-véc cũng nói theo. - Thế thì có thể báo trước cho Ma-ti-ni chứ ạ? - Và càng nhanh càng tốt. Anh hãy đi ngay đến bệnh viện. Chẳng cần phải năn nỉ lâu với Ma-ti-ni. Khi đã biết rõ đầu đuôi, anh ta đồng ý ngay lập tức và bảo rằng muốn tìm đội du kích Ga-ri-ban-đi thì tốt nhất là nên bắt đầu từ Pác-mô vì đám con tin do Phun bắt về đang bị giam ở đó. - Hãy cứ cho là như vậy. Nhưng Pác-mô chỉ là điểm xuất phát. Thế còn phương hướng để đi tìm? Hay là cứ xông thẳng vào núi? - Hen-rích hỏi. - Có lẽ tới Ban tham mưu trung đoàn sẽ biết rõ thêm. Trong lá thư mà du kích để lại, họ chả gợi ý xa xôi về việc điều đình là gì. - Thế khi nào thì cậu đi được? - Ngay bây giờ cũng được. Tớ đã đi thăm bệnh buổi sáng rồi. Chỉ cần báo cho bác sĩ giúp việc. - Vậy tớ đợi cậu ở đây nhé. Rồi cùng đi đến Trung tướng để báo cáo là đã chuẩn bị xong xuôi. Ma-ti-ni gọi dây nói cho bác sĩ trợ lý cắt đặt vài công việc. Mươi phút sau đôi bạn đã đi về phía phòng tham mưu. Hen-rích ra lệnh cho Cuốc chạy về lâu đài trao thư cho nữ bá tước, luôn tiện lấy áo mưa và khẩu tiểu liên. Trong thư, Hen-rích báo tin vắn cho Lu-y-da biết anh sắp đi Pác-mô làm sứ giả để điều đình với du kích và hy vọng sẽ cứu thoát được bá tước, Sten-ghen và những con tin khác.

Cả trung tướng lẫn tên đại diện tập đoàn quân đều tỏ vẻ bằng lòng khi thấy phái đoàn điều đình chuẩn bị nhanh chóng như thế. - Nên nhớ là anh phải tìm mọi cách để cứu cho bằng được Sten-ghen- Tên trung tướng dặn dò lần cuối cùng - Nếu bọn du kích không nhận lời đề nghị của ta thì báo trước cho chúng biết là chúng ta sẽ đốt sạch và san phẳng tất cả các làng mạc quê hương của du kích. - Tin rằng chúng tôi sẽ không cần phải đe dọa - Ma-ti-ni quả quyết nói. - Tôi cũng rất muốn như thế - E-véc lạnh lùng đáp. Lão đâm ra lúng túng trước hai người và cố dùng cái giọng oai nghiêm lạnh lùng để che đậy điều đó. Nhưng lúc từ biệt, E- véc không nén được nữa - Lạy giời, tôi cũng chả muốn sai anh xông vào chôn hang hùm nọc rắn ấy làm gì đâu! - Lão nói khẽ với Hen-rích. Xe ô-tô rời khỏi Cát-sten La Phông vào giữa trưa. - Cậu trao lá thư cho nữ Bá tước rồi chứ? - Hen-rích hỏi Cuốc. - Tôi trao cho cô hầu gái, vì nữ Bá tước đang ngủ. Khi đã ngồi lên xe đâu vào đấy, Hen-rích và Ma-ti-ni kiểm tra lại súng lục lần nữa và từ bấy giờ họ luôn luôn nhớn nhác nhìn trước trông sau nhưng mồm vẫn chuyện trò không ngớt. - Cậu không sợ rơi vào nanh quỷ sứ à? - Ma-ti-ni hỏi bằng tiếng Nga. - Ma quỷ chả đánh sợ như người ta vẽ trong tranh đâu! - Hen-rích cũng đáp lại bằng tiếng Nga. - Hỏi thực, cậu có đánh trống ngực không đấy? - Nếu chúng ta cứu được những người bị Phun bắt giam thì tớ xin coi đó là sự đền bù cho những khó khăn vất vả mà mình phải chịu đựng. Ma-ti-ni siết chặt tay Hen-rích. - Tớ hy vọng là chúng mình sẽ gặp may. Mải nói chuyện nên không để ý tới thời gian và đôi bạn ngạc nhiên thấy đi đến Pác-mô chóng quá. Lúc họ ghé vào Ban tham mưu quân đoàn thì nhận được một tin mừng hết sức đột ngột. Cách đó nửa giờ có người gọi dây nói tới Ban tham mưu và nhắn với phái đoàn đại diện rằng anh em du kích bằng lòng điều đình. Các sứ giả phải đáp xe về phía Bắc Pác-mô. Đến cây số thứ mười thì xuống xe và đi bộ chừng 100 thước tới một dòng suối chảy dưới ngọn núi đá hoa cương cao. Các đại biểu du kích sẽ đợi họ ở đấy. Tên sĩ quan trực ban bảo Ma-ti-ni và Hen-rích như vậy. - Đi về phía Bắc. Đến cây số mười thì đỗ lại - Hen-rích hạ lệnh cho Cuốc. - Hình như du kích đã dò biết cuộc đi sứ của chúng ta từ khi xe ô tô mới rồi khỏi Cát-sten La Phông thì phải. Tớ chả hiểu tí gì cả. Còn cậu, Ma-ti-ni. - Cũng chả hơn gì. Và thú thực rằng tớ cảm thấy băn khoăn thế nào ấy. Bởi vì chỉ có năm người biết việc ủy nhiệm này thôi: trung tướng, vị đại diện Bộ tư lệnh, Mi-le, cậu và tớ. Có thể là Lút nữa. Vậy thì ai đã báo tin cho du kích? tớ là người Ý lai cho nên thế nào cũng bị nghi ngờ... - Nhưng tớ và cậu có rời nhau ra phút nào đâu. tớ có thể làm chứng về việc này. - Cậu tưởng rằng đối với Mi-le và đặc biệt đối với Cu-bít là kẻ vốn thù tớ thì như thế là đã đủ lý để cãi rồi hay sao? - Thế phải chăng chúng mình có bổn phận báo cáo cho chúng biết là mình đã tìm các đại diện du kích như thế nào sao? Cứ làm tròn nhiệm vụ là được! Còn bằng cách nào thì đó lại là điều bí mật ngoại giao của chúng mình. - Đến cây số mười rồi! - Cuốc hồi hộp thì thầm nói rồi đỗ xe lại. - Được, anh cứ giương cờ trắng lên rồi đợi chúng tôi ở đây nhé! Hen-rích và Ma-ti-ni cầm lấy hai lá cờ trắng nhỏ và đi theo con đường mòn hẹp phía bên phải đường cái. Mười phút sau một ngọn núi đá trọc sừng sững hiện ra trước mắt họ và hai sĩ quan nghe rõ tiếng thác nước đố ào ào đâu đầy. Đứng trên cao nguyên này mà nhìn xuống thật là tuyệt đẹp. Bầu không khí trong suốt của mùa thu khiến chân trời lùi xa ra và những đỉnh núi hình thù kỳ quái in rõ trên nền trời xanh lam. Những ngọn núi phủ đầy rừng cây và những ngọn núi trọc chồng chất lên nhau, vàng rực dưới ánh nắng và từng ngọn phản chiếu ánh mặt trời một cách khác nhau: núi trọc thì tỏa ánh vàng nhạt những ngọn núi phủ rừng sên thì nhuộm màu đỏ ối, cao nguyên thì biến thành sắc ngọc bích. Dưới chân là Pác-mô, giông hệt một tổ ong. Từ đó có con đường mòn uốn khúc bò lên núi mà hai người mới đi qua. Nó sáng ngòi dưới ánh nắng như một dải bạc, ẩn hiện giữa đám cây xanh mởn và rẽ ngoặt sang phải chạy vòng qua ngọn núi rồi mất hút. - Đẹp quá! Êm đềm quá !- Ma-ti-ni thốt lên, - Giá được đứng đây mãi, quên hết việc đời mà ngắm cảnh thiên nhiên - Hen-rích nói thêm. - Thế mà lại phải chiến đấu mới chết chứ! - một giọng nói lạ tai chợt vang lên sau lưng. Hen-rích và Ma-ti-ni rùng mình trước sự bất ngờ và hồi hộp quay lại. Hai người đeo băng vải trắng trên cánh tay đang đứng trước mặt họ. Người thứ nhất trông già hơn mặc bộ quần áo nông dân giản dị đã bạc màu, tầm vóc không cao lắm, bộ mặt mệt mỏi nhưng niềm nở mang một vết sẹo mới còn đỏ hồng. Vết sẹo chạy dài từ thái dương bên phải suốt qua má tới tận khóe môi.

Thoạt nhìn sang người đại diện thứ hai của du kích, Hen- rích suýt rú lên, vừng trán thấp, cặp lông mày chổi xể... Không, anh không nhầm, đây đích thị là gã người Ý mà anh đã trông thấy trong phòng khách của Mi-le ngay sau hôm đặt chân tới Cát-sten La Phông. "Nội gián"!- Hen-rích thoáng nghĩ thầm. Rồi anh lớn tiếng hỏi: - Trước mặt chúng tôi là các vị đại diện của đội du kích Ga- ri-ban-đi hay sao? - Chính chúng tôi đây! - người du kích mặt sẹo mỉm cười rất tươi. - Còn chúng tôi là đại diện của Phòng tham mưu sư đoàn E- véc, thượng úy Hen-rích Phôn Gôn-rinh và thiếu tá quân y Ma- ti-ni - Hen-rích tự giới thiệu theo tác phong quân sự. - Chà, mới nghe cũng đủ sợ rồi - Một nụ cười tươi tắn và hơi chế giễu lại thoáng qua trên môi người du kích mặt sẹo. Gã du kích kia nhìn Hen-rích chòng chọc dưới cặp lông mày rậm. - Chúng tôi được hân hạnh nói chuyện với ai đây? - Ma- ti-ni hỏi. - Với đại diện đội du kích Ga-ri-ban-đi. Còn tên họ thì chúng tôi đã quên khuấy đi mất rồi. - Chắc các ông đã biết chúng tôi đến đây về việc gì rồi chứ? - Hen-rích hỏi. - Chúng tôi đã đoán ra. - Chúng tôi đồng ý trao trả con tin. Xin hứa là sẽ trả đủ số người bằng con số mà các ông giao lại cho chúng tôi - Hen-rích lạnh lùng, trịnh trọng nói mặc dầu ruột gan đang bồn chồn và anh cứ chực tới gần bên người có sẹo với thái độ đường hoàng chững chạc kia để thét to lên rằng: "Coi chừng! Quân thù đang ở ngay sát nách anh đấy". - Thế là một đổi một - Cuối cùng gã lông mày rậm mới lên tiếng. - Đúng! Người mặt sẹo chỉ huýt sáo. - Thế thì các ông đến hơi sớm đấy: phải đợi đến lúc chúng tôi tóm được đủ số sĩ quan bằng con số thường dân mà đại tá Phun đã bắt giam ở Pác-mô đã... Chắc là cũng chả phải đợi lâu đâu vì trong anh em chúng tôi có nhiều tay rất thạo môn bắt cóc sĩ quan. - Tôi cần phải thay mặt Bộ tư lệnh để báo trước rằng nếu các ông không đồng ý với những điều kiện của chúng tôi thì một số làng xóm nhất định sẽ bị đốt trụi... còn dân chúng... Nhưng Hen-rích không nói hết được. Người du kích mặc quần áo nông dân đã tái mặt đi, vết sẹo dài nổi hẳn lên. - Các ông đến đây để ra điều kiện phải không? Nếu vậy thì câu chuyện giữa chúng ta chỉ hóa thành chuyện nhảm. - Hãy gượm. Chớ nên gay gắt như vậy! Chúng tôi đến cốt để điều đình, mà điều đình thì bao giờ chả phải mặc cả - Ma-ti-ni đấu dịu. - Nhưng chúng tôi không quen mặc cả mạng người. Chỉ đối với hạng buôn người như các ông chúng tôi bất đắc dĩ mới phải mặc cả - Người mặt sẹo nói với giọng mỉa mai và nụ cười khinh bỉ - Chúng tôi chỉ có một điều kiện: Các ông giao cho chúng tôi những thường dân vô tội đã bị đại tá Phun bắt, còn chúng tôi sẽ trả lại những sĩ quan binh lính đã bị du kích bắt. - Nhưng chúng tôi có những năm chục con tin... - Năm mươi tư... - Người du kích chữa lại. - Còn các ông chỉ có mười một - Hen-rích nhắc. - Thử tính xem nào - Hen-rích bảo - Bên các ông hiện đang giữ: bá tước An-béc-tô Ra- mô-ni này... - Đúng! - ... Đại tá Phun... - Đáng lẽ phải treo cổ hắn lên từ lâu rồi! - Thiếu tá Sten-ghen này... - Nam tước Sten-ghen chứ - người du kích nhắc. - Và tám người lính bảo vệ bá tước. - Các ông định đòi cả những tên này nữa à? Không được! Bởi vì chúng là người Ý và chúng tôi đã có cách xử trí với chúng. Là những người ngoan đạo và tôn thờ thượng đế, chúng tôi không thể để bọn ma quỷ ấy hoành hành tác quái mãi trên trái đất này được. Như vậy chỉ cần bàn đến ba người kia thôi. Bá tước, Nam tước, Đại tá. Còn các ông sẽ trả cho chúng tôi những người nào? Những công nhân, nông dân, thợ thủ công bình thường... Có lẽ Bá tước sẽ nổi giận khi biết rằng ngài chỉ bằng một công nhân? Và ngài sẽ không bao giờ chịu tha cho các ông tội đó đâu! Mạng của ngài phải đem đổi lấy ba chục mạng thường dân mới phải! Rồi Nam tước cũng thuộc dòng dõi quý tộc. Cố nhiên là rẻ hơn Bá tước nhưng cũng bằng hai chục dân đen. Còn ngài đại tá chỉ bằng bốn mạng thôi! Đối với một Đại tá nổi danh như ngài Phun thì đây thật là một điều nhục nhã! Ngài đã anh dũng chiến đấu với đám thường dân vô tội thế kia mà! Tuy vậy, cũng như mọi cuộc mặc cả mua bán khác chúng tôi sẽ giảm giá cho các ông. Nhưng... - Nụ cười biến mất trên môi và giọng nói người mặt sẹo ra vẻ gay gắt, đe dọa - Nếu các ông cứ đụng vào con tin hay là không đồng ý với những điều kiện của chúng tôi thì liệu hồn, chúng tôi sẽ treo cổ lũ Bá tước và Nam tước của các ông ngay tức khắc.

- Chúng tôi chưa có quyền chấp nhận ngay những điều kiện các ông vừa đề ra mà còn phải xin chỉ thị của Bộ tư lệnh. Nhưng nếu sau đây được Bộ tư lệnh đồng ý thì trình tự tiến hành việc trao đổi con tin như thế nào? - Thế này nhé: Sáng mai các ông sẽ dùng ô-tô chở con tin đến đây. Không cần bắt họ trèo núi cho mệt. Nên đỗ xe cách đây một cây số. Cũng chả cần lính bảo vệ đâu. Cứ dẫn họ tới chỗ cái thác này. Coi như đây là cuộc dạo mát buổi sáng của họ. Còn chúng tôi cũng sẽ đưa người đến đây trả các ông. Thế là xong! Nhưng xin báo trước là nếu các ông giữ lại hay làm bị thương dù chỉ một người dân thôi thì chúng tôi cũng sẽ làm như vậy đối với người của các ông. Thôi, bây giờ các ông hãy về hỏi ý kiến cấp trên đi. - Sáng mai chúng tôi sẽ trả lời - Hen-rích giơ tay chào kiểu quân sự rồi quay đằng sau đi thẳng, Ma-ti-ni bước theo sau. - Tay ấy khôn ngoan đấy chứ! - Hen-rích thốt lên đầy vẻ khâm phục. - Nhưng cái gã lông mày chổi xể thì tôi thấy mất cảm tình lắm. Trung tướng E-véc, tên đại diện tập đoàn quân miền Bắc cùng Mi-le nóng lòng trông ngóng Hen-rích và Ma-ti-ni trở về. Khi thấy họ bước vào phòng tham mưu sư đoàn, yên lành vô sự, cả bọn đều thở dài ra chiều nhẹ nhõm. - Nào Nam tước, báo cáo đi! - E-véc vội giục. Hen-rích thuật lại cuộc tiếp xúc với hai đại diện của du kích và những điều kiện mà họ đặt ra. - Đành phải nhận thôi!- Tên trung tướng thở dài. - Thế chúng không xưng họ tên à? - Mi-le tò mò hỏi. - Đó là chuyện vặt không liên can gì tới công việc hết - E-véc gạt phắt đi rồi lại quay sang phía Hen-rích và Ma-ti-ni - Mong rằng sáng mai các ông sẽ hoàn thành xong công việc này. - Thưa Trung tướng, tôi có ý kiến đề nghị - Mi-le nói với E- véc - Chúng tôi được tin là trong số con tin bị bắt ở Pác-mô có cả cái tên đã nhúng tay vào việc rải truyền đơn. Tóm được nó thì chắc sẽ lần ra địa điểm in truyền đơn. Tha thiết mong Trung tướng cho giữ tên ấy lại. Có thể kiếm cớ nó ốm, và hứa là sẽ trao trả sau. Mi-le giống hệt một con chó đói ngoạm hụt miếng mồi béo bở. - Nếu vậy thì xin ông Mi-le làm nốt hộ cái việc trao trả con tin này đi cho. Tôi chả dại gì ôm lấy cái trách nhiệm ấy vào mình vì dám chắc rằng bọn du kích Ga-ri-ban-đi sẽ làm đúng y như lời tuyên bố của hai tên đại diện. Chúng cũng sẽ giữ lại một tù binh, và người bị giam giữ có thể đúng là thiếu tá Sten-ghen. Chúng đã biết rằng ông ta là Nam tước thì cũng có thế biết được chức vụ của ông ta - Hen-rích nói. - Không, không, không! - E-véc xua tay - Không liều thế được! Phải trao trả cho chúng tất cả bọn con tin, trả tuốt không sót một tên! Câu chuyện này thế là xong. Ngày mai khoảng 11 giờ chúng tôi sẽ đợi Nam tước và bác sĩ trở về cùng với thiếu tá Sten-ghen, bá tước Ra-mô-ni và đại tá Phun. Hôm sau thời tiết xấu. Mưa thu lất phất bay. Những cụm mây xám trôi là là ven sườn núi, đọng lại trên rừng cây. Vào những ngày mưa như vậy người ta chỉ muốn ngồi trong phòng ấm cạnh lò sưởi, tay cầm cuốn tiểu thuyết hay là cốc rượu vang ngon. Thế mà Hen-rích, Ma-ti-ni và Lu-y-da đã đáp xe tới Pác-mô từ sáng sớm. Khi biết kết quả cuộc điều đình với du kích, ả nữ bá tước đã nhảy cỡn lên ôm hôn Hen-rích để cảm ơn và nàng nặc đòi đi theo. Hen-rích bằng lòng nhưng sau đó lại tự trách mình hơi nhu nhược: Có thể Lu-y-da sẽ nổi nóng và làm hỏng việc. - Ông Ma-ti-ni đã xem xét từng con tin rồi còn kiểm tra danh sách làm gì cơ chứ?- Lu-y-da phàn nàn - Biết đâu bọn du kích chẳng chịu đợi lâu và bỏ về mất thì sao? Thế là không trao trả được. - Tôi xin cam đoan với bà là hôm nay Bá tước sẽ ăn cơm chiều ở nhà và có thể là ăn cơm trưa nữa đấy - Hen-rích an ủi ả mặc dầu anh thừa biết cái người mà ả sốt ruột trông ngóng hoàn toàn không phải là lão bá tước. Cuối cùng đám con tin được dẫn đến xe ô-tô. Họ có ý bối rối, sợ sệt nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi vào xe vận tải với vẻ điềm nhiên của những người sẵn sàng chờ đón mọi việc không may. - Ma-ti-ni này - Khi mấy chiếc xe cam nhông cùng chiếc xe hòm mang nhãn hiệu "pho" của trung tướng cho mượn bắt đầu rời khỏi thành phố, Hen-rích mới sực nhớ ra - Chúng mình chưa báo cho đám con tin biết rằng ta mang họ đi đâu. Lúc vào đến rừng mà không có lính hộ tống tất nhiên họ sẽ chạy trốn hết. Ma-ti-ni hạ lệnh cho tài xế bóp còi ra hiệu. Các xe đi trước đều dừng cả lại. Ma-ti-ni liền chạy lên giải thích cho đám người đang lo sợ biết rằng họ được chở đến đâu, nhằm mục đích gì. Những hơi thở dài nhẹ nhõm trút ra từ lồng ngực và những nụ cười hớn hở nở trên môi họ. Kẻ thì huýt sáo, người thì reo: "hoan hô ầm ĩ.

Re: Nam tước Phôn Gôn-rinh

« Trả lời #193 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2018, 07:44:34 PM »

 

Đoàn xe phóng rất nhanh cho đến cây số mười mới dừng lại. Đám con tin kéo sụp mũ lưỡi trai xuống tận mang tai lũ lượt nối đuôi nhau thành hàng dài, vui vẻ lần theo con đường mòn ướt át trên núi. Ma-ti-ni đi trước dẫn đường. Hen-rích theo sau. Qua chỗ ngoặt, con đường trở nên gập ghềnh khúc khuỷu hơn nhiều, và vài người đã bắt đầu tụt hậu. Hen-rích cũng phải dừng lại để thở. Sườn núi đã dốc, lại thêm trời mới mưa xong nên đường trơn như mỡ, cứ phải loay hoay mãi mới tìm được nơi đặt chân chắc chắn. Nhưng đầu đoàn đã đến tới cao nguyên và những người lẽo đẽo sau đuôi đang vội vàng dấn bước. Hen-rích lên tới nơi cuối cùng. Khi anh đi đến ngọn núi đá thì thấy đang điểm danh. Gã du kích lông mày chổi xể vừa nhìn vào bản danh sách vừa gọi tên. Những con tin lần lượt bước lên trước rồi tập hợp thành nhóm riêng đứng ở một phía. Người du kích mặt sẹo siết chặt tay từng người với nụ cười hồn nhiên. - Còn tù binh của các ông đâu? - Hen-rích hỏi. - Đây này! - Người ấy trỏ về phía một tảng đá lớn. Hen-rích nhìn lên đó và thấy lão bá tước, Sten-ghen và Phun. Ra-mô-ni nằm bẹp trên cáng, áo quần nhem nhuốc, râu tóc xồm xoàm. Sten-ghen ngồi bó tay, đầu tựa gối. Hắn không nhúc nhích, thậm chí chả nom thấy Hen-rích nữa, chỉ có Phun là lập tức đứng phắt dậy. - Phôn Gôn-rinh! - Hắn reo to và cặp mắt ti hí ngời sáng ánh vui mừng. Lúc ấy Sten-ghen mới chồm dậy. Lão bá tước vẫn nằm thẳng cẳng. Chắc hẳn lão cũng chưa biết rằng lão sắp được cứu thoát. - Đủ rồi chứ? - Hen-rích hỏi người du kích mặt sẹo đang bước lại. - Phải, đủ mặt 54 người... hóa ra khi bị bắt buộc thì các ông cũng có thể tỏ ra biết điều đấy - người ấy trả lời một cách châm biếm. Hen-rích giả vờ như không hiểu. - Thế là chúng tôi có thể đem người nhà về được rồi phải không? - Bây giờ thì có thể được! Hen-rích và Ma-ti-ni khiêng cáng lần lượt xuống dốc. Phun chạy lăng xăng bên cạnh ra điều giúp đỡ. Sten-ghen thản nhiên lê bước theo sau. Hắn chưa hoàn hồn sau trận ốm và cơn tai biến. Khi họ đi cách núi đá được chừng trăm thước, đằng sau lưng có tiếng thổi sáo rất to. Rồi tức khắc toàn thể bọn con tin cũ của đại tá Phun đều huýt sáo cười đùa hò reo ầm ỹ. Đến bây giờ Sten-ghen mới tỉnh hẳn. Hắn chạy đến bên Hen-rích và giằng lấy một đầu cáng ở tay anh. - Ông Phun, chạy lên trước mà giúp sức ông Ma-ti-ni đi - hắn hạ lệnh ra vẻ trịch thượng và quay sang Hen-rích nói với giọng rất thân mật - Nam tước ạ, ông đã cứu tôi lần thứ hai và tôi không muốn rằng ông liều mạng mình. Bốn người lễ mễ khiêng cáng đến xe và chừng hai mươi phút sau đã có mặt ở Pác-mô. Tới đây Phun xuống xe và Lu-y-da lên ngồi thay vào chỗ hắn, ở giữa Bá tước và Sten-ghen. Sau đó ô-tô không dừng lại ở nơi nào nữa, bon thẳng một mạch về Cát-sten La Phông.

Lá thư của Hen-rích gửi cho bà Tác-van đã quay trở lại với dòng chữ khó hiểu "Dọn đi rồi". Ba chữ gọn lỏn do một bàn tay dửng dưng viết. Nó chẳng giải thích thêm được tý gì mà chỉ mang lại lo âu và đau khổ. Anh sẽ không bao giờ có ảnh Mô-níc mặc dầu anh đã gửi thư xin bà Tác-van. Chắc hẳn rằng bè bạn chưa biết tin Mô-níc chết và viết thư cho nàng cũng đã nhận được ba chữ như vậy. Thật là đáng sợ! Hen-rích cất phong bì vào ngăn kéo nhưng ba chữ kia vẫn lởn vởn trước mắt anh, Mô-níc cũng đã "dọn đi". Có lẽ chính tay Mi-le đã viết mấy chữ này bên cạnh họ tên Mô-níc. Hắn không dám viết "bị giết" vì hắn nhận được chỉ thị đặc biệt của Béc-gôn. Chẳng khác gì chịu một cực hình vô nhân đạo khi phải nghĩ đến điều đó, khi hàng ngày phải trông thấy Mi-le, chào hỏi, trò chuyện với hắn mà luôn luôn đau nhói trong tim! Người ta nói thời gian hàn gắn vết thương lòng. Không, không phải thời gian mà là công tác sẽ hàn dệt nó. Anh quả quyết như thế. Những lúc được hoạt động, lúc tất cả trí não hướng vào việc tìm cách để đoạt lấy bí mật trong tay địch, anh cảm thấy tâm hồn thư thái hơn nhiều. Cấp trên không quy định thời gian cho anh vì nghĩ đến tính chất hết sức gay go phức tạp của nhiệm vụ này. Nhưng anh cũng tự hiểu rằng mình phải hoạt động nhanh chóng vì tính mạng hàng triệu con người đang trông vào anh. Mà anh mới làm được ít lắm. Hiện nay mới biết được mỗi cái địa chỉ của nhà máy. Có thể buổi đi thăm Sten-ghen hôm nay sẽ mang đến cho anh điều gì mới mẻ. Phải, cuối cùng Sten-ghen đã chịu mời thượng uý Hen-rích tới chơi nhà mình! Sau lần Hen-rích lôi hắn dưới sông lên, nhất là sau câu chuyện trao trả tù binh, tên thiếu tá rất săn sóc và nhớ ơn anh. Sten-ghen sống ở một trong những đại lộ đẹp nhất của thành phố, tại biệt thự của kỹ sư An-phê-đơ-rô Lê-rô. Hắn chiếm hai căn phòng rộng. - Càng ít người biết ông Lê-rô này thì càng tốt - Sten-ghen giải thích cho Hen-rích khi anh hỏi về chủ nhân. - Chắc là một yếu nhân? Nếu không thì làm gì lại có hai tên lính đeo tiểu liên đứng gác trước cửa như thế. - Tôi đã chán ngấy yếu nhân này chẳng khác gì chán con muỗi vo ve đêm mùa hè! Bởi vì tôi phải đem đầu mình ra để thế mạng ông ta cũng như để chịu trách nhiệm về nhà máy. Thậm chí còn phải đến đây để làm vú em! Sự thực thì cũng có tiện lợi phần nào. Bây giờ tôi đã ăn cơm với họ. Chủ nhân góa vợ. Cô con gái ông ta đảm ra phết. Khi thấy tên lính hầu làm hỏng hết cá quả cô ta liền đề nghị tôi ăn uống luôn với gia đình. - À, thế có phải đây là nơi biết nấu các món cá rất ngon không? Đã có lần ông hứa giới thiệu cho tôi và thết tôi một bữa cá sốt ấy mà. - Cần phải thương lượng với Sô-phi-a đã. - Cô Sô-phi-a à? Thế cô ta có xinh không? - Cô ả mót lấy chồng lắm rồi. Tôi lại chúa sợ những hạng đàn bà như thế cho nên không ngắm kỹ nhan sắc cô em bao giờ cả. Chỉ có điều là Sô-phi-a rất lém. Hoàn toàn trái ngược với ông bố. Ông này suốt ngày lầm lỳ nếu không ai nói chuyện về ngư học với ông. Có lẽ đó là cái thú độc nhất của ông trên đời này, ngoài kỹ thuật, cố nhiên, về phương diện kỹ thuật thì ông ta thánh lắm, ở nhà máy người ta phục ông sát đất... - Thê thì bao giờ tôi được nếm thử món cá quả và làm quen với cô Sô-phi-a? Thiếu đàn bà thì trái tim đến mốc meo ra mất. Tôi không hòng gì ở Lu-y-da nữa, vì nàng đang thất tình với ông, Nam tước ạ. Còn đối với bọn thô tục như chúng tôi thì nữ bá tước thậm chí chả thèm ngó đến nữa. Và tôi rất ngạc nhiên trước sự thò ơ của ông đối với mối tình nồng nàn ấy. Nàng đẹp đấy chứ! Sten-ghen cau mày: - Ả ta là người Ý. Mà tôi lại muốn rằng con mình phải mang dòng máu A-ri-ăng thuần tuý. - Thế tòa lâu đài và món gia sản kếch sù kia không hấp dẫn ông hay sao? Còn về dòng máu thì tôi thiết tưởng nó cũng thuộc loại cành vàng lá ngọc như của tôi cùng ông thôi. Cũng dòng dõi quý tộc lâu đời đấy chứ! - Trước kia tôi đã đính hôn với người khác nhưng thú thực rằng trong thời gian gần dây, từ khi tình thế bắt đầu bất lợi cho chúng ta, tôi đâm ra lưỡng lự. Xét cho cùng, muốn có một chỗ nương thân yên ổn và một cái vốn chắc chắn thì bất động sản và ruộng đất bao giờ cũng vẫn có giá trị nhưng khi đã vỡ tất cả thì người ta cần cóc gì chúng nữa. Ông nên hiểu là tôi đã thổ lộ hết tâm tình với ông và mong rằng chỉ có hai ta biết câu chuyện này thôi... - Ông Sten-ghen, ông dặn như vậy là làm tôi tự ái lên đấy, vì ít nhất tôi cũng phải hiểu ngầm điều đó chứ.

Tên thiếu tá đã hoàn toàn yên tâm và hắn cứ thanh minh với Hen-rích mãi. Hắn tự đánh giá mình quá cao cho nên rất sợ bị người ta coi thường. Sau khi hẹn với Sten-ghen là chủ nhật sau sẽ đến ăn trưa, Hen-rích nghiêng đầu chào rồi đi ra. Làn gió lạnh hắt tuyết ướt vào mặt khiến anh tiếc là đã quên không bảo Cuốc đỗ xe ở trước phòng tham mưu. Bây giờ đành phải cuốc bộ cho tới lâu đài. Hay là ghé vào Mi-le mà mượn xe? Vừa đi vừa suy tính, cuối cùng Hen-rích rẽ vào trụ sở SS Hóa ra Lê-rô tiên sinh lại chính là nhân vật mà anh cần phải quan tâm đến trước tiên. Ông ta được tôn sùng trong nhà máy và được thiếu tá Sten-ghen hộ vệ. Canh gác cổng biệt thự của Lê-rô không phải là bọn lính SS của Mi-le mà là những tên quân cảm tử đã được thẩm tra kỹ càng thuộc đội bảo vệ bên trong nhà máy phụ trách. Phải làm quen với Lê-rô và gợi chuyện ông ta mới được. Muốn thế thì hãy đọc hết tất cả các sách nói về ngư học. Chắc hẳn trong thư viện riêng của lão bá tước có đủ loại sách này. Thế là con cá quả chưa được việc gì cả, mà anh đã rất cần đến con cá vàng thần! Thấy Hen-rích đến, Mi-le có vẻ lúng túng. - Hình như tôi quấy rầy ông thì phải nhưng chỉ xin một phút thôi. Tôi không mang xe theo đây và nếu có thể... - Không, không, tôi không thể để ông về ngay đâu, nhà ngoại giao đại tài ạ! - Mi-le xua tay và đẩy cỗ ghế bành về phía Hen-rích. - Trong những ngày gần đây tôi ít gặp ông quá! Thoạt tiên ông xa tôi vì Cu-bít, bây giờ lại vì gã Ma-ti-ni kia... - Mi-le lấy làm đắc ý vê câu nói sắc cạnh của mình rồi cười lên hô hố rồi bỗng ranh mãnh nheo mắt - Nhân tiện tôi đã chuẩn bị cho ông một sự bất ngờ nho nhỏ coi như món quà đầu năm. - Và ông sực nhớ ra món quà này ba tuần sau khi bước sang năm mới phải không? - Năm 1944 là năm nhuận cho nên người ta vẫn mừng xuân cho đến tận 29 tháng hai nếu không thì xúi quẩy đấy. - Lần đầu tiên tôi được nghe nói đến cái phong tục này... - Phong tục này vốn có từ lâu. Mà tôi lại hơi mê tín, giống như phần đông bạn đồng nghiệp của tôi. Bởi vì thế nào chúng tôi cũng phải bước qua bàn chông. Cho nên phải biết điều với Đức bà Vận Hạn để ngài đừng phớt lờ anh em đi... - Nhưng tôi và món quà bất ngờ của ông thì có liên quan gì đến đây? Hay ông định mang xôi gà tới lễ vị thần số mệnh? - Tôi lại muốn dùng một điều thiện khiến vị thần ấy phải động lòng! - Này ông Mi-le ông làm tôi rất băn khoăn. Điều thiện và ông là hai thứ không thể kết hợp được. - Thế tôi đã giúp ông việc gì, ông quên rồi sao? - Không, chưa quên! Và thậm chí còn muốn đền ơn ông cả một thể? - Hen-rích, ông có đức tính thật là đáng khen! Đôi lúc chả hiểu là ông nói đùa hay nói thực. Có khi ông tỏ ra rất cởi mở, vô tư, nhưng thỉnh thoảng lại hoàn toàn ngược lại, dè dặt và thản nhiên với tất cả mọi người, mọi việc... "Hỏng thật! Đến cả cái thằng lợn ỷ này mà cũng lần mò vào mặt trận tâm lý..." - Chính bản thân tôi cũng đã bắt đầu lo lắng trước những thay đổi trong thái độ của mình. Có lẽ tôi mệt mỏi, thần kinh bị... Ông tưởng rằng chuyện trao trả con tin là chuyện chơi đấy hay sao? Phải nghe bọn khốn kiếp chúng cười nhạo và huýt sáo theo sau lưng mà chẳng có quyền, có cách gì để làm hả cơn giận. Tôi thấy hình như trong giây phút đó tất cả tổ tiên tôi, tất cả dòng họ Phôn Gôn-rinh đều nổi giận, đứng thẳng lên trong lăng mộ. - Thế ông có muốn gặp mặt bọn đại diện du kích ấy trong một hoàn cảnh khác không? Dù là chỉ gặp một trong hai tên? - Còn tuỳ - Hen-rích thận trọng đáp lại, cố đoán xem Mi-le định giở trò gì. Mi-le đứng dậy và bấm chuông. - Mời ông ngồi quay lưng ra cửa và nếu tôi chưa lên tiếng thì chưa được nhìn ngang ngó ngửa gì đâu đấy! Hen-rích nghe tiếng chân tên trực ban bước vào và Mi-le ri tai hắn. Tên này biến mất rồi mấy phút sau vang lên tiếng bước chân nặng nề và hơi thở hồng hộc của một người khác. - Để nó ngồi kia. Thế... bây giờ thì anh ra ngoài. Nào, Nam tước, ông có thể chào hỏi người quen cũ rồi đấy! Hen-rích từ từ quay lại và sửng sốt trước cảnh bất ngờ: người du kích mặt sẹo đang ngồi trước mặt anh. Hình dạng người ấy thật tiều tụy! Mặt mũi thâm tím, áo quần rách bươm và bê bết máu. - Nam tước ạ, tôi thấy là món quà bất ngờ này đã tác động đến ông. Xin phép giới thiệu: sứ thần của đội du kích Ga-ri-ban-đi ngài An-tô-ni Men-ta-rốt-si - Mi-le giới thiệu với giọng mỉa mai - Các nhà ngoại giao lại gặp nhau, thực ra thì đây là một cảnh ngộ éo le đối với các chính khách. Nhưng vẫn có ý nghĩa của nó? Thời gian thay đổi thì tất nhiên hoàn cảnh cũng phải thay đổi.

Người du kích mặt sẹo nhếch mép cười ra ý chế nhạo. - Vâng, thưa các ngài, thời thế đổi thay và cảnh ngộ cũng phải thay đổi. Yêu cầu các ngài nhớ cho như vậy! Sắc mặt Mi-le sạm hẳn đi. - Lôi cổ nó ra ! - Hắn quát trực ban. Tên này dẫn An-tô-ni Men-ta-rốt-si ra ngoài. - Ông Hen-rích, xin thú thực là tôi đã thất vọng. Tôi cứ tưởng là ông sẽ thú vị hơn về cuộc gặp gỡ vừa qua! Một dịp may mắn để trả thù, để đáp lại những cử chỉ láo xược, những nỗi phiền phức. - Ồ, tôi chẳng muốn nhúng tay vào chàm làm gì! Và hoàn toàn trông cậy vào ông cùng Cu-bít! Nhưng xin cảm ơn ông về món quà bất ngờ ấy, rất cảm ơn nữa là khác. Tiếc rằng không mang theo chai cô-nhắc, nếu có thì chúng ta đã uống mừng thành tích của ông... - Tôi có rượu đây. Và cốt để dành cho dịp này. - Mi-le lôi trong tủ chè ra một chai rượu đã mở nút, rót vào hai cốc. - Xin chịu tài ông đấy, ông Mi-le ạ! Chẳng hiểu ông đã tóm cổ tên Men-ta-rốt-si bằng cách nào? Tôi thật không hình dung nổi! - Bây giờ tôi đã có hàng trăm con mắt và lỗ tai. "Và trong bọn ấy có cả tên lông mày chổi xể" - Hen-rích nghĩ thầm. - Trong một thời gian ngắn mà ông tìm được nhiều điệp viên quá! Thế thì tôi xin bỏ cốc rượu mừng ban nãy và xin nâng cốc khác chúc mừng thêm tài ba của ông, ngôi sao sáng trong làng tình báo! Chúng ta hãy gọi Cu-bít tới đây để cùng chúc mừng cho ông thành công hơn nữa để... - Không có thời giờ đâu... - Mi-le nhăn mặt - Phải hỏi cung nốt nhà ngoại giao du kích cho nó nóng giòn. Và tôi muốn thân hành làm việc này, bởi vì có những điều mà Cu- bít không biết và tôi cần phải làm cho sáng tỏ. Lúc ấy tôi mới có thể bóp chặt được cái gã Ma-ti-ni mà ông đã kết bạn một cách thiếu thận trọng. Hen-rích giương mắt lên vì ngạc nhiên: - Ông muốn nói gì thì nói nhưng tôi vẫn coi Ma-ti-ni là một người hoàn toàn biết điều. Làm thế nào mà anh ta lại có thể liên lạc với... tên hắn là gì nhỉ? Môn-ta... Men-ta-rốt-si được? - Hiện nay mối là nghi ngờ nhưng tên Men-ta-rôt-si sẽ cho tôi chứng cớ cụ thể. Và cuối cùng tôi sẽ dò ra đứa nào đã báo tin cho du kích về việc chúng ta cử đại diện đi điều đình trước khi phái đoàn rời khỏi Cát-sten La Phông. - Không thể như thế được! Hoàn toàn vô lý! Tôi không rời Ma-ti-ni nửa bước... - Ồ, hắn có thể viết giấy, dùng ám hiệu... Hôm nay tôi chưa có thể nói rõ với hắn làm cách nào, nhưng mai hoặc ngày kia... Tôi đã giao nhiệm vụ đặc biệt cho tên điệp viên đang nằm trong đội du kích Ga-ri-ban-đi và nó sẽ tìm cho tôi chứng cớ cụ thể về những điều mà tôi đã suy đoán bằng trực giác. - Cái tên nội gián của ông không ra vẻ là một người thông minh. Mi-le giật mình vội đặt mạnh chiếc cốc hắn đang kề vào môi xuống bàn. - Ông biết tên thủ hạ của tôi à? Sao ông biết? - Ông Mi-le, ông chưa đánh giá tôi đúng mức, thậm chí còn quá coi thường tài trí của tôi. Chỉ có thằng nào đại ngốc mới không nhận thấy những điều sờ sờ ngay trưóc mắt. Ông thử nghĩ xem! Rất đơn giản? Tôi vừa đặt chân tói Cát-sten La Phông thì liền đến thăm ông ngay. Và tôi đã gặp cái người có cặp lông mày chổi xể trong phòng khách của ông. Lúc ấy ông đã ra lệnh cho viên trung sĩ dẫn hắn đi qua sân ra ngoài để đừng cho ai nom thấy. Ông Mi-le, nếu ở vào địa vị tôi thì ông sẽ kết luận như thế nào? - Chứng cớ độc nhất nhưng không thể chối cãi được! Nghề Giét-ta-pô này mới thực là đất dụng võ của ông. Và tôi xin thề rằng sẽ kéo ông sang đây cho bằng được. Chúng ta nâng cốc chúc mừng việc này chứ, ông Hen-rích? Mi-le cứ vừa nốc rượu cô-nhắc hết cốc vại đến cốc con, vừa luôn mồm ca tụng tài đức của ông bạn đồng nghiệp tương lai. Hắn đâm ra say mèm đến nỗi khi gọi xe để ra về lưỡi hắn cứ ríu lại và phải chật vật lắm mới khóa nổi cánh cửa tủ chè. Hắn ngủ thiếp đi trên ô-tô, gục đầu vào vai "ông bạn". Hen-rích ghê tởm hắt cái đầu hắn sang một bên và bảo tài xế đỗ xe trước phòng tham mưu. Lút đã ngủ say nên phải đập cửa thình thình hồi lâu gã mới ra mở cửa. Rồi gã lại loạng choạng lần về giường và nằm vật xuồng như người quá chén. Nhưng sau khi nghe thuật lại sự nghi ngờ của Mi-le có liên can tới Ma-ti-ni gã nhảy chồm dậy ngay. - Thằng hèn mạt! - Lút rủa - cả tớ lẫn cậu đều không được phép để cho tên đao phủ ấy cứ đi lại nghênh ngang trên trái đất này khi hắn đã đến ngày phải xuống lỗ. Cậu thử tưởng tượng xem: Ma-ti-ni sẽ bị thằng Mi-le hay thằng Cu- bít, "bạn" cậu tra khảo! - Cậu cứ trách móc tớ hoài về việc giao thiệp với Cu-bít và Mi-le, nhưng cậu cũng thấy đấy, sự giao thiệp này có lợi chung đấy chứ - Hen-rích nói khẽ.

Lút lại nằm lăn ra giường, vòng tay sau gáy suy nghĩ điều gì lung lắm. Hen-rích đến chỗ máy điện thoại và gọi Cuốc đánh xe đến đón mình. - Cậu ở lại đây mà ngủ - Lút mời. - Không, sáng mai tớ phải đi dự tiệc đằng đại tá Phun, cần phải thay quần áo. Tớ ngấy hắn lắm nhưng bất đắc dĩ phải nhận lời. Hay là cậu đi với tớ cho vui? - Đến đằng Phun à? Biết thế nào được!- Lút lơ đãng trả lời, vì đang mải suy nghĩ việc khác - Mai chủ nhật, có thể đi được... - Chợt mặt gã tươi lên - Thế là chúng mình đến chỗ Phun à? À, thế thì hãy mời Mi-le đi cùng! Nhưng đừng để Cuốc đi theo, ta tự lái xe lấy! - Mời Mi-le đi và để Cuốc ở nhà - Hen-rích soi mói nhìn thẳng vào đáy mắt bạn. Hôm sau, mới tờ mò sáng một hồi chuông điện thoại đã đánh thức Hen-rích dậy. - Ngủ thế là đủ rồi đấy. Tròi đẹp lắm, không còn dấu vết gì của trận mưa tuyết hôm qua nữa. Chúng tôi sẽ đến đằng ông ngay bây giờ rồi chúng ta cùng đi nhé... Ông có biết đi đâu không? - Chúng tôi là những ai thế? - Tôi và "chồng chưa cưới" cũ bây giờ được gọi là "dị nhân" ấy mà. Sau khi ăn lót dạ ở nhà Hen-rích, khoảng 12 giờ trưa cả ba người lên xe đi Pác-mô. - Hôm nay tôi cho tên lính hầu nghỉ nên phải đảm đương lấy nhiệm vụ tài xế vậy - Lúc ngồi vào xe, Hen-rích nói ra vẻ điềm nhiên. - Bao giờ ông mệt tôi xin sẵn sàng thay thế - Mi-le vui vẻ nói và nháy mắt cho Hen-rích rồi tiếp lời một cách ý nhị - Chắc ông cũng đã biết tài lái xe của tôi rồi, gặp phải tay tôi thì nhất định nó phải phục tùng răm rắp. Hen-rích làm bộ như chả hiểu lời nói bóng gió ấy. - Dù sao các ông cũng phải trả nợ cho tôi là người chỉ huy đội SS ở đây - Khi xe rời khỏi thành phố và bắt đầu bon trên con đường xây bằng bê-tông, Mi-le liền ba hoa - Bây giờ thì có thể hoàn toàn yên trí đi lại trên các ngả đường, chả sợ bị du kích tấn công nữa. - Còn việc phục kích tên lính mô-tô hôm qua thì sao?- Hen- rích thêm. - Các ông quên rằng những trường hợp đó đều xảy ra ban đêm. Ban ngày thì bố bảo bọn du kích cũng chả dám ló mặt ra đường nữa. Đạt được thành tích này không phải là dễ đâu nhé. Xin cam đoan như vậy! Nhưng đến nay tôi mới biết là hàng ngày bọn du kích chúng sống bằng cách nào. Ô, sau này tôi xin kể lại những mẩu chuyện lý thú trong các tập hồi ký của mình! - Ông định viết hồi ký à?- Lút ngạc nhiên. - Thế nào cũng phải viết! Cố nhiên là không thể viết hết được mà có một vài chỗ phải dùng lối nửa kín nửa hở... đánh vào thị hiếu độc giả, họ thích những cảnh đổ máu, như thế mới giật gân, và đồng thời lại phải rưới lên trên một lớp nước béo bằng chất thuần phong mỹ tục và lòng giả nhân giả nghĩa. Nếu tôi chỉ cốt viết cho cánh do thám, tình báo đọc thì nhất định chẳng dại gì mà không nhắc tới lời của Quốc trưởng nói với binh lính. - Những lời gì nhỉ? - Lút cau mày. - Ổ, tôi có thể đọc thuộc lòng: "Hỡi các binh sĩ! Ta giải phóng các ngươi ra khỏi cái thế giới hư không mà những kẻ khờ dại vẫn gọi là lương tâm..." Nói như thế có tuyệt không chứ? - Lời lẽ thật là đanh thép!- Hen-rích tủm tỉm cười. Phun đã được báo trước bằng điện thoại cho nên đang ngồi đợi khách. Đã mấy lần hắn mời mọc Hen-rích đến xơi cơm mãi nhưng Hen-rích cứ kiếm hết cớ này đến cớ khác để từ chối sự hân hạnh đó vì đối với anh, đại tá Phun là một nhân vật ít đáng quan tâm. Có lẽ hôm nay anh cũng chẳng đi nếu không thăm dò được rằng Mi-le đã biết việc du kích gọi điện thoại đến phòng tham mưu bàn về cuộc gặp giữa hai phái đoàn đại diện. Cần phải điều tra đích danh kẻ nào đã báo tin ấy cho tên chánh mật thám SS Thoạt tiên bữa tiệc hơi nhuốm màu lễ nghi. Sau khi nâng cốc mừng vị cứu tinh của mình là Hen-rích, Phun chúc tụng Mi-le và Lút qua quít vài lòi. Khách khứa đều đeo cấp hiệu thấp hơn hắn cho nên dù tên đại tá cố làm bộ niềm nở nhưng rút cục hắn vẫn ra vẻ quan trên. Các món ăn lần lượt được tiếp thêm và mấy chai rượu cứ vơi dần thì đồng thòi câu chuyện cũng trở nên linh hoạt và thoải mái hơn. Càng uống, mắt Mi-le và Phun càng đỏ gay, còn Lút thì trái lại, càng tái đi. Hôm nay hơi men chả tác động gì đối với gã cả. Chỉ có cặp mắt trở nên sắc hơn, dữ tợn hơn. - Thưa các ông - gã rót một cốc rượu đầy rồi đứng dậy - Tôi để nghị uống mừng một người nữa cũng đã tham gia vào việc giải thoát cho đại tá Phun. Đó là bác sĩ Ma-ti-ni bạn tôi, một người rất tốt.

Mặc dầu đang say, Mi-le vẫn nhớ dằn mạnh chiếc cốc xuống bàn. - Ông Mi-le, ông không muốn chúc mừng vị ân nhân thứ hai của tôi hôm nay vắng mặt hay sao? - Phun ngạc nhiên. - Thưa Đại tá, tôi mong rằng ngài cũng đoán được là vì sao? - À, ra thế! Vậy tôi cũng sẽ không chúc mừng hắn! - Phun gật đầu và cũng đặt cốc xuống bàn. - Thê thì tôi uống mừng một mình vậy! - Lút nốc một hơi cạn cốc rượu - Tôi yêu quý những người cương trực, dù họ là ai đi nữa! Cốc rượu mừng của Lút khiến không khí trở nên căng thẳng. Nhưng Phun đã khéo lái sang chuyện khác, hấp dẫn được mọi người. Hắn đề nghị uống mừng thắng lợi ở mặt trận phía Đông. Câu chuyện trở lại rôm rả như ban nãy, rượu cứ cạn hết cốc này sang cốc khác. Riêng Hen-rích vẫn không uống mà chỉ vờ ghé môi vào thôi. - Chết chửa! Trời tối rồi - Mi-le kinh hoảng kêu lên khi nhìn ra cửa sổ. - Muộn rồi! Các ông hãy ngủ lại đây - Phun nói như ra lệnh. - Tôi không thể ở lại được. Sáng sớm mai tôi và Phôn Gôn-rinh phải có mặt ở văn phòng trung tướng - Lút cương quyết lắc đầu. - Còn ông Mi-le nên ngủ lại đây, mai Đại tá sẽ cho xe đưa ông về - Hen-rích bảo Mi-le. Lút ngạc nhiên nhìn Hen-rích nhưng chợt thấy đầu gối của bạn huých vào đùi mình dưới gầm bàn nên gã biết ý ngồi yên. - Ừ nhỉ, tại sao ông Mi-le không ngủ lại đây? - Không! Cùng đi thì cùng về chứ. Dạo này hết nguy hiểm rồi - Dù ai khuyên can Mi-le ở lại hắn vẫn nhất định không nghe. Họ rời khỏi Pác-mô lúc 6 giờ. Mi-le đòi cầm lái nhưng Hen- rích đã du hắn ra chỗ khác và giữ rịt lấy tay lái. Xe vừa rẽ sang quãng đường đèo nhỏ hẹp quanh co giữa hai triền núi cạnh bản An-đa-tê bỗng một phát súng nổ vang phía bên trái rồi lập tức hàng tràng tiểu liên nối theo sau. Âm vang của rừng núi khiến tiếng súng càng có vẻ ác liệt hơn, tựa hồ như tiếng đại bác gầm. Hen-rích hãm xịch xe lại. - Ông làm gì thế? Quay trở lại ngay tức khắc!- Mi-le gào to và chực vồ lấy tay lái. Lút sẵng giọng bảo hắn vừa dữ tợn vừa khinh bỉ: - Thưa ngài Mi-le ngài chớ hấp tấp có lẽ là họ cốt bắn chặn sau lưng chúng ta đấy! - Thế thi cho xe lao nhanh về phía trước - Mi-le gầm lên. Hen-rích và Lút chả thèm trả lời hắn, lặng lẽ bước xuống xe. Tiếng súng mỗi lúc mỗi gần nhưng họ lắng tai nghe và biết rằng du kích không cố ý bắn ra đường. Mi-le cũng xách tiểu liên nhảy phắt ra khỏi xe và nhanh như cắt hắn nhào xuống rãnh lo lắng nhìn về phía núi. - Thưa ngài Mi-le, tôi thấy hình như ngài không được ung dung lắm thì phải? - Lút hỏi với giọng nhạo báng và cũng nhảy xuống rãnh. Hen-rích thấy rõ gã vươn mình giằng lấy khẩu tiểu liên trong tay tên chỉ huy Giét-ta-pô. - Ông này làm gì hay nhỉ? - Mi-le hốt hoảng rú lên và đứng thẳng dậy. - Bình tĩnh! - Lút hạ lệnh có ý đe dọa - Tao không thích giao vũ khí của người lính cho một thằng đao phủ hèn nhát. Nó chỉ cần cho những bàn tay can đảm và chính trực mà thôi. - Ông Lút ông đùa gì thế? - Giọng nói của Mi-le đã run cầm cập vì khiếp sợ nhưng trong đó vẫn còn cái âm sắc hách dịch quen thuộc của một tên chánh mật thám SS cáo già - Ông với tôi chưa phải đã là những người bạn thân thiết để ông có thể dám đùa bỡn một cách suồng sã như vậy. - Đùa à? Mày tưởng tao đùa hay sao? - Ông Hen-rích! Hắn loạn óc rồi! Tước súng của hắn đi! - Mi- le lẩy bẩy lảo đảo lùi lại sau. Lút bước theo. - Loạn óc à? Phải, người ta có thể phát điên khi trông thấy mày bắn vào bụng người đàn bà chửa! Có thể loạn óc khi biết tin mày đã âm mưu sát hại Mô-níc! Thế bây giờ mày lại định giết nốt Ma-ti-ni nữa sao? - Ông Hen-rích ! Sao ông cứ đứng trơ ra thế kia! Hắn đang lăng nhục tôi. Tôi sẽ kiện lên cấp trên! Tôi sẽ viết thư cho tướng Béc-gôn! Hen-rích bưóc nhanh đến bên Mi-le và gạt Lút ra. - Còn khẩu tiểu liên? Tước luôn tiểu... Mấy tiếng cuối cùng tắc lại trong cuống họng của Mi-le, hai mắt hắn trợn tròn xoe khi vấp phải cái nhìn sắc lạnh của Hen-rích. - Mi-le bây giờ thì mày hãy nghe tao! Tao là một trong những người bình thường xưa nay vốn tin vào lương tâm, cái mà mày gọi là chuyện hư không. May mắn là chúng tao rất đông, đông hơn những kẻ như mày nhiều! Và đêm nay chúng tao tuyên án mày trước tòa án của lương tâm! Để rửa hận cho hàng nghìn hàng vạn con người vô tội! Để trả nợ máu cho Mô- níc! Để cứu sống những người mà nay mai sẽ bị mày tra tấn, giết hại! Mi-le vẫn không rời đôi mắt khiếp đảm khỏi mặt Hen-rích và thình lình hắn giật phăng nắp bao súng rồi nắm lấy báng khẩu Pa-ra-ben-lom. Nhưng hắn chưa kịp rút súng ra thì một phát súng lục đã nổ giòn. Tên Giét-ta-pô ngã vật xuống còn được xơi thêm một băng tiểu liên nữa. - Hắn cũng phải trả nợ cho tớ chứ - Lút nói gọn lỏn và quay tiểu liên lia luôn một tràng dài vào xe ô-tô.

Hen-rích cầm lấy khẩu súng bắn pháo hiệu. - Hãy gươm!- Lút ngăn anh lại. Gã móc chiếc lọ giốc nước vào khăn mùi soa đắp nó vào nòng khẩu Pa-ra-ben-lom. Hen- rích chưa kịp mở mồm thì Lút đã tự bắn vào cánh tay trái. - Cậu làm gì thế? Điên rồi sao?- Hen-rích vội xô tới. - Chả hề gì, một tuần sau là vết thương đã lên da non, và như thế này tớ còn có thể được nằm nghỉ, có thể dẫn chứng rằng chúng mình đã giao chiến với du kích và thậm chí còn có thể được huy chương nữa là khác! Bây giờ cậu bắn pháo hiệu đi! Sau khi cùng Lút nhảy xuống nằm dưới hố, Hen-rích liền bắn liên tiếp mấy phát pháo hiệu màu đỏ. Trong chốc lát hai chiếc xe cam nhông chở đầy lính đeo tiểu liên do đích thân đại tá Phun chỉ huy đã phóng đến nơi. - Trời đất! Thật là một tai nạn lớn! Chở vào quân y ngay! May ra còn có thể cứu chữa được! - Phun quát tháo và cuống cuồng chạy ngược chạy xuôi dọc cái rãnh sâu. Chừng một phút sau hai chiếc xe cam nhông đã lao về phía Cát-sten La Phông. Một chiếc phải kéo chiếc xe hòm. - Tất cả chạy chữa của tôi vô hiệu - Ma-ti-ni nói với Cu-bít đang đứng, nhìn xác chết của thượng cấp với vẻ mặt chả lấy gì làm thương xót lắm - Có mổ không? - Tôi cho rằng thế cũng rõ rồi!... Ông Lút làm sao thế? - Chuyện vặt! Đạn hơi sượt qua tay và... - Lút loạng choạng. - Sao cậu cứ im đi thế? - Ma-ti-ni vừa trách vừa ôm quàng lấy vai Lút. Lút bối rối mỉm cười và ưỡn thẳng người ra. - Cam đoan với cậu rằng tớ thấy trong người rất khỏe, chỉ hơi mệt xoàng thôi. Không đếm xỉa đến lời phản đối của Lút, Ma-ti-ni cứ dẫn anh vào phòng mổ chăm chú xem xét và băng lại vết thương. - Quả thực chả có gì trầm trọng. Nhưng cần có sự yên tĩnh. Bạn ạ, đành phải cho bạn vào viện nằm vậy. - Lạy giời! Thế thì tớ đến ốm thật mất... Nằm ở nhà tốt hơn. Cậu sẽ đến thăm tớ chứ? - Cậu phải được chăm sóc, cho nên tó sẽ lôi cậu về đằng chỗ tớ- Hen-rích thay mặt mọi người quyết định - Ma-ti-ni, cậu đồng ý không? - Phải đồng ý vậy. Thế thì lên đường ngay đi thôi. Lút cần được yên tĩnh. - Còn tôi thì phải báo cáo lên Bộ tham mưu tập đoàn quân về trận đột kích của du kích rồi cũng sẽ đến đằng các ông - Cu- bít ra đến ngoài cửa còn nói chõ vào. Ba người bạn đưa mắt nhìn nhau và hiểu ngầm mọi việc. - Không hề gì!- Hen-rích trấn an - Cứ đấm mõm cho hắn mấy chục mác là đâu vào đấy cả... Họ định vào lâu đài bằng cửa ngách để tránh gặp Lu-y-da. Nhưng Hen-rích quên mất chìa khóa cho nên rốt cuộc vẫn phải đập cửa ầm ĩ khá lâu. Cuối cùng Cuốc mới ra mở cửa, điệu bộ hơi luống cuống. Thấp thoáng bóng tà áo dài đàn bà ở cuối dãy hành lang tối om. Đã đoán ra việc gì rồi, song Hen-rích làm bộ thật thà nói: - Ô, hình như chúng mình làm ồn quá phá rối cả giấc điệp của nữ Bá tước. - Không phải nữ Bá tước đâu ạ, đấy là Li-đa... cô hầu đấy mà - Cuốc vội vàng cải chính và mặt cu cậu đỏ dừ lên. Họ dịch chiếc bàn vào sát giường, rồi ăn bữa tối ngay trong phòng ngủ. Sau khi thay băng, Lút thấy đỡ hẳn và nằng nặc giữ Hen-rích cùng Ma-ti-ni ở lại đó, không cho sang phòng bên cạnh. - Nếu các cậu mà bỏ sang phòng khác là phạm tội lớn đấy! Bây giờ lòng tó thấy lâng lâng như vừa chuộc xong một tội ác... Trong những giây phút này người ta muốn có bè có bạn. Các cậu có thể ngồi im, tán chuyện, đọc sách nhưng không được rời khỏi tớ. Được ngắm hai cậu, tớ rất sung sướng. Trên khoảng tường trước kia treo bức tranh nay đã treo tấm bản đồ Âu châu lớn, cắm chi chít những lá cờ xanh đỏ đánh dấu các trận tuyến. Hen-rích và Ma-ti-ni bước lại gần bản đồ và dùng thước đo khoảng cách từ Sta-lin-gờ-rát đến Sác-nơ. Cách đây ít lâu Bộ tư lệnh tối cao Đức đã tuyên bố là sẽ rời bỏ thành phố này. - Các cậu đo cái gì đấy? - Lút tò mò hỏi. - Hãy khoan! - Hen-rích bước tới bàn và bắt đầu hí hoáy tính toán - Để vượt qua quãng đường từ Sác-nơ đến sông Vôn-ga quân ta đã phải mất một năm rưỡi... Nhưng khi rút lui từ Sta- lin-gờ-rát đến Sác-nơ thì chỉ cần chưa đầy một năm... thế là chúng ta thu hẹp phòng tuyến nhanh hơn lúc mở rộng nó hồi đầu chiến tranh. - Hen-rích, cậu định nói là chúng ta bỏ chạy nhanh hơn... - Phì-ì-ì, danh từ thật đẹp! Không phải bỏ chạy mà là thu hẹp phòng tuyến - Hen-rích mỉa mai nói chữa - lùi một bước tiến ba bước mà lị. - Và cậu tin rằng sẽ có lúc chúng ta tấn công hở Hen-rích? - Lút ạ, cậu nên biết là có những việc mà tớ cố tránh để đừng phải nghĩ tới. Càng suy nghĩ nhiều về những việc đó càng nguy hiểm. - Nhưng tớ không muốn rúc đầu xuống cát như những con lạc đà. Tớ cóc tin vào khả năng tấn công mới cũng như không tin vào hiệu lực thần kỳ của vũ khí tối tân. Chúng ta đã thua lỗ to trong cuộc chiến tranh này! Đó là một việc thực mà sớm muộn thế nào cũng phải công nhận.

- Nếu tên Mi-le còn sống thì hắn sẽ nói sao về những chuyện này?- Ma-ti-ni mỉm cười. - Ô, sao tớ lại quên được việc ấy nhỉ? Ma-ti-ni, cậu có biết là hôm kia tớ đã gặp ai trong phòng làm việc của Mi-le không! Tay đại diện của đội du kích Ga-ri-ban-đi, người có cái sẹo bên má ấy mà. Bị hỏi cung... - Có phải An-tô-ni Men-ta-rốt-si không? - Cậu biết cả tên lẫn họ người ấy cơ à? - Trước kia anh ta làm việc trong một bệnh viện cùng với tớ... Một người hết sức thông minh và chân thật. Tớ chưa hề nói với ai về việc này cả để khỏi lộ tên anh ta ra. Bởi vì anh ta là một người ngoài pháp luật. - Làm những việc mà mồm không nói ra như vậy chỉ tổ tăng thêm sự nghi ngò. - Nghi ngờ ư? Có cái gì cụ thể chưa? Hen-rích kể lại rành rọt câu chuyện của Mi-le. - Tó cũng biết là chúng sẽ nghi ngờ mình! - Ma-ti-ni nhảy phắt dậy và lồng lộn quanh phòng. Thoạt tiên nét mặt anh lộ vẻ lo lắng, về sau đâm ra do dự và cuối cùng đi đến chỗ cương quyết. - Các bạn ạ, thế này nhé - anh dừng lại trước giường Lút - Tớ chả muốn giấu các cậu nữa: nếu có thể được thì tớ đã báo trước cho du kích rồi! Nhưng trong trường hợp này tớ lại không làm việc ấy! Tớ chả biết lấy gì để thanh minh với các cậu và chỉ mong rằng các cậu hãy tin vào lời tớ... Nhưng hiện nay tớ không lo cho cá nhân mình bằng tính mạng của Men-ta-rốt-si... các cậu nghĩ thế nào... Có người gõ cửa khiến Ma-ti-ni không nói được hết câu. Cô hầu gái của nữ bá tước hiện lên trên ngưỡng cửa. - Thưa ông Thượng úy, nữ Bá tước mời ông sang phòng riêng, dù muộn mấy cũng xin ông cứ sang cho ạ! - Li-đa, cô thưa với bà rằng thế nào tôi cũng sang - Hen-rích đáp lại và chăm chú nhìn thẳng vào mặt cô bé. Không hiểu vì lẽ gì mà Li-đa tỏ vẻ lúng túng. - Vâng ạ - Cô nói lí nhí rồi quay ra ngay. - Vậy tớ muốn biết... - Ma-ti-ni định trở về câu chuyện ban nãy nhưng lại bị ngắt lời. Lần này cánh cửa bỗng thình lình mở toang và hình dáng cao lớn của Cu-bít sừng sững hiện ra. - "Nơi nào có hai ba người tụ họp mừng ta, thì chính ta là linh hồn của họ..." - Cu-bít đọc một câu trong kinh Phúc Âm để chào mọi người. - Mời ông ngồi xuống, ông Cu-bít - Hen-rích mời - Nói thực, chúng tôi đã đánh chén rồi nhưng vẫn để phần ông ít rượu vang đấy. - Thứ rượu chua loét ấy à? - Không có thứ nào khác đâu. Ông Cu-bít, ông chớ quên là chúng ta đang ở bên giường người bị thương. - "Và thượng đế khi thấy rõ điều bí mật sẽ đền bù cho ta sự công khai" - Cu-bít chắp tay như cầu nguyện và lại đọc kinh. - Hôm nay ông Cu-bít ra vẻ mê cầu kinh lắm nhỉ - Lút mỉm cười. - Hôm nay tôi nghĩ rằng: phải chăng đã đến lúc ta lại nên thay quần áo? Trước đây tôi đã thay áo thầy dòng bằng bộ quân phục, bây giờ có lẽ phải làm ngược lại. Thôi, đó là việc tương lai mà tôi vẫn là người của hiện tại. Và nó chẳng báo hiệu trước cho tôi điều gì tốt lành cả. - Lại có việc gì rầy rà phỏng?- Hen-rích hỏi. - Việc rầy rà nhất là tôi đã bị tước mất tiền đồ! Khi biết tin tên nô lệ quỷ Sa-tăng đã chết, cấp trên hạ lệnh cho tôi phải thi hành nhiệm vụ của hắn trong lúc chưa cử chánh mật thám mới đến thay thế. Thế là bước thăng quan tiến chức và việc tăng thêm giấy bạc đành hoãn tới dịp khác, chưa biết là bao giờ. Và tôi vẫn phải bám vào ông bạn Nam tước Phôn Gôn-rinh tốt bụng và hào phóng, ông ta đang sưu tầm giấy vay nợ của tôi như một người sưu tầm tem cũ. Trong lúc ấy thì các ông lại mời tôi rượu vang chua loét! Các ông tán chuyện y học và chuyện hủ hóa chưa chán nhỉ! Nhân tiện lại có ông Ma-ti-ni ở đây... - Trước lúc ông vào, chúng tôi đang bàn về y học. Ông Ma-ti- ni kể cho chúng tôi nghe một thí nghiệm rất lý thú. Ông ấy là nhà phẫu thuật nên cứ tấm tắc mãi và mơ ước được làm lại thí nghiệm ấy. Ma-ti-ni ngạc nhiên nhìn Hen-rích. Khuôn mặt anh đỏ dần, lông mày cau lại trên sống mũi ra vẻ đe dọa. - Lạy ông, van ông, tha thiết đề nghị với ông đừng kể cho tôi nghe cái chuyện bẩn thỉu ấy! Nó làm tôi ăn mất ngon! - Thế mà tôi cứ tưởng là ông quan tâm đến khoa học lắm. Chính ông đã có lần khẩn khoản mong Ma-ti-ni... - Nam tước Phôn Gôn-rinh, chuyện này đối với tôi thật quá đột ngột... Tôi không tìm ra chữ... - Ma-ti-ni bị tắc cả hơi thở.

Chắc hẳn Lút đã bắt đầu đoán ra điều gì nên lừ mắt ra hiệu ngăn bác sĩ lại. Ma-ti-ni vội im bặt. - Tôi biết là ông không dám đánh bạo hỏi ông Cu-bít cho nên tôi phải làm hộ ông việc đó. Ông Ma-ti-ni đang cần một người để làm thí nghiệm. Vì thí nghiệm rất nguy hiểm và cần thiết... - Tôi đã đoán ra, đoán ra rồi... vâng, xin mời! Cứ lấy đám thỏ đằng chỗ tôi mà dùng. Tôi xin sẵn lòng trao cho các ông con thỏ đầu tiên lọt vào tay tôi và còn xin cảm ơn sự giúp đỡ của ông nữa là khác. Ông đồn trưởng SS nhà tôi say khướt cò bợ đến nỗi chả làm việc được nữa. Lấy ngay bây giờ đi! - Thấy không, ông Ma-ti-ni, đâu khắc có đó mà! - Hen-rích quay sang phía Ma-ti-ni - Ông phải giả hoa hồng cho tôi đấy nhé! Thôi, tôi chỉ xin cho dự... - Ông Hen-rích, xin lỗi là đã ngắt lời ông. Nhưng buổi tối, nhất là tỏi chủ nhật, tôi không quen để phí thời gian vô ích! Hương hồn của thiếu tá Mi-le đã quá cố sẽ phản đối sự tưởng nhớ suông nhạt và tôi bắt buộc phải, Nam tưóc ạ... - Bao nhiêu?- Hen-rích hỏi cộc lốc. - Để làm lễ cho Mi-le, tôi thấy ít nhất phải tốn năm mươi mác... Nhận xong món tiền cần, Cu-bít tếch ngay. Hen-rích tiễn hắn đến tận cửa ngoài, điều này chưa bao giờ xảy ra nên càng khiến cho hai bạn anh ngạc nhiên hơn. - Thôi, chúng tớ đã thương lượng xong xuôi rồi - Khi trở lại phòng ngủ anh báo tin. - Tớ vẫn chưa hiểu gì cả... - Ma-ti-ni lo lắng nói. - Rất dễ hiểu! Nếu ba người tốt bụng biết rằng người thứ tư đang sắp bị nguy hiểm... - Cậu định nói tối An-tô-ni Men-ta-rốt-si chứ gì? - Mãi rồi các cậu cũng đoán ra mà! Thế mà cậu cứ lườm tớ làm cho tớ đâm hốt. Hay, có thể... - Hen-rích nhìn Ma-ti-ni đòi hỏi. - Tớ cứ tưởng rằng cậu định cho tớ đi tàu bay giấy! - bác sĩ Ma-ti-ni phát cáu. - Nhưng bố trí việc này ra sao?- Lút hỏi. - Chúng mình còn có cả một đêm dài để bàn bạc. Bây giờ thì xin lỗi, tôi phải ghé sang chỗ Lu-y-da. Ả bá tước đợi Hen-rích đã lâu và vừa thấy mặt là trách luôn: - Nam tước, ông bắt tôi đợi lâu thế này thật là bất lịch sự. Tôi đang băn khoăn lắm. Mi-le bị giết và ông Lút bị thương có đúng vậy không? Hen-rích kể lại vắn tắt việc du kích đánh úp họ. - Ồ, bây giờ tôi càng thấm thìa cái ơn ông đã cứu sống bác tôi và Sten-ghen. Bọn chó má này chúng chẳng từ ai đâu! - Thưa nữ Bá tước, tôi bao giờ cũng sẵn sàng giúp bà. Tôi đã hứa xin đóng vai hiệp sĩ của bà cơ mà. - Và ông không hoàn thành nhiệm vụ của mình! Suốt tuần tôi chỉ thấy mặt ông một lần, mà chỉ lúc nào mời mọc mãi ông mới đến... Hãy nghe đây, ông có phải là đàn ông không? - Có lẽ... - Nhưng đối với tôi thì không phải! Sống chung dưới một mái nhà với người đàn bà trẻ đẹp mà cứ dửng dưng như không! Chỉ cần ông săn sóc tôi trước mặt mọi người thôi cũng được... Để phạt tội ông, sáng mai hay là sau bữa cơm trưa ông sẽ phải hộ tống tôi đi dạo mát. Lâu lắm tôi chưa cưỡi ngựa. - Tôi chẳng có ngựa. - Thì lấy ngựa trong chuồng ấy. Và tôi định huấn luyện cho ông thành một hiệp sĩ thực thụ. Sau này bà đầm của ông sẽ cảm ơn tôi về việc này. - Liệu Nam tước Sten-ghen có nói gì không? - Hắn sẽ hiểu rằng từ trước đến nay hắn chỉ săn được quạ khoang! - Vậy bên cạnh bà, tôi phải đóng vai... - Vai trò phụ thuộc vào diễn viên... - Nữ bá tước liếc nhìn Hen-rích một cách ý nhị - Còn tùy xem ông mua vui cho nữ chúa của mình tới mức nào... - Cái trò chơi này có thể đẩy chúng ta đi quá xa đấy. - Ông sợ à? - Tôi lo lắng, nó sẽ gây tai vạ cho chúng tôi... cho tôi và ... vợ chưa cưới của tôi. Hen-rích ngồi trong phòng Lu-y-da khá lâu. Khi anh quay về thì Lút cùng Ma-ti-ni đã ngủ ngon giấc. - Đem chăn đệm vào phòng làm việc cho tôi - Hen-rích ra lệnh cho Cuốc. Gã sửa soạn chăn màn xong nhưng chưa chịu đi ra mà cứ quanh quẩn cạnh cửa. - Thưa Thượng úy, tôi muốn hỏi ông... - gã ấp úng rồi im lặng. - Tớ đã đoán ra rồi... Việc liên can đến Li-đa chứ gì? Tớ đoán có đúng không nào? Cuốc đỏ bừng mặt. - Tôi muốn hỏi ông xem người lính Đức có thể lấy một cô gái Ý làm vợ không?... - Nếu đôi bên có đủ chí kiên nhẫn để đợi khi chiến tranh chấm dứt. Còn vợ chưa cưới của cậu thì thế nào, hở Cuốc? - Thưa Thượng úy, Mác-ta thế nào ấy... Dạ, không, xin ông đừng nghĩ là có điều gì bậy bạ! Cô ta rất tốt... đoan chính. Nhưng... tôi đã thấy nhiều cô gái khác hẳn, họ mơ ước cao xa hơn là một cái tổ ấm... Tôi mà lấy Mác-ta thì cả hai đểu mất hạnh phúc! Li-đa thì hoàn toàn khác, cô ta... - Cuốc bối rối quá nên im bặt - Xin lỗi Thượng úy, đã đến giờ ông đi nghỉ rồi. Tôi xin phép ra ạ. Khi Cuốc mở cửa, Hen-rích ngăn gã lại. - Cuốc này, nhân tiện tớ muốn hỏi cậu. Có phải tớ bảo cậu đưa cho nữ Bá tước mảnh giấy vào cái hôm mà chúng tớ đi đến Pác-mô để điều đình với du kích không nhỉ? - Hôm ấy nữ Bá tước đang ngủ nên tôi đưa cho cô hầu. Sau đó tôi đã thưa với ông rồi. - À, bây giờ tớ mới nhớ ra... đúng là cậu đã nói cái gì đó. Thôi, ngủ ngon nhé. Chúc cậu đêm sẽ nằm mơ thấy Li-đa. Cô bé ấy khá lắm. Còn lại một mình. Hen-rích cố thức khuya để suy đoán tình thế mới ở trong tòa lâu đài này cũng như ở Cát-sten La Phông sau khi xảy ra những sự việc ngày hôm nay.

Nguyên tác: И один в поле воин (1957)  Một mình trên chiến trường vẫn là chiến sĩ - Người dịch: Trọng Phan - Hà Bắc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.