Nam Tước Phôn Gôn-rinh

Lượt đọc: 376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bạn Mới Thù Mới

❊ ❊ ❊

- Thưa các ông! - E-véc quay về phía cử toạ khi Lút báo cáo với lão rằng tất cả những người được triệu tập đã đến đông đủ - Tối hôm qua tôi vừa ở trên Bộ tham mưu tập đoàn quân về và ra lệnh triệu tập các ông để giới thiệu tình hình hiện nay ở miền Bắc Ý. Các ông hẳn cũng đã tự hiểu ràng những điều mà tôi phổ biến đây cần phải giữ kín đối với quân lính. Nhiệm vụ của chúng là thiên lôi chỉ đâu đánh đấy, chứ không cần dây dưa vào những việc lớn. Những sự việc bắt buộc tôi phải triệu tập các ông là như thế này. Các ông cũng biết đấy, từ khi các đạo quân của thống chế Rô-men rời bỏ châu Phi, bọn Anh, Mỹ bắt đầu hoạt động ráo riết hơn. Chúng chiếm hòn đảo Păng-tê-lê-ri nằm giữa đại lục Phi châu và Si-lích. Ngay lúc ấy Bộ tư lệnh tập đoàn quân1 đã ngạc nhiên trước thái độ của quân Ý. Păng-tê-rê-ri là một pháo đài kiên cố xây dựng theo tất cả các nguyên tắc kiến trúc phòng tuyến cố thủ hiện đại. Nó có thể chịu đựng một cuộc bao vây lâu dài. Tuy vậy, đội quân đồn trú của Ý đã đầu hàng ngay sau đợt oanh tạc thứ nhất mặc dầu công sự chưa hề bị sứt mẻ, mà chỉ mới có hai tên lính bị thương. Tiếng xì xào tức giận nổi lên khắp phòng. - Sau đó một tháng, quân Anh, Mỹ lại tấn công đảo Si- lích và trong khi lực lượng nhỏ bé của ta ở đó chiến đấu quyết liệt với tập đoàn quân thứ 8 của Anh và tập đoàn quân thứ 7 của Mỹ thì các đạo quân của Ý vội vàng tháo chạy bắt buộc cả quân ta cũng phải rút khỏi hòn đảo ấy bởi vì tương quan lực lượng sau khi bọn Ý rút đi rồi đã hoàn toàn thay đổi có lợi cho bên địch. - Và dù sao - E-véc nói tiếp - vẫn chưa có căn cứ gì để đoán rằng quân Anh, Mỹ sẽ tràn vào miền Bắc Ý qua eo biển Mét- sin-ki. Cái tin đột ngột khiến cử tọa xôn xao. Lão trung tướng ngừng lời trong giây lát rồi lại tiếp tục: - Trong khu vực Ta-răng-tô Bơ-rin-đi-di thuộc tỉnh A-pu-ti-a bên địch đã ném xuống một số quân nhảy dù lớn. Ở vùng này, không có quân ta, còn các đạo binh phòng Ý thì nhốn nháo trước lệnh đầu hàng của Ba-đôn, không hề kháng cự chút nào và đã hạ súng. Tập đoàn quân thứ 8 của Anh đã ùa vào Ca-ra-bơ-ri qua eo biển Mét-sin-ki, còn tập đoàn quân thứ 5 của Mỹ thì đã đổ bộ vào vịnh Sa-léc-nô. Hiện nay hai đạo quân Anh, Mỹ đã khép chặt gọng kìm và đã cắt đứt hẳn miền Nam nước Ý. Sáu sư đoàn của ta đang chặn âm mưu tiến lên miền Bắc của chúng và không cho chúng vượt qua phòng tuyến ở lưu vực hai con sông Ga-ri-a-nô và Săng-gơ-rô nằm ngang nước Ý về phía nam thành La-mã 120 cây số. Lão trung tướng bước tới gần bản đồ và chỉ rõ tuyến phòng ngự. - Ở Ý, quân ta rất ít, vả lại không thể dốc hết lực lượng ra mặt trận được, cần phải giữ lại một phần quân số dự bị để để phòng trường hợp quân Anh, Mỹ đổ bộ lên bờ Đại Tây Dương. Mà theo tài liệu của cơ quan do thám thì chính bọn Anh, Mỹ đang chuẩn bị một cuộc hành binh lớn vào hướng này. Hiện nay các đạo quân và vũ khí đang ùn ùn kéo vào đất Anh. Trong tháng 8 ở Kvê-béc đã triệu tập một cuộc hội nghị giữa bọn cầm quyền Anh, Mỹ và quyết định đổ bộ lên miền Bắc nước Pháp. Cuộc hành binh này được mệnh danh là "Au-vơ-lót"2. Viên đại tướng Mỹ Ai-xen-hao3 đã được phong làm Tổng tư lệnh. Để thực hiện cuộc hành binh, chúng quyết định sử dụng các sư đoàn trước kia đã từng tác chiến ở Phi châu. Hiện nay các sư đoàn này đang bắt đầu chiến đấu ở Ý. Như thế có lợi cho ta vì khi đã mở cổng chiến tranh trên đất Ý tất nhiên bọn Anh, Mỹ không thể nhanh chóng mở mặt trận ở Pháp được. Nếu các đạo quân Phi châu bị trói chặt chân ở đây thì phe đồng minh không đủ lực lượng để mở cuộc hành binh "Au-vơ-lót". - Bọn Anh, Mỹ đương ra sức lợi dụng tình hình thuận lợi cho chúng: vì lực lượng chủ chốt của quân ta đang bị chôn chân ở mặt trận phía Đông, bên ấy những trận đánh ác liệt đang tiếp diễn. Như ta đã biết, cuộc tấn công của quân ta ở các khu vực được mệnh danh là vòng cung Oóc-lốp - Cu-rơ-scơ, tiếc rằng không thu được kết quả. Bộ tư lệnh tối cao của chúng ta quyết định thu hẹp mặt trận phía Đông cốt dành lực lượng dự bị cho miếng đòn chí mạng nay mai nhằm tiêu diệt hoàn toàn quân địch. Theo lệnh của Bộ tư lệnh tối cao, các đạo quân của ta đã chuyển sang hữu ngạn sông Đni-ép, xây dựng tại đó một phòng tuyến quy mô và chuẩn bị cho cuộc đại tấn công vào mùa xuân năm sau. Bọn bôn-sê-vích sẽ không thể nào vượt qua nổi vật chướng ngại thiên nhiên lớn như sông Đni-ép và đánh bật được quân ta ra khỏi công sự cố thủ chắc chắn như vậy.--------------------        1. Một đơn vị chiến lược to hơn quân đoàn, quân số ước chùng từ 15-20 vạn (ND)        2. Overlord: Tiếng Anh có nghĩa là làm bá chủ (ND).        3. Năm 1942 - 1943, Ai-xen-hao là Tổng tư lệnh quân đồng minh ở miền Bắc châu Phi. Năm 1944, y là Tổng tư lệnh quân đồng minh ở châu Âu. Năm 1952, y trúng cử Tổng thống Mỹ (ND).

- Lợi dụng lúc không quân ta đang bị hút vào mặt trận phía Đông, bọn Anh, Mỹ mọi rợ bèn mở những trận oanh tạc dã man lên đất đai tổ quốc chúng ta. Chúng mong làm cho ta tê liệt, nhưng chúng không ngờ rằng hành động tàn bạo của chúng khiến cho quân lính của ta thêm hăng máu, thúc đẩy ý chí chiến đấu và chiến thắng của họ. Nhất định chúng ta sẽ chiến thắng. Quốc trưởng đã công bố rằng hiện nay nước Đức đang chế tạo loại vũ khí tối tân khủng khiếp để dùng nó giã cho quân địch tan thành tro bụi. - Do đó tôi và các ông cũng phải lĩnh một nhiệm vụ quan trọng. Chúng ta cần phải mở một cuộc hành binh chớp nhoáng, quyết định. Thống chế tư lệnh Két-xen-rinh đã ra lệnh cho chúng ta trong thời hạn ba ngày phải tước khí giới toàn bộ quân đội Ý. Sau đó ta sẽ thành lập các đội quân tình nguyện gồm những kẻ xung phong phục vụ chúng ta, số còn lại gồm lại những phần tử dao động sẽ bị dồn vào trại tập trung hay vào các nhà máy, coi như tù binh. Từng sư đoàn phụ trách từng khu vực đóng quân của mình. Sư đoàn ta phụ trách khu này - E-véc trỏ lên bản đồ - Tất cả các đạo binh phòng Ý đóng rải rác trong vùng sẽ bị tước vũ khí và bị canh giữ. E-véc ngồi xuống ghế bành và kết luận: - Thế là hết đấy. Bây giờ các ông hãy giải tán và bình tĩnh hoàn thành nhiệm vụ. Để nghị các trung đoàn trưởng cùng đại tá tham mưu trưởng Cun và ông Lút ở lại. Hen-rích ra về lòng mừng khấp khởi. Thật giống như một con tàu đang bốc cháy bốn bề. Nếu Ma-ti-ni biết tin đầu hàng thì anh ta sẽ làm thế nào? Bởi vì các sự kiện đang diễn biến ở nước Ý rất có liên quan tới anh ta. Phải ghé qua bệnh viện mới được... Nhưng ở đó người ta bảo Hen-rích rằng bác sĩ chủ nhiệm đã đáp xe đi đâu từ nửa giờ trước. Hy vọng sẽ gặp Ma-ti-ni tại phòng riêng của mình nên Hen- rích vội vã trở về lâu đài. Sở dĩ anh đoán như vậy vì hơn một tháng nay giữa anh và Ma-ti-ni đã xây dựng mối quan hệ bè bạn. Người bạn mới của anh thường đến chơi bất thình lình không báo trước, đôi khi chỉ để nằm ngủ cho yên giấc, chả là bác sĩ chủ nhiệm sống trong bệnh viện và ban đêm hay bị dựng dậy. Tính giản dị và thái độ cởi mở của Ma-ti-ni khiến Hen-rích rất vừa ý. Nếu muốn nghỉ ngơi yên tĩnh thì đối với bác sĩ này chả cần câu nệ lễ nghi gì cả. Có lúc suốt đêm họ ngồi yên, một người trên đi-văng tay cầm sách, người kia cạnh bàn viết cũng xem sách hay báo. Thường thường mải trò chuyện hay tranh luận, lúc trời đã hửng sáng sau cửa sổ đôi bạn tri kỷ mới sực nhớ đến giấc ngủ. Trong những đêm có cả Lút góp chuyện thì cuộc tranh luận càng trở nên vô cùng sôi nổi, cả ba đều căm ghét chiến tranh nhưng lại suy luận hoàn toàn khác nhau về nguyên nhân gây ra chiến tranh và về tương lai của nhân loại. Vốn tính cương trực nhưng ít ưa hoạt động, Lút xót xa nhìn cuộc đời dâu bể nhưng chỉ hiểu đời bằng con mắt của kẻ chịu khuất phục định mệnh. Gã không tin vào khả năng đấu tranh với điều ác, mà theo gã thì chính bản chất tự nhiên của mọi người đã đẻ ra điều ác. Ma-ti-ni lại thiên về triết lý hơn và chịu công nhận ảnh hưởng của các lực lượng xã hội đối với sự phát triển của lịch sử, nhưng không hy vọng vào bất cứ một cuộc biến đổi căn bản nào trong tương lai sắp tới, bởi vì anh ta cho sự tiến bộ là một phong trào hành động quá chậm chạp, một cuộc tiến hóa từ từ. Hen-rích tuy không có ý định thổ lộ hết những tư tưởng thầm kín của mình nhưng vẫn cố vạch cho hai người bạn thấy rõ chỗ sai lầm trong quan điểm của họ. Quả như Hen-rích đoán, Ma-ti-ni đang nằm trên đi-văng ngủ rất ngon. - Ma-ti-ni, nghe không. Ma-ti-ni! - Hen-rích gọi khẽ. Anh vừa thương hại không dám đánh thức bạn vừa sốt ruột muốn báo một tin quan trọng - Dậy ngay không thì tớ giội nước vào mặt đấy. Ma-ti-ni nhảy chồm dậy và cười phá lên. - Tớ nghe cậu bước vào phòng nhưng lười đến nỗi chẳng buồn mở mắt ra nữa, đêm qua thật là vất vả. - Tớ cũng chả muốn dựng cậu dậy làm gì nhưng cậu nên hiểu là một sự kiện đặc biệt như việc nước Ý đầu hàng... - Cái gì? Hen-rích thuật lại tỉ mỉ những điều E-véc đã trình bày trong hội nghị. Nét mặt của Ma-ti-ni mỗi lúc một tươi lên và trên môi anh nở một nụ cười sung sướng. - Còn bây giờ hãy dỏng tai lên mà nghe tin dữ: trong vòng ba ngày, toàn thể quân đội Ý sẽ bị tước khí giới - Hen-rích nói nốt. Ma-ti-ni tái mặt. - Cậu cho rằng những việc ấy có đụng chạm đến cậu hay sao? - Sẽ có lệnh phục viên thực đấy, điều đó chả làm cho tớ lo ngại đâu, nhưng vẫn phải chuẩn bị. Tớ đi thôi! - Lấy xe tớ mà đi. Cuốc, cậu đưa ông Ma-ti-ni đến bệnh viện - Hen-rích hé mở cánh cửa phòng và gọi to. - Tớ xin hết sức cảm ơn cậu nếu cậu cho phép tớ đi đến một địa điểm khác nữa, cách Cát-sten La Phông hơn năm cây số. - Hơn mười cây cũng cứ được. Hôm nay, tớ chẳng cần đến xe. Nếu công việc xong sớm thì lại đến đây nhé, nhưng nếu tớ ngủ thì đừng đánh thức đấy. Mai chắc hẳn là ngày bấn tứ túc đây. - Hôm nay chắc tớ chẳng xong sớm được việc đâu.

Một hồi chuông điện thoại đánh thức Hen-rích dậy lúc trời tảng sáng. - Đến "Hoàng đế" ngay!- Giọng Lút vang lên trong máy nói. Hôm qua theo lệnh của Bộ tham mưu quân đoàn đã thay đổi tất cả bí danh của các sĩ quan tham mưu và từ nay lão trung tướng được mệnh danh là "Hoàng đế". - Có việc gì thế?- Hen-rích hỏi Lút khi được vào phòng tham mưu. - Đợi một tý nhé! - không hiểu sao gã này lại thì thầm và chạy tọt vào văn phòng trung tướng. Gã ở trong ấy khá lâu. Từ trong văn phòng vọng ra tiếng chuông điện thoại, tiếng nói oang oang, cáu kỉnh của E-véc. - Ông Hen-rích Phôn Gôn-rinh!- Mãi Lút mới ló mặt ra sau cánh cửa gọi Hen-rích. Trong văn phòng, ngoài lão trung tướng và viên bí thư còn có đại tá tham mưu trưởng Cun. - Phôn Gôn-rinh, anh hãy lấy hai tên xạ thủ tiểu liên và đi ngay đến Pác-mô, điều tra xem công việc ở đó như thế nào. Rồi ghé qua Sa-ten Đen-phi-mô. Ra lệnh lập tức bắt liên lạc với sư đoàn. - Xin lỗi Trung tướng tôi cần điều tra cái gì cơ ạ? - Sao? Ông chưa biết gì ư?- tên đại tá Cun kêu lên. - Tôi chưa kịp báo tin cho ông Phôn Gôn-rinh - Lút vội nói. Tham mưu trưởng giải thích với cái giọng nhát gừng như thường lệ. - Tôi sẽ nói ngắn: Bây giờ đâm ra quân Ý đã biết việc tước khí giới, một bọn nổi loạn, bọn khác chạy vào núi. Sự liên lạc với các trung đoàn bị đứt đoạn, có tin là ở vài nơi đã nổ ra chiến đấu giữa quân ta và quân Ý. Rõ chưa? - Rõ! Đại tá cho phép tôi lên đường chứ ạ? - Đi ngay lập tức! Không được chậm phút nào cả! Từ Bộ tham mưu Hen-rích cùng Cuốc và hai tên lính hộ tống đeo tiểu liên lên xe bon thẳng tới Pác-mô. Nửa giờ sau anh đã đến Ban tham mưu trung đoàn. - Ông thưa với Trung tướng rằng tất cả các đội binh phòng Ý đều bị tước khí giới gần hết, chỉ trừ hai đại đội đã chạy thoát vào núi. Không có tác chiến đâu, chỉ bắn nhau lằng nhằng thôi. Về phía chúng ta, chả bị tổn thất gì cả. Đường dây liên lạc hôm nay sẽ sửa chữa lại - tên đại tá trung đoàn trưởng Phun bảo với Hen-rích. Đến gần Sa-ten Đen-phi-mô, Hen-rích nghe thấy tiếng súng và hạ lệnh dừng xe lại. Từng tràng súng máy và tiểu liên nổ giòn, vọng tối rõ mồn một. - Cho xe chạy thật chậm! Chuẩn bị tiểu liên! Khi tới sát tận Sa-ten Đen-phi-mô anh thấy một tên lính cưỡi mô-tô từ trong ấy phóng ra. Hen-rích ra hiệu cho hắn đỗ lại. - Tiếng súng gi thế? - Bọn lính Ý bị bao vây trong doanh trại đã nổ súng vào quân ta. Chiếc ô-tô mở hết tốc lực phóng vào thành phố. Tiếng súng vẫn nổ. Bọn lính Đức súng ông đầy đủ đang chạy ngược chạy xuôi khắp các phố? Không thấy bóng thường dân. Tại Bộ tham mưu trung đoàn, Hen-rích được biết tin là tối hôm qua một bộ phận lính Ý chừng hai trung đội đã chạy trốn. Phần lớn quân Ý không tin là sẽ có chuyện tước khí giới nên vẫn ở lại doanh trại. Nhưng sáng nay lúc quân Đức bổ vây trại lính, bọn Ý liền nổ súng. Hiện đang cử đại diện sang điều đình với chúng. Nếu cuộc điều đình không mang lại kết quả mong muốn đành phải giở những biện pháp cương quyết hơn để đến chiều có thể hoàn thành việc tước khí giới. Sau khi trở về Cát-sten La Phông và báo cáo lại công việc cho lão trung tướng, Hen-rích hỏi ngay Lút về tình hình tước vũ khí ở các nơi khác. - Cũng bình thường cả, nhưng hơn một tiểu đoàn đã trốn thoát vào rừng với du kích. Như thế là bên địch đã có thêm một lực lượng đáng kể. - Nhất là nên nhớ rằng không có bọn này thì quân số du kích cũng đã rất đông rồi - Hen-rích nói thêm. Hôm ấy là chủ nhật nhưng thấy tình hình căng thẳng nên E-véc đã hạ lệnh cho hết thảy sĩ quan đều phải ở đó. Lệnh này đã phá hỏng kế hoạch của Hen-rích. Tối qua, Hen-rích đã hẹn với ông bạn mới là gã Nam tước Sten-ghen đi xe đến chỗ thác nước, nơi mà người ta đồn là cá quả nhảy ngay lên tay mình, bây giờ đành hoãn lại và câu tạm vài giờ ở chỗ cũ cạnh vườn hoa nhà lão bá tước.

Khi Hen-rích tụt xuống tới chỗ khoáy nước cạnh khe đất thì Sten-ghen đã ngồi ở đó rồi. - À, à, thế mà tôi cứ tưởng là ông không đến đây nữa! - Hắn không chìa tay ra bắt mà cứ tiếp tục móc mồi vào lưỡi câu - Thế nào, chúng ta sẽ đi chứ? - Tiếc rằng không thể đi được. Hôm nay Trung tướng rủ lòng thương cho phép chúng ta làm việc - Hen-rích thì thầm đáp lại ra vẻ một tay đi câu già đời sợ cá lẩn mất. - Vì những tên lính Ý chó chết ấy à? Đến bây giờ mà vẫn chưa tước xong khỉ giới hay sao? - Bọn chúng đã xử nhũn đôi chút nhưng tình hình vẫn đáng lo ngại. Đúng 10 giờ tôi phải có mặt ở phòng tham mưu. - Thế thì đừng làm mất thời giờ nữa, tôi quy định như vậy. Trông kìa, những chú cá quả đẹp quá nhỉ! - Ô, dù sao tôi cũng chả đuổi kịp ông đâu! Sten-ghen thật là một tay câu cá quả lành nghề và rất tự hào về điều đó. Một tháng trước đây, khi Hen-rích lần đầu tiên vác cần câu mò ra bò sông, gã thiếu tá này chào hỏi anh không lấy gì làm niềm nở lắm. Nhưng viên thượng úy trẻ tuổi đã trầm trồ trước cái tài câu của Sten-ghen và tỏ vẻ nhũn nhặn một cách thật thà đến nỗi hắn đâm ra muốn trổ tài. Với cái giọng đàn anh của một nhà thể thao già dặn kinh nghiệm, hắn đã giảng cho Hen-rích rằng cá quả vốn là một giống cá thận trọng và không dễ dàng cắn câu, cho nên phải móc mồi nhặng và nấp sau mô đá hay bụi cây nếu không thì chúng sẽ trông thấy bóng người đi câu vì giống cá quả không những là giống cá khỏe mà còn là giống rất tinh ranh. Hen-rích khâm phục và chăm chú lắng nghe lời chỉ dẫn, xin phép ngó xem thiếu tá cầm cần câu như thế nào và nói chung hoàn toàn tin tưởng vào kinh nghiệm và uy tín của hắn. Sau một tuần, Hen-rích đã nắm vững tất cả các mánh lới câu cá nhà nghề và còn câu được nhiều cá hơn chính Sten-ghen. Cái thú ham mê chung đã khiến cho thiếu tá và thượng úy gần nhau thêm. Hơn nữa dòng dõi quý tộc của hai người và mối quan hệ ruột thịt giữa Hen-rích Phôn Gôn-rinh với nhân vật thần thế như Béc-gôn đã xóa nhòa sự cách biệt về cấp bậc. Thoạt tiên tất cả câu chuyện của họ chỉ xoay quanh việc câu cá. Về sau phạm vi đó được mở rộng thêm, tuy vậy hai bên vẫn dè dặt trong lời nói và chưa dám cởi mở lắm. Khi biết rằng Sten-ghen đã lăn lộn lâu năm trong nghề tình báo, hắn chuyển sang đơn vị SS sau lần bị bại lộ ở nước Anh trước chiến tranh một năm và phải trốn vê nước, Hen-rích càng hết sức chú ý đến cách ăn nói và cử chỉ của mình. Và tên Sten-ghen thường đặt những câu hỏi rất sắc cạnh, quãng đời hoạt động do thám lâu năm đã dạy hắn tính kín đáo, mà thực tế đã chứng minh rằng cảm tính hay trực giác bao giờ cũng đúng hơn hết, đặc biệt là đối với những người thượng lưu, giàu có. Mặc dầu thận trọng như vậy, tên thiếu tá càng ngày càng tỏ ra có thiện cảm hơn đối với Hen-rích. Trong một tháng hắn đã đến chơi nhà Hen-rích hai lần. Những lúc đến chơi hắn đều tránh gặp mặt Lu-y-da và không thích nói tới ả. Hắn cũng chẳng mời Hen-rích đến nhà mình, lấy cớ là nhà của kẻ chưa vợ quá tồi tàn, chật chội. Hôm nay hắn lại kêu ca rằng trong nhà bể bộn quá; mang cá quả về mà tên lính hầu cũng chả biết nấu nướng ra sao. - À, tiện thể tôi muốn hỏi ông cách pha nước xốt như thế nào - Sten-ghen hỏi đột ngột vì sực nhớ rằng Hen-rích có lần khoe với hắn là ở Xanh Rê-mi anh đã được ăn món xốt cá quả ngon tuyệt và hứa sẽ ghi công thức pha chế món ăn thần tiên ấy. - Tôi đã viết thư cho bà chủ khách sạn, người đã thiết tôi món này nhưng chưa nhận được thư trả lời. Vả lại tôi cũng tưởng là ông chả cần dùng công thức đó. Dù thế nào đi chăng nữa thì tên Vôn của ông vẫn cứ làm hỏng cả cá lẫn nước xốt như thường. - Nhưng tôi đã thỏa thuận với một kỹ sư trong nhà máy, ở nhà ông ta biết cách nấu các món cá. Có tiếng cành gãy răng rắc sau khóm cây và tiếng chân người nhẹ bước. Hai người ngoái lại nhìn và trông thấy cô sen từ trong lâu đài chạy ra bờ sông. - Chúc các ông câu được nhiều cá!- Cô ta không chào mà chỉ reo to - Nữ Bá tước bảo cháu đưa cho ông cái này. Nó trao cho Sten-ghen chiếc phong bì xinh xắn in dấu quốc huy nước Ý. Tên thiếu tá chả đọc, bỏ ngay vào túi. - Nam tước ạ, anh thật là hiền nhân - lúc cô sen về rồi, Hen- rích nói đùa - Nhận được lá thư của một người đàn bà như Lu-y- da mà chưa thèm đọc ngay... Ôi, cá cắn câu rồi... Giật! Giật đi! Sten-ghen vẫn lơ đãng tiếp tục cuốn dây, chỉ ngước mắt nhìn nhanh Hen-rích trong giây lát, và ngay lúc ấy một con cá quả to tưóng kéo mạnh rồi quẫy lộn và lặn xuống đất. Chiếc cần tuột khỏi tay Sten-ghen và trôi bập bềnh trên mặt nước

Nếu ai mới một lần trong đời ngồi cầm cần câu và đợi mãi cái phút cá đớp mồi cũng có thể hiểu nổi là Sten-ghen lúc ấy không kịp nghĩ ngợi gì cả và cố lao xuống nước để tóm lấy chú cá vừa thoát khỏi tay mình. Nếu Sten-ghen lội xuống nước một cách thận trọng thì có lẽ chưa đến nỗi nào. Đằng này vì muốn với chiếc cần câu nên hắn nhảy bổ xuống sông và lập tức giẫm phải tảng đá ngầm phủ đầy rêu trơn thành ra bị lảo đảo. Hắn toan bíu lấy mỏm đá khác nhô lên trên mặt nước để lấy lại thăng bằng, nhưng trượt tay và đập đầu vào đá rồi gục xuống. Dòng nước cuồn cuộn rồi cuốn phăng hắn đi và ném hắn từ tảng đá này sang tảng đá nọ ... Hen-rích chạy mấy bước dọc bờ rồi khi đã chọn được chỗ thuận lợi, anh liền nhảy ào xuống nước chắn ngang lấy cái thân người đang trôi tới như một khúc gỗ lớn nặng trĩu. Hen-rích phải chật vật lắm mới giữ nổi thăng bằng, cắp tên thiếu tá vào nách và chống chọi với dòng nước xiết, lôi hắn vào bờ. Động tác hô hấp nhân đạo đã có kết quả. Sten-ghen bắt đầu thở yếu ớt nhưng chưa hồi tỉnh. Hen-rích định chạy về lâu đài gọi người giúp nhưng thoáng thấy cô hầu và Cuốc kéo nhau theo đường mòn chạy xuống. Sau khi trèo lên tới vườn hoa cô hầu đã thấy rõ tai nạn xảy ra bèn hấp tấp gọi Cuốc chạy xuống sông. Cả ba xúm lại, cẩn thận mang Sten-ghen qua vườn rồi lấy chăn làm cáng khiêng hắn vào phòng Hen-rích. Tên thiếu tá vẫn mê man bất tỉnh, khi người ta cởi áo quần, đặt hắn lên giường và khi Hen-rích gọi dây nói mời Ma-ti-ni đến khám cho hắn, hắn cũng chả biết gì hết. - Có thể là bị chấn động đại não!- bác sĩ khám nghiệm xong dặn - Bây giờ một cử động rất khẽ cũng có thể nguy hại cho Thiếu tá, cho nên không thể chở nạn nhân vào nhà thương được đâu. Sau khi gọi điện thoại cho Lút và thuật lại việc xảy ra, Hen- rích đề nghị nói với lão trung tướng xin phép ở lại với người đau để cắt đặt việc chăm nom. Khoảng 11 giờ Sten-ghen mới hồi tỉnh. Hắn mở mắt lờ đờ nhìn quanh phòng, vẫn chưa hiểu là mình đang ở đâu và việc gì đã xảy ra, tại sao Hen-rích cùng Ma-ti-ni đang cúi lom khom trên giường hắn. Nhưng dần dần mắt hắn sáng ra, nét mặt thoáng vẻ lo lắng. - Quân phục của tôi đâu?- Hắn hốt hoảng hỏi và chực ngồi dậy. - Cứ nằm, cứ nằm yên - Ma-ti-ni ngăn hắn lại. - Áo quần của anh đang hơ cạnh lò sưởi - Hen-rích bảo hắn. - Thế còn giấy tờ, giấy tờ đâu? - Hắn hỏi dồn, càng cáu kỉnh hơn. - Giấy tờ đang nằm trên bàn con ngay cạnh anh đấy. Đừng lo, tất cả vẫn còn nguyên vẹn, chưa ai mò tới đâu. - Nhét xuống dưới gối cho tôi - Sten-ghen líu lưỡi vì yếu sức rồi lại ngất đi. Hen-rích vui lòng chiều ý gã thiếu tá. Tập giấy tờ của Sten- ghen không làm cho Hen-rích quan tâm nữa. Thoạt xem qua thì chả thấy gì giá trị trong đó cả và có thể cho bản sao tờ giấy khen của Sten-ghen về thành tích nghiên cứu các biện pháp mới nhằm bảo vệ những máy vô tuyến điện đã chế tạo xong trong thời gian vận chuyển nó ra ngoài nhà máy chỉ là một mảnh giấy tầm thường. - Thưa Thượng úy, bây giờ đem chú cá quả này làm món gì đây, có lẽ cứ đánh vẩy và nướng lên hay sao? - Khi Hen-rích bước sang phòng bên, Cuốc liền hỏi. - Không, lại thả nó xuống nước đi - Hen-rích bỗng vui vẻ cười phá lên. Nhận thấy vẻ mặt ngơ ngác của Cuốc, anh nháy mắt cho gã và nói thêm - Có lẽ con cá này chính là con cá vàng thần trong chuyện cổ tích, nó sẽ hết lòng đền ơn bác thuyền chài đã thả nó xuống bể.

Nguyên tác: И один в поле воин (1957)  Một mình trên chiến trường vẫn là chiến sĩ - Người dịch: Trọng Phan - Hà Bắc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.