Nam Tước Phôn Gôn-rinh

Lượt đọc: 376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Việc Đáng Lo Trong Ngày Tháng Tư

❊ ❊ ❊

Việc Béc-gôn đến Cát-sten La Phông thật là đột ngột đối với hết thảy mọi người: cả Hen-rích lẫn Lem-ke và Sten-ghen. Những trận chiến đấu ác liệt đang diễn ra quanh thành Béc-lanh. Hôm qua, các đạo quân Xô-viết và Anh, Mỹ đã khép chặt gọng kìm lại trên dòng sông En-bơ. Hen-rích có đủ căn cứ để hy vọng rằng nước Đức sẽ đầu hàng nay mai. Sáng nay, anh vừa nhận được lệnh của Bộ thông soái tối cao là phải lập tức trở về Tổ quốc! Thình lình tên Béc-gôn dẫn xác đến một cách không hợp thời tí nào! Lem-ke gọi điện thoại báo cho Hen-rích tin bố nuôi đến. Khi chuông reo, Cuốc và Hen-rích đang sửa soạn hành lý cho một chuyến đi xa. - Ông Hen-rích - Giọng Lem-ke lạnh lùng và hách dịch - Thiếu tướng vừa đến Cát-sten La Phông và muốn gặp ông. - Ba tôi đang ở đằng ông à? - Ừ. - Ông nói với ba tôi cầm ống nghe nhé... ô, ba đấy ư! Thật là một tin vui đột ngột! Ba từ đâu tới thế? Sao không ghé thẳng vào chỗ con?... Được, con sẽ đợi... Hen-rích bồn chồn buông ống nói xuống giá. Lúc này là lúc anh ngại gặp Béc-gôn nhất vì mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi để lên đường. Hôm nay, sau giờ làm việc ở trụ sở ủy ban quân chính anh định bí mật trốn khỏi Cát-sten La Phông không cho ai biết hết, để kịp có mặt tại địa điểm đã quy định và và sau đó anh sẽ được giúp đõ chạy sang Nam Tư. Thế rồi bỗng nhiên!... Cách đây ít lâu trong một cuộc đấu khẩu, tên chánh mật thám SS đã bảo thẳng Hen-rích rằng hắn cho anh cư xử không đúng hay nói rõ hơn là kỳ dị và dọa viết thư báo với Béc-gôn. "Chả nhẽ Lem-ke đã thực hiện lời đe dọa ấy?" - Hen-rích tự hỏi - Có lẽ tên thiếu tướng thân hành tới đây để kiểm tra tự tay trừng trị đứa con nuôi về tội lừa dối? Và phải chăng những giờ phút cuối cùng sống giữa bầy lang sói thù địch, những giờ phút mà anh hằng mong mỏi mấy năm ròng, lại hóa thành những giờ phút cuối cùng của đời anh? Có thể chúng đã biết anh là tình báo viên Liên Xô và tên thiếu tướng tức tốc đến đầy để phát hiện ra bộ mặt thật của kẻ mà lão đã nhận làm con nuôi và định gả con gái cho nữa? Và tại sao lão lại tới đằng Lem-ke trước khi ghé qua chỗ anh. Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác lần lượt hiện ra trong đầu óc Hen-rích, nhưng anh không thể nào trả lời nổi. Hay có lẽ không nên tìm câu trả lời làm gi? Béc-gôn sẽ đến ngay bây giờ, rồi khắc rõ cả. Hen-rích bèn phác qua phương hướng hành động. Lúc này việc trước tiên là phải tự chủ. Trong lúc mải chuẩn bị lên đường trở về Tổ quốc, một chuyến đi mong đợi đã từ lâu, trong thâm tâm anh đã vô tình cho phép mình phục viên. Thực ra thì cần phải đóng kịch cho đến phút cuối cùng. Không được thay đổi tính tình, thái độ đối xử! Biết đâu trong những phút cuối cùng anh lại chẳng để lộ tẩy vì một cử chỉ, một lời nói hay một hành động thiếu thận trọng! Nguyên một việc Béc-gôn đồng ý đến tận lâu đài chứ không ra lệnh gọi Hen-rích tới Sở mật thám SS cũng đủ tỏ ra rằng tình thế chưa đến nỗi gay go như Hen-rích lo ngại. Hay cứ quẳng hết tất cả lại mà chuồn? Nhảy lên xe và bảo Cuốc mở hết máy. Chớ, chớ nên làm vậy! Béc-gôn chả đời nào chịu bó tay cho Hen-rích cùng hai triệu mác biến mất! Hắn sẽ tìm đủ cách để đuổi kịp kẻ đào tẩu... Thế là hỏng bét! Khẩu súng lục tí hon vẫn luôn luôn nằm trong người anh. Nếu gặp trường hợp bất trắc, Hen-rích có thể lia hết băng đạn mười sáu phát. Ngoài hành lang vang lên tiếng bưóc chân nặng nề. Hình như Béc-gôn. Đúng quá! Trên ngưỡng cửa hiện ra cái thân hình quen thuộc. Béc-gôn khoác chiếc áo mưa rộng màu xám nhạt, tay trái cầm một chiếc mũ dạ cũng màu xám, tay phải chống cây can đầu uốn cong chạm trổ tinh vi. Hai mắt lão sưng húp lên khác thường, nét mặt phờ phạc. - Kìa ba! - Hen-rích nhảy xổ lại. Béc-gôn chỉ bắt tay anh mà không ôm hôn như mọi bận. - Ba ở đây có lâu không? Sao ba lại mặc thường phục? - Hình như anh sửa soạn đi đâu thì phải?- Béc-gôn không trả lời, mà vừa hỏi vừa hất hàm trỏ hai chiếc va ly lớn vẫn nằm trơ ra giữa phòng. "Khỉ chưa! Sao mình không nhớ giấu đi nhỉ!" - Hen-rích tự rủa thân. - Vâng, con đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu để hễ có thời cơ tốt là tranh thủ đáp xe sang Thụy Sĩ ngay. - Chuồn! - Con không gọi chuyến đi này là một vụ tẩu thoát đâu. Béc-gôn cười khẩy: - Tất cả đều chạy làng! Tất cả - Lão nói ra vẻ chua chát - Như những đàn chuột chuồn khỏi con tàu đang bị đắm. - Nhưng thưa Thiếu tướng, vì con tàu sớm muộn rồi cũng chìm xuống đáy bể thôi và nghĩ đến chuyện tự cứu lấy mạng mình là một việc hợp thời...

Béc-gôn chả buồn đáp nữa. Lão ngồi yên lặng. Lão ngồi yên lặng cắn môi, thỉnh thoảng lại nhấm những sợi ria mép hung hung theo thói quen trong lúc suy tính điều gì. - Hen-rích, tôi không bằng lòng anh chút nào - Cuối cùng lão cất tiếng - Có nhiều hành động của anh khiến tôi khó hiểu. Tôi muốn rằng trước khi nói với anh là tôi đến đây với mục đích gì, thì anh hãy giải thích cho tôi rõ mọi việc. - Chính con đang muốn thế, bởi vì con dám chắc rằng Lem- ke đã không tiếc lời bôi nhọ con. Đã mấy lần con vạch cho hắn những thiếu sót trong công tác của hắn, cho nên hắn chả làm ngơ cho con đâu. Bản tính Lem-ke vốn nhỏ nhen, thù vặt. Hơn nữa lại bất lực, vô tài. - Chúng ta sẽ bàn với Lem-ke sau. Bây giờ bàn đến anh đã. Cô nàng phiên dịch của anh đâu? "Thế là lão đã kịp biết tin Li-đa biến mất. Vậy không nên giấu giếm gi cả. Phải khai chiến. Làm sao lão sửng sốt về lòng thành thực của mình..." - Sao anh cứ im lặng thế, mà không kể lại xem anh đã giúp đỡ nó tẩu thoát như thế nào? Lại chuyện yêu đương phỏng? - Làm gì có chuyện yêu đương ở đây ạ! Con giúp nó trốn thật đấy! Nụ cười chế nhạo của tên thiếu tướng SS biến đi ngay. Như Hen-rích dự tính, bộ dạng lão thật là sửng sốt. Điều đó đã hất lão ra khỏi thế chủ động tấn công. - Anh nói với tôi chuyện này như là chuyện chơi ấy! Thậm chí chả thèm phân trần nữa! - Con đánh bạo thú thực cùng ba, bởi vì trước mắt con giờ đây không phải là vị thiếu tướng mà là người cha nuôi và là ông bố vợ tương lai của con. Con hy vọng rằng con có thể thổ lộ hết với ba. Béc-gôn nhìn Hen-rích vừa kinh ngạc vừa tò mò. Anh điềm nhiên chịu đựng cái nhìn ấy. - Tại sao anh làm như vậy? - Con đã thẩm tra rõ mấy lần và cam đoan là nó chả có tội tình gì cả. Con không muốn Lem-ke lôi nó vào sở Giét-ta-pô tra khảo, bởi vì chính con đã mời Li-đa vào làm phiên dịch, và nó cứ chối đây đẩy. Con đã lấy danh dự sĩ quan hứa sẽ bảo đảm an toàn cho nó. Mà con vốn không quen nuốt lời thề danh dự. Đấy, con xin thành thực trả lời ba. - Ông bạn Ma-ti-ni của anh đâu? - Hôm qua Lem-ke báo cho con biết rằng Ma-ti-ni hiện làm bác sĩ tại bệnh viện du kích. - Còn ông bạn tri kỷ thứ hai là Lút? Hắn đâu rồi? - Trốn sang Thụy Sĩ rồi. - Và anh đã giúp đỡ cả hai đứa này tẩu thoát chứ? - Con có giúp Lút, nhưng cũng tính toán đến việc nhờ cậy hắn. Chả thế mà hai đứa đã hẹn gặp nhau ở Thụy Sĩ. Còn về việc Ma-ti-ni thì thậm chí con cũng chả rõ ý định của hắn nữa. Trong ngăn kéo vẫn còn lá thư của hắn để lại cho con trước lúc chạy trốn đấy. Ba có thể đọc để thấy rằng Ma-ti-ni! Con sẽ tìm thấy lá thư ấy ngay bây giò... Béc-gôn xua tay ra dáng bực dọc. - Bây giờ tôi chả còn bụng dạ nào mà đọc thứ khi gió ấy đâu! Anh có biết là Lem-ke đang đặt vấn đề bắt anh để hỏi cung không? - Chính con đợi việc ấy. Thì con đã nói với ba về quan hệ gay go giữa hai bên rồi. Nhưng con vẫn luôn luôn hy vọng rằng nếu chưa được sự chuẩn y của ba thì hắn chưa dám cả gan làm như vậy. - Anh tưởng là tôi, Thiếu tướng Béc-gôn này sẽ che chở cho những hành động ngu ngốc, thậm chí những hành động phạm tội của anh nữa sao? - Không, con nghĩ rằng ba là người có tầm mắt rộng hơn tên Lem-ke kia, cái tên chả thấy gì ngoài sống mũi của mình và hoàn toàn không có khả năng tổng hợp vấn đề. - Hãy mặc xác tên Lem-ke. Hắn chịu trách nhiệm về hành động của hắn, còn anh thì chịu trách nhiệm về hành động của mình. Bây giờ tôi chả có thì giờ để triết lý suông đâu. Tôi muốn bàn về những sự việc cụ thể. Vậy ra anh biết rằng Lem-ke định bắt anh và anh hy vọng vào sự can thiệp của tôi nên cứ bình tĩnh chờ đợi. - Nếu hắn cả gan đến bắt con thì con chả tiếc gì mà không dùng súng lục vẩy cho hắn cùng bọn tay chân hắn một mẻ! Ba cũng biết là con bắn chả xoàng lắm đâu - Hen-rích cứng cỏi đáp. - Sa-a-o? Định chống lại nhà cầm quyền à? - Thưa ba, chắc ba thừa hiểu rằng hiện nay không còn chính quyền nào nữa! Chỉ còn những đám tàn quân chưa bị tước vũ khí! - Chúng ta lại lạc ra ngoài đầu đề chính, đầu đề duy nhất mà tôi đang quan tâm. Tại sao anh giúp đỡ con phiên dịch và thằng Lút chạy trốn và nhắm mắt làm ngơ trước thái độ khả nghi của Ma-ti-ni?- Giọng nói của Béc-gôn lộ vẻ dữ tợn mà trước kia Hen-rích chưa hề nghe thấy.

- Trước khi trả lời, con lại đành phải dùng cái mà ba gọi là "lối triết lý suông" và rất ghét. Có lẽ chính nó sẽ là câu trả lời cho câu hỏi của ba. Ba cho phép chứ! - Cứ nói, nhưng ngăn ngắn thôi. - Thưa ba, con và ba cũng như tất cả những người yêu nước hiện giờ không nên nghĩ tới ngày hôm nay nữa, mà phải lo cho ngày mai kia, cái ngày phục thù, rửa nhục thất bại mà dân tộc ta đã phải chịu đựng hai lần trong vòng cái thế kỷ hai mươi chó chết này. Chúng ta cần tìm bè tìm bạn cho tương lai. Ba con ta đã gây bao tội ác trên khắp châu Âu, nên nay hãy cố tỏ ra vài giọt nước mắt để thế giới tin rằng ở nước Đức vẫn còn có những người lương thiện biết điều. Nếu Lem-ke tra khảo hay bắn giết ba người ấy đi thì cơ sự sẽ ra sao? Phải chăng như thế sẽ ngăn cản được tiếng pháo hỏa tiễn Ka-chu-sa của quân đội Nga Xô đang gầm thét rung chuyển đất trời Béc-lanh? Hay là lại có thể đẩy lùi mặt trận phía Đông đến tận bờ sông Vôn-ga? Hen-rích cảm thấy mình đi xa quá nhưng không thể hãm lại được nữa. Béc-gôn ngồi nhìn chàng rể tương lai với nét mặt trơ như đá. Mỗi một lời nói của Hen-rích như càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa giận đang ngùn ngụt bốc lên trong lòng lão. Một thằng ngốc mà lãng mạn, một thằng nhãi ranh láo xược xuýt nữa phá hỏng bét kế hoạch của lão! 0, nếu không có hai triệu mác trong ngân hàng Thụy Sĩ thì nhất định lão sẽ cho gã nhãi nhép này biết tay! Nhưng khoản tiền kếch sù đã đứng tên Hen-rích Phôn Gôn-rinh. Và đáng lẽ tặng gã một phát đạn vào giữa trán thì... đâm ra phải nghĩ kế cứu gã. Thiếu hai triệu mác này chắc Béc- gôn không thể sống nổi, nhất là trong tình thế hiện nay, khi lão chẳng kịp rút số tiền gửi trong nhà băng Đức ra. - Anh định bao giờ thì chạy đấy? - Béc-gôn cau mày hỏi tựa hồ như chưa hề nghe câu chuyện của Hen-rích. - Đêm nay ạ! - Chạy đi đâu? - Thì ba con ta đã hẹn nhau rồi đấy: sang Thụy Sĩ, tới chỗ Lô-ra. - Anh có giữ cuốn sổ gửi tiền đấy không? - Con đã gửi vào ngân hàng Thụy Sĩ rồi. Biên lai đây. - Thế anh không sợ có thể kẻ khác sử dụng nó hay sao? - Ồ, không! Bởi vì còn có những mật hiệu riêng chứ. Ngoài ra ở nhà băng còn giữ dấu tay của từng người gửi tiền. Con không nói đến chữ ký vì chữ ký có thể bị bắt chước... Hen-rích đăm đăm nhìn Béc-gôn để dò xét phản ứng của lão đối với lời nói của mình. - Sáng sớm mai, tôi và anh sẽ cùng đáp xe đi Thụy Sĩ! - Hai ba con ta cùng đi à? - Nét mặt Hen-rích lộ hẳn nỗi vui sướng thành thực khiến Béc-gôn yên dạ, đỡ lo. - Chặng đường này rất nguy hiểm, ngày mai đã quy định là ngày đầu hàng của mặt trận Li-gu-ri. Ba nghĩ rằng dù sao chúng ta cũng phải trao đổi chúc thư sẵn đi: con sẽ trao cho ba giấy tờ toàn quyển sử dụng khoản tiền mặt của con trong ngân hàng Thụy Sĩ, còn ba sẽ đưa cho con chứng từ làm chủ gia sản của ba. Nếu xảy ra việc gì bất trắc thì ba sẽ tự tay chuyển tất cả hai triệu mác cho vợ chưa cưới của con là Lô-ra. Chắc rằng nếu ba có mệnh hệ nào thì con cũng sẽ làm thế chứ? - Ồ, sao ba cứ hay lo lẩm cẩm như vậy! Chỉ sau hai ngày là ba con ta sẽ chễm chệ ở nơi an toàn, bên bờ hồ tuyệt đẹp. Ba con ta sẽ ung dung ngồi câu cá và hồi tưởng lại những ngày gay go, ly kỳ như những trang tiểu thuyết hấp dẫn. - Thế con không phản đối việc trao đổi giấy tờ hay sao? - Béc- gôn vốn ưa thực tế nên vội ngắt lời nói gợi cảm của chàng rể tương lai. Lão quyết định rằng thái độ của lão đối với Hen-rích sẽ phụ thuộc vào câu trả lời của anh. - Ba ơi, sao ba lại có thể hỏi như vậy? Thì ba cũng thừa biết rằng ý muốn của ba là một đạo luật đối với con! - Tốt, việc này chứng tỏ anh xứng đáng vối lòng mong mỏi của tôi - Béc-gôn thở dài nặng nề và lẩm bẩm. - Thưa ba, ba làm con áy náy quá! Chả nhẽ việc con giúp đỡ hai người bạn của mình... lại có ý nghĩa quyết định như vậy đối với ba hay sao? - Ba lo rằng con chơi bời với những đứa khả nghi. Điều này chứng tỏ lòng yêu nước của con... - Ba ơi, ba nhầm rồi!- Hen-rích hăng hái cãi - Có lẽ con trình bày ý nghĩ của mình chưa chính xác lắm, hay vì ba chưa chú ý khi nghe. Thế thì con xin trở lại câu chuyện mà ta đã nói mấy phút trưốc đây. Con cho rằng sự cứng nhắc, thẳng góc rất có hại. Thời buổi này không những chỉ biết làm lính, mà còn cần biết làm một chính khách mềm dẻo nữa. Trong lúc sống ngày hôm nay chúng ta chớ quên ngày mai, ngày phục thù đáng chú y. Theo con, đó mới thực là lòng yêu nước cao nhất. Con là chiến sĩ ái quốc và sẽ yêu nước cho đến hơi thở cuối cùng. Thậm chí ngay đến bây giờ khi chỉ còn từng ngày, từng giờ nữa là chiến tranh kết thúc con vẫn không ngần ngại cống hiến đời mình nếu biết chắc rằng sự hy sinh ấy sẽ có lợi cho dân tộc. Lần đầu tiên con đã nói với ba những câu này ở đất Bạch Nga xa xôi, lúc người ta dẫn con vào phòng làm việc của ba giữa một đêm thu tối mịt. Nay con xin nhắc lại lời nói ấy tại nước Ý, trước hôm chiến tranh chấm dứt.

Béc-gôn không thể không nhận thấy vẻ cảm động của Hen- rích khi nói những câu sau cùng và điều đó khiến lão hơi yên trí. - Con có biết ba đến đây làm gì không?- Sau một hồi im lặng lão bỗng hỏi và không đợi Hen-rích đáp lại, lão nói tiếp - Không phải chỉ cốt để giúp con thoát cảnh tù binh hay tránh những sự lôi thôi đang chờ đợi một sĩ quan của quân đội bại trận đâu! - Thưa ba, con rất cảm ơn ba! - Ba đến đây cốt làm cho cả nhà máy sản xuất máy vô tuyến điện điều khiển bom bay lẫn sự bí mật về sự sáng chế này đừng lọt vào tay quân thù. Con có biết nhà máy ấy không? - Có, ông Lê-rô có nói với con về nhà máy gì ấy... - Con muốn nói rằng hồi mồ ma Lê-rô có... - Thế nào ạ? - Con hãy gọi dây nói tới nhà lão xem. Có lẽ Cu-bít đã kịp... Hen-rích nhảy bổ tới máy điện thoại. Mãi chẳng thấy đằng nhà Lê-rô trả lời. Cuối cùng mới nghe Cu-bít lên tiếng. Hen-rích xưng tên. - Ông Cu-bít, đằng ông có gì mới không? - Câu chuyện trao đổi chỉ mất khoảng hai phút. Sau đó Hen- rích từ từ buông ống nghe xuống. - Cu-bít đề nghị con thừa hưởng tủ sách về ngư loại học để làm kỷ niệm tưởng nhớ tới kỹ sư Lê-rô đã quá cố. Ông ta vừa mói chết về bệnh bại liệt cơ tim. Chả là con vốn chơi thân với ông ta mà. - Thế là không còn kẻ nào có thể khám phá ra điều bí mật nữa. Chỉ còn nhà máy và bọn công nhân làm việc tại đó... - Ba định xử trí thế nào với họ? - Đêm nay cả nhà máy lẫn công nhân sẽ theo nhau về bên kia thế giới - Béc-gôn lẩm bẩm với giọng lạnh lùng và tàn nhẫn - Nội đêm nay thôi, vì để sáng mai thì chậm mất... Ngày mai mặt trận Li-gu-ri sẽ đầu hàng... Các đơn vị của con bảo vệ trạm thủy điện và đập nước phải không? - Hai trung đội sơ mi đen phụ trách việc này ạ. - Hôm nay, sau giờ làm việc con phải thay đội bảo vệ đập nước. Ban đêm chỉ để cho các đơn vị lính Đức canh gác thôi. Lính Đức chính tông ấy, hiểu chưa. - Rõ, xin phục tùng! - Bây giờ ba phải tắm rửa một chút, đi đường bẩn lắm, rồi ba sẽ nằm nghỉ một lát. Đến 14 giò con sẽ gọi Lem-ke, Sten- ghen và Cu-bít đến đây... Con bảo chúng nó sửa soạn buồng tắm đi. - Ba uống tách cà-phê nhé? - Thôi, nếu có thì cho ba ly rượu cô-nhắc. - Ba muốn bao nhiêu cũng có! Trong hầm rượu của cụ bá tước Ra-mô-ni có đủ để uống tới khi bắt đầu cuộc chiến tranh mới! - Nhân thể ba muốn biết bá tước có khỏe không? Ba với cụ ấy là bạn cũ! - Ồ, cụ đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều việc trong thời gian thành lập các đội quân tình nguyện, lựa chọn trong bọn lính Ý cũ. Nhưng sau lần bị du kích bắt cóc làm con tin thì bá tước đâm ra bại liệt. Đã mấy tháng nay cụ nằm liệt giường không hề động đậy và không nhận ra ai được nữa! Thậm chí còn bị cấm khẩu nữa kia! - Tội nghiệp! Ba cũng định nói chuyện với bá tước chốc lát. Nhưng suốt thòi kỳ chiến tranh vừa qua ba đã quen ngắm xác chết, cho nên ba không muốn trông thây cái xác còn sống của cụ Ra-mô-ni. Hen-rích đi sang phòng của Cuốc. Gã đang đứng bên cửa sổ mặt mày tái nhợt, lo lắng: - Cậu làm sao thế? - Hen-rích lại gần, ngạc nhiên hỏi. - Ông hãy trông xem - Cuốc trỏ ra cổng lâu đài. Ba thằng SS lực lưỡng đang đứng sừng sững ở đó. - Cả phía này và cả phía kia nữa- Cuốc cuống cuồng chạy hết cửa sổ này tới cửa sổ khác và chỉ cho Hen-rích thấy đội tuần tra SS lăm lăm tiểu hên trong tay đang bao vây lâu đài! - Thì đã sao nào? - Hen-rích nhún vai - Chúng đến đây để bảo vệ thiếu tướng Béc-gôn đấy chứ! - Nhưng họ chả cho ai bước ra khỏi cổng cả! - Nếu cậu cần ra thì chúng mình sẽ có cách. Còn bây giờ hẵng chuẩn bị buồng tắm cho Thiếu tướng đã, lúc nào làm xong thì vào trong văn phòng tớ bảo cái này. Hen-rích trở về phòng mình, ở đây, ngoài tên Béc-gôn còn có thêm Lu-y-da nữa. Ả đứng trước cửa sổ, mặc bộ áo quần cưỡi ngựa theo lệ thường lúc sửa soạn đi chơi. - Nam tước! Ông hãy cắt nghĩa tại làm sao người ta lại cấm không cho tôi ra khỏi nhà mình? - Lu-y-da hỏi với giọng gay gắt và bực dọc.

Hen-rích liếc nhìn Béc-gôn như hỏi ý kiến. Béc-gôn nói buông sõng: - Chính tôi đã hạ lệnh cấm không cho ai ra khỏi lâu đài. - Nhưng theo quyền hạn nào cơ chứ? - Lu-y-da vẫn giận giữ hỏi Hen-rích. - Xin lỗi! Xin giới thiệu đây là ông nhạc của tôi, thiếu tướng Béc-gôn. Đầy là nữ bá tước Lu-y-da. - Có lẽ Thiếu tướng sẽ giải thích hộ tại sao người ta cấm tôi ra khỏi nhà chứ? - Tôi chỉ có thể cho phép bà đi ra ngoài với một điều kiện là phải quay về trước hai giờ, nghĩa là trước 14 giờ, nói theo lối nhà binh. - Thế nếu tôi về chậm hơn thì sao? Các ông không cho vào chắc? - Xin nhắc lại là tôi cho phép bà ra khỏi lâu đài, nhưng phải trở về đây trước 14 giò. Mặt Lu-y-da đỏ bừng rồi lại tái đi vi tức giận. Ả quay ngoắt ra không thèm nói thêm với ai câu nào nữa. - Bà cháu gái của cụ Ra-mô-ni khinh người nhỉ! Giống tính bác lắm! - Béc-gôn vừa cởi áo ngoài vừa mỉm cười mai mỉa. - Chị ấy là vợ chưa cưới của Sten-ghen đấy - Hen-rích giới thiệu. - Sten-ghen à? - Béc-gôn hỏi lại ra ý ngạc nhiên và thoáng suy nghĩ trong giây lát - Chuyện vặt! Hắn khắc tìm được ả khác! Buồng tắm ở đâu? Hen-rích chẳng dám đánh bạo hỏi xem tại sao Sten-ghen lại phải tìm người yêu khác. Anh không muốn làm Béc-gôn sinh nghi vì câu chuyện tò mò vô ích. Anh đã thấy rõ sự thay đổi trong thái độ của Béc-gôn đối với mình và biết hiện tượng đó chả hứa hẹn gì tốt đẹp. Sáng mai hai bố con sẽ cùng đáp xe rời khỏi chốn này, nhưng lời đề nghị trao đổi chúc thư của tên thiếu tướng khiến anh chẳng yên tâm. Biết đâu dọc đường không những chỉ có du kích gây ra tai nạn, mà có thể có cả bàn tay đẫm máu của chính Béc-gôn nhúng vào, bởi vì khi lão đã giữ chắc trong túi những chứng từ lĩnh tiền ở ngân hàng thì nhất định tên lang sói này sẽ giở mọi thủ đoạn để cướp đoạt số tiền hai triệu mác hòng yên hưởng tuổi già. Nhưng đối với cái đập nước anh phải xử trí ra sao? Tại sao lão cấm mọi người ra khỏi lâu đài? Chỉ thương hại cho Lê-rô thôi. Cu-bít đã bày đặt ra tấn tuồng "bại liệt cơ tim" mặc dù hắn biết rằng cái chết của Lê-rô chả khác gì chiếc lá vàng rụng xuống đáy giếng khô, không hề có một tiếng vang nào cả. Những bản sao tài liệu đã nằm gọn trong túi của Cu-bít rồi kia mà!... Cuốc rón rén bước vào văn phòng thì thầm với Hen-rích: - Thưa Nam tước, các đơn vị công binh đang làm gì quanh lâu đài ấy. Hen-rích lao tới cửa sổ trông ra sân. Cuốc nói thêm: - Không phải ngoài đó! Ngoài vườn kia! Quả thực bọn công binh đang mải miết khoan hòn núi đá trong vườn hoa. Hen-rích tái mặt. Bây giờ anh mới hiểu tại sao Béc-gôn hạ lệnh cấm không cho mọi người ra khỏi lâu đài. - Cuốc! - Hen-rích gọi cần vụ của mình - Li-đa đâu rồi? - Thưa, tôi không biết ạ. - Nói thật đi! Tớ thừa biết là cậu có liên hệ và giúp đỡ cô ấy. Chính cậu đã nghe lỏm câu chuyện áp giải lính Ý và bảo cô ấy đi báo cho du kích. Chính cậu đã báo tin cho Li-đa biết về sự đe dọa và nghi ngờ của Lem-ke. Cuốc ạ, tớ đi guốc trong bụng cậu ấy chứ, tớ biết hết... và... khen ngợi cậu về những việc làm này đấy! Bây giờ chúng ta phải tính từng phút! Cậu có thể liên lạc được với Li-đa clìứ? - Vâng! - Cuốc rắn rỏi đáp và đứng ưỡn người lên. - Phải tin cho cô ấy biết là tối nay chắc chắn đập nước và trạm thủy điện sẽ bị nổ mìn... - Giời đất! Thế còn thành phổ? - Tớ không thể nói gì hơn nữa, vì chính tố củng chưa rõ! Nói thêm là ngay sau giờ làm việc, tớ sẽ lập tức thay đổi lính gác trên đập. Liệu cậu có làm nổi nhiệm vụ đó không, hở Cuốc? - Được ạ! - Bao giờ thì cậu bắt đầu? - Ngay bây giờ thôi. Đây có một lối đi bí mật mà bọn SS chưa biết. - Thế thì nhanh lên! Nhưng hãy nhớ là nếu tối nay tớ có việc gì bận phải ra khỏi lâu đài mà cậu phải ở lại trong này thì liệu mà tìm cách mà chuồn đi. Rõ chưa? - Rõ lắm rồi ạ! - Thôi, chạy đi... À, hãy gượm! Hen-rích tháo chiếc đồng hồ vàng đeo tay. - Cuốc, cậu cầm lấy cái này làm kỷ niệm nhé. Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ gặp mặt nhau nữa đâu. Cuốc rưng rưng nước mắt. - Xin cảm ơn Nam tước! Hen-rích ôm chầm lấy Cuốc và hai thầy trò hôn nhau thắm thiết. - Chạy nhanh lên! Khi cánh cửa đã đóng sầm lại rồi, lòng Hen-rích bỗng cảm thấy nao nao, tê tái. Anh tự nhủ thầm: "Một thân một mình, hoàn cảnh cô đơn, không còn ai là người thân thiết để nhờ cậy nữa!"

Sực nhớ tới lời dặn của Béc-gôn, Hen-rích vội vàng gọi dây nói cho Lem-ke. - Thiếu tướng ra lệnh phải đến đây đúng 14 giờ. Anh lạnh lùng báo tin, cố ý không thèm gọi tên họ và cấp bậc của Lem-ke. - Rõ - Tên chỉ huy SS trả lời - Nam tước, ông có khỏe không? - May quá, tôi rất khỏe, trái với lòng hy vọng của ông. Phải gọi Sten-ghen mất gần 15 phút. Máy điện thoại bỏ không, không có người trả lời. Cuối cùng, sau khi gọi khắp nơi hồi lâu mới liên lạc được với văn phòng của thiếu tá Sten-ghen. - Có việc gì thế?- Một giọng nói lạ tai bập bẹ hỏi bằng tiếng Đức. - Gọi thiếu tá Sten-ghen ngay lập tức!- Hen-rích quát. Chỉ nghe thấy một câu chửi cộc lốc bằng tiếng Nga pha giọng U-cờ-ren. Đối với Hen-rích những lời chửi đó trở thành một khúc nhạc êm tai. - Ai nói đấy? Ai đấy - Anh thét to vào ông nói. Nhưng không nghe thấy tiếng òng ọc trong ống nói nữa. Ngay lúc ấy một phát súng từ xa vọng tối. - Hen-rích! Hen-rích!- Béc-gôn thò đầu ra ngoài cửa buồng tắm gọi rối rít - Hỏi xem sao lại có tiếng súng nổ ở đâu thế? Hen-rích đi ra hành lang và va phải Sten-ghen. Cánh tay hắn quấn đầy băng, máu đang ri ri thấm qua. - Thiếu tướng đâu?- Sten-ghen vừa thở hổn hển vừa hỏi và đâm bổ vào phòng làm việc. - Có việc gì thế?- Béc-gôn mới kịp xỏ xong chiếc quần dài đã tất tả lao ra khỏi buồng tắm, tay cầm khăn lau vội bộ mặt đẫm mô hôi. - Chúng nổi loạn trong nhà máy! Đội bảo vệ bên trong đã bị tước vũ khí rồi! Bây giờ chúng đang đánh nhau với đội bảo vệ bên ngoài!- Sten-ghen nói như gào. - Thiếu tá hãy bình tĩnh! Bình tĩnh nào! - Béc-gôn ngăn Sten-ghen lại và quay sang hỏi Hen-rích - Hiện giờ trong tay anh có bao nhiêu lực lượng? - Một đại đội lính sơn chiến, hai trung đội lính dù, một trung đội sơ mi đen. - Phải tiếp viện cho đội bảo vệ ngay lập tức! - Béc-gôn quay điện thoại gọi Lem-ke. - Chỉ để lại mấy tên lính chỗ ông thôi. Còn bao nhiêu mang đi tiếp viện ngay cho đội bảo vệ bên ngoài nhà máy. Nhanh lên! Ra lệnh xong xuôi đâu đấy, Béc-gôn mới điềm nhiên quay lại vừa mặc nốt quân phục vừa nghiêm nghị bảo Sten-ghen: - Cho bao vây nhà máy ngay. Ông hãy ra lệnh cho Cu-bít thay mặt tôi chỉ huy trận tác chiến này. Xong ông quay lại đây! Ông là Chỉ huy trưởng Đội vệ binh mà lại để cho chúng nổi loạn và tước vũ khí lính của mình. Sten-ghen im thin thít, mặt nhăn nhó vì vết thương đau nhói, Hen-rích loay hoay buộc lại băng cho hắn. Khi đã băng xong, Sten-ghen hỏi: - Thiếu tướng cho phép tôi chấp hành mệnh lệnh chứ ạ? - Nhanh lên! Rồi quay lại đây. Hen-rích gọi dây nói tới trụ sở quân chính để hạ vài mệnh lệnh cần thiết. - Khổ, không có người! Không có những người đáng tin cậy!- Béc-gôn than vãn và thở dài sườn sượt - Mãi đến bây giờ mới rõ là tại sao chúng ta bại trận. Mặc dầu bề ngoài Béc-gôn rất bình tĩnh, nhưng Hen-rích thầm hiểu rằng trong những giò phút gay go quyết liệt này giữ được bình tĩnh là một việc vô cùng khó khăn. Liệu tên thiếu tướng SS còn có thể bình tĩnh đến bao giờ? - Cho tôi một ly cô-nhắc! Hen-rích mang chai rượu tới đặt lên bàn. - Còn anh không uống à? - Ngày mai tới Thụy Sĩ con sẽ uống. Con định lần đầu tiên sau mấy năm chiến tranh sẽ uổng một bữa rõ say. Mà lúc này thì chỉ có thể nhấp được một ly nhỏ thôi! - Phải, ngày mai chúng ta sẽ ăn mừng được thoát nạn. Dọc đường đến đây đã mấy lần ba chết hụt. - Bị du kích bắn hay sao ạ? - Không. Ba bay qua khắp các trại tù binh để thủ tiêu chúng cho khỏi lộ mọi việc bí mật của ta. Chưa bao giờ Hen-rích lại thấy ghê tởm cái bộ mặt phèn phẹt của Béc-gôn bằng lúc đó. Sau khi tắm và uống rượu, mặt lão đỏ gay, lấm tấm những giọt mồ hôi lớn. "Chỉ trong mấy ngày vừa qua lão đã tàn sát bao nhiêu sinh mạng!" - Hen-rích nghĩ thầm. Lão nói tối việc giết hại hàng loạt người vô tội như ta bàn chuyện mổ gà. Chả nhẽ cứ mặc cho con rắn độc lủi vào cái xó xỉnh nào yên ổn, nằm co trong ấy ít lâu, để rồi sau đó lại bò ra và lại tiếp tục nghề cướp bạc, tra tấn, chém giết! Chuông điện thoại réo. Sten-ghen báo cáo là đã huy động toàn bộ lực lượng hiện có bao vây kín nhà máy. Nghĩa quân đang nấp sau những bức tường xi-măng cốt sắt kiên cố bắn nhau kịch liệt với lính Đức. Hen-rích vừa trình bày lại nội dung lời báo cáo của Sten- ghen, Béc-gôn liền nói buông sõng: - Bảo hắn đến đây ngay! Sten-ghen không đến một mình, mà có cả Lem-ke theo sau. - Đằng ấy thế nào rồi?- Béc-gôn hỏi trống không. - Chúng nó chả đủ vũ khí để mở đường máu chạy thoát đâu. Nhưng địa thế của chúng rất thuận lợi. Chúng lại có mấy khẩu súng máy của xe tăng cho nên chúng tôi không thể tấn công vào nhà máy nổi. - Đủ rồi!- Béc-gôn cau mày gắt - "Tấn công". Tấn công làm đếch gì. Chỉ vài giờ nữa là chúng nó sẽ chết đuối sạch như lũ chuột trong hang ấy. Lão móc trong túi áo khoác ra một tấm bản đồ vùng Cát- sten La Phông gấp tư rồi trải lên bàn. Hen-rích, Lem-ke cùng Sten-ghen đều cúi xuồng chăm chú xem xét một dấu hiệu gì đó.

Béc-gôn đang uống dở cốc rượu cũng yên lặng ngắm nghía tấm bản đồ, hình như lão muốn kiểm tra lại lần nữa mưu kế đã suy tính từ trước. - Thế này nhé- Lão ôn tồn cất tiếng - cách Cát-sten La Phông ba cây số có cái đập cao 32 thước để tháo nước vào một hồ nhân tạo khá rộng. Theo ý kiến của các chuyên gia, nếu phá đập cho nước tràn vào thì chỉ trong vòng một tiếng rưỡi là tất cả thung lũng sẽ bị ngập trắng. Người ta tính rằng mực nước sẽ dâng cao thêm 5 thước, như thế cũng đủ làm ngập nhà máy và hết thảy bọn công nhân - Lão ngừng lại chốc lát, rót thêm ly rượu và nhấp từng ngụm nhỏ rồi nói tiếp - Nhưng chúng ta cần phải ngăn bớt dòng nước từ thung lũng chảy ra sông. Các ông cũng thấy đấy, khúc sông cạnh lâu đài là chỗ hẹp nhất. Nếu phá đổ hòn núi đá thì sẽ chắn được khúc sông này. Cố nhiên nó không hoàn toàn ngăn hẳn được dòng nước, nhưng sẽ làm chậm sức nước chảy. Mà chúng ta cần giữ mực nước trong thung lũng khoảng vài tiếng đồng hồ. Béc-gôn ngừng hẳn lại. Hen-rích liếc nhìn Sten-ghen. Hắn đang thè lưỡi liếm cặp môi khô, hai mắt thò thẫn theo dõi cây bút chì mà Béc-gôn đang cầm để chỉ trỏ trên tấm bản đồ. Bỗng Béc-gôn quay sang hỏi Lem-ke: - Ông đã đặt bao nhiêu mìn dưới chân đập? - Thưa Thiếu tướng, mười sáu tấn thuốc nổ cả thảy. Hen-rích nghĩ thầm: "Thậm chí chúng thả thèm báo tin trước cho mình". - Đã sẵn sàng để nổ mìn rồi chứ?- Béc-gôn hỏi. - Viên Phó Trưởng ban quân chính đã tuân lệnh ngài theo dõi công việc này. Một hồi chuông điện thoại của Cu-bít cắt đứt câu chuyện. Thấy nghĩa quân bắn dữ hơn trước, hắn lo sợ họ phá vòng vây liền cuống cuồng kêu xin tiếp viện. - Bớt một trung đội sơ mi đen đằng đập nước để tiếp viện cho cái tên nhát như cáy ấy đi - Béc-gôn nghiến răng ra lệnh. Hen-rích truyền lệnh bằng điện thoại. - Chúng ta sẽ phá đập nước lúc 20 giờ 30 phút. Trước đó 10 phút phải phá đổ tòa lâu đài cùng hòn núi đá này để ngăn chậm dòng nước lại. Ông Lem-ke, ông phải thân hành chỉ huy các phân đội bao vây nhà máy thay Cu-bít. Ông có nhiệm vụ không để cho một tên nào chạy thoát khỏi nơi đó. Hễ đứa nào ngoi lên mặt nước là phải tỉa ngay lập tức. Hãy mang theo một số pháo hiệu kha khá. Ban đêm cần làm thế nào cho dễ nhận ra nhau. Rõ cả chưa? Có ai hỏi gì nữa không? Mọi người đều yên lặng, sửng sốt trước kế hoạch chớp nhoáng của Béc-gòn. Lão hỏi Sten-ghen: - Có bao nhiêu đứa làm việc trong nhà máy? - Hai nghìn ba trăm tám mươi tù binh và một trăm bốn mươi viên chức người Đức gồm toàn kỹ sư, cai ký và đốc công. - Đám viên chức ấy bây giờ ở đâu? - Hầu hết viên chức đều đang ở trong nhà máy. Họ bị nhốt chặt trong kho thực phẩm ngay từ khi bọn tù binh bắt đầu nổi loạn... Theo Thiếu tướng thì nên xử trí thế nào với họ ạ? - Trời tối không thể phân biệt ai là người Đức, ai là người nước khác đâu, cứ bắn tuốt! Béc-gôn rót thêm ly rượu nữa. - Nếu rõ cả thì chấp hành đi. - Thưa Thiếu tướng, tôi xin phép hỏi - Sten-ghen rên hừ hừ như bị sốt rét. - Có ý kiến gì không? - Thưa Thiếu tướng, lâu đài này là của nữ bá tước Lu-y-da vợ chưa cưới của tôi, và... - Biết rồi, nhưng tôi không thể vì thế mà hủy bỏ kế hoạch quan trọng này. - Trong lâu đài có nhiều bộ đồ cổ quý giá... Đó là của hồi môn... Tôi van xin ngài... - Ông Thiếu tá, rút dây thì nhất định phải động rừng chứ! Lúc này không nên nghĩ đến vợ chưa cưới nữa! Hãy lấy tôi làm gương! Trong lâu đài tôi cũng có người bạn cũ là bá tước Ra-mô-ni. Thế mà tôi còn chả dám báo cho cụ ấy biết nữa là... Thôi, đi đi! Sten-ghen bước ra cửa như một cái máy. Giấc mộng giàu sang mà hắn bằng ôm ấp suốt thời kỳ chiến tranh, cái giấc mộng mà hắn đã mang hết tâm sức ra để đạt tới và ngày nay khi sắp sửa thành sự thật thì bỗng chổc bị tan thành mây khói. - Hen-rích, bây giờ thì chúng ta hãy nghỉ ngơi một lát, vì đêm nay khó mà nhắm mắt được lắm - Béc-gôn ngả lưng xuống đệm ghế và nói. - Lúc nào thì ba con ta sẽ lên đường? -Hen-rích hỏi. - Ngay sau khi nổ mìn! Cha con ta sẽ ra đi lập tức. Để mặc Lem-ke và Sten-ghen giải quyết nốt công việc còn lại. Mọi việc sẽ ổn thỏa và chỉ chừng một giờ sau là chúng ta đã đến biên giới Thụy Sĩ... Sang bên kia sẽ được nghỉ ngơi, yên ổn! Dù sao ba con ta còn sống sót là phúc đức lắm rồi. Chúng ta hãy nâng cốc mừng cho tương lai đi! Hen-rích rót rượu vào cốc và cảm thấy tay mình hơi run. Hiện tượng ấy không thoát khỏi cặp mắt cú vọ của Béc-gôn. - Con run đấy à? - Thưa ba, nếu chiến tranh cứ kéo dài thêm một vài năm nữa thì có lẽ con vẫn yên trí như trước kia. Nhưng bây giờ, khi chỉ phải đợi chờ thêm mấy giò nữa... Béc-gôn phá lên cười: - Phải thú thật rằng ba cũng thế. Chỉ khác là ba biết tự chủ hơn con... Bất thình lình, cánh cửa bật tung và Lu-y-da đâm bổ vào phòng. - Thưa ngài Thiếu tướng! Van ngài! Lạy ngài! Đừng làm vậy, thưa ngài! Đây là tất cả phần hồi môn của tôi. Lu-y-da cuống cuồng quỳ xuống trước mặt Béc-gôn. Sten-ghen hiện ra trên ngưỡng cửa, nhợt nhạt như xác người chết đuối. - Thê này là nghĩa làm sao? Có việc gì vậy?- Béc-gôn bực tức rít lên. Hen-rích nâng Lu-y-da dậy và ấn ả ngồi xuống ghê bành. Ả vẫn một mức van lơn: - Tôi cắn rơm cắn cỏ lạy Thiếu tướng! Xin ngài đừng phá tòa lâu đài này! - Chính mồm ông nói ra với nó à?- Béc-gôn khẽ hỏi Sten-ghen. Hắn chẳng trả lòi. Lu-y-da khóc nức nở. Hen-rích vội chạy tới chỗ để bình nước. Ngay giây phút đó hai phát súng nổ liền sau lưng anh... ... Lu-y-da nằm gục trên thành ghế, hai tay dang rộng. Sten-ghen thì đổ vật xuống như bị sét đánh. Hai tên lính SS chạy xô vào phòng. - Hót chúng nó đi!- Béc-gôn nhăn mặt hạ lệnh ra dáng khinh bỉ rồi điềm nhiên bảo Hen-rích. - Chúng ta sang phòng bên đi. Béc-gôn bước ra trước. Lão không quên cầm theo chai rượu uống dở sang phòng ăn. - Sang đất Ý này hình như các anh đều trở nên nhu nhược cả. Chả nhẽ anh cũng thế à, Hen-rích? - Không! Con có đủ nghị lực sắt đá để giết cả hai đứa. Mãi lúc ấy Hen-rích mối uống cạn cốc rượu do Béc-gôn rót cho. Lần này tay anh không run nữa. - Đành phải thay đổi kế hoạch. Hen-rích, anh gọi điện thoại cho Lem-ke và bảo hắn rằng tôi giao cả nhiệm vụ của Sten-ghen cho hắn. Tôi sẽ đảm nhận tòa lâu đài. Sau khi xong việc tôi sẽ lập tức đi xe tới đập để gặp anh.

★ ★ ★

     Bảy giò tối, Hen-rích sửa soạn đi ra đập nước. Theo lệnh của Béc-gôn anh phải đảm đương trách nhiệm chỉ huy đơn vị bảo vệ công trình này,

     - Anh đi một mình à? - Béc-gôn thản nhiên hỏi.

     - Vâng, tên lính hầu đang bận chuẩn bị hành lý.

     - Lấy một tên xạ thủ tiểu liên trong đội hộ vệ của tôi đi theo.

     - Để làm gì, hả ba? Quãng đường này chẳng có gì nguy hiểm đâu ba ạ.

     Chẳng nói chẳng rằng, Béc-gôn đi ra ngoài và một phút sau lão quay vào với một tên lính SS cao lớn như hộ pháp.

     - Nó sẽ đi theo anh - Béc-gôn nói với giọng ra lệnh.

     Tên lính SS hầm hầm nhìn Hen-rích khiến anh sực nhớ lại dáng điệu gầm gừ của con chó gộc trong văn phòng của Lem-ke hồi ở Bông-vin.

     Chưa được một phút, Hen-rích đã lên xe đi ra đập. Tên lính SS ngồi chồm hỗm bên cạnh.

     Những ý nghĩ lo âu tràn ngập tâm trí Hen-rích.

     Không biết Cuốc đã kịp báo tin cho Li-đa chưa? Và Li-đa có kịp truyền tin cho du kích không? Các chiến sĩ Ga-ri-ban-đi có thể kịp thòi thực hiện các biện pháp cần thiết không? Chẳng lẽ anh lại không giúp đỡ được những người bất hạnh sắp bị chết đuối về tay Béc-gôn tí gì ư?

     Hen-rích cho xe giảm tốc độ để tìm ra phương kế đối phó trước khi xe chạy tới đập.

     Cách thành phố chừng hai cây số anh trông thấy bóng một tên lính Đức cầm tiểu liên đang đi trên đường. Hắn đi ngược chiều, từ phía đập về Cát-sten La Phông.

     Hen-rích càng cho xe chạy chậm hơn.

     - Cho xe chạy nhanh lên!- Tên lính SS, nói buông sõng như ra lệnh.

     Hen-rích ấn mạnh phanh, hãm xịch xe lại.

     - Thằng mất dạy, mày dám ăn nói với sĩ quan thế à? Mày cũng biết tao là con rể của thiếu tướng Béc-gôn chứ?

     Hen-rích dang tay phải đấm rõ mạnh vào mặt tên SS Hắn vội vàng đưa bàn tay lên bưng lấy môi trên bị bật máu tươi và gầm ghè nhìn anh.

     - Câm mồm! Nếu không tao bắn chết như một con chó ghẻ bây giờ.

     - Lúc ấy tên lính Đức đang đi dưới đường, tiến lại gần ô-tô và nói:

     - Thưa Đại úy, tôi muốn nói với Đại úy vài việc.

     Hen-rích liếc nhìn người đó và suýt rú lên.

     Một vết sẹo dài ngang mặt! Men-ta-rốt-si!

     Hen-rích hấp tấp bước xuống xe. Tên lính SS mở cửa phía bên kia và cũng định bước xuống, nhưng Men-ta-rốt-si đã bước tới chặn lại. Hắn rên lên và ngã phịch xuống ghế.

     - Xin lỗi Đại úy nhé, hắn là đồ thừa!

     - Các anh đã nhận được tin do cậu lính hầu của tôi báo chưa?

     - Tôi vẫn tìm cơ hội để bàn bạc với anh, nên khi trông thấy ô-tô của anh tôi rất mừng. Chiếc xe này khá quen thuộc đối với tôi -Men-ta-rốt-si mỉm cười hóm hỉnh.

     Hai bên nói chuyện chừng năm phút. Sau đó Men-ta-rôi-si đến bên xe và dùng sức mạnh bất ngờ nắm lấy cổ chân tên SS lôi ra ngoài.

     - Anh đừng lo! Cứ yên trí mà lái xe đi. Chỉ một phút sau là tên khốn kiếp sẽ không còn trên đường này nữa.

     19 giờ 30 phút xe ô-tô đỗ lại cạnh đập. Còn một tiếng đồng hồ nữa mói nổ mìn. Sau khi nghe tên chỉ huy báo cáo xong, Hen-rích giả vờ hỏi ra vẻ vô tình.

     - Viên Phó Trưởng ban quân chính có ở đây không?

     - Ông ấy đi cách đây một giờ.

     - Tôi hiểu rồi. Tập hợp hai trung đội lại trên cái bãi trước đập.

     Tên chỉ huy bọn sơ mi đen ngạc nhiên nhìn Hen-rích.

     - Anh điếc hay sao? Tập hợp hai trung đội ngay!

     Tên này vội giơ tay chào và chạy đi chấp hành mệnh lệnh.

     Hen-rích ngồi xuống chiếc ghế băng cạnh lô cốt boong-ke và đưa mắt nhìn quanh. Chả thấy một bóng người. Đội du kích của Men-ta-rốt-si đâu nhỉ?

     Hen-rích xem đồng hồ. Sao thời gian trôi lâu thế. Chả nhẽ sau đây một giờ mọi việc đều xong xuôi ư?

     - Thưa Đại úy, các trung đội đã tập hợp xong theo lệnh ông!

     Hen-rích bước mấy bước tới gần hàng quân. Chúng đứng nghiêm ra ý đề phòng, lo lắng trước mệnh lệnh khác thường bắt rời bỏ các vọng gác để đến đây tập hợp.

     - Anh em binh sĩ!- Giọng Hen-rích vang dội giữa bầu không khí yên tĩnh thỉnh thoảng điểm những phát súng trường rời rạc từ phía nhà máy vọng lại. - Anh em hãy nghe lệnh tôi! Tiến hai bước, bước!

     Cả hàng quân rung động và dịch lên hai bước rồi dừng lại.

     - Bỏ súng xuống! Tất cả! Sĩ quan cũng vậy... Thế! Lùi hai bước, bước!

     Bọn lính ngơ ngác chấp hành mệnh lệnh thứ hai.

     - Anh em binh sĩ! Anh em đã tận tâm phục vụ Tổ quốc và Quốc trưởng. Thay mặt Bộ tư lệnh tôi tuyên dương anh em. Nhưng chiến tranh đã kết thúc! Quân đội ta đã đầu hàng. Bây giờ anh em được phép xuất ngũ.

     Hen-rích nói câu cuối cùng dõng đặc lắm, vì anh đã trông thấy quân của Men-ta-rốt-si đang triển khai đội hình vây quanh đập và chiếm lĩnh các vị trí chiến đấu.

     - Bộ tư lệnh ủy nhiệm chúng tôi bàn giao công việc bảo vệ đập này cho nghĩa quân Ý. Tôi xin bảo đảm tính mạng cho toàn thể anh em. Bây giờ anh em hãy quay về doanh trại để ngày mai lo thu xếp mà về quê.

     Chợt có mệt tiếng súng nổ giòn!...

    Tên chỉ huy bọn sơ mi đen đã tự sát, chết gục trước hàng quân.

    - Bây giờ hãy nghe tôi - Men-ta-rốt-si vui vẻ hô to như ngày thường - Về doanh trại đi đều... bước! Tôi không khuyên các anh tự sát đâu nhé. Hòa bình vẫn hơn chiến tranh chứ!

    - Vòng bên phải, bước!

    Bọn lính sơ mi đen có du kích đi kèm ngoan ngoãn kéo về doanh trại.

    - Cái lão thiếu tướng ấy có nhiều lính bảo vệ không? - Men- ta-rốt-si bình thản châm điếu thuốc của Hen-rích mời và lên tiếng hỏi.

    - Không nhiều đâu. Bọn công binh đã đi sang Pác-mô. Chỉ còn vẻn vẹn mấy tên SS chừng năm tên hay hơn thế một ít.

    - Ồ, thế thì chả thấm tháp gì.

    - Nhưng phải làm thế nào để phối hợp thật nhịp nhàng!

    - Mọi việc sẽ diễn biến y như trong nhà hát vậy!

    Men-ta-rốt-si giơ tay chào và chạy đi.

    Hen-rích lại ngồi xuống ghế băng. Anh thấy Men-ta-rốt-si đang phân phối người gác đập, chỉ dẫn cho các vọng gác. Phần đông đều mặc quân phục sơ mi đen. Men-ta-rốt-si để những người này gác bên ngoài, còn những người ăn mặc linh tinh thì được bố trí trong hầm ngầm và lô cốt.

    - Hình như thế là xong đấy. Bây giờ chúng ta cứ ung dung ngồi đợi vị thượng khách. Còn mấy phút nữa nhỉ?

    - Hai mươi bảy phút - Hen-rích liếc xem đồng hồ và trả lòi.

    Vừa lúc đó một tiếng nổ vô cùng dữ dội át hẳn tiếng nói của Hen-rích. Toà lâu đài vẫn đứng ngạo nghễ trên đỉnh núi đá phía bên kia thung lũng bỗng tựa hồ như bật tung lên và lả tả rơi xuống từng mảng.

    - Tên Béc-gôn vội quá!- Hen-rích hồi hộp nói.

    - Thú thật tôi vẫn tiếc rẻ tòa lâu đài, mặc dầu nó không phải là của mình. Tiếc quá!- Men-ta-rốt-si thốt ra thực lòng.

    Bỗng văng vẳng nghe thấy tiếng huýt sáo.

    - Xe của chúng đã đến kia rồi!- Men-ta-rốt-si reo mừng và vui vẻ hô - Chuẩn bị!

    Ai nấy nín thở. Hen-rích tiến lên một bước.

    Hai chiếc xe hòm bon bon chạy trên đường đến đập nước. Đằng trước là chiếc "Âu-pen Kép-tơn", đằng sau là chiếc "Kho-rơ".

    - Tên Thiếu tướng ngồi xe sau! - Hen-rích vội bảo - Khi lão có mặt ở đây thì chớ quên rằng tất cả các anh chỉ đóng vai lính thôi đấy.

    - Tuân lệnh!- Men-ta-rốt-si cười rõ tươi.

    Hai chiếc xe tiến tới sát gần đập nước liền đỗ lại.

    - Mọi việc đều xong xuôi! - Hen-rích báo cáo không đúng tác phong quân sự lắm.

    Bẻc-gôn yên lặng gật đầu.

    Một tên SS từ trong chiếc xe đầu bước ra. Hai tên tài xế ngồi yên tại chỗ.

    - Thưa Thiếu tướng, đội bảo vệ của ba chỉ có ngần ấy thôi ạ? - Hen-rích ngạc nhiên hỏi.

    - Ba đã sai một đứa mang lệnh đến chỗ Lem-ke, còn đứa thứ ba đi với con lúc nãy đấy thôi. - Nó đâu rồi ấy nhỉ?

    - Con ra lệnh cho nó đứng gác ở lối vào đường hầm. Xin ba cho nốt tên này lại đó, con không tin cái bọn sơ mi đen lắm đâu.

    - Con nói đúng lắm. Đến phút cuối cùng người ta vẫn có thể phản bội - Béc-gôn quay sang hạ lệnh cho tên SS và tên tài xế lái một chiếc xe đi trước. Còn chiếc xe riêng và một tên tài xế thì lão giữ lại.

    - Ba con ta đi dạo một lát. Ba đã hẹn với Lem-ke là đúng 20 giờ 30 phút hắn sẽ dẫn quân ra khỏi thung lũng. Còn đến những 15 phút nữa. Có thể lên đập ngắm phong cảnh một tý.

    Béc-gôn cùng Hen-rích thong thả đi tới đập. Được mấy bước, hai người dừng lại.

    Béc-gôn tỳ tay lên lan can ngắm khu thung lũng sắp chìm ngập dưói làn nước.

    - Hen-rích này, bây giò ba sực nhớ tới Nê-rôn.

    Trong phông trần thiết của thống chế Héc-man Gơ-rinh1 ba đã thấy bức tranh Nê-rôn đang đứng ngắm thành La-mã rực cháy. Một bức tranh tuyệt đẹp! Đẹp nhất là nét mặt say sưa thỏa thích của Nê-rôn.

    - Thưa Thiếu tướng, ba không thương xót hàng nghìn người sắp chết đuối vì mệnh lệnh của ba hay sao?

    - Thương với xót. Chuyện vớ vẩn!

    - Nhưng mỗi người trong bọn họ có lẽ cũng đều có vợ con... bố mẹ như ba.

    - Quẳng ngay câu chuyện ấy đi. Anh đã thấy tôi xử trí với Sten-ghen như thế nào rồi chứ? Chỉ còn một từ nữa, và...

    Béc-gôn đưa tay phải sờ vào bao súng. Nhưng vừa lúc ấy những ngón tay sắt của Men-ta-rôt-si đã bóp chặt lấy cổ tay lão.

    - Hoảng hốt làm gì! Chúng ta không thể nói chuyện ôn hòa được hay sao?

    Béc-gôn giẫy mạnh và giơ tay trái lên chực đẩy người lính hỗn xược ở đâu dưới đất chui lên ấy, nhưng tay trái lão lại bị khóa chặt nốt.

    - Thế này là nghĩa làm sao? Cứu tôi với! Ai cứu tôi với! - Béc- gôn gào to và định giằng ra.

    - Thôi, gọi làm gì nữa? Thưa ngài, bọn hộ vệ của ngài đã về tận thế giới bên kia và chắc đang đợi ngài dưới âm phủ đấy.

    - Hen-rích, anh thử nói cho tôi nghe thế này là nghĩa lý gì?

    Hen-rích tiến thẳng đến sát bên Béc-gôn và rỉ tai lão điều gì đó.

    - A...a...a! - Béc-gôn a lên một tiếng tự hồ như tiếng hú của con chó sói vang rền khắp đập. Sau khi hiểu rõ là mình bị mắc lừa suốt mấy năm nay, lão quên bẵng hết mọi nguy hiểm và sợ hãi. Giò đây lão giống hệt một con chó sói đang xù lông, nhe nanh, giơ vuốt.

    Hen-rích quay gót và đi dọc bờ đập.

--------------------

    1. Bộ trưởng không quân của Hít-le, một trên trùm phát xít tàn bạo (ND)

    Trong một giây, Béc-gôn trông theo bóng anh bằng đôi mắt đờ đẫn. Cái ý nghĩ bị mất đứt hơn hai triệu mác mà lão định cướp đoạt để an hưởng nốt cuộc đời đầy tội ác của mình làm cho lão hóa dại. Nhưng bỗng nhiên lão sực tỉnh và hiểu rằng vấn đề lúc này không phải là đồng tiền mà tính mạng của bản thân.

    - A.. a... a!- Lão lại điên cuồng hú lên một hồi nữa và như một con thú dữ, lão vùng thoát khỏi tay Men-ta-rốt-si.

    - Coi chừng đấy! - Men-ta-rốt-si thét to cho Hen-rích nghe tiếng.

    Hen-rích ngoái nhìn lại.

    Tên Béc-gôn hung dữ, mồm sùi bọt mép đang lao thẳng về phía anh. Vừa chạy lão vừa rút phăng khẩu súng lục ra. Hen- rích cũng vội nâng khẩu súng ngắn của anh lên, nhưng ngay giây phút-ấy một phát súng đã nổ vang...

    ... Béc-gôn còn theo đà chạy thêm được vài bước nữa rồi ngã gục xuống, đập mặt vào chiếc xà chắn. Viên đạn của người chỉ huy du kích Ga-ri-ban-đi đã chọc thủng gáy lão.

    - Anh đi đâu bây giờ?- Khi Hen-rích đã ngồi yên trên xe, Men-ta-rốt-si tò mò hỏi.

    - Tôi về quê - Hen-rích cười tươi tắn - Chúc các anh may mắn nhé! Chắc là không có tôi, các anh vẫn đủ sức tiêu diệt đội quân của Lem-ke và cứu sống anh em nghĩa quân trong nhà máy chứ?

    - Anh chưa đi tới dãy núi kia thì có lẽ anh em đã ca khúc khải hoàn với chúng tôi rồi. Thôi, anh đi bình yên nhé! Xin cảm ơn anh đã giúp chúng tôi rất nhiều việc.

    Người chỉ huy đội du kích Ý cùng chàng sĩ quan tình báo Liên Xô siết chặt tay nhau, bùi ngùi. Chiếc xe hòm mở hết máy bon trên con đường thẳng tắp, chạy ngược chiều Cát- sten La Phông.

✦ ✦ ✦

    Ngày mồng 2 tháng 5 năm 1945, một chàng thanh niên mặc bộ quần áo màu ghi nhạt, đeo băng tang trên tay áo và cầm một bó hoa hồng bạch bước vào nghĩa trang của thành phố Xanh Rê-mi.

    Cụ già gác cổng nghĩa trang đang lúi húi làm đồ chơi cho thằng cháu trai tò mò nhìn theo bóng người khách lạ. Cụ đã quen mặt tất cả mọi người dân Xanh Rê-mi, nhưng quả thật cụ mới trông thấy chàng trai trẻ này lần đầu. Chốc chốc cụ lại dừng tay, trông về phía hai ngôi mộ có hàng rào bao quanh mà người khách lạ vừa bước đến. Anh ta ngồi yên, không nhúc nhích trên chiếc ghế đá nhỏ, chỉ thỉnh thoảng mới cúi xuống loay hoay nâng vuốt những cánh hoa trên nấm mộ sát chỗ anh ngồi.

    - Đau khổ! Tất cả đều đau khổ, cả trẻ lẫn già! Chiến tranh là thế đó! - Cụ già lắc đầu, chép miệng và tiếp tục đẽo nốt khúc gỗ.

    Lại một người khách nữa đến khiến ông lão gác cổng phải dừng tay. Đây cũng là một chàng trai trẻ, nhưng rõ ràng ông cụ quen biết anh ta lắm. Sau khi chào hỏi xong, ông cụ liền báo tin:

    - Có người nào đang ngồi bên hai ngôi mộ của gia đình ấy. Không phải là dân địa phương đâu. Lão mới trông thấy anh ta lần đầu.

    Chàng thanh niên vội vàng đi về phía người lạ mặt đang ngồi. Từ xa, anh đã trông thấy mái tóc nâu sẫm xoã tung trước gió và cái thân hình hơi cúi xuống.

    - Xin lỗi ông - Người thanh niên mới đến vừa cất tiếng, rồi bỗng im bặt - Ô, té ra anh!

    - Bonjour1 - Hen-rích nói khẽ và nắm lấy bàn tay của anh cô Mô-níc. Hen-rích mới trông thấy người ấy lần thứ hai trong đời, nhưng cặp mắt của anh ta giống hệt cặp mắt của Mô-níc, cặp mắt rất quen thuộc và vô cùng thân yêu đối với Hen-rích. Cho nên chả cần phải hỏi họ tên ngưòi đang nói chuyện với mình, Hen-rích vẫn nhận ra người ấy là ai rồi.

    - Mẹ tôi vừa mất cách đây ít lâu thôi... Mẹ tôi nhắc đến anh luôn...

    - Đừng nói những chuyện ấy nữa, anh Giăng!- Hen-rích đứng đậy, đôi mắt anh rớm lệ - Nhờ anh chuyển hộ lời thăm hỏi của tôi cho tất cả những người quen biết, nhất là anh Phơ-răng-xoa.

    - Cảm ơn anh. Anh Phơ-răng-xoa cũng thường nhắc đến anh luôn.

    - Còn cô Lút-vin dạo này ra sao?

    Nét mặt Giăng tối sầm lại.

    - Chúng giết chị ấy rồi!- Anh trả lời cụt lủn và quay mặt đi.

    - Chắc bác Ảng-đò-rây còn sống chứ? Anh có gặp bác ấy không?

    - Bác Ăng-đờ-rây vẫn ở đây, nhưng vừa đi Pa-ri rồi.

    - Bao giờ anh viết thư cho bác ấy thì thể nào anh cũng nói hộ là tôi kính gửi bác những lời chúc mừng chân thành nhất nhé.

    - Nếu biết là tôi đã gặp anh thì bác tôi rất vui mừng nhưng có lẽ bác cũng rất buồn vì không được gặp mặt anh.

    Một phút im lặng bồi hồi. Trên môi hai người đều mấp máy một cái tên chung, nhưng họ đều sợ không dám thốt lên vì quá cảm động trước cuộc gặp gõ đột ngột gợi lại biết bao kỷ niệm xưa.

    - Thôi, từ biệt anh Giăng nhé - Hen-rích không chịu nổi giây phút căng thẳng. Anh cảm thấy như có vật gì chẹn lấy cổ họng mình - Anh hãy chăm nom ngôi mộ của cô ấy. Tất cả tâm hồn và trí óc của tôi sẽ luôn luôn hướng về nấm đất này.

    Hen-rích nghiêng đầu chào rồi hấp tấp bước ra cổng.

-----------------

    1. Bong-jua: lòi chào buổi sáng của người Pháp.

Nguyên tác: И один в поле воин (1957)  Một mình trên chiến trường vẫn là chiến sĩ - Người dịch: Trọng Phan - Hà Bắc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.