Nam Tước Phôn Gôn-rinh

Lượt đọc: 363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hen-rích Thi Hành Bản Án

❊ ❊ ❊

- Em yêu của anh ơi, em đối xử không khéo một tí nào cả! Em chớ quên rằng em đang ngồi cạnh người chồng chưa cưới của mình đã đến đây để chạm cốc với em. Thế mà em cứ nhìn anh tựa hồ như chúng mình đã cưới nhau hàng chục năm rồi ấy, thật anh chỉ muôn ném cái chai này vào đầu em thôi. - Anh Phơ-răng-xoa! Cứ đùa dai như đỉa ấy, lúc nào anh cũng đùa, thậm chí đến lúc này mà còn đùa được! Thôi, anh nói cho em biết, vì sao mà chị Lút-vin lại đến đây giữa lúc nguy hiểm thế này? Mô-níc vô cùng kinh ngạc trước tin "bà chị họ" từ Bông-vin đến nên nàng không thể giấu được nỗi lo lắng của mình. Em hãy cười lên... nốc cho cạn chén đi. Bọn nó đang để ý đến chúng ta kìa! Anh lẩn vào quán rượu này thật là liều lĩnh. Ấy, thế mà hay đấy! Bây giờ thì em đã thật sự giống như một đứa con gái mà lúc nào trong tâm hồn cũng vương vấn một mối yêu đương rồi... Em ngạc nhiên không hiểu tại sao mà Lút-vin lại đến giữa lúc này à? Tại vì cuộc đấu tranh với quân xâm lược đã đến giai đoạn quyết liệt. Trong trường hợp ấy cần phải được thường xuyên liên lạc với Bông-vin. -Thế chị ấy có giấy thông hành không? - Anh chẳng biết gì hơn em đâu! Anh chỉ biết Lút-vin sắp đến, cần phải gặp cô ta - thế là hết. - Nhưng chuyến tàu nào mới được? - Hôm nay, chuyến mười sáu giờ hai mươi. - Được rồi, em sẽ đón chị ấy. - Cả hai chúng ta đều ra đón. Nhưng không được đi cùng. Anh sẽ đứng đợi tại sân ga, về phía bên phải cửa chính, còn em đứng bên trái. Ai trông thấy Lút-vin trước tiên, thì người ấy sẽ lẩn vào đám đông đi cạnh cô ấy, nhưng chớ có lộ vẻ quen biết gì hết. Người thứ hai nán lại độ vài ba phút, rồi theo sau, quan sát xem có kẻ nào theo dõi không. Vừa ra khỏi ga, đến góc đường Pa-ri và Vi-na, ai gặp Lút-vin thì ngưòi đó sẽ ra hiệu cho cô ấy dừng lại chỗ quán nước. Chẳng kẻ nào nghi ngờ hai người hành khách dừng lại cùng một lúc để giải khát đâu. Ngưòi có nhiệm vụ quan sát cứ đi luôn qua quán. Khi tin chắc là không có người theo dõi, ta có thể bắt chuyện với Lút-vin. Nếu có gì đáng nghi thì ta cứ thế mà đi. Em hiểu chứ? - Ngoài ra, người đứng giải khát với Lút-vin còn phải làm gì nữa? - Gặp trường hợp nguy hiểm thì đừng nhìn ngang nhìn ngửa gì hết, mà cứ thản nhiên đi thẳng, thế nào Lút-vin cũng lọt được thôi. Gần đây có người của ta túc trực sẵn, họ nhận được lệnh mới luôn. - Trước khi tàu đến mười phút em sẽ có mặt tại ga. - Sớm quá. Em nên ra đó vào lúc mười sáu giờ mười hai phút thì hơn. Không nên để cho bọn chúng trông thấy em trên sân ga. Hãy giả vờ là em ra đó để mua họa báo gì đấy... Nào đưa tay đây, chúng ta chia tay nhau thế nào để giống như một cặp tình nhân thật sự, rồi anh sẽ chuồn thẳng nhé... Phơ-răng-xoa nắm lấy tay Mô-níc hồi lâu, âu yếm nhìn vào đôi mắt nàng rồi vẫy chiếc mũ nồi và lẩn luôn ra sau cửa. Mô- níc cũng vẫy tay, mỉm cười, mặc dầu nàng chẳng thích cười một tí nào. Việc "bà chị họ" đến đây làm cho Mô-níc rất lo lắng. Chuyến đi đột ngột này có ý nghĩa gì, trong lúc bọn Giét-ta-pô đang tiến hành khám xét tất cả những ai rời khỏi Bông-vin hoặc đến đấy? Cũng như mọi hành khách khác, chắc chắn là Lút-vin phải đứng hàng mấy tiếng đồng hồ trên sân ga xung quanh lúc nhúc những lính, để chờ bọn Giét-ta-pô kiểm tra giấy tờ. Ai biết được kết quả việc kiểm tra đó sẽ ra sao. Việc cử Lút-vin đến đây, quả là một nước cờ thí, chắc chỉ vì tính chất quan trọng của công tác. Hơn nữa Mô-níc vừa mới gửi thư cho Lút-vin cách đây có ba ngày thôi. Đốì với những cặp mắt lạ thì bức thư ấy hoàn toàn ngay thật - đó là việc trao đổi thư từ thông thường giữa hai người chị em họ. Mô-níc báo tin là ở "Xanh Rê-mi thường có tuyết rơi, điều mà từ trưốc gần như không hề có. Gió vẫn thờ ơ và lạnh lùng thổi. Thực phẩm hiếm lắm nên giá lại tăng vọt lên". Thực ra phải hiểu như thế này: ở Xanh Rê-mi thường xảy ra nhiều vụ bắt bớ, việc mà trước đây gần như không hề có, du kích bắt đầu hoạt động mạnh, hiện nay đến Xanh Rê-mi là đi vào con đường mạo hiểm... Vậy mà sau khi nhận được tin báo đó các đồng chí vẫn cứ cử Lút-vin đến! Chắc chắn là chị ấy đi thi hành một nhiệm vụ quan trọng lắm đấy. Tình hình chiến sự lúc đó đang diễn ra ác liệt đến nỗi hàng ngày người ta phải trải qua biết bao nhiêu những giờ phút bất ngờ. Từ ngày quân Nga bao vây quân Đức ở gần Sta-lin-gờ-rát, sáng nào chiều nào mẹ con bà Tác-van cũng nghe phát thanh. Buổi sáng thì nghe tin của Bộ tư lệnh Đức; buổi tôi, nếu bắt đúng làn sóng thì nghe buổi truyền thanh bằng tiếng Pháp từ Luân-đôn.

Từ trước đến nay, đối với Mô-níc và bà Tác-van, dải đất Liên Xô chẳng những là một nước xa lạ mà còn là một nước không thể hiểu được nữa. Mẹ con bảo nhau: "Bên ấy mọi thứ đều khác hơn bên ta cả". Nhưng khác nhau như thế nào thì họ không biết, mà cũng chẳng cố tìm để biết. Rồi bỗng nhiên nước Nga huyền bí kia, từ một chân trời xa xăm không ai biết đến, đã trở nên gần gũi. Cuối cùng, nó thành ra một cái gì ấm áp trong lòng Mô-níc, y như dải đất Pháp vậy, Mô-níc cảm thấy mình có nhiệm vụ đối với nhân dân Nga là hiến dâng tình yêu cùng với lòng cảm phục trước sức mạnh tinh thần vô địch của họ và chân thành mong ước được gia nhập vào đội quân vĩ đại đó của các chiến sĩ đấu tranh vì chân lý. Mô-níc luôn luôn chăm chú đọc ngấu nghiến từng dòng một trên những tờ báo có đăng các mẩu chuyện về những trận chiến đấu ở tận khoảng trời Nga xa xôi. Nàng học ở Phơ-răng-xoa cái lối hiểu ngầm và nắm vững là: nếu câu chuyện nói đến tinh thần anh dũng tuyệt vời của các đơn vị quân đội Đức bảo vệ các vùng có dân cư ở, thì có nghĩa là nơi đó đã được quân đội Nga giải phóng rồi, hay ít ra cũng đang bị bao vây, khi có tin báo là cuộc rút lui theo kế hoạch đã thực hiện được sớm hơn, tức là bè lũ Hít-le đã phải chạy cong cả đuôi để thoát chết. Khi đọc báo, Mô-níc hay nhìn vào góc giá sách bằng con mắt biết ơn, nơi ấy có đặt riêng một quyển sách độc nhất mà nàng đã lùng mua được ở Xanh Rê-mi với mục đích tìm hiểu nước Nga tường tận hơn. Đó là tác phẩm của Rô-manh Rô-lăng viết về Tôn-stôi... Quyển sách này là của chú Ăng-đờ-rây bỏ quên lại đây khá lâu, và nó nằm mục ra trong cái hòm to tướng của bà Tác- van để chứa những thứ táp nham: ổ khóa gãy, mũ nát, những bản thời giá của các hiệu buôn, quả đấm cửa hỏng, áo dài cũ của Mô-níc và quần đùi rách của Giăng. Một lần lục tìm vật gì đó trong đống đồ cũ, Mô-níc tình cờ trông thấy nó, nàng mang đi xếp lại một chỗ như một vật quí giá, và suốt đêm nàng đem ra nghiền ngẫm, cố gắng tìm trong tâm hồn của một người để hiểu được tinh thần của cả một dân tộc. Mô-níc khó lòng thông suốt hết những điều của Rô-manh Rô- lăng viết. Vì nàng chưa hề đọc một tác phẩm nào của Tôn- stôi cả, cho nên nàng phải tự mò mẫm theo những tư tưởng của người công dân vĩ đại đó, con người đáng phục đã say sưa, gian khổ đấu tranh suốt đời để đi tìm chân lý. Nhưng làm thế nào mà Tôn-stôi có thể đề xướng lý thuyết không chống lại sự tàn bạo được? Ổ, Mô-níc hiểu rõ rằng rất cần chống lại sự tàn bạo nếu không nó sẽ đè bẹp tất cả. Là vì sự tàn bạo được vũ trang từ đầu đến chân bằng đại bác, bom, súng liên thanh, trại tập trung bạo lực, xảo trá, sự dửng dưng tàn nhẫn đối với con người, đối với trái tim của con người... Chính các vĩ nhân đã sai lầm! Vậy theo nàng thì nên như thế nào, hỡi cô con gái bình dị trong cái thị trấn nhỏ bé bên dãy núi An-pơ? Nhưng sao tim nàng đập mạnh như vậy, khi nàng đọc chuyện về một người Nga mà nàng chưa hề quen biết? Vì là cả nhân dân của ông ta cũng tán thành chống lại sự tàn bạo: họ đã đứng lên chống lại bọn áp bức và lật nhào chúng để bảo vệ lấy cuộc sống của mình, bảo vệ lấy chân lý của mình. Thỉnh thoảng Mô-níc giở đúng ngay trang sách có ảnh Tôn- stôi, và ngắm nghía nét mặt ông một lúc lâu. Đôi mắt xa lạ nhìn thẳng vào mắt nàng, đòi hỏi ở nàng những gì? Cái nhìn nghiêm nghị tinh anh, sáng suốt đã khiến nàng lo lắng hay sao? Đúng là nó có hiệu lực đối với tất cả những ai đã trông thấy nó trên đời. Nó đòi hỏi sự thật, lòng chân thành, và nếu bạn đã sai lầm trong việc chọn lấy con đường dẫn tới chân lý này, thì nó gọi bạn đi tìm con người để đạt tới đích! Có thể, lòng khao khát chân lý đó sẵn có ở mọi người dân Nga chăng? Chính nó đã làm cho họ trở thành những con người vững như đồng trong chiến đấu chăng? Phải chăng lòng khao khát đó không còn sống trong tim nàng và không làm nàng phải đau khổ trong bao nhiêu tháng ngày đằng đẵng. Đối với Mô-níc thì nàng đã rõ hết từ trước. Nàng được may mắn lọt lòng mẹ trên dải đất Pháp tuyệt đẹp này, vì thế mà nàng đã cảm ơn số mệnh, nàng yêu nhân dân và Tổ quốc nàng vô hạn...

Rồi nàng vô cùng ngạc nhiên khi thấy rằng mình hiểu biết về nước Pháp chẳng nhiều hơn hiểu biết về nước Nga mấy tí. Và về nhân dân Pháp cũng thế. Nàng biết tên La-van, chính phủ Vi-si đã bán rẻ Tổ quốc nàng cho tên Lê-véc bẩn thỉu, tự xưng là những người chính trực và đã làm tay sai cho quân thù. Nàng cũng biết Phơ-răng-xoa, chú Ăng-đờ-rây, Giăng, hàng trăm, hàng nghìn những con người không chịu đầu hàng bọn Hít-le nên đã lẩn vào núi để chiến đấu chống lại chúng. Vì vậy mà có hai mặt trận của người Pháp và có hai nước Pháp. Có lẽ chẳng phải hai đâu mà nhiều hơn nữa cũng chưa biết chừng? Tại sao những người mà Tổ quốc đãi ngộ họ ít hơn tất cả mọi kẻ khác, lại bỏ thị trấn của mình để theo du kích? Chính họ đã tạo ra mọi thứ trên mảnh đất đó: họ trồng nho, chăn súc vật, làm việc trong các xưởng, xây dựng những con đường trên các sườn núi hiểm trở. Còn bọn người chuyên sống bám vào sức lao động của họ, y như một bầy chuột nấp trong hang, thỉnh thoảng, không thấy ai đến gần, mới thò đầu ra khoác lác dăm ba câu về lòng yêu nước, về tấm lòng của chúng đối với nước Pháp... Giả sử bọn Hít-le bị tống cổ đi... Lúc ấy sẽ ra sao? Những người chăn cừu lại quay về với đàn cừu của mình, những người thợ nề sẽ cầm lại chiếc bay, những người trồng nho quay về với mảnh vườn, công nhân lại đứng bên máy. Còn bọn chuột cống kia chắc sẽ rồi khỏi hang chui lên tiếp tục đục khoét dân chúng, mở những cửa hiệu, nhà máy mới, tậu những chiếc xe hơi lịch sự, tối tân chứ gì? Rồi những nhà du lịch sang trọng lại lục tục đến tìm chúng. Thế là trên đất nước Pháp tươi đẹp của Mô-níc đâu vẫn hoàn đấy. Cô nàng ơi, nàng có tin như vậy... là tươi đẹp không? Mô-níc khó gỡ ra khỏi giấc mơ trong trắng của thời niên thiếu, tâm hồn son trẻ của nàng bị giày vò ghê gớm, vì nàng chẳng chịu trao đổi tâm tình với ai cả. Với Phơ-răng-xoa có thể được chăng? Nhưng anh có đủ thời giờ để làm cho nàng tỉnh cơn mê muội không? Chắc anh sẽ đùa bỡn như thường ngày, thế là hết... Tuy nhiên Mô-níc vẫn đến nhà Phơ-răng-xoa. Lần này thấy vẻ ngạc nhiên của nàng anh không đùa nữa. Đồng thời, lúc đó tình hình chiến sự đang phát triển, nên Mô-níc cảm thấy hình như ở một chân trời xa xôi đã vụt lóe lên những ánh hồng của buổi bình minh, báo hiệu trước một ngày nắng đẹp sắp đến, sau một đêm trường trằn trọc. Có lẽ Lút-vin mang tin tức quan trọng đến đây nhiều lần lắm rồi thì phải. Vì những người cử cô đi công tác phải là các đồng chí chỉ huy toàn thể anh em du kích. Dĩ nhiên, Phơ-răng- xoa không lộ cho Mô-níc biết điều đó, nhưng nàng không còn bé bỏng gì nữa, nàng tự đoán: chỉ cần nói cho "bà chị họ" biết số hiệu, giờ xe lửa khởi hành tại Bông-vin tức là đoàn xe lửa đã rơi xuống vực thẳm rồi. Chắc là Lút-vin đã báo ngay tin đó cho một người có trách nhiệm. Và bây giờ chị đang mang chỉ thị quan trọng cho người ấy. Có thể Phơ-răng-xoa biết được chuyện, nhưng anh vẫn cho Mô-níc là một thiếu nữ ngây thơ. Đã bao nhiêu lần nàng xin tham gia một công tác nào quan trọng, nhưng anh chỉ cười và bảo rằng nàng làm như thế đã quá sự tưởng tượng của anh rồi. Đối với Hen-rích, dạo này Phơ-răng-xoa tỏ ra hoàn toàn khác trước. Anh không buộc Mô-níc phải thận trọng nữa, và một lần anh đã nói trắng ra là trong đám người Đức có khá nhiều chiến sĩ chống phát xít. Không, bây giò không nên nghĩ đến Hen-rích, đến nhiệm vụ gì mà Lút-vin đang thi hành cả. Cần cố gắng làm thế nào để mọi việc sẽ trôi chảy bằng phẳng. Còi xe lửa đã rúc vang, phải nhanh chân hơn nữa để ra ga vào lúc tàu sắp đến. Mô-níc bước ra sân ga, nàng không chú ý đến bọn Giét-ta-pô đang lảng vảng quanh đấy. Nàng đi đến quán sách báo ở bên trái cửa vào chính. Sau khi mua số báo hàng ngày, nàng cầm một tờ họa báo và chăm chú ngắm những kiểu quần áo mùa xuân in trên những trang sau cùng. Con tàu chạy tối gần, rồi đỗ lại, Mô-níc phải đóng vai một cô gái có tính tò mò đang ngắm nghía từng bộ quần áo tắm của phụ nữ từ dưới lên trên. Nhưng Lút-vin ở toa nào ấy nhỉ? À, kia rồi, khuôn mặt của chị lấp ló trong khung cửa sổ kia kìa, Lút- vin xuống tàu. Chị mặc chiếc áo choàng lộng lẫy bằng lông thú may đúng "mốt", trên đầu chiếc mũ đen xinh xắn tô đậm nét cho mái tóc vàng rực, óng ả. Một bà lịch sự thế mà chẳng đập vào mắt ai cả... Giời ạ, thế là làm sao? Ngay đến Mô-níc còn phải che mặt bằng tồ họa báo mở rộng để tiện nhìn Lút-vin. À... Một thằng Giét-ta-pô bên phải, một thằng bên trái, thằng thứ ba ở phía sau. Lút-vin bị bắt rồi! Phơ-răng-xoa có trông thấy không? Mà nếu thấy thì tại sao anh không xông vào cứu cơ chứ?

Mô-níc bước về phía trước và vấp phải một cái nhìn cảnh cáo nghiêm khắc. Mấy tên Giét-ta-pô dẫn Lút-vin đi mất hút vào một cửa phụ. Mô-níc chỉ còn đủ sức để tự nén lòng khỏi kêu lên và khỏi run bần bật khi chúng đưa Lút-vin qua mặt nàng. Trưóc mắt nàng mọi vật đều quay cuồng. Nàng tựa người vào bức vách của quán sách cho khỏi ngã. - Về nhà đi và đừng giở trò dại dột ra đây! - Hình như từ xa vẳng lại tiếng thì thầm giận dữ của Phơ-răng-xoa. Mô-níc quay ra và thẫn thờ bước đi. Đến khách sạn, Phơ-răng-xoa mới đuổi kịp nàng. - Anh vào cổng sau nhé - Phơ-răng-xoa chạy đi và khuất sau cửa lớn. Sự việc vừa xảy ra như một giấc mơ khủng khiếp đối với Mô-níc. Nàng sẽ bước vào phòng riêng, vào cái pháo đài bé nhỏ của nàng, và ảo ảnh ghê rợn chắc sẽ biến mất hết. Không, đây là sự thật, Phơ-răng-xoa đang ngồi trên ghế, mặt anh tái nhợt, nhớn nhác. - Anh Phơ-răng-xoa, chúng ta có thể giải thoát cho chị Lút- vin được không? Vì chúng ta cũng khá đông cơ mà. Cứ lọt vào sở Giét-ta-pô, đánh tháo cho chị ấy! Phơ-răng-xoa mỉm cười chua chát: - Chính anh đến đây để dặn trước em điều đó đấy: Không được để lộ cái gì ra trong khóe mắt, trong thái độ, trong dáng điệu! Việc bắt Lút-vin có thể là đột ngột, nhưng chưa chắc chúng đã mò đúng dấu vết. cần phải luôn luôn sẵn sàng. Em hãy xem lại tất cả giấy má, đồ đạc đi. Nên nhớ rằng mỗi một chi tiết nhỏ nhặt đều có thể dẫn đến những hậu quả vô cùng tai hại đấy nhé. Em đã huỷ vé tàu đi Bông-vin chưa? Dốc hết mọi thứ trong ví ra và kiểm tra lại lần nữa đi. Bây giờ làm thế nào để tìm anh: Em đã biết sau này chúng ta sẽ giữ mối liên lạc với nhau qua người chào hàng của một cửa hiệu tạp hóa. Nếu chúng tóm cả anh thì người chào hàng kia sẽ biết đường ĩôi để tiếp tục hoạt động, anh sẽ giao chỉ thị lại cho anh ta. Còn đối với em, bọn Giét-ta-pô chỉ có hai lý do để buộc tội: việc đi Bông-vin và những cuộc gặp gỡ giữa em với anh. Những điều gặp gỡ với anh là điều tự nhiên thôi vi anh là chồng chưa cưới của em. Còn chuyến đi Bông-vin thì... À, em có thể vin vào anh, em bảo: vì ánh hãy ghen bóng ghen gió nên em bực mình bỏ đi Bông-vin để hẹn hò với Hen-rích. Chắc chắn Hen-rích cũng đồng ý nhận lấy điều đó. Theo anh thì Hen-rích là một người tốt bụng. Nhưng trước hết cần phải giữ bình tĩnh! Hãy nằm xuống nghỉ đi, và quên hết mọi việc vừa xảy ra, Mô-níc nhé! - Nhưng còn bọn mật thám đang hành hạ chị Lút-vin! - Chúng có thể hành hạ Lút-vin, hành hạ anh, em, và bất cứ một ai. Nhưng chúng không thể giết chết hết mọi người. Và chúng ta đã biết rằng chúng ta đang đi trên con đường như thế nào, đúng không, hở em? Nhưng dù sao anh vẫn phải đề phòng bất trắc. Anh tin rằng mọi việc sẽ tốt lành. Và anh sẽ về đây dự lễ cưới của em, anh sẽ khiêu vũ nữa. Mô-níc ôm lấy Phơ-răng-xoa và hôn anh. - Em cũng phải đề phòng bất trắc. Anh đã vì em mà làm tất cả. Và... và em mong anh hiểu rằng anh có thể đặt mọi hy vọng vào em! - Anh hiểu... - Giọng Phơ-răng-xoa run run vì cảm động. Nhưng khi Mô-níc còn lại một mình, thì lòng dũng cảm của nàng cũng biến mất. Trước mắt nàng lởn vởn nét mặt của Lút- vin, thân hình thon thắn của chị trong tấm áo choàng rực rỡ, và cạnh đó là những thằng Giét-ta-pô hung ác. Có thật là không thể cứu thoát nổi Lút-vin không, có thật là Lút-vin sẽ bị bàn tay của bọn tàn bạo giết hại không? Mô-níc cảm thấy lạnh buốt sau sống lưng. Không, không thể ngồi yên được, phải hành động ngay. Trước tiên phải huỷ hết thư từ, xem lại ảnh một lần nữa, kiểm soát các thứ trong ví. Đây là mấy chiếc trâm cài đầu bằng sừng mà nàng mua ở Bông-vin được gói lại trong mảnh giấy quảng cáo của hiệu tạp hóa. Phơ-răng-xoa nói đúng thật: mỗi một chi tiết nhỏ nhặt đều có thể dẫn đến những hậu quả vô cùng tai hại. Vé tàu đi Bông-vin thì Mô-níc đã thủ tiêu rồi. Mà nàng giấu giếm việc đó làm gì cơ chứ? Tất nhiên là người ta đã gặp nàng trên xe lửa rồi. Và phải trả lời thế nào, nếu chúng hỏi nàng đã ghé qua đâu? Trong phòng riêng của Hen-rích thôi. Vì gã gác cửa khách sạn ngắm nàng kỹ lắm, nên chắc chắn là gã hãy còn nhớ. Có thể sẽ vin vào Hen-rích. cần phải báo trước cho anh biết để anh đừng lộ ra là đã gặp Mô-níc và "bà chị họ" đi với nhau. Nàng sẽ không giải thích cho Hen-rích rõ nguyên nhân mà chỉ nói giản đơn là "bà chị họ" đã bị bắt khi chị đi xe lửa đến thăm Mô-níc,và đó chỉ là một sự nhầm lẫn... Và vấn đề sẽ ra sao, nếu nàng nhờ Hen- rích hỏi tên Mi-le về tin tức của Lút-vin? Đó chỉ là chuyện tự nhiên, vì số phận của người chị họ khiến nàng phải lo lắng...

Như một cơn gió lốc, Mô-níc đâm bổ ra nhà ngoài, cắm cổ chạy lên gác hai, dừng lại trước căn phòng của Hen-rích, và đánh bạo gõ cửa. - Việc gì thế, cô Mô-níc? Sao mặt mày tái nhợt, chân tay lại run lẩy bẩy thế kia. Thấy Mô-níc như vậy, mặt Hen-rích cũng biến sắc. Mô-níc không trả lời, ngã vật xuống ghế. Bàn tay nóng hổi của Hen- rích nắm chặt lấy mấy ngón tay giá lạnh của nàng. Hình như bàn tay rắn chắc đã truyền lại niềm tin cho nàng. Thật ra thì Hen-rích đã thấy mình có bổn phận giúp nàng để giải thoát cho Lút-vin rồi! - Anh Hen-rích, câu chuyện mà anh sắp nghe đây đáng lẽ tôi không có quyền nói ra với anh. Nhưng tôi đang ở trong tình trạng bế tắc. "Bà chị họ" mà anh đã gặp ở Bông-vin đã bị bắt rồi, ngay trên sân ga Xanh Rê-mi. Chị ấy đến gặp chúng ta... gặp tôi. Người ta sắp hành hạ chị ấy. Anh chớ hỏi vì sao và thế nào nhé! Giá mà đó là điều bí mật của riêng tôi thì tôi sẽ nói cho anh rõ. Nhưng tôi không thể nói được. Làm sao bây giờ? Anh có thể giúp tôi không? Hen-rích bóp mạnh bàn tay của Mô-níc đến nỗi nàng suýt bật kêu lên. - Tôi xin làm hết mọi việc mà mình có thể làm nổi, Mô-níc ạ. Và tôi sẽ không hỏi cô điều gì cả, ngoài cái điều sẽ giúp cô tiến hành công việc này. Nhưng... bọn Giét-ta-pô có nghi ngờ gì cô không đã? - Có, chúng có thể nghi ngờ cuộc gặp gỡ giữa tôi với "bà chị họ" nếu chúng đã biết được chuyên đi Bông-vin của tôi. - Chuyến đi của cô thì chúng nắm được rồi. Nhưng tôi đã lừa tên Mi-le để hắn tin là cô đi để gặp tôi, và dường như hắn cũng tin là thật thì phải. Mong cô tha cho cái lỗi nhận xằng ấy nhé. Nhưng Mi-le đã nghi chuyến đi của cô có dính líu tới việc du kích lật đổ đoàn xe lửa chở vũ khí, nên tôi phải... Mặt Mô-níc bỗng đỏ ửng. - Tôi hiểu anh lắm. Cảm ơn anh, Hen-rích! Nếu có chuyện gì tôi có thể bảo là tôi đã vào phòng riêng của anh có được không? - Nhất định là được. Nhưng trong lúc Cuốc báo cáo lại cho tôi lời dặn của Phen-ne thì cô không có mặt trong phòng tôi đấy nhé. Nhớ chưa?... Bây giờ đến chuyện "bà chị họ"... Chị ấy có thể làm liên lụy đến cô không? - Có chứ, vì chị ấy đến thăm tôi cơ mà. - Được, hiểu rồi... tên chị ấy là gì nhỉ? - Tôi cũng không biết chị ấy đến đây với tên gì nữa, nhưng... Mô-níc do dự giây lát - Hen-rích, tôi tin anh đấy, tên thật của chị ấy là Lút-vin. Nhưng nếu chị ấy mang tên khác thì anh phải quên ngay tên này đi nhé! - Có thể dựa vào cảm tình với mẹ cô mà tôi đặt vấn đề chú ý đến số phận cô cháu gái của bà không? - Không, chị Lút-vin không có họ hàng với chúng tôi đâu. - Thế mới rắc rối. Nhưng tôi vẫn cố lần đến mọi đầu mối. Dù chả dám tin rằng mình sẽ thành công. - Trời ơi chị ấy có thể bị hãm hại và không còn chút hy vọng nào nữa sao? Giá mà công việc chỉ liên quan đến mình tôi thôi, tôi sẽ tự mình đến sở Giét-ta-pô đấu tranh, đòi hỏi... - Cô không được hành động thế đâu, Mô-níc! Chúng ta hãy giao hẹn với nhau thế này nhé: Cô về nhà đi và cố mà đợi. Tuyệt đối không được đi đâu một bước đấy, ngay cả xuống tiệm ăn cũng không được. Tôi sẽ thử đi tìm hiểu xem tình hình của Lút-vin thế nào, rồi quay về báo cho cô biết ngay lập tức. Nhưng cô hãy cố nhẫn nại nhé, tôi với Mi-le dù sao cũng có ít nhiều quan hệ mật thiết, nên phải gặp hắn hơi lâu, và xong việc này thì có thể vừa vặn hết một buổi tối đấy. Đồng ý không nào? Mô-níc gật đầu ra vẻ bằng lòng rồi lặng lẽ chìa bàn tay mảnh dẻ, hơi sù sì ra. Hen-rích cúi xuống áp sát má vào bàn tay. - Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể và cả những cái không thể làm được nữa, cốt sao cho mấy ngón tay bé nhỏ này khỏi phải run lên vì lo sợ? Mô-níc đi rồi, Hen-rích liền gọi Cuốc vào và bảo gã chạy xuống chỗ bà Tác-van đặt trước sáu chai cô-nhắc, một tí chanh và đường để mang theo. - Thưa Thượng úy, thầy trò ta sắp đi đâu đấy ạ? - Tớ đi một mình thôi. Bây giờ tớ chợp mắt một lát, vì trong người thấy hơi khó chịu. Nếu bọn lính kéo ra đây mà không có chuyện gì lôi thôi thì đừng đánh, thức tớ trước tám giờ nhé. Khi tớ đi rồi, cậu có thể đến trại lính, tớ về muộn đấy. - Xin tuân lệnh! Hen-rích đi ngủ, mong sao gần tối đầu óc mình sẽ tỉnh táo hơn, nhưng anh không thể nào chợp mắt được. Anh lo cho Mô- níc nên chẳng buồn ngủ nữa.

"Mình có quyền làm việc này không? Anh lại tự hỏi lòng mình như vậy không biết đã bao nhiêu lần rồi. Sau vụ gài mìn ở Bông-vin, Hen-rích đã nhận được chỉ thị dặn anh không nên làm liều. Thế mà bây giờ anh toan cưỡng lại mệnh lệnh ấy hay sao? Nhưng có phải chỉ nên hành động theo mệnh lệnh mà thôi đâu? Chính anh cũng thừa biết rằng: anh mà càng lâu bị lộ thì anh càng làm lợi cho Tổ quốc được nhiều hơn, nhiều vô kể, nhiều hơn bất cứ người nào khác, vì Nam tước Hen-rích đã hoàn toàn chiếm được lòng tin của kẻ thù. Chỉ trong trường hợp vạn bất đắc dĩ anh mới phải đi vào con đường liều mạng. Nhưng dửng dưng sao được khi mối nguy cơ đang treo trên đầu những người chính trực! Vì nếu Lút-vin không chịu nổi tra tấn và thú nhận là cô ta đến thăm Mô-níc... đúng cô Mô-níc mà Mi-le đã nghi ngờ thì... Hen-rích cảm thấy như toàn thân anh bị tê dại trước ý nghĩ: Mô-níc có thể sa vào nanh vuốt bọn Giét-ta-pô. Không, anh không để cho tấn bi kịch ấy xảy ra. Hơn nữa, chính anh đã đưa nàng vào con đường này cơ mà. Giá anh không bảo cho nàng biết tin chuyến xe lửa chở vũ khí, thì nàng đâu có đi Bông-vin, đâu có gặp "bà chị họ", và bây giờ có phải mọi việc đều êm đẹp không. Nhưng vì anh muốn rằng số vũ khí sẽ lọt vào tay du kích, và chỉ có qua Mô-níc anh mới báo được tin đó cho du kích thôi. Mà nếu thế thì... Hen-rích nhảy phắt ra khỏi giường. Phải! Sao anh lại không nghĩ đến điều này ngay lập tức! Nguồn tin độc nhất là Hen-rích, từ đó mà Mô-níc mới có thể biết được chuyến xe lửa kia chứ! Ngay sau khi Mô-níc bị bắt thì anh cần phải cung khai chính thức, và lúc ấy anh sẽ bị mất đứt tín nhiệm, mọi người sẽ bắt đầu chú ý theo dõi tất cả những hành vi của anh hơn. Và anh nhất định không tránh khỏi bại lộ. Có lẽ, đây là lần đầu tiên trong đời, Hen-rích cảm thấy vui mừng vì nguy hiểm đang đe doạ bản thân anh. Vậy anh phải can thiệp vào để giải thoát cho Lút-vin! Đúng tám giờ tối, Cuốc gõ cửa. Hen-rích đã chỉnh tề từ bao giờ, tưởng chừng như anh sắp đi dự tiệc. Biết chắc trên xe đã xếp sẵn rượu cô-nhắc, anh liền ngồi vào chỗ tay lái và chỉ một loáng đã tới sân biệt thự của Mi-le. Bọn lính gác cho xe vào thẳng, ngay đến giấy tờ cũng không cần xem qua vì chúng đinh ninh rằng thượng úy là người của chúng. Hôm nay trong phòng riêng không phải chỉ có một mình Mi-le: một sĩ quan trẻ, rất đẹp trai, vận quân phục trung úy đang ngồi đối diện với hắn. - Làm quen nhau đi, ông Hen-rích thân mến, đây là ông chỉ huy phó SS, trung úy Dô-ghen, vừa đi phép về. Tôi đã nói chuyện ông ấy cho ông nghe cả rồi. - Và, tôi cần thêm là nói rất nhiều điều tốt. Tiếc rằng trước đây tôi chưa có dịp được gặp ông, ông Dô-ghen ạ. Hai bên má hồng hồng của trung úy, vụt ửng lên như má của các thiếu nữ. Với món tóc vàng uốn quăn, đôi mắt bồ câu mỏ to và cái mồm mủm mỉm y như của trẻ con, nhìn chung gã giống con gái hơn là con trai; chỉ có cái cằm nhọn hoắt và quá dài phá mất hết nét cân đối toàn diện và làm cho bộ mặt gã, dù có đẹp, cũng trở thành khó coi. - Ngọn gió lành nào đã đưa vị khách quý đến với chúng tôi vậy? - Mi-le bô bô cái mồm, hai tay nắm chặt lấy tay Hen-rich - Không đâu, chắc là ý định cầu may đã xui ông ghé qua đây thôi chứ gì? - Tôi quen cái lệ lân la tới nhà bè bạn hàng ngày rồi, cùng lắm thì cách một ngày, nhưng hôm nay đã là ngày thứ ba không gặp ông ngay cả lúc ăn trưa ỏ câu lạc bộ nữa. Thế là chứng tỏ ông rất hờ hững với cái khác thường của tôi. - Nam tước yêu quý ơi, ông lại giận tôi rồi! Ông đã biết tôi đối với ông như thế nào rồi cơ mà. Nhưng công việc của tôi đang bù đầu ra đầy! Thật là tôi phờ cả râu, chẳng có thời giờ đi đên đâu nữa. - Thế nghĩa là tôi đang quấy rầy ông chứ gì?- Gương mặt Hen-rích lộ rõ vẻ thất vọng - Vậy mà tôi cứ hy vọng là chúng ta sẽ ngồi bên nhau, chuyện trò, nên tôi đã mang theo mấy chai cô-nhắc. - Nam tước thân mến! Chắc là tôi không nên nói thẳng điều này! Chúng ta là bạn bè với nhau, mà giữa tình bạn bè thì lễ nghi đều vứt hết. Ông Dô-ghen, đóng cửa lại đi và ông cho phép tôi sống cảnh thần tiên một chốc vậy. Này, những chai nưóc thánh kia ông để ở đâu? - Trên xe ấy. Ông cho người mang vào đi, và nhớ bảo lấy cả gói chanh và đường nữa đấy...

- Ông tính toán chu đáo quá! Bây giờ tôi sẽ giao cho tên lính hầu... mà không, không tiện. Ông Dô-ghen, tự ông ra mang hết mọi thứ vào đây đi. Còn tôi sẽ chuẩn bị tất cả. Ông Hen-rích, vào trong này! Mi-le mở cánh cửa thông sang phòng bên cạnh vừa dùng làm phòng ngủ vừa dùng làm phòng ăn cho hắn trong những ngày hắn phải ở lại sở. Ngoài chiếc đi-văng rộng ra, trong đó còn kê thêm một cái bàn nhỏ và một tủ chè. - Chúng ta xoay xở lấy, không cần gọi lính hầu thế sẽ thân mật hơn - Mi-le vừa nói vừa bày cốc, đĩa lên bàn. - Không có người lạ thì tốt lắm, chắc là hôm nay tôi sẽ say. Chả mấy khi cá gặp nước, rồng gặp mây. - Biết làm sao bây giò, buồn chết người đi được. - Họ nhét mình vào cái đất đèo heo hút gió này! Chẳng có quái gì tiêu khiển cả. U tì lắm - Hen-rích than thở. Mi-le mỉm cười hoài nghi: - Thế còn đào Mô-níc đâu? Chán rồi à? - Ăn thua gì? Cũng như bọn con gái đứng đắn khác cô ấy nhìn vào chúng ta bằng con mắt nghiêm nghị, nghiêm hơn ý muốn của mình nhiều. Cô ta không hay lèm nhèm đâu, khó chơi lắm. Mà tôi cũng chả buồn để ý tán tỉnh làm gì nữa! Chắc ông chưa biết tôi đã có người yêu rồi, một ngày gần đây chúng tôi sẽ trao nhẫn cưới cho nhau đấy. Dô-ghen mang rượu vào đặt lên bàn. Mi-le hí hửng tán: - Thế thì cốc đầu tiên hôm nay tôi sẽ uống mừng người yêu của ông! Nhưng, ông Hen-rích này, Nam tước phu nhân tương lai là ai vậy? - Nàng Lô-ra Béc-gôn yêu quí1. - Con gái của thiếu tướng Béc-gôn ư?- Dô-ghen hỏi lại - Thật là một mĩ nhân - Đôi mắt bồ câu của Dô-ghen sáng lên, tưởng chừng như chính gã được cưới Lô-ra vậy. Mi-le chúc mừng Hen-rích một cách kính cẩn, đúng mực. Hắn nâng cao cốc: - Xin mừng cho Nam tước phu nhân tương lai - Nàng Lô-ra Phôn Gôn-rinh1! Cả ba cùng cạn chén thân mật. Hen-rích rót ngay thêm một lượt nữa. - Bây giờ thì tôi cầu chúa cho ông, ông Hen-rích, được chuyển sang bộ phận của chúng tôi vì ông và Thiếu tướng gắn bó nhau bằng hai thứ tình cảm, cho nên Thiếu tướng sẽ vì ông mà làm hết tất cả. Đó là lời nói của người bạn ông - một tay phản gián già dặn, đã biết ít nhiều mánh khóe để thăng quan tiến chức đấy! - Ông Mi-le nói đúng lắm - Dô-ghen phụ họa - Cứ tưởng tượng mà xem, chúng ta làm việc tay ba với nhau thì tuyệt lắm! - Tôi với ông Mi-le đã bàn đến việc đó rồi... thong thả tôi rót rượu thêm lượt nữa đã. Cốc mà khô thì còn gì chán bằng... Ấy, tôi với ông Mi-le đã bàn đến việc đó rồi, và tôi cũng có thổ lộ với ông ấy nỗi lo lắng của mình. Tôi sợ mình không đủ tài năng. Mà làm việc ở sở Giét-ta-pô thì đòi hỏi nhiều khả năng, tôi dám nói là tài hoa nữa cơ. - Đúng thế - Mi-le gật đầu ra vẻ đắc ý - Nhưng tôi nghĩ, khó mà tìm ra một sĩ quan toàn diện, tự nguyện nhận công tác trong sở của chúng tôi lắm. Ngoài ra, vì cha nuôi và là ông nhạc tương lai của ông có thể giúp ông được nhiều mặt. Đấy, xem như đại úy Lút của chúng tôi kia, đối với công việc này, ông ta là một người hoàn toàn xa lạ, ông ta còn lỏng tay quá... - Nam tước ạ, ông Mi-le khuyên ông như vậy đúng quá đấy! Tôi làm việc ở sở Giét-ta-pô đã ba năm nay, nhưng tôi không thể tưởng tượng được là tôi sẽ sống như thế nào, nếu trên điều động tôi sang công tác khác - Dô-ghen đã chếnh choáng hơi men, giọng nói lè nhè. Rượu cô-nhắc bắt đầu ngấm. Màu hồng hồng trên đôi má phình của Dô-ghen đã ngả màu sẫm hơn, cặp mắt bồ câu sắc xanh lơ, trở nên đục ngầu, Mi-le còn tỉnh táo hơn, nhưng hắn cũng phải cởi tung cổ áo ra và dùng khăn tay lau cái trán mướt mồ hôi. Hắn khoe: - Ông Dô-ghen thật là một viên dự thẩm thiên tài. Ông ta có thể hỏi cung từ sáng đến chiều, và mọi vấn đề đều tuôn ra tuồn tuột. Ông ta là một thi sĩ hỏi cung, nếu có thể gọi được như thế. - Nhưng thi sĩ cần có cảm hứng, mà như người ta thường nói, có phải lúc nào cũng hứng được đâu. - Ồ, thế thì ông chưa hiểu cái cảm giác làm việc của chúng tôi rồi, khoái lắm! Chính nó đẻ ra cảm hứng đấy! Nó làm tôi say sưa, như thứ cô-nhắc này vậy. Không, tôi nói bậy đấy! Có thể nào so sánh sự say sưa thông thường với khoái lạc tinh vi do cảm giác về quyền lực ưu thế của mình đối với con người được? Giả vờ ngây thơ, độ lượng, làm cho kẻ bị tra khảo cảm thấy họ đã vượt ra được khỏi cạm bẫy rồi, và bất thình lình, bằng một quả đấm, đóng sập cửa bẫy xuống ngay trước mũi họ! Thỉnh thoảng lại thay đổi chiến lược; làm cho họ ngây người ra, đừng để họ kịp tỉnh lại, buộc họ quỳ gối trước mặt ta cầu khẩn kêu la, nâng tay lên hôn hít. Chà, những giây phút ấy thì quả thực tôi cảm thấy mình như một đấng siêu nhân!-----------------        1,2. Theo phong tục các nước châu Âu, người con gái khi chưa chồng thì mang họ của bố, nhưng sau khi lấy chồng thì phảr mang họ nhà chổng (ND)

- Con thú tóc vàng!- Mi-le cười hề hề. - Ôi, lạy chúa! Nó đã chữa cho người Đức chúng tôi khỏi cái tư tưởng duy tâm đấy. Vì danh nghĩa của đấng siêu nhân, hãy giết người đi, hàng trăm, hàng nghìn, hàng triệu người! Tại sao ông nhìn tôi như thế, Nam tước? Hà-hà-hà! Ông sợ sẽ vượt quá những nét phân biệt con người với đấng siêu nhân thì phải... Một hai lần hỏi cung thôi -, ông sẽ tin chắc điều đó không có gì là khó, nếu ông là người mang một tâm hồn quý tộc thực sự, chứ không phải một tâm hồn nô lệ đáng khinh! Dô-ghen càng say khướt. Mớ tóc vàng của gã bù rối, đôi mắt đỏ ngầu, mấy ngón tay búp măng run rẩy nắm chặt lại rồi lại từ từ xoè ra. Hen-rích cố nén mãi cho tên "quý tộc tâm hồn" này lảm nhảm trong cơn cuồng loạn. - Hen-rích, ông có chấp nhận lời đê nghị của tôi không đấy? - Mi-le phát ngấy câu chuyện không đầu đuôi của tên Dô-ghen say mềm, liền quay sang Hen-rích. - Tôi cần hỏi ý kiến ba tôi đã. Và nếu ba tôi đồng ý, thì tôi nghĩ rằng bộ ba chúng ta sẽ rỉ tai với tướng E-véc thì chắc là xong xuôi ngay. - Tôi tin thế nào ngài Thiếu tướng cũng tán thành, mà còn cầu mong nữa là đằng khác! Vậy chúng ta hãy cùng nhau cạn chén để chúc cho ông được sự đồng ý của Thiếu tướng! Và mong rằng một ngày gần đây chúng ta sẽ gặp Nam tước phu nhân Lô- ra Phôn Gôn-rinh tại Xanh Rê-mi này! - Mi-le nâng cốc. - Tôi e rằng diễm phúc đó không đến sớm với tôi như thế đâu! Chúng tôi giao hẹn đính hôn thì vào đầu tháng hai, đúng ngày sinh nhật của người yêu tôi. - Ông muốn thuyết phục để tôi tin là lúc nào ông cũng tỏ ra như đấng Ăng-tôn thiêng liêng đấy à? - Mi-le mỉm cười. - Lạy chúa, ông đừng hiểu lầm tôi như thế! Cần phải thật sự thiêng liêng để đứng vững trước bọn mỹ nữ. Nhưng vai trò của một người chồng chưa cưới buộc tôi phải thận trọng và, nói nhỏ với ông thôi đấy, phải che giấu những trò ấm ớ của mình đi! Mặc dù, thực ra, chẳng có gì để giấu cả: tại Xanh Rê-mi này, tôi bị bắt buộc phải cam chịu cái chế độ như thế... Dô-ghen nhoai người về phía Mi-le thì thầm câu gì vào tai hắn, hắn cười ngất. Bất thình lình Dô-ghen hỏi: - Ông có muốn tiêu khiển đôi chút không, đấng Ăng-tôn thiêng liêng? - Món ấy thì... - Ông Dô-ghen, ông đã hỏi cung xong con bé người Pháp từ Bông-vin đến rồi à? - Mới có giai đoạn thứ nhì thôi- Gã vừa nốc cạn vừa trả lòi. - Tôi không hiểu các ông muôn nói gì? - Ông Dô-ghen thực nghiệm phương pháp hỏi cung của ông ấy đấy mà. Phương pháp này có ba giai đoạn: Giai đoạn thứ nhất như ông đã được nghe rồi- tức là khảo bên trong, giai đoạn thứ nhì là khảo bên ngoài, và giai đoạn thứ ba - phốỉ hợp cả hai giai đoạn trước. - Thế cái việc khảo nghiệm của ông có mang lại kết quả gì không? Con bé đã khai ra chưa?- Hen-rích cảm thấy giọng mình hơi run, bèn dăng hắng. Dô-ghen nhăn mặt không vừa lòng. - Bây giờ thì chưa, nhưng điều đó không làm tôi phải lo lắng vì chúng tôi mới bắt tay vào giai đoạn thứ nhì thôi! Hôm nay... thế nào nhỉ, phải nói thế nào nhỉ? A ha? Hôm nay con bé chỉ mới trông thấy hoa thôi, rồi ngày mai nó sẽ nếm thử quả! Ông hãy tin rằng nó sẽ cảm thấy được vị ngon và ngay lập tức phải phun ra hết: đi gặp ai, với mục đích gì. - Nhưng nhỡ ra con bé không có tội thì sao? - Ông Hen-rích thân mến! -Mi-le xen vào - Ông là một đồng nghiệp tương lai của chúng tôi thì nên biết rằng: Kẻ nào ở sở Giét-ta-pô ra chỉ có thể sang bên kia thế giới hoặc rơi vào trại tập trung thôi. Trại tập trung thì gần đây không có, vì vậy chỉ còn lại một con đường: sang bên kia thế giới! Giá tôi ở vào địa vị ông Dô-ghen thì tôi đã ăn gỏi con bé rồi. Tôi lúc nào cũng giữ vững nguyên tắc này: Dân Pháp càng ít, càng bớt kẻ thù. Đúng vậy, tiếc là phải bỏ mất con bé, chẳng chấm mút gì được cả, nó đẹp tuyệt trần. - Một đứa con gái đẹp, vậy mà ông không cho tôi ngắm một tí! - Ông Dô-ghen, cho Nam tước giải trí đi! Dô-ghen lảo đảo ra khỏi phòng, mở cửa phòng giấy quát bảo tên trực ban: - Lôi cổ con Lút-vin lên đây! Hen-rích cảm thấy sự bối rối của mình lên đến tột bậc. Khối óc anh làm việc ráo riết: Giả vờ bị sắc đẹp phụ nữ làm mê hồn, gạ gẫm chúng bỏ hai người lại với nhau, rồi về sau thì tùy hoàn cảnh mà hành động... Nhưng hành động thế nào bây giờ? Giả vờ chạy trốn khỏi nơi này thì không được rồi. Gạ hai tên đầu trâu mặt ngựa kia cho chở Lút-vin đi dạo chơi với mình y như để tiêu khiển có được chăng? Cố nhiên, đó là lối thoát độc nhất. Nhưng phải làm cho chúng mềm người ra hơn nữa để chúng không thể nhớ được là chúng đang ở trong cái thế giới nào! Dô- ghen thì gần đến mức độ đó rồi, còn Mi-le... Hen-rích làm bộ lảo đảo, lấy cùi tay hất đổ ly rượu xuống bàn, rồi văng tục ầm ĩ và đòi mang cốc to đến để cả ba phải cùng uống cốc to. Chỉ có những sinh viên mồm còn hơi sữa mối uống cô-nhắc bằng loại cốc bé tí này. Chân Mi-le cũng đã xiêu vẹo, hắn mang đến ba chiếc cốc vại to tướng và đổ rượu gần đầy cốc. Dô-ghen nốc một hơi cạn. Mi-le cười hềnh hệch và cũng chỉ một loáng đã ừng ực dốc hết cốc rượu, nhưng hắn ho sặc sụa đến nỗi suýt ngạt thở. - Con khỉ, mọi vật cứ lộn tùng phèo trước mắt tôi thế này!- Mi rên ri và hai tay ôm chặt lấy đầu. - Còn trước mắt tôi toàn vòng tròn là vòng tròn - Hen-rích vờ say, cười sằng sặc. Biết chắc không đứa nào trông thấy, anh chẳng thèm nhấp nháp tí rượu nào mà cứ bí mật đổ nó xuống gậm bàn.

Có tiếng chân bước, rồi một thằng mang tiểu liên dẫn người thiếu phụ vào phòng. Trên người chị chỉ còn độc mỗi chiếc áo cánh rách mướp nên chị run lên vì lạnh. Một vết vạch rớm máu chạy từ vai trái qua ngang ngực. Thoạt trông thấy Dô-ghen, Lút-vin lùi về phía cửa, và toàn thân chị cứng đờ. Nhưng trên khuôn mặt rắn rỏi của chị không một thớ thịt nào run lên cả. Tinh thần điềm tĩnh đợi chết hiện rõ trong đôi mắt to màu hạt dẻ. Dô-ghen toan đứng dậy, nhưng gã lảo đảo ngã phịch xuống ghế. Cặp mắt đục ngầu của gã lờ đờ nhìn Lút-vin, rồi chợt long lên: - B...à...à... có thể ngồi được đấy! Tôi mời bà lên không phải để hỏi cung, mà... mà để dự một bữa tiệc tang. Bà hãy nhận lời đi, chúng tôi rất nhã nhặn và chiếu cố mới mời bà dự bữa tiệc tang của mình đấy. Lút-vin không nhúc nhích. Hình như chị không nghe lời nói của Dô-ghen, chị chẳng thèm nhìn những ngưòi đang có mặt trong gian phòng. - À, mày to gan nhỉ!- Dô-ghen lại toan đứng lên, gã bước tới, nhưng lại ngã xiêu ngã vẹo, và cùi tay của gã va phải góc tủ chè sắc cạnh. - Ô... ô... i... !- Gã the thé rên rỉ, và sắc mặt vốn đỏ ửng của gã tái nhợt đến nỗi hình như gã sắp ngất đi. Mi-le chạy đến gần và ôm lấy hai vai gã. - Tôi đã bảo với ông rồi - thịt mẹ nó đi cho rảnh! Lôi cổ nó ra ngoài vực ấy! - Rồi Mi-le bẻ ngón tay kêu răng rắc giả làm tiếng súng nổ. - Đúng, đúng, lôi ra vực, lôi ra vực, lôi ra vực! - Dô-ghen đấm tay xuống bàn và gào lên. Mi-le chếnh choáng đi sang phòng giấy và một phút sau quay vào, tay cầm cuốn sổ. - Sổ danh sách đây, ký vào! Dô-ghen nhanh nhẹn rút lấy bút máy rồi cúi xuống quyển sổ. Hen-rích trông thấy hắn viết bên cạnh tên Lút-vin: "Ra lệnh chấp hành bản phán quyết - Dô-ghen". - Ông Mi-le!- Hen-rích vỗ vai Mi-le - Có thể gặp riêng ông một chút được không? Mi-le và Hen-rích rời xa chiếc bàn một quãng. - Tôi yêu cầu ông một việc nhỏ thôi. Mi-le, ông để tôi thi hành bản phán quyết này cho! Dô-ghen của ông không đủ khả năng làm cái trò đó đâu. Mà thú thật với ông, con bé làm tôi mê mẩn cả tâm thần... ông hiểu tôi chứ? - A, đấng Ăng-tôn thiêng liêng không đứng vững nổi trước mồi ngon rồi! Mòi cậu! Cứ thưởng thức đến bao giờ cũng được!- Mi-le đổi giọng xưng hô cậu cậu tớ tớ - Cậu muốn ở tại đây hay thích mang cô ả về phòng riêng đấy? Này, nhớ đừng hở ra cho ai biết nhé! - Cậu cứ yên trí, mình có cả chìa khóa cửa sau đây rồi. - Cố gói ghém mà giải quyết xong trước sáng đi nhé! Dô-ghen, ông chỉ Nam tước địa điểm hành hình của ông đi! Gớm đã ngủ lăn ra rồi! Thôi, thế tớ hướng dẫn cho cậu vậy. Từ trong phố nhỏ của chúng mình có một đường chạy thẳng lên núi cao, phía trên dòng suối. Cậu đặt con bé trên bờ vực thẳm, rồi bắn hoặc đẩy nó xuống, có ma nào biết được ai bị thả xuống dòng suối này, nước sẽ cuốn xác về tít tận phương Nam thế là yên chuyện... - Hiểu rồi. Thôi, cậu cho người đưa tiên nữ ra ô-tô đi và bảo lấy cái gì quấn nó lại. Mặc cho tên xạ thủ tiểu liên kia muốn xoay con bé ra ra sao thì xoay, mình vối cậu làm thêm cốc nữa đã. Nào cậu rót đi, tay mình run lên bần bật rồi đây này... đúng là chưa quen. - Ổ, lần đầu tiên ai mà chả thế!- Mi-le xoa vai Hen-rích ra điều kẻ cả - Không việc gì, rồi sẽ quen dần! Đã ba giờ khuya, trong khách sạn mọi người đang yên giấc. Hen-rích bí mật mang Lút-vin về phòng riêng của mình. Suốt dọc đường chị im lặng và khi trèo lên bậc thang, như một người nằm ngủ bị bóng đè, chị chẳng nhìn xuống chân, mà cũng chẳng đưa tay lên vịn lan can. Khi vào đến phòng rồi, tựa hồ như chị mới tỉnh giấc. Suốt cả buổi tối, lần đầu tiên Hen-rích được nghe tiếng chị nói. - Thằng đểu giả!- Lút-vin thét lên - Mày còn ghê tởm hơn một tên quỷ sa-tăng! Bị kiệt sức vì tiếng thét giận dữ và căm hờn, Lút-vin loạng choạng, nhưng khi Hen-rích tiến lại gần để đỡ chị ngồi xuống, chị liền đấm anh văng ra bằng một sức mạnh bất ngờ. - Đừng đến gần tao, tao không để mày làm nhục khi tao còn sống. - Được rồi, tôi không đến gần nữa. Nhưng chị ngồi xuống đi, Lút-vin! Tôi sẽ gọi cô Mô-níc đến đây ngay bây giờ và cô ấy... - Tao không biết Mô-níc nào hết! - ... và cô ấy sẽ nói cho chị rõ mọi việc. - Đã bảo tao không biết cô Mô-níc nào hết kia mà! - Thế thì tôi nhắc lại cho chị nhớ: Đó là người con gái đã truyền cho chị cái tin về chuyến xe lửa ở Bông-vin và ngày hôm nay chính cô ấy đã ra đón "bà chị họ" của mình trên sân ga. - Tao chẳng quen biết ai ở cái đất này cả, và cũng chẳng ai ra đón tao cả. - Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ kiểm tra vậy... Hen-rích đến bên máy điện thoại và quay số. Rõ ràng có người đang đợi tiếng chuông reo, vì ngay tức khắc ống nghe được nhấc lên. - Mô-níc, đề nghị cô sang phòng riêng tôi ngay bây giờ. Nghe giọng nói bình tĩnh của Hen-rích, lập tức đôi mắt Lút-vin như bị một màn xương mù che phủ, và chị cảm thấy mình đang rơi xuống vực thẳm.

Nguyên tác: И один в поле воин (1957)  Một mình trên chiến trường vẫn là chiến sĩ - Người dịch: Trọng Phan - Hà Bắc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yuri Dold-mikhajlik

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.