Mùng 10 tháng 3
Điện thoại tôi rung lên sau tiết ba, và đó là Finch. Anh bảo đang đợi tôi bên ngoài, gần bờ sông. Anh muốn lái xe xuống phía Nam tới Evansville để xem tổ hợp Nhà Tổ chim, là những túp lều bện bằng cây non do một nghệ sĩ Indiana thực hiện. Chúng thực sự giống như những tổ Chim cho con người, với các cửa sổ và cửa ra vào. Finch muốn xem liệu có còn ngôi nhà nào sót lại không. Khi chúng tôi tới đó, chúng tôi có thể vượt qua biên giới với bang Kentucky và chụp ảnh hai đứa, một chân ở Kentucky, một chân ở Indiana.
Tôi nói, “Không phải sông Ohio chạy dọc biên giới hai bang ư? Vậy chúng ta phải đứng trên một cây cầu…”
Nhưng anh cứ nói tiếp như thể không nghe thấy tôi. “Thực ra, chúng ta nên làm thế ở cả bang Illinois, Michigan và Ohio.”
“Tại sao giờ này anh không ở trên lớp?” Tôi đang cài một bông hoa của anh trên tóc.
“Anh bị đuổi học rồi. Vừa từ trường ra đây.”
“Bị đuổi học?”
“Đi nào. Anh đang muốn lãng phí xăng và ánh sáng ban ngày.”
“Mất bốn giờ để đến Evansville đó, Finch. Đến lúc chúng ta tới nơi, trời đã tối rồi.”
“Nếu chúng ta đi ngay bây giờ thì không đâu. Thôi nào, thôi nào, đi ra đây đi. Chúng ta có thể ngủ ở đó. Anh nói rất nhanh, như thể tất cả mọi thứ phụ thuộc vào việc chúng tôi nhìn ngắm mấy ngôi nhà hình tổ chim. Khi tôi hỏi anh chuyện gì đã xảy ra, anh chỉ nói anh sẽ kể tôi sau, nhưng anh cần phải đi bây giờ, càng sớm càng tốt.
“Bây giờ là một ngày thứ Ba giữa mùa đông. Chúng ta sẽ không ngủ trong nhà tổ chim. Chúng ta có thể đi vào thứ Bảy. Nếu anh chờ đến hết giờ học, chúng ta có thể đi đâu đó gần hơn thay vì đến biên giới Indiana -Kentucky.”
“Em biết không? Sao chúng ta không quên chuyện đó đi nhỉ? Sao anh không đi một mình nhỉ? Anh nghĩ dù sao anh cũng nên đi một mình thì hơn.” Qua điện thoại, giọng anh nghe trống rỗng, và rồi anh dập điện thoại.
Tôi vẫn đang nhìn chằm chằm vào điện thoại khi Ryan đi qua với Suze Haines. “Mọi việc ổn chứ?” anh hỏi.
“Mọi việc đều ổn,” tôi trả lời, tự hỏi điều quái quỷ gì vừa xảy ra.