Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 94 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“… Và Đong Đưa, Như Chơi Búp Bê”.

❊ ❊ ❊

Dima Sufrankov - 5 tuổi

Hiện là kỹ sư cơ khí

Trước kia tôi chỉ sợ chuột. Còn khi ấy đột nhiên có biết bao nỗi sợ hãi vây lấy. Hàng ngàn nỗi sợ…

Từ “chiến tranh” trong nhận thức non trẻ của tôi không đáng sợ bằng từ “máy bay”. “Máy bay!” - và ngay lập tức mẹ lôi chúng tôi ra khỏi lò sưởi. Mà chúng tôi thì lại sợ bò ra khỏi đó, sợ phải ra khỏi nhà, cho nên cứ bà kéo được đứa này ra thì đứa khác lại bò trở vào. Mà chúng tôi có cả thảy năm đứa. Lại còn con mèo yêu quí.

Máy bay bắn xuống chúng tôi…

Với những đứa em nhỏ, mẹ địu chúng trên người bằng khăn, còn chúng tôi, những đứa lớn hơn thì tự chạy. Khi còn nhỏ, bạn sống trong một thế giới khác, bạn không nhìn từ trên cao, mà sống gần mặt đất. Ở đó, những chiếc máy bay trở nên đáng sợ hơn, những quả bom trở nên khủng khiếp hơn. Tôi nhớ chúng tôi đã ganh tị với loài bọ thế nào: Chúng nhỏ bé nên luôn có thể trốn vào đâu đó, hoặc chui xuống lòng đất. Tôi đã mơ thấy mình biến thành con thú hoang nào đó chạy vào rừng khi chết đi…

Máy bay bắn xuống chúng tôi…

Chị họ tôi, mười tuổi, bế em trai ba tuổi. Chị chạy, chạy mãi, và rồi ngã nhào vì kiệt sức. Cả hai nằm cả đêm trong tuyết, em chết cóng, còn chị sống sót. Người ta đào hố chôn em, nhưng chị không cho:

“Mishenka, đừng chết! Tại sao em lại chết?”

Chúng tôi chạy trốn quân Đức và sống trong đầm lầy. Trên những hòn đảo. Chúng tôi dựng những cái chòi và sống trong đó. Chòi là những chỗ ở tạm được quay kín bằng thân cây trơ trụi và chừa lỗ bên trên để thông khói, còn bên dưới là đất. Là nước. Đông lẫn hè chúng tôi đều sống ở đó. Chúng tôi ngủ trên những nhánh thông. Có lần chúng tôi cùng mẹ trở về làng vì muốn lấy thứ gì đó trong nhà. Nhưng trong làng đã đầy quân Đức. Chúng dồn tất cả những ai trở về vào trường học, bắt quỳ gối, rồi chĩa súng máy vào. Chúng tôi, bọn trẻ con, chỉ cao bằng cây súng máy.

Bỗng chúng tôi nghe thấy tiếng súng trong rừng. Bọn Đức nhốn nháo: “Du kích! Du kích!” - rồi lao ra ô tô, rời đi. Tất cả chúng tôi vội chạy trở vào rừng.

Sau chiến tranh tôi đâm ra sợ sắt. Dẫu chỉ là một một mẩu sắt nhỏ tôi cũng sợ nó sẽ phát nổ. Cô bé láng giềng mới ba tuổi hai tháng. Tôi còn nhớ mẹ em đã nhắc đi nhắc lại trên quan tài con mình: “Nó mới ba tuổi hai tháng, mới ba tuổi hai tháng…”. Em tìm thấy “quả chanh sắt”, và đong đưa như chơi búp bê. Em quấn nó trong tấm áo cũ và cứ thế đong đưa. Quả lựu đạn nhỏ như món đồ chơi, chỉ hơi nặng một tí. Mẹ em chạy ra, nhưng không kịp…

Sau chiến tranh, làng Starye Golovchitsy thuộc huyện Petrikov của chúng tôi còn phải chôn trẻ em thêm hai năm nữa. Sắt thép vương vãi khắp nơi. Những chiếc xe tăng đen đúa, những cỗ thiết xa vận. Những mảnh bom, mìn. Mà trẻ con chúng tôi đâu có đồ chơi. Sau đó người ta mới bắt đầu thu nhặt và chuyển chúng tới các nhà máy. Mẹ giải thích, từ những mẩu sắt đó người ta lại đúc ra máy kéo, máy may… Tôi không dám lại gần những chiếc máy kéo mới, tôi đợi nó phát nổ. Và nó sẽ đen kịt lại, như xe tăng.

Tôi biết, nó làm từ loại sắt nào…

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.