Grace phóng xe với tốc độ nhanh nhất có thể giữa luồng giao thông trong lúc phòng điều hành đang gửi cho cô thông tin qua Frankie. Nhưng giọng nói của cậu ta đã bị át đi bởi nhịp đập của trái tim cô.
Cô phải đến đó kịp lúc.
Cô không muốn lương tâm mình phải cắn rứt khi đã để Teagan phải chết dù vẫn có khả năng cứu được cô bé.
“Tất cả các đơn vị chú ý,” một giọng nói vang lên trên radio. “Đã có nhiều cuộc gọi báo cáo về một người phụ nữ mang theo dao tại công viên Victoria. Nghi phạm có các đặc điểm trùng khớp với Elizabeth Shelby, người cũng được biết tới dưới tên Beth Whiston và đang bị truy nã vì có liên quan tới vụ bắt cóc Teagan Cole, mười sáu tuổi.”
“Dẫn đường đi, Frankie!” Grace hét lên, mắt vẫn nhìn thẳng.
Tại Smallthorne, cô rẽ qua ba vòng xuyên để tới đường High Lane. Cô vượt qua thêm vài con phố nữa trước khi rẽ vào đường Greenbank. Phía bên phải là công viên Tunstall, gần như nằm ở trung tâm thành phố, vẫn còn cách vài phút lái xe.
“Chúng ta sẽ tới trễ mất,” cô kêu lên, hạ tốc độ để đi qua một gờ giảm tốc. “Cậu có thể xác định vị trí của tháp đồng hồ trong công viên không?”
“Không cần, nó ở ngay lối vào thôi.”
Khi rẽ vào đường Victoria Park, Grace thấy nó hiện ra. Bất chấp sự điên rồ của tình huống hiện tại, trong tâm trí cô chợt vụt qua một điều mà mẹ đã nói hồi cô còn bé. Tòa tháp đó đã được đặt theo tên của William Adams, một thương gia nổi tiếng trong vùng, và được khởi công vào năm 1907.
Nó nằm cách cổng công viên chỉ khoảng một trăm mét. Nhìn từ bên ngoài, trông nó thật táo bạo và uy nghiêm, nằm trong một thảm cỏ hình tam giác được vây quanh bởi hàng rào, nhưng cô không có thời gian để chiêm ngưỡng sự thanh lịch của nó khi tháp đồng hồ lờ mờ hiện ra trước mắt họ.
Cô phanh rít lên bên ngoài cổng và họ lao ra khỏi xe trước khi chạy qua lối vào, dọc theo con đường chính.
Teagan suýt vấp ngã khi bị Lizzie lôi về phía tháp đồng hồ. Lizzie giữ lấy tay cô, giúp cô đứng vững. “Đi đứng cho cẩn thận,” ả cáu bẳn, tiếp tục kéo cô đi.
Teagan lại nghĩ về việc liệu Grace sẽ làm gì. Liệu cô ấy có nói chuyện với Lizzie cho đến khi người giúp đỡ tới hay không? Cô liếc nhìn thật nhanh ra sau. Người đàn ông bị chửi mắng vừa nãy vẫn đang cầm điện thoại trên tay.
“Làm ơn,” cô thử điều đầu tiên nảy ra trong đầu. “Tôi sẽ không nói gì đâu nếu chị để tôi đi.”
Lizzie cười. “Mày sẽ không nói với ai rằng hôm nay tao đã giết hai người ư?”
Điều đó khiến Teagan dừng bước và bắt đầu khóc thút thít.
“Mày muốn biết Joel đâu rồi à?” Lizzie nói thêm. “À, tao đã để nó nằm chết trên sàn bếp nhà mày đó.”
“C… Cái gì?” Teagan ấp úng. Lizzie hẳn đang nói dối. Cô chẳng thấy gì cả, nhưng nghĩ lại thì khi đó cô đã bị đẩy ra khỏi phòng. Nhìn con dao trên tay Lizzie, cô buộc phải cho rằng ả đang nói thật. Và người còn lại mà ả đã giết là ai?
Họ đã leo lên tới bậc thang trên cùng, tháp đồng hồ đã ở ngay trước mắt.
“Nó khá được, mày cũng biết đấy.” Lizzie đẩy cô vào lớp tường bao. “Dù vậy, cuối cùng nó cũng phải mất mạng, bởi vì nó đã bất cẩn. Nó đã không thực hiện mọi thứ chính xác. Nó đã dẫn cảnh sát tới chỗ tao, nên tao buộc phải kết liễu nó.”
Teagan co rúm lại khi gương mặt Lizzie chỉ còn cách cô vài inch và cô quay mặt đi, cụp mắt xuống. Nhưng Lizzie lại túm lấy cằm để bắt cô phải nhìn ả.
“Mày không bao giờ nghĩ nó lại bạo lực đến vậy, phải không?” Lizzie mỉa mai. “Tao phải thừa nhận, điều đó khiến nó trở nên thật quyến rũ, chẳng ai có thể đoán nổi. Nhưng nó thực sự có phần tăm tối. Nó đã che giấu điều đó quá tốt. Thật vui khi có một kẻ luôn xu nịnh mình. Tao đã chọn lựa chúng, mày biết đấy, những linh hồn lạc lối đó.”
Teagan không nói gì, quá sợ hãi để có thể mở miệng, dù cô có vài điều muốn nói. Qua giọng nói của Lizzie, có thể thấy ả rất thích thú với việc kể cho cô nghe về những gì mình đã làm. Ả có vẻ chẳng hề quan tâm tới những người mình đã làm tổn thương.
Cô bắt đầu cảm thấy cơ hội trốn thoát đang dần biến mất. Nhưng cô sẽ không bỏ cuộc, bởi cô biết Grace cũng sẽ làm như vậy.
“Cô sẽ không thắng được đâu,” cô nói với ả. “Grace sẽ tìm thấy tôi và cô sẽ bị bắt và…”
“Tao phải tới được con số năm! Mày không hiểu sao?”
Teagan la lên.
“Im lặng đi!” Lizzie vung tay tát vào mặt cô.
Teagan lại òa khóc. Với đôi tay vẫn đang bị trói chặt, cô không có cách nào để có thể tự cứu mình.
Cô thực sự sẽ chết.