Đời Công Chức

Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi là Phó phòng chống khủng bố công an tỉnh - Vương Triều Quyền

❊ ❊ ❊

Số phận của tôi rất giống như số phận của Harry – nhân vật chính trong bộ phim Lời nói dối chân thật, là vì đều sống trong một thế giới của sự nói dối. Ngoài tổ chức ra, không được nói thật đối với bất cứ ai, kể cả vợ mình. Nếu như tôi không lựa chọn cái ngành thần thánh mà thần bí, một ngành đầy gian khổ, khiêu chiến và nguy hiểm này, có lẽ bây giờ đã trở thành một giáo sư nổi tiếng trong nghề dạy học ngoại ngữ. Dù làm việc ở chính quyền cũng không chỉ dừng mãi ở chức Phó chủ nhiệm thành viên khoa học, đến nỗi vợ cũng coi thường. Nhưng tôi yêu nồng cháy cái nghề thánh thần mà thần bí này, bởi tôi yêu Tổ quốc của mình, như ngày nay, tất cả những gì tôi có, đều thuộc về sự nghiệp này. Chính nghề này đã khiến tôi trở thành một tay “vô gian đạo” thực thụ.

Do yêu cầu an ninh quốc gia, trong thời gian rất dài, Harry không cho vợ mình biết về thân phận thực của mình, mà cải trang thành một người bình thường. Cũng giống vậy, vì yêu cầu công tác chống khủng bố và cấm ma túy, tôi không hề cho Âu Bối Bối biết về thân phận thực của mình. Từ hồi đại học, tôi đã được Cục an ninh quốc gia tuyển chọn, trải qua bí mật tập luyện, vừa tốt nghiệp là tôi đã được phân công làm việc tại Cục chống khủng bố của Công an tỉnh Thanh Giang. Do yêu cầu đặc thù của công việc, tôi không được công khai làm việc tại đơn vị, mà bị điều đến làm việc tại Cục xúc tiến thương mại, nhiệm vụ của tôi là “nằm vùng” cạnh Chủ nhiệm văn phòng Ninh Trí Viễn, đó là người của tổ chức khủng bố quốc tế ở Đông Châu, biệt hiệu “Ưng trọc”. Tổ chức khủng bố này chủ yếu thông qua việc buôn ma túy để thu gom vốn cho hoạt động khủng bố, nó không những thành lập các đường dây vận chuyển ma túy, mà còn hình thành mạng lưới hoạt động khủng bố ở khu vực Đông Châu, đồng thời phát triển tới trung tâm các thành phố lớn. Nhiệm vụ của tôi là thông qua Ninh Trí Viễn lần ra đầu mối, điều tra rõ mạng lưới ở Đông Châu, lựa thời cơ thích hợp đánh sâu vào bên trong.

Ngẫm ra thì nhiệm vụ của tôi rất quang vinh mà cũng rất gian khổ. Trong giai đoạn bí mật rèn luyện, tôi đã có một niềm tin vững chắc và lời thề trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Đây là những năm tháng tôi đã đem hết tuổi xuân, trí tuệ, nhiệt huyết và gia đình, để cống hiến cho lời thề này. Lời thề ấy cũng hòa tan trong huyết quản và biến thành niềm tin và tín ngưỡng của tôi.

Việc chúng tôi cần phải làm, đã làm là phải được, “khó tránh có thể tránh”, “khó chịu đựng có thể chịu đựng”, “khó đi có thể đi”, “khó làm có thể làm”, bởi cuộc đấu tranh trên trận tuyến thầm lặng này, vĩnh viễn không người biết, vĩnh viễn là một sống một chết. Vì thế tôi không những có một niềm tin chính trị vững chắc, mà còn nắm vững những kỹ năng đặc biệt mà người bình thường không thể tưởng tượng ra, đồng thời phải vận dụng một cách thuần thục bao gồm cả quân sự, chính trị, ngôn ngữ, pháp luật, tâm lý học, xã giao... đặc biệt là “trinh sát thâm nhập” và “chống trinh sát thâm nhập” là hai mặt mạnh nhất của tôi. Trong thời gian huấn luyện, trọng điểm huấn luyện của tôi là trinh sát thành phố, trải qua bao nhiêu năm được tôi luyện trên mặt trận âm thầm, tôi đã trở thành một thanh kiếm xuất sắc và một lá chắn vững chắc của an ninh quốc gia, tôi vì thế mà kiêu hãnh, mà tự hào.

Phải biết rằng, tôi vô cùng mong muốn được đem những thành tích của mình nói cho vợ biết, muốn chia sẻ với cô ấy những niềm vui thắng lợi! Nhưng vì giữ vững lời thề với Tổ quốc, tôi nhất thiết phải giữ bí mật, nhất thiết phải giấu kín thân phận thật của mình, không sợ những áp lực hiểu lầm từ người thân và bạn bè, chẳng tiếc bất cứ thứ gì, bởi trong lòng tôi có một loạt những anh hùng lừng danh và anh hùng vô danh khích lệ tôi: Lý Khắc Nông, Phan Hán Niên, Tiền Tráng Phi, Hồ Bắc Phong, Hồng Hướng Huy, Thân Kiện, Trần Trung Kinh... Công trạng kiệt xuất lớn lao của họ phần lớn chôn vùi vào bóng tối của lịch sử, không ai biết tiếng tăm tin tức. Từ khi tôi trở thành một chiến sĩ vô danh của trận tuyến âm thầm, tôi cảm thấy mình giống như đang cùng những vị tiền bối tiến vào trong bóng tối. Dù ở tuyến đầu vì sự an toàn quốc gia, đấu tranh với địch kịch liệt, tàn khốc như thế nào, tôi vẫn luôn xác định mình là một anh hùng vô danh, từ trước khi gia nhập vào sự nghiệp bình thường nhưng vĩ đại này tôi đã chuẩn bị tinh thần và xác định tư tưởng một cách chín chắn.

Phải đối mặt với người vợ cao ngạo, luôn trách tôi bất lực, thực ra trong lòng tôi rất khó chịu nhưng cũng phải cười nhạt, còn cố ý giả vờ tỏ ra bộ dạng của kẻ nhu nhược. Thực ra tôi cũng trăm lần vạn lần tranh luận, nói: “Âu Bối Bối, không phải anh nhu nhược bất lực, anh cũng là người đàn ông chân chính. Em yêu anh thì cũng cần cảm nhận được bầu nhiệt huyết của anh, cần đón nhận sức hấp dẫn của anh, cần cảm nhận được sự nóng bỏng yêu thương của anh đối với em!” Vậy mà cô ấy thay đổi rồi, biến thành kẻ hám lợi, hư vinh. Chúng tôi đã từng nói lời thề nắm tay nhau đi suốt cuộc đời, đến tóc bạc răng long, vậy mà cô ấy đã bị tiền bạc và quyền lực mê hoặc, che mờ hai mắt. Xem ra đôi mắt to, long lanh như nước suối của cô ấy giờ đã không còn nhìn ánh mặt trời, biến thành tầm thường đến sượng mặt.

“Cái gì mê hoặc để đến mức em quên tình yêu của chúng ta, vợ yêu của anh, ma lực nào đã che kín mắt em, khiến em không nhìn thấy linh hồn của mình? Quay đầu lại đi, Bối Bối, trước mặt là vực sâu, em đã nhẫn tâm dứt bỏ người chồng của mình để mà đi! Không được, anh nhất định phải cứu em! Nhưng anh không thể, bởi cứu em thì bộc lộ thân phận thực của anh.” Về mặt này tôi rất khâm phục Harry, anh ta không những lợi dụng gian mưu thủ đoạn của mình để trinh sát hành tung của vợ mà còn được đồng nghiệp giúp đỡ giả danh cảnh sát đặc vụ, vờ yêu vợ của thằng cha đã “cắm sừng” cho mình, cùng “chơi trò mèo đuổi chuột” với vợ, nhưng đó chỉ là phim, dù có nguy hiểm kinh sợ đến đâu cũng không phải là thực tế cuộc sống. Đương nhiên tôi vẫn sử dụng được một cách của mình, bởi vì tôi nhất định phải tìm cho ra ai là kẻ đã “cắm sừng” mình.

Sau khi tôi và Âu Bối Bối kết hôn, hai chúng tôi rất mong có con nhưng không được, chúng tôi đến bệnh viện khám, bác sĩ bảo do tôi quá ít tinh trùng, nên vợ không thể có thai. Vì thế tôi uống biết bao nhiêu thuốc, nhưng vẫn không có kết quả. Việc này khiến tôi vô cùng đau khổ.

Dù có nằm mơ tôi cũng không ngờ được rằng vợ mình lại ngoại tình. Mọi người đều nói hôn nhân năm thứ bảy sẽ sinh ra nhàm chán, tôi chưa bao giờ tin vào điều đó, mà ngược lại tin vào nền tảng tình yêu vững chắc của bản thân, không ngờ cuối cùng nền tảng ấy lại hoàn toàn sụp đổ, theo cái cách thê thảm nhất.

Sớm biết, hôn nhân đối với tôi là một hố nước sâu đau khổ, thì khi bắt đầu dấn thân vào sự nghiệp, tôi đã dự định sống độc thân, làm một “hòa thượng không ăn hương hỏa của dân gian” rồi.

Nhưng dù sao tôi cũng không phải là sắt thép, khi biết kẻ dụ dỗ hại Âu Bối Bối lại chính là Phó Thị trưởng thường vụ Bành Quốc Lương, lúc đó tôi không dám chấp nhận sự thực, tôi chỉ muốn có cây thương đâm thẳng vào mặt loại súc sinh đó, nhưng tôi không thể, chức trách thần thánh yêu cầu nên tôi phải nuốt ngay “ngụm nước đắng” vào trong.

Hôm đó, Âu Bối Bối đi khám thai, tôi đau khổ không gì bằng, âm thầm bám theo cô ấy đến bệnh viện, hy vọng cô ấy cho tôi một lời giải thích. Nhưng cô ấy không giải thích gì cả, Âu Bối Bối là người dám làm dám chịu. Cho dù như thế, nếu cô ấy ý thức được lỗi sai của mình, can đảm quay đầu trở lại tôi cũng quyết định tha thứ. Ai bảo tôi bao nhiêu năm qua nợ cô ấy quá nhiều. “Phu quý thê vinh”, tôi chẳng có “phú” cho cô ấy, cũng không cho cô ấy được “vinh”, đến nỗi không cho cô ấy nổi một đứa con, cả thân phận thật cũng không cho cô ấy biết.

Ngày Âu Bối Bối phá thai là ngày tôi nhận chức Phó phòng công an chống khủng bố tỉnh Thanh Giang, hôm ấy còn là sinh nhật của tôi, đối với tôi, đó là ngày “song hỷ lâm môn”. Từ một trinh sát viên “nằm vùng” trở thành một Phó phòng công an chống khủng bố của tỉnh, trong cay đắng ngọt bùi, tự mình mình biết, tự mình mình hay. Trước đây tôi muốn lấy danh nghĩa sinh nhật, cùng Âu Bối Bối ăn mừng, cấp trên cũng đồng ý rồi, sau khi phá tan tập đoàn khủng bố, tôi sẽ rời khỏi Cục xúc tiến thương mại, trở về cơ quan, công khai là một phó Cục trưởng chống khủng bố của công an tỉnh. Lúc đó Âu Bối Bối biết chồng mình là một chiến sĩ chống khủng bố xuất sắc, anh hùng truy nã tội phạm ma túy, tôi tin rằng cô ấy sẽ kiêu hãnh vì những chiến tích của chồng... nhưng tất cả đều tan biến vì tờ phiếu xét nghiệm có thai.

Biết tin Bối Bối có thai, tôi đau khổ đến tột độ, đã chạy thục mạng trong đêm mưa ở cánh đồng hoang suốt hai tiếng đồng hồ, gào thét như một con sói điên, tôi biết tất cả không thể trở lại như trước được nữa.

Nửa tháng sau, Âu Bối Bối đặt đơn ly hôn trước mặt tôi, cùng lúc ấy, tôi đã điều tra ra Ưng trọc và nhân vật khủng bố số hai đang ở sòng bạc Bồ Kinh Ma Cao, cũng là nhân vật nổi tiếng, một trùm Ma-phi-a quốc tế. Tôi báo cáo tình hình với tổ chức, cấp trên ra lệnh cho tôi làm đơn từ chức, rời khỏi Cục xúc tiến thương mại, đến nhận nhiệm vụ Phó tổng giám đốc một Công ty xuất nhập khẩu tại Thâm Quyến, đồng thời lấy thân phận Phó tổng giám đốc để yểm trợ, bao vây khống chế khu sòng bạc Bồ Kinh, đợi cơ hội thích hợp sẽ “kéo lưới” tiến vào phá hủy triệt để hang ổ tập đoàn tội phạm quốc tế, đảm bảo an ninh quốc gia.

Không thể làm khác, tôi đành ngăn lệ ký vào đơn ly hôn, đau thương rời khỏi Đông Châu. Con người sở dĩ đau khổ vì không thể gạt bỏ ký ức, vì không quên được đau khổ, nên vừa đến Thâm Quyến tôi dốc toàn tâm toàn sức, lao người vào cuộc chiến đấu mới.

Sở dĩ Ưng trọc chọn khu vực sòng bạc Bồ Kinh làm trụ sở hoạt động, chính là muốn lợi dụng hoàn cảnh phức tạp của sòng bài làm chỗ ẩn mình. Ưng trọc không chỉ là đầu mối để lần tìm đến nhân vật khủng bố số hai mà còn là đầu mối buôn bán ma túy lớn nổi tiếng thế giới. Tôi đoán Ưng trọc và hội buôn bán ma túy tản ra trong mạng lưới của mình ở khu sòng bài Bồ Kinh, do đó đã bố trí một mạng lưới “Thiên la địa võng” tại khu sòng bài này. Sau khi được bổ nhiệm Phó phòng công an chống khủng bố, đây là trận đầu tiên tôi trực tiếp chỉ huy, trong lòng thầm hạ quyết tâm nhất định phải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Tôi tự tin, lần hành động này tuyệt đối không xảy ra sai sót gì, vậy mà vẫn phát sinh tình hình ngoài ý muốn, dẫn đến Ưng trọc không dám lộ diện, hành động thất bại. Lúc đó bọn buôn ma túy ló đầu ra lọt vào vòng giám sát của chúng tôi, đang đi lượn vòng chợ sòng bạc như không có chuyện gì xảy ra, bỗng có ba bộ mặt đáng lẽ tôi không quen thuộc lọt vào ống kính quan sát của tôi. Đi trước là một người mặc áo hồng, miệng ngậm tẩu thuốc, cổ đeo dây chuyền vàng, tay đeo lắc vàng, mặc dù hắn ta hóa trang toàn thân nhưng tôi vẫn nhận ra đó là một vị quan cao của Đông Châu, kẻ đạo mạo trang nghiêm đã “cắm sừng” tôi; một cặp tiểu nhân xấu xa đi sau, đó là Cục trưởng Cục xúc tiến thương mại Ôn Hoa Kiên và Cục trưởng Cục tài chính Trần Thực. Tôi từng nghe người trên quan trường ở Đông Châu gọi ba người này là anh em đạo “tam giác sắt”, rất mê đánh bạc. Nếu không phải tận mắt trông thấy thì tôi nằm mơ cũng không ngờ rằng đường đường một Thường vụ Thành ủy, Phó Thị trưởng lại hùa cùng thuộc hạ đến chợ sòng bạc Ma Cao đánh bạc. Chả trách các ông chủ xí nghiệp nước ngoài, xí nghiệp tư nhân đều kháo nhau rằng họ đều nhìn thấy bóng dáng của ba người này ở các sòng bạc Ma Cao, Hồng Kông, Hàn Quốc, Mỹ, Ma Lai...

Khi ba người đột nhiên lọt vào ống kính giám sát, tôi ý thức được rằng hành động tức là thất bại vì Ưng trọc chính là Ninh Trí Viễn, hắn làm Chủ nhiệm văn phòng Cục xúc tiến thương mại, nhìn thấy Cục trưởng của mình đi dạo trong chợ sòng bài một cách đường hoàng, mà lại đi sau người mà hắn muốn gặp, nên hắn nhất định không dám lộ mặt. Nhưng cũng không phải là không có thu hoạch, tôi đã ghi được những bộ mặt con bạc Bành Quốc Lương, Trần Thực, Ôn Hoa Kiên ném tiền vào sòng bạc một cách thản nhiên thế nào. Sau khi hủy kế hoạch hành động, tôi lập tức báo cáo văn phòng Đảng ủy, do tình hình trầm trọng, văn phòng Đảng ủy không báo cáo Ban kỷ luật thành phố Đông Châu, mà trực tiếp báo cáo Ban kỷ luật tỉnh. Tôi hiểu rõ Bí thư Ban kỷ luật tỉnh là “Nữ Bao Công”, đối mặt với sự đồi bại ác liệt như vậy, bà ấy tuyệt đối không nương tay, đây gọi là “lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt”.

Vừa nghĩ đến việc tên đầu sỏ dụ dỗ hãm hại Âu Bối Bối bị rơi vào lưới pháp luật, trong lòng tôi bỗng cảm thấy “hả giận” mà không nói ra được. Mặc dù trong thời gian huấn luyện, tôi được các cán bộ huấn luyện nhiều lần giảng: “Nhiệm vụ của chúng ta rất quan trọng, gắn bó khăng khít với vận mệnh quốc gia và dân tộc! Trong lúc tình cảm cá nhân và lợi ích quốc gia, quyền lợi dân tộc phát sinh xung đột, chúng ta phải hy sinh tình cảm cá nhân một cách không hề do dự!” Nhưng hy sinh tình cảm cá nhân không bằng quên đi tình cảm cá nhân, Bành Quốc Lương như một mũi dao cắt thêm vào nỗi đau trong lòng tôi, cho dù hắn có xuống địa ngục cũng không thể xóa bỏ được những thống khổ mà tôi đã phải trải qua. Vậy mà tôi mãi mãi không được quên mình là một chiến sĩ chống khủng bố nổi danh, bất luận chịu bao đau khổ, tôi cũng chỉ có thể nghiền ngẫm trong giấc mộng, vì sự an toàn của tổ quốc, tôi nhất thiết phải dồn hết trạng thái tinh thần tốt nhất vào trong công việc!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.