Ông lão José Arcadio Buendía trong Trăm năm cô đơn nói: “Điều quan trọng nhất là đừng bao giờ đánh mất phương hướng.” Câu nói này dường như đã trở thành tấm bia đá của tôi. Tôi may mắn làm việc bên cạnh Bành Quốc Lương nhưng lại không đánh mất phương hướng.
Từ sau khi hành vi tham nhũng của Bành Quốc Lương bại lộ, tôi luôn xét lại toàn bộ nhất cử nhất động của mình, cảm thấy lựa chọn tốt nhất chính là đến nhà Thị trưởng Lưu một chuyến trước khi vụ án vỡ lở. Một điều rất rõ ràng, cuộc mạo hiểm làm một “kẻ tố giác” nhận được sự khen ngợi rất lớn của Thị trưởng Lưu, ông khẳng định chắc chắn đối diện với nguyên tắc chính trị tôi không những không đánh mất phương hướng, mà còn dũng cảm đứng ra vạch trần tội ác, còn nói tôi là một người trẻ tuổi khá nhuần nhuyễn chính trị, không hổ danh là cựu sinh viên chuyên ngành chính trị học, không chỉ biết chính trị, mà còn phải hiểu chính trị. Lúc rời khỏi nhà ông ấy, tôi đã có dự cảm, buổi tối có vẻ như rất yên bình hôm nay có thể mang lại một điều mới mẻ trên con đường làm chính trị của mình. Quả nhiên, chỉ mấy ngày sau trong lúc tìm tôi đánh cờ Tiêu Phúc Nhân đã tiết lộ với tôi, Tống Đạo Minh sắp rời khỏi văn phòng Ủy ban thành phố, Trưởng phòng đang lựa chọn thư ký, anh ta đã tiến cử tôi với cả Tống Đạo Minh và Thị trưởng Lưu. Tống Đạo Minh rất coi trọng tôi, Thị trưởng Lưu cũng cơ bản hài lòng, anh ta dặn tôi thời gian này phải giữ mồm giữ miệng, đồng thời không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào. Tôi cảm kích bày tỏ lòng cảm ơn chân thành của mình với chủ nhiệm Tiêu.
Tôi luôn cho rằng làm thư ký Thị trưởng là mượn núi Chung Nam(1) làm lối tắt để lên làm quan trong nghiệp chính trị của mình, một chuyên viên cấp chủ nhiệm cỏn con như tôi, từng bước từng bước chịu đựng, leo lên được đến cấp cục, không mất khoảng năm sáu năm là điều hoàn toàn không thể, huống hồ đại đa số mọi người đều giống Hứa Trí Thái, dù có chịu đựng đến mười lăm mười sáu năm cũng không thể leo lên được đến cấp Phó Cục, may ra thì lên được chức Phó phòng, Trưởng phòng là hết số. Làm Thư ký Thị trưởng lại hoàn toàn khác, là dưới một người mà trên vạn người, giống như cấp bậc của tôi đây, một khi theo Thị trưởng Lưu, tôi sẽ lập tức trở thành thư ký cấp cao, không quá hai năm làm chuyên viên chính, một khi giải quyết được cấp chuyên viên chính, sẽ gần hơn với cấp Phó Cục một bước, lại chịu khó thêm hai năm nữa là có thể kiêm nhiệm chức Phó chủ nhiệm văn phòng được rồi. Trong vòng năm năm này, tôi dám bảo đảm mình sẽ đến làm lãnh đạo một phòng sở hoặc huyện (thị) giống Tống Đạo Minh, trở thành lãnh đạo cấp Cục trẻ nhất thành phố Đông Châu. Nói thật lòng, đây là giấc mơ bước vào văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố của tôi, không ngờ chỉ trong mấy năm nếm mật nằm gai đã nhanh chóng đơm hoa kết trái.
Để mong mỏi ngày này đến sớm, tôi thậm chí còn cầu mong Bành Quốc Lương bị song quy sớm chút, để chứng minh những lời tôi nói với Thị trưởng Lưu ngày hôm đó hoàn toàn là sự thật, nếu không há chẳng phải sẽ trở thành kẻ dối trá hay sao! Vì thế, suốt ngày quanh đi quẩn lại tôi lại hỏi “mèo mun”, tại sao mưa nguồn vẫn chưa đến? “Mèo mun” luôn làm ra vẻ tiên tri nói: “Sấm dậy giữa buổi trời quang!” nhưng sấm đâu không nghe thấy, vì song quy được tiến hành bí mật, nhưng trên quan trường Đông Châu đã đón một trận động đất đầu tiên trong lịch sử.
Trước khi cơn địa chấn xảy ra không hề có chút dấu tích nào của cơn mưa dông trước lúc mưa nguồn, bởi tối hôm đó Bành Quốc Lương còn tiếp lãnh đạo của Bộ Thương mại. Ngày hôm đó phòng Tổng hợp 2 đều hoàn toàn bình thường, buổi trưa Dương Hằng Đạt còn đến văn phòng của Bành Quốc Lương báo cáo công việc, nhưng tối hôm trước đó “mèo mun” đã cố ý gọi điện cho tôi, dặn tôi hãy đọc cuốn Bút ký hiện thực quan trường, nếu nói là trước khi Bành Quốc Lương bị song quy có dấu hiệu báo trước, thì đây chính là dấu hiệu duy nhất. Không, không phải là dấu hiệu, mà là ám hiệu. “Mèo mun” đang ám thị cho tôi biết, hành động song quy sắp bắt đầu.
Sáng sớm hôm sau tôi cố ý tìm cuốn Bút ký hiện thực quan trường trên giá sách nhét vào cặp công văn, cuốn này bố tôi tặng khi tôi mới bước chân vào Ủy ban nhân dân, tôi luôn nhét trên giá sách, chưa từng xem qua. Thực tế “mèo mun” luôn khuyên tôi đọc cuốn tiểu thuyết này, nhưng vì lười nhác nên tôi cứ ậm ừ cho qua. Tối qua nghe giọng của cô ấy rất khác thường, mất hẳn vẻ dịu dàng thường ngày, với vẻ bình tĩnh trước khi lâm trận bắt chuột, cô nàng nói với tôi, Bí thư Tề bắt đầu đọc cuốn sách này rồi, lúc này trong lòng tôi bỗng trở nên vô cùng hồi hộp.
Tôi nghe “mèo mun” nói, Tề Tú Anh có một thói quen, mỗi lần trước khi đích thân thụ lý án đều đọc cuốn Bút ký hiện thực quan trường một lần. Tôi hỏi “mèo mun”: “Có phải sắp kéo lưới không?” “Mèo mun” không có ý kiến. Nói thật, tâm trạng tôi rối rắm đến mức suốt đêm hôm đó không tài nào chợp mắt được, bởi lẽ một khi kéo lưới Bành Quốc Lương khó giữ nổi mạng, tôi lại vì thế mà xây dựng được một hình tượng “hiểu chính trị” trong mắt Lưu Nhất Hạc. Rất có thể từ đây tôi sẽ phất lên như diều gặp gió, nhưng nhớ đến giọng nói tiếng cười của Bành Quốc Lương thường ngày lưu lại trong tâm trí tôi, thực lòng tôi cũng có chút không đành. Không ngờ phải xoáy sâu vào đấu đá chính trị, quả thật đời người thay đổi khó lường, trong lòng tôi bỗng thôi thúc phải đọc cuốn Bút ký hiện thực quan trường. Lâu nay tôi vẫn cho rằng tham nhũng gắn liền với vận mệnh quốc gia, huống hồ chủ nhân của trò chơi lại ấp ủ một mong muốn bức thiết “cứu Trung Quốc” để viết nên bộ “giáo khoa thư” này. “Bộ giáo khoa thư này, nửa trước sẽ dành riêng để chỉ trích những thói hư tật xấu trong quá trình làm quan của họ, lên tiếng kêu gọi họ biết sai phải sửa; nửa sau là dạy cách thức làm quan.” Hồi 44 trong sách còn viết về lửa cháy trong giấc mơ; có người nói rằng: “Vẫn in nửa trước ra, tuy không thể dẫn ra điều phải, nhưng có thể ngăn được điều trái. Huống hồ cổ nhân trước đây là lấy nửa trước của Luận ngữ để trị thiên hạ, cho nên nửa bộ cũng đâu có ảnh hưởng gì?” Bộ tiểu thuyết này dám so sánh với nửa bộ Luận ngữ, tránh sao khỏi khiến tôi bỗng nóng lòng muốn đọc, hơn nữa nó còn có tác dụng “ngăn ngừa điều trái”, thế là sau khi đến văn phòng, thấy buổi sáng rảnh rỗi, tôi bèn mang ra say sưa đọc.
Vừa đọc được mấy trang, Âu Bối Bối dường như thấy tôi có chút khác thường, liền lừ lừ bước đến, buông một câu châm chọc: “Đại Vỹ, Bút ký hiện thực quan trường hay là Cờ hiện thực quan trường?”
Tôi nói với chị ta, đạo làm quan và đạo chơi cờ có cái duyên không hẹn mà gặp, nói ngay như cuốn sách này, mỗi hồi trong đó đều ứng với một cuộc cờ tàn. Âu Bối Bối bĩu môi chế nhạo. Đúng lúc đó Dương Hằng Đạt đẩy cửa bước vào, anh ta mới đến văn phòng Bành Quốc Lương xin chỉ thị công việc, nhìn thấy tôi bên cuốn Bút ký hiện thực quan trường ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay sao vậy, Hoàng Tiểu Minh mới mượn từ phòng tư liệu về một cuốn Sử ký, Đại Vỹ lại chuyển từ sách hướng dẫn đánh cờ sang Bút ký hiện thực quan trường, xem ra phòng Tổng hợp 2 muốn chấn hưng nền quốc học chăng!”
Âu Bối Bối chêm vào: “Trưởng phòng Dương, ai nói cổ kim hoàn toàn khác biệt? Giữa các thế hệ khác nhau đều có chỗ đồng điệu, hai câu hay nhất trong Thất lý lại của Tạ Linh Vận nói rất rõ vấn đề, một bộ Bút ký hiện thực quan trường, một bộ Sử ký có giống một vở kịch không?”
Người nói là Âu Bối Bối thì vô tình, nhưng người nghe là tôi lại hữu ý, bất kỳ quan to nào trên quan trường đều được ghi chép trong sử sách, chỉ có điều không phải rạng danh sử sách, mà là để tiếng xấu muôn đời. Trên thực tế, sử sách thực sự không phải là sách lịch sử, mà là lòng dân. Với khả năng của Hoàng Tiểu Minh, hắn chắc chắn không thể chưa từng đọc Sử ký, tại sao đột nhiên hắn lại muốn ôn lại Sử ký nhỉ? Chắc chắn hắn đã có dự đoán về kết cục của Bành Quốc Lương rồi, nếu quả thật như vậy, trong lòng hắn lúc này nhất định vừa hoang mang vừa đau khổ, nếu không sẽ không đến mức phải tìm câu trả lời trong Sử ký. Thực ra cũng chưa chắc có thể tìm được câu trả lời gì, chẳng qua là tự an ủi bản thân mà thôi. Mặc dù người ta thường lấy Sử ký làm gương răn, nhưng chớ quên người ta cũng thường mắng Sử ký là một con điếm, ai có thể đảm bảo chiếc gương lịch sử này chưa từng bị gái điếm soi vào? Trái lại, một khi Bành Quốc Lương bị lột mặt nạ, người chịu tác động mạnh nhất chính là Hoàng Tiểu Minh, đến lúc đó Hoàng Tiểu Minh sẽ trở thành kẻ chịu tội thay, hay là vật hy sinh của phần tử tham nhũng? Tôi không dám đoán định hàm hồ, chỉ có điều ngoài việc mừng cho mình, tôi cũng không khỏi cảm thấy hối tiếc cho Hoàng Tiểu Minh. Đối với tôi, chính trị vẫn thuộc nghệ thuật; còn đối với Hoàng Tiểu Minh, chính trị đã là một “trò đùa” không dám ngoái nhìn lại, và là một “trò đùa” không thể gây cười. “Trò đùa” diễn tiến thành một canh bạc, Hoàng Tiểu Minh là kẻ bị đẩy đến trước “xới bạc”, do không tình nguyện, hắn không chỉ thua mất lý tưởng, mà rất có thể còn sắp thua cả tín niệm, khiến tinh thần hắn chẳng khác gì mớ bòng bong hỗn độn.
Nghĩ đến những điều này, tự nhiên tôi không khỏi sợ nổi da gà, bởi lựa chọn của Hoàng Tiểu Minh xém chút chính là lựa chọn của tôi. Nhân vật Albert của Borges từng nói rằng: “Trong tất cả các cuốn tiểu thuyết hư cấu, mỗi khi một người phải đứng trước nhiều lựa chọn khác nhau, họ luôn lựa chọn một khả năng, gạt bỏ các khả năng khác. Trong cuốn tiểu thuyết hỗn độn phức tạp này, nhân vật chính lại lựa chọn tất cả các khả năng.” Trên thực tế, đó là điều không thể, mỗi người đều chỉ có thể có một kết cục, giống như Albert không thể thoát khỏi sự truy bắt của Richard Madden, Hoàng Tiểu Minh cũng không thể thoát khỏi số phận của “trò đùa”. Vậy còn tôi vẫn ngồi trong bữa tiệc quyền lực thì sao? Khả năng cuối cùng của tôi là gì? “Mỗi kết cục đều có một số phân nhánh khác, rõ ràng, kết cục của Hoàng Tiểu Minh đã thành kết cục mới của tôi, nhưng tôi biết cuốn Vườn hoa con đường nhỏ giao thoa không phải là một cuốn tiểu thuyết hỗn độn bát nháo, đúng như câu nói của Albert: “Trong tình huống nào một cuốn sách mới có thể thành vô hạn? Tôi cho rằng chỉ có một tình huống, đó là tuần hoàn liên tục, nối tiếp không ngừng. Trang cuối cùng tương tự như trang đầu tiên, như vậy mới có thể nối tiếp nhau liên tục không dứt.” Phân tích kỹ câu nói của Albert, loại sách tuần hoàn liên tục, nối tiếp không ngừng này chỉ có thể là sách sử. Tôi đoán Hoàng Tiểu Minh đã phát hiện ra bí mật này, nếu không hắn sẽ không đi tìm câu trả lời từ trong Sử ký, thực chất trong Thư viện tháp chọc trời Borges đã cho câu trả lời, chính là “sau khi lặp lại sẽ trở nên có trật tự”. Tôi hoàn toàn không mong muốn lặp lại số phận của Hoàng Tiểu Minh, chính vì lẽ đó, tôi mới quyết định bỏ tối theo sáng, tôi cũng không thể lặp lại số phận của Hoàng Tiểu Minh, “vì thời gian liên tục tỏa nhánh, dẫn đến vô số tương lai.” Nghĩ đến đây, tâm trạng cô đơn của tôi cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Mèo mun” kể cho tôi nghe tất cả các cảnh tượng khi quan chức tham nhũng bị song quy, lúc nghe cô ấy kể qua điện thoại với tôi toàn bộ quá trình Bành Quốc Lương, Ôn Hoa Kiên, Trần Thực, Hồ Chiếm Phát và Hoàng Tiểu Minh bị song quy, tôi không khỏi rợn tóc gáy! Có người nói, chính trị chính là một trò chơi, tôi cũng từng hùa theo, nhưng khi tôi nghe được “mèo mun” thuật lại thời điểm tổ chuyên án quyết định song quy Bành Quốc Lương tại phòng họp của Thị trưởng Lưu thì vẻ mặt của Bành Quốc Lương hệt như lá rau còn mắc lại trong kẽ răng bị xỉa đi, liệu có ai còn dám xem chính trị như một trò chơi? Năm đó Bành Quốc Lương vừa thăng nhậm chức Phó Thị trưởng, chắc hẳn cả dòng họ đều lấy làm vinh dự, luc đó ông ta chắc chắn không thể ngờ đến kết cục một bước vào tù như hôm nay. Kẻ nào bước chân vào chính giới lại không mong muốn chức quan của mình đan xen tua tủa như hoa mè, nhưng nhìn thấy kết cục hôm nay của Bành Quốc Lương, có nên lấy đó làm gương chăng? Thế nhưng, tôi đã nhầm, những điều tôi nghe thấy, nhìn thấy dường như phần lớn đều là từ những người lấy chuyện đó làm hả hê, cơ hồ chuyện này chỉ có thể xảy ra đối với Bành Quốc Lương, chứ không thể xảy ra với họ, điều này khiến tôi thực sự khó hiểu. Theo lẽ thường, thỏ khôn chết chó săn bị nấu, tại sao khi thỏ khôn chết, rất nhiều người có tâm lý ăn thịt, nhưng lại rất hiếm khi tĩnh tâm lại nghĩ xem tại sao thỏ chết? Cũng có thể vì tôi cũng khá gần gũi Bành Quốc Lương, lại tìm được một cô bạn gái suốt ngày chỉ có mỗi việc là bắt quan chức tham nhũng, tình cảnh hiện tại của tôi vốn không cho phép tôi ngừng xét lại. Sau một hồi suy xét, tôi hiểu ra một đạo lý, nếu không có ai giám sát người giám sát, thì sẽ không thể có ánh sáng chân chính, đây chính là nguyên nhân thực sự khiến quan chức tham nhũng đông như kiến.
Sau khi Bành Quốc Lương bị vạch tội, tôi đặc biệt quan tâm đến số phận của Hoàng Tiểu Minh, tôi dặn “mèo mun” lén quan sát Hoàng Tiểu Minh, không hiểu tại sao, tôi luôn có cảm giác áy náy với anh ta, cảm thấy khi tôi tranh giành với Hoàng Tiểu Minh chức thư ký cho Bành Quốc Lương, nếu tôi kiên trì thêm một chút, rất có thể Bành Quốc Lương sẽ chọn tôi làm thư ký, chứ không phải anh ta, vậy thì hôm nay kẻ bị “gom” vào chính là tôi, may mà lúc đó cha tôi không coi trọng Bành Quốc Lương, kiên quyết phản đối tôi làm thư ký cho ông ta, tôi mới luyến tiếc từ bỏ. Không chỉ có vậy, tôi còn ngầm lợi dụng Hồ Chiếm Phát thêm dầu vào lửa “giúp” Hoàng Tiểu Minh một tay, khiến anh ta thuận lợi đạt được ý nguyện, bằng không nếu tôi khiêu khích Hồ Chiếm Phát thọc gậy bánh xe, thì cũng chưa biết hươu chết sẽ về tay ai. Chính vì thế, sau khi Hoàng Tiểu Minh được thả, tôi hoàn toàn không có can đảm gọi điện, cứ nghĩ đến bộ dạng thất hồn lạc phách của anh ta, lòng tôi lại hoang mang. May mà Hoàng Tiểu Minh chưa đi quá xa, hoặc phải nói là rất biết kiểm soát bản thân, đã không xách túi tiền đứng cạnh xới bạc, càng không đích thân tham gia đánh bạc, thậm chí còn không theo Bành Quốc Lương xuất cảnh, vốn tổ chuyên án định đặt anh ta làm “cơ sở”, muốn dùng làm đầu mối đột phá. Sau khi điều tra, phát hiện Hoàng Tiểu Minh gần bùn nhưng chẳng hôi tanh mùi bùn, họ vừa kinh ngạc, vừa khâm phục, vì vậy mới nhanh chóng được trả tự do. Chỉ có điều sau khi vụ án Bành Quốc Lương vỡ lở, đồng nghiệp trong cơ quan phát hiện “mèo mun” nằm vùng trong tổ tạp vụ chính là bạn gái của tôi, dư luận dị nghị rần rần, suốt một thời gian khiến tôi luôn thấy trời đất xám xịt, giống như kẻ nằm vùng không phải là Thượng Tiểu Quỳnh mà là tôi vậy. Còn có kẻ thầm chửi tôi là “chó mặt trắng”, có người chửi thẳng tôi là kẻ phản bội, tóm lại hầu hết mọi người đều cho rằng nhân phẩm của tôi có vấn đề, may mà tôi đã nhanh chóng được đề bạt tiếp quản vị trí của Tống Đạo Minh, làm thư ký cho Thị trưởng Lưu, những kẻ chỉ trỏ sau lưng kia gặp tôi mới lại bắt đầu khom mình vâng dạ, điều này khiến tôi có nhận thức sâu hơn về nhân tính.
Đối với người ngoài, cuộc sống của viên chức chắc chắn là cuộc sống trên đầu sóng ngọn gió, quan trường phải là biển cả mênh mông của cải cách mở cửa, nhưng đối với tôi, quan trường lại giống một viện điều dưỡng quốc tế, “sơn trang” cách biệt với thế giới bên ngoài như trong hư cấu của Thomas Man, quan trường hệt như một ngọn “núi ma”, ở lâu ngày trong đó, sẽ khó tránh khỏi cảm giác nhàn rỗi giống với khách trị liệu trong đó. Đúng như miêu tả của một đoạn xuất sắc nhất trong tác phẩm Tuyết: “Ngày mặt trời mọc quá ít, ánh sáng mặt trời quá ít; mà ánh sáng mặt trời là nhân tố trị liệu chủ yếu, thiếu sự trợ giúp của nó, quá trình phục hồi sẽ bị trì hoãn, đó là điều chắc chắn…” Rõ ràng do ánh sáng mặt trời quá ít, cho nên tôi mới tự cho mình là “chuột trong nhà”, thực chất từ đáy lòng tôi luôn khao khát ánh sáng, khao khát ấm áp, khao khát tự do, đến nỗi trong mơ tôi cũng hướng về “thiết bị mặt trời nhân tạo trên núi cao”. Tôi tưởng tượng nó hùng tráng như phi thuyền trong vũ trụ, tưởng tượng giống như những khách trị liệu “cho dù có nằm im thư giãn, trông họ vẫn giống một nhà chinh phục”. Nhưng sau khi tỉnh mộng, tôi không ngừng tự hỏi mình, trong không trung có mặt trời đỏ chói, tại sao vẫn còn phải tạo ra mặt trời giả? Nhưng trong mắt mỗi người đều có một “mặt trời nhân tạo trên núi cao”, mọi người say sưa chìm đắm trong sự ấm áp, bận rộn đến mức không rời ra được, trên thực tế, có một điều chắc chắn là ngay cả thời gian cũng sẽ biến mất. Tôi bỗng ngộ ra, trong Trăm năm cô đơn, Remedios người Di-gan sau khi chết đi vì không chịu nổi cô độc nên đã quay trở lại nhân gian, đó là vì người Di-gan luôn lấy bốn biển làm nhà, nhìn thấu hỉ nộ ly hợp của nhân gian, còn người trốn trong “núi ma” và người sống ở Macondo có một điểm chung đó là họ sống thư thái an nhàn tuyệt đối, đến nỗi người trong “sơn trang” đã xóa bỏ thời gian, còn người Macondo đều mắc phải chứng bệnh quên. Từ sâu thẳm tôi luôn khao khát hướng tới cuộc sống tự do tự tại, vì tôi sợ cô đơn, sợ thần chết, nhưng trên “núi ma” có “tuyết xây thành xây lũy, tuyết vô cùng vô tận”, José Arcadio Buendía cũng khẳng định, “xung quanh Macondo đều được biển cả bao quanh”, hầu như không một ai có thể thoát ra được.
Đối với tôi, làm thư ký cho Thị trưởng Lưu là một sự giải thoát, bởi Lưu Nhất Hạc tự xưng là phu thuyền của con tàu khổng lồ Đông Châu. Cuộc sống của phu thuyền là đi ngược dòng, chỉ có nhân tài lội người dòng mới có thể tìm đến ngọn nguồn của sông lớn, tôi thích cuộc sống này, bởi nó có chút mùi vị của Columbus tìm kiếm đại lục mới. Huống hồ Lưu Nhất Hạc tự xưng phu thuyền là nhún nhường, thực ra ông ta là thuyền trưởng có thẩm quyền nhất trên con tàu khổng lồ Đông Châu này, làm thư ký cho một thuyền trưởng như vậy, mặc dù ngao du qua địa ngục, cũng sẽ giống Dante gặp Virgil đang thẳng hướng đến thiên đường. Nhưng người như Lưu Nhất Hạc vĩnh viễn không thể xuống địa ngục, có chăng cũng chỉ vòng quanh địa ngục, rồi sau đó sẽ lên thiên đường, đây chính là nguyên nhân căn bản nhất khiến tự đáy lòng tôi luôn mong muốn được theo ông ta. Về điều này, tôi đã may mắn hơn Hoàng Tiểu Minh rất nhiều.
Điều đáng sợ nhất trên quan trường là theo nhầm người, bất hạnh của Hoàng Tiểu Minh chính là thế; đáng sợ nhất trên tình trường là yêu nhầm người, còn Âu Bối Bối là yêu đúng người, nhưng cuối cùng lại lựa chọn sai. Cô ta luôn cho rằng mình yêu sai người, thực chất tâm hồn cô ta đã bị quyền lực làm méo mó, một kẻ luôn bị giam cầm bởi lòng ham chuộng hư vinh từ trong sâu thẳm nhất, một khi được phóng thích, tất nhiên mất phương hướng yêu, đúng như lời của Dante: “Kiêu ngạo, đố kỵ, tham lam là ba ngôi sao hỏa, chúng thiêu đốt tâm hồn con người.” Âu Bối Bối luôn tỏ ra kiêu ngạo vì dung mạo xinh đẹp của mình, nhưng lại tự ti vì cho rằng mình lấy phải một người đàn ông tầm thường, cô ta khao khát cuộc sống thê quý phu vinh, luôn đố kỵ với những phụ nữ may mắn lấy được chồng có quyền có thế, từ đó nảy sinh lòng ham muốn đánh đổi dung nhan lấy phú quý. Số phận dường như cố ý trêu ghẹo, không những khiến cô ta tự ăn quả do mình gieo nên, mà còn ném cho cô ta một “lời nói dối chân thành”. Tôi có thể tưởng tượng được, khi cô ta biết “lời nói dối chân thành” này, linh hồn sẽ bị ném vào địa ngục ngay tức khắc. Sự đau đớn và giày vò này thậm chí còn khủng khiếp hơn rất nhiều so với Hoàng Tiểu Minh, may sao luyện ngục là cảnh giới của ăn năn và hy vọng. Tôi tin rằng, ngay đến Vương Triều Quyền đang được cán bộ cơ quan loan truyền là anh hùng chống khủng bố và anh hùng chống tham nhũng kia cũng chưa chắc đã sung sướng gì, linh hồn hắn chắc chắn cũng đang bị giày vò trong núi luyện ngục, nói không chừng sẽ có thể hội ngộ với linh hồn của Âu Bối Bối trong lạc viên trên đỉnh núi, đương nhiên đây chỉ là tưởng tượng của tôi mà thôi.
Sở dĩ tôi cho là như vậy, là vì tôi cảm thấy Vương Triều Quyền có thể là một cảnh sát chống khủng bố, một người hùng chống ma túy thì xuất sắc, nhưng lại không phù hợp với vai trò làm chồng. Tôi cho rằng một người đàn ông nếu không thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu, thì đừng nên lấy người đó, làm lỡ hạnh phúc cả đời của người phụ nữ là sỉ nhục lớn nhất của một thằng đàn ông. Tôi nghĩ Vương Triều Quyền không thể không hiểu điều này, nếu không khi đối diện với chuyện hồng hạnh vượt tường của Âu Bối Bối, hắn sẽ không bình tĩnh đến vậy, hơn nữa còn khăng khăng không chịu ly hôn. Tôi từng nghe Âu Bối Bối nói, là cô ta ép Vương Triều Quyền ký vào đơn xin ly hôn, tôi cũng có thể lý giải được tâm trạng lúc đó của Âu Bối Bối. Đến lúc ấy Âu Bối Bối vẫn còn ôm ảo tưởng với Bành Quốc Lương, cô ta không hiểu, với loại người như ông ta, cô ta chẳng qua chỉ là gái đẹp để ngủ cùng mà thôi. Kẻ có ham muốn quyền lực càng mạnh, ham muốn chiếm hữu càng lớn, khi con đường quyền lực đình trệ không tiến, để ham muốn quyền lực được phát tiết, người ta thường chuyển hướng sang chiếm hữu đàn bà, ham muốn chiếm hữu mạnh là căn bệnh vô phương cứu chữa của kẻ sùng bái quyền lực. Âu Bối Bối là người đàn bà thích ảo tưởng, cô ta cho rằng ái tình phải là “Eva ngàn khuôn mặt”, nhưng Vương Triều Quyền lại không phải là “Adam ngàn khuôn mặt”. Mặc dù do nghề nghiệp đặc thù khiến cho thế giới nội tâm của Vương Triều Quyền đầy sóng gió biến động, nhưng hắn ta lại xuất hiện trong cuộc sống của Âu Bối Bối với hình tượng nhạt nhẽo bình thường, thậm chí còn có chút tầm thường, gián tiếp dẫn đến sự lầm đường lạc lối của Âu Bối Bối. Vương Triều Quyền ra đi, lắc mình biến thành Phó phòng chống khủng bố, văn phòng công an tỉnh, còn hưởng tiếng thơm người hùng chống khủng bố và người hùng chống tham nhũng, điều này thật không công bằng với Âu Bối Bối, lẽ nào thân phận thật của Vương Triều Quyền lại nhân Bành Quốc Lương xảy ra chuyện mà được bàn tán xôn xao trong cơ quan. Mỗi sáng sớm Âu Bối Bối đều đến phòng Tổng hợp 2 với hai mắt sưng húp, mặc dù cô ta cố tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng ngồi đối diện cô ta, tôi vẫn cảm nhận được tâm trạng nặng nề ẩn sau sự cố gắng ngụy trang đó. Đúng như câu nói của Milan Kundera: “Trong thơ tình của các thời đại, phụ nữ luôn khao khát chịu đựng sức nặng của cơ thể đàn ông. Vì thế, trách nhiệm nặng nề nhất cũng đồng thời trở thành hình tượng có sức hấp dẫn nhất. Trách nhiệm càng nặng, cuộc đời chúng ta càng gần với mặt đất, nó sẽ càng rõ ràng thực tế.
Từ việc Âu Bối Bối không thể chịu đựng được sức nặng của cuộc sống, không khỏi khiến tôi phải nhớ đến vị hôn thê của mình Thượng Tiểu Quỳnh, người phụ nữ này bẩm sinh rất giống mèo, đời này tôi bị định sẵn phải trở thành “con chuột” để cô ấy đuổi bắt. Tôi không biết tại sao mình lại cam tâm tình nguyện phục tùng cô ấy, tình nguyện trở thành miếng mồi cho cô ấy, tôi chỉ biết mình là phần trọng lượng mà cô ấy khao khát được gánh chịu. Trọng lượng của tôi càng nặng, cô ấy càng yên tâm. Thứ tôi có thể đạt được từ sự yên tâm này không chỉ là tình yêu, mà còn mang ý nghĩa nhân tính. Nếu không có “mèo mun”, tôi không có đủ tự tin để đứng trước Lưu Nhất Hạc, chính nhờ cô ấy thông qua điều tra bí mật đối với Lưu Nhất Hạc, mà khiến tôi thấy rõ phẩm chất công bộc của ông ta. Trước đó tôi luôn không hiểu tại sao Lưu Nhất Hạc yêu cầu treo tấm hoành phi “vì công dân phục vụ” trong phòng họp thường vụ Ủy ban nhân dân thành phố, mà không phải là “vì nhân dân phục vụ”, qua điều tra của “mèo mun” khiến tôi hiểu được nỗi khổ tâm của ông ta, ông ta là người khai thông tư tưởng cho các cán bộ công chức, cái gọi là “hiện đại của con người” trên thực tế chính là thực hiện chuyển hóa “nhân dân” thành “công dân”. Cũng chính vì “mèo mun” xúi giục, tôi mới lợi dụng sự tín nhiệm của Hồ Chiếm Phát, đến nhà anh ta trộm bản sao cuốn Bút ký công chức, lại thêm cả băng ghi hình của Vương Triều Quyền, từ đó mới dẫn đến cơn địa chấn lớn nhất từ trước đến nay trong lịch sử quan trường Đông Châu. Chính vì lẽ đó tôi mới tràn đầy tự tin khi bước vào căn biệt thự của Thị trưởng Lưu.
Đương nhiên ngay từ lần đầu phát hiện “mèo mun” đến tổ tạp vụ văn phòng để nằm vùng, tôi đã có một cảm giác phấn khích khó gọi tên, vì tôi bị sự im lặng tuyệt đối đè nén quá lâu rồi, mà tôi lại rất ghét phải nhàn nhã tĩnh tại như những “khách trị liệu” trên “núi ma”, tôi khao khát giông tố bão táp, khao khát dậy sóng trong lòng. Quan trọng hơn là lần nằm vùng trong tổ tạp vụ văn phòng này, “mèo mun” sẽ cần có người phối hợp, và tôi là người đảm đương trách nhiệm trên mà không có gì phải hổ thẹn cả. Sở dĩ tôi có cảm giác phấn khích khó gọi tên này, là do ngay từ khi bắt đầu tôi đã ý thức được bất kể “mèo mun” của tôi có điều tra được điều gì hay không, đều sẽ trở thành nguồn tư liệu chính trị tốt nhất của mình, nói không chừng tôi có thể dùng nó để thay đổi vận mệnh chính trị của bản thân.
Sự thật đã chứng minh, tất cả đều tiến triển theo đúng dự kiến của tôi. Thậm chí sau khi Dương Hằng Đạt biết được thân phận thật của “mèo mun”, đã lập tức mời tôi và “mèo mun” đi ăn. “Mèo mun” thừa biết dụng ý của Dương Hằng Đạt, bèn khéo léo từ chối, còn tôi lại không thể không giữ thể diện cho Dương Hằng Đạt, bèn biến khách thành chủ, mời hắn ta đến câu lạc bộ vườn hoa Hà Cảng uống rượu, Dương Hằng Đạt vui vẻ nhận lời.
Sở dĩ Hằng Đạt muốn cùng tôi uống rượu, là vì kể từ sau sự cố Bành Quốc Lương, hắn ở vào tình thế vô cùng khó chịu. Hắn và Hoàng Tiểu Minh được xem là hai cánh tay đắc lực của Bành Quốc Lương, nay tiền đồ của Hoàng Tiểu Minh không cần đoán cũng biết, Dương Hằng Đạt cũng tự thấy hoang mang với tiền đồ của mình, tồi tệ nhất là mối quan hệ thân thiết giữa hắn và Bành Quốc Lương, hắn lại không chút hề hấn gì, điều này khiến cả cơ quan đều xôn xao dị nghị, rất nhiều người thầm cho rằng số phận của hắn phải như số phận của Hoàng Tiểu Minh mới đúng, đây chính là nỗi khổ của Dương Hằng Đạt. Tôi biết hắn muốn nhanh chóng thoát khỏi nỗi khổ tâm này, đây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến hắn mời tôi uống rượu. Hắn cho rằng Thượng Tiểu Quỳnh là bạn gái tôi, nhất định tôi sẽ biết rất nhiều chuyện liên quan đến tình hình vụ án, sở dĩ tôi biến khách thành chủ mời hắn uống rượu, chính xác là muốn tiết lộ với hắn chút thông tin có giá trị, bởi từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ quên Dương Hằng Đạt từng có năm năm làm thư ký cho lãnh đạo cũ, đây là điểm mà khi lãnh đạo cơ quan cân nhắc tiền đồ của Dương Hằng Đạt không thể không xét đến. Thậm chí ngay đến Thị trưởng Lưu cũng không thể bỏ qua mối quan hệ này, huống hồ Dương Hằng Đạt đang lợi dụng tình huống khó xử của mình để nghĩ trăm phương ngàn kế thu thập động thái của vụ án, không ngoài mục đích khác là muốn bỏ tối về sáng giống tôi, nương tựa Thị trưởng Lưu. Nếu không hắn sẽ không khinh bỉ hành động kêu oan cho Bành Quốc Lương của Hứa Trí Thái, càng không thể biết Hoàng Tiểu Minh vừa được thả, đã vội vàng hẹn anh ta đi Tây Sơn giải khuây. Hắn tự cho là cuộc hẹn với Hoàng Tiểu Minh rất bí mật, nhưng Hoàng Tiểu Minh là thư ký sát sườn của Bành Quốc Lương, rất nhiều người quen biết Hoàng Tiểu Minh, nhưng Hoàng Tiểu Minh lại không nhất định quen biết họ, tình trạng này giống hệt khi Bành Quốc Lương đến casino cho rằng rời khỏi Đông Châu thì sẽ không ai quen biết ông ta. Có một lần tôi đến Hoàng Sơn tham dự tuần lễ vàng, lại gặp ngay người hàng xóm trên đỉnh Thiên Đô, thế giới ngày càng nhỏ, thậm chí có người còn cho rằng thế giới này hoàn toàn bằng phẳng.
Chỉ có kẻ giàu có nhất thành phố Đông Châu mới có thể vung tay ở câu lạc bộ vườn hoa Hà Cảng, mặc dù câu lạc bộ này do cha tôi kết hợp với thương gia Hồng Kông cùng gây dựng, nhưng tôi cũng rất ít khi đến đó. Ngược lại Dương Hằng Đạt còn thuộc thực đơn ở đây hơn cả tôi, hắn nói món Phật nhảy tường ở đây đúng hương vị đích thực. Tôi không ngần ngại gọi ngay một hũ, Dương Hằng Đạt vừa thích thú nhấm nháp, vừa tỏ vẻ thâm trầm nói: “Đại Vỹ, làm thực khách phải giống như một vị hòa thượng, ‘Phật nghe thấy hương vị bỏ tiền nhảy tường đi tìm’, làm người cùng một đạo lý với thực khách đi tìm hương vị, phải tìm người đến thưởng thức, cái đó gọi là ‘chim khôn chọn cành mà đậu, tôi hiền chọn chủ mà thờ’. Hôm anh đến trụ sở quân khu tỉnh đưa quần áo sạch cho Bành Quốc Lương, chính miệng Tiểu Quỳnh nói, chú là bạn trai của cô ấy, anh biết bình thường anh đã đánh giá thấp chú, thực chất chú hiểu chính trị hơn anh, đã sớm biết bỏ tối về sáng, anh lại hoàn toàn không hay biết, có thể chú cho rằng người ở vào tình cảnh khốn khổ nhất hiện nay là Hoàng Tiểu Minh. Thực tế không phải vậy, ít nhất Hoàng Tiểu Minh cũng không phải đối diện với miệng lưỡi của mọi người trong cơ quan, trốn trong nhà mắt không nhìn thấy sẽ không phiền lòng, nhưng anh không được như vậy, mỗi ngày anh đều phải ngồi trong văn phòng với thân phận Trưởng phòng Tổng hợp 2, phải chịu đựng đủ loại phỏng đoán của mọi người đối với anh. Đại Vỹ, từ khi dấn thân vào chính trị đến nay anh chưa bao giờ cảm thấy khổ sở đến thế, chú học chính trị ra, chú hãy phân tích giúp anh, anh phải làm sao mới có thể thoát ra khỏi tình thế khốn khổ trước mắt được.”
Dương Hằng Đạt đề cao tôi như thể tôi là quân sư của anh ta vậy, đây là kế lui binh tất thắng tìm cách thăm dò nội tình của tổ chuyên án. Đương nhiên tôi không thể dễ dàng bị điều khiển như thế được, trước tiên tôi phải nhử khẩu vị hắn, để hắn nếm thử mùi vị miếng ngon kề miệng muốn ăn nhưng không thể ăn được, đợi đến lúc nước miếng chảy hết ra tôi mới cho ăn, đến lúc đó hắn mới cảm nhận được hết hương vị tuyệt vời của món ăn, cũng sẽ không quên người dành cho hắn món ngon là tôi đây. Tôi biết với khả năng của Dương Hằng Đạt, thoát ra khỏi tình cảnh khó chịu trước mắt chỉ là vấn đề thời gian, tôi lại cho rằng việc ngã đài của Bành Quốc Lương sẽ là cơ hội ngàn năm có một của hắn, tôi nghĩ hắn không thể không ý thức được điều này.
Vì thế, tôi nói bằng giọng nhắc nhở: “Trưởng phòng Dương, chẳng phải chúng ta thường nói thách thức luôn song hành cùng cơ hội hay sao, em lại cảm thấy hiện tại anh cơ hội nhiều hơn thách thức.”
Dương Hằng Đạt tỏ vẻ hào hứng hỏi: “Ý chú là sao?”
Tôi khoe khoang: “Trong Quân vương của Machiavelli có nói, số phận nhiều nhất chỉ có thể ảnh hưởng đến một nửa hành vi của chúng ta, còn một nửa phải do chúng ta tự làm chủ. Ông ta cho rằng, số phận không ngừng thay đổi, còn cách thức xử sự của con người lại luôn ở trong trạng thái cố định bất biến, cho nên khi hai cái này phối hợp nhịp nhàng với nhau, mọi người sẽ thành công, ngược lại, khi hai thứ đó trống đánh xuôi kèn thổi ngược, mọi người sẽ thất bại. Machiavelli ví hình tượng của số phận thành phụ nữ, ông ta cho rằng, số phận giống như một người phụ nữ, nếu muốn khiến cô ta tin tưởng tuyệt đối vào bạn, phải dùng thủ đoạn phi thường để khống chế, so với một kẻ trí tuệ bình thường, thái độ bình tĩnh, cô ta sẽ càng muốn được một người quyết đoán chinh phục. Trưởng phòng Dương, em cảm thấy anh luôn là một người làm việc rất quyết đoán.”
Dương Hằng Đạt bị những gợi ý của tôi làm cho phấn khích, hắn nhấp một ngụm rượu rồi dùng giọng điệu vừa thăm dò vừa thỉnh giáo nói: “Chú Đại Vỹ, hành sự quyết đoán là lấy phương pháp lấy thật đánh thật, lấy đá chọi đá, nếu không có biện pháp tốt có thể thao tác, thì hành sự quyết đoán sẽ thành liều lĩnh.”
Tôi hiểu rõ tâm tư của Dương Hằng Đạt, hắn vẫn dùng phương pháp cũ hòng moi miệng tôi, tôi tương kế tựu kế nói: “Lời mở đầu cuốn Quân vương có nói: ‘Bất kỳ người nào muốn có được ân sủng của vua, đều phải đem thứ mình cho là quý giá nhất hoặc thứ mình yêu thích nhất tặng cho vua.’ Trưởng phòng Dương, anh cho rằng thứ Thị trưởng Lưu cần nhất bây giờ là gì?”
Dương Hằng Đạt hiểu ý mỉm cười, tiếp theo đó tôi tiết lộ một tình hình tiến triển của vụ án, bộ dạng của Dương Hằng Đạt như nuốt từng câu từng chữ. Sở dĩ tôi hiến cho Dương Hằng Đạt phương pháp của Machiavelli là vì tôi đoán trong thời khắc mấu chốt Dương Hằng Đạt sẽ vận động lãnh đạo cũ làm công tác tư tưởng với Thị trưởng Lưu, nhờ Thị trưởng Lưu sắp xếp. Lúc đó Dương Hằng Đạt sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế moi thông tin từ miệng tôi, thậm chí là đi gặp Hoàng Tiểu Minh đầu tiên, tích cực làm cầu nối giữa tổ chuyên án và Trương Bội Phương, không mục đích nào khác ngoài muốn tập hợp thật nhiều thứ có giá trị, sau đó bày tỏ lòng trung trước mặt Thị trưởng Lưu, lấy việc lãnh đạo cũ nói hộ hắn ta làm bước đệm. Tôi thừa biết lãnh đạo cũ rất có tiếng nói ở Đông Châu thậm chí cả tỉnh Thanh Giang, chỉ cần ông ta mở miệng, Thị trưởng Lưu sẽ không thể để Dương Hằng Đạt đi từ vũng nước tiểu này đến vũng nước tiểu khác, mà phải đề bạt trọng dụng. Chủ nhiệm cũ của phòng Nghiên cứu Ủy ban nhân dân thành phố vừa về hưu, mọi người trong cơ quan thầm đoán Lý Ngọc Dân rất có thể về phòng nghiên cứu tiếp nhậm chức Chủ nhiệm, như vậy trong cơ quan bị trống một vị trí Phó chủ nhiệm phụ trách công tác quản lý, Dương Hằng Đạt đã nhắm vị trí này rất lâu rồi, làm sao hắn có thể bỏ lỡ cơ hội này được. Đương nhiên đây là vị trí mà mấy ông Trưởng phòng Tổng hợp trong cơ quan có mơ cũng không được, nhưng để so sánh thì thực lực của Dương Hằng Đạt mạnh nhất, cơ hội lớn nhất, nhân tố bất lợi duy nhất là những ảnh hưởng tiêu cực từ vụ án Bành Quốc Lương. Những ảnh hưởng tiêu cực này cũng có thể chuyển hóa thành tích cực “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, chính dựa vào phán đoán này, tôi mới tiết lộ có chừng mực một số tin tức có lợi cho hắn, đây cũng cũng xem là một loại đầu tư có giá trị, tôi tin chắc sớm muộn gì cũng thu được kết quả.
Làm chính trị rất giống với chơi cổ phiếu, luôn có rất ít người có tầm nhìn độc đáo để đầu tư cổ phiếu blue chip, còn đại đa số là hùa theo, còn có số ít kẻ tự cho là thông minh nhưng thực chất cực kỳ ngu xuẩn, xem cổ phiếu rác mà người khác không xem ra gì thành bảo bối, kết quả thua sạch sành sanh, thậm chí khuynh gia bại sản, đến nỗi góp cả mạng vào đó. Theo nhìn nhận của tôi, Hứa Trí Thái là một trong số đó, hắn ôm chiếc “cổ phiếu rác” Bành Quốc Lương như ôm bảo bối, quyết một trận được ăn cả ngã về không, “chết đến nơi” lại còn tự cho là “chuyên gia đầu tư”, gần đây lại kích động Lâm Vĩnh Thanh bịa đặt liên tiếp ba bài viết đăng trên tờ Nội tham, kêu oan cho Bành Quốc Lương, khiến tổ chuyên án rơi vào thế bị động, đến nỗi Tề Tú Anh quyết định ra đòn quyết liệt, giam Bành Quốc Lương ở đất khách, di chuyển từ trại giam thành phố Đông Châu đến trại giam thành phố Xương Sơn, và bà ta lạnh lùng cắt đứt hoàn toàn tình cảm suốt 30 năm với Lâm Vĩnh Thanh. Trong những lần nói chuyện riêng, đã nhiều lần “mèo mun” nói với tôi về tình cảm giữa Tề Tú Anh và Lâm Vĩnh Thanh. Trước khi vụ án xảy, từ miệng Hồ Chiếm Phát tôi được biết Bành Quốc Lương đã giải quyết cho Lâm Vĩnh Thanh một căn bán biệt thự 150m2, khi tôi nói với “mèo mun”, lúc đó cô ấy vẫn đang nằm vùng trong tổ tạp vụ của cơ quan, “mèo mun” biến thông tin này thành manh mối quan trọng phản hồi cho Tề Tú Anh. Hiện giờ Lâm Vĩnh Thanh bịa đặt liên tiếp ba bài viết trên tờ Nội tham, rõ ràng là hành động thẹn quá hóa giận sau khi thất bại trong việc làm thuyết khách cho Bành Quốc Lương trước mặt Tề Tú Anh, Lâm Vĩnh Thanh vì một căn nhà mà vứt bỏ tình cảm suốt 30 năm với Tề Tú Anh, rõ ràng đã đâm thấu tim bà ta, trong mắt Lâm Vĩnh Thanh, bà ta không quan trọng bằng một căn nhà, tôi đoán bà ta kiểu gì cũng sẽ tung ra đòn phản kích, áp giải Bành Quốc Lương giam ở đất khách chính là một tín hiệu.
Nhưng Hứa Trí Thái không những không thu tay, mà còn công khai khen ngợi ba bài viết trên tờ Nội tham trước mặt Dương Hằng Đạt ngay tại phòng Tổng hợp 2, nào là biểu dương chính nghĩa, nào là chủ trì công lý, đến nỗi Dương Hằng Đạt phải kín đáo chế giễu hắn: “Ông Hứa này, một người nghĩa khí như ông ở lại phòng Tổng hợp 2 thật quá đáng tiếc, ông phải đi đóng phim võ thuật mới đúng, nếu mười năm trước ông đi đóng phim võ thuật, nói không chừng giờ ông đã trở thành một ngôi sao nổi tiếng rồi cũng nên.”
Hứa Trí Thái biết Dương Hằng Đạt đang chế giễu mình nhưng hắn không nổi giận, còn dương dương đắc ý nói: “Hằng Đạt, ông biết hiện tại trên thế giới thiếu nhất thứ gì không?”
Dương Hằng Đạt thản nhiên nói: “Xin rửa tai lắng nghe.”
Hứa Trí Thái dõng dạc nói đúng một chữ: “Người”, rồi vừa ngâm nga một khúc hát vừa sải bước mở cửa đi ra. Âu Bối Bối thấy điệu bộ hài hước của Hứa Trí Thái thì bật cười khanh khách, tôi và Dương Hằng Đạt lại không ai cười cả.
Dương Hằng Đạt nhanh chóng xoay chyển được cục diện bị động, do gần đây anh ta liên tục ra vào văn phòng Thị trưởng Lưu, lại thêm Lý Ngọc Dân sắp được điều đi. Do đó trong mấy câu chuyện riêng của những thành phần nhạy cảm chính trị trong cơ quan bắt đầu đồn đại Dương Hằng Đạt sắp tiếp nhậm Lý Ngọc Dân, đúng như Aristoteles khẳng định: “Con người sinh ra đã là động vật hiểu chính trị, loại tính động vật này hỗn tạp, vô nguyên tắc, mù quáng, thực dụng, do đó cũng là một thế lực.” Dương Hằng Đạt rất hiểu những tính động vật này, từ đó mà tùy thế dẫn dắt, cái đó gọi là “gái có công chồng không phụ”, cuối cùng cũng được đón tổ sát hạch của phòng Tổ chức Ủy ban nhân dân thành phố.
Tổ sát hạch tiến hành một cuộc bỏ phiếu mang tính tượng trưng trong cán bộ từ cấp phó phòng trở lên trong cơ quan. Sở dĩ gọi là tượng trưng, là vì kiểu bỏ phiếu này mỗi năm đều diễn ra rất nhiều, nhưng chưa từng công khai kết quả. Đầu tiên là tìm nhân viên làm việc trong phòng Tổng hợp nói chuyện, người đứng mũi chịu sào đương nhiên là toàn thể thành viên của phòng Tổng hợp 2, không ngờ trước khi tổ sát hạch đến nói chuyện, Hứa Trí Thái lại ngầm làm công tác tư tưởng với tôi và Âu Bối Bối, xúi hai chúng tôi làm một cuộc “chính biến” giống như lần trước làm với Triệu Trung. Hứa Trí Thái sục sôi căm phẫn chửi Dương Hằng Đạt là đồ “chó mặt trắng” vong ơn bội nghĩa, loại người đó không đáng được thăng tiến, còn nói chỉ cần phòng Tổng hợp 2 không ai nói tốt cho hắn, “giấc mộng hoàng lương” của Dương Hằng Đạt chưa chắc đã thành hiện thực. Tôi thấy Âu Bối Bối ậm ừ cho qua chuyện, biết tâm trạng cô ta đang rất phức tạp, mặt khác cũng không muốn đắc tội với ai, nhưng tôi có một dự cảm, Âu Bối Bối sẽ không làm theo ý của Hứa Trí Thái. Con người tôi từ xưa đến nay chưa bao giờ lội ngược dòng nước, huống hồ tôi sắp sửa thay thế Tống Đạo Minh làm thư ký cho Thị trưởng Lưu, hiện tại tuy thể xác ở phòng Tổng hợp 2, nhưng linh hồn đã sớm thuộc về Thị trưởng Lưu rồi, lần này Dương Hằng Đạt sắp thăng chức làm Phó chủ nhiệm văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố là ý của Thị trưởng Lưu, chỉ vài câu nói xấu của mấy nhân vật cỏn con trong phòng Tổng hợp 2 có thể nói lên điều gì? Hứa Trí Thái ngu xuẩn không hiểu đạo “thuận thế mà làm”, ngày trước thông qua “chính biến” lật đổ Triệu Trung là “thuận thế mà làm”, lúc đó kẻ vạch kế hoạch thực sự là Hoàng Tiểu Minh, nay Hứa Trí Thái muốn kịch cũ diễn lại nhưng lại quên mất câu danh ngôn của Heraclitus, “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Không đợi Hứa Trí Thái nói hết, tôi tỏ rõ quan điểm của mình, không đồng ý làm như vậy, tôi cũng khuyên hắn đừng làm vậy, tôi dẫn ra một loạt những điểm tốt của Dương Hằng Đạt, hắn không muốn nghe, hầm hầm xông ra cửa đi thẳng.
Ngày thứ hai sau khi tổ sát hạch đi khỏi, Dương Hằng Đạt đã biết từng người trong phòng nói những gì với tổ sát hạch, thấy Hứa Trí Thái không có trong phòng, anh ta vỗ vai tôi nói: “Đại Vỹ, cậu nên thông qua Thượng Tiểu Quỳnh phản ánh với tổ chuyên án, diệt cỏ phải diệt tận gốc, không thể nương tay đối với phần tử tham nhũng, cũng không thể nương tay với đồng lõa của phần tử tham nhũng! Đối với loại người đốn mạt nối giáo cho giặc lại tự xưng là đại hiệp, sao có thể để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được?” Lời của Dương Hằng Đạt khiến tôi không khỏi rùng mình, Hứa Trí Thái đã đắc tội quá sâu sắc với Dương Hằng Đạt rồi, tới mức anh ta phải công khai chửi rủa trước mặt tôi và Âu Bối Bối.
Nhưng còn một chuyện đáng để Dương Hằng Đạt nói hơn nữa. Một hôm trước giờ tan ca, tổ chuyên án gọi điện đến phòng Tổng hợp 2 tìm Hứa Trí Thái, tôi mang điện thoại đến cho hắn ta. Sau khi nghe điện thoại hắn vội vã đi ngay, tôi lập tức gọi điện cho “mèo mun” hỏi chuyện gì, “mèo mun” bảo tôi giữ bí mật, nói là Hứa Trí Thái cùng Trương Bội Phương, Lâm Vĩnh Thanh lần lượt bị song quy rồi. Tôi hỏi lý do song quy, cô ấy nói là quấy nhiễu thụ lý án. Tôi bỗng nhớ đến Hoàng Tiểu Minh, tôi nghĩ Hoàng Tiểu Minh nhất định chưa biết Trương Bội Phương đã bị song quy, phải lập tức thông báo tin này để anh ta chuẩn bị tâm lý. Từ sau khi Bành Quốc Lương phát án, Trương Bội Phương vì cứu chồng, đã không ngại đánh đổi bất cứ giá nào, không thể bỏ qua cho Hoàng Tiểu Minh, không biết trong thời gian này giữa hai người bọn họ đã xảy ra những chuyện gì? Có thể liên lụy đến Hoàng Tiểu Minh một lần nữa không? Vừa khéo trong phòng không có ai, tôi không ngần ngại bấm số gọi vào di động cho Hoàng Tiểu Minh.
Từ sau khi Hoàng Tiểu Minh xảy ra chuyện, tôi rất thiếu tự tin khi đối mặt với cậu ta, chưa từng liên hệ với cậu ta lần nào, vì thế khi nghe điện thoại của tôi giọng Hoàng Tiểu Minh có vẻ rất thờ ơ. Đầu tiên tôi phân trần tuy không gọi điện, nhưng trong lòng luôn lo lắng cho cậu ta, Hoàng Tiểu Minh chỉ cười khẽ, sau khi tôi thông báo thông tin Trương Bội Phương, Hứa Trí Thái và Lâm Vĩnh Thanh bị song quy, Hoàng Tiểu Minh trầm ngâm một lúc rồi nói: “Cảm ơn cậu, Đại Vỹ, chuyện cần đến thì rồi cũng sẽ đến.” Giọng của Hoàng Tiểu Minh tỏ rõ sự thê lương, tôi nói bằng giọng động viên: “Tiểu Minh, không có Hỏa Diệm sơn nào không thể vượt qua.” Hoàng Tiểu Minh thâm trầm nói: “Yên tâm đi, Đại Vỹ! Montesquieu nói, con người ta khi sống trong khổ nạn mới sống giống một con người, trải qua kiếp nạn này, tôi sẽ không còn là một thằng ngốc để số phận lừa gạt nữa. Trước đây chúng ta làm việc như cối như chày, chẳng qua chỉ là giã gạo thành bột, không hề có chút sáng tạo nào đáng nói, Nietzsche đã gọi cách làm việc này một cách hài hước là ‘lò nướng bánh mỳ’. Đại Vỹ, với một người cô độc lâu ngày, thứ muốn hướng tới nhất là sáng tạo, chỉ có sáng tạo mới có thể gạt bỏ được sự tầm thường.”
Lời nói của Hoàng Tiểu Minh đâm vào lòng tôi đau nhói, bởi chỉ có một linh hồn đã thăng hoa thì mới cảm nhận được sự cô đơn, còn một linh hồn tầm thường thì chẳng có gì đáng để người khác hiểu, nói gì đến cô đơn, cũng không thể cảm nhận được nỗi cô đơn thực sự. Tôi vẫn không thể hiểu được cái Hoàng Tiểu Minh gọi là cô đơn, càng không biết sáng tạo mà cậu ta hướng tới là gì, nhưng tôi biết cô đơn và cô quạnh là hai khái niệm khác nhau. Cô đơn là trạng thái mang tính linh hồn, nó là sự đầy đủ, còn cô quạnh chỉ là tìm sự ấm áp giữa nhân gian thông thường mà không được, thậm chí là một tâm hồn trống trải tìm kiếm sự thấu hiểu mà không có kết quả. Tôi đã từng cảm thấy trống trải, cũng từng cảm thấy cô quạnh nhưng chưa bao giờ cảm thấy cô đơn, bởi theo như Hoàng Tiểu Minh dẫn lời của Montesquieu, chỉ có sống ra một con người mới phù hợp với cô đơn, nói như vậy, tôi là một kẻ không phù hợp với cô đơn, điều này khiến tôi khó tránh khỏi cảm giác chua xót trong lòng.
Nhưng sau khi ngắt điện thoại với Hoàng Tiểu Minh, tôi chợt cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, bởi vì từ cách nói chuyện qua điện thoại của Hoàng Tiểu Minh tôi có thể cảm nhận được, trong sự cô đơn của anh ta có một nỗi sợ hãi tiềm ẩn, tôi không biết nỗi sợ hãi đó là gì, nhưng sau khi được tin Trương Bội Phương bị song quy, chính vì sợ hãi nên mới phải tranh thủ thời gian, tranh thủ được thời gian thì có lẽ sẽ tránh bị số phận trêu chọc lần nữa, điều này khiến tôi có một cảm giác vui sướng như vừa cứu được người khác thoát khỏi dòng nước xiết. Đương nhiên tôi vẫn cảm thấy chua xót với việc Hoàng Tiểu Minh ngạo mạn tự cho mình là kẻ cô đơn. Dường như dù cuộc đời này của anh ta hoàn toàn vô nghĩa, anh ta cũng sẽ sáng tạo ra ý nghĩa, còn ánh mặt trời khiến người ta phải ngưỡng mộ trong cuộc sống của tôi bỗng chốc biến thành hơi nóng trong lò quay, nhưng tĩnh tâm lại mà suy ngẫm, nếu không phải Hoàng Tiểu Minh nhìn thấy phần mộ ẩn giấu dưới những bụi hoa hồng, anh ta sẽ không thể nói được những lời thấu suốt như vậy, xem ra khổ nạn khiến người ta có khả năng nhìn trước mọi thứ. Tôi mừng vì Hoàng Tiểu Minh đã trở thành chính mình, đúng như lời của Bacon, “một người biết những gì, người đó chính là thứ đó...” có lẽ không phải tôi của tôi mới là tôi thực sự, ngược lại, nhân vật Albert trong Vườn hoa con đường nhỏ giao thoa của Borges nói: “Thời gian liên tục tỏa nhánh, dẫn đến vô số tương lai”, mặc dù mỗi người khi đối mặt với nhiều lựa chọn, sẽ có vô số khả năng khác nhau, nhưng tôi không giống như nhân vật chính trong “cuốn tiểu thuyết phức tạp hỗn độn” này, có thể lựa chọn rất nhiều khả năng, tôi chỉ có thể lựa chọn một khả năng, cũng là khả năng thích hợp với tôi nhất, chính là làm thư ký cho Thị trưởng Lưu. Dù vậy tôi vẫn rất kính trọng thứ mà Nietzsche gọi là tinh thần của thần rượu Bacchus (thần rượu nho) trong con người Hoàng Tiểu Minh, rất giống tính cách kiên cường rắn rỏi của nhân vật chính trong Ông già và biển cả của Hemingway: “Một người hoàn toàn không phải sinh ra là để bị đánh bại, dù bạn có tiêu diệt được anh ta, nhưng chưa chắc bạn đã đánh bại được anh ta.” Tính cách này đã thoát ra khỏi “đạo thường” mà là “đạo phi thường”. “Đạo thường” thì thường là đạo hữu hình, còn ”đạo phi thường” thì thường là đạo vô hình, mà “vô hình thắng hữu hình”, giống như nhục thể là hữu hình, linh hồn là vô hình vậy. Một người không có cuộc đời phi thường thì rất khó tham ngộ được tinh thần của “đạo phi thường”, Hoàng Tiểu Minh đã cho tôi cảm giác anh ta đang ở vào cảnh giới trước khi thoát ly khỏi “đạo thường” để bước vào “đạo phi thường”.
Sở dĩ nói vậy là vì một tuần sau khi Trương Bội Phương cùng hai người kia bị song quy, qua “mèo mun” tôi biết được nỗi sợ hãi ẩn giấu nơi sâu thẳm trong lòng Hoàng Tiểu Minh là gì. Tôi cảm thấy chính là do tôi đã sớm thông báo tin tức bọn người Trương Bội Phương bị song quy cho Hoàng Tiểu Minh, nên anh ta mới kịp thời ứng đối, không biến sợ hãi thành lựu đạn, nếu không sẽ khó tránh khỏi giẫm vào vết xe đổ của Hứa Trí Thái. “Mèo mun” nói với tôi, ngay đến Đặng Hoằng Xương còn không ngờ Hoàng Tiểu Minh có thể cất giấu năm mươi ngàn đô cho Bành Quốc Lương, nếu không phải sau khi Trương Bội Phương bị song quy, tổ chuyên án phát hiện ra trong chiếc cặp da của Trương Bội Phương có một cuốn bút ký giống kiểu “chiếc hộp Pandora”, bên trong ghi lại rõ ràng tất cả các cuộc nói chuyện của Trương Bội Phương và Hoàng Tiểu Minh. Không thể nào tưởng tượng nổi Hoàng Tiểu Minh lại dám mạo hiểm giữ lại khoản tiền này cho con trai của Bành Quốc Lương, tôi tin nếu không phải tôi đã kịp thời báo tin Trương Bội Phương bị song quy với Hoàng Tiểu Minh, thì giờ đây chắc chắn anh ta vẫn còn giả vờ không biết gì về khoản tiền mình đã cất giấu đó, nếu quả thật như vậy, hậu quả sẽ vô cùng khó lường.
May mà Hoàng Tiểu Minh thông minh tuyệt đỉnh, sau khi Trương Bội Phương bị song quy, ngay lần đầu tổ chuyên án tìm anh ta, đoán biết vì chuyện gì, Tiểu Minh đã kịp thời giao nộp khoản tiền này, loại bỏ quả bom hẹn giờ đè nén trong lòng bấy lâu nay. Sau khi “mèo mun” nói với tôi chuyện này, tôi đã đem sự trượng nghĩa của Hoàng Tiểu Minh và của Hứa Trí Thái làm một phép so sánh, tôi cảm thấy sự trượng nghĩa của Hoàng Tiểu Minh mới là trượng nghĩa đích thực, hoàn toàn dựa vào lương tri để làm, còn cái gọi là “trượng nghĩa” của Hứa Trí Thái chẳng qua là “treo đầu dê bán thịt chó”. Theo lời khai của Hứa Trí Thái với tổ chuyên án, bản thân hắn luôn cảm thấy không hài lòng ở cơ quan, rất mong muốn nịnh nọt lãnh đạo để lãnh đạo nói tốt cho mình, may ra có thể thay đổi môi trường làm việc. Tục ngữ có câu: “Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa”, tuy Bành Quốc Lương đã bị vạch tội, nhưng mạng lưới quan hệ bao nhiêu năm làm chính trị vẫn còn, Trương Bội Phương vì hắn chạy đôn chạy đáo khắp nơi, chính là muốn lợi dụng cơ hội nịnh bợ một số sếp lớn. Khi “mèo mun” kể lại với tôi, tôi cảm thấy lời của Hứa Trí Thái hoàn toàn là thật, hắn muốn lợi dụng vụ án của Bành Quốc Lương để đầu cơ trục lợi, nếu không sẽ không thể nhận năm mươi ngàn đô của Trương Bội Phương. Thế nhưng đáng tiếc chút “bụng dạ xấu xa” đáng thương này của hắn lại biến thành tảng đá rơi đúng vào chân hắn. Trong cuốn Herzog, Saul Bellow cho rằng, con người là động vật mắc bệnh, vì thế, Saul Bellow mới viết: “Cuộc đời tôi hoàn toàn không phải là một căn bệnh mãn tính, mà là một quá trình phục hồi dài vô tận.” Thực chất bệnh tật chính là thôi thúc ham muốn quyền lực được ngụy trang khéo léo, tất cả bệnh tật đều không phải thứ gì khác ngoài thứ bệnh ham muốn quyền lực. Dưới sự chi phối của ham muốn quyền lực, dù không phải là bệnh nhân, cuộc sống của bạn cũng không khác gì cuộc sống của một người mắc bệnh, đây cũng là một bệnh trạng. Bất kỳ kẻ nào ham muốn quyền lực mạnh đều thể hiện ham muốn của mình, đây là một bệnh mãn tính. Chính vì nhìn thấy được điểm này, nên vị giáo sư Herzog tự xưng mình là “thằng ngốc ý chí bạc nhược, lòng tràn hy vọng” kia mới viết nguệch ngoạc lên cuốn bút ký của mình rằng: “Cuộc đời của mỗi công dân đang biến thành một cuộc làm ăn, và cuộc đời của mỗi người đều thể hiện ra qua cuộc sống. Phải nói cuộc sống của mỗi công dân đang biến thành một cuộc đầu tư, đây là kết quả tất yếu của xã hội tư bản. Đã là đầu tư thì khó tránh khỏi mạo hiểm, Hứa Trí Thái đã biến đầu tư thành đầu cơ, cho nên đã thua trắng tay; Hoàng Tiểu Minh kiên trì đầu tư, vì thế mặc dù tạm thời thua lỗ, nhưng vẫn có cơ hội gỡ lại. Còn tôi và Dương Hằng Đạt đều là những nhà đầu tư đại thắng, chỉ có Âu Bối Bối vẫn đang chờ đợi, đây là “cổ phiếu lớn” trước mặt phòng Tổng hợp 2, người thắng lợi nhất và đầu tiên là Dương Hằng Đạt, anh ta không chỉ giỏi đầu tư ngắn hạn, mà còn là cao thủ đầu tư trung và dài hạn.
Sau khi Hứa Trí Thái bị song quy không lâu, Dương Hằng Đạt đã thăng chức Phó chủ nhiệm văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố Đông Châu. Do việc bổ nhiệm vị trí Phó Thị trưởng thường vụ cạnh tranh vô cùng khốc liệt, trì hoãn mãi vẫn chưa thể quyết định được, vì thế việc bổ nhiệm Trưởng phòng Tổng hợp 2 cũng chưa thể xác định, đành vẫn để Dương Hằng Đạt kiêm nhiệm. Chỉ có điều anh ta không ngồi ở phòng Tổng hợp 2 nữa, mà đã có một phòng làm việc vừa đàng hoàng vừa sáng sủa của riêng mình. Trong phòng chỉ còn lại mình tôi và Âu Bối Bối, do chủ nhiệm Tiêu đã liên tục dặn dò, rằng trước khi được bổ nhiệm làm thư ký cho Thị trưởng Lưu không được để xảy ra bất kỳ sai sót gì, tôi đành phải ngày ngày ngồi trong phòng nghiên cứu thế cờ. Buổi trưa đồng nghiệp ở phòng khác đến gọi tôi đi đánh cờ, thông thường có một nhóm người vây xung quanh xem đánh cờ, xúm miệng bàn tán bình phẩm về một số người và việc nào đó, trước đây tôi còn vui miệng tham gia vài câu, nhưng giờ một câu tôi cũng không nói, chỉ tập trung hoàn toàn vào việc đánh cờ. Âu Bối Bối nhận ra vấn đề, thỉnh thoảng lại kích tôi mấy câu: “Đại Vỹ, cậu chẳng phải như thế là bình tĩnh thái quá sao, theo chị thấy người muốn làm thư ký cho Thị trưởng Lưu trong cơ quan có đến hơn hai mươi người, người nào cũng có chỗ dựa, cậu sao có thể bì kịp, đừng có nửa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim nữa đấy nhé!” Lời của Âu Bối Bối không phải không có lý, đúng là khoảng thời gian chờ đợi này khiến trong lòng tôi có chút lo sợ. Cha tôi thường nói, làm kinh doanh có một nguyên tắc, ai cũng muốn rót đầy cốc, nếu con muốn thành công, con phải rót đầy cốc trước. Ý ông là không cho đối thủ bất kỳ cơ hội nào, tôi tin mình có thể làm được điều này, tuy người cạnh tranh rất đông, nhưng cốc của tôi đã được rót đầy rồi, hơn nữa còn được đặt trên bàn làm việc của Thị trưởng Lưu, tôi không tin có người dám đến văn phòng của ông ấy để đổi một cốc khác. Cho dù tôi không ngừng an ủi, cổ vũ mình, nhưng Tống Đạo Minh vẫn không hề có dấu hiệu nào cho thấy hắn sắp rời khỏi văn phòng, thậm chí tôi còn ngờ rằng có thể nào Thị trưởng Lưu không đổi thư ký không? Đúng lúc tôi đang lo lắng bất an cho tiền đồ của mình nhất, thì Dương Hằng Đạt dương dương đắc ý mang đến cho tôi và Âu Bối Bối một tin động trời: Hoàng Tiểu Minh từ chức.
Hôm đó lúc Dương Hằng Đạt bước vào phòng Tổng hợp 2, trong tay còn cầm lá đơn từ chức của Hoàng Tiểu Minh, anh ta nói vừa đến hành lang thì gặp Hoàng Tiểu Minh cùng Thượng Tiểu Quỳnh và Đặng Hoằng Xương đến văn phòng lấy hộ chiếu cho Bành Quốc Lương.
Âu Bối Bối chòng ghẹo: “Đại Vỹ, người trong lòng đến rồi kìa, cậu không qua xem thế nào à?”
Dương Hằng Đạt cũng cười nói: “Ba người bọn họ đã đi cả rồi.”
Tôi biết “mèo mun” đang làm việc, cô ấy không thể lợi dụng thời gian làm việc để đến phòng Tổng hợp 2 thăm tôi được, huống hồ Chủ nhiệm phòng cô ấy Đặng Hoằng Xương cũng có mặt. Chuyện khiến tôi sốc hơn cả là Hoàng Tiểu Minh đã từ chức, làm việc tại văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố là niềm mơ ước của rất nhiều người, vậy mà Hoàng Tiểu Minh lại kiên quyết từ bỏ, chứng tỏ anh ta chắc chắn đã tìm thấy ngọn nguồn sáng tạo của mình rồi, nói trắng ra, công việc tại văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố dù có tuyệt vời đến mấy cũng chỉ là “đạo thường”, Hoàng Tiểu Minh nhất định đã thấu suốt “đạo thường”, hệt như thấu suốt hồng trần vậy, nhưng tìm kiếm cái “đạo phi thường” cũng đâu phải dễ! Rất rõ ràng, Hoàng Tiểu Minh muốn tự hãm mình vào đất chết để sau đó lại sống.
Rất chóng vánh, chuyện Hoàng Tiểu Minh từ chức đã trở thành chủ đề bàn tán sau lưng của cán bộ trong cơ quan, chuyện này thậm chí còn khiến người ta sốc hơn cả tin Hứa Trí Thái bị song quy. Bởi hiện tại bất kể bạn là sinh viên đại học, hay thạc sĩ, tiến sĩ, cũng bất kể bạn học chuyên ngành gì, khi thi công chức đều phải đối đầu với một lực lượng hùng mạnh, người ta tranh giành nhau toạc đầu chảy máu, riêng Hoàng Tiểu Minh lại xem nơi đây chẳng khác gì một đôi giày rách, nói ném là ném, ngay cả khi làm thư ký cho Bành Quốc Lương, phải hứng chịu một số ảnh hưởng tiêu cực, nhưng đó cũng chỉ là tạm thời không giữ một chức vụ cấp phó cục trong tầm nay nữa mà thôi, làm một chân Trưởng phòng tổng hợp vẫn không thành vấn đề, về điểm này lúc đánh cờ với Chủ nhiệm Tiêu tôi đã thăm dò được. Chủ nhiệm Tiêu nói, đợi vụ án Bành Quốc Lương kết thúc, Hoàng Tiểu Minh vẫn cần giữ lại phòng Tổng hợp 2 làm việc. Tôi hỏi anh ta, có phải làm Trưởng phòng không? Chủ nhiệm Tiêu chưa có ý kiến. Huống hồ hôm đó Dương Hằng Đạt cũng nói trước mặt tôi và Âu Bối Bối, anh ta kiến nghị với chi bộ Đảng sắp xếp cho Hoàng Tiểu Minh thăng nhiệm chức Trưởng phòng Tổng hợp 2. Còn nói, một người sống trong vòng xoáy tham nhũng mà không bị cuốn theo như Hoàng Tiểu Minh, là viên ngọc quý của Đảng, cấp trên không nên lãng phí, mà càng phải tín nhiệm, trọng dụng. Nhưng dư luận hoàn toàn không thấy như vậy, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng đã trở thành mô thức tư duy của tất cả cán bộ đang nắm giữ chức vị, tất cả những kẻ có thành kiến này đã quên mất một điều rằng, trong văn phòng làm gì có ai không phải là nhân viên làm việc bên cạnh Bành Quốc Lương, liệu có ai không phải là kẻ gần mực?
Đúng lúc mọi người đang xôn xao bàn tán về chuyện Hoàng Tiểu Minh từ chức, thì Tống Đạo Minh đã được sắp xếp đến đặc khu Cổ Kiều làm Phó bí thư, quyền Trưởng khu, thế là tiêu điểm bàn luận lại chuyển sang chuyện ai sẽ là thư ký cho Thị trưởng Lưu, có người đồn là Trương Tam, có người đồn là Lý Tứ, đương nhiên người bị đồn đại nhiều nhất vẫn là tôi. Ngày nào Âu Bối Bối cũng truyền đạt tất cả các nội dung bàn luận sau lưng của mọi người cho tôi. Tôi đã bị luộc suốt một tuần liền trong nỗi khiếp đảm bởi những lời bàn tán dị nghị của mọi người. Sớm thứ hai vừa đến cơ quan, Âu Bối Bối đã thông báo, cô ấy vừa nhận điện thoại nội bộ của Chủ nhiệm Tiêu, bảo tôi đến văn phòng của ông ta ngay. Trong lòng tôi bỗng vô cùng căng thẳng, thầm nghĩ liệu có phải đã có kết quả rồi không? Tôi định thần lại, hồi hộp đi đến văn phòng Chủ nhiệm Tiêu.
Quả nhiên, vừa bước vào phòng, ông ta đã lên tiếng chúc mừng, nói là căn cứ theo chỉ thị của Thị trưởng Lưu, chi bộ Đảng đã quyết định để tôi làm thư ký của Thị trưởng Lưu. Lời Chủ nhiệm Tiêu vừa dứt, tôi lập tức có một khoái cảm được đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió. Tiếp theo Chủ nhiệm Tiêu kể cho tôi nghe một câu chuyện cười rất có ngụ ý: “Chuyện kể là thời cổ đại có một sai dịch mắc phải chứng đãng trí, phụng mệnh áp giải một hòa thượng phạm tội đến phủ thành, trước khi xuất hành, anh ta sợ mình quên mang theo thứ gì đó, bèn làm một câu vè nhắc nhở: ‘tay nải ô gông, công văn hòa thượng tôi’. Trên đường đi, hắn vừa đi vừa lẩm bẩm hai câu đó không khác gì kẻ bị ma ám, chỉ sợ không cẩn thận sẽ quên mất một thứ, trở về sẽ gánh không nổi tội. Hòa thượng thấy sai dịch có vẻ ngớ ngẩn, lúc nghỉ chân ăn cơm bèn chuốc rượu cho hắn say, sau đó cạo trọc đầu hắn, tháo gông trên cổ mình đeo vào cổ hắn, rồi chuồn mất dạng. Sai dịch tỉnh dậy, cảm thấy hình như thiếu thiếu một thứ gì đó, nhưng tay nải, ô, công văn đều còn, sờ lên cổ mình, gông vẫn còn, lại sờ lên đầu mình, hòa thượng cũng còn, nhưng hắn ta vẫn cảm thấy thiếu thiếu một thứ gì đó, bèn nhẩm lại bài vè, hắn ta hoảng sợ thất sắc nói: ‘Còn tôi? Tôi ở đâu?’ Tôi nghe xong muốn cười nhưng kìm lại, Chủ nhiệm Tiêu hỏi tôi nghĩ xem đạo lý hàm ẩn trong câu chuyện cười này là gì, sau đó bảo tôi đến văn phòng Thị trưởng Lưu trình diện.
Tôi như trút được gánh nặng, cảm ơn Chủ nhiệm Tiêu, sau đó sung sướng hả hê bước ra khỏi văn phòng. Tôi biết từ giờ phút này trở đi, cuộc đời tôi đã bước sang một trang mới, nhưng tôi không thể trở thành tên sai dịch đó, càng không thể trở thành hòa thượng kia, tôi là chính tôi, là chủ nhân của tôi.