Nhìn lại tôi đã có hơn mười năm làm việc trong trại giam mà vẫn chỉ là một gã giám thị cấp một tương đương với cấp phòng hành chính, được phân đến một trại giam vô cùng phức tạp, trong đó có đủ thành phần, từ sinh viên bị cám dỗ đến những phần tử ngang ngược tác quái, còn có cả tội phạm giết người tàn bạo, đương nhiên cũng có những quan chức tham nhũng lớn bé, nhưng loại quan chức tham nhũng lớn như Bành Quốc Lương vẫn là trường hợp đầu tiên ở trại giam thành phố Xương Sơn.
Bành Quốc Lương bị giam ở đây khoảng một tháng, đột nhiên tôi nhận được điện thoại của cậu bạn học cũ thời tiểu học, nói muốn mời ăn cơm. Nói thật lòng, tôi và cậu bạn này đã nhiều năm chẳng có liên lạc gì, nay bỗng nhiên mời tôi đi ăn, tôi dám khẳng định chắc chắn là cậu ta có việc gì muốn nhờ vả. Làm cái nghề này của chúng tôi, thân bằng quyến thuộc của ai đó phạm tội bị giam giữ đến nhờ cậy cũng là chuyện thường, tôi đoán cậu bạn này mời tôi đi ăn chủ yếu cũng là vì có bạn bè thân thích nào đó bị giam trong trại giam thành phố Xương Sơn đây mà. Đoán cũng chỉ đoán vậy, chứ không thể ngờ người mà cậu ta muốn tôi quan tâm lại là Phó Thị trưởng thành phố Đông Châu Bành Quốc Lương.
Bữa tiệc này thực chất là do Trương Bội Phương, vợ của Bành Quốc Lương mời, các món ăn là vây cá mập, bào ngư, loại rượu uống là Remy Martin XO. Trong bữa tiệc Trương Bội Phương luôn miệng khóc lóc kể lể rằng chồng bà ta bị oan, rồi bà ta còn hào phóng cho tôi hai mươi nghìn đô. Tôi vốn không muốn nhận, nhưng hai mươi nghìn đô đó xấp xỉ tiền lương cả một năm trời, ai nhìn thấy lại chẳng động lòng? Tôi từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, nếu không phải thi đỗ vào trường cảnh sát, tốt nghiệp xong được phân bổ đến trại giam, thì bây giờ có khi vẫn là một anh nông dân chân đất. Bố mẹ tôi hiện vẫn sống ở nông thôn, mưu sinh bằng nghề nông, sức khỏe hai cụ đều đã kém, hai mươi nghìn đô này thực sự vô cùng quan trọng với cả nhà chúng tôi. Lại thêm Phó phòng Hứa đi cùng Trương Bội Phương một mực khích lệ, vậy là tôi đành phải nhận.
Phó phòng Hứa không chỉ là anh rể bạn học hồi tiểu học của tôi, mà còn là Phó phòng Tổng hợp 2 thành phố Đông Châu, tương đương với Phó chủ nhiệm văn phòng chuyên giúp việc cho Bành Quốc Lương. Phó phòng Hứa kể rất nhiều chuyện tốt mà Bành Quốc Lương đã dốc tâm sức làm cho dân chúng, sở dĩ lâm vào cảnh ngộ này là do hậu quả của đấu đá chính trị. Tôi tuy bán tín bán nghi, nhưng quả thực tôi đã bị sự chân thành muốn cứu chồng của Bội Phương cảm động, bèn đồng ý chăm sóc cho chồng bà ta. Bạn học cũ của tôi cũng rất chu đáo, đã đặc biệt trang bị di động riêng cho tôi và Trương Bội Phương.
Tối đó về đến nhà, đưa hai mươi nghìn đô cho vợ, hai mắt vợ tôi sáng lên hệt như tia chớp điện, lấy nhau đã bảy tám năm trời, chưa bao giờ cô ấy nhìn thấy một số tiền lớn như thế. Tục ngữ có câu, cầm tiền của người phải chung nạn với người. Hôm sau vừa đến cơ quan, tôi liền đến phòng giam Bành Quốc Lương, gọi ông ta ra cửa, hỏi có quen Trương Bội Phương không, ánh mắt ảm đạm của ông ta bỗng lóe sáng, gật đầu nói là vợ mình. Tôi liền trao đổi mấy câu ngắn gọn, sau đó với giọng điệu quan tâm tôi bảo ông ta: “Sau này có việc cứ nói với tôi.” Bành Quốc Lương nghe xong, các cơmặt cứng đơ lập tức giãn ra.
Lại mấy ngày trôi qua, gặp đúng dịp tôi chuẩn bị đưa đám viên chức bị giam đi quét dọn vệ sinh môi trường, chớp thời cơ chỉ có một mình Quốc Lương trong phòng, tôi liền đưa chiếc điện thoại mà cậu bạn cũ trang bị để tôi chuyên liên hệ với Trương Bội Phương cho Bành Quốc Lương, bảo ông ta hãy nói chuyện với Trương Bội Phương, tôi sẽ đứng ngoài canh chừng cho. Bành Quốc Lương cảm động nhận lấy điện thoại rồi mừng rỡ gọi cho vợ.
Để cảm ơn tôi, Trương Bội Phương đã đích thân đến Xương Sơn mời hai vợ chồng tôi ăn cơm, còn đặc biệt mua cho vợ tôi một chiếc đồng hồ omega. Tôi làm ở trại giam mười năm trời, chưa từng nhận món quà nào quý giá đến vậy, bà xã tôi lại càng thích thú không rời ra được. Con người tôi vốn rất thích những người hào phóng, nhưng hào phóng như Trương Bội Phương thì tôi mới gặp lần đầu. Tôi không chắc Bành Quốc Lương ngồi trong song sắt rốt cuộc có phải là “oan uổng” hay không, nhưng trong thâm tâm tôi lại rất hy vọng như vậy. Quả đúng vậy thật, tôi đã trở thành ân nhân hết lòng cứu giúp “trong lúc nguy nan” của Bành Quốc Lương, đợi đến lúc họ báo đáp đâu chỉ là một chiếc đồng hồ Omega và hai mươi nghìn đô chứ!
Đương nhiên, để chứng minh tôi là người được việc và cũng không làm Trương Bội Phương thất vọng, tôi đem cho bà ta một bức thư của Bành Quốc Lương. Nhận bức thư mà tay bà ta run lẩy bẩy, rưng rưng nước mắt đọc ngấu nghiến, chỉ hận không thể khắc hết chữ trong bức thư vào lòng, tôi có thể đoán được bà ta định mang bức thư đi, thế là không đợi bà ta mở miệng, liền ngăn lại: “Chị à, chị không thể đem bức thư đi được, nếu bị phát hiện thì nguy hiểm vô cùng.” Trương Bội Phương tỏ ra rất hiểu biết, tiếc nuối lôi một cuốn sổ tay ra chép lại, xong liền đốt lá thư ngay trước mặt tôi.
Trên đường về nhà, vợ tôi tỏ vẻ lo lắng nói: “Ông xã, anh làm vậy không sợ rước phiền phức sao?” Tôi cắn răng nói: “Người không có tiền thì không giàu, ngựa không có đồng cỏ thì không béo, anh sẽ cẩn thận. Hơn nữa, quan trường là chiếc lưới, có người hại Bành Quốc Lương, sẽ phải có người cứu ông ấy, em không thấy sao, Trương Bội Phương là người phụ nữ giỏi giang, kế hoạch là sẽ để Bành Quốc Lương nằm trong trại giam một thời gian, sau đó lấy thân phận cán bộ tốt bị ‘oan uổng’ để được thả, đến lúc ấy chúng ta cũng có ngày ngóc đầu lên rồi!” Nói thật, trong lòng tôi thực sự đã nghĩ vậy, và tôi tin rằng gã Phó phòng Hứa đưa Trương Bội Phương đến gặp tôi cũng nghĩ vậy.
Sau đó Trương Bội Phương lại đến Xương Sơn, mục đích là để gặp tôi, trước khi đến bà ta có gọi điện, nói rằng hai luật sư bà ấy mời đã viết đơn kháng cáo cho Bành Quốc Lương. Tôi đem chuyện này nói với Bành Quốc Lương, ông ta viết liền một mạch năm nghìn chữ, sau đó giao cho tôi. Khi tôi mang lá thư này giao cho Trương Bội Phương thì bà ta lại cho tôi năm nghìn đô, còn rưng rưng nước mắt đem quần áo của Bành Quốc Lương và ảnh của con trai giao cho tôi, xin tôi nhất thiết phải giao tấm ảnh cậu con trai đang học trung học cho Bành Quốc Lương. Tôi cũng là một người cha, nghĩ đến con trai mình đang học tiểu học, tôi rất đồng cảm với của Bành Quốc Lương, nên không thể không nhận lời.
Khi tôi đem tấm ảnh này đến trại giam giao cho Bành Quốc Lương, nhìn thấy đứa con trai trong ảnh, môi ông ta khẽ run run, nước mắt không cầm được. Nhưng Bành Quốc Lương dứt khoát không giữ lại tấm ảnh, chỉ rưng rưng nước mắt viết ra sau tấm ảnh: “Con trai, phải học thật giỏi, làm người cao quý! Tuyệt đối đừng theo nghiệp chính trị! Bố sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, đừng lo!” Sau đó giao cho tôi, nói tôi gửi lại cho Trương Bội Phương.
Tuy nhiên, chưa kịp giao tấm ảnh cho Trương Bội Phương, tôi đã bị người của tổ chuyên án Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy gọi đến nhà khách thành phố. Lúc đó tôi đã có dự cảm không lành. Bước vào phòng, trong phòng khách có tất cả sáu người, người ngồi đầu tiên tự giới thiệu là Đặng Hoằng Xương, tổ trưởng tổ chuyên án đảmnhận vụ án Bành Quốc Lương tỏ thái độ ân cần mời tôi ngồi, còn đích thân rót cho tôi một cốc nước. Trong số đó có một cô gái vừa xinh đẹp vừa hoạt bát, tự giới thiệu là Thượng Tiểu Quỳnh, rồi không vòng vo tam quốc, thẳng thừng đề nghị tôi giải thích về sim chiếc điện thoại di động đuôi 888. Chiếc di động này là một trong hai chiếc bạn mua cho tôi và Trương Bội Phương, chiếc sim của Trương Bội Phương số đuôi là 777, số của tôi và Trương Bội Phương chỉ khác nhau ba số này, tám số còn lại giống hệt nhau.
Tôi đã làm trong trại giam được mười năm, thần tiên thì tôi chưa từng thấy, nhưng đứa con gái ba tuổi ranh lại muốn tỏ vẻ thể hiện trước mặt tôi, làm sao có thể qua mặt được thằng này. Tôi giả bộ lúng túng nói: “Di động đuôi 888 nào, cô có ý gì? Có phải cô nhầm lẫn rồi không?”
Không ngờ Đặng Hoằng Xương đang ngồi trên ghế thu ngay lại vẻ ân cần ban nãy, sầm mặt nói: “Vũ Văn Trung, nếu chúng tôi không nắm được đầy đủ chứng cứ thì sẽ không tìm đến anh, anh đã không muốn nói, vậy chúng tôi sẽ tìm cho anh một nơi để giải thích, bây giờ tôi chính thức thông báo với anh, Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy đã ra chỉ thị, thực thi song quy đối với anh, bắt đầu từ bây giờ, anh phải đi với chúng tôi.”
Tôi nghe xong bỗng ngây người ra, hỏi: “Đi đâu?”
Đặng Hoằng Xương cười nhạt: “Cứ đi rồi anh sẽ biết.”
Sáu người áp giải tôi ra khỏi phòng khách, hai tên cao to kẹp tôi ngồi giữa chỗ ngồi phía sau một chiếc Santana, phía trước là một chiếc Audi. Chiếc Santana tôi ngồi từ từ rời khỏi thành phố Xương Sơn, chạy thẳng ra cao tốc Đông Xương. Tôi chợt hiểu ra, tôi bị đưa đến Đông Châu rồi. Tôi bỗng thấy choáng váng, mẹ kiếp, người ta nói bảy lên tám xuống, khi thằng bạn học cũ cho tôi số đuôi 888, tôi đã thấy không may mắn rồi, chết tiệt, không ngờ lại ứng nghiệm đến vậy. Xem ra chuyến đi này lành ít dữ nhiều, nếu ở Xương Sơn còn dễ xoay xở, anh em bạn bè trong nghề còn có thể quan tâm chăm sóc, một khi đến Đông Châu không người thân thích, coi như tôi mất tích, vợ tôi chắc sẽ lo lắng đến chết, nếu ông bà già ở quê biết được, nhất định sẽ đổ bệnh, “Làm sao đây, phải làm sao đây?” Trong lòng tôi luôn đau đáu một câu hỏi: “Phải làm sao đây?”
Chưa đến hai tiếng đồng hồ, hai chiếc xe đã tiến vào thành phố Đông Châu, ngoằn ngoèo quẹo vào doanh trại quân đội, dừng trước một tòa nhà, tôi bị đưa vào một gian phòng trong tòa nhà bốn tầng.
Trước khi vào phòng, nữ thanh tra xinh đẹp kia chớp đôi mắt to tròn nói với tôi: “Vũ Văn Trung, tuyệt đối đừng ảo tưởng, người trên tầng chính là Trương Bội Phương, bà ta đã sớm nói rõ sự thật của chiếc sim đuôi 777 rồi.”
Tôi không biết con ranh này có nói thật không, nhưng có thể nói được số đuôi chiếc di động của Trương Bội Phương là 777 đã thực sự khiến tôi giật mình. Sau khi bước vào phòng, bọn họ không thẩm vấn tôi ngay, mà để hai người canh giữ, để tôi tự hối lỗi.
Trước khi đi, Đặng Hoằng Xương nói thẳng với tôi: “Vũ Văn Trung, vấn đề của anh khá nghiêm trọng, nhưng anh vẫn có cơ hội được hưởng lượng khoan hồng. Nếu anh thành thật khai hết tình hình Trương Bội Phương tìm anh hợp sức quấy nhiễu việc thụ lý án, cấp trên sẽ xem xét cho anh. Hy vọng anh biết nắm bắt cơ hội, tự cân nhắc hay dở, chớ nên u mê không chịu tỉnh ngộ!”
Lời của Đặng Hoằng Xương khiến tôi rất xúc động, suốt hai ngày tôi không nuốt nổi cơm, không phải tôi nhát gan, chỉ có điều tôi cảm thấy không đáng, tôi trên có cha mẹ dưới còn vợ con, nếu thực sự bị kết án tám hay mười năm, thì cha mẹ tôi làm sao sống nổi? Vợ tôi ở nhà nội trợ, đến giờ vẫn chưa tìm được việc làm, con trai còn nhỏ, tôi là trụ cột trong nhà, nếu tôi đổ xuống, cả ngôi nhà ấy chẳng phải cũng sụp đổ theo sao?
Nghĩ đến đây, nước mắt tôi không cầm được chảy xuống ròng ròng, tôi nói với hai người giám sát mình: “Tôi muốn gặp Chủ nhiệm Đặng, tôi sẽ khai báo rõ tình hình với tổ chức.”
Hai cán bộ thanh tra giám sát tôi nghe xong, nheo mắt nhìn tôi, vui vẻ tươi cười.