Hôm nay tôi đã chứng kiến một người đàn ông chết.
Nó là một sự kiện bất ngờ và tôi vẫn còn cảm thấy ngạc nhiên vì hóa ra vở kịch vẫn chưa khép lại.
Có quá nhiều điều thú vị xảy ra trong cuộc đời của chúng ta mà chúng ta không hề ngờ tới và chúng ta nên nhấm nháp, thưởng thức hương vị tuyệt vời của chúng khi chúng xuất hiện, đồng thời cũng cần trân trọng những giây phút tẻ nhạt đã trôi qua khiến ta ngán ngẩm.
Nơi đây, ngày tháng trôi qua chậm chạp, trong cái thế giới đằng sau các bức tường này, con người chỉ được gọi bằng các con số chứ không được phân biệt bằng tên gọi của mình, cũng không bằng sự thông minh bẩm sinh mà bằng phẩm chất của những người đi ngang qua.
Ở đây chúng tôi mặc giống nhau, ăn cùng loại thức ăn và đọc cùng những cuốn sách rách nát trong cùng một khu của nhà tù. Ngày nào cũng giống như ngày nào. Rồi bỗng nhiên một vụ xô xát nào đó xảy ra bỗng nhiên nhắc nhở chúng tôi rằng cuộc đời này có thể có cái kết giống như một cuốn tiểu thuyết rẻ tiền.
Và chuyện đó xảy ra đúng hôm nay, ngày mùng 2 tháng 8. Trời hôm nay rất nóng nực, mặt trời rực rỡ và chín mọng theo đúng cách mà tôi vẫn thích. Trong khi những người khác toát hết mồ hôi và cố lẩn tránh ánh mặt trời như đám gia súc thì tôi lại ra đứng giữa sân tập thể dục, hướng mặt lên trời như con thằn lằn đang nằm sưởi nắng. Mắt tôi nhắm lại, vì thế mà tôi đã không nhìn thấy cú đâm bằng dao, tôi cũng không nhìn thấy anh chàng kia lảo đảo và đổ xuống. Nhưng tôi nghe được những tiếng la hét, nghe được âm thanh náo loạn xung quanh nên tôi mở mắt ra nhìn.
Một người đàn ông đang nằm ở góc sân, máu chảy xối xả. Tất cả những người khác đều lùi hết lại và khoác trên mặt cái vẻ không biết gì thường thấy. Không nhìn thấy gì, không biết gì - những cái mặt nạ thờ ơ.
Chỉ mình tôi bước lại phía người đàn ông ấy.
Tôi đứng nhìn xuống cậu ta một thoáng. Mắt cậu ta mở to và vẫn còn đang nhận biết được. Đối với cậu ta chắc tôi chỉ là một mảng đen trên bầu trời sáng lòa phía trên. Cậu ta còn trẻ, mái tóc hoe vàng, bộ ria mép rậm. Mồm cậu ta đang mở, sùi ra ngoài những bong bóng bọt màu hồng. Một vệt màu đỏ chạy ngang ngực.
Tôi quỳ xuống cạnh cậu ta, xé rách áo ngoài để lộ vết thương trần ngay bên trái của xương ức.
Lưỡi dao đâm xuyên qua các rẻ xương sườn, chắc chắn đã chạm vào phổi và có thể cũng đã đâm vào màng ngoài của tim. Đó là vết thương chí tử và cậu ta cũng biết điều đó. Cậu ta cố gắng nói với tôi, môi cậu ta chuyển động nhưng không tạo ra âm thanh nào, đôi mắt cố gắng tập trung. Cậu ta muốn tôi cúi xuống gần hơn, có lẽ là để thú tội lúc lâm chung nhưng tôi chẳng có chút hứng thú nào với bất cứ thứ gì cậu ta phải nói ra.
Thay vì vậy tôi chỉ tập trung vào vết thương của cậu ta. Vào máu của cậu ta.
Tôi đã quá quen thuộc với máu me. Tôi biết rõ đến từng thành phần của nó. Tôi đã từng cầm không biết bao nhiêu ống đựng máu, ngưỡng mộ những sắc đỏ đa dạng ấy. Tôi đã quay nó trong máy ly tâm, tách các tế bào và huyết thanh. Tôi biết rõ bề ngoài của nó, cấu tạo mềm mại của nó. Tôi cũng thấy nó chảy thành dòng như suối ra khỏi những phần da bị thương.
Máu đổ ra từ ngực cậu ta như nước thánh chảy ra từ dòng suối thiêng. Tôi ấn tay mình vào vết thương, tắm da tôi trong thứ chất lỏng ấm áp đó. Máu phủ lên tay tôi như một chiếc găng tay màu đỏ.
Cậu ta tin rằng tôi đang cố để giúp cậu ta vì thế trong mắt cậu ta lấp lánh ánh nhìn biết ơn.
Có vẻ như cậu trai này rất hiếm khi nhận được lòng từ thiện trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Vậy mà mỉa mai sao tôi lại được nhìn nhầm thành người biết rủ lòng thương xót.
Phía sau tôi vang vang tiếng giày và tiếng quát ra lệnh:
“Lùi lại ! Tất cả lùi lại.”
Ai đó kéo áo tôi và lôi tôi đứng dậy. Tôi bị đẩy về phía sau, cách xa cậu thanh niên đang chết dần. Không khí đầy gió bụi, ngột ngạt với những tiếng la hét, nguyền rủa khi chúng tôi bị lùa vào một góc.
Vũ khí giết người nằm trơ trên mặt đất. Những người bảo vệ yêu cầu một lời giải thích nhưng không ai nhìn thấy gì, không ai biết chuyện gì.
Chẳng ai làm gì cả.
Trong cái sân hỗn loạn đó, tôi đứng im, cách xa các tù nhân khác - những ngườí đã luôn luôn lảng tránh tôi. Tôi nâng tay lên, máu của người chết vẫn nhỏ thành giọt xuống từ bàn tay ấy. Tôi hít vào cái mùi hương của kim loại, hít hà hương vị êm mượt của nó. Chỉ qua hương vị tôi sẽ biết được đó chính là máu còn non, chảy ra từ da thịt của một người trẻ tuổi.
Những tù nhân khác nhìn tôi chằm chằm và càng lùi xa hơn.
Họ biết tôi khác biệt. Họ đã luôn cảm nhận thấy điều đó. Độc ác và láu cá như họ vẫn thường như thế. Bọn họ phớt lờ tôi vì họ biết tôi là ai, là người như thế nào. Tôi dò tìm những gương mặt, tìm kiếm người anh em của tôi trong số họ, người cùng nòi giống với tôi. Nhưng tôi không thấy anh ấy, không phải nơi này, không phải trong cái ngôi nhà của những gã độc ác này.
Nhưng anh ấy có tồn tại. Tôi biết tôi không phải người duy nhất trong nòi giống của mình trên trái đất này.
Đâu đó sẽ có người khác và anh ấy đang đợi tôi.