Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Chương 1

❊ ❊ ❊

Ruồi nhặng đã nhanh chóng tụ tập. Bốn tiếng liền cái nóng như rang đá nướng chín những phần thịt vụn trên vỉa hè của Nam Boston, như tiếng chuông báo giờ cơm để lũ ruồi nhặng tập hợp. Không khí trở nên náo nhiệt với những tiếng ruồi nhặng vo ve. Mặc dù lúc này, những phần còn lại của cái xác đã được dùng vải phủ thì vẫn còn rất nhiều mảng mô khác có thể làm nên một bữa tiệc thịnh soạn cho chúng. Một số mảng màu xám và những mảng không thể xác định được vướng đầy trên đường trong vòng bán kính 9 mét. Mảnh sọ vỡ đã được hạ cánh xuống ngăn thứ hai của chiếc hộp hoa, còn những mảng mô thì dính vào những chiếc xe đang đỗ.

Thám tử Rizzoli luôn được coi là người mạnh mẽ, cứng cỏi đến thế mà cô vẫn phải đứng yên, mắt nhắm chặt, tay nắm lại giận điên người vào thời điểm cô thấy thực sự yếu đuối này. Không được yếu đuối! Không được yếu đuối. Cô là thám tử nữ duy nhất tại phòng điều tra án mạng Boston và cô cũng hiểu cái mình luôn để mắt tới. Mỗi lỗi lầm, mỗi thắng lợi của cô đều sẽ được mọi người để ý. Đồng sự của cô Barry Host đã dùng bữa sáng và cô thì đang ngồi thư giãn trong chiếc xe có máy điều hòa, tựa đầu lên đầu gối, chờ cho dạ dày của anh xuôi xuống. Cô không thể để mình là nạn nhân của việc buồn nôn này. Cô là nhân viên thi hành pháp luật dễ nhận thấy nhất tại hiện trường và phía sau cái dây chắn của cảnh sát kia là dân chúng đang tò mò dõi theo nhất cử nhất động của cô, kể cả sắc mặt. Trông cô trẻ hơn nhiều so với tuổi ba mươi tư của mình và cô hoàn toàn tự tin, tỉnh táo để thi hành phận sự của một người cầm quyền. Cô có chiều cao khiêm tốn nhưng bù lại cô có cái nhìn chính trực, ngay thẳng và đôi vai khỏe mạnh. Cô đã học được cách chế ngự hiện trường, chỉ bằng cách tập trung vào công việc mình làm. Nhưng cái nóng đang làm cô mệt mỏi. Cô đã đến hiện trường với đồng phục cảnh sát và mái tóc được chải gọn gàng. Giờ chiếc áo ngoài phải cởi ra còn chiếc blouse của cô thì thấm đẫm mồ hôi và mái tóc cũng bị mồ hôi làm cho mất đi trật tự ban đầu. Cô thấy kiệt sức trước tất cả những mùi ấy, những con ruồi và ánh nắng gay gắt. Có quá nhiều thứ phải tập trung cùng lúc. Thêm nữa, tất cả các ánh mắt đều đang chăm chú dõi theo cô.

Những âm thanh ầm ĩ làm cô chú ý. Một người đàn ông mặc áo sơ mi, đeo cà vạt đang cố tranh cãi để có thể qua được người kiểm soát.

“Nghe này, tôi cần phải tới một cuộc hội thảo kinh doanh, được chứ? Chỉ vì chuyện này mà tôi đã bị muộn một tiếng rồi đấy. Các anh đang rào xe tôi lại với mớ dây khốn kiếp kia và giờ thì anh lại bảo tôi không thể lái xe đi nữa à? Nó là xe của tôi.”

“Đây là hiện trường vụ án, thưa ông.”

“Nó chỉ là một vụ tai nạn!”

“Chúng tôi vẫn chưa khẳng định được.”

“Vậy các anh phải mất một ngày chỉ để xác định điều đó chắc? Sao các anh không nghe chúng tôi chứ? Cả cái khu này đã nghe thấy thế!”

Rizzoli tiến lại gần phía người đàn ông mặt đang toát mồ hôi. Lúc này là 11 giờ 30 phút, mặt trời đang gần tới giữa đỉnh đầu, chiếu ánh nắng chói chang xuống mặt đất.

“Chính xác là anh đã nghe thấy gì?” cô hỏi.

Anh ta khịt mũi.

“Giống như điều tất cả mọi người cùng biết.”

“Một tiếng nổ to?”

“Đúng thế. Khoảng 7 giờ 30 phút tôi vừa tắm xong, nhìn qua cửa sổ đã thấy anh ta nằm đó gần vỉa hè. Cô có thể thấy đó là một nơi rất tệ. Tài xế lái như bay qua đoạn đó. Chắc một chiếc xe tải nào đó đã tông vào anh ta.”

“Anh có thấy chiếc xe tải không?”

“Không.”

“Có nghe thấy nó không?”

“Không.”

“Anh cũng không nhìn thấy chiếc xe nào đúng không?”

“Xe hơi, xe tải nào chúng chẳng đâm rồi bỏ chạy,” anh ta vừa nhún vai vừa nói.

Đó vẫn là câu chuyện được những người hàng xóm của người đàn ông lặp lại cả chục lần. Khoảng giữa 7 giờ 15 và 7 giờ 30, có một tiếng nổ lớn trên phố. Không ai thực sự thấy sự việc xảy ra. Họ đơn thuần chỉ nghe thấy tiếng nổ rồi thấy xác người đàn ông. Rizzoli đã thừa nhận rồi lại phủ nhận việc anh ta nhảy lầu tự sát. Đây là khu vực với những dãy nhà hai tầng, không cớ bất cứ thứ gì có đủ độ cao để tạo nên cái xác thảm hại như thế này. Và cô cũng không thấy bất cứ bằng chứng nào của một vụ nổ có mức độ tàn phá thân thể nạn nhân một cách kinh hoàng thế này.

“Này, tôi có thể lấy xe ra được không?” người đàn ông hỏi. “Nó là chiếc Ford màu xanh lá cây.”

“Chiếc xe với những mảnh sọ vướng lên trên nóc hả?”

“Đúng thế.”

“Anh nghĩ gì thế?” Cô rời bước khỏi đó, tới bên nhân viên giám định pháp y - người đang ngồi xụp giữa đường nghiên cứu mặt đường. “Những người trên phố này đều thật lạ lùng,” cô nói. “Không ai có thể cho biết bất cứ điều gì về nạn nhân cả. Cũng không ai biết anh ta là ai.”

Bác sĩ Ashfond Tierney không ngước lên mà chỉ chăm chú nhìn con đường. Mồ hôi lấp lánh dưới những sợi tóc bạc của ông. Trông ông lúc này có vẻ già và mệt mỏi hơn so với những lúc cô từng nhìn thấy ông. Ông đang cố đứng dậy, đưa tay ra để nhờ giúp. Cô nắm tay ông và qua bàn tay ấy cô có thể thấy được sự mệt mỏi của những khớp xương và khớp nối. Ông là một ông già miền Nam lịch sự, một người dân gốc Georgia và ông cũng chưa từng tỏ ra gần gũi với tính thẳng thừng theo kiểu Boston của Rizzoli, cũng như cô chưa bao giờ quen với kiểu hình thức trịnh trọng của ông. Giữa họ chỉ có một điểm chung là những người đã được chuyển tới bàn khám nghiệm tử thi của Rierney. Nhưng lúc cô giúp ông đứng dậy, cô đột nhiên thấy buồn vì ông làm cô nhớ lại ông nội mình, người đã rất yêu quý cô, có lẽ vì ông nhận ra chính mình trong sự kiêu hãnh cũng như bản tính ngoan cường của cô. Cô nhớ đã từng giúp ông ra khỏi ghế, nhớ bàn tay run run của ông vịn vào cánh tay xương xẩu của cô.

Ngay cả một người mạnh mẽ như Aldo Rizzoli cũng có lúc quỳ xuống vì xương, khớp thoái hóa. Giờ cô thấy nó biểu hiện ở bác sĩ Tierney mệt mỏi trong cái nắng gay gắt đang rút khăn tay lau mồ hôi trên trán.

“Đây chính là vụ sẽ kết thúc sự nghiệp của tôi,” ông nói. “Hãy cho tôi biết cô sẽ đến bữa tiệc nghỉ hưu của tôi chứ thám tử?”

“Bữa tiệc nào cơ?”

“Bữa tiệc mà mọi người đang định làm cho tôi ngạc nhiên ấy.”

Cô thở dài, thừa nhận, “Vâng, tôi sẽ tới.”

“Ha ha! Tôi luôn nhận được câu trả lời thẳng thắn từ cô. Nó vào tuần tới phải không?”

“Hai tuần nữa. Tôi không nói cho ông biết đúng không?”

“Tôi vui vì cô đã không nói.” Ông cúi nhìn, “Tôi không thích những điều bất ngờ lắm.”

“Vậy chúng ta đang có gì ở đây, bác sĩ? Đâm xe rồi bỏ chạy?”

“Có vẻ như thế là hợp lý nhất!”

Rizzoli cúi nhìn máu loang rộng trên mặt đường, rồi cô lại nhìn đến cái xác giờ đã được phủ vải đang nằm cách vỉa hè khoảng hơn ba mét.

“Ông cho rằng đầu tiên anh ta bị đâm ở đây rồi sau đó bị vướng đến tận đằng kia?”

“Nó có vẻ như thế.”

“Vậy đó phải là một chiếc xe tải cỡ lớn mới có thể làm anh ta bung bét như vậy.”

“Không phải xe tải,” Tierney trả lời. Xong ông bắt đầu đi dọc theo con đường, mắt chăm chú nhìn xuống dưới đường.

Rizzoli đi theo ông, vừa đi vừa xua những con ruồi bay đi. Tierney đến một nơi cách chỗ cũ khoảng chín mét rồi chỉ vào một nhúm màu xám.

“Chỗ này có nhiều mảng não hơn,” ông ghi nhận.

“Một chiếc xe tải thì không thể làm thành thế này được sao?” Jane hỏi.

“Không. Xe hơi bình thường cũng không.”

“Thế còn những vết bánh xe trên áo nạn nhân?”

Tierney đứng thẳng người lên, mắt nhìn khắp đường phố một lượt, nhìn cả vỉa hè và các tòa nhà.

“Cô có nhận thấy điều gì rất thú vị ở hiện trường này không, thám tử?”

“Ngoài sự việc có một anh chàng bị mất bộ não nằm chết đằng kia ư?”

“Hãy chú ý đến mức độ va chạm,” Tierney chỉ về phía mặt đường mà ban nãy ông đã cúi xuống quan sát. “Cô thấy những phần cơ thể bị phân tán khắp nơi không?”

“Có. Anh ta bị bắn tung tóe ra khắp mọi hướng. Điểm va chạm chính là ở giữa.”

“Chính xác.”

“Đây là một con phố đông xe cộ qua lại. Các phương tiện đi qua góc phố đó quá nhanh. Thêm nữa, nạn nhân lại còn có vết bánh xe trên áo.”

“Hãy đến nhìn lại mấy vết bánh xe đó xem.”

Lúc họ đi lại phía cái xác, Barry Frost cũng tham gia cùng. Anh vừa mới ra khỏi xe, trông có vẻ uể oải và hơi chút ngượng ngùng.

“Ôi, Chúa ơi!” anh thốt lên.

“Anh không sao chứ?” cô hỏi thăm.

“Cô nghĩ chắc tôi bị bệnh dạ dày hay cái gì đại loại thế à?”

“Một cái gì đó.” Cô lúc nào cũng yêu quý Frost, luôn quý trọng bản chất vui vẻ, không bao giờ phàn nàn của anh. Nhưng cô ghét nhìn thấy lòng kiêu hãnh của anh hạ xuống quá thấp. Cô đập nhẹ tay lên vai anh, nở nụ cười của một người mẹ. Frost có vẻ thích thú với điều dó, anh chấp nhận điều ấy, kể cả là nó đến từ Rizzoli - một người chưa từng làm mẹ. “Lần tới tôi sẽ nhớ mang cho anh vài cái túi để nôn.”

“Cô biết đấy,” anh vừa nói vừa đi theo cô, “tôi nghĩ chắc là cúm vi rút thôi.”

Họ đã tới bên cái xác. Tierney càu nhàu khi ông ngồi xổm xuống, xương khớp ông đang phải cố gắng làm việc khi ông cúi người nhấc tấm vải phủ lên.

Frost tái người, lùi lại một bước. Rizzoli thì cố gắng kìm mình để không phải làm giống anh.

Cái xác đã bị chia làm đôi từ phần rốn. Nửa phía trên có một chiếc áo sơmi cotton màu be, bị dãn ra từ đông sang tây. Nửa dưới mặc một chiếc quần jeans, nằm dạng từ bắc sang nam. Hai nửa được nối với nhau chỉ bằng vài mảnh da và thịt. Nội tạng bị tràn hết ra ngoài trông như một đống bầy nhầy. Phần sọ phía sau đã vỡ toác, não bị phụt hết ra ngoài.

“Nam, còn trẻ, được nuôi dưỡng tốt, có vẻ là người Tây Ban Nha hoặc người vùng Địa Trung Hải, tầm khoảng 20 đến 30 tuổi,” Tierney phỏng đoán. “Tôi thấy những mảnh vỡ của xương sườn, xương sống, xương đòn và sọ.”

“Một chiếc xe tải không thể làm thế này sao?” Rizzoli hỏi.

“Chắc chắn là một chiếc xe tải có thể gây nên những vết thương lớn thế này.” Ông nhìn Rizzoli, đôi mắt màu xanh nhạt có vẻ như đang thách thức cô. “Nhưng không có ai nhìn hay nghe thấy cái xe đó, đúng không?”

“Thật không may là không,” cô thừa nhận.

Frost cuối cùng cũng cố góp ý kiến.

“Các vị biết không, tôi không nghĩ những vết trên áo anh ta là vết bánh xe.”

Rizzoli tập trung nhìn những đường sọc màu đen vắt ngang mặt áo đằng trước của nạn nhân. Dùng tay đã đeo găng, cô chạm vào những vết ấy rồi nhìn ngón tay mình. Một vệt màu đen đen đã in lên ngón tay đeo găng của cô, cô chăm chăm nhìn nó, cố chuyển tải thông tin mới này.

“Anh nói đúng,” cô bảo. “Đây không phải là vết bánh xe tải. Nó là vết dầu.”

Cô đứng thẳng người dậy, nhìn xuống con đường. Cô không thấy bất cứ vết bánh xe dính máu nào trên đường, không có bất cứ tàn tích nào, không có mảnh thủy tinh hay mảnh nhựa nào va chạm với cơ thể người này.

Trong một lát, không ai nói với ai câu gì. Họ chỉ nhìn nhau trong khi cùng suy nghĩ về một lý giải duy nhất. Như thể để khẳng định lại giả thuyết của họ, một chiếc máy bay lên thẳng kêu ầm ĩ trên đầu. Rizzoli ngoảnh mặt nhìn lên, thấy một chiếc 747 vừa bay qua trên chặng bay tiếp cận sân bay quốc tế Logan, cách đó 5 dặm về phía bắc.

“Ôi, Chúa ơi,” Frost kêu lên, nheo mắt lại dưới nắng. Đó chính là lý do tại sao. Làm ơn hãy nói với tôi là anh ta đã chết trước khi bị rơi xuống.

“Rất có thể là thế,” Tierney bảo. “Tôi đoán chắc xác anh ta bị rơi khi mấy cái bánh xe của máy bay đang hạ xuống. Đó có thể là một chuyến bay hồi hương.”

“Đúng thế,” Rizzoli đồng ý. “Có bao nhiêu người đi lậu vé đang cố để ra khỏi đất nước?” Cô nhìn người đàn ông nằm chết trên đường, anh ta có nước da màu oliu. “Vậy là anh ta đã trên một chuyến bay, có thể là từ Nam Mĩ…”

“Vậy thì độ cao phải ít nhất là chín nghìn mét,” Tierney nói. “Những vòng bánh xe không bị nén. Một người đi lậu vé sẽ phải đối mặt với không khí loãng. Bị tổn thương do quá lạnh. Kể cả vào cao điểm mùa hè thế này thì nhiệt độ ở tầm cao ấy vẫn cực kỳ thấp, có thể gây đóng băng. Chỉ cần vài giờ trong điều kiện như thế anh ta sẽ bị giảm thân nhiệt và bị bất tỉnh vì thiếu oxy. Hoặc anh ta cũng có thể đã bị xiết chặt khi bánh răng quay chuẩn bị cho máy bay cất cánh. Một chặng đường dài nằm trong bánh xe cũng có thể kết liễu anh ta.”

Điện thoại của Rizzoli làm gián đoạn bài giảng - một bài giảng mà kiểu gì cũng có kết quả là: bác sĩ Tierney vừa mới bắt đầu những suy luận của một giáo sư. Rizzoli liếc nhìn số điện thoại nhưng không nhận ra số của ai. Đầu số của Newton. Cô ấn máy gọi lại.

“Thám tử Korsak đây,” một người đàn ông trả lời.

“Tôi là Rizzoli. Anh gọi tôi phải không?”

“Cô dùng di động chứ thám tử?”

“Vâng.”

“Cô có thể gọi bằng điện thoại dây được không?”

“Lúc này thì không được.” Cô không biết thám tử Korsak là ai và cô thấy hơi lo lắng khi ngừng cuộc điện quá sớm. “Sao anh không nói cho tôi luôn là có chuyện gì?”

Im lặng. Cô nghe trong điện thoại có tiếng điện đàm của cảnh sát.

“Tôi đang ở hiện trường tại Newton,” anh ta trả lời. “Tôi nghĩ cô nên đến đây để nhìn cái này.”

“Anh đang yêu cầu hỗ trợ từ bên Boston à? Vì nếu thế tôi sẽ giúp anh cử người khác trong đội đến.”

“Tôi đã cố liên lạc với thám tử Moore, nhưng họ nói anh ấy đang nghỉ phép. Đó là lý do tại sao tôi gọi cho cô.” Lại im lặng, rồi có thêm một thông tin khẽ khàng. “Đây là về vụ án mà cô và anh Moore đã theo đuổi mùa hè năm ngoái. Cô biết vụ nào rồi đấy.”

Cô im lặng. Cô biết chính xác anh đang nói đến vụ nào. Những ký ức về vụ điều tra đó vẫn còn ám ảnh cô, vẫn còn hiển hiện trong những cơn ác mộng của cô.

“Nói tiếp đi,” cô khẽ bảo.

“Cô muốn biết địa chỉ chứ?”

Cô lấy tập giấy ra.

Một lát sau cô cúp máy rồi quay trở lại chú ý vào bác sĩ Tierney.

“Tôi đã thấy những vụ tai nạn tương tự của mững người nhảy dù. Dù của họ mở ra không đúng lúc và từ độ cao như thế cơ thể họ bị rơi xuống sẽ đạt vận tốc tối đa. Tức là vào tầm khoảng 60 mét trên giây. Vận tốc đó đủ để gây ra việc cơ thể bị tan nát như chúng ta đang thấy.”

“Đó là cái giá khốn nạn phải trả cho việc đi tới đất nước này,” Frost bình phẩm.

Lại một chiếc máy bay khác kêu ầm ầm trên không, bóng nó đổ xuống như bóng của một con diều hâu.

Rizzoli ngước, mắt nhìn trời. Cô nghĩ đến cảnh cái xác đang bị rơi xuống, cách mặt đất cả nghìn mét. Cô nghĩ về không khí lạnh ở tít trên tầng cao và không khí ấm hơn khi tới gần mặt đất.

Cô nhìn phần thi thể của người đàn ông đang được phủ vải - người đã dám mơ ước tới một thế giới mới, một tương lai tươi sáng hơn.

Chào mừng tới nước Mỹ.

Viên cảnh sát Newton đứng chốt phía trước căn nhà là một người mới nên cậu ta không nhận ra Rizzoli. Cậu ta đến chặn cô tại vòng ngoài của dây rào cảnh sát và nói bằng cái giọng rất hợp với bộ đồng phục mới của cậu. Trên ngực áo thấy đề tên: RIDGE.

“Đây là hiện trường vụ án thưa cô.”

“Tôi là thám tử Rizzoli, thuộc phòng cảnh sát Boston. Tôi đến đây để gặp cảnh sát Korsak.”

“Xin cho xem thẻ.”

Cô không hề mong đợi yêu cầu này, nhưng cô vẫn cho tay vào túi để lấy thẻ. Trong cái thành phố Boston này gần như tất cả mọi cảnh sát đều biết cô là ai. Chỉ một chặng đường lái xe ngắn ngủi ra khỏi địa phận của mình, tới vùng ngoại ô đột nhiên cô lại thành một người hoàn toàn xa lạ và phải xuất trình thẻ. Cô giơ nó ngang mũi của người lính mới.

Cậu ta nhìn tấm thẻ rồi nghiêm trang, “Tôi thành thật xin lỗi. Cô biết đấy, mới chỉ vài phút trước đã có một viên nhà báo chết tiệt vượt qua rào ngăn. Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra một lần nữa.”

“Cảnh sát Korsak có trong đó không?”

“Thưa có.”

Cô liếc nhìn dãy dài các phương tiện giao thông đang đậu trên đường phố, giữa chúng là một chiếc xe tải nhỏ có đề chữ PHÒNG KHÁM NGHIỆM TỬ THI, BANG MASSACHUSETTS.

“Có bao nhiêu nạn nhân tất cả,” cô hỏi.

“Thưa, có một. Người ta đang sắp chuyển anh ta ra đấy.”

Viên cảnh sát nhấc dải dây chắn để cô bước qua vào bên trong sân. Những chú chim đang hót và không khí ngọt như cỏ non. Mày không còn ở Nam Boston nữa đâu - cô nghĩ thầm. Quang cảnh ở đây rất tinh khiết với những hàng rào gỗ và bãi cỏ xanh rờn như những thảm cỏ nhân tạo Astro Turf. Cô dừng lại trên vỉa hè lát gạch và nhìn chằm chằm lên rìa mái nhà theo kiểu Tudor[1]. Ông chủ của một thái ấp giả Anh - đó là điều ngay lập tức hiện lên trong đầu cô. Đây không phải một ngôi nhà bình thường, cũng không phải một vùng cư dân đông đúc mà một cảnh sát lương thiện có thể có được.

“Cô tìm thấy gì rồi hả,” viên cảnh sát Ridge nói với đến phía cô.

“Anh chàng đó kiếm sống bằng nghề gì thế?”

“Tôi nghe nói anh ta là một bác sĩ phẫu thuật gì đó.”

Bác sĩ phẫu thuật. Đối với cô cái từ này có một ý nghĩa rất đặc biệt và khi vang lên nó như một cái kim nhọn chích vào da cô, làm cô sởn gai ốc ngay cả khi thời tiết nóng ấm thế này. Cô nhìn cánh cửa trước, đã thấy tay nắm cửa được phủ đầy bột để nhận dạng dấu vân tay. Cô hít một hơi sâu, kéo chiếc găng tay nhựa lên và cho chân vào đôi giày giấy.

Phía trong cô nhìn thấy sàn nhà trơn láng bằng gỗ sồi và cầu thang cao ngang với tầm cao của một ngôi nhà thờ. Cửa sổ bằng kính đổi màu phản ánh những tia sáng lấp lánh màu sắc từ bên ngoài.

Cô nghe thấy tiếng chép chép của lớp phủ giày bằng giấy và một người đàn ông to như một con gấu phía trong sảnh. Mặc dù anh ta mặc theo kiểu một doanh nhân với cà vạt gọn gàng nhưng vẫn không giấu được mồ hôi thấm đẫm dưới hai cánh tay. Hai tay áo đã được cuốn lên cao, để lộ cánh tay to lực lưỡng lởm chởm lông đen.

“Rizzoli hả?”

“Có một và duy nhất.”

Anh ta tiến lại phía cô, đưa tay ra rồi đột nhiên nhớ rằng mình đang đeo găng tay nên lại hạ tay xuống.

“Tôi là Vince Korsak. Xin lỗi vì đã không thể nói nhiều hơn qua điện thoại nhưng vào thời này ai cũng có một cái máy scan, cũng vừa có một mụ phóng viên đột nhập vào tận trong này đấy. Đúng là đồ quỷ cái.”

“Tôi cũng có nghe qua.”

“Nghe này, tôi biết là cô có thể đang phân vân không biết cô đang làm cái quái gì ở đây. Nhưng tôi cũng có theo dõi vụ năm ngoái của cô. Cô biết đây, những vụ giết người của tay bác sĩ phẫu thuật ấy mà. Vậy nên tôi nghĩ là cô nên xem cái này.”

“Anh có gì,” cô hỏi với cái họng khô khốc.

“Những thứ của nạn nhân trong phòng ngủ. Bác sĩ Richard Yeager, 36 tuổi, bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình. Đây là dinh cơ của ông ấy.”

Cô ngước nhìn khung cửa kính đổi màu.

“Vậy là cảnh sát Boston các anh đã có những vụ ngoài tầm của mình.”

“Này, phòng cảnh sát Boston cũng có thể có những vụ đó mà. Người ta không nghĩ chuyện này xảy ra ở đây. Đặc biệt là những vụ kỳ lạ như thế này.”

Korsak dẫn đường dọc theo hàng lang, vào trong phòng lớn của gia đình. Trước mắt Rizzoli là ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu từ bức tường của căn nhà hai tầng tới tận những cửa sổ trên trần nhà. Mặc dù ở đây có cả đống các trang thiết bị dùng nghiên cứu hiện trường vụ án nhưng căn phòng trông vẫn rất rộng rãi và lạnh lẽo, tất cả đều là tường trắng và sàn gỗ sáng loáng.

Và máu nữa. Bất kể là có bao nhiêu hiện trường vụ án cô đã từng tới thì hình ảnh máu me đầu tiên vẫn luôn làm cô thấy giật mình. Những vệt máu làm thành một hình đuôi sao chổi quất ngang tường sau đó chảy xuống thành những dòng nhỏ. Máu đó là của bác sĩ Richard Yeager đã bị đẩy ngồi sát vào tường, cánh tay bị trói quặt ra phía sau. Anh ta chỉ mặc duy nhất chiếc quần ngắn của những tay boxer, chân duỗi thẳng ra phía trước, mắt cá chân bị trói bằng băng dính với nhau. Đầu anh ta gục về phía trước, để lộ cho cô thấy một vết thương chí tử, nơi đã chảy máu cho đến khi anh ta chết. Cô không cần nhìn tận nơi vết cắt để xem nó sâu như thế nào tới động mạch chủ và khí quản.

Cô đã quá quen thuộc với cách tính toán tác động của một vết thương như thế và cô cũng có thể thấy những giấy phút cuối cùng của vị bác sĩ dựa vào những vệt máu: động mạch phình ra, phổi ứ máu, nạn nhân thở qua khí quản bị chết ngạt trong chính máu của mình. Những tia bắn ra từ khí quản đã khô trên ngực trần của anh ta. Nhìn vào đôi vai rộng và các cơ bắp trên cơ thể anh ta, có thể thấy anh ta là người rất khỏe mạnh - chắc chắn là có đủ khả năng chống trả một kẻ tấn công mình. Thế nhưng anh ta đã chết với đầu cúi gục, trong tư thế của một người hoàn toàn tuân mệnh.

Hai nhân viên nhà xác đã mang cáng vào và đang đứng cạnh cái xác, xem xét xem làm thế nào để chuyển cái xác một cách tốt nhất khi nó đã cứng đờ trong tư thế như thế kia.

“Khi nhân viên khám nghiệm tới nơi thì xác chết đã hoàn toàn đông cứng lại rồi. Cô ấy ước đoán thời gian anh ta chết là vào khoảng nửa đêm đến 3 giờ sáng.”

“Ai đã tìm thấy anh ta?”

“Y tá trong văn phòng của anh ta. Sáng nay, khi thấy anh ta không có mặt ở phòng khám và cũng không thấy anh ta nghe máy, cô ấy lái xe qua để kiểm tra và đã tìm thấy anh ta lúc khoảng 9 giờ sáng. Không thấy dấu hiệu gì của vợ anh ta.”

“Vợ ư?” Rizzoli hỏi.

“Cô ấy tên là Gail Yeager, 31 tuổi. Cô ta đã mất tích.”

Rizzoli nhìn chằm chằm vào Richard Yeager - người đàn ông mà mọi cơ bắp trên cơ thể đã phục tùng thần chết.

“Hãy nói cho tôi biết về những người này. Đời sống hôn nhân của họ nữa.”

“Một cặp hạnh phúc. Đó là điều mọi người đều nói.”

“Đó là điều mà người ta thường nói.”

“Trong trường hợp này thì có vẻ là đúng như thế. Họ mới kết hôn được hai năm. Mua ngôi nhà này năm ngoái. Cô ấy là một y tá trong bệnh viện của anh ta, họ có cùng những người bạn, cùng lịch làm việc.”

“Vậy là có rất nhiều thứ để làm cùng nhau.”

“Đúng thế. Còn tôi chắc tôi điên mất nếu suốt ngày có vợ kè kè bên cạnh. Nhưng họ thì có vẻ lại rất dễ chịu. Tháng trước anh ta còn nghỉ suốt hai tuần chỉ để ở bên vợ khi mẹ cô ấy mất. Cô cũng biết là một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ có thể kiếm được bao nhiêu trong hai tuần rồi đấy. Mười lăm hoặc có thể là hai mươi nghìn đô ấy chứ, nhỉ? Đó là sự an ủi khá đắt đỏ mà anh ta dành tặng vợ.”

“Cô ấy nên được nhận điều đó.”

“Thì thế,” Korsak nhún vai.

“Vậy là anh không tìm được lý do tại sao cô ấy lại bỏ anh ta mà đi.”

Rizzoli liếc nhìn tất cả cửa sổ trong căn phòng gia đình. Phía bên ngoài cây cối um tùm che khuất những nhà hàng xóm xung quanh.

“Anh nói thời gian chết là tầm nửa đêm tối 3 giờ sáng, đúng không?”

“Đúng thế.”

“Có ai nghe thấy gì không?”

“Hàng xóm bên tay trái thì đang ở Paris. Ô la la. Bên phải thì có vẻ mấy người đó cả đêm đã ngủ rất say.”

“Có dấu hiệu đột nhập không?”

“Cửa sổ nhà bếp, kính bị cắt. Có dấu chân cỡ 11 trên thảm cỏ. Trong phòng này cũng có dấu chân cùng cỡ, có dính máu.”

Anh nói rồi rút ra chiếc khăn tay lau mồ hôi trên trán. Korsak là một trong số các anh chàng không may mắn, không thể ngăn mồ hôi túa ra. Chỉ trong có vài phút trò chuyện mà mồ hôi trên áo sơ mi của anh đã loang khắp người.

“Thôi được. Hãy khiêng anh ta dịch ra khỏi bức tường,” một trong số những người khiêng xác nói. “Đặt anh ta xuống cáng.”

“Cẩn thận cái đầu đấy. Nó đang trượt ra.”

“Chúa ơi!”

Rizzoli và Korsak đứng im nhìn bác sĩ Yeager được đặt nằm nghiêng trên tấm vải. Anh ta đã chết và đông cứng trong tư thế theo một góc vuông 90 độ vì thế nên các nhân viên khiêng xác phải tính toán làm cách nào để có thể đặt được anh ta lên cáng, tránh để theo kiểu kỳ cục như thế.

Bất chợt một mảnh vỡ màu trắng trên nền nhà - nơi cái xác vừa ngồi làm Rizzoli chú ý. Cô cúi xuống và nhận thấy nó là một mảnh gốm nhỏ.

“Tách trà bị vỡ,” Korsak bảo.

“Gì cơ?”

“Có một cái tách và một cái đĩa bên cạnh nạn nhân. Trông có vẻ như nó bị rơi khỏi đùi anh ta hay đại loại như thế. Chúng tôi đã gói chúng lại để lấy dấu vân tay,” Thấy trong mắt cô lộ vẻ bối rối nên anh nhún vai. “Đừng có hỏi tôi.”

“Hình ảnh tượng trưng ư?”

“Đúng thế. Nghi thức tiệc trà dành cho người chết!”

Cô nhìn chăm chăm vào mảnh gốm nhỏ trên lòng bàn tay đeo găng của mình và băn khoăn không biết nó có ý nghĩa gì. Ruột cô như thắt lại. Một cảm giác bàng hoàng về những sự tương đồng. Cổ họng bị cắt. Dây trói bị bỏ lại. Đột nhập qua cửa sổ. Các nạn nhân bị bất ngờ trong khi đang ngủ.

Và một phụ nữ bị mất tích.

“Phòng ngủ ở đâu?” Cô hỏi dù trong lòng không hề muốn trông thấy nó, cô sợ phải thấy nó.

“Được. Đó cũng chính là nơi tôi muốn cô nhìn.”

Hành lang dẫn tới phòng ngủ được treo các bức tranh màu đen trắng lồng trong khung ảnh. Không phải những bức ảnh gia đình đang cười vui vẻ như hầu hết các gia đình khác hay treo mà tất cả đều là ảnh phụ nữ khỏa thân, gương mặt được làm mờ đi hay quay theo hướng ngược lại với ống quay, những bức hình bán thân dấu tên. Lúc thì là người phụ nữ đang ôm một thân cây, làn da mềm mại ép nhẹ lên thân gỗ sần sùi. Lúc lại là người phụ nữ đang ngồi cúi xuống phía trước, mái tóc dài đổ xuống giữa hai đùi. Khi thì người phụ nữ đang vươn tay với tới trời cao, cơ thể lấp lánh mồ hôi. Rizzoli dừng lại để nhìn bức hình đã bị xô nghiêng.

“Tất cả những hình đó đều là cùng một người phụ nữ.”

“Là cô ấy.”

“Bà Yeager ư?”

“Trông có vẻ họ có sở thích kỳ cục đấy nhỉ?”

Cô nhìn chăm chú vào những đường nét cơ thể mềm mại của Gail Yeager, “Nó chẳng kỳ cục chút nào. Đó là những bức ảnh đẹp mà.”

“Công nhận là thế. Phòng ngủ ở trong này,” anh nói và chỉ tay vào cánh cửa phía trước.

Cô dừng lại trước ngưỡng cửa. Giường ngủ cỡ lớn ngang với giường ngủ của hoàng đế. Mền bị cuốn xô về phía sau như thể những người trên giường ấy đã đột ngột bị kéo ra khỏi giấc ngủ. Trên tâm thảm hồng lộ rõ hai đường cắt từ giường ngủ tới cửa phòng vì những sợi nylon bị đè phẳng ra.

Rizzoli thì thầm nhận định, “Họ đã bị kéo ra khỏi giường.”

“Đối tượng của chúng ta đã làm họ kinh ngạc khi họ đang nằm trên giường. Khuất phục họ theo một cách nào đó. Trói cổ tay và cổ chân của họ. Lôi họ dọc theo tấm thảm vào trong hành lang chỗ bắt đầu có sàn gỗ.”

Rizzoli bị những hành động của kẻ giết người chi phối.

Cô tưởng tượng thấy hắn đang đứng ngay nơi cô đang đứng bây giờ, nhìn cặp vợ chồng đang ngủ. Cánh cửa sổ cao phía trên giường ngủ không buông rèm sẽ cho đủ ánh sáng để có thể nhận biết được đâu là người đàn ông, đâu là người đàn bà. Trước tiên hắn ta sẽ tiến về phía bác sĩ Yeager. Đó là cách làm logic để kiểm soát người đàn ông. Để người phụ nữ lại. Rizzoli chỉ có thể tưởng tượng được chừng đó.

Tiếp cận, tấn công trước. Điều cô không hiểu là chuyện gì xảy ra tiếp theo.

“Tại sao lại phải dời họ đi? Sao không giết bác sĩ Yeager ngay ở đây? Đưa họ ra khỏi phòng ngủ là có ý gì?” Rizzoli hỏi.

“Tôi không biết,” anh nói rồi chỉ vào phía trong cánh cửa. “Tất cả đều đã được chụp hình lại. Cô có thể vào trong để xem xét.”

Hơi chần chừ, cô bước vào bên trong phòng, tránh những vết kéo lê trên thảm, tiến về phía giường ngủ. Cô không thấy có vết máu nào trên chăn cũng như trên ga. Trên một chiếc gối có một sợi tóc dài màu vàng - đó là phía bà Yeager nằm - cô nghĩ. Cô quay sang nhìn bàn trang điểm, chỗ có khung hình hai vợ chồng và khẳng định chắc chắn Gail Yeager có mái tóc vàng. Một người phụ nữ đẹp, mắt xanh nhẹ, tàn nhang lấm chấm trên làn da rám nắng. Bác sĩ Yeager khoác tay ngang vai cô, với vẻ đầy tự tin của một người có cơ thể cường tráng chứ không phải một người đàn ông một ngày nào đó phải ngồi chết với bộ đồ lót và tay chân bị trói.

“Nó ở trên ghế,” Korsak bảo.

“Cái gì cơ?”

“Nhìn vào cái ghế đi.”

Cô quay nhìn góc phòng và thấy một chiếc ghế dựa lưng kiểu cổ. Trên mặt ghế là một bộ đồ ngủ được gấp gọn. Lại gần hơn cô thấy có những vệt máu sáng màu trên nền sa tanh màu kem.

Tóc sau gáy của cô đột nhiên dựng đứng cả lên. Trong một thoáng cô thấy mình như không thể thở được.

Cô cúi xuống, nâng một góc tấm vải lên. Phía dưới cũng đầy những vệt máu.

“Chúng tôi không biết máu đó là của ai. Nó có thể là của bác sĩ Yeager, cũng có thể là của vợ ông ta,” Korsak bảo.

“Nó đã khô trước khi hắn ta gập nó lại.”

“Nhưng không có máu nào khác trong căn phòng này. Vậy có nghĩa là máu đó bị bắn vào trong một phòng khác. Sau đó hắn ta mang nó lại phòng này, gấp gọn gàng, đẹp đẽ, đặt nó lên ghế, như một món quà tạm biệt,” Korsak ngừng lại một chút rồi hỏi. “Nó có gợi nhớ cho cô tới ai không?”

Cô nuốt khan, “Anh biết là có mà.”

“Tên giết người này đang copy lại tín hiệu cũ của gã của cô.”

“Không, cái này khác. Tất cả những thứ này đều khác. Bác sĩ phẫu thuật chưa bao giờ tấn công một cặp cả.”

“Thì bộ đồ ngủ được gấp gọng gàng. Dây trói. Những nạn nhân bị làm kinh ngạc khi đang ngủ đấy thôi.”

“Warren Hoyt chọn những phụ nữ độc thân. Những nạn nhân mà hắn có thể dễ dàng khống chế.”

“Nhưng nhìn vào những thứ này. Chúng chẳng rất giống nhau sao? Tôi đang nói với cô là chúng ta đang có một con mèo bắt chước. Một tên khùng nào đó đã từng đọc về vụ Bác sĩ phẫu thuật[2] mà dân trong ngành còn gọi tên giết người trong vụ đó là bác sĩ phẫu thuật.”

Rizzoli đứng yên nhìn bộ đồ ngủ, nhớ lại những phòng ngủ khác, những hiện trường vụ án khác. Nó cũng đã từng xảy ra vào mùa hè khi cái nóng ngột ngạt đến mức không thể chịu đựng được, khi những người phụ nữ nằm ngủ với cửa sổ để mở và một gã đàn ông tên Warren Hoyt bò vào nhà họ. Hắn mang theo mình những hình ảnh tăm tối và những con dao mổ - thứ dụng cụ mà hắn dùng để thực thi những nghi lễ đầy máu me trên những nạn nhân vẫn còn thức và nhận biết rõ lưỡi dao sắc lẻm của hắn. Cô nhìn bộ đồ ngủ và trong đầu cô hiện rõ mồn một hình ảnh gương mặt Hoyt - gương mặt đã luôn ám ảnh cô trong những cơn ác mộng.

Nhưng đây không phải việc hắn làm. Warren Hoyt đang bị nhốt ở một nơi an toàn - nơi hắn không tài nào thoát ra được. Mình biết, vì chính mình đã tống tên khốn ấy vào đó.

“Tờ Boston Globe đã in lên mặt báo tất cả những chi tiết thú vị nhất,” Korsak bảo. “Thậm chí cậu bé của cô còn cho nó lên cả tờ New York Times nữa. Vậy nên giờ thì đối tượng này đang bắt chước lại những việc hắn ta đã làm.”

“Không đúng. Kẻ giết người của anh đang làm những việc mà Hoyt chưa từng làm. Hắn lôi cặp này ra khỏi phòng ngủ, tới một phòng khác. Hắn đặt người đàn ông ngồi ở ghế rồi sau đó cắt cổ ông ta. Nó có vẻ giống một việc hành quyết hay một phần của nghi thức hơn. Tiếp đó là người đàn bà. Hắn ta giết người chồng, thế còn người vợ, hắn ta làm gì với người vợ?” cô ngừng lại, đột nhiên nhớ tới mảnh gốm nhỏ trên sàn nhà. Một chiếc tách bị vỡ. Cô có cảm giác như có một cơn gió lạnh thổi qua mặt mình.

Không nói câu nào, cô bước ra khỏi phòng ngủ, quay lại phòng gia đình. Cô nhìn bức tường, nơi xác bác sĩ Yeager đã ngồi. Cô nhìn xuống sàn và bắt đầu bước rộng hơn thành vòng tròn, xem xét những vết máu trên sàn gỗ.

“Cô Rizzoli,” Korsak gọi.

Cô quay nhìn cửa sổ và nheo mắt lại vì ánh nắng chói.

“Ở đây sáng quá và có quá nhiều kính nữa. Chúng ta không thể nhìn thấy hết mọi thứ. Chúng ta sẽ phải quay lại đây vào ban đêm.”

“Ý cô là chúng ta sẽ cần dùng đến đèn Luma?”

“Chúng ta sẽ cần dùng đến tia cực tím để nhìn thấy nó.”

“Cô định tìm gì chứ?”

Rizzoli quay lại phía bức tường, “Bác sĩ Yeager đã ngồi đó khi anh ta chết. Mục tiêu chưa biết của chúng ta đã lôi anh ta ra khỏi giường, ép anh ra ngồi dựa vào tường, buộc anh ta phải đối mặt với khu giữa căn phòng.”

“Đúng vậy.”

“Tại sao hắn ta lại phải làm như thế? Tại sao phải rắc rối như thế trong khi nạn nhân vẫn còn sống? Chắc chắn phải có một lý do nào đó.”

“Lý do gì?”

“Anh ta đã bị ép ngồi đó để chứng kiến một điều gì đó. Anh ta ngồi đó để làm nhân chứng cho những gì đã xảy ra trong căn phòng này.”

Cuối cùng thì trên mặt Korsak cũng lộ vẻ là anh đã hiểu ra vấn đề. Anh nhìn chằm chằm vào bức tường, nơi bác sĩ Yeager đã ngồi, để làm khán giả cho một vở kịch kinh hoàng.

“Ôi, lạy Chúa! Bà Yeager,” anh thốt lên.

❀ ❀ ❀

[1] Mái nhà làm theo phong cách hoàng gia Châu Âu cổ.

[2] Xem phần 1 của bộ truyện này.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.