Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Chương 16

❊ ❊ ❊

Xe của tôi. Nhà của tôi. Tôi.

Rizzoli quay trở lại Boston với nỗi bực tức không giấu diếm. Mặc dù Dean ngồi ngay bên cạnh nhưng cô cũng không thèm nhìn anh; cô không thoát nổi nỗi bực tức cứ mỗi lúc dâng đầy như ngọn lửa muốn thiêu cháy toàn thân cô.

Ngọn lửa ấy bùng cháy khi Dean lái xe tới trước địa chỉ của O’Donnell trên phố Brattle. Rizzoli nhìn chăm chăm vào tòa nhà rộng lớn với mái che lấp lánh màu sơn trắng, những ô cửa chớp màu xám. Một hàng rào sắt bao quanh khu vườn đằng trước với bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng và những lối đi lát đá. Không những nằm trên khu phố sầm uất, mà ngôi nhà này còn là ngôi nhà quá đẹp, những nhân viên nhà nước có nằm mơ cũng không có. Nhưng chính nhân viên nhà nước như tôi mới phải cố bắt giữ những tên như Warren Hoyt và phải chịu đựng những trận chiến - cô thầm nghĩ. Cô là người đã phải cửa khóa, then cài cẩn thận, là người phải giật mình tỉnh giấc trong đêm khi mơ hồ nghe những tiếng bước chân ma quái đang đi lại gần giường ngủ. Cô đánh nhau với những con quái vật rồi phải gánh chịu hậu quả trong khi trong cái ngôi nhà khang trang này lại có một người đàn bà đi giúp đỡ những con quái vật ấy - một người đàn bà đi lại trong tòa án để bảo vệ những kẻ không đáng bảo vệ. Đó là ngôi nhà được xây bằng xương máu của các nạn nhân.

Một người phụ nữ tóc vàng tro ra mở cửa. Chị ta có mái tóc lấp lánh, mặc chiếc áo sơmi anh em nhà Brook, chiếc quần ống thụng, tầm bốn mươi tuổi và gương mặt thì trắng như thạch cao, chẳng có chút gì ấm áp; còn đôi mắt thì chỉ thấy vẻ khôn ngoan một cách lạnh lùng.

“Bác sĩ O’Donnell? Tôi là thám tử Rizzoli, còn đây là mật vụ Dean.”

Mắt người đàn bà dán vào Dean.

“Mật vụ Dean, chúng tôi đã gặp nhau rồi.”

Một biểu hiện rõ rệt trên mặt cả hai người mà Jane có thể nhận ra là họ không hề thích nhau.

Rõ ràng không hứng thú với chuyến thăm viếng này, O’Donnell như một cái máy, chẳng mảy may cười khi đưa họ qua gian sảnh rộng để tới phòng khách. Ghế trong phòng khách là lụa trắng được bọc lên khung gỗ hoa hồng. Những tấm thảm phương Đông với màu đỏ sẫm được trải trên sàn nhà bằng gỗ tếch. Rizzoli ít biết về nghệ thuật nhưng cô cũng có thể nhận ra những bức tranh treo trên tường kia là nguyên bản và rất có giá trị. Lại có thêm nhiều xương của nạn nhân nữa - Cô nghĩ thầm. Cô và Dean ngồi xuống ghế, đối diện với O’Donnell. Không trà, không cà phê, thậm chí cả nước lọc cũng không - đó là dấu hiệu chứng tỏ chủ nhà chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt cuộc nói chuyện này.

O’Donnell vào vấn đề chính luôn, chị ta nói với Rizzoli.

“Cô muốn nói chuyện về Warren Hoyt?”

“Chị đã liên lạc với hắn.”

“Phải. Nhưng có vấn đề gì?”

“Thực chất của việc liên lạc ấy là gì?”

“Vì cô biết chuyện đó nên tôi đoán cô đã đọc thư.”

“Thực chất của lá thư đó là gì?” Rizzoli nói hơi cao giọng.

O’Donnell nhìn cô một lát, âm thầm đánh giá tình huống. Lúc này thì chị ta hiểu Rizzoli ở phe đối nghịch nên chị ta trả lời một cách cẩn trọng.

“Trước tiên tôi xin hỏi cô một câu, thám tử. Tại sao việc tôi viết thư cho Hoyt lại làm cảnh sát quan tâm?”

“Cô biết hắn đã trốn thoát rồi chứ?”

“Có. Tất nhiên là tôi đã xem trên bản tin rồi. Còn nữa, cảnh sát bang cũng đã liên lạc với tôi để hỏi xem liệu anh ta có cố gắng liên hệ với tôi hay không. Họ liên lạc với tất cả những ai có viết thư cho Warren.”

Warren.

Giờ họ đã gọi nhau bằng tên riêng rồi cơ đấy!

Rizzoli mở chiếc phong bì lớn cô mang theo rồi lấy ra mấy tấm ảnh được để trong những chiếc túi Ziploc. Cô đưa những thứ này cho O’Donnell.

“Chị gửi những tấm hình này cho Hoyt đúng không?”

O’Donnell chỉ liếc qua rồi trả lời, “Không. Sao?”

“Chị đã nhìn chúng đâu.”

“Tôi không cần phải nhìn. Tôi chưa bao giờ gửi cho Hoyt bất cứ tấm hình nào.”

“Những cái này được tìm thấy trong phòng giam của hắn, được đựng trong một phong bì có địa chỉ trả lại là của chị.”

“Vậy thì chắc anh ta đã dùng phong bì thư của tôi để đựng chúng,” Chị ta nói rồi đưa trả lại cho Rizzoli.

“Vậy chính xác chị đã gửi gì cho hắn?”

“Thư. Các mẫu phóng thích để anh ta ký vào.”

“Các mẫu phóng thích gì?”

“Đó là học bạ của anh ấy, giấy khai sinh, nói chung là bất cứ thông tin nào có thể giúp tôi đánh giá được anh ấy.”

“Chị đã viết cho hắn bao nhiêu lần?”

“Khoảng bốn hay năm lần gì đó, tôi nghĩ vậy.”

“Và hắn đều hồi âm?”

“Đúng thế. Tôi vẫn còn lưu những lá thư của anh ấy. Cô có thể copy nó.”

“Từ hồi trốn thoát đến giờ hắn có cố liên lạc với chị không?”

“Cô không nghĩ sẽ phải nói với các nhà chức trách nếu anh ta đã làm thế chứ?”

“Tôi không biết, bác sĩ O’Donnell. Tôi không biết thực chất mối quan hệ của chị với Hoyt là thế nào.”

“Chỉ là thư từ, không có mối quan hệ nào hết.”

“Nhưng chị đã viết thư cho hắn bốn hay năm lần cơ mà.”

“Tôi cũng đã đến thăm anh ấy. Cuộc phỏng vấn vẫn còn trong băng video. Nếu muốn, cô có thể xem.”

“Sao chị lại nói chuyện với hắn?”

“Anh ấy có một câu chuyện muốn kể và có những bài học để dạy chúng ta.”

“Giống kiểu làm thế nào để làm thịt phụ nữ ấy nhỉ?” Những từ này vuột ra khỏi miệng Rizzoli trước khi cô kịp nghĩ về nó, giống như một mũi tên cay đắng đã bị rơi xuống khi chạm vào lớp áo sắt của người đàn bà kia.

“Không hẳn thế.”

“Vậy chị thấy gì?”

“Những điều trước đây trong cuộc sống của họ.”

“Giờ chị lại bảo với tôi tất cả là do thời niên thiếu của Warren sao?”

“Cô có biết gì về thời thơ ấu của Warren không?”

Rizzoli cảm thấy máu mình như đang sôi lên. Cô không muốn nói bất cứ điều gì về gốc rễ của Hoyt.

“Nạn nhân của hắn chẳng có gì phải làm với quá khứ của hắn cả. Tôi cũng thế.”

“Nhưng cô có biết về nó không?”

“Tôi nghe nói nó hoàn toàn bình thường. Tôi biết hắn ta có một thời thơ ấu còn tốt hơn nhiều những người đàn ông không cắt đôi phụ nữ khác.”

“Bình thường,” có vẻ như O’Donnell thấy từ này thật đáng buồn. Chị ta quay nhìn Dean lần đầu tiên kể từ khi họ ngồi xuống ghế.

“Mật vụ Dean, tại sao anh không nói cho chúng tôi nghe định nghĩa của từ bình thường nhỉ?”

Họ nhìn nhau một thoáng, như vẫn còn dư âm của cuộc chiến cũ vẫn chưa được giải quyết xong. Nhưng dù tình cảm của Dean thế nào thì anh cũng không để nó lộ ra ngoài giọng nói. Anh nói điềm tĩnh, “Thám tử Rizzoli đang hỏi nên tôi nghĩ cô nên trả lời, bác sĩ ạ.”

Việc anh hoàn toàn kiểm soát được mình trong cuộc phỏng vấn khiến Rizzoli ngạc nhiên. Anh luôn gây cho cô cảm giác về một người đàn ông luôn thích nắm quyền kiểm soát. Nhưng giờ anh lại nhường lại quyền ấy cho cô mà chỉ đóng vai người quan sát thôi.

Cô đã để cho sự nóng giận của mình làm xấu cuộc nói chuyện. Giờ là lúc cần lấy lại uy quyền của mình và cần kiềm chế cơn nóng để tiếp tục cuộc phỏng vấn một cách điềm tĩnh, có phương pháp.

“Hai người bắt đầu viết thư cho nhau bao giờ?”

O’Donnel trả lời theo đúng tác phong công việc.

“Khoảng ba tháng trước.”

“Tại sao chị quyết định viết cho hắn?”

“Chờ đã,” O’Donnell cười hoảng hốt. “Tôi không phải người viết thư trước.”

“Ý chị là Hoyt đã bắt đầu trước?”

“Đúng thế. Anh ta đã viết cho tôi trước. Anh ấy nói anh ấy đã nghe về công việc của tôi. Anh ấy biết tôi nghiên cứu về các vấn đề thần kinh. Anh ấy cũng biết tôi là nhân chứng bảo vệ trong các phiên xử khác.”

“Vậy là hắn ta muốn thuê cô?”

“Không. Anh ấy biết là mình không có bất cứ cơ hội nào nữa. Nhưng anh ấy nghĩ là tôi quan tâm đến vụ của anh ấy. Mà đúng là tôi quan tâm.”

“Tại sao?”

“Cô hỏi là sao tôi quan tâm ấy à?”

“Sao cô lại tốn thời gian để viết thư cho một người như Hoyt?”

“Anh ấy chính là kiểu người tôi muốn biết rõ.”

“Hắn ta đã được cả tá bác sĩ tâm thần ghé thăm nhưng chẳng có vấn đề gì với hắn cả. Hắn hoàn toàn bình thường, ngoại trừ một điều là hắn thích giết phụ nữ. Hắn thích trói họ dưới đất rồi mổ bụng họ. Hắn thích chơi cái trò phẫu thuật nhưng lại làm nó khi người ta đang hoàn toàn tỉnh táo, khi họ biết chính xác hắn đang làm gì với mình.”

“Thế mà cô lại gọi hắn là một người bình thường.”

“Hắn ta không thần kinh. Hắn biết hắn đang làm gì và thích thú với việc ấy.”

“Vậy cô cho rằng anh ta sinh ra đã là quái vật rồi sao?”

“Đó đúng là từ tôi dùng cho hắn,” Rizzoli bảo.

O’Donnell nhìn cô một lúc như muốn thấu suốt tâm can cô. Cô ta nhìn thấy gì chứ? Cô ta có được huấn luyện để nhìn xuyên qua được lớp mặt nạ của một người để thấy lớp thịt bên dưới không?

Đột nhiên O’Donnell đứng dậy.

“Sao các vị không sang văn phòng của tôi nhỉ? Tôi có vài thứ các vị nên xem.”

Rizzoli và Dean đi theo cô ta qua hành lang trải thảm đỏ màu rượu vang để tới một căn phòng được trang trí đối lập với phòng khách. Phòng làm việc của O’Donnell hoàn toàn theo tính công việc: tường trắng, giá sách và những ngăn tủ kim loại. Đi vào phòng này sẽ khiến người ta nghĩ ngay đến chuyện làm việc - Rizzoli nghĩ thầm. Có lẽ chính điều này cũng đã ảnh hưởng tới O’Donnell. Với mục đích rõ ràng, cô ta đi tới bên bàn làm việc, lấy một bì thư có đựng hình chụp Xquang rồi mang nó đến hộp đèn dùng để quan sát. Cô ta kẹp tấm phim lên rồi bật đèn.

Một hình ảnh hiện rõ trên tấm phim - đó là một chiếc sọ người.

“Đây là mặt trước,” O’Donnell bảo. “Một công nhân xây dựng hai mươi tám tuổi, nam, da trắng. Anh ta là công dân tuân thủ pháp luật, được coi là một người chồng tốt, một người cha biết yêu thương con cái. Con gái anh ta sáu tuổi. Rồi anh ta bị thương ở công trường vì bị một cái đèn văng vào đầu.” Cô nói rồi nhìn hai vị khách, “Mật vụ Dean có thể đã trông thấy nó. Thế còn cô, thám tử?”

Rizzoli lại gần hộp đèn. Cô không thường xuyên quan sát các film X quang nên khó có thể tập trung vào một bức hình rộng thế này: hộp sọ, hai cái hốc mắt, một hàng răng.

“Tôi sẽ kẹp tấm film chụp mặt bên lên,” nói rồi O’Donnell kẹp tấm phim khác lên. “Các vị nhìn thấy chứ?”

Tấm film thứ hai có hình cái sọ ở mặt cắt nghiêng. Giờ Rozzoli có thể thấy một mạng lưới những đường nứt từ mặt trước sọ kéo ra phía sau. Cô chỉ tay tới chúng.

O’Donnell gật đầu.

“Anh ấy bị bất tỉnh khi được đưa vào phòng cấp cứu. Chụp cắt lớp cho thấy một khối máu tụ dưới màng cứng, đè lên thùy trước của não anh ấy. Sau khi đã được phẫu thuật hút hết máu tụ ra thì anh ta đã dần hồi phục, hoặc ít ra trông anh có vẻ đã hồi phục. Anh ấy trở về nhà và tiếp tục làm việc. Nhưng anh không còn là người như trước nữa. Hết lần này đến lần khác anh ta bị mất bình tĩnh khi làm việc rồi cuối cùng anh ấy bị sa thải. Anh ta bắt đầu quấy rối tình dục con gái mình, sau đó trong một cuộc cãi nhau với vợ anh ta đánh cô ấy dã man đến mức xác không còn nhận diện được. Anh ta bắt đầu đấm và không thể ngừng lại được, kể cả sau khi anh ta đã đánh gãy hết răng cô ấy cho đến khi mặt cô ấy không còn gì ngoài một cục thịt và một nắm xương vỡ.”

“Vậy cô đang nói là điều này có thể đỗ lỗi cho chuyện đó?” Rizzoli nói khi chỉ tay vào cái sọ có những vết nứt.

“Đúng thế.”

“Cho tôi nghỉ một lát.”

“Nhìn tấm film đó đi thám tử. Hãy xem vết nứt đó là ở đâu. Hãy xem xem phần nào của não nằm ngay bên dưới nó.” Nói rồi cô ta quay nhìn Dean.

Anh nhìn lại chị ta mà chẳng có biểu hiện gì.

“Thùy trước,” anh bảo.

Một nụ cười nhạt thoảng qua môi O’Donnell. Rõ ràng là cô thích thú với cái cơ hội được thách thức một địch thủ cũ.

Rizzoli lên tiếng hỏi.

“Film X Quang này là ý gì?”

“Tôi đã được một luật sư bào chữa gọi đến để cung cấp các đánh giá về thần kinh. Tôi dùng cái mà chúng tôi gọi là xét nghiệm Winconsin Card Sort và Catergory để đánh giá hệ thần kinh chức năng. Tôi cũng yêu cầu hình ảnh chụp não bộ của anh ta và tất cả đều có chung một kết luận: người đàn ông này đã phải chịu một số hư hại làm ảnh hưởng tới cả hai thùy trước.”

“Nhưng chị nói anh ta đã hoàn toàn bình phục sau khi bị thương cơ mà?”

“Anh ấy có vẻ bình phục thôi.”

“Vậy là não của anh ta bị hỏng chứ không phải anh ta?”

“Kể cả có bị tổn hại diện rộng cho thùy trước thì cô vẫn có thể đi lại và nói chuyện được, cũng như thực hiện các chức năng hàng ngày khác. Cô có thể trò chuyện với một người bị tổn thương thùy trước mà chẳng nhận ra điều gì lạ cả. Nhưng chắc chắn là anh ta đã bị tổn thương.” Chị ta chỉ tay lên phim X quang. “Người đàn ông này bị một thứ có tên gọi là hội chứng mất phản xạ trước. Thùy trước ảnh hưởng tới các đánh giá và những suy xét đoán trước của chúng ta. Khả năng kiểm soát của chúng ta sẽ không thể làm gì khi có những cơn bốc đồng. Nếu chúng bị tổn thương thì chúng ta sẽ bị ảnh hưởng tới các mặt xã hội như: có cách hành xử không phù hợp mà không thấy có tội lỗi hay bất cứ cảm giác nào. Ta sẽ bị mất khả năng kiểm soát các thôi thúc mang tính bạo lực. Trong khi tất cả chúng ta đều có những khoảnh khắc cảm thấy tức giận khi muốn kháng cự, muốn đâm xe vào người nào đó chặn đường của ta. Tôi chắc là cô biết cảm giác đó thế nào. Khi quá tức giận ta muốn làm tổn thương một ai đó.”

Rizzoli không nói gì, im lặng trước sự thực trong những từ của O’Donnell.

“Xã hội thì cho rằng các hành động bạo lực là các cơn thịnh nộ của quỷ hay hành động vô nhân đạo. Chúng tôi thì lại được nói rằng chúng ta có khả năng kiểm soát hành vi của chính chúng ta và mỗi người trong số chúng ta đều được tự do lựa chọn không làm tổn thương đến người khác. Nhưng không phải chỉ có mỗi đạo đức dẫn đường cho ta mà sinh học cũng có tác động đó. Các thùy trước giúp ta thống nhất các suy nghĩ và hành động với nhau. Chúng giúp ta có thể đánh giá hậu quả của các hành động đó. Nếu không có khả năng kiểm soát này thì chúng ta sẽ phải nhân nhượng mọi thôi thúc hoang dã. Đấy chính là điều đã xảy đến cho người đàn ông này. Anh ta bị mất khả năng kiểm soát hành động của mình. Anh ta có cảm giác tình dục với con gái mình vì thế anh ta lạm dụng cô bé. Vợ anh ta làm anh ta cáu thế là anh ta đánh vợ cho đến chết. Hết lần này đến lần khác chúng ta đều có những suy nghĩ khó chịu hay không phù hợp nhưng nó chỉ thoáng qua. Ví dụ như chúng ta nhìn thấy một người lạ hấp dẫn thì ý nghĩ về tình dục chợt thoáng qua não ta. Nhưng tất cả chỉ có thế, một suy nghĩ thoảng qua. Nhưng sẽ thế nào nếu ta đầu hàng các thôi thúc trong người? Sẽ thế nào nếu ta không thể ngưng bản thân mình? Các thôi thúc về tình dục có thể dẫn tới chuyện hiếp dâm hay tệ hơn nữa.”

“Thế lời bảo vệ của anh ta là sao? Não tôi bắt tôi làm thế à?”

Trong mắt O’Donnell ánh lên tia khó chịu.

“Hội chứng mất phản xạ thùy trước là một chẩn đoán được các nhà thần kinh học chấp nhận.”

“Đúng rồi, nhưng tại tòa thì sao?”

Im lặng lạnh lùng.

“Hệ thống pháp luật của chúng ta vẫn còn làm việc theo lối định nghĩa về tình trạng tâm thần của thế kỷ mười chín. Liệu có ai dám băn khoăn là tòa cũng không biết gì về thần kinh hay không? Người đàn ông này giờ đã ở trong ngục tử tù tại Oklahoma rồi.”

Nói rồi O’Donnell tháo mấy tấm film nhét vào trong bì đựng.

“Cái này thì có liên quan gì tới Warren Hoyt?”

O’Donnell đi tới bàn làm việc, lấy lên một túi đựng film X quang rồi lôi hai tấm film mới ra. Cô ta lại kẹp lên hộp đèn. Đó là những tấm film chụp não bộ, cũng có mặt trước và mặt bên nhưng nhỏ hơn. Đó là sọ của một đứa trẻ.

“Cậu bé này bị ngã khi trèo lên một hàng rào,” O’Donnell giải thích. “Nó bị ngã sấp mặt xuống đất, đập đầu vào vỉa hè. Nhìn ở đây, trong film chụp phần trước thì ta có thể thấy một vết rạn nhỏ, chạy lên phía trên gần mày trái của nó. Một vết nứt.”

“Tôi thấy rồi,” Rizzoli bảo.

“Nhìn tên bệnh nhân đi.”

Rizzoli tập trung nhìn vào cái hình vuông nhỏ xíu ở rìa tấm phim, có chứa dữ liệu nhận dạng. Cái cô nhìn thấy khiến cô lặng im.

“Anh ấy bị thương khi mười tuổi,” O’Donnel nói tiếp. “Đó là một cậu bé hiếu động, rất bình thường, lớn lên trong một gia đình giàu có ở vùng ngoại ô Houston. Ít ra thì đó cũng là những điều được ghi trong hồ sơ thời nhỏ của cậu bé và cả trong học bạ hồi tiểu học nữa. Đó là một đứa trẻ khỏe mạnh, thông minh trên mức trung bình, đối xử tốt với người khác”

“Cho đến khi lớn lên và bắt đầu đi giết họ.”

“Đúng thế. Nhưng tại sao Warren lại bắt đầu giết người.” O’Donnell chỉ tay vào tấm film. “Vụ tai nạn này có thể là một yếu tố.”

“Này, tôi đã bị ngã trong phòng tập thể dục hồi 7 tuổi, bị đập đầu vào một trong những thanh xà. Nhưng tôi đâu có ra ngoài giết người.”

“Nhưng cô đi săn người. Và anh ta cũng thế. Cô thực tế là một chuyên gia săn người.”

Rizzoli tức điên lên, mặt cô đỏ bừng vì giận dữ.

“Làm sao chị có thể so sánh tôi với hắn được chứ?”

“Tôi đâu có, thám tử? Nhưng cứ xem cảm giác của cô ngay lúc này mà xem. Trông cô như muốn tát tôi đến nơi rồi, đúng không? Vậy điều gì ngăn cô làm thế? Điều gì đã giữ cô lại? Đó là đạo đức ư? Hay phong cách của cô? Hay đó chỉ là một logic, báo cho cô biết trước hậu quả sẽ thế nào? Chắc chắn là cô sẽ bị bắt giam, đúng không? Tất cả những thứ đó ngăn cô không được xúc phạm đến tôi, và nó đều nằm trong thùy trước của cô, nơi các quá trình xử lý tâm thần diễn ra. Nhờ có các dây thần kinh còn nguyên vẹn đó mà cô mới có thể kiểm soát các thúc đẩy phá hủy của mình.” O’Donnell ngừng lại rồi nói thêm với vẻ hiểu biết. “Phần lớn thời gian.”

Những từ cuối cùng của cô ta bắn ra như một cái xiên đã tìm thấy tâm bắn - đó là điểm yếu nhất. Chỉ một năm trước, trong vụ điều tra về tên Bác sĩ phẫu thuật, Rizzoli đã phạm phải một sai lầm tệ hại mà mãi mãi vẫn làm cô thấy xấu hổ đó là trong một cuộc rượt đuổi cô đã bắn chết một người đàn ông không trang bị vũ khí. Cô nhìn chăm chăm O’Donnell và thấy có một ánh hài lòng hiện lên trong mắt cô ta.

Dean phá vỡ im lặng.

“Vậy anh ta hy vọng được gì với tất cả những thứ này? Chú ý? Hay lòng thương hại?”

“Thế còn chuyện hiểu một con người bình thường thì sao?” O’Donnell hỏi lại.

“Đó có phải tất cả những thứ hắn ta đòi hỏi từ cô?”

“Warren đang đấu tranh để tìm được câu trả lời. Anh ấy không biết cái gì đã khiến anh ấy phải giết người. Anh ấy biết anh ấy khác biệt với mọi người và anh ấy muốn biết tại sao.”

“Hắn ta đã nói với cô điều này sao?”

O’Donnell đi tới bàn rồi mở một tập tài liệu ra.

“Tôi có các lá thư của anh ấy ở đây, cả cuốn băng ghi hình buổi phỏng vấn nữa.”

“Cô đã tới Souza-Baranowski chưa?”

“Rồi.”

“Với đề nghị của ai?”

O’Donnell ngần ngừ.

“Cả hai chúng tôi đều nghĩ chuyện đó sẽ có ích.”

“Nhưng ai là người đã đưa ra ý kiến về cuộc gặp mặt?”

Chính là Rizzoli trả lời câu hỏi thay cho O’Donnell.

“Hắn ta. Chính hắn đã đề nghị đúng không? Hoyt đã yêu cầu một cuộc gặp mặt.”

“Đó có thể là gợi ý của anh ấy. Nhưng cả hai chúng tôi đều muốn thực hiện nó.”

“Chị không có ý nghĩ gì dù là nhỏ nhất là tại sao hắn ta lại muốn chị đến đó à?” Rizzoli hỏi.

“Chúng tôi phải gặp nhau. Thế thôi. Tôi không thể đánh giá bệnh nhân mà không gặp trực tiếp anh ta.”

“Và trong khi chị ngồi đó mặt đối mặt với hắn thì chị nghĩ hắn ta đang nghĩ gì?”

Mặt O’Donnell thể hiện vẻ thô lỗ.

“Cô biết sao?”

“A, phải. Tôi biết chính xác điều gì đang diễn ra trong đầu tên Bác sĩ phẫu thuật ấy,” Rizzoli đã lấy lại được giọng và những từ ngữ thoát ra khỏi cổ họng cô đầy lạnh lùng, tàn nhẫn. “Hắn mời chị đến là vì hắn muốn nhìn chị được kỹ hơn. Hắn làm thế với phụ nữ. Hắn cười với chúng ta, nói chuyện hiền hòa với chúng ta. Điều đó cũng có hết trong học bạ của hắn, đúng không? Một anh chàng lịch sự - đó là điều các giáo viên nhận xét về hắn. Tôi cá là lúc gặp chị hắn ta cũng rất lịch sự.”

“Vâng, đúng thế…”

“Đúng là một kiểu rất biết hợp tác, một người bình thường.”

“Thám tử. Tôi không ngây thơ đến mức cho rằng anh ta là một người bình thường. Nhưng anh ấy rất biết hợp tác. Chỉ có điều anh ta đang gặp rắc rối với các hành động của mình. Anh ấy muốn tìm ra nguyên nhân cho cách hành xử của mình.”

“Vậy chị đã nói với hắn ta đó là vì hắn đã bị đập vào đầu?”

“Tôi đã nói với anh ấy là lần bị thương vào đầu là một nhân tố góp phần vào chuyện đó.”

“Chắc hắn đã rất vui khi nghe điều đó vì hắn đã có một lời xin lỗi cho những điều hắn đã làm.”

“Tôi nói cho anh ấy ý kiến chân thực của mình.”

“Chị biết điều gì khác làm hắn vui mừng nữa không?”

“Điều gì?”

“Được ở trong cùng một căn phòng với chị. Chị và hắn đã cùng ngồi trong một căn phòng, đúng không?”

“Chúng tôi gặp nhau trong phòng phỏng vấn. Ở đó có camera giám sát liễn tục.”

“Nhưng không có rào chắn nào giữa hai người, không có cửa sổ bảo vệ, không có thuốc xịt Plexiglas.”

“Anh ấy không bao giờ làm tôi sợ.”

“Hắn ta có thể đã cúi người về phía chị, quan sát tóc chị ngửi mùi da chị. Hắn đã rất thích mùi của phụ nữ mà. Nó làm hắn bị kích thích. Cái thực sự làm hắn trỗi dậy đó là mùi của sợ hãi. Những con chó có thể ngửi thấy mùi sợ hãi, chị có biết không? Khi chúng ta sợ hãi, chúng ta làm giải phóng các hormone mà động vật có thể phát hiện ra. Warren Hoyt cũng có thể ngửi thấy nó. Hắn cũng giống như bất cứ sinh vật đi săn nào. Hắn nhận biết được các mùi sợ hãi, yếu đuối, nó tẩm bổ cho trí tưởng tượng của hắn. Tôi còn có thể tưởng tượng ra được những hình ảnh mơ tưởng của hắn là gì khi hắn ngồi trong căn phòng đó với chị. Tôi đã nhìn thấy những tưởng tượng đó sẽ dẫn đến đâu.”

O’Donnell cố cười nhưng không thể tự nhiên được.

“Cô đang cố làm tôi sợ…”

“Chị có một cái cổ dài, bác sĩ O’Donnell ạ. Tôi đoán là sẽ có người gọi đó là cổ thiên nga. Chắc hắn sẽ nhận ra điều đó. Chị có lần nào để ý thấy hắn nhìn vào cổ họng mình không?”

“Ôi, xin cô!”

“Mắt của hắn có thường xuyên liếc xuống không? Có lẽ chị nghĩ hắn đang nhìn vào ngực chị theo cái cách mà những đàn ông khác vẫn nhìn. Nhưng Warren thì không. Hắn chẳng quan tâm nhiều đến ngực đâu. Chính những cái cổ họng mới hấp dẫn hắn. Hắn nghĩ tới cổ họng của phụ nữ như một món điểm tâm. Đó là phần hắn không thể chờ lâu để thọc dao vào. Sau món đó thì mới đến phần khác trên bụng cô ta.”

Đỏ mặt, O’Donnell quay nhìn Dean.

“Cộng sự của anh đi quá đà rồi đấy.”

“Không,” Dean nói khẽ. “Tôi nghĩ thám tử Rizzoli đang đi đúng hướng.”

“Đó chỉ là hăm dọa mà thôi.”

Rizzoli cười lớn.

“Chị đã ở trong cùng phòng với Warren Hoyt mà chị có thấy bị hăm dọa đâu chứ?”

O’Donnell nhìn cô lạnh lùng.

“Đó là một cuộc phỏng vấn bệnh nhân.”

“Đấy là chị nghĩ thôi. Nhưng hắn ta lại coi đó là một thứ gì khác.”

Rizzoli tiến lại gần cô ta - một bước tiến của sự công kích thầm lặng mà chắc chắn cô sẽ không để thua. Dù O’Donnell cao hơn và có vẻ to hơn cô cả về khung người lẫn vị thế nhưng cô ta không thể sánh với Rizzoli trong sự sắc bén lạnh lùng và cô ta càng đỏ mặt hơn nữa khi những lời nói của Rizzoli tiếp tục xối vào cô.

“Chị đã nói là hắn ta lịch sự, biết hợp tác. Vâng, đúng thế. Hắn đã có chính xác thứ hắn muốn: một người phụ nữ trong cùng phòng với hắn, một người phụ nữ ngồi đủ gần để làm hắn thấy hưng phấn. Hắn đã giấu nó đi vì hắn rất giỏi việc đó. Hắn giỏi duy trì một cuộc nói chuyện bình thường một cách hoàn hảo ngay cả khi lúc đó hắn đang nghĩ tới chuyện cắt cổ chị.”

“Cô bị mất kiểm soát rồi đây,” O’Donnell bảo.

“Chị nghĩ tôi chỉ đang cố làm chị sợ sao?”

“Chẳng phải thế sao?”

“Đây mới là thứ mà chị nên thấy sợ này. Warren Hoyt ngửi được mùi của chị, hắn đã được thúc đẩy bởi chính chị. Giờ thì hắn đã thoát ra rồi và sẽ tiếp tục đi săn. Chị đoán thử xem, hắn không bao giờ quên mùi của một người đàn bà mà hắn đã khắc vào trong bộ nhớ đâu.”

O’Donnell nhìn cô chằm chằm, sợ hãi dâng đầy trong mắt. Rizzoli không thể không cảm thấy chút thỏa mãn khi thấy nỗi sợ đó. Cô muốn O’Donnell phải nếm trải được thứ mà cô đã phải chịu đựng suốt năm vừa qua.

“Quen với việc sợ hãi đi vì chị sẽ cần đến nó.” Rizzoli bảo.

“Tôi đã làm việc với những người như anh ta. Tôi biết khi nào thì nên sợ,” O’Donnell nói cứng.

“Hoyt khác hẳn những người mà chị từng gặp.”

O’Donnell cười. Tinh thần dũng cảm của cô ta đã quay trở lại, được tăng sức mạnh nhờ lòng kiêu hãnh. Cô ta nói:

“Tất cả bọn họ đều khác người. Tất cả đều dị thường. Còn tôi thì không bao giờ quay lưng lại với bất cứ ai.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.