Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi nắm chặt tự do trong lòng bàn tay mình.

Nó biến thành hình ngũ giác nhỏ màu trắng với ký tự MSD 97 được đóng dấu một bên. Đó là một vật nhỏ bé, bốn miligram với năm cạnh. Đó là một viên thuốc có hình dáng đẹp, không phải hình tròn hay hình con nhộng nhàm chán như những thứ thuốc khác. Thiết kế này mang tính tuởng tượng rất cao và nó lóe lên những tia sáng khác thường. Tôi hình dung ra mấy anh bạn tại quầy thuốc Merck đang ngồi thảo luận quanh một chiếc bàn. Họ đang hỏi nhau xem làm thế nào để có thể làm cho viên thuốc này được nhận ra ngay lập tức. Và kết quả là viên thuốc năm cạnh đang nằm như một đồ trang sức trong tay tôi bây giờ. Tôi đã phải bảo vệ nó và cất giữ nó kỹ càng trong cái lỗ thủng cái chăn của mình, chờ cơ hội được dùng đến ma thuật của nó.

Chờ đợi một tín hiệu.

Tôi ngồi co người trên giường, trong buồng giam của mình, mở một cuốn sách đặt trên đùi. Camera giám sát chỉ có thể thấy hình ảnh một tên tù đang ngồi ngoan ngoãn đọc cuốn Các tác phẩm hoàn thiện của William Shakespeare. Nó không thể soi xuyên qua cuốn sách được. Nó cũng không thể thấy tôi đang cầm vật gì trong tay.

Dưới tầng, trong phòng giải trí ban ngày vang đầy tiếng ồn ào của các chương trình quảng cáo trên TV và tiếng bóng bàn phất qua phát lại. Buổi tối thú vị tại khu biệt giam C vẫn chưa đến. Một giờ nữa, hệ thống kết nối nội bộ sẽ thông báo tắt điện và mấy gã đàn ông đó sẽ trèo lên gác đến buồng của mình. Giày của họ sẽ gõ leng keng trên những nấc thang bằng kim loại.

Từng người một sẽ lại chui vào cái cũi của mình, ngoan ngoãn như mấy con chuột làm theo lời ông chủ. Trong phòng bảo vệ, mấy người điều hành sẽ gõ một phím trên máy tính và các cánh cửa buồng giam sẽ tự động đóng lại, nhốt những con chuột kia khi đêm xuống.

Tôi ngả người về phía trước, cúi đầu vào trang sách, giả như dòng chữ trong đó nhỏ quá đến mức tôi phải cúi sát để nhìn. Tôi nhìn chăm chăm vào dòng chữ: Đêm thứ 12, Hồi 3, Cảnh 3: Một con phố Antonio và Sebastrim đi lại gần nhau…

Chẳng có gì để quan sát ở đây cả những người bạn của tôi ạ. Chỉ có mỗi một thằng cha đang ngồi trên giường đọc sách. Một gã đàn ông mà đột nhiên thấy ho dữ dội rồi phải đưa tay che miệng. Máy quay vẫn không thể nào nhìn thấy được viên thuốc nhỏ nằm trong bàn tay tôi. Nó cũng không nhìn thấy chuyển động của lưỡi tôi hay viên thuốc đang nằm trong đó như một cái bánh quế nhỏ có vị hơí đắng đang trôi xuống họng tôi. Tôi nuốt khan viên thuốc, chẳng phải cần đến nước. Nó đủ nhỏ để có thể trôi xuống dạ dày một cách dễ dàng.

Ngay trước khi viên thuốc kịp tan ra trong dạ dày mình thì tôi đã hình dung ra như mình đang cảm nhận được sức mạnh tuyệt vời của nó trong huyết quản. Decadron là một nhãn hiệu thuốc dùng để kích thích thần kinh, gây hiệu ứng lên toàn bộ các bộ phận trên cơ thể. Các chất kích thích thần kinh Glucocorticoid như Decadron có tác dụng lên tất cả các thành phần trong cơ thể, từ lượng đường trong máu cho đến việc chế các chất lỏng, và tổng hợp ADN. Nếu thiếu chúng thì cơ thể sẽ bị phá hủy hoàn toàn. Chúng giúp cho chúng ta duy trì được huyết áp ổn định và tránh được các chấn động do bị thương hay bị nhiễm trùng. Nó có ảnh hưởng đến sự phát triển của xương, sự phát triển của các cơ và miễn dịch của cơ thể.

Và chúng cũng có thể làm thay đổi kết cấu máu của chúng ta.

Rồi cuối cùng thì các cánh cửa buồng giam cũng tự động đóng lại và điện đã tắt. Tôi nằm trên giường, cảm nhận các mạch đập trong cơ thể. Tôi tưởng tượng ra các tế bào máu đang chuyển động hỗn loạn thế nào trong các mạch máu và trong các động mạch của mình.

Tôi đã từng nhìn thấy các tế bào máu quá nhiều lần qua kính hiển vi. Tôi biết hình thù của chúng, chức năng của từng tế bào và chỉ cần liếc qua ống kính thôi là tôi có thể nói cho các bạn biết vết máu đó có bình thường hay không. Tôi chỉ cần nhìn qua tổng thể của nó là có thể ước đoán được bao nhiêu phần trăm các loại máu trắng khác nhau - các tế bào máu trắng bảo vệ chúng ta khỏi bị nhiễm trùng. Phần kiểm tra đó được gọi là chẩn đoán các tế bào máu trắng và với việc đó thì tôi đã làm nó hàng nghìn lần trong vai trò một kỹ thuật viên y tế.

Tôi nghĩ về các tế bào máu trắng của chính mình đang tuần hoàn trong mạch máu. Vào ngay lúc này số lượng các tế bào máu trắng của tôi đang thay đổi. Viên thuốc Decadron mà tôi đã nuốt hai giờ trước giờ đã tan hết trong dạ dày và các hormone đang quay vòng vòng trong hệ thống cơ thể của tôi, bắt đầu biểu diễn phép thuật của nó. Một mẫu máu lấy ra từ mạch máu của tôi sẽ cho thấy những điểm bất thường: nó sẽ có những biểu hiện của nguy cơ nhiễm trùng máu cấp tính.

Các sinh viên trường y đã được dạy là nếu người ta nghe tiếng vó trên mặt đường, người ta nên nghĩ ngay đến những con ngựa thường chứ không phải những con ngựa vằn. Những vị bác sĩ sẽ xem cấu tạo máu của tôi chắc chắn là sẽ nghĩ đến những con ngựa. Và anh ta chắc chắn sẽ đi đến một kết luận rất logic.

Nhưng thật không may lần này lại không phải ngựa thường mà là ngựa vằn.

Rizzoli đang thay đồ trong phòng thay đồ của khu khám nghiệm tử thi. Cần phải mặc áo dài, đeo lớp phủ giày, đeo găng tay và đội mũ giấy. Suốt từ lúc ở khu bảo tồn Stony Brook đến giờ cô chưa có lúc nào rảnh để tắm táp. Lúc này trong cái phòng mát quá mức này, mồ hôi của cô đang làm cô có cảm giác gai lạnh khắp toàn thân. Cô cũng chưa có lúc nào để ăn tối. Cái đói là thứ phải nhường bước cho những thứ khác trong đầu cô. Lần đầu tiên trong sự nghiệp của mình cô tính đến chuyện sẽ nhét cục bóng Vicks vào mũi để tránh ngửi thấy mùi khó chịu khi cô tham gia quá trình giải phẫu. Nhưng cô vẫn cố cưỡng lại mong muốn ấy. Trước đây cô còn chưa từng nghĩ đến chuyện dùng nó vì cô nghĩ đó là một biểu hiện của sự yếu đuối. Một cảnh sát điều tra án mạng phải luôn sẵn sàng đương đầu với những yếu tố dù khắt khe nhất của công việc cho dù nó chẳng dễ chịu chút nào. Và trong khi các đồng nghiệp của cô bình yên vô sự nhờ sự che chắn của mấy vật bịt mũi có mùi bạc hà kia thì cô lại ngoan cố đương đầu với cái mùi không lẫn đi đâu được của phòng giải phẫu ấy.

Cô hít một hơi sâu, cố hít vào cái không khí chưa có cái mùi hôi thối kia rồi đẩy cửa bước vào phòng bên cạnh.

Cô đã hy vọng sẽ thấy bác sĩ Isles và Korsak đang chờ mình trong đó. Nhưng điều cô không mong đợi đó là thấy Gabriel Dean trong phòng. Anh ta đang đứng phía bên kia bàn phẫu thuật, đối diện với cô trong bộ đồ của bác sĩ phẫu thuật để che chắn cho áo sơmi và cà vạt của mình. Trong khi vẻ mệt mỏi, kiệt sức lộ rõ trên gương mặt và đôi vai đang trùng xuống của Korsak thì trông Dean lại chẳng có vẻ gì mệt nhọc, dường như những sự kiện ban ngày chẳng ảnh hưởng gì đến anh ta vậy.

Chỉ thấy vẻ đẹp trai của anh ta bị ảnh hưởng một chút do cái cằm với lớp râu hơi sạm lại.

Anh ta nhìn cô với ánh mắt chẳng có chút gì bối rối của một người hiểu rõ rằng anh ta có quyền được ở nơi này.

Dưới ánh sáng trong phòng khám nghiệm, cái xác trông còn tệ hơn ban chiều - chỉ cách đây vài tiếng đồng hồ. Quá trình làm sạch vẫn tiếp tục, đẩy các chất lỏng ra khỏi mũi và mồm xác chết, làm thành các vệt máu ngang dọc trên mặt nạn nhân.

Phần bụng lúc này đã trương phềnh lên, trông như bụng một bà bầu sắp đến kỳ sinh nở.

Chất lỏng chứa đầy những chỗ rộp dưới da, rồi qua lớp da mỏng tràn ra ngoài lớp vải phủ trên bàn.

Da bắt đầu bị lột từng mảng khắp cơ thể, co cụm lại trông nhăn nheo như lớp da dưới ngực.

Rizzoli nhận thấy là tấm giấy thấm vân tay đã có mực.

“Cô đã lấy dấu vân rồi à?”

“Ngay trước khi cô tới đây,” Bác sĩ Isles trả lời trong khi vẫn đang tập trung vào khay thiết bị mà Yoshima vừa mang đến trên chiếc bàn có bánh xe đẩy.

Isles lúc nào cũng quan tâm tới người chết hơn là người sống và tất nhiên trong cái phòng này thì cô ấy luôn là người căng thẳng thần kinh nhất.

“Thế mấy bàn tay thế nào trước khi cô bôi mực lên chúng?”

“Chúng tôi vừa mới xong phần khám nghiệm bên ngoài. Phần da đã được dán băng dính để tìm kiếm các loại sợi, móng tay cũng được bấm và để gọn,” Mật vụ Dean trả lời.

“Thế anh đã đến đây khi nào, mật vụ Dean?”

“Anh ấy đến đây trước cả tôi,” Korsak trả lời. “Tôi đoán là một vài người trong chúng ta có vị trí cao hơn trong chuỗi thức ăn.”

Nếu lời nhận xét của Korsak là nhằm đổ thêm dầu vào lửa cho sự bực tức của cô thì anh ấy đã thành công. Móng tay của nạn nhân rất có thể sẽ còn dính vài mẩu da của kẻ đã tấn công cô ấy. Tóc hay các loại sợi có thể sẽ giữ lại được trong nắm tay nắm chặt. Việc khám nghiệm tay của nạn nhân là bước then chốt trong khám nghiệm tử thi, thế mà cô đã bỏ lỡ nó.

Nhưng anh chàng Dean thì không.

“Chúng tôi đã xác thực nhân dạng một cách chắc chắn,” Isles bảo. “Film chụp X quang răng của Gail Yeager đã được treo trên hộp đèn.”

Rizzoli bước tới chỗ hộp đèn để quan sát một loạt các tấm film đã được kẹp ở đó. Những chiếc răng trắng nhởn trông như mấy hòn đá hình đầu người ma quái trên cái nền đen của film.

Bác sĩ nha khoa của Yeager đã bọc răng cho cô ấy hồi năm ngoái. Cô có thể thấy trên film. Chiếc răng bọc vàng là răng số hai mươi. Cũng có các răng khác bọc bạc là răng số ba, số mười bốn và số hai mươi chín.

“Nó có khớp không?”

“Tôi không còn bất cứ nghi ngờ gì nữa. Đây chính là thi hài của Gail Yeager.”

Rizzoli quay lại với cái xác trên bàn, mắt nhìn chăm chú vào vết cắt trên cổ.

“Cô đã chụp X quang cổ nạn nhân chưa?”

“Rồi. Có hai nhánh của tuyến giáp bị gãy. Khớp với việc cổ nạn nhân bị bóp mạnh bằng tay.”

Isles nói rồi quay qua Yoshima - người lúc nào cũng im lặng và âm thầm như một bóng ma lúc ẩn lúc hiện. Đôi lúc người ta quên mất là anh có mặt trong phòng.

“Xoay người cô ấy để chúng ta có thể khám nghiệm phần âm đạo.”

Phần này mới là phần làm cho Rizzoli cảm thấy như một sự sỉ nhục ghê gớm nhất mà thi hài một người phụ nữ phải chịu đựng. Nó còn tệ hơn việc mổ bụng, tệ hơn cả việc cắt tim cắt phổi.

Yoshima xoay hai cái chân nhũn nhẽo tạo thành tư thế như chân của con ếch, mở rộng phần hông để có thể khám nghiệm phần khung chậu.

“Xin lỗi thám tử?” Yoshima gọi Korsak, lúc này đang đứng gần đùi bên trái của Gail Yeager nhất. “Anh có thể giữ cho cái chân đó đúng vị trí được không?”

Korsak trợn mắt nhìn anh với vẻ kinh hoàng, “Tôi á?”

“Chỉ cần giữ cái đầu gối sao cho nó ở nguyên để chúng ta có thể dùng bông thấm vào bên trong thôi mà.”

Chần chừ một lát rồi Korsak cũng đưa tay với đùi của cái xác, rồi thấy anh giật bắn lại phía sau khi một lớp da bị trợt ra trong tay đeo găng của mình.

“Chúa ơi! Ặc! Lạy Chúa,” anh kinh hãi kêu lên.

“Lớp da sẽ bị trợt ra bất kể là anh có làm gì đi nữa. Vậy nên anh có thể giữ cho cái chân mở rộng ra được chứ?”

Korsak thở hắt ra. Thoảng trong mùi thối của căn phòng, Rizzoli có thể ngửi thấy mùi dầu Vicks. Ít nhất thì cũng có Korsak là người không quá kiêu hãnh để không dùng đến nó. Nhăn nhó mặt mày, anh giữ lấy đùi xác chết và kéo nó sang một bên, để lộ bộ phận sinh dục của Gail Yeager.

“Trông cứ như thể đang mời người ta làm tình ấy,” Korsak thì thào.

Bác sĩ Isles chiếu ánh sáng thẳng vào phần đáy chậu, rồi nhẹ nhàng tách hai phần âm môi đã bị sưng tấy ra để lộ phần bên trong âm đạo. Rizzoli vẫn là một người khắc kỷ, cô không chịu được phải chứng kiến cảnh xâm phạm cơ thể một cách ghê gớm như thế này nên cô quay mặt đi.

Mắt cô bắt gặp ánh mắt của Dean.

Từ nãy đến giờ anh ta vẫn quan sát tất cả các quy trình khám nghiệm với vẻ suy xét trong yên lặng. Nhưng ngay thời điểm này cô thấy vẻ tức giận lộ ra trong mắt anh. Đó cũng là thái độ của cô với kẻ đã gây ra chuyện khủng khiếp thế này cho Gail Yeager. Nhìn vào mắt nhau đồng cảm, hai người chợt quên đi mối bất đồng của mình.

Bác sĩ Isles nhét một miếng bông vào trong âm hộ, quét nó ngang qua tấm kính dùng trong kính hiển vi rồi đặt tấm kính lên trên khay. Tiếp theo cô lại lấy một miếng bông khác để thấm. Cái này cũng sẽ được dùng để phân tích xem có sự xuất hiện của tinh dịch hay không. Lúc cô đã làm xong việc thì hai chân của Gail Yeager được quay lại vị trí ban đầu là duỗi thẳng trên bàn. Lúc này Rizzoli cũng cảm thấy sự tồi tệ nhất đã trôi qua. Kể cả khi Isles rạch một đường hình chữ Y cắt chéo từ vai phải xuống tới xương ức, Rizzoli cũng vẫn nghĩ rằng không còn điều gì có thể gây xúc phạm hơn điều vừa rồi họ đã làm với nạn nhân.

Lúc Isles đang định rạch một đường khác từ vai trái thì Dean lên tiếng, “Còn dấu vết vừa lấy được từ âm đạo thì sao!”

“Các tâm kính sẽ được mang tới phòng thí nghiệm CU9 bên điều tra tội phạm.”

“Cô không kiểm tra dịch ẩm sao?”

“Bên phòng thí nghiệm vẫn có thể xác định được tinh dịch một cách hoàn hảo trên một tấm kính khô.”

Bác sĩ Isles ngừng lại một chút, mũi dao nhọn của con dao mổ vẫn đặt trên da nạn nhân. Cô nhìn Dean băn khoăn. Rồi cô bảo Yoshima, “Anh nhỏ cho tôi vài giọt nước muối lên trên tấm kính rồi cho nó xuống bên dưới kính hiển vi. Tôi sẽ qua xem luôn đấy.”

Vết cắt tiếp theo được làm trên phần bụng. Lưỡi dao sắc lẹm rạch một đường sâu vào trong ổ bụng đang trương phềnh. Mùi hôi thối của các bộ phận nội tạng bị phân hủy đột ngột và kinh khủng hơn là Rizzoli có thể chịu được. Cô thấy lảo đảo, đứng nôn khan xuống bồn rửa, thấy mình thật ngu ngốc khi tự dưng cố chứng tỏ ta đây ngoan cường. Cô băn khoăn không biết mật vụ Dean có đang quan sát mình hay không, anh ta liệu có thấy tự mãn về bản thân hay không. Cô đã không trông thấy ánh lấp lánh của loại dầu Vicks phía dưới mũi của anh ta. Cô vẫn cố giữ cho mình quay lưng lại phía bàn mổ và yên lặng lắng nghe nhiều hơn là quan sát vì việc khám nghiệm lúc này vẫn đang diễn ra sau lưng cô. Cô nghe trong không khí có tiếng gió thổi qua hệ thống thông gió, tiếng nước chảy và tiếng leng keng của những dụng cụ kim loại.

Sau đó cô nghe thấy Yoshima gọi bằng một chất giọng hoảng hốt, “Bác sĩ Isles?”

“Sao?”

“Tôi đã đặt tấm kính phía dưới kính hiển vi và…”

“Có tinh dịch không?”

“Cô cần phải tự mình xem cái này.”

Cơn buồn nôn cũng đỡ nên Rizzoli quay người lại, thấy Isles lột đôi găng tay ra và ngồi xuống bên cạnh kính hiển vi. Yoshima đi qua đi lại khi cô nhìn vào ống kính.

“Cô có nhìn thấy chúng không?” anh hỏi.

“Có,” cô thì thầm rồi ngồi xuống, trông khá sửng sốt. Cô quay sang phía Rizzoli và bảo, “Cái xác này được tìm thấy vào lúc 2 giờ chiều đúng không?”

“Khoảng tầm đó.”

“Bây giờ là 9 giờ tối…”

“Vậy là có tinh dịch hay không?” Korsak chen vào.

“Có, có tinh dịch. Nó đang dịch chuyển.”

Korsak nhướn mày, “Nghĩa là sao? Nó đang chuyển động ư?”

“Đúng thế. Nó đang chuyển động.”

Cả căn phòng chìm trong im lặng. Phát hiện này làm tất cả mọi người đều sửng sốt.

“Tinh trùng có thể dịch chuyển trong bao lâu?” Rizzoli hỏi

“Nó còn phụ thuộc vào môi trường nữa.”

“Bao lâu?”

“Sau khi phóng tinh, chúng có thể chuyển động trong khoảng một đến hai ngày. Ít nhất nửa số tinh trùng được quan sát thấy dưỡi kính hiển vi là đang chuyển động. Đây chắc chắn là một đợt phóng tinh mới. Có thể chưa quá một ngày.”

“Vậy nạn nhân đã chết được bao lâu rồi?” Dean hỏi.

“Theo như mức độ kali hóa thủy tinh thể mà tôi đã lấy khoảng năm tiếng trước thì cô ấy đã chết ít nhất là sáu mươi tiếng rồi.”

Cả phòng lại im lặng. Rizzoli có thể thấy trên gương mặt mỗi người đều có một kết luận giống nhau. Cô nhìn Gail Yeager lúc này đang nằm với ổ bụng bị mổ phanh, các bộ phận nội tạng trống trơn. Cô đưa tay che miệng rồi vội chạy lại bên bồn rửa. Lần đầu tiên trong nghề cảnh sát của mình cô thấy mình muốn ốm.

“Anh ta biết điều đó. Tên khốn đó biết điều đó,” Korsak cằn nhằn.

Họ cùng đứng trong khu đậu xe phía sau tòa nhà giám định pháp y, đầu điếu thuốc của Korsak đang lấp lóe ánh màu cam. Sau khi phải chịu cái khí lạnh ghê người trong phòng khám nghiệm thì được tắm mình dưới hơi nước của một đêm mùa hè là điều thật tuyệt vời, vì ta có thể trốn khỏi ánh sáng tàn nhẫn phía trong và được núp mình an toàn trong tấm áo choàng của đêm tối.

Cô đã bị bẽ mặt vì sự yếu đuối của mình, bẽ mặt hơn cả là cô đã để cho mật vụ Dean nhìn thấy điều đó. Ít ra thì anh ta cũng đủ tử tế để không có bất cứ lời bình luận nào và cũng không nhìn cô với vẻ thương hại hay chế nhạo, chỉ đơn thuần là vẻ thờ ơ.

“Anh chàng Dean là người đã yêu cầu kiểm tra tinh dịch. Anh ta gọi đó là gì nhỉ.” Korsak nói.

“Dịch ẩm.”

“Đúng thế. Cái gì mà dịch ẩm chứ? Cô Isles thậm chí còn định không nhìn nó khi nó còn ướt. Cô ấy định để cho nó khô trước. Vậy mà chính gã FBI ấy bảo cô bác sĩ phải làm gì. Cứ như anh ta biết chính xác mình đang tìm kiếm thứ gì vậy, chính xác thứ mà chúng ta sẽ tìm thấy. Làm thế nào mà anh ta biết được chứ? Mà FBI thì có việc quái gì trong cái vụ này chứ?”

“Anh đã làm phần tiểu sử nhà Yeagers. Có cái gì trong đó thu hút FBI không?”

“Không có thứ gì cả.”

“Liệu họ có tham gia vào chuyện gì mà họ không nên không?”

“Cô cứ làm như chính nhà Yeagers tự khiến mình bị giết không bằng.”

“Anh ta là một bác sĩ. Vậy chúng ta có nên đề cập đến vấn đề ma túy ở đây không? Một nhân chứng của liên bang chẳng hạn.”

“Anh ta hoàn toàn sạch sẽ. Vợ anh ta cũng trong sạch.”

“Việc cắt cổ đó, như một cuộc hành hình vậy. Có thể đó là chủ nghĩa tượng trưng. Một vết cắt ngang cổ họng, để bịt miệng anh ta.”

“Lạy Chúa, Rizzoli. Cô vừa quay luôn một góc 180 độ đấy! Đầu tiên chúng ta đang nghĩ là tên dâm ô kia giết người vì thấy thích thú với điều đó. Giờ thì cô lại cho nó thành đồng lõa sao?”

“Tôi đang cố gắng để hiểu tại sao Dean lại tham gia vào vụ này. FBI chẳng bao giờ thèm để ý chút gì đến việc chúng ta đang làm. Họ tránh khỏi đường đi của chúng ta, chúng ta tránh đường của họ và đó là cách mà tất cả mọi người đều thích. Chúng ta cũng không yêu cầu họ giúp đỡ trong vụ Bác sĩ phẫu thuật. Chúng ta giải quyết tất cả, sử dụng các thông tin mà chúng ta tìm được. Đội phân tích hành vi tội phạm đang quá bận rộn với việc chạy theo Hollywood đến nỗi không thể cho chúng ta bất cứ một khoảng thời gian nào trong ngày. Vậy vụ này thì có gì khác biệt chứ? Điều gì khiến cho nhà Yeager trở nên đặc biệt?”

“Chúng tôi không thấy có bất cứ điều gì đặc biệt về họ cả,” Korsak trả lời. “Không nợ nần, không vi phạm tài chính, không có dính dáng gì tới tòa án. Mà cũng chẳng có ai cằn nhằn điều gì về họ.”

“Vậy tại sao FBI lại quan tâm đến họ chứ?”

“Có thể là nhà Yeager có bạn ở cái chốn quyền cao chức trọng đó. Một người bạn nào đó giờ đang gào thét đòi chân lý cho hai người bọn họ,” Korsak trả lời bâng quơ.

“Vậy tại sao gã Dean lại không nói cho chúng ta điều đó?”

“Mấy tên FBI thì có bao giờ chịu nói với ai điều gì chứ?”

Cô quay lại nhìn tòa nhà. Lúc này đã gần nửa đêm mà họ vẫn chưa thấy Maura Isles ra về. Lúc Rizzoli bước ra khỏi khu khám nghiệm tử thi thì thấy Isles đang ghi âm bản báo cáo của mình và thậm chí còn không thèm vẫy tay chào cô. Nữ hoàng xác chết thì có bao giờ rỗi hơi quan tâm đến những người đang sống cơ chứ.

Mình thì khác gì nào? Khi đêm về, nằm trên giường, điều mình nhìn thấy chính là những gương mặt của những người bị giết đấy thôi.

“Vụ này còn hơn cả vụ nhà Yeager,” Korsak bảo. “Giờ chúng ta còn có đến hai thi hài nữa.”

“Tôi nghĩ là chuyện này sẽ giúp cho Joey Valentine thoát khỏi lưới. Nó giải thích cho chúng ta biết làm thế nào đối tượng điều tra của chúng ta lại dính tóc của người chết, tóc từ một nạn nhân trước.”

“Tôi đã xong việc với tên Joey đâu. Vẫn còn một đầu mối nữa chưa được tháo gỡ.”

“Anh có được điều gì về anh ta rồi?”

“Tôi đang tìm kiếm, vẫn đang tìm kiếm.”

“Vậy chắc anh cần phải có thêm một vụ khiêu dâm nữa rồi.”

“Nhưng Joey, gã ta có cái gì đó kỳ quái. Phải kỳ quái thì mới thích thú với công việc cọ son lên môi cho những quý bà đã chết chứ.”

“Kỳ quái thôi thì vẫn chứ đủ.” Cô nói và nhìn về tòa nhà khám nghiệm pháp y, nghĩ về Isles. “Theo một cách nào đó thì tất cả chúng ta đều kỳ quái cả.”

“Đúng thế. Nhưng chúng ta là những người kỳ quái một cách bình thường. Còn Joey, hắn ta chẳng bình thường chút nào trong sự kỳ quái của hắn cả.”

Cô bật cười. Cuộc nói chuyện tự nhiên lại vòng vo vòng vo luẩn quẩn và cô thì quá mệt mỏi để nghĩ xem là nó có ý nghĩa gì.

“Tôi đã nói cái quái gì thế nhỉ?” Korsak hỏi.

Cô quay người đi tới xe của mình.

“Tôi thấy mệt rồi. Tôi cần về nhà ngủ một chút đây.”

“Cô sẽ đến đây để chờ bác sĩ chuyên khoa xương đến chứ?”

“Tôi sẽ đến.”

Chiều mai nhà nhân chủng học sẽ tham gia khám nghiệm khung xương của người phụ nữ thứ hai cùng Isles.

Mặc dù cô chẳng hề hứng thú gì với việc thăm viếng lại khu nhà kinh dị này nhưng cô không thể trốn tránh nghĩa vụ của mình. Cô đi lại xe và mở cửa.

“Này Rizzoli?” Korsak gọi với theo.

“Gì thế?”

“Cô có đi ăn tối không? Có muốn đi ăn chút bánh kẹp hay thứ gì đó không?”

Đó là một lời mời theo kiểu các đồng nghiệp vẫn mời nhau. Một chiếc humburger, một cốc bia, vài giờ thay đổi không khí sau một ngày làm việc đầy căng thẳng. Chẳng có gì là khác thường về chuyện đó cả. Nhưng điều làm cô thấy không thoải mái đó là cảm giác cô đơn và tuyệt vọng phía sau nó. Và cô không muốn bị vướng vào cái mạng nhu cầu của người đàn ông này.

“Có lẽ nên để dịp khác,” cô trả lời.

“Ừ. Được. Để dịp khác vậy,” anh trả lời rồi vẫy nhanh tay một cái đi về phía xe của mình.

Lúc về đến nhà, cô thấy có tin nhắn từ anh trai Frankie của mình trên máy trả lời tự động. Vừa xem qua các thư cô vừa nghe giọng nói của anh trai và hình dung ra cái dáng nghênh ngang, khuôn mặt như mặt bò của anh.

“Này Janie? Cô có đó không?” Im lặng một lúc lâu. “Ặc. Chết tiệt! Nghe này, anh quên béng mất sinh nhật ngày mai của mẹ. Cô nghĩ thế nào nếu chúng ta tặng quà chung cho mẹ? Ghi tên của anh vào nhé. Anh sẽ gửi tiền cho cô. Chỉ cần nói cho anh biết bao nhiêu là được. OK nhé? Bye. À mà quên, cô dạo này thế nào?”

Cô ném lá thư xuống mặt bàn, lẩm bẩm, “Được đấy Frankie. Cũng giống như cái kiểu trả tiền lần trước của anh chứ gì.”

Dù sao thì cũng đã quá muộn rồi. Quà thì đã được gửi đi - một hộp khăn tắm thêu hình quả đào - giống những cái trước đây của mẹ Angela. Năm nay Janie trả hết tiền. Để xem mọi thứ sẽ khác như thế nào. Frankie là người đàn ông của hàng ngàn lời xin lỗi và lời nào cũng là lời vàng ngọc đáng để mẹ cô quan tâm cả. Anh ấy là một trung úy ở khu quân đội Pendleton và mẹ Angela lúc nào cũng thấy lo lắng cho anh ấy, lo cho sự an toàn của anh ấy như kiểu ngày nào anh cũng phải đối mặt với những kẻ thù nguy hiểm nhất tại cái vùng California ấy. Bà sẽ lo cuống lên nếu Frankie ăn không đủ no. Phải rồi, mẹ ạ. Tập đoàn hàng hải của Mỹ sẽ bỏ đói cậu con trai nặng một tạ của mẹ cho tới chết đấy.

Vậy mà Jane mới chính là người suốt từ trưa tới giờ chưa có gì vào bụng. Vụ nôn ọe đáng xấu hổ trong phòng khám nghiệm đã làm bụng cô rỗng hoàn toàn và giờ thì cô đang đói muốn chết.

Cô mở tủ ra và thấy kho tàng của những phụ nữ lười biếng: cá hộp - thứ mà cô ăn thẳng từ trong hộp luôn, cùng với một đống bánh quy. Vẫn còn đói, cô quay lại trạn lấy thêm vài lát đào đã được lau sạch, dùng nĩa để nhấm nháp trong khi nhìn tấm bản đồ Boston treo trên tường.

Khu bảo tồn Stony Brook là một khu bảo tồn thiên nhiên được bao bọc bởi vùng ngoại ô West Roxbury và đồi Clarendon cho tới tận phía bắc và Dedham cùng Readville ở phía nam. Vào bất cứ ngày hè nào khu vực này cũng là nơi tụ tập của các gia đình cùng những người đi bộ hay đi picnic. Liệu có ai thèm để ý đến một người đàn ông một mình lái xe dọc theo Enneking Parkway? Liệu có ai tò mò khi anh ta rẽ vào một trong các khu đỗ xe rồi nhìn chằm chằm vào trong rừng? Một công viên vùng ngoại ô thì đâu cần phải thấy khó chịu với nhựa đường, bê tông, búa tạ hay những tiếng còi inh ỏi?

Cùng với những người đang mải mê tìm kiếm một chốn nghỉ ngơi trong cái mát mẻ của cỏ và cây cối là một người đi vào rừng với một ý định hoàn toàn khác trong đầu. Một kẻ xâm chiếm đang tìm kiếm nơi chôn để ném con mồi của mình. Cô nhìn thấy nó qua ánh mắt của hắn ta: những cây cối ken dày, thảm lá rụng dưới đất. Một thế giới mà các côn trùng cũng như các động vật trong rừng sẽ vô cùng mừng rỡ hân hoan tham gia hoạt động phá hủy.

Cô thả chiếc dĩa, nó rơi xuống bàn, làm thành một tiếng động gây giật mình.

Cô lấy từ trên giá sách mấy cây ghim đánh dấu đầy màu sắc. Cô cắm một chiếc màu đỏ vào con phố ở Newton - nơi bà Gail Yeager sinh sống và một cái màu đỏ khác vào nơi có khu bảo tồn Stony Brook - nơi xác của cô đã được tìm thấy. Cô cắm một chiếc khác màu xanh vào Stony Brook - để thay cho vị trí một cái xác khác được tìm thấy. Rồi cô ngồi xuống, xem xét khu vực địa lý trong thế giới của tên sát nhân.

Trong suốt các vụ giết người của tên bác sĩ phẫu thuật trọng vụ Bác sĩ phẫu thuật, cô đã học được cách nghiên cứu bản đồ thành phố theo cái cách mà kẻ xâm chiếm nghiên cứu các khu vực đi săn của hắn. Rốt cục thì cô cũng là một kẻ săn mồi và để có thể bắt được con mồi của mình, cô phải hiểu được thế giới mà hắn ta đang sống, các con phố mà hắn ta bước đi và các khu vực lân cận mà hắn vẫn dòm ngó. Cô hiểu rằng những kẻ săn người thường xuyên đi săn trong các khu vực quen thuộc với chúng. Cũng giống như tất cả những người khác, chúng cũng có các khu vực mà chúng thấy dễ chịu, và cũng có các thói quen hàng ngày của mình.

Vậy nên cô chú ý quan sát các đinh ghim trên tấm bản đồ. Cô biết rằng lúc này mình đang nhìn thấy nhiều thứ hơn chứ không phải chỉ là hiện trường vụ án và một bãi chôn xác; cô đang nhìn thấy thói quen hành động của hắn.

Thành phố Newton là khu phố sầm uất và đắt đỏ - một khu dành cho các giáo sư. Khu bảo tồn Stony Brook chỉ cách đó ba dặm về phía đông nam, trong một khu cũng không đến nỗi… như Newton. Vậy tên giết người liệu có phải là một người ở một trong hai khu này hay không. Liệu hắn có đang quan sát những con mồi khi họ đi qua khu hắn ở để về nhà? Vậy thì chắc hắn sẽ không phải là một người nào đó mà họ nghi ngờ, cũng không phải một người cảnh giác như đối với một người lạ từ ngoài vào. Nếu hắn sống ở Newton thì hẳn hắn phải là người lúc nào cũng chỉnh tề với áo cổ cồn trắng và có thị hiếu theo kiểu những vị áo trắng ấy.

Và tất nhiên sẽ có các nạn nhân theo kiểu cổ cồn trắng.

Những con phố của Boston như nhạt nhòa trước đôi mắt mệt mỏi của cô nhưng cô vẫn không từ bỏ để đi ngủ; cô vẫn cố ngồi suy nghĩ, cố chống lại sự kiệt quệ trong người mình. Hàng trăm các tình tiết đang quay cuồng trong đầu cô. Cô nghĩ về tinh trùng còn mới trong cái xác đang phân hủy. Cô nghĩ về bộ xương chưa có tên. Các loại sợi thảm có màu xanh hải quân. Một tên giết người còn dính theo tóc của các nạn nhân trước đó của y. Một khẩu súng ngắn, một con dao săn và những bộ đồ ngủ được gấp gọn gàng.

Rồi cả Gbriel Dean nữa. Vai trò của FBI trong vụ này là gì chứ?

Cô gục đầu vào hai bàn tay, cảm thấy như nó sắp nổ tung với hàng đống thông tin vừa rồi. Cô đã muốn mình là thám tử phụ trách và thậm chí còn yêu cầu trở thành người lãnh đạo vụ án. Giờ thì chính nó đang đè nặng lên tâm trí cô. Cô quá mệt mỏi để có thể suy nghĩ tiếp và quá lo nghĩ để có thể đi ngủ. Cô băn khoăn liệu đây có phải là cảm giác của một người suy nhược thần kinh. Jane Rizzoli không bao giờ cho phép bản thân quá yếu đuối đến mức bị suy nhược thần kinh. Trong sự nghiệp của mình, cô đã từng đuổi theo đối tượng trên nóc nhà, đã đạp tung cửa và đối mặt với cái chết của chính mình trong một căn hầm tối cơ mà.

Cô đã giết một gã đàn ông.

Nhưng cho đến tận bây giờ cô chưa bao giờ cảm thấy mình như muốn nổ bung ra thành từng mảnh như thế này.

Cô y tá trong bệnh viện thô bạo cuốn một mảnh vải quanh cổ tay tôi, thít chặt cổ tay như một dải băng bằng cao su. Nó làm tôi nổi da gà và tóc gáy dựng lên, nhưng cô ta chẳng quan tâm; với cô ta thì tôi cũng giống như những tên tù giả bệnh khác - những kẻ đã bắt cô ta phải ra khỏi giường, làm phá hỏng ca trực không có sự kiện nào của cô ta trong phòng bệnh của nhà tù. Cô ta tầm trung tuổi hay ít ra trông cô ta cũng giống một người trung tuổi với đôi mắt sưng mọng, cặp lông mày rậm rạp tỉa tót, hơi thở đầy mùi thuốc lá và vẻ ngái ngủ. Nhưng cô ta là đàn bà nên tôi nhìn chằm chằm vào cổ cô ta, cổ áo trễ xuống khi cô ta cúi người xuống cánh tay tôi để tìm ven. Tôi nghĩ về thứ nằm phía dưới lớp da trắng mỏng manh ấy. Động mạch chủ đang đẩy máu và bên cạnh đó là đường ven chính dẫn máu từ tim lên não, đang phồng lên bởi dòng máu sẫm màu hơn chảy tràn trề trong đó. Tôi đã quá quen thuộc với cấu trúc cổ của đàn bà. Tôi quan sát cổ cô ta. Vẫn chẳng có gì hấp dẫn cả.

Ven của tôi đã phồng lên và cô ta phát ra thanh âm hài lòng trong cổ họng. Cô ta lấy ra một miếng bông đã tẩm cồn và lau nó trên da tôi. Đó là một hành động bất cẩn, bừa bãi, không phải là điều người ta vẫn mong một chuyên gia y tế làm. Việc đó được làm như một thói quen thường ngày, không hơn không kém

Tôi được cắm kim tiêm vào cánhh tay mà không hề cảm thấy giật mình. Cô ta đã tìm đúng ven và giờ đây máu của tôi đang chảy vào trong ống tiêm Vacutainer. Tôi đã từng làm việc với máu của vô số người khác, nhưng chưa từng làm việc với máu của chính mình, vậy nên tôi thấy rất thích thú, quan sát cái thứ chất lỏng vừa tối vừa mơ màng đó. Nó có màu của những quả cherry đen.

Bơm tiêm đã gần đầy. Cô ta liền rút nó ra khỏi kim tiêm và cắm thêm ống bơm khác vào kim tiêm. Cái ống này sẽ dùng để kiểm tra thành phần máu. Khi mà bơm tiêm này đầy cô ta sẽ rút kim tiêm ra khỏi ven tay tôi, tháo sợỉ dây buộc tay và đặt một miếng bông lên chỗ vừa cắm kim tiêm

“Giữ lấy nó,” cô ta ra lệnh.

Cố gắng một cách vô vọng, tôi đưa cánh tay trái đang bị còng lên, nhưng nó lại đang bị buộc chặt với đầu giường của bệnh viện. Tôi trả lời một cách yếu đuối, “Tôi không thể.”

“Ôi, xin Chúa!” cô ta thở dài. Chẳng có chút thương cảm nào cả, chỉ có sự khó chịu. Có một số người khinh bỉ sự yếu đuối và trong đó có cô ta. Nếu cho cô ta quyền lực và các loại vũ khí thì chắc chắn cô ta sẽ dễ dàng biến thành những con quái vật, những kẻ truy lùng và xua những người Do Thái vào các trại tập trung. Sự độc ác phía dưới bề mặt được ngụy trang bằng bộ đồng phục trắng và cái thẻ tên RN.

Cô ta liếc nhìn gã bảo vệ, bảo, “Giữ nó hộ tôi.”

Anh ta ngần ngừ rồi đặt các ngón tay của mình lên trên miếng bông gòn, ấn nó xuống da tôi. Cái thái độ chần chừ chạm vào người tôi đó không phải là vì anh ta lo sợ tôi sẽ có những hành động bạo lực; tôi đã luôn cư xử rất lịch thiệp - một tù nhân kiểu mẫu và chẳng có gã bảo vệ nào thấy sợ tôi cả. Không, anh ta không sợ tôi mà chính máu của tôi làm anh ta thấy lo lắng. Anh ta đang nhìn máu đỏ thấm qua miếng bông và tưởng tượng ra tất cả những thứ kinh khủng đang tiến dần đến ngón tay của mình. Anh ta trông có vẻ rất nhẹ nhõm khi thấy cô y tá xé một miếng ego rồi dán mặt có dính miếng bông lên chỗ tiêm. Anh ta ngay lập tức đi đến bồn rửa và rửa tay với xà phòng diệt khuẩn. Tôi muốn cười phá lên trước nỗi lo sợ dở hơi của anh ta. Nhưng thay vì thế tôi lại nằm im trên giường, hai gối co lên, mắt nhắm nghiền và thút thít như những kẻ đau đớn vẫn thường làm.

Cô y tá rời phòng bệnh với hai ống bơm đầy máu của tôi, còn viên bảo vệ khi đã rửa sạch tay liền ngồi xuống ghế của mình chờ đợi.

Tôi cũng đợi.

Có cảm giác như hàng giờ đồng hồ đã trôi qua trong cái căn phòng lạnh lẽo, đầy mùi bệnh tật ấy. Chúng tôi vẫn chưa nghe tin tức gì từ người y tá; cứ như là cô ta đã quên chúng tôi, đã bỏ rơi chúng tôi trong căn phòng đó vậy. Viên bảo vệ cọ quậy trong ghế, băn khoăn không biết sao cô ta lại lâu thế.

Riêng tôi thì tôi biết tại sao.

Giờ này chắc chắn máy móc đã phân tích xong cấu tạo máu của tôi và cô ta đang cầm kết quả trong tay. Các con số làm cô kinh ngạc. Tất cả những mối quan tâm về một tên tù giả bệnh sẽ biến mất; cô ta nhìn thấy bằng chứng có những vi khuẩn bên ngoài đã xâm nhập vào cơ thể tôi. Đó là lý do tại sao tôi cứ kêu đau. Mặc dù cô ta đã kiểm tra phần bụng của tôi, đã xem các cơ của tôi và nghe thấy tôi rên rỉ mối khi cô ta chạm vào người nhưng cô ta vẫn không tin vào các triệu chứng đó. Cô ta đã làm y tá trong nhà tù này quá lâu để có thể kinh nghiệm những vụ như thế. Vậy nên cô ta cần cảnh giác trước những kêu ca của bệnh nhân. Trong mắt cô ta thì chúng tôi chỉ là những gã lừa dối, thích giở trò và tất cả các triệu chứng của chúng tôi chỉ là do thèm thuốc mà thôi.

Nhưng nếu là kết quả kiểm tra của máy thì nó phải chính xác. Máu được đưa vào máy và cho kết quả là các con số. Cô ta không thể thờ ơ trước lượng bạch cầu trong máu tôi. Và chắc chắn là ngay sau đó cô ta sẽ lấy điện thoại để tham khảo ý kiến của nhân viên y tế: Tôi có một bệnh nhân ở đây với biểu hiện bị đau bụng. Tuy thế bụng anh ta không có biểu hiện gì đặc biệt. Chỉ có điều làm tôi lo lắng là số lượng bạch cầu của anh ta…

Cánh cửa phòng mở ra và tôi nghe tiếng giày của cô y tá. Lúc cô ta tiến đến gần, tôi không còn nghe thấy giọng cô ta có vẻ gì giống như trước đó nữa. Bây giờ thì cô ta có vẻ nhã nhặn và còn có vẻ kính trọng nữa. Cô ta biết là cô ta đang phải đương đầu với một bệnh nhân bệnh nặng và nếu có bất cứ chuyện gì xảy đến với tôi thì cô ta sẽ là người chịu trách nhiệm. Đột nhiên, tôi không còn là một kẻ bỏ đi nữa mà biến thành một quả bom hẹn giờ có thể phá hỏng sự nghiệp của cô ta. Thêm nữa cô ta lại trì hoãn quá lâu.

“Chúng tôi sẽ chuyển anh đến bệnh viện,” cô ta nói và quay nhìn viên bảo vệ. “Anh ta cần được chuyển đi ngay lập tức.”

“Không. Nơi đó quá xa. Anh ta không thể chờ lâu được. Tôi đã yêu cầu xe để chuyển đến bệnh viện Fitchburg.”

Có vẻ gì rất khẩn cấp trong giọng nói của cô y tá khiến viên bảo vệ cũng quay nhìn tôi với ánh mắt đầy quan tâm

“Có chuyện gì với anh ta thế?”

“Nó có thể là vỡ các cấu trúc tế bào. Tôi đã có các văn bản đây rồi và cũng đã gọi cho phòng cấp cứu của bên bệnh viện Fitchburg. Anh ta sẽ phải chuyển đi bằg xe cấp cứu.”

“Chết tiệt. Vậy là tôi sẽ phải chở anh ta à? Chuyện này sẽ mất bao lâu?”

“Anh ta có thể sẽ phải nằm viện. Tôi nghĩ là anh ta cần được phẫu thuật.”

Viên bảo vệ liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Anh ta đang nghĩ về ca trực của mình. Anh ta đang mong chờ đến lúc kết thúc phiên trực để có ai đó xuất hiện đúng giờ, giải thoát cho anh ta tại bệnh viện. Anh ta chẳng nghĩ gì về tôi cả ngoài thời gian biểu của chính anh ta, cuộc sống của anh ta. Tôi đơn thuần chỉ là một kẻ gây phiền phức mà thôi.

Cô y tá gấp các văn bản lại và cho chúng vào phong bì. Cô đưa cho viên bảo vệ và nói, “Cái này để đưa cho phòng cấp cứu bên Fitchburg. Phải đảm bảo đưa đến tận tay bác sĩ.”

“Xe cứu thuơng sẵn sàng rồi chứ?”

“Shattuck hả,” anh ta hỏi, ngụ ý nói đến bệnh viện Lemud Shattuck trong trại cải tạo ở Boston.

“Đã sẵn sàng.”

“Phải đảm bảo an toàn đấy.”

Cô ta liếc nhìn tôi. Cổ tay tôi vẫn đang bị cùm vào thành giường. Tôi nằm im thin thít, đầu gối co lên - một tư thế truyền thống của những bệnh nhân có các triệu chứng đau ở vùng bụng.

“Tôi không lo về an ninh lắm. Người này quá yếu để có thể có bất cứ hành động chống đối nào.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.