Cô ngồi trong xe, hơi nóng từ ống thông gió AC phả ra khiến mồ hôi lấm tấm trên mặt cô và kể cả hơi nóng của ban đêm đang góp sức thì cô vẫn cảm thấy lạnh cóng người - cái cảm giác đã theo cô suốt từ lúc trong phòng giải phẫu đến giờ. Chắc mình sắp bị một loại virus đánh gục rồi - cô vừa nghĩ vừa day thái dương. Chẳng cần hỏi cũng biết là mấy ngày vừa rồi cô đã làm hết sức và giờ thì việc đó bắt đầu tác động đến cơ thể cô. Đầu cô đau như búa bổ và cô chỉ muốn bò vào giường, làm một giấc đến tận tuần sau.
Cô lái xe thẳng về nhà. Đi vào trong căn hộ của mình, một lần nữa cô phải làm mấy việc mà chính nó đã trở thành một phần rất quan trọng để giữ cho cô được an toàn. Xoay mấy cái nắm cửa, tháo xích cửa - tất cả được làm rất cẩn thận và chỉ khi đã xong tất cả các thủ tục an ninh và đã khóa tất cả các khóa, ngó đầu vào tất cả các ngóc ngách trong nhà thì cô mới có thể đá bỏ giày, cởi quần áo, bỏ cả đồ lót rồi ngồi xuống giường, xoa xoa thái dương. Cô băn khoăn không biết trong nhà có còn viên aspirin nào nữa không vì lúc này cô chẳng hơi sức đâu đứng dậy để tìm nữa.
Chuông cửa reo vang. Cô giật mình, ngồi thẳng dậy, mạch lại đập loạn lên, tất cả các dây thần kinh đều trong tình trạng báo động. Cô không mong chờ một vị khách nào ghé qua lúc này cả, cô cũng chẳng muốn ai đến nhà mình.
Chuông cửa lại vang lên một lần nữa như dội vào não cô. Cô đứng dậy, ra phòng khách để nhấn nút liên lạc nội bộ.
“Ai đấy?”
“Gabriel Dean đây. Tôi có thể vào nhà không?”
Trong tất cả mọi người thì giọng anh ta là giọng nói cuối cùng mà cô chờ nghe. Cô giật mình ngạc nhiên đứng yên một lúc không trả lời.
“Thám tử Rizzoli?” anh gọi.
“Có chuyện gì thế mật vụ Dean?”
“Về ca khám nghiệm. Có một số chuyện chúng ta cần trao đổi.”
Cô nhấn nút mở cửa và gần như ngay lập tức ước rằng mình đã không làm thế. Cô không tin tưởng Dean thế mà cô lại để anh ta vào chốn trú ẩn an toàn của mình. Chỉ với một cái ấn tay bất cẩn thôi thì coi như cô đã đưa ra một quyết định mạo hiểm và cô không thể đổi ý được.
Cô gần như chỉ có đủ thời gian để khoác cái váy tắm bằng vải cotton vào người lúc anh ta gọi cửa. Qua mắt kính trên cửa cô trông thấy anh bị biến dạng, bị méo mó đi. Thật xấu xí. Đến lúc cô đã mở hết đống khóa cửa của mình thì cái hình ảnh xấu xí ấy gần như đã cô đặc lại trong đầu cô. Nhưng thực tế lại đỡ sợ hơn nhiều. Người đàn ông đang đứng trước cửa nhà cô có đôi mắt mệt mỏi và một gương mặt mang biểu hiện của một người đã phải chứng kiến quá nhiều nỗi kinh hoàng và quá thiếu ngủ.
Câu hỏi đầu tiên là anh ta hỏi thăm cô, “Cô không sao chứ?”
Cô hiểu ngụ ý trong câu hỏi của anh ta đó là: Cô không ổn chút nào, là: Cô cần được kiểm tra vì cô là một cảnh sát.
Họ đang trong tình trạng bất ổn và bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ vụn thành những mảnh nhỏ.
“Tôi hoàn toàn không sao cả.”
“Cô đã rời đi ngay khi khám nghiệm xong. Chúng ta vẫn chưa kịp nói chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện về Warren Hoyt”
“Anh muốn biết gì về hắn?”
“Tất cả.”
“Tôi e như thế sẽ mất cả tối. Mà tôi thì đang mệt.” Cô kéo chặt chiếc váy lại hơn, đột nhiên thấy như giật mình tỉnh giấc. Cô đã luôn quan trọng việc xuất đầu lộ diện một cách thật chuyên nghiệp và luôn nhớ mang vũ khí khi tới hiện trường vụ án. Giờ cô lại đang đứng ngay trước mặt Dean mà chẳng phòng bị gì cả ngoại trừ bộ đồ lót và chiếc váy mỏng, nhưng cô không có cảm giác sẽ bị tấn công áp đảo.
Cô với tay đến cánh cửa với một thông điệp không thể nhầm được là: cuộc nói chuyện này đã kết thúc rồi.
Anh ta vẫn đứng trước cửa.
“Nghe này. Tôi thừa nhận là mình đã nhầm. Tôi nên lắng nghe cô ngay từ đầu. Cô là người đã thấy điều đó đầu tiên. Tôi đã không nhận ra những nét tương đồng với Hoyt.”
“Đó là do anh chưa từng biết hắn.”
“Vậy hãy nói cho tôi biết. Chúng ta cần hợp tác với nhau Jane ạ.”
Tiếng cười của cô nghe giòn như thủy tinh, “Giờ anh lại quan tâm đến làm việc theo nhóm hả? Điều này thật mới mẻ và hơi khác biệt đấy.”
Biết là anh ta sẽ không đi nên cô quay người bước vào trong phòng khách. Anh đi theo cô, đóng cửa lại sau lưng.
“Hãy nói cho tôi biết về Hoyt.”
“Anh có thể đọc hồ sơ của hắn mà.”
“Tôi đã đọc.”
“Vậy thì anh đã có những thứ anh cần rồi đây.”
“Không phải tất cả mọi thứ.”
“Vậy còn gì khác?” cô hỏi khi quay lại nhìn anh.
“Tôi muốn biết điều mà cô biết.” Anh tiến lại gần cô hơn và cô có cảm giác đề phòng vì cô đang ở thế bất lợi - đứng trước anh ta với đôi chân trần, quá mệt mỏi để chống cự sự tấn công của anh ta. Tình huống này cảm thấy như là một cuộc tấn công vì nó được thể hiện trong cái cách anh ta nhìn chằm chằm vào mảnh vải mà cô đang khoác trên người.
“Có một sợi dây tình cảm nào đó giữa hai người,” anh nói. “Một sự gắn bó.”
“Đừng có gọi nó bằng cái từ gắn bó khốn kiếp ấy.”
“Vậy cô gọi đó là gì?”
“Hắn là một kẻ sát nhân, còn tôi là người dồn hắn vào một góc. Đơn giản thế thôi.”
“Không đơn giản đến thế theo như tôi được nghe kể. Dù cô có thừa nhận hay không thì vẫn có một sự kết dính giữa hai người. Hắn ta bước vào cuộc sống của cô một lần nữa là hoàn toàn có chủ định. Trong khu nghĩa trang kia, nơi phần mộ mà hắn đã để xác Karenna Ghent không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên.”
Cô không nói gì cả. Về điều này thì cô không thể phủ nhận.
“Hắn ta là một kẻ đi săn, cũng giống như cô. Cả hai người đều là những thợ săn người. Đó là thứ kết nối hai người với nhau. Đó là điểm chung giữa hai người.”
“Chẳng có điểm chung nào cả.”
“Nhưng hai người hiểu nhau. Bất kể cảm giác của cô ra sao thì cô vẫn có một mối liên kết với hắn ta. Cô nhìn thấy những ảnh hưởng của hắn lên Kẻ chinh phục trước tất cả mọi người. Cô đã đi một bước trước chúng tôi.”
“Vậy nên anh nghĩ tôi cần chậm lại?”
“Đúng thế. Vào lúc đó tôi đã nghĩ thế.”
“Vậy bây giờ thì sao? Tôi không điên mà rất xuất sắc?”
“Cô đã biết đường đi thẳng vào tâm trí của hắn. Cô có thể chỉ cho chúng tôi biết điều hắn làm tiếp theo là gì và hắn muốn gì?”
“Làm sao tôi biết được chứ?”
“Cô có cái nhìn sâu sắc với hắn hơn bất cứ cảnh sát nào.”
“Sâu sắc ư? Anh vừa gọi như thế đúng không? Tên khốn ấy đã suýt nữa thì giết tôi đây.”
“Và không ai hiểu về điều đó hơn người đã suýt chết đúng không?”
Lúc đó cô đã thấy rất ghét anh ta vì anh ta đã nói đúng cái điều mà cô luôn muốn trốn tránh. Anh ta đã chỉ ra một điều mà cô không thể không nhận ra đó là cô và Warren Hoyt mãi bị ràng buộc vào nhau. Nỗi sợ hãi, ghê tởm ấy gây nên những xúc cảm mạnh hơn cả tình yêu.
Cô ngồi sụp xuống ghế. Cô đã từng nghĩ là mình sẽ đáp trả.
Cô đã nghĩ rằng mình đủ sắc sảo để có thể đối đáp bằng từ ngữ với bất cứ một người đàn ông nào. Nhưng tối nay cô rất mệt mỏi và cô không có hơi sức đâu để chống trả lại các câu hỏi của Dean. Anh ta sẽ tiếp tục tấn công và kích động cô cho đến khi cô đưa ra câu trả lời. Còn cô thì việc đầu hàng là không thể tránh khỏi. Làm cho xong chuyện này rồi anh ta sẽ để cô được yên.
Cô ngồi thẳng người, nhìn chăm chăm vào hai lòng bàn tay với những vết sẹo chằng chịt. Đây là kỷ vật nhìn rõ nhất mà Hoyt đã để lại cho cô. Những vết sẹo khác thì không nhìn rõ lắm. Những chỗ gãy của xương sườn và xương gò má đã liền, nhưng vẫn còn thấy trên film X-quang. Những đường nứt gãy hắn đã gây ra cho cuộc sống của cô cũng giống như những vết rạn nứt do một cơn động đất để lại. Vài tuần trước cô đã bắt đầu cảm thấy những vết nứt ấy đang rộng ra như thể mặt đất đe dọa sẽ sụp xuống dưới chân cô.
“Tôi đã không nhận ra là hắn vẫn còn ở đó,” cô thì thào. “Hắn đứng ngay đằng sau tôi, trong cái hầm ấy. Trong ngôi nhà ấy.”
Anh ngồi xuống ghế đối diện cô.
“Cô là người đã tìm thấy hắn ta. Là cảnh sát duy nhất biết tìm kiếm hắn ở chỗ nào.”
“Vâng.”
“Sao lại thế?”
Cô nhún vai, cười mai mỉa, “May mắn một cách ngu ngốc.”
“Không. Nó còn hơn thế nhiều.”
“Đừng có khen ngợi tôi như thế. Tôi không xứng đâu.”
“Tôi không nghĩ là mình đã khen ngợi cô đủ, Jane ạ.”
Cô ngước mắt nhìn lên và thấy anh đang nhìn thẳng vào mình - cái nhìn khiến cô muốn tránh. Nhưng chẳng có chỗ nào để tránh, không có thứ gì để bảo vệ cô khỏi ánh nhìn sắc sảo ấy. Anh ta nhìn thấy nhiều đến mức nào? - Cô băn khoăn - Anh ta có biết anh ta làm cho mình cảm thấy như bị lột trần không?
“Hãy nói cho tôi về việc đã xảy ra trong căn hầm đó,” anh ta nói.
“Anh đã biết chuyện xảy ra rồi mà. Nó có trong bản tường trình của tôi.”
“Mọi người đâu có nói hết mọi chuyện trong bản tường trình?”
“Tôi không còn gì để nói thêm nữa.”
“Thậm chí cô còn không thử sao?”
Sự tức giận nổ bung trong cô như những mảnh bom.
“Tôi không muốn nghĩ về nó nữa.”
“Nhưng cô cũng không thể không quay trở lại với nó, đúng không?”
Cô nhìn anh chằm chằm, băn khoăn không biết anh đang chơi trò gì và tại sao cô lại dễ dàng bị cuốn vào nó như thế. Cô đã biết rất nhiều người đàn ông lôi cuốn - những người có thể thu hút được ánh mắt của tất cả các phụ nữ. Rizzoli là người có thần kinh đủ nhạy bén để giữ khoảng cách với những gã đàn ông ấy, để coi họ cũng chỉ là những con người phàm tục mà thôi. Với những người đàn ông như thế cô có rất ít tác dụng và tất nhiên với cô họ cũng chẳng có là bao. Nhưng tối nay cô có một vài thứ mà Gabriel Dean cần và anh ta đang tập trung toàn bộ sức mạnh cuốn hút của anh ta để tấn công Jane. Và đúng là nó đã có tác dụng. Trước đây chưa có người đàn ông nào lại làm cô vừa cảm thấy tức giận vừa thấy bối rối như thế này.
“Hắn ta đã bẫy cô trong căn hầm đó,” Dean nói.
“Tôi đã bước thẳng vào trong đó. Tôi không biết.”
“Sao cô lại không biết?”
Đó là một câu hỏi làm cô giật mình. Nó khiến cô ngồi im lặng. Cô nghĩ lại buổi chiều hôm ấy, lúc cô đứng trước cánh cửa mở rộng, sợ hãi khi nghĩ đến chuyện phải đi xuống những nấc thang tối tăm. Cô nhớ lại cái hơi nóng ngột ngạt trong căn nhà và mồ hôi đã túa ra đầm đìa cả áo ngực, áo sơmi của mình ra sao. Cô nhớ lại các dây thần kinh của mình đã căng thẳng vì sợ hãi ra làm sao. Đúng vậy. Cô đã biết có cái gì đó không hay. Cô đã biết điều đang chờ đợi cô bên dưới căn hầm là gì.
“Đã có chuyện gì, thám tử?”
“Đó là nạn nhân,” cô nói nhỏ.
“Catherine Cordell đúng không?”
“Cô ấy đang ở trong hầm. Cô ấy bị trói chặt vào giường trong căn hầm…”
“Một con mồi.”
Cô nhắm mắt lại và cảm thấy mình có thể ngửi thấy mùi máu của Cordell, mùi đất ẩm bốc lên lẫn trong mùi mồ môi và nỗi sợ hãi trong cô.
“Tôi đã dính nó. Tôi đã dính mồi.”
“Hắn ta biết là thế nào cô cũng sẽ thế.”
“Đáng ra tôi nên nhận ra…”
“Nhưng vì cô đã quá tập trung vào nạn nhân. Quá tập trung vào Cordell.”
“Tôi muốn cứu cô ấy.”
“Và đó chính là sai lầm của cô.”
Cô mở mắt ra, nhìn anh với ánh mắt tức giận.
“Sai lầm sao?”
“Cô đã không bao vây khu vực trước. Cô để bản thân trở thành mục tiêu dễ dàng để tấn công. Cô đã phạm phải những sai lầm cơ bản nhất. Điều đó thật đáng ngạc nhiên đối với một người có khả năng và kinh nghiệm.”
“Anh không ở đó. Anh không biết tình huống tôi phải đối mặt lúc đó là gì.”
“Tôi đã đọc bản tường trình của cô.”
“Cordell đang nằm đó, chảy máu…”
“Vậy nên cô hành động theo cái cách mà bất cứ con người bình thường nào cũng sẽ làm. Cô lao đến để cố giúp cô ấy.”
“Đúng vậy.”
“Rồi chính nó làm cô gặp rắc rối. Cô đã quên không suy nghĩ theo kiểu của cảnh sát.”
Ánh mắt bị xúc phạm của cô có vẻ không làm anh ta khó chịu. Anh chỉ nhìn lại cô thôi, mặt không có biểu hiện gì thay đổi. Gương mặt vẫn rất cương nghị, quả quyết và nó chỉ như một ống kính để soi rọi sâu vào trong não cô, vào sự rối loạn đang thường trực trong đầu óc cô.
“Tôi chưa bao giờ quên rằng mình phải suy nghĩ theo kiểu của cảnh sát.”
“Nhưng trong căn hầm đó cô đã quên. Cô đã để nạn nhân làm mình bị mất tập trung.”
“Mối quan tâm hàng đầu của tôi luôn là các nạn nhân.”
“Kể cả khi việc đó nguy hại tới cả hai hay sao? Như thế có hợp lý hay không?”
Hợp lý ư? À vâng. Đó chính là Gabriel Dean. Cô chưa bao giờ gặp một người đàn ông nào giống người này - người coi cả người sống và người chết ngang hàng với nhau về cảm xúc.
“Tôi không thể để cô ấy chết được,” cô nói. “Đó là suy nghĩ đầu tiên, cũng là suy nghĩ duy nhất của tôi.”
“Cô quen cô Cordell?”
“Vâng.”
“Các cô là bạn?”
“Không.” Câu trả lời của cô quá nhanh khiến Dean phải nhướn mày nhìn lên với một chút băn khoăn. Rizzoli hít một hơi sâu rồi bảo, “Cô ấy là một phần trong vụ điều tra tên Bác sĩ phẫu thuật. Chỉ có thế thôi.”
“Cô không thích cô ấy đúng không?”
Rizzoli im lặng, hơi giật mình vì Dean đã nhìn thấu suy nghĩ của cô. Cô nói, “Tôi không thân mật với cô ấy. Hãy cứ nghĩ như thế đi.”
Tôi chỉ ghen tị với cô ấy thôi. Tôi ghen với sắc đẹp của cô ấy và ảnh hưởng của cô ấy tới Thomas Moore.
“Nhưng Cordell là nạn nhân.”
“Tôi không chắc cô ấy là gì, ít ra là lúc đầu. Nhưng cho tới cuối vụ án thì ngày càng rõ ràng là cô ấy chính là mục tiêu của tên Bác sĩ phẫu thuật.”
“Chắc cô cảm thấy có lỗi, về việc đã nghi ngờ cô ấy.”
Rizzoli không nói gì cả.
“Đó là lý do tại sao cô đã mạo hiểm để cứu cô ấy.”
Cô im lặng, cảm thấy bị xúc phạm với câu hỏi của anh.
“Cô ấy đang gặp nguy hiểm. Chỉ cần thế thôi, tôi không cần lý do nào khác.”
“Nhưng cô đã mạo hiểm một cách bất cẩn.”
“Tôi không nghĩ mạo hiểm và bất cẩn là hai từ có thể đi cùng nhau trong cùng một câu nói.”
“Tên Bác sĩ phẫu thuật đã gài bẫy và cô thì dính mồi.”
“Vâng, được rồi. Đó là một sai lầm…”
“Một sai lầm mà hắn biết cô sẽ phạm phải.”
“Sao hắn có thể biết điều đó chứ?”
“Hắn biết rất nhiều điều về cô. Đó lại là mối dây liên hệ, mối liên kết giữa hai người.”
Cô đứng bật dậy.
“Đó là một điều chết tiệt,” cô nói rồi tức giận bước ra khỏi phòng khách.
Anh đi theo cô tới nhà bếp, cố theo cô với cái giả thuyết của anh ta - những giả thuyết mà cô không hề muốn nghe. Ý nghĩ rằng mình và tên Hoyt có một mối ràng buộc tinh thần nào đó khiến cô không chấp nhận được và cô không thể nghe thêm nữa. Nhưng anh ta vẫn cứ ở đấy, đi theo cô tới tận nhà bếp để ép cô phải nghe những điều anh ta nói.
“Cứ như thể cô có một kênh thông tin trực tiếp tới thần kinh của Warren Hoyt vậy. Và hắn cũng có một cái như thế dẫn tới não bộ của cô.”
“Vào lúc đó hắn không biết tôi.”
“Cô có chắc không? Hắn ta có thể đã theo dõi cuộc điều tra và hắn biết cô ở trong đội phá án.”
“Đó cũng là tất cả những thứ hắn biết về tôi.”
“Tôi nghĩ là hắn ta biết nhiều điều hơn những gì cô nghĩ. Hắn thích thú trước nỗi sợ hãi của phụ nữ. Những điều đó đều đã được ghi trong hồ sơ của hắn. Hắn bị thu hút bởi những phụ nữ bị tổn thương, bị thu hút bởi những tâm trạng xấu. Tiếng xuýt xoa của một người phụ nữ bị thương làm hắn trỗi dậy trong người những ham muốn và hắn thì rất tinh nhạy với những thứ đó. Hắn có thể phát hiện ra điều đó qua những dấu hiệu nhỏ nhất: âm thanh trong giọng nói của một phụ nữ, cách cô ấy ôm đầu hay cách cô ấy lảng tránh một ánh nhìn trực tiếp. Tất cả những dấu hiệu tâm lý nhỏ nhặt mà chúng ta có thể đã bỏ lỡ. Nhưng với hắn, hắn thu thập tất cẵ. Hắn biết người phụ nữ nào đang bị tổn thương, người nào là người hắn muốn.”
“Tôi không phải nạn nhân của hắn.”
“Nhưng bây giờ thì phải. Hắn đã biến cô thành một nạn nhân.” Anh tiến tới gần cô hơn, gần đến mức họ suýt chạm vào nhau. Cô cảm thấy một mong muốn đột ngột là được dựa vào cánh tay anh, được áp mình vào người anh, để xem anh ta sẽ phản ứng thế nào. Nhưng sự kiêu hãnh không cho phép cô làm thế. Cô vẫn giữ thái độ lạnh lùng.
Cố nở một nụ cười, cô bảo, “Ai là nạn nhân ở đây cơ chứ? Không phải tôi, mật vụ Dean ạ. Đừng quên tôi chính là người đã tống hắn vào tù.”
“Vâng,” anh nói nhẹ. “Cô tống hắn vào tù. Nhưng đã để chính cô bị hủy hoại.”
Cô nhìn anh, im lặng. Hủy hoại. Đó chính là từ dùng để nói về điều hắn đã gây ra cho cô: một phụ nữ với những vết sẹo trên tay và một đống các ổ khóa gắn trên cửa nhà; một người phụ nữ sẽ không bao giờ cảm thấy hơi nóng của tháng tám mà không khỏi nhớ lại ngày hè ấy và mùi máu của chính mình.
Không nói từ nào, cô xoay người bước ra khỏi nhà bếp, quay trở lại phòng khách. Cô ngồi phịch xuống ghế rồi im lặng. Anh không đi theo cô luôn mà còn ở trong bếp một lát. Cô thấy thật may quá vì anh ta đã để cô một mình. Cô ước gì anh ta đơn giản hãy biến mất, ra khỏi căn hộ của cô và để cô được tự do trong cái thành lũy này. Nhưng cô không gặp may đến thế. Cô nghe tiếng anh ta đi ra khỏi nhà bếp. Cô nhìn lên, thấy anh đang cầm hai chiếc cốc. Anh đưa một cái cho cô.
“Gì thế?” cô hỏi.
“Tequila[1]. Tôi tìm thấy nó trong chạn nhà cô.”
Cô cầm lấy cái cốc và nhướn mày nhìn nó.
“Tôi quên mất là mình có thứ rượu này. Nó từ thời cổ rồi.”
“Vâng, nhưng nó chưa bị mở nắp.”
Đó là vì cô không quan tâm đến vị của thứ rượu taquilla này. Chai rượu đó chỉ là một trong hàng đống những món quà vô dụng mà ông anh Frankie của cô đã mua về nhà từ các chuyến du lịch, cũng như thứ rượu Kahlua từ Hawaii hay rượu Sake từ Nhật Bản. Đó là cách Frankie khoe khoang anh ta là ai trong cái thế giới này. Thứ rượu là để thể hiện anh ta đã có khoảng thời gian tươi đẹp ở Mexico đến thế nào. Cô uống một ngụm và chớp mắt để xua nước mắt chực trào ra. Lúc rượu tequila ngấm vào bụng, làm ấm dạ dày, cô lại đột nhiên nghĩ về một chi tiết từ quá khứ của Warren Hoyt. Những nạn nhân trước đây của hắn đều bị làm cho mất khả năng kháng cự bằng thứ thuốc Rohypnol được cho vào trong đồ uống của họ. Đó là một cách dễ dàng để chúng ta không thể kháng cự được. Cô thầm nghĩ. Khi một người phụ nữ bị đánh lạc hướng hay không có lý do gì để không tin người đàn ông đưa cho mình một ly nước, cô ấy sẽ như một con cừu non trong tay anh ta. Vậy mà cô đã nhận cốc rượu tequila mà chẳng mảy may ngờ vực rồi còn để người đàn ông cô không hề quen biết vào trong căn hộ của mình nữa chứ.
Cô nhìn Dean lần nữa. Anh ta đang ngồi đối diện với cô và giờ ánh mắt họ ngang tầm nhau. Cốc rượu được đổ vào cái dạ dày trống, đã phát huy tác dụng của nó. Tay chân cô không còn cảm giác nữa. Sốc rượu. Cô trở một loại rượu mạnh Mexico, được pha chế từ các loại cây nhiệt đới nên trầm lặng, tách biệt và cả nguy hiểm nữa.
Anh cúi người về phía cô và cô không thể quay đi chỗ khác như bình thường cô vẫn làm. Dean đã xâm phạm vào chốn riêng tư của cô - cái cách mà một vài người đàn ông đã từng cố làm. Cô đã khuất phục anh ta.
“Chúng ta không còn đương đầu với một tên giết người đơn lẻ nữa,” anh nói. “Chúng ta đang phải đối phó với một hiệp hội. Và một trong số hai kẻ đồng sự ấy là một người đàn ông mà cô hiểu rõ hơn bất cứ ai. Dù cô có thừa nhận hay không thì cô vẫn có một mối liên kết đặc biệt với Waưen Hoyt - chính cái đó cũng sẽ làm cho cô có mối liên kết với Kẻ chinh phục.”
Cô thở ra một hơi rồi nói khẽ, “Đó là cách mà Warren có thể làm tốt nhất. Đó là thứ mà hắn thèm muốn: một cộng sự, một cố vấn.”
“Hắn đã từng có một người như thế ở Savannah.”
“Đúng vậy. Đó là một bác sĩ, tên là Andrew Capra. Sau khi Capra bị giết Warren chỉ còn lại một mình. Đó là lúc hắn tới Boston. Nhưng hắn chưa bao giờ ngừng tìm kiếm cộng sự mới cho mình, một người nào đó chia sẻ cùng hắn những khát khao, mong mỏi, chia sẻ thế giới hoang tưởng của hắn.”
“Tôi sợ là hắn đã tìm ra gã cộng sự đó.”
Họ nhìn nhau, cả hai đều hiểu hậu quả của giai đoạn phát triển mới này sẽ như thế nào.
“Bây giờ bọn chúng đã làm việc hiệu quả gấp đôi,” anh nói. “Những con sói sẽ săn mồi tốt hơn khi có bạn, hơn là khi chỉ có một mình.”
“Hợp tác săn mồi.”
Anh gật đầu.
“Nó làm mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Kẻ đuổi bắt, người chặn đường, hoàn toàn kiểm soát các nạn nhân…”
Cô ngồi thẳng người dậy rồi nói, “Tách trà.”
“Có chuyện gì với nó?”
“Không có tách trà nào tại hiện trường vụ án của nhà Ghent. Giờ thì chúng ta biết tại sao rồi.”
“Vì Warren Hoyt đã có mặt ở đó để giúp hắn ta.”
Cô gật đầu.
“Kẻ chinh phục sẽ không cần một hệ thống cảnh báo nào. Hắn đã có một cộng sự, có thể cảnh báo cho hắn nếu người chồng có bất cứ di chuyển nào. Cộng sự đó sẽ đứng bên cạnh quan sát toàn bộ mọi thứ. Warren Hoyt sẽ thích thú với việc đó, đây là một phần trong những hoang tưởng của hắn: đứng nhìn một người phụ nữ bị làm nhục.”
“Còn Kẻ chinh phục lại cần một khán giả.”
“Đó là lý do tại sao hắn chọn các cặp đôi. Vì như thế sẽ có người xem hắn, có người nhìn thấy hắn thể hiện sức mạnh của hắn trên thân thể một người phụ nữ.”
Những sự việc cô mô tả quá bạo lực, đến nỗi cô thấy đau đớn khi nhìn vào mắt Dean. Nhưng cô vẫn giữ nguyên ánh nhìn của mình. Xâm phạm tình dục phụ nữ là một tội ác gây nên những hiếu kỳ không lành mạnh cho rất nhiều đàn ông. Là một phụ nữ duy nhất trong căn phòng, giữa buổi hội thảo điều tra ban sáng cô đã quan sát các đồng nghiệp nam của mình thảo luận về các vụ xâm phạm như thế và đã nghe những tiếng thì thào đầy thích thú trong giọng nói của họ như thể họ đang cố ra vẻ chuyên nghiệp vậy. Họ nán lại lâu hơn ở những bản báo cáo của chuyên gia bệnh học về các vụ tổn thương sinh dục, họ nhìn chăm chăm vào những bức ảnh hiện trường với những phụ nữ đang nằm xoạc chân ra. Phản ứng của họ làm Rizzoli cũng cảm thấy như mình bị xâm phạm vậy. Suốt những năm qua Rizzoli đã hiểu thế nào thứ ánh sáng lóe lên trong mắt một cảnh sát khi anh ta ra vẻ vờ như không quan tâm khi vấn đề được đề cập là hiếp dâm. Lúc này, nhìn vào mắt Dean, cô đang tìm kiếm cái ánh sáng lung linh khó chịu ấy, nhưng cô không thấy gì cả. Cô cũng không thấy bất cứ gì khác ngoại trừ vẻ kiên định trong mắt anh khi anh nhìn xuống những cái xác của Gail Yeager và Karenna Ghent bị xâm hại một cách dã man. Dean không có hứng với những cảnh bạo lực thế này mà thực tế là anh thấy thất kinh khi nhìn nó.
“Cô nói Hoyt khao khát có được một người thầy?”
“Đúng thế. Một người có thể dẫn đường cho hắn, người có thể dạy hắn.”
“Dạy cái gì cho hắn chứ? Hắn đã biết cách giết người rồi mà.”
Cô im lặng, nhấp một ngụm tequila. Lúc quay nhìn anh thì thấy anh đã cúi về phía cô gần hơn tự lúc nào, như thể anh ta sợ sẽ bỏ lỡ mất bất cứ từ nào khẽ nhất của cô vậy.
“Sự đa dạng về chủ đề,” cô nói. “Phụ nữ và nỗi đau đớn. Có bao nhiêu cách ta có thể làm ô uế một cái xác chứ? Có bao nhiêu cách ta có thể dùng để tra tấn? Warren đã có một mô hình được dùng suốt mấy năm rồi, có lẽ hắn muốn mở rộng phạm vi của hắn.”
“Hoặc đối tượng này đã sẵn sàng mở rộng nó rồi.”
“Kẻ chinh phục ư?” cô hỏi sau một thoáng im lặng.
“Chúng ta có thể chuyển nó sang hướng là đối tượng của chúng ta đang tìm kiếm một vị thầy và hắn đã chọn Warren Hoyt là thầy mình.”
Cô chăm chú nhìn anh, lạnh người với ý nghĩ về nghĩa của từ thầy. Nó có nghĩa là người có quyền thế - là vai trò mà Hoyt đã có trong suốt những tháng hắn trong tù? Có phải sự giam cầm đã nuôi dưỡng những hoang tưởng của hắn? Mài sắc lưỡi dao mục đích của hắn? Hắn đã đủ kinh khủng trước khi hắn bị bắt nên cô không muốn nghĩ thêm về việc Warren Hoyt sẽ thực hiện sự tàn ác hơn nữa.
Dean ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt xanh đang quan sát ly tequila của mình. Anh chỉ mới nhấp môi nhưng giờ đã đặt chiếc ly xuống bàn. Anh ta luôn tạo cho cô cảm giác về một người đàn ông có nguyên tắc và không bao giờ làm mình trở nên yếu đuối. Nhưng sự mệt mỏi đã chiến thắng, hai vai anh chùng xuống, mắt vằn đỏ. Anh đưa tay xoa mặt.
“Làm thế nào mà hai con quái vật ấy có thể kết nối được với nhau trong cái thành phố Boston rộng thế này chứ? Làm thế nào chúng tìm thấy nhau?” anh hỏi.
“Và lại nhanh như thế nữa chứ,” cô nói thêm. “Nhà Ghent đã bị tấn công sau vụ biến mất của Warren có hai ngày.”
Dean ngẩng đầu lên nhìn cô.
“Chúng đã biết nhau rồi.”
“Hoặc đã biết về nhau.”
Chắc chắn là Kẻ chinh phục phải biết Warren Hoyt. Thật là điều không thể khi đọc một tờ báo Boston hồi mùa thu năm ngoái mà lại lờ đi những sự tàn ác mà hắn ta đã gây ra. Ngay cả khi chúng không gặp nhau thì Hoyt cũng sẽ biết về đối tượng kia, chỉ cần qua bản tin tức. Chắc hắn đã nghe tin về những cái chết của nhà Yeager, chắc hắn đã biết cũng có một con quái vật khác rất giống mình đang tồn tại. Chắc hắn đã băn khoăn không biết kẻ đang hoành hành kia là ai mà lại có chung dòng máu với hắn. Mối liên kết được tạo ra từ vụ giết người, thông tin được truyền qua các bản tin và tờ Boston Toàn Cầu.
Hắn cũng đã nhìn thấy mình trên TV. Hoyt đã biết mình có mặt tại hiện trường vụ án của Yeager. Và giờ hắn đang cố kết nối với mình.
Dean chạm vào cô khiến cô giật mình. Anh nhướn mày nhìn cô, ngả gần hơn về phía cô. Có vẻ như chưa có người đàn ông nào chăm chú vào cô như thế này.
Không ai, ngoại trừ tên Bác sĩ phẫu thuật.
“Không phải Kẻ chinh phục là người đã giở trò với tôi,” cô nói. “Đó chính là Hoyt. Sự thất bại của lần mai phục là nhằm làm cho tôi thất vọng. Đó là cách duy nhất hắn có thể tiếp cận một phụ nữ - làm cho cô ta thất bại trước, làm suy sụp tinh thần của cô ấy, xé nát từng mảnh cuộc sống của cô ấy ra. Đó là lý do tại sao hắn chọn các nạn nhân bị cưỡng bức để giết. Đó là những phụ nữ đã bị hủy hoại hình tượng của mình. Trước khi hắn tấn công, hắn cần chúng ta phải yếu đuối đã. Yếu đuối và sợ hãi.”
“Yếu đuối là từ cuối cùng tôi dùng để mô tả cô đấy.”
Cô thấy đỏ mặt khi nghe lời tán dương, vì cô biết cô không xứng đáng.
“Tôi chỉ muốn giải thích cho anh cách hắn hành sự thôi. Đó là cách hắn vây bắt con mồi. Đầu tiên là làm cho họ bất lực, sau đó hắn sẽ làm tiếp những bước tiếp theo. Hắn đã làm như vậy với Catherine Cordell. Trước đòn tấn công cuối cùng của mình hắn đã chơi trò cân não để làm cô ấy hoảng sợ. Hắn đã gửi cho cô ấy các thông điệp, nói cho cô biết là hắn có thể đi ra đi vào đời sống của cô ấy mà không hề biết hắn đã ở đó. Cũng giống như một bóng ma, hắn đi xuyên qua tường. Cô ấy không hề biết khi nào hắn sẽ xuất hiện tiếp hoặc hắn sẽ tấn công từ hướng nào. Nhưng cô ấy biết hắn đang đến. Đó là cách hắn làm cho ta sợ hãi: để cho ta biết rằng vào một ngày ít ngờ tới nhất hắn sẽ xuất hiện.”
Mặc dù cảm thấy lạnh người vì bản chất những từ ngữ mình vừa nói, cô vẫn cố giữ giọng điềm tĩnh - một giọng điềm tĩnh thiếu tự nhiên. Dean vẫn quan sát cô với vẻ tập trung thầm lặng, như thể đang cố kiếm tìm một cảm giác thực nào đó, một sự yếu đuối thực sự nào đó trong cô mà cô vẫn chưa chịu để anh thấy.
“Giờ thì hắn đã có một cộng sự, một người hắn có thể học hỏi, một người hắn có thể dạy lại nữa. Đó là một đội săn.”
“Cô nghĩ bọn chúng sẽ ở cùng nhau chứ?”
“Warren chắc muốn thế. Hắn muốn có một cộng sự. Mà bọn chúng đã giết người cùng nhau rồi. Đó là mối liên kết sức mạnh được kết nối bằng máu.” Cô nhấp ngụm rượu cuối cùng. Liệu nó có làm cho não cô bị đông cứng để khỏi gặp những cơn ác mộng vào đêm nay? Hay cô sẽ tìm được sự thoải mái nhờ sự vô cảm?
“Cô đã đề nghị được bảo vệ chứ?”
“Bảo vệ gì?” Câu hỏi của anh làm cô giật mình.
“Ít nhất thì cũng là một nhân viên tuần gác, để quan sát căn hộ của cô.”
“Tôi là cảnh sát mà.”
Anh nghiêng đầu như thể chờ đợi phần còn lại trong câu trả lời của cô.
“Nếu tôi là đàn ông thì anh có hỏi tôi câu đó không?”
“Nhưng cô không phải đàn ông.”
“Vậy có nghĩa là tôi cần được bảo vệ sao?”
“Sao cô cứ cứng đầu thế nhỉ?”
“Thế sao là phụ nữ thì tôi không đủ khả năng bảo vệ ngôi nhà của chính mình?”
Anh thở dài, “Sao lúc nào cô cũng phải cố tỏ ra mình là một trong những người đàn ông thế thám tử?”
“Tôi đã làm việc chăm chỉ để được đối xử ngang hàng như những người khác. Tôi sẽ không đòi hỏi bất cứ sự giúp đỡ đặc biệt nào chỉ với lý do tôi là phụ nữ đâu.”
“Chính vì cô là phụ nữ cho nên cô mới ở trong tình huống này. Những hoang tưởng tình dục của tên Bác sĩ phẫu thuật là về các phụ nữ. Còn Kẻ chinh phục thì không tấn công những người chồng mà là những người vợ. Cô không thể nói với tôi việc cô là phụ nữ chẳng ăn nhằm gì với chuyện này.”
Cô do dự khi nghe đề cập đến chuyện cưỡng bức. Cho đến tận bây giờ cuộc thảo luận về vấn đề xâm hại tình dục đều là về các phụ nữ khác. Việc cô là một nạn nhân tiềm năng làm cho cô phải tập trung ở một cấp độ khác hơn, cao hơn và nó không phải là một chuyện thoải mái để có thể thảo luận với bất cứ người đàn ông nào. Thêm nữa, ngoài cái chủ đề cưỡng bức đó thì chính Dean là người làm cho cô thấy không thoải mái chút nào. Cái cách anh ta quan sát cô, như thể cô đang giữ một bí mật gì đó mà anh ta có thể đào xới được khiến cô bực mình.
“Chuyện này không phải cô là một cảnh sát hay cô có khả năng tự bảo vệ mình hay không đó là vì cô là một phụ nữ, một phụ nữ Warren Hoyt đã mơ tưởng suốt những tháng qua.”
“Không phải tôi. Cordell mới là người hắn muốn.”
“Cordell giờ đã vượt khỏi tầm với của hắn rồi. Hắn ta không thể chạm vào cô ta. Nhưng cô thì đang ở đây, trong tầm tay của hắn, cô là người phụ nữ hắn đã suýt đánh bại. Cô là người đã bị hắn găm xuống sàn, hắn đã kề lưỡi dao của mình lên cổ cô và hắn có thể đã ngửi thấy mùi máu của cô.”
“Thôi đi Dean.”
“Nói theo cách khác, hắn đã suýt chiếm được cô. Cô đã là của hắn và giờ thì cô đang ở bên ngoài mỗi ngày, cô làm việc tại các hiện trường hắn để lại phía sau. Mỗi cái xác là một thông điệp hắn gửi tới cho cô. Đó là một viễn cảnh hắn đã lên kế hoạch cho chính cô.”
“Tôi nói thôi đi.”
“Vậy mà cô vẫn nghĩ mình không cần được bảo vệ sao? Cô nghĩ một khẩu súng và một thái độ ngang ngạnh là có thể giúp cô sống sót sao? Vậy thì cô đang lờ đi những cảm nghĩ của chính mình đấy. Cô biết hắn sẽ làm gì tiếp theo. Cô biết hắn mong chờ điều gì và cái gì kích thích hắn. Cái kích thích hắn chính là cô và thứ mà hắn đã lên kế hoạch để làm với cô.”
“Im ngay đi!”
Cô quát ầm lên khiến cả hai cùng giật mình. Cô nhìn anh chăm chăm, hết hồn vì chính sự mất kiềm chế của mình và cả bởi những giọt nước mắt đang rơi. Chết tiệt, chết tiệt. Cô sẽ không khóc. Cô chưa từng để người đàn ông nào thấy mình suy sụp, yếu đuối thế này và cô sẽ không cho phép Dean là người đầu tiên.
Cô hít một hơi sâu, nói khẽ, “Tôi muốn anh đi ngay bây giờ.”
“Tôi chỉ yêu cầu cô phải lắng nghe chính bản năng của mình thôi. Hãy chấp nhận sự bảo vệ mà cô vẫn làm cho những người phụ nữ khác.”
Cô đứng dậy, đi ra cửa.
“Chào anh, mật vụ Dean.”
Trong một lát, anh không động đậy còn cô thì băn khoăn không biết cái gì mới có thể tống cái gã này ra khỏi nhà được. Cuối cùng thì anh ta cũng đứng dậy dời đi, nhưng khi tới cửa anh ta dừng lại rồi nhìn cô.
“Cô không phải người bất bại, Jane ạ. Cũng không ai cần cô phải như thế.”
Anh đã đi một lúc lâu rồi nhưng cô vẫn đứng áp lưng vào cánh cửa đã khóa kín. Mắt cô nhắm lại, cố làm cho mình trân tĩnh vì những rối loạn mà chuyên thắm của anh ta đã mang lại. Cô biết mình không phải là người bất bại. Cô đã học được điều đó từ cách đây một năm khi cô nhìn lên gương mặt của tên Bác sĩ phẫu thật để chờ nhát dao của hắn. Cô không cần ai phải nhắc cho mình điều đó và cô bực mình với cái cách giáo huấn thô bạo mà Dean mang tới nhà cô.
Cô đi lại chiếc ghế rồi cầm điện thoại để cuối bàn lên. London lúc này chắc vẫn chưa sáng, nhưng cô không thể trì hoãn gọi cuộc điện thoại này.
Moore nhấc máy sau tiếng chuông thứ hai. Anh nói hơi cộc cằn nhưng cảnh giác.
“Là tôi, Rizzoli đây. Xin lỗi đã làm anh thức giấc.”
“Đợi tôi vào phòng khác rồi nói nhé.”
Cô đợi. Qua đường dây điện thoại cô có thể nghe được tiếng lò xo giường kêu khi anh ra khỏi giường và tiếng cánh cửa được đóng lại sau lưng anh.
“Có chuyện gì thế?”
“Tên Bác sĩ phẫu thuật lại tiếp tục đi săn.”
“Có nạn nhân rồi à?”
“Tôi đã xem khám nghiệm tử thi mấy giờ trước. Đó là cách hành sự của hắn.”
“Hắn đã không để lãng phí chút thời giờ nào.”
“Còn tệ hơn nữa, Moore ạ.”
“Tệ thế nào?”
“Hắn có thêm một cộng sự mới.”
Im lặng một lúc lâu rồi nghe tiếng nói nhỏ.
“Là ai?”
“Chúng tôi nghĩ hắn chính là đối tượng đã giết cặp vợ chồng ở Newton. Bằng cách nào đó hắn và Hoyt đã tìm thấy nhau. Bọn chúng đang đi săn cùng nhau.”
“Nhanh vậy sao? Sao bọn chúng có thể kết nối với nhau được như thế chứ?”
“Chúng biết nhau. Chúng chắc chắn phải biết nhau.”
“Chúng gặp nhau ở đâu? Khi nào?”
“Đó là điều chúng ta phải tìm ra. Đó chính là chìa khóa xác minh nhân dạng của Kẻ chinh phục,” Đột nhiên cô nhớ tới phòng phẫu thuật, nơi mà Hoyt đã trốn thoát. Còng tay. Không phải người bảo vệ đã mở còng cho hắn. Phải có người nào khác đã vào trong phòng phẫu thuật đó để giải thoát cho Hoyt - một kẻ nào đó ngụy trang bằng một bộ đồng phục của người quét dọn hay một chiếc áo choàng của bác sĩ.
“Đáng ra tôi nên ở đó,” Moore nói. “Tôi nên làm việc cùng cô…”
“Không, anh không nên. Anh nên ở đúng nơi mà anh đang ở, cùng với Catherine. Tôi không nghĩ Hoyt có thể tìm được cô ấy. Nhưng hắn sẽ cố tìm. Hắn không bao giờ chịu từ bỏ thứ gì, anh cũng biết rồi đấy, giờ thì có hai tên, còn chúng ta lại không biết cộng sự của hắn trông thế nào. Nếu hắn xuất hiện ở London, anh sẽ không biết mặt hắn. Anh cần phải chuẩn bị sẵn sàng.”
Liệu có ai sẵn sàng chống lại được những cuộc tấn công của tên Bác sĩ phẫu thuật - cô tự hỏi khi cúp máy. Một năm trước, Catherin Cordell nghĩ cô ấy đã sẵn sàng. Cô ấy đã biến ngôi nhà của mình thành một thành lũy và sống dưới sự giám sát, bảo vệ nghiêm ngặt. Nhưng Hoyt đã lọt qua hàng rào bảo vệ ấy; hắn đã xuất hiện vào thời điểm không ngờ tới nhất, ở một nơi cô ấy nghĩ là an toàn.
Vậy mà mình đã nghĩ ngôi nhà của mình là nơi an toàn.
Cô đứng dậy, đi lại bên cửa sổ. Nhìn xuống đường phố, cô băn khoăn không biết vào lúc này có ai đang nhìn mình hay không, có ai đang quan sát cô đứng như tượng trong ánh sáng ở ô cửa. Cũng không khó để tìm thấy cô. Tất cả những việc Hoyt cần làm là nhìn cuốn danh bạ điện thoại- nơi có cái tên RIZZOLI.
Trên phố phía dưới, một chiếc xe đang đi chậm lại rồi đậu bên đường. Đó là xe tuần tra của cảnh sát. Cô quan sát nó một lát, nhưng không thấy nó di chuyển, đèn pha cũng tắt, nghĩa là nó sẽ đỗ ở đó. Cô đã không yêu cầu được bảo vệ nhưng cô biết ai đã làm.
Gabriel Dean.
Những tiếng hét thất thanh của phụ nữ vẫn ngân vang trong lịch sử!
Những trang sách chỉ nói sơ qua một chút các tình tiết khủng khiếp mà chúng ta khát khao được biết. Trong khi đó chúng ta được nói về mấy chiến dịch quân sự khô khốc và mấy cuộc tấn công mạn sườn nhạt nhẽo. Chúng ta được nghe kể về sự khôn ranh của các tướng quân và biết các đội quân hùng tráng thế nào. Chúng ta được thấy hình ảnh minh họa những người đàn ông với đạn dược, gươm giáo, tay chân cuồn cuộn cơ bắp đang xông pha trận mạc. Chúng ta được xem các bức tranh vẽ những người cầm quân dạng chân, hiên ngang trên lưng ngựa, đứng nhìn chiến trường với những hàng quân đang đứng như lúa mì chờ để gặt hái. Chúng ta thấy những tấm bản đồ với các mũi tên chỉ hướng hành quân và đọc lời của những bản ballad chiến tranh, hát thay mặt nhà vua và đất nước. Chiến thắng của những người đàn ông luôn được thừa nhận một cách hiển nhiên thay cho máu của anh đổ xuống.
Chẳng ai nói về các phụ nữ cả.
Nhưng chúng ta biết là họ có ở đó - da hồng, thịt thắm - mùi hương của họ. phả ra từ các trang sử. Dù không nói ra nhưng chúng ta đều biết từ tàn ác của chiến tranh đâu chỉ gói gọn trong các bãi chiến trường. Sự tàn ác ấy được thể hiện khi tên địch cuối cùng ngã xuống, một đội quân đứng lên hô vang chiến thắng và chính những người phụ nữ của phe bại trận sẽ là tâm điểm chú ý của đội quân ấy.
Nó đã luôn như thế rồi dù sự thật dã man hiếm khi được nhắc đến trong sách sử. Thay vì sự thật tàn ác đó mà tôi được đọc về chiến tranh với các chiến công hiển hách sáng loáng như đồng thau. Tôi đọc về trận chiến của người Hy Lạp dưới con mắt quan sát của các đấng thần linh rồi sự sụp đổ của thành Troy mà nhà thơ Virgil đã kể cho chúng ta rằng đó là một trận chiến giữa các anh hùng: Achilles và Hector; Ajax và Odysseus - những cái tên đã được ghi khắc cho muôn đời sau. Ông ấy đã viết về những thanh gươm tuốt trần, những mũi tên bay rào rào và mặt đất đẫm máu.
Ông ấy vẫn bỏ mất những phần hay nhất.
Rồi đến vở kịch của Euripides – người đã kể cho chúng ta về hậu quả mà những phụ nữ thành Troy phải gánh chịu, nhưng ông ấy cũng vẫn thận trọng để không đi sâu vào các chi tiết gây kích động lòng người. Ông ấy kể cho chúng ta nghe về nỗi sợ hãi của Cassandra khi nàng bị một thủ lĩnh của người Hy Lạp lôi ra khỏi đền Athena. Nhưng chúng ta đã không được nghe kể mà mặc sức tưởng tượng về những chuyện xảy ra tiếp theo đó. Những chiếc váy bị xé tơi tả, da trần của nàng để lộ và hắn đâm vào giữa hai đùi trinh nguyên của nàng rồi tiếng la hét đau đớn và tuyệt vọng của nàng.
Khắp thành Troy sụp đổ, những tiếng la hét sẽ mãi ngân vang từ cổ họng của những phụ nữ khác khi những người Hy Lạp thắng trận ăn mừng chiến thắng trên thân xác của những phụ nữ thuộc phe chiến bại. Có gã đàn ông nào của Troy còn sống để mà nhìn không? Tổ tiên ta chẳng hề đề cập tới chuyện đó. Nhưng còn có cách nào hay hơn việc ăn mừng chiến thắng bằng cách lạm dụng thân xác người yêu của kẻ thù? Có bằng chứng nào mạnh mẽ hơn thế để chứng tỏ ta đã đánh bại anh ta, làm nhục anh ta và bắt anh ta phải chứng kiến ta tận hưởng nó hết lần này đến lần khác.
Có điều này tôi hiểu rất rõ đó là: thắng lợi cần có khán giả chứng kiến.
Tôi đang nghĩ về những phụ nữ thành Troy khi xe của chúng tôi chạy dọc theo đại lộ Liên Bang và dừng tại đèn đỏ. Đó là một con đường tấp nập, và vào lúc 9 giờ tối thế này xe cộ chạy chậm hơn cho tôi thời gian thảnh thơi quan sát tòa nhà.
Các ô cửa sổ đều tối đen, cả Catherine lẫn anh chồng mới cưới của nàng đều không có nhà.
Đó là tất cả những thứ tôi có thể cho phép bản thân mình làm. Chỉ một cái nhìn thôi rồi sau đó tòa nhà sẽ ra khỏi tầm nhìn. Tôi biết tòa nhà đó đang được theo dõi nhưng tôi không thể cưỡng ý muốn trông thấy thành lũy của nàng - kiên cố như những bức tường của một lâu đài - một lâu đài trống trơn và giờ chẳng còn sức hút với bất cứ kẻ nào muốn đến phá phách.
Tôi nhìn người tài xế với gương mặt được giấu trong bóng tối. Tôi chỉ thấy một cái bóng và một ánh mắt lung linh, trông như hai tia lửa đói trong đêm.
Trên kênh Discovery tôi đã được xem các đoạn băng về loài sư tử vào ban đêm, ánh lửa đỏ trong mắt chúng bừng lên trong bóng tối. Tôi nhớ lại những con sư tử đó và cách chúng nhìn chằm chằm đói khát, chờ đợi giây phút giao mùa. Lúc này tôi đang thấy vẻ đói khát đó trong mắt bạn đồng hành.
Chắc chắn nó cũng giống nỗi thèm khát anh nhìn thấy trong mắt tôi.
Tôi hạ kính xuống và hít thật sâu cái mùi ấm ấm từ thành phố phả vào. Con sư tử đang đánh hơi giữa hoang mạc để tìm kiếm mùi của con mồi.
❀ ❀ ❀
[1] Một loại rượu mạnh Mexico, được pha chế từ các loại cây nhiệt đới.