Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Chương 9

❊ ❊ ❊

“Đặc vụ Dean đã tới gặp tôi sáng nay,” Đại úy Marquette nói với Rizzoli. “Anh ấy có những nghi ngờ về cô.”

“Thì cũng giống như tôi mà,” Rizzoli đáp trống không.

“Anh ấy không nghi ngờ các kỹ năng của cô. Anh ấy cho rằng cô là một cảnh sát giỏi.”

“Thế nhưng?”

“Thế nhưng anh ấy băn khoăn không biết liệu cô có là thám tử thích hợp để lãnh đạo vụ này hay không.”

Cô không nói gì mà chỉ im lặng đứng bên bàn đối diện với sếp. Hồi sáng, có lúc ông ta gọi cô vào phòng cô đã cho rằng đó là một buổi họp. Cô đi với vẻ ngoài lạnh lùng giấu đi những cảm xúc của mình để không cho ông ta thấy dù chỉ một chút điều ông ta chờ đợi đó là: một dấu hiệu chứng tỏ cô không thể đáp ứng công việc và cần người khác thay thế.

Lúc cô cất tiếng thì chỉ thấy giọng mình rất bình tĩnh và nhẹ nhàng, “Điều lo ngại của anh ta là gì?”

“Đó là cô đang bị phân tâm. Cô có những vấn đề tồn đọng chưa giải quyết với Warren Hoyt. Cô chưa hoàn toàn bình phục sau vụ Bác sĩ phẫu thuật.”

“Anh ta có ý gì khi nói chưa bình phục?” Cô hỏi dù biết thừa anh ta có ý gì.

Marquette chần chừ rồi trả lời, “Chúa ơi! Rizzoli! Điều này không dễ nói được. Cô biết nó không dễ dàng mà.”

“Tôi chỉ muốn ông ra ngoài kia và nói ra điều đó thôi.”

“Anh ấy cho là cô ôm đồm quá nhiều việc. Tôi cho rằng việc Hoyt thoát trại đã làm ảnh hưởng lớn đến cô.”

“Thế ông có nghĩ vậy không?”

“Bác sĩ Zucker cũng đã bày tỏ một vài lo ngại. Mùa thu năm ngoái cô không đến lần nào để tư vấn.”

“Tôi chưa từng được yêu cầu làm việc đó.”

“Đó là cách duy nhất tốt cho cô đúng không? Cô phải chờ được yêu cầu sao?”

“Tôi cảm thấy mình không cần đến điều đó.”

“Zucker cho là cô vẫn chưa thoát được khỏi vụ Bác sĩ phẫu thuật. Rằng cô nhìn thấy hình ảnh Warren Hoyt ở bất cứ đâu. Làm thế nào cô có thể lãnh đạo vụ điều tra này khi cô vẫn còn đang vướng mắc với vụ trước chứ?”

“Tôi cho rằng mình muốn nghe điều này từ chính ông, đại úy ạ! Ông có nghĩ là tôi bất ổn không?”

Marquette thở dài:

“Tôi không biết nữa. Nhưng mật vụ Dean đã đến đây và bày tỏ mối lo lắng của mình. Vì vậy, tôi cần phải chú ý tới chuyện đó.”

“Tôi không nghĩ rằng mật vụ Dean là nguồn đáng tín cậy.”

Marquette ngập ngừng một lát ngả người về phía trước rồi bảo, “Đó là một nhận xét hơi nặng nề đấy!”

“Cũng chẳng tệ hơn những điều anh ta đã gán cho tôi.”

“Vậy cô có gì để chứng minh điều đó?”

“Tôi đã gọi cho văn phòng tại Boston của FBI sáng nay.”

“Thì sao?”

“Họ nói họ không biết bất cứ điều gì về mật vụ Gabrie Dean cả.”

Marquette ngồi sâu vào ghế, nhìn cô một lát nhưng không nói gì.

“Anh ta đi thẳng từ Wasington tới đây.” Cô nói tiếp, “Văn phòng cảnh sát Boston không hề biết chuyện gì. Đó không phải cách bình thường như mọi việc vẫn diễn ra. Nếu chúng ta yêu cầu họ cung cấp tư liệu về tội phạm họ luôn chuyển qua văn phòng đại diện của họ. Nhưng chuyện này lại không hề thông qua văn phòng của họ. Nó đi thẳng từ Washington tới. Tại sao FBI lại cứ quẩn quanh với vụ điều tra của tôi ngay từ những điểm đầu tiên chứ? Hơn nữa Washington thì có gì phải quan tâm tới vụ này.”

Marquette vẫn ngồi yên không nói gì.

Lúc này nỗi bực tức đã dâng trào khiến cô sắp mất kiểm soát.

“Ông đã nói với tôi là yêu cầu hợp tác đến thẳng từ bên đặc ủy cảnh sát”

“Đúng thế.”

“Vậy ai ở FBI đã liên lạc với OPC? Chúng ta đang phải đương đầu với bộ phận nào của FBI?”

Marquette lắc đầu, “Đó không phải là FBI.”

“Sao?”

“Yêu cầu không đến từ FBI. Tôi đã nói chuyện với OPC tuần trước vào cái ngày Dean xuất hiện. Tôi cũng hỏi họ câu như cô đã hỏi. Tôi đã hứa với họ phải giữ kín việc này. Tôi mong là cô cũng sẽ làm thế.”

Mãi đến khi cô gật đầu cam kết thì ông ta mới tiếp tục, “Yêu cầu này đến từ văn phòng của Thượng nghị sĩ Conway.”

Cô tròn mắt nhìn ông ta ngạc nhiên, “Thượng nghị sĩ của chúng ta thì có liên quan gì tới vụ này chứ?”

“Tôi không biết.”

“OPC không nói cho ông sao?”

“Họ cũng không biết. Đó không phải là yêu cầu mà họ có thể bỏ qua khi nó đến từ Conway. Hơn nữa, ông ấy cũng có đòi hỏi điều gì quá đáng đâu. Chỉ là hợp tác liên cấp, mà cái này thì lúc nào chúng ta chẳng làm.”

Cô hơi cúi người về phía trước, nói nhỏ, “Có điều gì đó không hay đại úy ạ. Ông cũng biết đây. Anh Dean đã không thẳng thắn với chúng ta.”

“Tôi không gọi cô vào đây để nói về Dean. Chúng ta đang nói về cô mà.”

“Nhưng ông đang dựa vào những lời nói của anh ta. Vậy FBI bây giờ đã nhắc lại yêu cầu cho bên phòng cảnh sát Boston chưa?”

Câu nói này có vẻ khiến Marquette hơi giật mình. Ông ngồi thẳng nhìn chăm chăm vào cô. Cô đã đánh trúng tâm điểm trong ông: giờ đây FBI đối đầu với nước Mỹ. Vậy ông có phải là người chịu trách nhiệm không?

“Được rồi,” ông ta bảo. “Chúng ta đã nói chuyện. Cô cũng nghe rồi đấy. Thế là đã đủ tốt cho tôi lắm rồi.”

“Tôi cũng thế.” Nói rồi cô đứng thẳng dậy.

“Nhưng tôi sẽ chú ý công việc của cô, Rizzoli ạ.”

Cô gật đầu chào ông ta, không quên nói thêm, “Chẳng phải ông luôn làm thế sao?”

“Tôi đã tìm ra một số loại sợi rất hay,” ErinVokhko nói. “Chúng ta lấy ra từ băng dính trên da của Gail Yeager.”

“Lại loại sợi dùng cho thảm có màu xanh hải quân nữa à?” Rizzoli hỏi

“Không, nói thực là tôi cũng không chắc chúng là gì.”

Erin không thường xuyên thừa nhận việc mình thất bại. Mối quan tâm của Rizzoli lúc này đang nằm giữa hai bản kính bên dưới kính hiển vi. Qua ống kính cô nhìn thấy một sợi đơn tối màu.

“Chúng ta đang nhìn vào một loại sợi tổng hợp, thứ có màu như tôi mô tả là màu lá cây xám. Dựa trên cấu tạo của nó thì cái này là anh bạn nylon cũ. Dupont loại 6.6 của chúng ta.”

“Trông giống như loại sợi thảm màu xanh hải quân vậy.”

“Đúng thế, loại sợi nylon 6.6 là loại sợi được dùng rất phổ biến vì nó bền và sức đàn hồi tốt. Cô sẽ tìm thấy nó trong rất nhiều loại vải.”

“Cô nói cái này được lấy ra từ da của Giai Yeager?”

“Loại sợi này đã được tìm thấy dính vào hông, ngực và một bên vai của cô ây.”

Rizzoli nhăn mày, “Một tấm vải à? Cái gì đó mà hắn dùng để bọc xác cô ấy?”

“Đúng vậy. Nhưng nó không phải là một tấm vải. Nylon sẽ không thích hợp để dùng vì sức chịu ẩm của nó kém. Hơn nữa những sợi đặc biệt này được làm từ ba mươi sợi tơ tốt, mười sợi tơ làm thành một sợ dây này. Trông sợi dây này còn mảnh hơn cả sợi tóc. Loại sợi này sẽ cho ra sản phẩm cuối cùng rất khít nhau. Có thể là một thứ để chống nước.”

“Một cái bạt lều ư? Hay tấm vải dù?”

“Có thể thế. Đó là loại vải mà người ta mới có thể dùng để bọc một cái xác.”

Rizzoli lờ mờ hình dung đến những tấm vải được bọc gọn gàng thế ở Wal-Mart với những lời quảng cáo về công dụng mà các nhà sản xuất đã in cùng nhãn hiệu là: HOÀN HẢO CHO VIỆC CẮM TRẠI, TRÁNH THỜI TIẾT XẤU VÀ BỌC XÁC CHẾT.

“Nếu nó chỉ là một tấm vải dù thì chúng ta đang phải xử lý một loại vải rất hoàn hảo,” Rizzoli nói.

“Thôi nào, thám tử. Tôi sẽ không bắt cô đến đây để nhìn vào một loại sợi hoàn hảo đâu.”

“Thế không phải à?”

“Thực ra nó rất thú vị.”

“Có gì thú vị với một mảnh vải dù bằng nylon chứ?”

Erin với tay lấy một tập tài liệu đặt trên tủ rồi lấy ra một tấm đồ thị được làm trên máy tính, trên đó có một đường thẳng với những đỉnh khác nhau.

“Tôi đã sử dụng phân tích ATR trên những sợi này. Đây là kết quả.”

“ATR là gì?”

“Phản xạ suy yếu tổng thể. Nó dùng tia hồng ngoại để kiểm tra những sợi đơn. Tia hồng ngoại sẽ được chiếu vào sợi và chúng ta sẽ thấy quang phổ phát ra. Đồ thị này cho chúng ta thấy đặc điểm quang phổ của chính sợi đó. Đơn giản là nó khẳng định cho ta thấy nó là loại sợi nylon 6.6 tôi đã nói lúc trước với cô.”

“Không có gì ngạc nhiên.”

“Chưa đâu,” Erin nói rồi cười tinh nghịch, lấy ra một đồ thị thứ hai trong túi tài liệu rồi đặt bên cạnh cái thứ nhất. “Đây là dấu vết tia hồng ngoại của cùng một loại sợi. Cô thấy gì không?”

Rizzoli nhìn tới nhìn lui, “Chúng khác nhau.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng nếu đây là cùng một loại sợi thì đồ thị quang phổ phải giống…”

“Với đồ thị thứ hai, tôi đã điều chỉnh mặt phẳng của hình ảnh. ATR của cái này là phản xạ từ bề mặt của sợi. Không phải là tâm của nó.”

“Vậy bề mặt và tâm khác nhau?”

“Đúng vậy.”

“Hai sợi khác nhau quấn vào nhau sao?”

“Không, nó là sợi đơn. Nhưng tấm vải đã dùng chất xử lý bề mặt. Đó là thứ mà ATR thứ hai đã thấy được, những hóa chất bề mặt. Nó chạy suất sắc ký và có vẻ như nó là một dạng Silicon. Sau khi sợi bông được nhuộm và dệt thành một tấm vải hoàn thiện thì người ta sẽ phủ một lớp Silicon lên bề mặt vải.”

“Sao lại thế?”

“Tôi không chắc lắm. Chắc để chống nước chăng? Hoặc chống rách nữa. Nó là một chu trình khá tốn kém. Tôi nghĩ là loại vải này phải được dùng cho những mục đích đặc biệt. Tôi chỉ không biết đó là gì thôi.”

Rizzoli tựa lưng vào chiếc ghế trong phòng thí nghiệm. Cô bảo, “Phải tìm ra loại vải này. Và chúng ta sẽ tìm được đối tượng.”

“Đúng vậy, không giống như loại thảm màu xanh hải quân của chúng ta, loại vải này là độc nhất vô nhị.”

Những chiếc khăn thêu màu hồng đã được trải trên bàn trà để tất cả các vị khách của bữa tiệc sẽ nhìn thấy. Hai chữ cái AR là viết tắt của Angela Rizzoli được thêu rất khéo. Jane đã chọn màu hồng đào vì đó là màu yêu thích của mẹ cô, và cô đã phải trả thêm cho món quà sinh nhật xa xỉ được gói với những ruy băng màu mơ và những bông hoa bằng lụa bên ngoài. Chúng được vận chuyển nhanh qua dịch vụ chuyển phát nhanh của bang vì mẹ cô rất thích những chiếc xe tải có màu xanh đỏ trắng với những điều ngạc nhiên được bọc kín vào những dịp vui vẻ.

Sinh nhật lần thứ 59 của Angela Rizzoli cũng ngang một sự kiện vui vẻ nào đó. Sinh nhật luôn là sự kiện lớn trong nhà Rizzoli. Cứ đến tháng mười hai khi Angela mua một cuốn lịch mới thì điều đầu tiên bà làm là mở khắp các tháng và đánh dấu những ngày sinh nhật của những người trong gia đình. Quên ngày đặc biệt của một người yêu thương là tội lỗi không thể tha thứ được và Jane cũng biết tốt hơn hết là hãy để ngày đó trôi qua mà đừng kỷ niệm gì hết. Vì cô sẽ là người mua kem và mấy thứ linh tinh khác để treo trang trí trong nhà. Cô cũng là người sẽ đi gửi các thiệp mời tới hàng tá hàng xóm xung quanh - những người sẽ tập trung lại phòng khách của nhà Rizzoli như lúc này. Cô cũng sẽ là người cắt bánh và chuyển những chiếc đĩa giấy đến từng vị khách. Cô sẽ phải làm phận sự của mình như cô vẫn luôn làm. Nhưng năm nay bữa tiệc có vẻ hơi trầm lặng. Tất cả là do Frankie.

“Có gì đó không ổn rồi,” Angela sụt sịt. Bà ngồi phịch xuống ghế, bên cạnh chồng và cậu con trai nhỏ. Michael và bà nhìn đống quà trên bàn mà không mấy hứng thú. Trên đó là một đống những hạt dầu tắm và phấn thơm đủ để cho bà có hương thơm ngọt ngào đến tận thập kỷ sau.

“Có thể là nó bị ốm. Có thể là có một vụ tai nạn nào đó và không ai chịu gọi cho tôi cả,” bà rầu rĩ.

“Mẹ à, Frankie không sao cả đâu,” Jane trấn an bà.

“Đúng đấy mẹ ạ,” Micheal ủng hộ. “Có thể anh ấy được cử đi… gọi thế nào nhỉ? Khi họ chơi trò chiến tranh ấy.”

“Thao diễn,” Jane trả lời.

“Đúng vậy. Một kiểu thao diễn nào đó. Hoặc thậm chí là có thể sang nước khác nữa, một nơi mà anh ấy không được nói cho ai biết hoặc nơi anh ấy không thể kiếm được cái điện thoại nào để gọi.”

“Anh con mới đang là trung sỹ thôi chứ đâu phải Rambo đâu hả Mike.”

“Kể cả Rambo thì cũng biết gửi thiếp sinh nhật cho mẹ mà,” Frank Senior trêu chọc.

Không khí đột nhiên im lặng. Những vị khách vội chăm chú vào miếng bánh của mình. Những giây tiếp theo trôi qua là khoảng thời gian họ cố tập trung vào việc nhai những thứ trong miệng.

Cuối cùng thì Gracie Kaminky - hàng xóm kế bên nhà Rizzoli là dám dũng cảm phá tan bầu không khí nặng nề đó.

“Cái bánh này ngon quá bà Angela ạ! Ai đã nướng thế?”

“Tôi tự nướng đây,” Angela trả lời. “Thử tưởng tượng mà xem, tôi phải tự nướng bánh sinh nhật của chính mình. Thế đấy. Cái nhà này lúc nào cũng thế.”

Jane thấy đỏ mặt như bị tát một cái thật đau. Tất cả những điều này là do lỗi của Frankie. Anh ấy chính là lý do mà Angela bực tức nhưng rốt cục lúc nào Jane cũng phải chịu hậu quả. Cô nói nhỏ nhẹ, “Con đã đề nghị là sẽ mang bánh đến mà mẹ.”

Angela nhún vai.

“Từ hiệu bánh chứ gì.”

“Con không có thời gian để tự nướng bánh.”

Đó là sự thật. Nhưng nói như thế lúc này đúng là dội thêm dầu vào lửa. Ngay khi vừa dứt lời cô đã hiểu điều đó sẽ gây hậu quả thế nào. Cô thấy cậu em nhỏ co rúm lại trong ghế, bố thì đỏ mặt và đang vòng tay ôm người.

“Không có thời gi…an,” Angela kéo dài giọng bực tức.

Jane cười tuyệt vọng, “Thì dù gì mấy cái bánh của con lúc nào cũng chẳng ra gì mà mẹ.”

“Không có thời gian,” Angela lặp lại.

“Mẹ, mẹ có muốn chút kem không? Thế còn…”

“Vì cô quá bận rộn nên tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ phải quỳ xuống mà cảm ơn cô vì cô đã làm bánh thậm chí là làm cho sinh nhật của chính mẹ đẻ của mình.”

Con gái bà không nói gì, chỉ đứng nhìn với gương mặt đỏ lựng, cố không để nước mắt chảy. Các vị khách quay trở lại với mấy miếng bánh. Không ai dám nói từ nào.

Điện thoại reo. Mọi người đều như đông cứng lại.

Cuối cùng thì Frank Senior cũng đến nhấc máy và nghe tiếng ông bảo, “Mẹ cậu đây,” nói rồi ông chuyển máy cho Angela.

“Ơn Chúa, Frankie. Anh làm cái quái gì mà giờ mới chịu gọi chứ?” Thở ra nhẹ nhõm, Jane bắt đầu dọn mấy cái đĩa và dĩa bẩn.

“Quà nào cơ?” Cô nghe giọng mẹ. “Mẹ chưa nhận được.”

Jane nhăn nhó. Ôi không, Frankie. Đừng có cố đổ lỗi cho em.

Đến nhịp thở thứ hai thì đã thấy mọi bực tức trong giọng nói của mẹ cô tan chảy hết một cách kỳ diệu.

“Ôi Frankie. Mẹ hiểu, con yêu. Ừ, được rồi. Hải quân họ đã bắt con làm việc quá nhiều đúng không con?”

Jane lắc đầu, đang đi vào trong bếp thì thấy mẹ gọi.

“Nó muốn gặp con.”

“Ai cơ? Con ạ?”

“Thì nó bảo thế.”

Jane cầm điện thoại. “Chào Frankie.”

Anh trai cô quát lên, “Cô làm cái quái gì thế Janie?”

“Sao cơ?”

“Cô biết tôi đang nói về cái gì mà.”

Cô ngay lập tức bước ra khỏi phòng, mang theo điện thoại vào trong bếp, đóng sập cửa lại.

“Tôi đã nhờ cô một việc đúng không?”

“Anh nói về món quà chứ gì?”

“Tôi gọi để chúc mừng sinh nhật và mẹ đã rất vui sướng.”

“Chắc anh cũng mong điều đó mà.”

“Tôi cá là cô nghĩ việc này rất tuyệt đúng không? Cho tên tôi vào danh sách đen của mẹ.”

“Anh tự gây ra chuyện đó mà. Và có vẻ như anh lại mắc lỗi lần nữa.”

“Điều đó làm mày khó chịu lắm hả?”

“Tôi chẳng quan tâm Frankie ạ. Đó là chuyện giữa anh và mẹ.”

“Ừ, đúng thế. Nhưng lúc nào mày cũng ở đó, gây chuyện cho tao. Mày cố làm bất cứ thứ gì để tao trông thật tồi tệ trong mắt mẹ. Sao mày không thể cho tên tao vào trong món quà chết tiệt của mày chứ?”

“Quà của tôi đã được chuyển đi rồi.”

“Vậy chắc khó khăn lắm trong việc mua cái gì đó hộ tao sao?”

“Phải. Đúng là thế đấy. Tôi không ở đây để rửa mông cho anh. Tôi đang phải làm việc mười tám tiếng mỗi ngày đấy.”

“À phải. Lúc nào tao chẳng nghe thấy mày nói thế. Khổ thân tôi, tôi phải làm việc vất vả cả ngày và chỉ có mười lăm phút ban đêm để ngủ.”

“Hơn nữa anh chưa trả tiền tôi món quà lần trước.”

“Chắc chắn là tao trả rồi.”

“Chưa, anh chưa trả. Và tất cả những điều vẫn còn làm tôi phát cáu đó là lúc nào mẹ cũng nhắc đến nó với câu là: ‘cái đèn tuyệt vời đó là của Frankie tặng tôi đây’.”

“Vậy tất cả là vì tiền phải không?”

Điện thoại của cô đã tắt chuông, giờ đang rung trên dây lưng của cô. Cô cúi nhìn số.

“Tôi không hề nói gì đến chuyện tiền bạc. Đó là cách anh vẫn cố trốn tránh. Anh thậm chí còn không thèm thử làm trong khi anh luôn có đầy tài khoản.”

“Lại cái trò ‘tội nghiệp mình’ nữa hả?”

“Tôi cúp máy đây.”

“Cho tao nói chuyện lại với mẹ.”

“Tôi phải nghe điện thoại của tôi trước đã. Lúc sau anh gọi lại cho mẹ.”

“Cái quái gì thế? Tao sẽ không gọi một cuộc điện đường dài nữa…”

Cô tắt máy. Im lặng một chút chờ cho cơn bực mình lắng xuống rồi cô nhấn nút di động.

Giọng Darren Crowe.

Cô không có tâm trạng nào mà nói chuyện với một gã dở hơi nữa nên cô nói nhanh.

“Rizzoli đây. Anh gọi tôi à?”

“Chúa ơi, thử nhẹ nhàng chút coi. Tại sao không phải là cô?”

“Anh muốn nói cho tôi chuyện gì sao?”

“Đúng thế. Chúng tôi đã phát hiện 10504. Beacon Hill. Sleeper và tôi đã đến đây khoảng nửa giờ trước.”

Cô nghe tiếng mẹ cười trong phòng khách và liếc nhìn cánh cửa đang đóng kín. Cô nghĩ đến việc chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra nếu cô chuồn đi vào giữa bữa tiệc sinh nhật của mẹ.

“Cô sẽ muốn nhìn cái này đấy,” Crowe bảo.

“Tại sao?”

“Cô sẽ rõ khi tới đây.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.