Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
Chương 21

❊ ❊ ❊

Cô lái xe suốt từ chiều cho đến tối, mắt cố tập trung vào xa lộ phía trước tối om, nhưng đầu thì nghĩ đến Gabriel Dean. Frost đang nằm ngủ mơ màng bên cạnh còn cô chỉ có một mình với những suy nghĩ, một mình với cơn bực tức ngày một dâng đầy. Dean còn giấu cô gì nữa chứ? - Cô băn khoăn. Anh ta đã có thông tin gì rồi nhưng vẫn còn giữ kín, để mặc cô điên lên đi tìm câu trả lời? Ngay từ đầu anh ta đã đi trước cô vài bước. Anh ta là người đầu tiên đã tới bên viên bảo vệ nằm chết trong nghĩa trang. Anh ta cũng là người đầu tiên thấy xác của Karenna Ghent được đặt trước nấm mộ. Rồi lại còn là người đầu tiên đề nghị kiểm tra liệu có tinh dịch trong người của Gail Yeager khi tham gia giải phẫu tử thi cô ấy. Anh ta đã biết từ trước rồi, biết trước tất cả bọn họ rằng thế nào cũng sẽ thấy tinh trùng còn mới. Bởi trước đây anh ta đã từng thấy Kẻ chinh phục.

Nhưng điều mà Dean không ngờ tới là Kẻ chinh phục lại có một cộng sự. Đó là lúc Dean xuất hiện trong căn hộ của mình. Đó là lần đầu tiên anh quan tâm đến mình. Vì mình có điều anh ta cần, điều mà anh ta muốn. Mình là người hướng dẫn anh ta hiểu Hoyt hơn.

Bên cạnh cô, Frost vẫn ngủ, ngáy ầm ĩ. Cô liếc nhìn sang anh và nhận ra quai hàm anh hơi trễ xuống - biểu hiện của sự ngây thơ, không nghĩ ngợi gì. Không phải chỉ một lần mà trong tất cả các lần họ làm việc cùng nhau, cô đã trông thấy mặt tối của Barry Frost. Nhưng Dean lại khác. Anh ta che giấu một cách tài tình khiến cô lúc này thấy giật mình tự hỏi không biết Frost liệu có che giấu cô điều gì không, có những bí mật nào mà anh ấy đang cố giấu để không ai nhìn thấy.

Lúc bước vào căn hộ của mình thì cô thấy đã gần 9 giờ tối. Như thường lệ cô luôn khóa cửa cẩn thận. Khác với mọi lần, cô luôn cảm thấy nỗi sợ hãi khi chạm vào những tay nắm cửa hay dây xích khóa, lần này cô thấy bực dọc nhiều hơn. Cô sập mạnh cái then cửa cuối cùng rồi đi thẳng vào trong phòng ngủ mà không thèm ngó quanh quất các phòng và tìm trong tủ xem có gì khả nghi không. Sự phản bội của Dean đã tạm thời gạt mọi ý nghĩ về Warren Hoyt ra khỏi đầu cô. Cô tháo bao súng, nhét khẩu súng vào trong ngăn kéo bàn đầu giường rồi đóng sập nó lại. Cô quay nhìn mình trong gương trang điểm, cảm thấy ghê tởm những gì mình nhìn thấy: cái đầu trông như một con sứa với mái tóc không ra hàng lối và một ánh mắt bị thương tổn - đó là gương mặt của một người phụ nữ đã để sự hấp dẫn của một người đàn ông làm mờ mắt mình một cách lộ liễu.

Tiếng chuông điện thoại làm cô giật mình. Cô nhìn xuống điện thoại để xem người gọi đến: WASHINGTON Dc.

Điện thoại đổ chuông lần thứ hai rồi lần thứ ba trong khi cô cố trấn tĩnh. Lúc cô nhấc máy thì giọng đã trở nên dễ chịu hơn, “Rizzoli nghe.”

“Tôi biết cô đang cố để liên lạc với tôi,” giọng Dean bên kia đầu dây.

Cô nhắm mắt, nói, “Anh đang ở Washington à?” Dù đã cố giữ giọng thật bình thường nhưng vẫn có vẻ gì như kết tội.

“Tối qua tôi bị gọi về. Tôi xin lỗi vì chúng ta đã không ró cơ hội nói chuyện với nhau trước khi tôi đi.”

“Vậy anh định nói gì với tôi chứ? Sự thật cho việc thay đổi đó?”

“Cô phải hiểu đây là một vụ cực kỳ nhạy cảm.”

“Và đó là lý do tại sao anh chưa bao giờ chịu nói cho tôi biết về Marla Jean Waite?”

“Nó chưa cần thiết cho việc điều tra của cô.”

“Anh là ai mà dám đưa ra quyết định như thế chứ? À mà chờ chút! Tôi quên mất anh là một gã FBI khốn kiếp cơ mà”

“Jane!” Anh nói nhẹ. “Tôi muốn cô tới Washington.”

Cô khựng lại, kinh ngạc về sự biến đổi trong cuộc đối thoại giữa hai người.

“Tại sao chứ?”

“Vì chúng ta không thể nói chuyện này qua điện thoại được.”

“Anh nghĩ tôi sẽ nhảy lên một cái máy bay mà không biết để làm gì sao?”

“Tôi không yêu cầu cô làm thế nếu nó không cần thiết. Tôi cũng đã nói với đại úy Marquette rồi, qua bên OPC. Sẽ có người gọi cho cô để sắp xếp chuyến đi.”

“Chờ đã. Tôi không hiểu…”

“Rồi cô sẽ hiểu khi cô tới đây.”

Điện thoại tắt ngấm.

Cô từ từ đặt ống nghe xuống, nhưng vẫn đứng trân trân nhìn chiếc điện thoại, không tin vào điều mình vừa được nghe. Lúc điện thoại đổ chuông lần nữa, cô vội nhấc lên, “Thám tử Jane Rizzoli phải không?” Giọng một phụ nữ vang lên.

“Vâng.”

“Tôi gọi để sắp xếp chuyến đi tới Washington cho cô vào ngày mai. Tôi có thể đặt vé của hãng US Airway cho cô, chuyến bay 6521, rời Boston vào 12 giờ trưa, đến Washington vào lúc 1 giờ 36 phút chiều, như thế được chứ ạ?”

“Chờ chút,” Rizzoli vơ vội cây bút và tờ giấy rồi ghi xuống các thông tin về chuyến bay. “Như thế cũng được.”

“Và cô sẽ quay lại Boston vào thứ năm, có một chuyến bay cùng hãng số 6406 rời Washington lúc 9 giờ 30 sáng, tới Boston lúc 10 giờ 53.”

“Tức là tôi sẽ ở đó qua đêm ư?”

“Đó là yêu cầu từ mật vụ Dean. Chúng tôi đã đặt phòng trong khách sạn Watergate cho cô, trừ phi cô muốn ở khách sạn khác.”

“Không. Không sao. Watergate cũng được.”

“Một chiếc limousine sẽ đón cô tại nhà lúc 10 giờ ngày mai và đưa cô tới sân bay. Sẽ có một chiếc xe khác đón cô khi cô tới DC. Cô cho tôi xin số fax được chứ?”

Vài phút sau đã thấy máy fax của Rizzoli bắt đầu in. Cô ngồi trên giường, nhìn những dòng chữ nhỏ gọn gàng và thấy bối rối vì các sự kiện liên tiếp xảy ra với mình mà vẫn chưa tìm ra được câu trả lời.

Vào lúc đó cô rất muốn tìm Thomas Moore để nghe lời khuyên của anh. Cô với tay lấy điện thoại nhưng lại từ từ đặt xuống. Lời cảnh báo của Dean làm cô lo sợ và giờ cô còn không thấy tin cả đường dây điện thoại của mình nữa.

Đột nhiên cô nhớ ra là mình đã không kiểm tra căn hộ giống như thường lệ. Giờ cô cảm thấy cần phải xem xem mình có được an toàn trong cái thành lũy của mình hay không. Cô với tay vào ngăn kéo, lấy khẩu súng ra. Rồi cô đi làm cái việc cô đã làm mỗi tối suốt năm qua là đi từ phòng này sang phòng khác, kiếm tìm những con quái vật.

Gửi bác sĩ O’Donnell,

Trong lá thư trước cô đã hỏi là tôi thấy mình khác với người khác ở điểm nào. Thành thực mà nói thì tôi cũng không chắc là mình khác mọi người. Tôi nghĩ đơn giản là tôi chỉ thành thực và nhận thức tốt hơn thôi. Và tôi cũng có mối liên hệ chặt chẽ hơn với những động lực thúc đẩy bên trong con người mỗi chúng ta. Tôi chắc là cô cũng nghe thấy những tiếng thì thào trong đầu - những hình ảnh cấm đoán mà thỉnh thoảng vẫn hiện lên trong não như một tia chớp, rọi sáng chỉ trong chốc lát - vùng máu me trong góc tối của nhận thức. Hay có khi cô đi trong rừng, bỗng thấy một con chim đẹp và rất khác thường, thì suy nghĩ đầu tiên nảy sinh là cô phải bắt được nó trước khi có bất cứ một gót chân nào đi đến, rồi giết nó.

Đó là bản năng có từ trước được truyền qua ADN của chúng ta. Chúng ta đều là những thợ săn với bản năng đi săn đã ngủ đông suốt trong máu chúng ta hàng thiên niên kỷ. Về điều này thì tôi không khác gì cô hay người khác cả. Tôi thấy thú vị khi chứng kiến biết bao nhà tâm lý học, rồi nhà tâm thần học đã lởn vởn trong cuộc sống của tôi suốt quãng thời gian mười hai tháng qua để cố hiểu tôi, thăm dò về thời niên thiếu của tôi như thể đâu đó trong quá khứ của tôi có một sự việc nào đó đã biến tôi thành người như bây giờ: Tôi e là đã làm họ thất vọng mất rồi. Hơn thế tôi lại còn quay vòng các câu hỏi của họ nữa chứ: Thay vì trả lời thì tôi lại hỏi họ là tại sao họ nghĩ rằng tôi khác biệt? Chắc chắn là họ cũng đã từng tưởng tượng ra những hình ảnh mà họ thấy phải hổ thẹn, những hình ảnh làm họ kinh hoàng, những hình ảnh mà họ không thể ngăn được chúng xuất hiện.

Tôi quan sát đầy thích thú khi họ phủ nhận điều đó. Họ lừa tôi, cũng theo cái cách họ lừa dối chính bản thân mình nhưng tôi nhìn thấy sự không chắc chắn trong mắt họ. Tôi thích đẩy họ đến miệng vực, ép họ phải nhìn xuống vách đáy nhìn sâu vào thế giới tưởng tượng đen tối của họ.

Điều khác biệt duy nhất giữa tôi và họ là tôi không hề thấy xấu hổ hay sợ hãi thế giới đó của tôi.

Nhưng tôi đã bị phân ra thành một kẻ bệnh hoạn. Tôi là người cần được phân tích mổ xẻ. Vậy nên tôi nói cho họ tất cả những thứ họ bí mật muốn nghe - những thứ mà tôi biết là sẽ làm họ thích thú. Trong hàng tiếng đồng hồ khi họ đến thăm tôi, tôi đã thỏa mãn trí tò mò của họ vì đó là lý do thực sự họ đến gặp tôi. Không ai khác có thể làm họ hài lòng như cái cách tôi làm. Không ai có thể đưa họ tới một lãnh địa cấm như vậy. Lúc họ mô tả tôi là lúc tôi mô tả họ, ước lượng cái sự khát máu của họ. Như tôi đã nói, tôi quan sát gương mặt họ để tìm ra những dấu hiệu của sự khoái trá, tôi quan sát đồng tử của họ co giãn, quan sát cần cổ của họ, gò má họ đỏ lên cùng hơi thở tức tối.

Tôi kể cho họ nghe về chuyến thăm San Gimignano - một thành phố nằm bên đồi Tuscanyi. Đi dọc theo các cửa hàng lưu niệm và các quán cà phê ngoài trời, tôi đi qua một bảo tàng mà tất cả đều về chủ đề tra tấn. Đúng đấy, cô biết đấy - nó nằm ngay trên đường tôi đi. Bên trong nó lờ mờ tối, ánh sáng yếu ớt đó nhằm làm tái hiện không khí tù ngục của thời trung cổ Anh, ánh sáng lờ mờ ấy cũng nhằm để che đi những nét mặt của các vị khách du lịch, che giấu sự xấu hổ của họ khi đã háo hức nhìn vào những hình ảnh trưng bày trong đó.

Đặc biệt là có một hình ảnh thu hút sự chú ý của tất cả mọi người: dụng cụ của người Bắc Y, có từ hồi những năm 1600, được thiết kế để phạt những người phụ nữ bị phát hiện đã phạm tội có quan hệ tình dục với quỷ Satan. Nó được làm bằng sắt, và được làm theo hình một quả lê và nó sẽ được nhét vào bộ phận sinh dục của một người không may nào đó bị bắt tội. Mỗi bên của quả lê ấy lại có một cái đinh và nó sẽ mở ra thành một hình có cánh.

Quả lê âm đạo ấy là dụng cụ duy nhất trong những thiết bị cổ dùng để cắt xẻo các bộ ngực và bộ phận sinh dục đại diện cho nhà thờ thánh - nơi không cho phép tình dục phụ nữ. Tôi hoàn toàn chỉ là một người thực tế vì đã miêu tả những dụng cụ đó cho các bác sĩ của mình và phần lớn trong số họ đều chưa từng đến một bảo tàng như vậy và chắc chắn là sẽ thấy ngại ngùng không dám thừa nhận là mình cũng mong được nhìn thấy một thứ như thế. Nhưng khi tôi kể cho họ về cái máy cắt ngực có bốn chân và những cái dây đai phá trinh tiết thì tôi đã quan sát mắt họ, kiếm tìm bên dưới bề mặt kinh tởm và ghê sợ ấy một sự thích thú ngấm ngầm.

Vâng, đúng thế. Tất cả bọn họ đều muốn nghe đến từng chi tiết nhỏ.

Lúc máy bay hạ cánh cũng là lúc Rizzoli gấp file tài liệu có lá thư của Hoyt lại, rồi nhìn qua cửa sổ. Cô thấy những mảng trời xám xịt, nặng trĩu với mưa bên trong và gương mặt lấp lánh mồ hôi của những công nhân đang đứng trên con đường nhựa. Bên ngoài chắc phải mù hơi như hơi nước trong nhà tắm, nhưng cô chào đón thứ hơi nước ấy vì những lời nói trong thư của Hoyt làm cô lạnh gai người.

Trong chiếc limo đi về khách sạn, cô nhìn ra ngoài qua cửa phụ của xe, ngắm nhìn thành phố mà cô mới ghé thăm có hai lần. Lần gần đây nhất là cô đến để dự hội thảo liên cấp tại tòa nhà Hoover của FBI. Trong chuyến thăm đó cô đến vào ban đêm và cô nhớ mình đã thấy kinh sợ thế nào khi đứng giữa các đài tưởng niệm chìm trong ánh sáng. Cô nhớ lại một tuần dài với những bữa tiệc và cô đã phải cố gắng để hòa đồng với những người đàn ông ở đó bằng những cốc bia, hết cốc này đến cốc khác, rồi hết trò tán dóc bậy bạ này lại đến trò đùa bẩn thỉu khác. Rượu say túy lúy, các thứ kích thích và một thành phố lạ đã tạo nên một đêm làm tình liều lĩnh với một đồng nghiệp cùng tham dự hội thảo - một chàng cảnh sát từ Providence, tất nhiên là đã có gia đình. Đây là điều mà Washington có ý nghĩa với cô - thành phố của những tiếc nuối và những tấm chăn nhầu nhĩ. Nó là thành phố đã dạy cô rằng cô cũng không thoát khỏi sự quyến rũ của những lời tán dóc bẩn thỉu. Rằng, mặc dù cô có thể nghĩ mình ngang hàng với bất kỳ người đàn ông nào thì sáng hôm sau thức dậy cô vẫn cảm thấy mình mới là người bị tổn thương.

Đứng trong hàng chờ đăng ký tại quầy tiếp tân của khách sạn Watergate, cô để ý một cô gái tóc vàng mặc rất mode ngay phía trước mình. Một mái tóc hoàn hảo, giày cao gót màu đỏ - một phụ nữ mà thoáng nhìn đã thấy cô ấy thuộc về cái khách sạn Watergate này. Rizzoli đau đớn nhận ra đôi giày bệt màu xanh của mình thật quê mùa. Giày của một nữ cảnh sát thì chỉ dùng để đảm bảo có thể bước đi thật vững và thật nhiều. Chẳng việc gì phải thấy xấu hổ cả - cô nghĩ. Đó mới là mình, đây mới chính là bản thân tôi - một cô gái đến từ Revere, đang săn lùng những con quái vật để bảo vệ sự sống. Giày cao gót không phải là thứ mà thợ săn nên đi.

“Tôi giúp gì được cho cô, thưa cô?” người nhân viên hỏi cô.

Rizzoli đẩy chiếc túi tới gần quầy.

“Tôi đã được đặt phòng từ trước. Tên tôi là Rizzoli.”

“Vâng, có tên cô rồi. Có một lời nhắn gửi cho cô từ ngài Dean là cuộc họp của cô vào 3 giờ 30.”

“Cuộc họp sao?”

Anh ta ngước lên khỏi màn hình vi tính.

“Cô không biết điều đó ạ?”

“Giờ thì tôi đã biết. Có địa chỉ ở đó không?”

“Không, thưa cô. Nhưng sẽ có một chiếc xe đến đón cô vào lúc 3 giờ.”

Anh ta đưa cô chìa khóa phòng và mỉm cười, “Có vẻ cô đã được lo mọi thứ rất chu đáo.”

Mây đen kéo đầy trời và có dấu hiệu của một cơn bão đang đến gần. Cô đứng ngay bên ngoài phòng hành lang, toát mồ hôi với cái không khí nóng nực của trời sắp mưa, chờ đợi một chiếc limo tới đón mình. Nhưng không có limo mà là một chiếc Volvo màu xanh sẫm đi vào ngay trước cổng và dừng lại cạnh cô.

Cô nhìn qua cửa xe và thấy Gabriel đang ngồi sau tay lái.

Khóa cửa được bật mở, cô vào trong xe, ngồi ghế cạnh anh. Cô đã không mong phải đối mặt với anh ta sớm như thế này và cô cảm thấy mình chưa chuẩn bị sẵn sàng. Cô thấy bực bội vì anh ta vẫn rất bình tĩnh và hoàn toàn kiểm soát được tình cảm trong khi cô vẫn đang thấy mất phương hướng vì chuyến bay hồi sáng.

“Chào mừng cô tới Washington, Jane,” anh mở lời. “Chuyến đi thế nào?”

“Cũng suôn sẻ. Tôi thích được đi trong một chiếc limo.”

“Thế phòng khách sạn thì sao?”

“Tốt hơn nơi tôi đã từng ở.”

Một điệu cười ma mãnh phảng phất trên môi anh ta khi quay lại để chú tâm vào lái xe.

“Vậy tất cả mấy thứ đó chắc không phải đòn tra tấn với cô rồi.”

“Tôi nói thế sao?”

“Trông cô không thực sự vui khi ở đây.”

“Tôi sẽ vui hơn nhiều nếu tôi biết lý do tại sao tôi lại ở đây.”

“Cô sẽ rõ ngay khi chúng ta đến nơi.”

Cô liếc nhìn ra ngoài, để ý tên các con phố và nhận ra là họ đang đi thẳng về hướng tây bắc - phía đối diện với trụ sở của FBI.

“Chúng ta không tới tòa nhà Hoover à?”

“Không. Chúng ta tới Georgetown. Ông ấy muốn gặp cô tại nhà riêng.”

“Ai cơ?”

“Thượng nghị sỹ Conway,” Dean liếc nhìn cô. “Cô không mang theo vũ khí phải không?”

“Súng của tôi vẫn còn trong hành lý.”

“Tốt. Nghị sỹ Conway sẽ không cho phép mang vũ khí vào nhà ông ấy đâu.”

“Vì an ninh à?”

“Vì muốn thanh thản đầu óc thôi. Ông ấy đã từng phục vụ trong chiến tranh ở Việt Nam. Ông ấy không cần phải nhìn thấy súng ống thêm nữa.”

Những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi lộp bộp, hất vào kính chắn gió.

Cô thở dài, “Tôi ước gì mình cũng có thể nói câu tương tự.”

Phòng làm việc của nghị sỹ Conway được bài trí với gỗ tối màu và da - phòng của một người đàn ông, với một bộ sưu tập những đồ dùng của đàn ông - Rizzoli nghĩ khi thấy một dãy kiếm của người Nhật treo trên tường. Người chủ với mái tóc bạc của bộ sưu tập ấy chào đón cô với một cái bắt tay ấm áp và một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại trực diện như những tia laser và cô cảm thấy ông ta đang đánh giá mình một cách lộ liễu. Cô cam chịu cái nhìn soi mói của ông chỉ vì cô hiểu rằng không thể đi tiếp trừ phi ông ta hài lòng với những gì mà ông ta thấy. Và điều ông ta thấy là một phụ nữ đang nhìn thẳng lại ông, người phụ nữ chẳng mấy quan tâm đến những thủ đoạn chính trị mà quan tâm chủ yếu tới sự thật.

“Mời ngồi, thám tử,” ông nói. “Tôi biết cô mới bay từ Boston tới. Chắc cô cần thời gian để nghỉ ngơi.”

Một cô thư ký mang tới khay đựng bình cà phê và mấy chiếc cốc sứ. Rizzoli cố kiên nhẫn chờ đợi trong khi cà phê được rót, kem cùng đường đã được chế vào. Cuối cùng thì cô thư ký cũng lui ra, đóng cánh cửa lại sau lưng.

Conway đặt tách cà phê của mình xuống, không hề động đến. Ông ta không thực sự thích nó nên khi các nghi thức đã được làm xong thì ông ấy tập trung vào cô.

“Thật tốt vì cô đã tới đây.”

“Tôi gần như không có lựa chọn nào khác.”

Vẻ cứng đầu của cô làm ông bật cười. Mặc dù Conway tuân theo tất cả các nghi thức xã hội về việc bắt tay một cách lịch sự theo đúng chuẩn mực thì cô vẫn nghĩ rằng ông ấy, cũng giống như hầu hết những người gốc New England đều thích nói chuyện một cách thẳng thắn, cũng như cô.

“Vậy chúng ta đi thẳng vào chuyện công việc được chứ?” ông hỏi.

Cô cũng đặt tách của mình xuống, “Tôi cũng mong thế.”

Dean vẫn còn đứng và giờ thì đi tới bàn. Anh mang theo một tập hồ sơ dầy tới khu vực ngồi uống trà rồi lấy ra một bức ảnh, đặt lên bàn trước mặt cô.

“Ngày 25 tháng 6 năm 1999,” anh nói.

Cô nhìn bức ảnh một người đàn ông để râu, ngồi sụp xuống, một vệt máu trên bức tường trắng phía sau đầu. Anh ta ăn vận quần tối màu, áo sơ mi trắng đã bị rách, chân trần. Trên đùi anh ta có một chiếc tách bằng sứ và một chiếc đĩa để cốc.

Cô vẫn còn thấy choáng váng và đang quan sát bức ảnh này thì Dean đã đặt tiếp một bức ảnh khác ngay bên cạnh.

“Cái này là ngày 15 tháng 7 năm 1999.”

Một lần nữa nạn nhân lại là một người đàn ông, nhưng người này không để râu. Lại một lần nữa thấy anh này cũng bị chết trong tư thế dựa vào bức tường phía sau với đầy những vết máu.

Dean đặt xuống một bức ảnh khác, cũng là một người đàn ông, nhưng người này thì bụng đã trương phềnh, đang trong quá trình nén khí, phân hủy cơ thể.

“Ngày 12 tháng 12 cũng trong năm đó.”

Cô ngồi im, choáng váng trước bộ sưu tập ảnh máu me được bày ra trên chiếc bàn gỗ màu đen bóng - đó là một hồ sơ kinh hoàng được đặt giữa những chiếc tách cà phê và thìa uống trà. Trong khi Dean và Conway im lặng chờ đợi thì cô nhấc từng bức ảnh một lên xem, ép mình phải cố tập trung vào từng chi tiết đã làm cho mỗi vụ án này trở nên duy nhất. Nhưng tất cả chúng đều có rất nhiều tình tiết giống nhau, như vở kịch đã diễn tại nhà Yeager và nhà Ghent: một nhân chứng câm lặng, bị ép buộc phải chứng kiến mà không thể nói điều gì.

“Thế những người phụ nữ thì sao?” cô hỏi. “Chắc chắn phải có những người phụ nữ chứ?”

Dean gật đầu, “Chỉ có duy một người là xác định được nhân dạng,” vợ của nạn nhân trong bức ảnh số 3. Cô ấy được tìm thấy chôn trong rừng khoảng một tuần, sau khi bức ảnh này được chụp.

“Nguyên nhân tử vong?”

“Bị bóp cổ.”

“Thế còn chuyện lạm dụng tình dục sau khi chết?”

“Có tìm thấy tinh dịch còn mới trong thi thể cô ấy.”

Rizzoli hít một hơi sâu rồi khẽ hỏi, “Thế hai người phụ nữ kia thì sao?”

“Theo như tình trạng phân hủy của xác thì nhân dạng của họ không thể khẳng định được.”

“Nhưng anh có phần thi hài mà?”

“Đúng thế.”

“Tại sao không thể nhận dạng họ?”

“Vì chúng ta đang phải đối mặt với nhiều hơn hai xác chết. Nhiều hơn rất nhiều.”

Cô nhìn lên và thấy mình đang nhìn thẳng vào mắt Dean. Có phải suốt khoảng thời gian vừa rồi anh ta đã quan sát cô, chờ đợi phản ứng của cô? Để trả lời cho câu hỏi một cách im lặng của cô, anh đưa cô ba tập tài liệu.

Cô mở tập đầu tiên, thấy một bản báo cáo giải phẫu một trong số các nạn nhân nam. Cô lật đến trang cuối cùng để đọc kết luận.

Nguyên nhân tử vong: mất máu quá nhiều do một vết cắt cổ, cắt ngang tĩnh mạch và động mạch trái

Kẻ chinh phục - cô thầm nghĩ. Đây là cách hắn giết người.

Cô để các trang gấp lại như ban đầu rồi đột nhiên cô nhìn chăm chăm vào trang đầu tiên của bản báo cáo. Cô thấy một chi tiết mà ban nãy đã bỏ sót khi vội vàng muốn đọc kết luận.

Đó là bức ảnh thứ hai: Giải phẫu vào ngày 16 tháng 7, năm 1999, lúc 22:15 tại bộ phận di động đặt ở Gjakove, Kosovo.

Cô với tay lấy tiếp hai file giám định bệnh học và ngay lập tức chú ý tới các địa điểm được dùng để tiến hành giải phẫu.

Peje, Kosovo.

Djakovica, Kosovo.

“Những ca giải phẫu này được làm ngay tại hiện trường,” Dean nói. “Được tiến hành trong những điều kiện đặc biệt: lều bạt, đèn xách, không có vòi nước và có rất nhiều thi thể cần phải được tiến hành giải phẫu đến nỗi chúng tôi thấy như bị vùi xuống vậy.”

“Đây là những vụ điều tra tội ác chiến tranh,” cô nói.

Anh gật đầu.

“Tôi có mặt trong đội FBI đầu tiên đến vào tháng 6 năm 1999. Chúng tôi đã đến đây theo yêu cầu của bên Tòa án Tội phạm Quốc tế của Yugoslavia (viết tắt là ICTY). Chúng tôi có tất cả 65 người được triển khai làm nhiệm vụ đầu tiên đó. Công việc của chúng tôi là xác định vị trí và bảo vệ bằng chứng tại một trong những hiện trường vụ án lớn nhất lịch sử. Chúng tôi thu gom các chứng cứ đạn đạo từ các hiện trường. Chúng tôi khai quật và giải phẫu tử thi hơn một trăm nạn nhân người Albany và có thể đã để sót hàng trăm nạn nhân khác, những người mà chúng tôi không tìm thấy. Hơn nữa trong suốt thời gian chúng tôi ở đó, những vụ giết người vẫn tiếp tục diễn ra.”

“Giết người báo thù,” Conway nói. “Hoàn toàn có thể đoán trước được trong bối cảnh chiến tranh như thế, hay bất cứ một cuộc chiến tranh nào. Cả mật vụ Dean và tôi đều đã từng là lính hải quân, phục vụ trong chiến tranh tại Việt Nam và mật vụ Dean đã có mặt trong chiến dịch Bão Táp Sa Mạc. Chúng tôi đều đã thấy những điều không thể tự nói về chúng được, những thứ mà khiến chúng tôi phải đặt câu hỏi: tại sao con người chúng ta lại chẳng có gì hơn những con thú vật như thế. Trong thời gian chiến tranh thì người Serb giết người Albany, rồi sau chiến tranh, dân Albany lại giết dân Serb. Có quá nhiều máu đổ ở cả hai phía.”

“Đầu tiên chúng tôi cũng đã cho rằng những vụ giết người này là theo kiểu như thế,” Dean nói, khi chỉ tay vào những bức ảnh trên bàn. “Giết người báo thù sau chiến tranh. Đó không phải nhiệm vụ của chúng tôi phải xử lý với những sự việc nằm ngoài pháp luật. Chúng tôi ở đó là do yêu cầu trực tiếp từ bên Tòa án, để xử lý các bằng chứng về tội phạm chiến tranh, không phải những thứ này.”

“Nhưng các anh đã tiến hành xử lý chúng?” Rizzoli hỏi khi đang nhìn phần đầu trong tờ báo cáo giải phẫu. “Tại sao lại thế?”

“Vì chúng tôi nhận ra chúng vì điều gì,” Dean trả lời. “Những vụ giết người này không hề dựa trên mâu thuẫn dân tộc. Hai trong số những người đàn ông kia là người Albany, một người là người Serb. Nhưng tất cả bọn họ đều có điểm chung đó là: họ đều kết hôn với những người vợ trẻ, những người vợ xinh đẹp, hấp dẫn - những người bị bắt cóc khỏi nhà. Đến cuộc tấn công thứ ba thì tôi nhận ra dấu hiệu của tên giết người này. Tôi biết rằng chúng tôi đang phải đối phó với cái gì. Nhưng những vụ này nằm dưới thẩm quyền của hệ thống pháp luật địa phương, không phải của bên ICTY - cơ quan đã cử chúng tôi đến đây.”

“Vậy việc gì đã được làm?” cô hỏi.

“Nói một cách ngắn gọn hả? Không gì cả. Không có cuộc bắt giữ nào vì không có đối tượng tình nghi nào được xác thực.”

“Tất nhiên là thế, vì đã có một yêu cầu gửi đến,” Conway nói. “Nhưng hãy xem xét tình huống, thám tử ạ. Hàng ngàn người chết trong chiến tranh bị chôn vùi trong những nấm mồ tập thể chứa chừng hơn một trăm năm mươi người - những đội quân nước ngoài cố bảo vệ hòa bình, những tay được trang bị vũ khí trái pháp luật loanh quanh các làng mạc để đánh bom, chỉ chực tìm ra lý do để giết người. Còn người dân thì không thể kháng cự. Đó là nơi miền tây hoang dã với những trận đấu súng vì tranh giành ma túy hay mâu thuẫn gia đình, hoặc chỉ là những oán thù cá nhân. Rồi hầu như lúc nào cũng thế, các vụ giết người sẽ lại bị đổ là do căng thẳng dân tộc. Làm thế nào ta có thể phân biệt một vụ giết người này với một vụ khác chứ? Có quá nhiều vụ giết người mà.”

“Với một tên giết người hàng loạt,” Dean nói, “thì nơi đó đúng là một thiên đường trên mặt đất.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.