Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Chương 5

❊ ❊ ❊

Con chó giống lab màu vàng đang phấn khích đến mức những nhân viên cảnh sát đứng bên cạnh gần như không kiểm soát được nó. Nó vừa nhảy vừa sủa nhặng lên cố dứt ra khỏi sợi dây đang buộc chặt nó vào cái cây. Chủ của con chó là một người đàn ông trung tuổi, vạm vỡ, mặc chiếc quần sooc dùng để chạy bộ đang ngồi cạnh một tảng đá lớn. Ông ta gục vào hai tay, phớt lờ hành động cố thu hút sự chú ý của con chó.

“Tên người chủ là Paul Vândersloot. Ông ta sống ở phố River, chỉ cách đây một dặm,” Viên cảnh sát Gregory Doud người đã phong tỏa hiện trường và căng được một nửa vòng dây bao quanh đó.

Họ đang ngồi phía ngoài sân gôn trong thành phố nhìn chăm chú vào khu bảo tồn Stony Brook nằm liền kề sân gôn. Nằm bên rìa phía Nam của thành phố Boston, khu bảo tồn này được bao bọc bởi một vùng ngoại ô trù phú. Trong vòng bán kính 2.2 ki lô mét, khu bảo tồn là tập hợp những đồi và thung lũng đầy cây xanh, cùng những phiến đá lớn lởm chởm và những đầm lầy với đầy loại cây đuôi mèo. Vào mùa đông, những người trượt tuyết xuyên quốc gia sẽ tới để khám phá chặng đường dài mười dặm trong khu công viên này; còn vào mùa hè những người chạy thể dục sẽ tìm đến chỗ này như một khu rừng yên tĩnh lý tưởng để tránh nắng.

Ông Vandersloot cũng là một người như thế cho đến khi con chó của ông dẫn ông đến xem một thứ nằm giữa những cái cây trong rừng.

“Ông ta nói là chiều nào ông ta cũng dẫn chó đến đây để chạy,” viên cảnh sát tên Doud bảo. “Thường thì ông ta sẽ chạy đến đoạn đường ở rìa phía Đông trước sau đó chạy suốt khu rừng rồi đến những đường vòng phía sau sân golf. Tất cả khoảng bốn dặm. Ông ta cũng nói là ông ta luôn buộc một sợi dây vào cổ con chó. Nhưng hôm nay con chó giằng ra khỏi tay ông ta. Lúc họ đang chạy trên đường mòn thì con chó bắt đầu chạy hướng về phía tây, chạy sâu vào rừng và không thấy quay lại. Vandersloot đã đuổi theo con chó rồi ông ta bị vấp vào cái xác và ngã.” Doud liếc nhìn người đàn ông lúc này vẫn đang ngồi co ro bên cạnh tảng đá. “Sau đó thì ông ấy gọi 911.”

“Ông ta dùng di động à?”

“Không thưa cô. Ông ta chạy tới bốt điện thoại ở trung tâm Thompson để gọi. Tôi tới đây vào khoảng 2 giờ 20. Tôi đã rất cẩn thận để không chạm vào bất cứ thứ gì. Tôi chỉ đi vào trong rừng, đủ xa để khẳng định đó đúng là một xác chết. Đi sâu khoảng năm mươi mét là tôi có thể ngửi thấy mùi của nó. Sau đó đi thêm chừng năm mươi mét nữa thì tôi nhìn thấy cái xác. Tôi quay ra ngay lập tức và phong tỏa hiện trường. Tôi cũng chặn cả hai đầu đường chạy phía ngoài bìa rừng.”

“Thế những người khác đến đây khi nào?”

“Thám tử Sleeper và Crowe tới đây khoảng 3 giờ. Bên pháp y đến khoảng 3 giờ 30.” Anh ta dừng lại một chút rồi tiếp, “Tôi không nhận ra cô đã đến.”

“Bác sỹ Isle gọi cho tôi. Chắc giờ tất cả chúng ta đỗ xe ở phía ngoài sân golf rồi chứ?”

“Thám tử Sleeper cũng yêu cầu như thế. Anh ấy không muốn có bất cứ xe cộ nào bị phát hiện từ khu Enneking Parkway. Phải giữ cho chúng ta thoát khỏi ánh mắt tò mò của dân chúng.”

“Không có bất cứ phương tiện truyền thông nào xuất hiện chứ?”

“Không thưa cô. Tôi đã rất cẩn thận để không phát thanh thông tin. Thay vào đó tôi dùng trạm điện thoại phía ngoài đường.”

“Tốt. Có thể chúng ta sẽ gặp may và bọn họ sẽ không xuất hiện.”

“Ô…Ồ. Liệu kia có phải là cuộc thăm viếng đầu tiên của chó đánh hơi không nhỉ?” Doud bảo.

Một chiếc Marquis màu xanh sẫm đang chạy ngang sân golf rồi dừng bên cạnh chiếc xe của nhân viên pháp y. Một vóc dáng thừa cân quen quen ló ra ngoài với một cái đầu lưa thưa tóc.

“Anh ấy không phải phóng viên. Đó là người tôi đang đợi.”

Korsak lặc lè bước về phía họ.

“Cô thực sự nghĩ đó là cô ấy?” anh hỏi Rizzoli.

“Bác sỹ Isles đã nói đó là một khả năng lớn. Nếu thế thì vụ án của các anh sẽ thuộc quyền hạn của thành phố Boston.” Cô nhìn Doud. “Có đường nào để tiếp cận nó mà không phạm phải thứ gì không?”

“Đường từ phía đông vì Sleeper và Crowe đã quay lại tất cả hiện trường khu vực đó. Các dấu chân và các dấu vết để lại khác đều từ hướng khác đến, bắt đầu từ phía Enneking Parkway. Hãy đi theo mũi cô chỉ dẫn.”

Rizzoli và Korsak luồn người bên dưới dải băng của cảnh sát và đi thẳng vào trong khu rừng. Đây là khu vực với những cây mới ở giai đoạn nửa chừng phát triển và khá rậm rạp, giống như bất kỳ một khu rừng sâu nào. Họ phải luồn mình dưới những nhánh cây và tránh để các cành cây cào xước mặt. Quần họ bị vướng vào những bụi rậm, thậm chí còn bị kéo rách. Họ hướng về phía đoạn đường chạy phía rìa đông và nhận ra dải băng của cảnh sát phất phơ từ trên một thân cây.

“Người chạy bộ đang chạy dọc theo lối mòn thì con chó của anh ta chạy ra khỏi đường,” Rizzoli bảo. “Trông có vẻ như Sleeper đã để lại cho chúng ta một lối mòn đầy những dải dây thì phải.”

Họ đi ngang qua con đường dùng để chạy bộ và ngay lập tức đi vào trong rừng.

“Ôi trời. Tôi nghĩ là đã ngửi thấy mùi của nó rồi,” Korsak bảo.

Ngay trước khi họ nhìn thấy cái xác thì họ đã kịp nghe thấy những tiếng vo ve nhặng xị của lũ ruồi.

Những nhánh cây khô gãy răng rắc dưới đế giày khi họ giẫm lên. Âm thanh đanh đanh nghe như tiếng súng nổ. Xiên qua các cành cây phía trước họ trông thấy Sleeper và Crowe mặt đang nhăn nhó với vẻ rất ghê tởm khi phải xua đuổi lũ côn trùng. Bác sỹ Isles ngồi xổm trên mặt đất, ánh nắng hắt những tia sáng như kim cương trên mái tóc đen của cô. Tiến lại gần hơn họ có thể nhìn thấy điều vị bác sĩ đang làm.

Korsak bất giác bật ra tiếng than, “Sặc. Chết tiệt. Đó là thứ tôi không cần phải nhìn thấy.”

“Kali hóa thủy tinh thể,” Isles nhận định với giọng nói nhẹ như khói đầy cuốn hút. “Nó sẽ giúp chúng ta có thêm cơ sở để xác định khoảng thời gian khi chết là bao lâu.”

Thời điểm tử vong rất khó xác định - Rizzoli nghĩ khi đưa mắt nhìn cái xác trần truồng. Isles đã lăn nó lên tấm vải và để ngửa mặt lên trên. Đôi mắt bị sưng phồng do ánh nắng chiếu vào sọ. Còn trông thấy rất rõ những vết thâm tím làm thành vòng quanh cổ họng. Mái tóc vàng giờ trông xơ xác như một đám rơm. Bụng của cái xác sưng phồng và ổ bụng dưới có những vết màu xanh nhạt. Mái tóc đã khô lại dưới tác động của những con vi khuẩn. Các mạch máu vẫn lộ rõ như những dòng sông máu đen đang chảy dưới da. Nhưng những thứ đó vẫn chưa đáng kể gì với việc mà Isles đang làm. Màng mắt là bề mặt nhạy cảm nhất của cơ thể, chỉ cần một sợi lông mi hay một hạt cát nhỏ xíu rơi vào trong mắt thôi là cũng đủ để ta thấy cực kỳ khó chịu. Vậy nên cả Korsak đều thấy rùng mình khi nhìn Isles đang dùng chiếc kim tiêm chọc vào mắt của xác chết. Cô chầm chậm hút thủy tinh thể vào trong ống tiêm 10CC.

“Trông có vẻ tốt và rất rõ ràng,” Isles nói với vẻ hài lòng. Cô đặt ống tiêm vào trong thùng bánh sau đó đứng dậy và quan sát khu vực xung quanh với đôi mắt tinh tường.

“Nhiệt độ phía bên trong này chỉ thấp hơn nhiệt độ bên ngoài 2 độ C. Không có tác động của bất cứ côn trùng hay động vật nào. Chắc chắn cô ấy mới ở đây thôi,” Isles nhận định.

“Đây chỉ là bãi vùi xác thôi sao?” Sleeper hỏi

“Theo quan sát có thể thấy cô ấy đã chết trong tư thế nằm sấp mặt. Phần lưng nhìn đen hơn, đó là máu đúng không? Nhưng cô ấy lại được tìm thấy ở đây trong tư thế mặt bị úp.”

“Thế là cô ấy đã được chuyển tới đây.”

“Chưa đến 24 giờ trước.”

“Nhưng trông cô ta có vẻ đã chết từ trước đó khá lâu rồi,” Crowe nhận định.

“Đúng thế! Xác đã mềm nhũn và đang có dấu hiệu trương phình. Da cũng bắt đầu bị rữa.”

“Kia có phải máu mũi không?” Korsak hỏi

“Máu phân hủy. Cơ thể cô ấy đang bắt đầu quá trình làm sạch. Các chất lỏng sẽ bị khí nén trong cơ thể đẩy ra ngoài.”

“Thời điểm tử vong là khi nào?” Rizzoli hỏi.

Isles dừng lại một lát, ánh mắt cô dán vào những phần sưng phồng trông rất kỳ cục của cái xác. Người phụ nữ mà tất cả bọn họ tin rằng đó là Gail Yeager. Những con ruồi bủa vây làm náo động không gian yên tĩnh bằng những tiếng vo ve háu đói của chúng. Ngoài mái tóc vàng ra thì có rất ít những thứ của cái xác này giống với người phụ nữ trong bức ảnh - người phụ nữ mà chắc chắn khi còn sống cô đã làm bao người đàn ông điêu đứng. Nó là một điều nhắc nhở khó chịu về tác động của vi khuẩn và côn trùng đối với vẻ đẹp của một con người tới da thịt của chúng ta.

“Tôi không thể trả lời được,” Isles bảo. “Chưa trả lời được.”

“Hơn một ngày rồi phải không?” Rizzoli hỏi

“Đúng vậy”

“Vụ bắt cóc là vào tối chủ nhật. Cô ấy có thể đã bị chết từ hôm đó không?”

“Bốn ngày rồi ư? Điều đó còn phụ thuộc vào nhiệt độ bên ngoài. Vì không có sự phá hủy của côn trùng nên cái xác làm tôi nghĩ rằng nó đã bị cất giữ trong nhà cho đến thời điểm gần đây. Tức là được bảo vệ khỏi tác động của môi trường bên ngoài. Một căn phòng có điều hòa cũng sẽ làm chậm quá trình phân hủy.”

Rizzoli và Korsak nhìn nhau. Cả hai người cùng đang băn khoăn một điều giống nhau là: tại sao tên sát nhân lại phải chờ đợi lâu đến vậy để ném một cái xác đang phân hủy đi.

Bộ đàm của thám tử Sleeper reo vang và tiếng Doud vang lên:.

“Thám tử Frost vừa mới tới. Xe của CSU[1] cũng đã ở đây rồi. Các vị đã sẵn sàng chưa?”

“Từ từ đã,” Sleeper bảo. “Lúc này trông ông đã khá mệt mỏi, toát mồ hôi vì trời quá nắng nóng. Ông là thám tử nhiều tuổi nhất trong đội, chỉ còn khoảng 5 năm nữa là đến tuổi về hưu và ông không cần phải chứng tỏ bản thân làm gì nữa.” Ông nhìn Rozzoli, “Chúng ta đang đi tới giai đoạn chính của vụ này. Cô cùng làm việc với bên phòng điều tra Newton về vụ này đúng không?”

“Từ thứ hai tới giờ.” Cô gật đầu khẳng định.

“Vậy cô sẽ là người điều hành chứ?”

“Đúng vậy.”

“Này,” Crowe phản đối. “Chúng tôi đến hiện trường đầu tiên mà!”

“Nhưng cái xác giờ đang nằm ở địa phận Boston,” Crowe khó chịu.

“Vụ này là của tôi,” Rizzoki khẳng định. “Tôi sẽ là người phụ trách.” Cô nhìn Crowe chằm chằm với ý thách thức xem anh ta có dám tranh với mình không. Cô thấy một bên mép anh ta hơi cong lên giống như khi người ta bắt đầu một nụ cười nhạo xấu xí.”

Sleeper lúc này mới nói vào trong bộ đàm, “Thám tử Rizzoli sẽ lãnh đạo vụ này.” Ông quay nhìn Rozzoli lần nữa. “Cô đã sẵn sàng để tiếp CSU chưa thám tử?”

Rizzoli ngước mắt nhìn trời. Lúc này chắc đã 5 giờ chiều rồi, mặt trời đã xuống thấp ngang những hàng cây.

Để cho họ vào trong khi còn có thể nhìn thấy điều họ đang làm. Một hiện trường có xác chết ngoài trời, trong ánh sáng sắp tắt cuối chiều không phải là điều cô mong chờ. Trong khu vực với đầy cây cối bao quanh thì những con thú hoang luôn trực chờ để phá hủy hoặc tha những gì còn lại đi, làm mất hết chứng cứ còn sót lại. Mưa bão sẽ quét sạch máu và tinh dịch, còn gió thì thổi bay hết các loại sợi. Không có bất cứ cánh cửa nào giúp ngăn giữ những người qua đường. Khu vực này sẽ bị xâm phạm chỉ vì do người ta tò mò. Vì vậy, cô có cảm giác cần phải gấp gáp lên để đội khám nghiệm hiện trường có thể làm việc. Họ mang theo các loại máy cảm ứng kim loại và những đôi mắt sắc bén cùng những túi đựng vật chứng đang chờ để bỏ đầy.

Đến thời điểm Rizzoli quay ra khỏi khu rừng trở lại sân golf thì cô đã toát hết mồ hôi, khó chịu, mệt mỏi vì phải xua đuổi lũ muỗi. Cô dừng lại để phủi những mảnh cây nhỏ trên đầu và rút những chiếc gai ra khỏi ống quần. Lúc đứng thẳng người dậy, cô đột nhiên chú ý tới một người đàn ông có mái tóc màu cát trong bộ vest với cà vạt nghiêm chỉnh đang đứng cạnh chiếc xe của đội khám nghiệm tử thi. Điện thoại đang ốp bên tai.

Cô liền đi về phía cảnh sát Doud đứng kiểm soát vành ngoài của khu hiện trường.

“Ngài comple cà vạt kia là ai thế?” cô hỏi.

Doud nhìn người đàn ông nói, “Nghe nói anh ta bên FBI.”

“Gì cơ?”

“Anh ta trình thẻ rồi cố nài để được qua. Tôi đã bảo với anh ta là phải hỏi ý kiến cô trước. Anh ta có vẻ không hài lòng lắm.”

“Nhân viên FBI thì có việc gì ở đây?”

“Tôi cũng nghĩ thế.”

Cô đứng yên quan sát người đàn ông, cảm giác khó chịu vì sự xuất hiện của mật vụ liên bang. Là người lãnh đạo việc điều tra phá án, cô không muốn thấy bóng dáng của bất cứ nhà cầm quyền nào. Thế mà gã đàn ông với bộ comple cà vạt của một thương nhân và bộ râu cắt tỉa theo kiểu quân đội này lại đang tự cho mình là người chủ của hiện trường hay sao. Cô tiến lại phía anh ta, nhưng anh ta không hề nhận ra sự có mặt của cô cho đến khi cô đứng ngay bên cạnh.

“Xin lỗi,” cô bảo. “Tôi nghe nói anh là nhân viên FBI?”

Anh ta liền tắt điện thoại và quay sang nhìn cô. Lúc này cô mới nhận thấy anh ta trông rất gọn gàng, khỏe khoắn và có ánh nhìn điềm tĩnh.

“Tôi là thám tử Jane Rizzoli, phụ trách vụ này. Tôi có thể xem thẻ của anh được chứ?”

Anh ta liền lấy trong túi áo khoác tấm thẻ và giơ ra. Cô xem xét nó cẩn thận, cảm thấy anh ta đang quan sát mình từng ly từng tí. Cô bực tức vì sự quan sát trong thinh lặng của anh ta, bực mình vì giờ không phải cô mà cứ như anh ta mới là người kiểm soát, kiểm tra cô.

“Mật vụ Gabriel Dean,” cô nói và trả lại anh tấm thẻ.

“Vâng, thưa cô,”

“Tôi có thể hỏi là nhân viên FBI đang làm gì ở đây được chứ?”

“Tôi không nghĩ là chúng ta thuộc những đội đối địch nhau đấy.”

“Tôi nói thế sao?”

“Vì cô làm tôi có cảm giác như mình không nên ở đây.”

“FBI không thường xuyên xuất hiện tại hiện trường vụ án của chúng tôi. Tôi chỉ tò mò điều gì đã mang các anh đến vụ này thôi.”

“Chúng tôi nhận được báo cáo từ bên phòng cảnh sát Newton về vụ Yeager.”

Đó là một câu trả lời dang dở, anh ta bỏ lửng quá nhiều, cố để chọc tức cô. Che giấu thông tin là một dạng của sức mạnh kiểm soát và cô hiểu rõ cái trò anh ta đang chơi.

“Tôi tưởng những người như các anh thì sẽ nhận được hàng tá các báo cáo mỗi ngày chứ,” cô nói.

“Vâng, đúng thế.”

“Tất cả các vụ đúng không?”

“Chúng tôi luôn nhận được các báo cáo.”

“Vậy có điều gì trong vụ này đặc biệt không?”

Anh ta chỉ nhìn cô bằng ánh mắt không tài nào hiểu được.

“Tôi nghĩ các nạn nhân sẽ nói như thế,” anh ta trả lời.

Sự bực mình của cô như bùng nổ, dâng lên tận mặt.

“Cái xác này mới được tìm thấy vài giờ trước. Thế các báo cáo kia có phải là chỉ mới đây thôi không?”

Trên miệng anh ta xuất hiện nụ cười nhạt.

“Chúng tôi chắc chắn sẽ không vượt quá phạm vi của mình thám tử ạ. Chúng tôi sẽ đánh giá cao nếu cô tiếp tục báo cáo cho chúng tôi biết về tiến trình của vụ án. Các báo cáo về giải phẫu. Các chứng cứ còn xót lại. Các bản copy lời khai của nhân chứng…”

“Thế là quá nhiều giấy tờ rồi.”

“Tôi cũng nhận thấy thế.”

“Và anh vẫn muốn có tất cả chúng?”

“Đúng vậy.”

“Có lý do đặc biệt nào không?”

“Một vụ giết người và bắt cóc không phải đáng để chúng tôi quan tâm sao? Chúng tôi rất muốn theo vụ này.”

Với cái kiểu khó chịu của anh ta thì cô chẳng ngần ngại gì mà không tiến thêm một bước nữa để đối đầu.

“Vậy khi nào anh bắt đầu gọi đội của mình?”

“Nó vẫn là vụ của cô. Tôi chỉ ở đây để hỗ trợ thôi.”

“Ngay cả khi tôi thấy không cần có sự hỗ trợ đó sao?”

Ánh mắt anh ta chuyển sang phía hai người đang từ phía khu rừng đi ra, trên tay khiêng một chiếc cáng với những thứ còn sót lại tại hiện trường. Họ đang đi về phía chiếc xe của đội khám nghiệm tử thi.

“Nó có thực sự quan trọng là ai sẽ điều tra vụ này không?” anh ta hỏi nhỏ. “Miễn là đối tượng sẽ bị bắt, đúng không?”

Họ cùng đứng nhìn chiếc xe chạy đi, mang theo cái xác đến một nơi sáng sủa với nhiều trang thiết bị của phòng phẫu thuật. Câu trả lời của Gabriel như nhắc cô nhớ rằng chức quyền chẳng quan trọng gì trong một vụ án. Gail Yeager chẳng quan tâm ai có quyền bắt giữ kẻ đã giết mình. Tất cả những thứ cô ấy yêu cầu đó là công lý, dù bất cứ ai thi hành nó. Công lý mà lúc này Rizzoli đang nợ cô ấy.

Nhưng cô cũng biết rõ sự khó chịu khi phải chia sẻ với các đồng nghiệp trong một vụ án - những người chỉ đứng quan sát cô vất vả làm việc. Đã hơn một lần cô thấy những người đàn ông bước lên phía trước và nắm quyền kiểm soát các vụ án mà tự cô phải điều tra từ những manh mối nhỏ nhất. Và cô sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra ở đây.

“Tôi đánh giá cao về ý định trợ giúp của phía FBI. Nhưng vào thời điểm này tôi nghĩ chúng tôi đã có được tất cả các dữ liệu cơ bản để giải quyết vụ việc. Tôi sẽ cho anh biết nếu tôi thấy cần sự giúp đỡ của anh.” Nói xong cô quay người bước đi.

“Tôi không chắc là cô hiểu rõ tình huống,” anh ta nói với theo. “Chúng là các bộ phận khác nhau của cùng một đội.”

“Tôi không nhớ là mình có yêu cầu trợ giúp của bên FBI.”

“Điều này thì cô sẽ được chỉ huy đội của mình giải thích rõ, đại úy Marquette. Cô có muốn hỏi lại ông ta cho chắc chắn không?” Anh ta nói rồi chìa điện thoại ra.

“Cảm ơn anh. Tôi cũng có điện thoại của mình.”

“Vậy thì tôi nghĩ cô nên gọi luôn cho ông ấy. Sau đó chúng ta sẽ không mất thời gian tranh cãi thế này nữa.”

Cô ngạc nhiên về việc anh ta dễ dàng thay đổi tình thế và việc cô đã túm được anh ta như thế nào. Đây là kiểu người sẽ không dễ dàng im lặng lùi bước.

Cô lấy điện thoại, ấn số gọi. Nhưng trước khi cô thấy Marquette trả lời thì lại thấy viên cảnh sát Doud gọi tên mình.

“Thám tử Sleeper gọi cô,” anh ta nói rồi đưa chiếc bộ đàm cho cô.

Cô nhấn phím truyền tin.

“Rizzoli đây.”

“Có thể cô muốn quay lại đây đấy,” giọng Sleeper vang lên.

“Ông có gì ở đó?”

“Ừm. Cô nên tự mình nhìn nó. Chúng tôi đang ở khoảng năm mươi mét về hướng bắc, nơi có một cái xác khác mới tìm thấy.”

Một cái xác khác ư?

Cô ném trả bộ đàm lại cho Doud và vội vàng đi vào trong rừng. Quá vội đến mức trong một lát cô không nhận ra Gabriel Dean cũng đang đi theo mình. Chỉ khi nghe thấy tiếng cành cây gẫy và quay lại thì cô mới biết là anh ta đi phía sau mình với gương mặt lộ vẻ tức giận, không giấu giếm. Lúc này cô không đủ kiên nhẫn để tranh cãi với anh ta vì thế cô phớt lờ anh ta và tiếp tục bước đi.

Cô nhìn thấy những người đàn ông đang đứng trong một vòng tròn mờ mờ bên dưới những tán cây, trông như đang mặc niệm. Sleeper quay lại, nhìn thấy cô.

“Họ vừa làm xong phần rà soát đầu tiên với dụng cụ phát hiện kim loại,” ông ta bảo. “Các thiết bị công nghệ hiện trường đã được đưa trở lại sân golf khi chuông báo hiệu tắt.”

Cô tiến về phía những người đàn ông và cúi nhìn thứ mà họ đã tìm thấy.

Cái sọ đã bị tách rời khỏi phần thân; nằm riêng một góc và tách khỏi tất cả những gì còn lại gần như chỉ là một bộ xương khô. Một chiếc răng bọc vàng lấp lánh như răng của cướp biển, khác biệt với tất cả những chiếc răng bụi bẩn khác.

Cô không trông thấy bất cứ quần áo nào, không một mảnh vải, chỉ có những chiếc xương đang bày ra trước mắt với vài mảnh da thịt đang phân hủy còn xót lại. Những nhúm tóc dài màu nâu dính trên những chiếc lá cho thấy rõ đây là những phần còn lại của một người phụ nữ.

Cô đứng thẳng người, đưa mắt quan sát khắp khu vực. Những con muỗi đậu lên má cô để hút máu nhưng cô vẫn lờ chúng đi. Cô tập trung hết sức vào thảm lá và các cành củi khô trên mặt đất. Khu vực rậm rạp, đan dày với những tán cây này khiến cô có cảm giác rợn người.

Có bao nhiêu phụ nữ bất hạnh đang nằm trong khu rừng này chứ?

“Đây là điểm vùi xác của hắn ta.”

Cô quay lại, nhìn Gabriel Dean - người vừa lên tiếng.

Anh ta đang cúi người cách cô chừng vài bước chân. Anh bới những chiếc lá bằng tay đeo găng. Cô còn không biết là anh ta đã đeo găng khi nào. Lúc này anh ta đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Đối tượng của cô trước đây đã từng dùng nơi này. Và rất có thể hắn ta sẽ dùng đến nó lần nữa,” Dean nhận định.

“Nếu như chúng ta không làm cho hắn ta sợ.”

“Đó mới là một thách thức. Phải giữ cho nơi này được yên tĩnh. Nếu như các cô không đánh động hắn thì rất có khả năng hắn sẽ quay lại. Không phải chỉ để vùi một cái xác khác mà còn để thăm lại những xác chết cũ. Để thấy lại cảm giác sung sướng.”

“Anh đến từ đội nghiên cứu về hành vi tội phạm hả?”

Anh không trả lời câu hỏi của cô mà quay sang quan sát những người đang đứng vòng quanh khu vực.

“Nếu chúng ta có thể giữ cho khu vực này khỏi sự nhòm ngó của truyền thông thì chúng ta rất có thể sẽ có một cơ hội nữa. Vậy nên chúng ta cần phải kiểm soát nghiêm ngặt khu vực này ngay từ bây giờ.”

Chúng ta. Chỉ với hai từ đó thôi anh đã biến mình thành đồng minh với cô, thành người trong cùng một đội - điều mà cô chưa từng nghĩ đến, cũng chưa bao giờ tán thành. Nhưng chính anh đã làm điều đó, chính anh đã vừa ban hành sắc lệnh mới đó. Nhưng có một sự thật cay đắng đó là cả những người khác đều đã nghe cuộc nói chuyện của họ và hiểu rằng vị trí phụ trách của cô giờ này đang gặp thách thức.

Chỉ có Korsak với bản tính cố chấp, thẳng tính thường ngày là dám chen vào cuộc nói chuyện giữa hai người.

“Xin lỗi thám tử Rizzoli. Quý ông lịch lãm này là ai thế?”

“FBI,” cô trả lời trong khi mắt vẫn nhìn chằm chằm Dean.

“Vậy có ai làm ơn giải thích giùm tôi xem tại sao vụ này lại trở thành vụ án thuộc liên bang không?”

“Không phải thế. Mật vụ Dean sẽ rời hiện trường ngay bây giờ thôi. Có ai chỉ đường giúp anh ấy được không?” Jane cao giọng.

Cô và Dean nhìn nhau một lát rồi anh ta nghiêng đầu về phía cô trong yên lặng cho cô thấy rằng anh ta đang ban cho cô đặc ân trong vòng đấu này.

“Tôi có thể tự tìm được đường ra,” anh ta nói rồi quay người rảo bước lại phía sân golf.

“Có chuyện gì với mấy gã FBI thế nhỉ? Lúc nào cũng như là mấy ông tướng ấy. FBI thì có việc gì ở đây chứ?” Korsak cằn nhằn.

Rizzoli nhìn về phía vạt rừng nơi Gabriel Dean vừa khuất bóng. Cô dõi theo cái dáng màu xám xám đang lẫn vào trong bóng tối, đáp lại lời của Korsak, “Giá mà tôi biết được.”

Đại úy Marquette cũng đã đến hiện trường, có điều là muộn hơn nửa tiếng.

Sự có mặt của sếp là điều cuối cùng Rizzoli chờ đợi. Cô không thích lúc mình làm việc lại có một người khác giám sát. Nhưng Marquette không can thiệp vào chuyện của cô mà chỉ đơn giản là đứng ở giữa những bóng cây, âm thầm đánh giá tình huống.

“Thưa đại úy,” cô nói.

Ông ta đáp lại bằng một cái gật đầu và một từ cụt lủn, “Rizzoli.”

“Có chuyện gì với Cục điều tra liên bang thế ạ? Họ đã cử một mật vụ tới đây, xem xét toàn bộ tiến trình.”

“Yêu cầu từ OPC,” ông ta gật đầu xác nhận.

Vậy có nghĩa là nó được văn phòng cấp cao nhất đó là hội đồng uỷ viên chấp thuận.

Cô đứng quan sát đội khám nghiệm hiện trường đang đóng gói đồ đạc để quay lại chiếc xe tải. Mặc dù họ đang đứng trong địa phận thuộc thẩm quyền của Boston, nhưng cái góc tối tăm của khu bảo tồn Stony Brook này lại đem đến cảm giác như nó cách biệt hẳn thành phố, giống một khu rừng sâu vậy.

Cơn gió mạnh thốc những chiếc lá lên không trung và khuấy lên trong không khí mùi lá ẩm đang mục. Xuyên qua các cành cây cô thấy ánh đèn pin của Barry Frost khua khua trong bóng tối khi anh này tháo dải dây băng căng hiện trường của cảnh sát, tháo bỏ tất cả chứng cớ xác nhận mọi hành động của cảnh sát ở đây.

Tối nay thì việc mai phục sẽ bắt đầu. Mai phục để chờ đối tượng - kẻ sẽ quay lại công viên đơn vắng này, quay lại nơi những thân cây trầm lặng này vì hắn ta đang thèm ngửi mùi mục rữa.

“Vậy tôi không có bất cứ lựa chọn nào khác sao? Tôi sẽ phải hợp tác với mật vụ Dean?”

“Tôi đã chắn chắn với bên OPC là chúng ta sẽ làm như vậy.”

“Mối quan tâm của bên FBI trong vụ này là gì thế?”

“Cô chưa hỏi Dean à?”

“Cũng giống như nói chuyện với mấy cái cây đằng kia mà thôi. Ông sẽ chẳng nhận được gì đâu. Tôi không thấy thoải mái chút nào. Chúng ta phải cung cấp cho anh ta mọi thứ trong khi anh ta chẳng phải nói cho chúng ta biết bất cứ điều gì.”

“Có lẽ là do cô chưa tiếp cận anh ta đúng cách.”

Giận điên người và thấy cơn giận ấy như biến thành một thứ thuốc độc đang lan dần trong máu mình, Rizzoli hiểu rõ cái ẩn ý trong câu nói của sếp là: cô đã có thái độ cư xử không hay rồi Rizzoli à. Lúc nào cô cũng làm cánh đàn ông tức giận cả.

“Ông đã từng gặp mật vụ Dean chứ?” cô hỏi.

“Chưa.”

Cô cười, hơi có vẻ chế nhạo.

“Ông thật may mắn.”

“Nghe này. Tôi sẽ tìm ra điều tôi có thể làm. Hãy cố hợp tác với anh ta được chứ?”

“Thế có ai nói là tôi không hợp tác cơ chứ?”

“Có cái điện thoại nó nói đấy. Tôi nghe nói cô đã đuổi anh ta ra khỏi hiện trường. Việc đó thì đúng là tỏ thái độ không hợp tác rồi.”

“Anh ta đe dọa thẩm quyền của tôi. Tôi cần phải thiết lập mọi trật tự ở đó. Tôi là người chịu trách nhiệm, đúng không? Hay không phải tôi?”

Sau một thoáng yên lặng, đại úy trả lời, “Cô là người chịu trách nhiệm.”

“Vậy thì tôi hy vọng là mật vụ Dean cũng nhận được thông điệp đó.”

“Tôi biết là anh ta cũng sẽ hiểu như vậy.”

Marquette nói rồi quay nhìn vào khu rừng.

“Vậy giờ là chúng ta có hai thi thể đúng không? Cả hai đều là phụ nữ phải không?”

“Qua kích thước của xương, tóc thì cái xác thứ hai trông cũng giống như một phụ nữ. Gần như là không còn phần mềm nào sót lại cả. Xác đã bị phân hủy gần hết. Đã khám nghiệm, nhưng chưa rõ nguyên nhân cái chết.”

“Thế có chắc là không còn cái xác nào nữa ở đó không?”

“Chó nghiệp vụ không tìm thấy thêm cái nào cả.”

“Tạ ơn Chúa,” Marquette thở dài.

Di động của cô báo có cuộc gọi đến. Cô liếc nhìn bao di động đeo dưới thắt lưng, nhận ra số điện thoại từ bên đội khám nghiệm tử thi.

“Thấy nó có vẻ giống mùa hè năm ngoái,” Marquette thì thầm khi vẫn nhìn chăm chăm vào những cái cây. “Bằng giờ này tên Bác sĩ phẫu thuật hẳn cũng bắt đầu việc giết chóc.”

“Đó là do nắng nóng,” Rizzoli nói khi lấy điện thoại. “Cái nóng khiến những tên quái vật lộ diện.”

❀ ❀ ❀

[1] Đội khám nghiệm hiện trường.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.