Dean đứng dậy, nhấn nút STOP trên đầu VCR. Màn hình chuyển thành màu đen. Những từ ngữ cuối cùng của Warren Hoyt dường như vẫn lơ lửng đâu đó trong căn phòng yên ắng. Trong tưởng tượng của hắn, cô đã bị lột bỏ hết quần áo và phẩm giá của mình. Cô trần truồng, phơi bày các phần thân thể. Cổ, ngực và cả bụng. Cô băn khoăn không biết Dean đã nhìn thấy cô như thế nào nếu những hình ảnh gợi tình mà Hoyt miêu tả được in vào não Dean.
Anh quay nhìn cô. Cô chưa bao giờ thấy những biểu hiện trên gương mặt anh dễ đọc như lúc này. Trong mắt anh cô thấy có sự tức giận không thể nhầm lẫn được.
“Cô hiểu, đúng không?” anh hỏi. “Cô là người hắn định cho xem cái băng này. Hắn đã để những miếng bánh mì rải rác trên đường để cô lần theo. Cái bao thư với địa chỉ gửi lại của O’Donnell đã dẫn hắn tới O’Donnell, tới những lá thư này của hắn, rồi tới cuộn băng này. Hắn biết là cô thế nào cũng sẽ thấy tất cả những thứ này.”
Cô nhìn chăm chăm vào màn hình màu đen, “Hắn đang nói chuyện với chính tôi.”
“Chính xác. Hắn đang dùng O’Donnell như một phương tiện truyền thông của hắn. Khi Hoyt nói chuyện với cô ấy tức là trong cuộc phỏng vấn này, hắn thực sự đang nói chuyện với cô. Hắn đang nói với cô về thế giới tưởng tượng của hắn. Hắn dùng những hình ảnh đó để dọa cô, làm cô bẽ mặt. Hãy nghe những gì hắn nói,” Dean nói rồi tua lại cuốn băng.
Một lần nữa gương mặt Hoyt lại hiện lên trên màn hình.
“Nó làm tôi giật mình thức giấc vào ban đêm. Những ý nghĩ về việc không biết nó có thể như thế nào, về thú vui mà tôi đã bỏ mất làm tôi khó chịu. Trong suốt cuộc đời tôi đã luôn tâm niệm là phải hoàn thành những thứ mà tôi đã bắt đầu. Vì vậy điều này làm tôi bực mình. Lúc nào tôi cũng nghĩ tới nó…”
Dean nhấn nút STOP, rồi nhìn cô:
“Cô cảm thấy thế nào khi biết cô luôn trong tâm trí hắn?”
“Anh biết thừa điều chết tiệt đó làm tôi thấy thế nào rồi còn gì.”
“Vậy thì hắn ta cũng biết. Đó là lý do tại sao hắn muốn cô nghe thấy điều đó,” Dean nhấn nút tua đi, rồi lại nhấn PLAY.
Đôi mắt Dean chăm chú nhìn vào những khán giả mà hắn không nhìn thấy.
‘Tôi nghĩ tới việc lột quần áo cô ấy ra, về bộ ngực rắn chắn của cô ấy. Và bụng của cô ấy nữa - một cái bụng rất phẳng, rất đẹp…’
Dean nhấn STOP lần nữa, ánh mắt của anh làm cô đỏ mặt.
“Đừng nói với tôi là anh muốn biết điều đó làm tôi cảm thấy thế nào nữa nhé.”
“Bị bóc trần?”
“Vâng.”
“Bị xúc phạm.”
“Vâng.”
“Bị cưỡng bức.”
Cô nuốt khan, nhìn đi nơi khác khẽ trả lời.
“Vâng.”
“Tất cả những thứ hắn muốn cô cảm thấy là thế. Cô đã nói với tôi là hắn bị những phụ nữ bị tổn thương hấp dẫn, đó là những người phụ nữ đã bị cưỡng đoạt. Và đó chính xác là điều hắn muốn cô cảm thấy lúc này với những từ được ghi lại trong cuốn băng: như một nạn nhân.”
Ánh mắt cô chĩa thẳng vào anh.
“Không. Không phải một nạn nhân. Anh có muốn biết cảm giác thực sự lúc này của tôi là gì không?”
“Là gì?”
“Tôi thực sự chỉ muốn xé cái con quỷ đó ra thành trăm mảnh.”
Đó là một câu trả lời với vẻ can đảm thuần khiết và những từ ấy như giáng mạnh vào không khí. Nó làm anh phải lùi người lại và đứng nhướn mày nhìn cô một hồi. Anh có nhận ra là cô đã cố gắng thế nào để luôn đi đầu không? Liệu anh ta có nhận ra sự giả bộ trong giọng nói của cô?
Cô vẫn tiếp tục nói dối để anh không có thời gian nhận ra điều đó trong giọng nói của cô.
“Anh nói hắn ta biết tôi sẽ xem cuốn băng này? Và cũng biết cuốn băng có ý nghĩa như thế nào với tôi sao?”
“Chẳng phải thế ư?”
“Nó chỉ giống tưởng tượng của bất cứ gã bệnh hoạn nào thôi.”
“Không phải bất cứ một tên bệnh hoạn nào. Cũng không phải bất cứ một nạn nhân nào. Hắn đang nói chuyện với chính cô Jane ạ. Hắn đang nói về những điều hắn muốn làm với cô.”
Cô thấy hồi chuông báo động rung trong tất cả các dây thần kinh. Dean đang bắn mũi tên thẳng vào cô. Anh có cảm thấy thú vị khi nhìn cô lúng túng không? Điều này liệu có ý nghĩa nào khác ngoài việc làm cô thêm sợ hãi không?
“Lúc cuốn băng này được ghi thì hắn đã lên kế hoạch cho cuộc bỏ trốn,” Dean nhận định. “Hãy nhớ, hắn là người liên lạc với O’Donnell. Hắn biết cô ấy sẽ nói chuyện với hắn. Cô ta cũng không thể từ chối lời đề nghị đó. Cô ta chính là một cái mic đang được mở sẵn, chỉ chờ để ghi lại tất cả những gì hắn nói, tất cả những gì hắn muốn mọi người nghe thấy. Và đặc biệt là cô. Rồi hắn đã kết nối một sợi dây logic các sự kiện lại, dẫn đến chính thời điểm này, khi cô ngồi xem cuốn băng.”
“Liệu có người nào thông minh đến thế không?”
“Chẳng phải đó là Warren Hoyt sao?” Lại một mũi tên nữa bắn vào hàng rào bảo vệ của cô để phơi bày ra một sự thật hiển nhiên.
“Hắn đã có hẳn một năm ngồi sau các song sắt. Hắn đã có một năm nuôi nấng những tưởng tượng của hắn,” Dean bảo. “Và tất cả đều về cô.”
“Không. Đó chính là Catherine Cordell. Cô ấy mới là người hắn muốn. Luôn là Cordell…”
“Đó không phải điều hắn đã nói với O’Donnell.”
“Vậy hẳn hắn ta đang nói dối.”
“Tại sao?”
“Để dọa tôi, để làm tôi…”
“Vậy là cô cũng đồng ý cuộn băng này nhằm vào cô rồi, đó là một thông điệp gửi tới cô.”
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đen. Gương mặt ma quái của Hoyt vẫn như đang nhìn chăm chăm vào cô. Tất cả hững thứ hắn làm đều nhằm mục đích muốn làm đảo lộn thế giới của cô, hủy hoại sự thanh bình trong đầu óc cô. Đó chính là điều hắn đã làm với Cordell trước khi hắn tiếp tục với việc chóc. Hắn muốn các nạn nhân của mình phải sợ hãi, kệt sức và hắn sẽ thu hoạch con mồi ấy khi họ đã chín vì sợ hãi. Cô không có cái gì để phủ nhận nữa, không còn tấm chắn nào nữa.
Dean ngồi đối diện với cô bên chiếc bàn.
“Tôi nghĩ cô nên rút khỏi vụ điều tra này,” anh nói nhẹ.
Cô giật mình, nhìn anh.
“Rút lui ư?”
“Nó đang trở thành chuyện cá nhân.”
“Giữa tôi và đối tượng luôn là chuyện cá nhân.”
“Nhưng không với mức độ thế này. Hắn muốn cô làm vụ này để hắn có thể chơi trò của mình. Hắn ám ảnh mọi góc cạnh trong đời sống của cô. Với vai trò thám tử phụ trách, cô là người luôn được thấy và bị ảnh hưởng, bị nhấn chìm hoàn toàn trong cuộc săn. Và giờ thì hắn đang bắt đầu chuẩn bị sân khấu cho những hiện trường vụ án dành riêng cho cô, để kết nối được với cô.”
“Lại có thêm lý do để tôi tiếp tục ở lại.”
“Không. Đó là tất cả lý do thêm vào để cô tránh xa, để tạo khoảng cách giữa cô và Hoyt.”
“Tôi không bao giờ phải lảng tránh cái gì cả mật vụ Dean ạ,” cô bật lại.
Sau một thoáng im lặng, anh ta nói khô khốc.
“Không. Tôi không thể tưởng tượng là cô có thể làm thế.”
Cô cúi người về phía trước, với một thái độ đối mặt rõ rệt.
“Anh có vấn đề gì với tôi vậy hả? Anh luôn có điều gì đó với tôi ngay từ đầu. Anh nói chuyện với Marquette sau lưng tôi. Anh làm dấy lên những nghi ngờ về tôi…”
“Tôi không bao giờ nghi ngờ về thẩm quyền của cô cả.”
“Vậy vấn đề của anh với tôi là gì chứ?”
Anh phản ứng với giọng nói tức giận của cô bằng một giọng nói vô cùng nhẹ nhàng và điềm tĩnh.
“Xem xét đối tượng mà cô đang phải đương đầu, gã đàn ông cô đã một lần đánh bại, kẻ đổ lỗi cho cô về việc hắn bị bắt. Hắn vẫn còn đang nghĩ tới việc hắn thích làm gì với cô, còn cô thì cũng phải dùng một năm như thế để có điều mà hắn đã làm. Hắn đang khao khát được hành động, Jane ạ. Hắn đặt ra các cột mốc và đang thu hút cô tới nơi mà hắn muốn. Đó không phải là một nơi an toàn chút nào.”
“Có phải sự an toàn của tôi mới là mối quan tâm của anh hay không?”
“Cô đang ám chỉ là tôi còn một bí mật gì nữa chăng?”
“Tôi không biết. Tôi chưa biết rõ anh thế nào.”
Anh đứng dậy, đi đến máy VCR, lấy cuộn băng ra rồi cho nó lại vào bao đựng. Anh ta đang câu giờ, đang muốn có thêm thời gian để tìm ra một câu trả lời đáng tin cậy.
Anh lại ngồi xuống rồi nhìn cô;
“Sự thật là, tôi cũng chưa hiểu rõ cô.”
Cô cười, “Tôi sao? Điều mà anh nhìn thấy chính là điều anh hiểu.”
“Tất cả những gì cô để tôi thấy đó là một cảnh sát. Thế còn Jane Rizzoli, một phụ nữ thì sao?”
“Họ như nhau và là một mà thôi.”
“Cô biết đó không phải sự thật. Cô sẽ không để ai nhìn thấu tim mình.”
“Vậy tôi cần để họ thấy gì chứ? Rằng tôi đã lỡ mất một cuộc giải phẫu tử thi sao? Cái huy hiệu là thứ duy nhất tôi muốn họ nhìn thấy.”
Anh cúi người về phía trước, mặt anh sát vào cô, xâm phạm khoảng cách cá nhân của cô.
“Chuyện này mục tiêu là làm cho cô bị tổn thương. Đối tượng ấy, kẻ đã biết làm thế nào để móc một cái neo vào cô, kẻ cố tóm được cô bất kể khoảng cách. Còn cô thì lại không bao giờ biết hắn đã ở đó.”
“Lần tới tôi sẽ biết.”
“Thật sao?”
Họ nhìn nhau chằm chằm, mặt họ sát bên nhau như những người yêu nhau. Mũi tên tình ái đột nhiên bắn qua cô và làm cô có cảm giác vừa đau đớn vừa thích thú. Cô giật mình lùi về phía sau, thấy mặt nóng bừng và mặc dù mắt cô vẫn cách mắt anh một khoảng cách an toàn nhưng cô cảm giác như mình đang bị bóc trần. Cô không giỏi trong việc che giấu cảm xúc và cô luôn lúng túng trong những chuyện cố giấu dù là nhỏ nhất.
Cô cố giấu những thay đổi trên mặt nhưng lại thấy mình không thể nhìn anh mà không cảm thấy bị mắt anh đọc thấu.
“Chính cô cũng hiểu rằng lần tới sẽ có chuyện gì,” anh bảo. “Nó sẽ không phải chỉ có mình Hoyt mà bọn chúng sẽ có hai người. Nếu chuyện đó không làm cô sợ hãi thì tôi cho là cô nên cảm thấy thế mới phải.”
Cô cúi nhìn phong bì có chứa cuộn băng mà Hoyt đã muốn cô xem. Trò chơi mới chỉ bắt đầu và lợi thế thuộc về ttoyt. Đúng vậy, đúng là cô sợ hãi.
Cô im lặng thu các giấy tờ lại.
“Jane?”
“Tôi đã nghe mọi điều anh nói rồi.”
“Nhưng nó chẳng có nghĩa gì với cô phải không?”
Cô nhìn anh, bực mình.
“Anh thì biết cái quái gì chứ? Một chiếc xe bus cũng có thể đâm tôi khi tôi đang đi sang đường hoặc tôi cũng có thể ngã lăn quay ra vì một cơn đột quỵ lắm chứ. Nhưng tôi không nghĩ tới mấy chuyện đó. Tôi không thể để chúng chi phối tôi được. Tôi gần như đã để chúng chi phối, anh cũng biết đấy. Những cơn ác mộng, chúng tí nữa thì đánh bại tôi. Nhưng giờ tôi đã được lên cót lần nữa rồi. Hoặc cũng có thể là do tôi miễn dịch rồi và không còn cảm thấy gì nữa. Vậy nên thứ tốt nhất tôi có thể làm là đặt chân mình dưới đất rồi cứ thế bước đi. Đó là điều mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể làm được.”
Cô đã gần đầu hàng thì có điện thoại. Thế nên cô có lý do để tránh cái nhìn của Dean, cô nhìn xuống điện thoại, kiểm tra số gọi đến. Cô cảm thấy anh đang quan sát cô khi cô tới bên chiếc điện thoại trong phòng hội thảo để gọi điện.
“Phòng Lông và sợi, Volchko nghe,” Một giọng nói phát ra từ đầu dây bên kia.
“Rizzoli đây. Anh đã gọi tôi.”
“Vì những sợi nylon màu xanh đó. Những sợi được nhặt ra khỏi da của Gail Yeager. Chúng tôi cũng tìm thấy những sợi bông giống hệt trên da của Karenna Ghent.”
“Vậy là hắn dùng cùng một tấm vải để bọc tất cả các nạn nhân. Không có gì đáng ngạc nhiên.”
“Nhưng tôi lại có một ngạc nhiên nho nhỏ cho cô đây.”
“Gì thế?”
“Tôi biết loại vải hắn ta dùng là gì.”
Erin chỉ tay tới kính hiển vi, “Mẫu vật đã sẵn sàng cho các vị. Hãy nhìn coi.”
Rizzoli và Dean cùng ngồi xuống, đối mặt nhau, mắt dán vào chiếc kính hiển vi hai đầu quan sát. Qua lăng kính, họ cùng thấy: hai sợi dài, được đặt cạnh nhau để so sánh.
“Sợi bên trái được lấy ra từ xác của Gail Yeager. Sợi bên phải là từ Karenna Ghent,” Erin nói. “Các vị nghĩ gì?”
“Chúng trông giống nhau,” Rizzoli trả lời.
“Đúng thế. Chúng đều là loại sợi nylon Dupont 6.6, có màu xanh lá cây thẫm. Sợi tơ cực kỳ tốt.” Nói rồi Erin lấy trong tập tài liệu ra mấy tấm biểu đồ rồi đặt lên mặt tủ. “Còn đây lại là phản xạ suy yếu tổng thể. Cái số 1 là từ Yeager, cái số 2 là từ Ghent.” Cô liếc nhìn Dean. “Anh đã quen với công nghệ phản xạ suy yếu tổng thể rồi phải không mật vụ Dean?”
“Nó là một dạng hồng ngoại đúng không?”
“Đúng thế. Chúng tôi dùng cái đó để phân biệt các chất xử lý bề mặt từ chính các loại sợi, để phát hiện bất cứ chất hóa học nào đã được dùng lên tấm vải sau khi nó được dệt xong.”
“Có chất nào không?”
“Có. Đó là một lớp Silicon. Tuần trước thám tử Rizzoli và tôi đã đưa ra các lý do có thể cho việc sử dụng loại chất xửa lý bề mặt đó. Chúng tôi không biết loại vải này được thiết kế để làm gì. Điều chúng tôi biết đó là những sợi bông này có thể chống nhiệt và ánh sáng. Những sợi tơ là rất tốt nên nếu được dệt lại với nhau chúng sẽ không bị thấm nước.”
“Chúng tôi nghĩ đó là một tấm vải trại hoặc vải dầu,” Rizzoli nói thêm.
“Vậy Silicon cho thêm vào để làm gì?” Dean hỏi.
“Những thành phần giảm tích điện,” Erin bảo. “Nó ngăn thấm nước và bị rách. Thêm nữa là nó có thể giảm độ xốp của vải xuống, gần như bằng không. Nói theo cách khác thì thậm chí cả không khí cũng không lọt qua được.” Erin nhìn Rizzoli. “Cô có đoán được nó là cái gì không?”
“Cô nói cô biết câu trả lời rồi mà.”
“Vâng. Tôi đã nhận được một trợ giúp nho nhỏ, đó là từ phòng thí nghiệm của cảnh sát bang Connecticut.” Nói rồi Erin đặt một tấm biểu đồ thứ ba lên mặt tủ. “Họ đã fax cái đó sang cho tôi hồi chiều. Đó là quang phổ của các sợi thu được từ một vụ án mạng ở ngoại ô Connecticut. Những sợi bông đó được lấy ra từ găng tay và áo lông của nghi phạm. Hãy so sánh nó với các sợi bông lấy được từ Karenna Ghent.”
Rizzoli nhìn lên nhìn xuống giữa hai biểu đồ.
“Quang phổ rất khớp nhau. Những sợi bông này giống hệt nhau.”
“Đúng thế! Chỉ có màu là khác. Những sợi bông từ hai vụ của chúng ta có màu xanh xám. Những sợi bông từ vụ án ở Connecticut thì có hai màu khác nhau, cái thì màu cam, cái khác màu vàng chanh.”
“Cô đùa à?”
“Nghe có vẻ ăn chơi lòe loẹt hả? Nhưng ngoài màu sắc ra thì những sợi bông của bên Connecticut khớp với những sợi của chúng ta. Đó là loại nylon Dupont 6.6, loại vải cực bền, được hoàn thiện với một lớp phủ Silicon bên ngoài.”
“Nói cho chúng tôi nghe về vụ bên Connecticut,” Dean yêu cầu.
“Một vụ tai nạn nhảy dù. Dù của nạn nhân đã không bật mở đúng lúc. Chỉ khi những sợi bông màu cam và vàng chanh xuất hiện trên quần áo của nghi phạm thì nó mới trở thành vụ điều tra án mạng.”
Rizzoli nhìn chằm chằm vào quang phổ ATR.
“Nó là một cái dù.”
“Chính xác. Đối tượng trong vụ giết người ở Connecticut đã có dính dáng đến chiếc dù của nạn nhân vào đêm hôm trước. ATR này là những nét đặc trưng của loại vải dù. Nó ngăn bị rách, chống thấm nước, rất dễ dàng đóng gói và bảo quản. Đó chính là thứ mà đổi tượng của cô đang dùng để bọc các nạn nhân của hắn.”
Rizzoli ngẩng đầu nhìn Erin rồi bảo.
“Một tấm vải dù, nó sẽ được làm thành một tấm vải liệm hoàn hảo.”