Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

“Điều hắn ta làm thật kỳ quặc. Chúng tôi đã xem đoạn băng này vài lần rồi mà vẫn không hiểu được,” Arlen bảo.

Lúc này họ đã xuống dưới gác, đi vào phòng hội thảo của bệnh viện. Trong góc phòng là chiếc tủ xoay với chiếc TV và một đầu Video. Arlen để Canady mở máy rồi dùng điều khiển từ xa. Việc dùng điều khiển từ xa là vai trò của người đàn ông và Canady cần là người đàn ông đó. Arlen đủ tỉnh táo để không thèm nghĩ đến chuyện này.

Canady nhét cuốn băng vào và bảo, “Thôi được rồi. Để xem cảnh sát Boston có thể giải nghĩa được nó không nào.” Nói rồi anh ta nhấn nút PLAY.

Quang cảnh hiện ra trên màn hình là một cánh cửa khép kín ở cuối hàng lang bệnh viện.

“Đây là chiếc camera được gắn trên trần hành lang của tầng một. Cánh cửa cô đang nhìn thấy là cánh cửa dẫn thẳng ra phía ngoài, tới khu đậu xe của nhân viên bệnh viện, nằm phía đông tòa nhà. Nó là một trong bốn lối ra. Thời điểm ghi hình nằm ở đáy màn hình.”

“5 giờ 10,” cô đọc các con số.

“Theo dữ liệu của phòng cấp cứu thì phạm nhân được đưa tới phòng phẫu thuật khoảng 4 giờ 45. Như vậy cái này được ghi sau thời điểm đó 25 phút. Giờ thì hãy xem cái này, nó xảy ra khoảng 5 giờ 11 phút.”

Trên màn hình giây đồng hồ tiếp tục đếm xuôi. Rồi đến thời điểm 5 giờ 11 phút 13 giây, một hình người đột nhiên xuất hiện, di chuyển rất bình tĩnh, hướng thẳng ra cửa. Lưng hắn quay về phía camera và người ta có thể thấy mái tóc nâu của hắn ló ra khỏi cổ chiếc áo khoác trắng được mặc trong phòng thí nghiệm. Hắn mặc quần của bác sĩ phẫu thuật và đi lớp giấy phủ giày. Hắn đi thẳng tới cửa ra vào và đặt tay lên thanh chắn cửa. Rồi đột nhiên hắn dừng lại.

“Hãy xem cái này,” Arlen bảo.

Người đàn ông trong cuốn băng từ từ quay người lại. Hắn nước mắt nhìn chiếc camera.

Rizzoli cúi người về phía trước, cổ họng cô khô lại, mắt dán vào gương mặt của Warren Hoyt. Ngay khi cô nhìn chằm chằm vào hắn thì có vẻ như hắn cũng trừng mắt nhìn cô. Hắn bước về phía chiếc camera và cô có thể thấy có thứ gì đó đang được kẹp dưới nách hắn. Một bó gì đó. Hắn vẫn tiếp tục bước tới cho đến khi hắn đứng ngay bên dưới ống kính.

“Đây là phần kỳ quặc,” Arlen bảo.

Vẫn nhìn vào máy quay, Hoyt đưa tay phải lên, bàn tay ngửa lên trên như thể hắn ta đang định tuyên thệ trước tòa là sẽ nói sự thật, không gì ngoài sự thật vậy. Hắn dùng tay trái, chỉ vào lòng bàn tay đang mở ra kia. Rồi hắn ta mỉm cười.

“Cái đó có ý nghĩa quái gì thế?” Canady hỏi.

Rizzoli không trả lời. Cô im lặng quan sát Hoyt khi hắn quay người đi tới lối ra và biến mất sau cánh cửa.

“Chạy lại đi,” cô nói nhỏ.

“Cô có ý kiến gì về ý nghĩa của bàn tay đó không?”

“Tua lại đi.”

Canady khó chịu nhấn nút tua rồi ấn PLAY.

Lại một lần nữa cô thấy Hoyt đi tới cánh cửa, quay người, đi lại phía chiếc camera, ánh mắt của hắn đang chăm chú tập trung vào những người ngồi xem cuốn băng.

Tất cả các cơ của cô đều căng thẳng tột độ. Tim cô đập thình thịch trong lúc cô chờ hành động tiếp theo của hắn. Hành động mà cô hiểu được nghĩa là gì.

Hắn ta nâng tay lên.

“Dừng lại! Dừng ngay chỗ này!” cô yêu cầu.

Canady nhấn nút PAUSE.

Trên màn hình Hoyt đang bị đóng băng với nụ cười trên môi, ngón tay trỏ bàn tay trái của hắn đang chỉ vào bàn tay phải đang mở. Hình ảnh ấy làm cô bàng hoàng.

Cuối cùng thì Arlen cũng phá tan không khí im lặng.

“Nó có nghĩa gì? Cô biết không?”

“Có,” cô nuốt khan.

“Vậy nó là gì?” Canady nóng ruột.

Cô xòe bàn tay đang nắm chặt để trên đùi mình ra. Trên cả hai lòng bàn tay đều có những vết sẹo còn xót lại từ vụ tấn công của Hoyt hồi năm ngoái. Hai lỗ bị đâm bằng dao mổ của hắn đã liền lại.

Arlen và Canady cùng nhìn những vết sẹo trên tay cô.

“Tên Hoyt ấy đã làm thế này với cô sao?” Arlen hỏi.

Cô gật đầu, “Đó là điều tôi muốn nói. Đó cũng là lý do tại sao hắn đưa tay ra.” Cô nói rồi nhìn vào màn hình vẫn còn nguyên hình ảnh Hoyt đang mỉm cười và lòng bàn tay hắn đang hướng thẳng lên máy quay. “Đó là một trò đùa nho nhỏ giữa hai chúng tôi, là cách hắn nói lời tạm biệt. Tên bác sĩ phẫu thuật đang nói với chính tôi.”

“Cô hẳn đã làm hắn rất khó chịu,” Canady nhận xét. Anh hất cái điều khiển về phía màn hình. “Nhìn chỗ kia kìa. Có vẻ như hắn đang muốn nói: “Nhìn lại tay mày đi’.”

“Hoặc cũng có thể là ‘Tao sẽ gặp lại mày’,” Arlen nói khẽ.

Lời nói của anh khiến cô lạnh người.

Đúng vậy. Tao biết là thế nào tao cũng sẽ gặp mày. Tao chỉ không biết bao giờ và ở đâu thôi!

Canady nhấn nút PLAY và cuộn băng tiếp tục chạy. Họ nhìn Hoyt hạ cánh tay xuống và lại quay người đi về phía cánh cửa. Lúc quan sát hắn bước đi, Rizzoli tập trung vào cái bọc được giấu dưới nách hắn.

“Dừng ở đó đi,” cô yêu cầu.

Canady nhấn nút PAUSE.

Cô ngả người về phía trước, chạm tay vào màn hình.

“Hắn mang theo vật gì thế nhỉ? Trông nó giống chiếc khăn tắm cuộn lại.”

“Đúng thế,” Canady bảo.

“Sao hắn lại đi ra với thứ đó?”

“Không phải chiếc khăn tắm mà chính là thứ ở bên trong nó.”

Cô nhăn mày, nhớ lại điều cô vừa mới trông thấy trong phòng mổ trên tầng. Cô nhớ ra cái khay trống không bên cạnh chiếc bàn.

Cô nhìn Arlen.

“Dụng cụ. Hắn ta đã lấy dụng cụ mổ.”

Arlen gật đầu công nhận.

“Có một bộ dao… trong phòng bị thiếu.”

“Đó là cái gì?”

“Dụng cụ y tế dùng để mổ bụng,” Canady trả lời.

Trên màn hình cô thấy Hoyt đã bước ra khỏi cửa và chỉ còn thấy hành lang trống không cùng một cánh cửa khép kín. Canady tắt TV rồi quay lại phía cô.

“Nhìn có vẻ anh chàng của cô đang rất nôn nóng được quay trở lại làm việc.”

Tiếng điện thoại di động làm cô giật mình. Cô có thể cảm thấy tim mình đập mạnh như thế nào lúc cô đưa tay lấy điện thoại. Hai người đàn ông quan sát cô. Cô đứng dậy, quay về phía cửa sổ trước khi nghe điện.

Đó là Gabriel Dean.

“Cô biết là bác sĩ nghiên cứu hành vi tội phạm sẽ gặp chúng ta vào lúc 3 giờ chứ?”

Cô nhìn đồng hồ nói lạnh lùng, “Tôi sẽ đến đúng giờ.”

“Cô đang ở đâu?”

“Nghe này! Tôi sẽ đến đó, được chưa?” Nói rồi cô tắt máy. Nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, cô hít một hơi thật sâu và nghĩ: mình không thể làm được. Những con quái vật đang đè lấy mình, tán dẹt mình…

“Thám tử Rizzoli?” Canady gọi.

Cô quay người về phía anh ta, “Xin lỗi. Tôi phải quay lại thành phố. Các anh sẽ gọi cho tôi ngay khi có thông tin gì về Hoyt, được chứ?”

Anh ta gật đầu rồi mỉm cười.

“Chúng tôi nghĩ nó không mất nhiều thời gian đâu.”

Người cuối cùng cô cảm thấy không muốn nói chuyện là Dean. Thế mà vừa lái xe vào khu vực đậu xe của phòng khám nghiệm tử thi, cô đã thấy anh ta bước ra khỏi xe. Ngay lập tức cô lái xe vào chỗ trống rồi tắt máy. Cô đang nghĩ nếu cô cố ngồi trong xe mấy phút thì thế nào anh ta cũng đi vào tòa nhà trước và cô có thể tránh được những cuộc nói chuyện không cần thiết với anh ta. Thật không may là anh ta đã nhìn thấy cô và đứng đợi trong khu đậu xe với thái độ chẳng hề định trốn tránh chút nào. Cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải đương đầu với anh ta.

Cô bước ra khỏi xe, không khí nóng nực, ngột ngạt bao vây. Cô bước về phía anh ta theo đúng kiểu của những người không bỏ lỡ bất cứ giây phút nào.

“Sáng nay cô không quay lại cuộc họp,” anh ta nói.

“Marquette đã gọi tôi vào phòng ông ta.”

“Ông ấy cũng đã nói với tôi về chuyện đó.”

Cô dừng lại và nhìn anh, “Nói với anh chuyện gì?”

“Chuyện một trong các đối tượng cũ của cô đã xổng ra ngoài.”

“Đúng thế.”

“Và chuyện đó làm cô bàng hoàng!”

“Marquette cũng kể cả điều ấy với anh sao?”

“Không. Nhưng từ khi không thấy cô quay lại cuộc họp tôi đoán là cô gặp chuyện không hay.”

“Tôi có nhiều chuyện khác cần giải quyết.” Cô nói rồi rảo bước về phía tòa nhà.

“Cô là người phụ trách vụ án này đấy Rizzoli,” anh nói với theo.

Cô dừng lại, quay nhìn anh ta, “Sao anh lại nghĩ là tôi cần phải được nhắc nhở chuyện đó?”

Anh ta bước chậm rãi về phía cô cho đến khi hai người đã đủ gần nhau. Có lẽ đó cũng chính là ý định của anh ta.

Lúc này họ đang đứng đối diện nhau và mặc dù cô sẽ chẳng bao giờ chịu thua, nhưng cô không thể không cảm thấy đỏ mặt trước ánh nhìn của anh ta. Không phải chỉ là vẻ đẹp hình thể của anh ta làm cô có cảm giác bị đe dọa mà cô đột nhiên nhận ra rằng anh ta là một người đáng để khao khát. Cô cố kìm nén, kháng cự lại sự hấp dẫn của anh ta nhưng dường như nó đã càng lan nhanh trong người cô và cô không thể thoát khỏi nó.

“Vụ này yêu cầu cô phải toàn tâm toàn ý chú ý tới,” anh ta nói. “Nghe này. Tôi hiểu là cô đang buồn về chuyện Warren Hoyt thoát khỏi tù. Nó đủ làm bất cứ cảnh sát nào cũng thấy bất an. Đủ làm cô mất thăng bằng…”

“Anh không biết gì về tôi nên đừng có cố nhận xét.”

“Tôi chỉ băn khoăn không biết cô có đủ tập trung để lãnh đạo vụ án này không thôi. Hay là cô còn có những vấn đề khác xen vào.”

Cô cố kìm cơn bực tức đang chực dâng lên. Cô cố hỏi một cách điềm tĩnh, “Anh có biết bao nhiêu người đã bị tên Hoyt đó giết sáng nay không? Ba, mật vụ Dean ạ. Một người đàn ông và hai phụ nữ. Hắn ta đã cắt cổ họ rồi cứ thế hắn bước đi. Hắn đã làm theo đúng cái cách mà trước đây hắn vẫn làm.”

Cô nói rồi giơ bàn tay mình lên. Anh nhìn chằm chằm vào những vết sẹo trên lòng bàn tay cô.

“Đây là kỷ vật mà hắn đã để lại cho tôi năm ngoái, ngay trước khi hắn định cắt cổ tôi,” cô hạ tay xuống và phá lên cười. “Vậy nên, đúng thế, anh đã hoàn toàn đúng. Tôi đang có vấn đề với hắn.”

“Cô cũng có việc phải làm nữa. Ngay ở đây.”

“Tôi vẫn đang làm nó.”

“Cô bị phân tâm bởi Hoyt. Cô đang để hắn ta ngáng đường mình.”

“Chỉ có một thứ đang cố ngáng đường tôi đó là anh. Thậm chí tôi còn không biết anh đang làm cái quái gì ở đây.”

“Hợp tác liên ngành. Chúng ta chẳng phải là cùng một ngành sao?”

“Tôi là người duy nhất đang hợp tác. Thế còn anh, anh đáp lại bằng thứ gì chứ?”

“Thế cô chờ đợi điều gì?”

“Anh có thể bắt đầu nói cho tôi biết là tại sao FBI lại tham gia vào vụ này. Chuyện này chưa từng xảy ra trong sự nghiệp của tôi. Điều gì đã khiến cho vụ nhà Yeager trở nên đặc biệt? Anh biết gì về họ mà tôi không biết?”

“Tôi biết về họ cũng như cô biết thôi.”

Đó có phải là sự thật hay không? Cô cũng chẳng biết nữa. Cô không thể đọc được suy nghĩ của người đàn ông này. Hơn nữa lúc này sự hấp dẫn giới tính càng làm cô bối rối, đảo lộn tất cả những chuyện giữa hai người.

Anh ta nhìn đồng hồ đeo tay.

“Hơn 3 giờ rồi. Họ đang đợi chúng ta đấy.”

Anh ta bắt đầu đi về phía tòa nhà nhưng cô không đi theo ngay mà còn đứng nán lại trong khu đậu xe một lát, vẫn còn run vì phản ứng của mình với Dean. Cuối cùng cô hít một hơi thở sâu rồi bước vào nhà xác, cố khích lệ bản thân trước một cuộc thăm viếng xác chết nữa.

Cái xác lần này không làm cô khó chịu trong dạ dày như lần trước. Trận nôn ọe đáng xấu hổ trong lần khám nghiệm xác của Gail Yeager giờ không còn làm phiền cô nữa. Tuy vậy cô vẫn thấy Korsak giữ vẻ cảnh giác và lại có vết dầu Vicks dưới mũi.

Chỉ thấy còn chút da thịt dính vào bộ xương và mùi thì cũng không đến nỗi khó chịu lắm, ít ra thì nó cũng không làm cô phải chạy đến bồn rửa mặt. Cô nhất quyết không để tình trạng như hôm trước xảy ra, đặc biệt là khi có Gabriel đứng đối diện và có thể quan sát từng biểu hiện trên mặt cô như lúc này. Cô cố giữ vẻ bình tĩnh trên mặt mình giống như bác sĩ Isles và nhà nhân loại học của tòa án đang có mặt. Nhà nhân loại học - bác sĩ Carlos Pepe, mở chiếc hộp ra và cẩn thận lấy ra những phần xương còn xót lại đã được cất trong đó, rồi ông đặt nó lên chiếc bàn nhà xác đã được phủ vải sẵn.

Bác sĩ Pepe năm nay đã 60 tuổi, lưng ông bắt đầu còng xuống trông như một chú lùn vậy. Lúc ông nhấc những phần xương trong hộp ra trông ông thích thú như một đứa trẻ với hộp đồ chơi của mình và mỗi thứ trong chiếc hộp ấy đối với ông cũng quý như vàng vậy. Trong khi Rizzoli thấy những chiếc xương dính đầy bùn đất kia chẳng có đặc điểm gì thú vị, trông chúng như những cành củi khô thì ông ấy lại thấy đâu là xương đòn, xương trụ, đâu là chất radi. Ông nhận biết chúng và đặt chúng thành những phần riêng biệt. Những chiếc xương sườn và xương ức kêu leng keng trên nền thép. Hai đoạn xương sống đã được ghép vào nhau làm thành một đường thẳng với nhiều đốt từ phần giữa của chiếc bàn cho tới đốt sống cùng đoạn gần xương chậu - trông giống như hình chiếc vương miện của nhà vua. Xương cánh tay là hai thanh xương mảnh khảnh, rồi kết thúc bằng một tập hợp những xương con trông như đá thạch anh bị dính đất bẩn - chính những cái xương ấy đã từng làm cho bàn tay con người trông thon thả, duyên dáng.

Có thể nhìn rõ bằng chứng về một vết thương cũ: những chiếc đinh ghim trong phẫu thuật bằng thép bên xương hông trái. Phía đầu bàn, bác sĩ Pepe đang đặt lại xương sọ và xương hàm. Những chiếc răng vàng lấp lánh sáng qua lớp đất bẩn.

Giờ thì việc trưng bày xương đã hoàn tất.

Nhưng cái hộp vẫn chưa rỗng hoàn toàn.

Ông quay người lại, đổ hết những thứ còn lại trong hộp lên chiếc khay có trải vải. Một cơn mưa bụi đất, lá cây và những nhúm tóc nâu tuôn xuống. Ông chiếu đèn kiểm tra cái khay và với chiếc nhíp ông bắt đầu bới đất để tìm kiếm. Vài giây sau ông tìm thấy thứ mình đang cần: một cục nhỏ màu đen có hình dáng như một hạt gạo lớn.

“Kén trứng,” ông nói. “Nó thường bị nhầm là phân chuột.”

“Đó đúng là điều tôi nghĩ đây,” Korsak hưởng ứng. “Cứt chuột.”

“Có rất nhiều những cái như thế này ở đây. Anh phải biết là anh đang tìm kiếm cái gì,” Bác sĩ Pepe gắp ra thêm vài hạt gạo màu đen nữa rồi đặt chúng thành một đống nhỏ ngay bên cạnh.

“Loài Calliphoridae.”

“Cái gì cơ?” Korsak hỏi.

“Loài nhặng xanh,” Dean trả lời.

Bác sĩ Pepe gật đầu.

“Đây là những bọc trứng nơi ấu trùng nhặng xanh có thể phát triển. Chúng cũng giống như những con sâu ngài ấy. Đây là kén đang ở giai đoạn ấu trùng thứ ba. Sau đó chúng sẽ thoát ra khỏi những cái kén này và làm nhặng xanh trưởng thành.”

Ông dịch kính lúp đến những bọc kén.

“Tất cả đều đã mở.”

“Có nghĩa là sao? Chúng đã mở ấy,” Rizzoli hỏì.

“Nó có nghĩa là tất cả những cái kén này đều rỗng cả. Trứng đã nở thành nhặng.”

“Vậy thời điểm nào loài nhặng xanh này phát triển trong vùng này?”

“Vào khoảng thời gian này của năm thì tầm 35 ngày. Nhưng các vị có nhận thấy những cái kén này có sự khác biệt về màu sắc không? Tất cả đều cùng một loại nhưng có điều là những cái kén này đã được phơi nắng lâu hơn.”

“Thế là hai thế hệ khác nhau,” Maura Isles kết luận.

“Đó cũng là suy đoán của tôi. Chờ xem những nhà côn trùng học sẽ nói gì.”

“Nếu mỗi thế hệ cần 35 ngày để trưởng thành thì có nghĩa là chúng ta đang nói về thời gian 70 ngày dưới ánh mặt trời đúng không?” Rizzoli hỏi. “Thế có phải nạn nhân cũng đã nằm ở đây suốt khoảng thời gian đó không?”

Bác sĩ Pepe liếc nhìn bộ xương trên bàn.

“Những thứ tôi thấy ở đây không có gì mâu thuẫn với giả thuyết về khoảng thời gian hai tháng mùa hè cả.”

“Ông có thể nói rõ hơn được không?”

“Không thể khi thi hài chỉ còn là những phần xương như thế này. Nạn nhân có thể đã nằm trong khu rừng đó được hai tháng hoặc sáu tháng rồi.”

Rizzoli thấy Korsak đảo mắt, không mấy ấn tượng với nhận xét của chuyên gia xương.

Nhưng bác sĩ Pepe mới chỉ bắt đầu thôi. Giờ ông ta lại chăm chú đến những phần thi hài còn lại trên bàn.

“Đây là một người phụ nữ,” ông nói khi nhìn qua một lượt bộ xương. “Phần sườn nhỏ, không cao hơn 1.6 mét. Những vết rạn đã lành có thể nhìn thấy rõ. Người này đã từng có sự can thiệp của bác sĩ để phẫu thuật xương đùi.”

“Trông giống một cái ghim xương Steinman,” Isles nói khi chỉ tay vào phần xương sống. “Người phụ nữ này đã làm phẫu thuật ghép L12 và L13.”

“Đa chấn thương sao?” Rizzoli hỏi.

“Nạn nhân này đã gặp phải một chấn thương lớn.”

Bác sĩ Pepe vẫn tiếp tục với phần việc nghiên cứu xương của mình. Ông nói, “Hai rẻ sườn bên trái đã bị mất, cũng giống như là…” ông lật tìm trong đống xương tay… “ba xương cổ tay và các đốt xương ngón của bàn tay trái. Tôi cho là mấy con thú đã dùng chúng làm món tráng miệng rồi.”

“Một cái bánh kẹp xương,” Korsak pha trò, nhưng không ai cười.

“Ta vẫn còn tất cả các xương dài. Xương sống cũng còn, nhưng…” ông dừng lại, nhìn đến phần xương cổ. “Xương móng đã mất.”

“Chúng tôi không thể tìm được nó,” Isles thông báo.

“Các vị đã tìm rồi à?”

“Đúng thế. Tôi đã quay lại hiện trường một mình để tìm.”

“Có thể nó cũng bị thú tha đi mất,” Bác sĩ Pepe nói rồi lấy lên một cái xương vai -một trong số các xương vai bị cong ra phía sau lưng. Mọi người thấy những lỗ thủng hình chữ V ở đây không? Nó được gây ra bởi răng nanh và răng hàm.” Ông ngẩng đầu lên hỏi, “Cái đầu được tìm thấy tách biệt hẳn phần thân đúng không?”

“Nó được tìm thấy cách phần thân vài bước chân,” Rizzoli trả lời.

“Đây là kiểu điển hình của các con chó. Với chúng thì phần đầu cũng giống như một quả bóng lớn vậy, một thứ để chúng chơi. Chúng lăn nó vòng quanh, nhưng chúng không thể cắn vào bên trong giống như làm với xương cổ họng được,” bác sĩ giải thích.

“Chờ đã. Chúng ta đang nói chuyện về Fifi and Rover à?” Korsak hỏi.

“Những con chó sói, dù là hoang dã hay đã được thuần chủng đều hành động theo những cách tương tự nhau. Cả loài chó nhà và sói trên núi đều thích chơi với những quả bóng, giống như Fifi và Rover. Bởi vì phần thi thể này nằm trong một công viên vùng ngoại ô, được bao quanh bởi khu dân cư nên những con chó nhà chắc chắn là thường xuyên tới khu rừng này. Cũng giống như tất cả các con chó khác, bản năng của chúng là tìm bới, tha mồi. Chúng sẽ gặm tất cả những thứ có thể nhét răng chúng vào. Phần xương cùng, xương chậu, xương sườn và tất nhiên là chúng sẽ cắn xé những phần mềm còn dính lại trên đó.”

Trông mặt Korsak tái đi, anh bảo, “Vợ tôi có một con chó giống Highland. Đó sẽ lần cuối cùng tôi để nó liếm mặt mình.”

Pepe với tay lấy phần hộp sọ rồi nhìn Isles bằng một cái nhìn rất hiếu kỳ.

“Nào giờ chúng ta chơi trò thử tài nhỉ, bác sĩ Isles. Cô gọi cái đó là gì?”

“Thử tài ư?” Korsak băn khoăn.

“Nó là một thuật ngữ trong trường y,” Isles trả lời. “Thử tài ai đó là kiểm tra kiến thức của người đó, là đặt người đó vào các tình huống khác nhau.”

“Có một số điều tôi có thể chắc chắn là cô cũng đã từng chơi trò này với các sinh viên tại trường uc,” Pepe bảo.

“Phải nói là rất dã man nữa,” Isles thừa nhận. “Tất cả tụi nó đều co rúm lại mỗi khi tôi liếc mắt về phía chúng. Chúng biết là tôi sẽ đưa ra một câu hỏi hóc búa mà.”

“Giờ thì tôi sẽ thử tài cô,” ông nói và cười đầy ẩn ý. “Hãy nói cho chúng tôi biết về người phụ nữ này.”

Cô tập trung vào phần thi thể còn lại.

“Những chiếc răng, hình dáng của vòm miệng và chiều dài của sọ là hợp với người châu Âu. Sọ nhỏ, sống mũi nhỏ và nhìn phần khung chậu thì có thể thấy đây là một người phụ nữ châu Âu.”

“Thế còn tuổi?”

“Phần khung chậu vẫn chưa hoàn thiện và không thấy bất cứ thay đổi nào của khớp sống có thể biết đây là một phụ nữ trẻ.”

“Nhất trí,” Bác sĩ Pepe tán thành rồi nhặt lên xương hàm dưới.

“Ba cái bọc vàng cùng những cái khác mạ bạc. Cô đã chụp X- Quang chưa?”

“Anh Yoshima đã tiến hành việc đó hồi sáng. Giờ đang treo trên hộp đèn,” Isies trả lời.

Pepe đi tới để nhìn những tấm film. Ông chỉ vào film quai hàm và bảo, “Cô này có hai chân răng gốc trông như là đã được hàn. Còn nhìn phần này. Hãy để ý xem các chân răng từ số 7 đến số 10 và từ số 22 dến 27. Chúng rất ngắn và tù đúng không? Chắc chắn là đã có việc chỉnh răng.”

“Tôi đã không nhận ra điều đó,” Isles thừa nhận.

Pepe cười, “Tôi thấy mừng vì vẫn còn thứ gì đó để có thể nói cho cô, bác sĩ Isies ạ. Vì cô bắt đầu làm tôi thấy mình thành thừa thãi quá rồi.”

“Vậy là chúng ta đang nói về một người có tiền để có thể trả cho dịch vụ chăm sóc răng phải không?” Dean hỏi.

“Một dịch vụ chăm sóc răng siêu đắt,” Pepe thêm.

Rizzoli nghĩ tới Gail Yeager và những chiếc răng hoàn hảo của cô ấy. Rất lâu sau khi trái tim đã ngừng đập, rất lâu sau khi da thịt đã bị phân hủy thì chỉ còn tình trạng của những chiếc răng là có thể phân biệt người giàu và người nghèo. Những người suốt ngày phải quần quật kiếm tiền trả tiền nhà thì chắc sẽ lờ ngay đi cái răng đau thôi. Những đặc điểm của nạn nhân này lộ ra những điểm xung khắc với người đó.

Một phụ nữ trẻ. Da trắng. Giàu có.

Pepe đặt xương hàm xuống rồi nhìn toàn cái xác. Ông quan sát những rẻ sườn và xương ức một lát. Ông cầm một rẻ sườn lên, uốn cong nó hướng về phía xương ức và quan sát cái góc do hai đoạn xương hợp thành.

“Đây là phần hốc ngực.”

Lần đầu tiên thấy Isles trông có vẻ mất tinh thần, cô bảo, “Tôi đã không nhận ra cái đó.”

“Thế còn xương bánh chè thì sao?”

“Ngay lập tức cô với tay xuống cuối bàn để lấy một trong số những xương dài. Cô nhìn chăm chú, nhăn mày. Sau đó lại thấy cô lấy lên một phần xương từ bên chân kia và đặt chúng cạnh nhau.”

“Xương bị vòng kiềng,” cô nói với vẻ khó chịu. “Cong khoảng 15 độ. Không biết sao tôi lại bỏ sót điều đó.”

“Vì cô quá tập trung vào những phần xương gãy. Những cái gim mổ đập vào mắt cô. Vả lại cái này cũng không trong tình trạng tốt lắm để người ta có thể thấy nhiều hơn. Vì vậy chỉ có ông già như tôi mới nhận ra nó.”

“Điều đó vẫn không thể tha thứ được. Đáng ra tôi phải ngay lập tức nhận ra,” Isles nói rồi im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn từ phần xương ống chân cho đến xương ức. “Cái này không hợp lý chút nào. Nó không ăn khớp với một người có thể trả cho những dịch vụ chăm sóc răng đắt tiền. Như thể là chúng ta đang phải xử lý hai người hoàn toàn khác nhau.”

“Cô có thể giải thích rõ cho chúng tôi biết là cô đang nói gì không? Cái gì mà không có lý?” Korsak chen vào.

“Người này có tình trạng của một người chân vòng kiềng,” Pepe trả lời. Cẳng chân của người này bị cong một góc khoảng 15 độ. Nó gấp đôi độ cong bình thường của một chiếc xương cẳng chân.

“Vậy tại sao mọi người lại có vẻ quan tâm thế? Cô nàng Lotta của chúng ta cũng có chân vòng kiềng đó thôi?”

“Đó không phải chỉ mỗi chân vòng kiềng, mà cả phần xương ức cũng bị cong,” Isles nhận xét. “Cứ nhìn góc của những chiếc xương sườn tạo thành hốc ngực thì thấy. Cô ấy có khung ngực hình phễu. Phần xương khác thường cộng với cấu tạo của sụn tạo ra vùng hốc ngực, tức là phần xương ngực bị lún vào trong. Nếu nó sâu vào trong một chút thì nó sẽ gây lên hiện tượng khó thở, có thể sẽ có các vấn đề về tim. Trong trường hợp này thì nó còn nhẹ nên có thể không gây ra cho cô ấy triệu chứng gì. Tình trạng này có thể là do phẫu thuật thẩm mỹ trước đây.”

“Vậy cái đó là vì cấu tạo của xương bụng à?” Rizzoli thắc mắc.

“Đúng vậy. Đó là do ảnh hưởng của việc trao đổi chất trong xương.”

“Vậy chúng ta đang nói về loại bệnh gì?”

Isles chần chừ chưa trả lời, rồi cô quay nhìn bác sĩ Pepe.

“Xương sống của cô ấy bị ngắn hơn mức bình thường.”

“Thế kết quả đo Trotter,” Gleiser thì sao?

Isles lấy ra một đoạn dây để đo. Cô kéo sợi dây dọc theo xương ống chân cho tới bánh chè.

“Tôi đoán là nó khoảng 70 xăng ti mét. Thêm hoặc bớt vài xăng ti mét.”

“Vậy là chúng ta có một nạn nhân có khung xương ngực hình phễu, hai chân cong vòng kiềng, chiều cao ngắn thấp,” Pepe vừa nói vừa gật gù. “Cái này đáng quan tâm đây.”

“Hồi nhỏ cô ấy từng là một đứa trẻ còi xương,” Isles nhìn Rizzoli bảo.

Đó là một từ khá lạ lẫm với cô. Còi xương. Với Rizzoli thì từ này gắn liền với hình ảnh về những đứa trẻ chân đất sinh sống trong khu ổ chuột - những đứa trẻ nghèo khó mặt mũi lấm lem đang kêu khóc. Và chuyện đó dường như chỉ có ở kỷ nguyên khác. Còi xương không phải là từ thích hợp cho một người phụ nữ có ba chiếc răng bọc vàng và những chiếc răng được kẹp thẳng tắp.

Gabriel Dean đã nhận ra những điểm mâu thuẫn và lên tiếng, “Tôi cho rằng còi xương là do thiếu dinh dưỡng.”

“Đúng vậy,” Isles tán thành. “Đó là do thiếu hụt vitamin D. Hầu hết trẻ em đều được cung cấp lượng vitamin D phù hợp từ sữa hoặc ánh nắng mặt trời. Vì vậy nếu đứa trẻ mà thiếu dinh dưỡng và bị giữ trong nhà suốt thì nó sẽ bị thiếu vitamin. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến sự trao đổi canxi và phát triển của xương.”

“Hôm nào đó cứ đi thu thập cùng với tôi, tôi sẽ chỉ cho các anh hàng tá những vụ còi xương như thế từ thế kỷ trước, như ở Scandinavi hay vùng bắc Nga chẳng hạn…” bác sĩ Pepe bảo.

“Nhưng chúng ta đang nói ngày nay, ở Mỹ cơ mà?” Dean hỏi.

Pepe lắc đầu:

“Rất khác thường. Qua đánh giá các phần xương và độ dài xương sống của người này tôi cho rằng người này đã từng sống trong hoàn cảnh nghèo khó, ít nhất thì cũng phải đến tuổi dậy thì.”

“Như thế nó lại không khớp với chuyện răng được chăm sóc.”

“Đúng vậy. Đó là lý do tại sao bác sĩ Isles lại nói rằng dường như chúng ta đang phải đương đầu với hai người hoàn toàn khác nhau ở đây.”

Một đứa trẻ và một người trưởng thành - Rizzoli nghĩ. Cô nhớ lại tuổi thơ của mình ở Revere - cả gia đình phải chen chúc trong một ngôi nhà thuê nhỏ nóng nực - một nơi quá nhỏ để cô có thể thích thú chơi những trò trong thế giới riêng của mình, đến nỗi cô cứ phải bò dưới khoảng không gian bí mật bên dưới hiên nhà để chơi. Cô nhớ lại khoảng thời gian ngắn lúc bố cô bị sa thải. Hồi đó cô hay phải nghe những tiếng thì thào đáng sợ trong phòng ngủ của cha mẹ, phải ăn những bữa tối chỉ có súp khoai tây và bắp. Nhưng thời kỳ đen tôi ấy vẫn chưa kết thúc. Sau khoảng một năm thì cha cô lại quay trở lại làm việc và trên bàn ăn nhà cô đã có thêm thịt. Nhưng cái dấu ấn của sự nghèo khó vẫn còn đó - nếu không phải trong cơ thể thì là trong tâm trí. Vì thế mà ba anh em Rizzoli đã chọn những nghề nghiệp ổn định, nếu không phải là những nghề có thu nhập đáng để mơ ước - Jane làm nghề hành pháp, Frankie trong hải quân còn Mikey thì trong ngành bưu chính Hoa Kỳ. Tất cả bọn họ đều cố gắng để thoát khỏi sự không đảm bảo cơm ăn áo mặc của thời ấu thơ.

Cô nhìn bộ xương trên bàn và bảo, “Từ nghèo khó thành giàu có. Có vẻ người này là như thế.”

“Có vẻ giống truyện của Dickens,” Dean nhận xét.

“Đúng thế,” Korsak hưởng ứng. “Đó là cậu bé Tiny Tim.”

“Tiny Tim cũng bị còi xương,” Isles gật đầu.

“Sau đó thì cậu ta sống hạnh phúc mãi tận về sau vì ông già Scrooge có lẽ đã để lại cho cậu ta cả tấn tiền,” Korsak nói thêm.

Nhưng cô thì không được sống hạnh phúc mãi - Rizzoli nhìn cái thi hài trên bàn và nghĩ. Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh một người mà cuộc sống mới chỉ bắt đầu nhưng giờ đây lại chẳng còn gì ngoài một nhúm xương nằm kia. Cô thấy một đứa trẻ với đôi chân vòng kiềng và một cái ngực lép, lớn lên trên mảnh đất của sự khó khăn, nghèo đói. Cô thấy đứa trẻ ấy đến tuổi dậy thì, mặc những chiếc áo với những chiếc cúc bị lẻ nhau - thứ vải có thể dễ dàng bị xé rách. Ngay cả thế thì vẫn có cái gì đó khác biệt, có cái gì đặc biệt về cô gái này. Phải chăng đó là một ánh mắt quả quyết, một cái cằm cương nghị cho thấy cô luôn sẵn sàng đương đầu với khó khăn để chống lại số phận nghèo khó đã an bài từ khi cô lọt lòng?

Bởi vì khi trưởng thành, người phụ nữ này đã sống một thế giới hoàn toàn khác hẳn - nơi mà cô ấy có tiền để mua những chiếc răng thẳng tắp và những cái bọc răng bằng vàng. Đó là do may mắn, hoặc là do cô ấy đã làm việc rất chăm chỉ, hoặc có lẽ là cô đã thu hút được sự chú ý của một quý ông - người đã cho cô cuộc sống dễ chịu này. Nhưng dấu ấn của sự nghèo khó đã xăm vào trong xương cô, nó vẫn còn đó trong cái chân vòng kiềng, vẫn còn trong cái máng ngực của cô.

Có thể thấy bằng chứng rõ ràng của một nỗi đau trên cơ thể cô - một sự kiện kinh hoàng đã khiến chân trái và xương sống bị gãy, làm cho cô có hai phần xương sống được ghép với nhau và một sợi thép vẫn còn trong xương hông của cô.

“Qua đánh giá về việc người này đã chăm sóc răng rất kỹ lưỡng và tình trạng kinh tế khá giả của cô ta thì đây là người phụ nữ mà nếu cô ta bị mất tích thì người ta sẽ để ý ngay lập tức. Cô ấy đã chết được ít nhất hai tháng vì thế rất có khả năng có thông tin của cô ấy trong dữ liệu của NCIC,” Isles nhận định.

“Đúng thế. Cả cô ta lẫn hàng trăm nghìn người khác,” Korsak đồng tình.

NCIC là trung tâm thông tin tội phạm quốc gia của FBI- nơi lưu giữ hồ sơ của những người bị mất tích - nơi ta có thể kiểm tra để nhận biết những thi hài chưa được xác định.

“Vậy chúng ta không có bất cứ thông tin nào sao?” Pepe hỏi. “Không có vụ mất tích nào khớp với người này à?”

Rizzoli lắc đầu, “Ở bang Massachusette thì không có.”

Đêm đó, trở về nhà Rizzoli không tài nào ngủ được vì quá mệt mỏi. Cô ra khỏi giường giữa đêm để kiểm tra ổ khóa cửa trước lần nữa và chốt cửa sổ lối thoát hiểm. Sau đó chừng một tiếng, cô nghe có tiếng động và cô liên tưởng đến Warren Hoyt đang đi lên hành lang, thẳng tới phòng ngủ của cô với con dao mổ trong tay. Cô chộp lấy khẩu súng để trên bàn ngủ cạnh đầu giường rồi nép mình vào một góc tối trong phòng. Người đầm đìa mồ hôi, súng đã lên đạn, cô chờ đợi một cái bóng xuất hiện trên lối vào.

Cô không trông thấy gì cả, cũng không nghe thấy gì, ngoại trừ tiếng trống ngực đập thình thịch và tiếng nhạc dội lên từ một chiếc xe dưới phố.

Cuối cùng cô cũng cũng đi tới hành lang và bật đèn lên.

Không có bất cứ kẻ đột nhập nào.

Cô đi vào phòng khách, bật một bóng đèn khác lên. Liếc nhìn nhanh cô thấy xích khóa vẫn ở đúng vị trí của nó, chốt cửa thoát hiểm cũng còn nguyên. Cô đứng nhìn trân trân căn phòng - nó vẫn y nguyên như lúc đầu. Cô thầm nghĩ: mình mất trí rồi.

Cô nằm vật xuống giường, khẩu súng để một bên. Ngồi gục đầu vào tay cô ước gì mình có thể ném tất cả những suy nghĩ về Warren Hoyt ra khỏi tâm trí. Thế nhưng hắn vẫn cứ ở đó như một khối u ác, không thể động dao kéo đến nó được và cái khu ấy đang di căn đến từng giây phút trong cuộc sống của cô. Ngồi trên giường, cô không nghĩ gì đến Gail Yeager hay bất cứ người phụ nữ vô danh mà cô vừa khám nghiệm xương. Cô cũng không nghĩ gì đến viên phi công mà hồ sơ của anh ta vẫn còn đang nằm chờ trên bàn làm việc, đang chờ đợi cô khi thấy cô lãng quên nó. Có quá nhiều cái tên và những bản báo cáo cần sự chú ý của cô. Nhưng chỉ có gương mặt của Hoyt quấy nhiễu trí não cô, mỗi khi đêm về, khi cô nằm trên giường, nhìn chăm chăm vào bóng tối.

Điện thoại đổ chuông. Cô ngồi bật dậy. Tim đập thình thịch. Phải mất một lúc để trấn tĩnh cô mới nhấc máy.

“Rizzoli à?” giọng Thomas Moore vang lên. Đây không phải giọng nói cô chờ nghe và cô đã mất cảm giác được che chở vì thời gian ngăn cách. Mới một năm trước đây thôi cô và Moore đã làm việc cùng nhau như những người cộng sự ăn ý trong vụ điều tra về tên bác sĩ phẫu thuật. Mặc dù mối quan hệ của họ chưa bao giờ vượt ngưỡng đồng nghiệp nhưng giữa họ có sự tin tưởng lẫn nhau có thể đánh đổi ngay cả tính mạng và theo một cách nào đó thì nó cũng giống như tình cảm sâu sắc của vợ chồng. Nghe giọng anh lúc này chợt nhắc cho cô thấy là mình đã nhớ anh biết bao và cuộc hôn nhân của anh với Catherin làm cô đau nhói đến mức nào.

“À, chào Moore,” giọng đáp của cô lại chẳng biểu lộ chút xúc cảm nào cả. “Ở đó là mấy giờ rồi?”

“Gần 5 giờ sáng. Tôi xin lỗi đã gọi cho cô vào giờ này Tôi không muốn Catherin nghe thấy.”

“Được rồi. Tôi vẫn còn thức mà.”

“Cô cũng khó ngủ đúng không?” Nhưng câu hỏi của anh lại mang tính khẳng định nhiều hơn là một câu hỏi. Anh ấy biết cả hai người đều bị ám ảnh cùng một bóng ma.

“Marquette đã gọi cho anh đúng không?”

“Đúng vậy. Tôi đã hy vọng là đến lúc này…”

“Chẳng có gì cả. Đã gần 24 tiếng đồng hồ rồi và không hề có bất cứ dấu hiệu gì.”

“Vậy là không có bất cứ dấu vết gì hết.”

“Chưa bao giờ có bất cứ dấu vết nào để có thể lần theo. Hắn đã giết ba người trong phòng phẫu thuật, biến thành một gã tàng hình rồi bước ra khỏi bệnh viện. Cả cảnh sát Fitchburg và cảnh sát liên bang đã dò tìm khắp khu vực lân cận, chặn các ngả đường, gương mặt hắn cũng đã được phát trên tất cả các kênh truyền hình địa phương. Nhưng rốt cục vẫn chẳng có gì.”

“Có một nơi mà thế nào hắn cũng sẽ tới. Một người…”

“Căn hộ của anh đã được mai phục. Nếu hắn lảng vảng bất cứ khu nào quanh đó, chúng tôi sẽ tóm hắn.”

Im lặng một hồi lâu. Sau đó thấy Moore cất giọng nhẹ nhàng, “Tôi không thể đưa cô ấy về nhà lúc này. Tôi sẽ giữ cô ấy ở đây, nơi mà tôi biết là cô ấy sẽ được an toàn.”

Rizzoli có thể nghe thấy sự sợ hãi trong giọng nói của anh, không phải là lo cho bản thân anh mà là lo cho người vợ của mình. Cô thầm băn khoăn với một chút ghen tuông: nếu yêu sâu sắc ai đó thì nó sẽ như thế nào nhỉ?

“Catherin có biết là hắn ta đã thoát không?” cô hỏi.

“Có. Tôi đã nói cho cô ấy biết.”

“Cô ấy sao?”

“Tinh thần cô ấy còn tốt hơn tôi. Nếu có chuyện gì thì đó là cô ấy đã cố gắng để trấn tĩnh tôi.”

“Cô ấy cũng đã phải đối mặt với điều tồi tệ nhất rồi Moore ạ. Cô ấy đã đánh hắn hai lần. Điều đó chứng tỏ cô ấy mạnh hơn hắn.”

“Cô ấy nghĩ là mình mạnh mẽ. Đó chính là thứ sẽ khiến mọi chuyện trở nên nguy hiểm.”

Vâng. Nhưng giờ cô ấy đã có anh ở bên rồi. Còn tôi thì chỉ có một mình. Đó là cách mà cuộc sống đã luôn diễn ra với cô và có thể là sẽ luôn như thế.

Chắc anh đã nghe thấy có chút mệt mỏi trong giọng nói của cô nên anh nói, “Điều này cũng là chuyện khủng khiếp với cô nữa.”

“Tôi không sao.”

“Vậy thì cô đang làm tốt hơn tôi đấy.”

Cô cười. Giọng cười run run và hơi cay đắng.

“Cứ như kiểu tôi có thời gian để mà lo về Hoyt vậy. Bây giờ tôi đang có nhiệm vụ mới. Chúng tôi đã tìm thấy bãi vùi xác ngay ở khu bảo tồn Stony Brook.”

“Có bao nhiêu nạn nhân?”

“Hai phụ nữ, cộng thêm một người đàn ông bị giết trong lúc diễn ra vụ bắt cóc. Nó lại là một vụ tồi tệ khác, Moore ạ. Anh sẽ biết là nó rất tệ khi biết Zucker đã đặt cho hắn một biệt danh đó là: Kẻ xâm lược.”

“Tại sao lại là Xâm Lược?”

“Vì đó là cái cách hắn ta làm. Dùng sức mạnh chế ngự. Hoàn toàn kiểm soát người chồng. Những con quái vật và những nghi thức bệnh hoạn.”

“Nghe có vẻ giống như đang diễn lại vở kịch hồi hè năm ngoái vậy.”

Nhưng lần này không có anh hậu thuẫn phía sau cho tôi. Anh có thứ khác cần ưu tiên hơn.

“Điều tra có tiến triển gì không?”

“Rất chậm. Chúng ta có nhiều cấp chính quyền tham gia vào vụ này, nhiều người chơi: Phòng cảnh sát Boston chịu trách nhiệm điều tra vụ này, ngoài ra còn có một gã FBI khó chịu cũng tham gia cùng.”

“Cái gì cơ?”

“Đúng thế đấy. Một gã tên là Gabriel Dean. Anh ta nói anh ta là cố vấn nhưng anh ta can thiệp vào tất cả các phần việc trong vụ án. Anh chưa từng nghe có chuyện này xảy ra trước đây đúng không?”

“Chưa từng,” im lặng một lát, thấy anh nói tiếp. “Có điều gì đó không ổn Rizzoli ạ.”

“Tôi biết.”

“Thế Marquette nói gì?”

“Ông ta cứ lòng vòng và chỉ bảo một câu là ‘vì bên OPC yêu cầu chúng ta hợp tác’.”

“Thế Dean thì sao?”

“Anh ta vẫn cứ câm như hến. Anh cũng biết rồi đấy, cái kiểu: nếu tôi nói với anh thì tôi sẽ phải giết anh ấy mà.” Cô im lặng một chút, nhớ lại ánh mắt Dean, ánh mắt sắc sảo màu xanh da trời. Đúng vậy, cô có thể hình dung ra anh ta kéo cò súng mà chẳng hề run tay. Cô nói tiếp, “Dù sao thì Warren Hoyt cũng không phải việc cần quan tâm số một của tôi lúc này.”

“Nhưng nó là mối quan tâm của tôi,” Moore khẳng định.

“Nếu có bất cứ tin tức gì anh sẽ là người đầu tiên tôi báo tin.”

Cô cúp máy và trong thinh lặng cô thấy niềm hân hoan khi được nói chuyện với Moore tan biến. Lại một lần nữa cô thấy mình lẻ loi, cô đơn với nỗi sợ hãi, ngồi trong căn hộ của mình với cửa chốt then cài và chỉ có khẩu súng làm bạn.

Có lẽ mày là người bạn tốt nhất của tao - Cô nhìn khẩu súng, nghĩ thầm. Cô cầm nó lên và mang lại phòng ngủ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.