Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

Cô nhìn Dean. Cô không ngạc nhiên khi nghe nói anh đã từng phục vụ trong quân đội. Cô biết điều đó khi nhìn vào cách anh để râu và cung cách ra lệnh của anh. Anh ta chắc phải biết về những vùng chiến và chắc hẳn phải quá quen thuộc với những chiến lược được sắp đặt trước.

“Đối tượng của chúng ta đã từng ở Kosovo,” cô bảo.

“Đó là nơi mà hắn sẽ xuất hiện,” Conway nói. “Nơi những cái chết vì bạo lực là một phần của cuộc sống. Một kẻ giết người có thể đi vào một nơi như thế, vẻ hung dữ của hắn ta sẽ làm hắn có thể đi vào rồi đi ra mà không ai nhận ra sự khác biệt nào. Không cách nào để biết được có bao nhiêu vụ giết người được coi như những hành động của chiến tranh.”

“Vậy chúng ta đang phải đối đầu với một kẻ mới nhập cư vào đây, một kẻ tị nạn từ Kosovo tới,” Rizzoli nhận xét.

“Đó là một khả năng,” Dean nói.

“Một khả năng mà anh đã biết từ lâu rồi.”

“Đúng thế,” anh trả lời không chút do dự.

“Anh nắm giữ các thông tin thiết yếu, nhưng lại chỉ ngồi đó và quan sát những cảnh sát ngốc nghếch chạy vòng vòng tìm kiếm thông tin sao?”

“Tôi để cho các vị tự rút ra được kết luận cho mình còn gì?”

“Vâng. Nhưng không hiểu hết được vấn đề.” Cô chỉ tay vào những bức ảnh. “Cái này có thể tạo ra sự khác biệt lớn lắm chứ.”

Dean và Conway nhìn nhau, rồi Conway nói, “Tôi e là có nhiều thứ hơn thế chúng tôi chưa nói cho cô biết.”

“Nhiều hơn ư?”

Dean với tay lấy tập tài liệu rồi lôi ra bức ảnh hiện trường khác. Dù Rizzoli nghĩ rằng mình đã sẵn sàng để đối mặt với bức ảnh thứ tư này nhưng tác động của nó vẫn làm cô thắt ruột. Cô trông thấy một người đàn ông còn trẻ, mái tóc sáng màu với một nhúm thịt. Anh ta trông nhiều gân hơn là thịt. Bộ ngực anh ta lép kẹp, vồng lên với những rẻ sườn. Đôi vai gầy của anh ta nhô về phía trước trông như hai cái nắm cửa màu trắng. Cô có thể thấy rõ rằng anh ta sắp chết. Cơ mặt của anh ta đanh lại trong một nỗi kinh hoàng.

“Nạn nhân này được tìm thấy vào ngày 29 tháng 10 năm ngoái. Xác vợ anh ta vẫn chưa tìm được,” Dean nói.

Cô nuốt khan, tránh không nhìn gương mặt nạn nhân.

“Lại ở Kosovo?”

“Không. Tại Fayetteville, Bắc Carolina.”

Giật mình, cô nhìn anh, nhìn thẳng mắt anh khi hơi nóng của sự tức giận lan tỏa trên mặt cô.

“Thế còn bao nhiêu thứ nữa anh chưa nói cho tôi biết? Có bao nhiêu vụ chết tiệt như thế này nữa?”

“Đây là tất cả những gì chúng tôi biết.”

“Thế có nghĩa là vẫn có thể có những vụ khác?”

“Có thể. Nhưng chúng tôi không có quyền truy cập các thông tin ấy.”

Cô nhìn với ánh mắt nghi ngờ.

“FBI mà không được phép sao?”

“Đó là điều mà mật vụ Dean muốn nói,” Conway chen vào. “Vì có rất nhiều vụ nằm ngoài thẩm quyền của chúng tôi. Nhiều nước vẫn còn thiếu các dữ liệu tội phạm có thể truy cập được. Nhớ là chúng ta đang nói về vùng chiến - tức là những vùng có các biến động chính trị. Đó cũng là những nơi mà đối tượng của chúng ta bị thu hút. Những nơi hắn cảm thấy như nhà của chính mình.”

Một kẻ sát nhân di chuyển tự do khắp các đại dương, kẻ mà vùng đi săn của hắn không bao giờ biết tới biên giới quốc gia là gì. Cô nghĩ về tất cả những thứ cô đã biết về Kẻ chinh phục: Tốc độ của hắn khi hắn xử lý các nạn nhân; niềm khát khao được liên hệ với người chết, cách hắn sử dụng loại dao Rambo, rồi cả những sợi vải dù màu xanh lá. Cô cảm thấy cả hai người đàn ông ở đây đều đang quan sát cô trong lúc cô ngẫm nghĩ điều Conway vừa nói. Họ đang thử cô và muốn xem liệu cô có đạt được tiêu chuẩn giống như họ mong đợi hay không.

Cô nhìn bức ảnh cuối cùng trên bàn trà.

“Anh nói vụ tấn công này là ở Fayetteville?”

“Đúng thế,” Dean trả lời.

“Có một căn cứ quân sự trong vùng đó, đúng không?”

“Căn cứ Fort Bragg. Nó nằm khoảng mười dặm về phía tây bắc của Fayetteville.”

“Có bao nhiêu cứ điểm ở đó?”

“Khoảng bốn mươi hai ngàn quân. Có quân đoàn không vận thứ 18, sư đoàn không vận thứ 82 và bộ chỉ huy quân sự đặc biệt.”

Việc Dean trả lời cô không chút do dự chứng tỏ thông tin này là thông tin anh nghĩ có liên quan đến vụ án, nên nó đã được chuẩn bị sẵn trên đầu lưỡi anh ta, chỉ chờ nói ra nữa mà thôi.

“Đó là lý do anh để tôi trong bóng tối, phải không? Chúng ta đang phải đương đầu với một kẻ có kỹ năng chiến trận, một kẻ được trả tiền để giết người.”

“Cả chúng tôi cũng bị giữ trong bóng tối, giống như cô thôi,” Dean ngả về phía trước, mặt anh sát với mặt cô, tất cả những gì cô có thể tập trung là anh ta. Conway và tất cả mọi thứ khác trong phòng đều nằm ngoài tầm mắt

“Khi tôi đọc bản báo cáo VICAP được lập bởi cảnh sát Fayettville, tôi đã nghĩ đang nhìn thấy Kosovo. Kẻ giết người có thể đã ký tên hắn trên đó vì hiện trường vụ án rất đặc biệt: tư thế của xác nạn nhân nam, loại lưỡi dao được dùng để cắt cổ, đồ dùng bằng sứ hay thủy tinh được đặt trên đùi nạn nhân; việc người vợ bị mất tích. Tôi đã ngay lập tức bay đến Fayetteville và ở đó hai tuần cùng với các vị lãnh đạo địa phương, hỗ trợ họ điều tra phá án. Nhưng không xác minh được đối tượng.”

“Sao anh không nói cho tôi biết về điều này từ trước?” cô hỏi.

“Vì không biết đối tượng của chúng ta là ai.”

“Tôi không quan tâm hắn có phải là vị tướng bốn sao hay không. Tôi có quyền được biết về vụ ở Fayetteville.”

“Nếu điều đó giúp cô trong việc nhận đạng đối trượng của vụ ở Boston thì tôi đã nói cho cô biết rồi.”

“Anh nói có bốn mươi mốt ngàn lính đang làm nhiệm vụ ở Fort Bragg.”

“Đúng thế.”

“Vậy có bao nhiêu người đã từng phục vụ ở Kosovo? Tôi nghĩ anh đã hỏi câu này rồi.”

Dean gật đầu.

“Tôi đã yêu cầu Lầu Năm Góc gửi cho một bản danh sách các binh lính mà hồ sơ lính có liên quan đến ngày và nơi xảy ra các vụ giết người. Kẻ chinh phục không có trong danh sách ấy. Chỉ có vài người là đang sinh sống ở New England, còn không ai trong số họ có kết quả giống đối tượng của chúng ta.”

“Tôi nên tin anh về điều này sao?”

“Đúng thế.”

“Thế thì cần một bước nhảy vọt trong sự tin tưởng đây,” cô cười.

“Chúng ta đều cần một bước nhảy trong niềm tin ở đây Jane ạ. Tôi cá là tôi có thể tin cô.”

“Tin tôi về điều gì chứ? Dù sao anh cũng đã giữ bí mật mà không nói cho tôi bất cứ thứ gì.”

Tiếp theo đó là sự im lặng kéo dài. Dean quay nhìn Conway. Conway gật đầu đầy ngụ ý. Cùng với sự trao đổi không lời ấy họ đã quyết định trao cho cô chìa khóa để giải ô chữ bí mật.

Conway bảo, “Cô đã từng nghe đến ‘tắm cừu’ chưa thám tử?”

“Tôi nghĩ việc đó sẽ chẳng giúp gì được cho một con cừu trong thực tế cả.”

Anh cười.

“Không, nó không liên quan gì. Đó là một từ lóng trong quân đội. Nó dùng để chỉ việc tập luyện hàng ngày của CIA, mượn những người lính chiến đặc biệt trong quân đội cho những nhiệm vụ nào đó. Nó xảy ra ở Nicaragua và Afghanistan khi nhóm hành động đặc biệt của chính CIA-SOG cần có thêm viện binh. Ở Nicaragua, hải quân SEAL được tắm cừu để đánh bom các cảng biển. Ở Afghanistan, nhóm Green Beret được tắm cừu để đuợc huấn luyện thành những chiến binh du kích thánh chiến. Trong khi làm việc cho CIA, những người lính này sẽ trở thành những nhân viên đặc vụ CIA. Họ không có trong ghi chép của Lầu Năm Góc. Quân đội không có bất cứ tài liệu gì về các hoạt động của họ.”

Cô nhìn Dean.

“Vậy Lầu Năm Góc đã gửi cho anh một danh sách, trong đó có tên của những người lính ở Fayetteville, người đã từng phục vụ ở Kosovo…”

“Danh sách đó không đầy đủ.”

“Không đầy đủ thế nào? Có bao nhiêu cái tên còn thiếu?”

“Tôi không biết.”

“Anh đã hỏi bên CIA chưa?”

“Đó là nơi tôi gặp bế tắc.”

“Họ không nói các cái tên ra à?”

“Họ không phải làm thế,” Conway bảo. “Nếu đối tượng của cô có liên quan đến các tổ chức mật ở nước ngoài thì nó sẽ không bao giờ được biết.”

“Kể cả khi kẻ đó đang giết người trên đất của chúng ta,” Dean bảo. “Nó sẽ là một thảm họa liên quan đến toàn bộ công chúng. Sẽ thế nào nếu hắn ta quyết định làm chứng chống đối? Sẽ có thông tin nhạy cảm nào hắn để lộ cho giới truyền thông? Cô nghĩ là FBI muốn chúng ta biết về người của họ đang đột nhập vào gia cư rồi giết người dân trái phép sao? Rồi còn lạm dụng xác của phụ nữ nữa chứ. Thế thì làm sao có thể thoát khỏi trang đầu các báo chứ?”

“Vậy FBI đã nói gì với anh?”

“Họ nói rằng họ không có thông tin nào liên quan đến vụ việc ở Fayetteville cả.”

“Nghe đúng kiểu đuổi đi ấy nhỉ?”

“Nó còn hơn thế,” Conway bảo. “Cũng trong ngày mật vụ Dean đến CIA, anh ẩy đã bị loại khỏi cuộc điều tra ở Fayetteville và được yêu cầu quay trở lại Washington. Yêu cầu đó được đưa ra trực tiếp từ văn phòng của giám đốc điều hành FBI.”

Cô nhìn anh chăm chăm, sửng sốt vì nhân diện Kẻ chinh phục lại được chôn vùi sâu như thế.

“Đó cũng là khi mật vụ Dean đến tìm gặp tôi,” Conway bảo.

“Vì anh đã tham gia phục vụ trong quân đội?”

“Vì chúng tôi đã biết nhau từ rất lâu rồi. Lính hải quân có một cách để tìm ra nhau và tin tưởng lẫn nhau. Anh ấy đề nghị tôi đưa ra các yêu cầu thay cho anh ấy. Nhưng tôi e là tôi không thể lộ diện.”

“Kể cả một thượng nghị sỹ cũng không thể sao?”

Conway cười khó hiểu

“Nghị sỹ của Đảng Dân Chủ trong một bang độc lập, tôi nên nói thêm như thế. Tôi có thể phục vụ nước tôi như một người lính. Nhưng có một số yếu tố Đảng Bảo Thủ không bao giờ chấp nhận tôi hay tin tưởng tôi.”

Cô lại nhìn những bức ảnh trên bàn trà, nhìn xuống bộ sưu tập những người chết - những người đã được đưa đi giết mổ không phải vì các quan điểm chính trị, tôn giáo hay dân tộc của họ mà vì họ đã kết hôn với những cô vợ xinh đẹp.

“Anh có thể nói cho tôi biết điều này nhiều tuần trước!”

Cô nói.

“Những điều tra của cảnh sát có thể để rò rỉ như những cái sàng ấy.”

“Nhưng không phải những điều tra của tôi.”

“Bất cứ điều tra cảnh sát nào cũng thế cả. Nếu thông tin này bị chia sẻ với đội của cô thì chắc chắn nó sẽ rò rỉ tới tai của giới truyền thông. Rồi chính điều đó sẽ làm cho công việc của cô bị chú ý bởi những người không đúng, những người sẽ cố ngăn cô bắt giữ đối tượng.”

“Anh thực sự cho rằng họ sẽ bảo vệ hắn ta, sau tất cả những việc hắn ta đã làm sao?”

“Không. Tôi nghĩ là họ muốn đẩy hắn ta ra xa cũng ngang như chúng ta. Nhưng họ muốn làm điều đó một cách im lặng, tránh khỏi bị công chúng nhòm ngó. Rõ ràng là họ đã mất dấu hắn ta. Hắn đã vượt khỏi tầm kiểm soát của họ và đang giết các công dân vô tội. Hắn đã trở thành một quả bom hẹn giờ di động và họ không thể tảng lờ chuyện đó.”

“Thế nếu họ bắt được hắn trước chúng ta thì sao?”

“Chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết điều đó, đúng không? Những vụ giết người sẽ dừng lại còn chúng ta lúc nào cũng phải băn khoăn không biết thế nào.”

“Đó không phải là thứ mà tôi gọi là: một kết thúc hài lòng,” cô nói.

“Đúng thế. Cô muốn công lý: một cuộc bắt giữ, một phiên tòa, một bản án, một buồng giam.”

“Anh nói cứ như kiểu tôi đang đòi với tới mặt trăng không bằng.”

“Trong trường hợp này thì có thể thế đấy.”

“Đó là lý do anh đưa tôi đến đây, đúng không? Để nói với tôi rằng tôi sẽ không bao giờ bắt được hắn ta?”

Anh cúi người về phía cô với ánh nhìn đột nhiên đầy xúc cảm.

“Chúng tôi muốn điều chính xác như điều cô muốn, Jane ạ. Buồng giam phạm đó. Tôi đã lần theo dấu vết hắn từ suốt Kosovo. Cô nghĩ tôi sẽ chịu từ bỏ sao?”

Conway nói nhẹ, “Thám tử, giờ thì cô đã hiểu sao chúng tôi lại đưa cô tới đây rồi phải không? Nhu cầu cần giữ bí mật đúng không?”

“Theo tôi thấy nó có vẻ hơi nhiều bí mật thì phải.”

“Nhưng lúc này thì nó là cách duy nhất để đạt được một kết thúc hoàn hảo. Đó là thứ mà tôi nghĩ chúng ta đều muốn.”

Cô nhìn thượng nghị sỹ Conway một lát rồi bảo, “Ông đã trả cho chuyến đi của tôi phải không? Vé máy bay, xe limo, khách sạn tốt. Đó không phải tiền của FBI.”

Conway gật đầu, cười hài hước.

“Những thứ thực sự cần thiết thì tốt nhất là bỏ ra khỏi hồ sơ.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.