Bác sĩ O’Donnell yêu quý của tôi,
Cô đã hỏi tôi về những ký ức thời niên thiếu. Tôi cũng có nghe là có một vài người có thể nhớ được những chuyện từ ngày họ còn rất nhỏ, hồi chưa đến ba tuổi. Bởi vì não chưa trưởng thành chưa đủ khả năng để hiểu ngôn ngữ và chúng ta cần có ngôn ngữ để giải thích các tín hiệu và âm thanh chúng ta thu được hồi thơ ấu. Bất kể có dùng giải nghĩa nào để giải thích cho chứng quên thời bé thì nó cũng không thể áp dụng được với tôi vì tôi có thể nhớ rất rõ những chuyện hồi còn nhỏ của mình. Tôi nhớ rõ đến từng chi tiết. Tôi có thể nhớ lại trong đầu những hình ảnh rất rõ rệt của cái hồi tôi mới khoảng mười một tháng tuổi. Chắc cô sẽ lại cho rằng đây là những ký ức bịa đặt dựa trên các câu chuyện mà bố mẹ kể lại cho tôi nghe, đúng không. Nhưng tôi khẳng định với cô rằng, những ký ức đó là rất thật và nếu bố mẹ tôi còn sống, họ sẽ nói với cô rằng những điều tôi nói hoàn toàn là sự thật và không hề dựa trên bất cứ câu chuyện nào mà tôi đã được nghe kể. Thêm nữa, vì bản chất của những sự việc hồi đó, chúng không phải là những chuyện gia đình tôi thích nhắc lại.
Tôi vẫn nhớ chiếc cũi của mình với những thanh gỗ mỏng được sơn trắng và phần tay vịn lỗ chỗ những vết răng gặm của tôi. Có một chiếc chăn màu xanh, được in mấy hình cơn vật nhỏ xíu. Chẳng biết là chim hay ong gì đó. Mà cũng có thể là mấy con gấu nhỏ. Bên trên chiếc cũi là một chiếc máy kỳ cục được treo lơ lửng. Cái đó giờ tôi đã biết đó là điện thoại nhưng hồi đó tôi lại thấy nó như một thứ gì đó rất kỳ diệu, lấp lánh và lúc nào cũng chuyển động. Sau đó thì bố tôi có nói với tôi rằng ông ấy sẽ treo trên cũi con trai mình những vì sao, mặt trăng và hành tinh. Ông ấy là một kỹ sư máy bay cho nên ông tin rằng người ta có thể biến bất cứ đứa trẻ nào thành một thần đồng nếu họ biết kích thích sự phát triển của não bộ bất kể nó có là mấy chiếc di động hay mấy tấm ảnh hoặc băng đĩa,
Tôi đã luôn học giỏi môn toán.
Nhưng những điều này mới là thứ mà tôi nghĩ cô sẽ thích nghe. Mà không, cô đang tìm kiếm những hình ảnh đen tối chứ không phải những ký ức với chiếc cũi trắng và những chiếc điện thoại xinh đẹp của tôi - đúng không? Cô muốn biết tại sao tôi lại thế này vậy nên tôi thiết nghĩ mình nên kể cho cô nghe về Mairead Donohue.
Tôi vẫn nhớ tên cô ấy mãi suốt những năm về sau này. Khi tôi kể cho một người dì nghe về những chuyện hồi nhỏ của mình, bà ấy đã phải thốt lên: ôi Chúa ơi, Con vẫn còn nhớ Mairead sao? Vâng, đúng thế. Tôi vẫn còn nhớ cô ấy. Khi tôi nhớ lại hình ảnh người trông nom mình thì không phải gương mặt mẹ hiện lên mà chính là gương mặt của Mairead đang cúi nhìn tôi từ phía trên cũi. Da trắng, có một nốt ruồi trông như một con ruồi đen đậu trên má. Mắt cô ấy xanh đẹp nhưng lạnh lẽo. Còn nụ cười của cô ấy nữa - ngay khi còn nhỏ tôi cũng hiểu đó là nụ cười có thể làm lóa mắt người lớn: có một sự căm thù trong nụ cười ấy. Cô ấy ghét cái ngôi nhà nơi cô ấy làm việc. Cô ấy ghét cái mùi hôi rình của tã lót. Cô ấy ghét những tiếng khóc đòi ăn của tôi, khiến cô bị gián đoạn giấc ngủ. Cô ấy ghét nhữngchuyện đã khiến cô ấy phải đi tới cái thành phố Texas nóng bỏng này – nơi hoàn toàn khác biệt với đất Ireland của cô.
Và trên hết mọi thứ, cô ấy ghét tôi.
Tôi biết điều này vì cô ấy thể hiện nó trong hàng tá những việc làm thầm lặng, theo cách giấu giếm. Cô ấy không để lại bất cứ bằng chứng nào về hành động lạm dụng của mình; mà không, cô ta quá thông minh để làm điều đó. Mặc dù sự căm ghét của cô ta được đội lốt dưới những tiếng thì thầm bực tức, nhẹ như tiếng huýt gió của những con rắn, nhưng tôi vẫn nghe thấy hơi hướng của nọc độc và nhìn thấy sự bực tức trong đôi mắt ti hí của cô ta. Cô ta không lờ các nhu cầu vật chất của tôi, tã lót của tôi lúc nào cũng sạch sẽ và bình sữa của tôi luôn được để ấm. Nhưng lúc nào cũng có những cái cấu véo bí mật lên da tôi, những cảm giác tê đau vì bị rượu thấm vào niệu đạo. Lẽ dĩ nhiên là tôi sẽ hét lên, nhưng không bao giờ có vết sẹo hay vết bầm tím nào trên người tôi cả. Tôi chỉ đơn giản là một đứa trẻ bị đau bụng, được sinh ra với một chút vấn đề trong não - cô ta đã nói với bố mẹ tôi như thế. Và tội nghiệp Mairead chăm chút. Cô ta mới là người phải đương đầu với một đứa trẻ hỗn xược trong khi mẹ tôi đang bận rộn với các trách nhiệm xã hội của bà. Mẹ tôi - bà là người có mùi nước hoa và mùi lông chồn.
Và đây là những điều tôi còn nhớ: những cơn đau đến co quắp người, tiếng la hét của tôi, và trên đầu tôi là cái cổ họng trắng mịn của Mairead khi cô ta cúi xuống cũi để ban cho tôi mấy vết cấu véo hay mấy cái tát lên làn da nhạy cảm của tôi.
Tôi không biết một đứa trẻ nhỏ như tôi ngày đó có thể biết căm ghét hay không. Tôi nghĩ có lẽ phần nhiều là nó thấy hoang mang khi mình bị chịu hình phạt như vậy. Vì không thể đưa ra lý do nên điều tốt nhất ta có thể làm là kết nối nhân quả. Và ngay khi nhỏ như thế chắc tôi đã hiểu rằng nguồn gốc đau khổ của tôi là một người đàn bà với đôi mắt lạnh lùng và cái cổ họng trắng như sữa.
Rizzoli ngồi xuống bên bàn của mình, nhìn chăm chăm vào lá thư tay được viết rất tỉ mỉ, cẩn thận của Warren Hoyt. Lá thư ấy được kẻ lề cẩn thận, những con chữ nhỏ gọn, dàn hàng đều tăm tắp trên trang giấy. Mặc dù hắn ta viết bằng tay, nhưng không có bất cứ từ ngữ nào bị gạch xóa. Mỗi câu chữ chắc chắn đã được sắp xếp từ trước khi hắn đặt bút viết. Cô tưởng tượng tới hình ảnh hắn đang cắm cúi bên trang giấy, những ngón tay mềm mại nắm quanh chiếc bút, da hắn chạm vào mặt giấy và đột nhiên cô có cảm giác cần phải đi rửa tay cho thật sạch.
Trong phòng vệ sinh nữ, cô đứng rửa tay bằng xà phòng, cố gắng kỳ cọ bàn tay để xóa đi các dấu vết về hắn, nhưng ngay cả khi cô đã rửa xong và lau khô tay thì cô vẫn cảm thấy nó bị vấy bẩn. Như thể những từ ngữ của hắn đã đầu độc làn da của cô và càng đọc nhiều những lá thư thế này càng nhiều độc tố bị hấp thụ vào da mình.
Có tiếng gõ cửa làm cô sững người.
“Jane? Cô có trong đó không? Dean đây.”
“Có,” cô nói vọng ra.
“Tôi đã chuẩn bị máy VCR trong phòng hội thảo rồi.”
“Tôi đến ngay giờ.”
Cô nhìn mình trong gương và thấy không vui vì hình ảnh mình trông thấy: đôi mắt mệt mỏi, ánh nhìn kém tự tin. Đừng để anh ta nhìn thấy mình trong tình trạng thế này - Cô thầm nghĩ.
Cô mở vòi nước, vã nước lạnh lên mặt rồi lau khô với khăn giấy. Cô đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu. Tốt hơn rồi - cô nghĩ khi nhìn chăm chăm vào hình phản chiếu trong gương. Không bao giờ được để họ thấy mình vã mồ hôi.
Cô bước vào phòng hội thảo, gật đầu nhanh chào Dean.
“Được rồi. Chúng ta tiến hành được chưa?”
Anh ta đã bật TV và ánh đèn báo điện vào máy VCR đã sáng. Anh lấy lên bao thư mà O’Donnell đã đưa cho họ rồi lấy ra một cuộn băng.
“Nó được quay vào ngày 11 tháng tám.”
Mới chỉ ba tuần trước - cô nghĩ. Những hình ảnh này, từ ngữ này còn quá mới.
Cô ngồi bên bàn hội thảo, bút và giấy đã sẵn sàng để ghi chép.
“Bắt đầu đi.”
Dean nhét cuộn băng vào máy rồi nhấn PLAY.
Hình ảnh đầu tiên họ thấy là bác sĩ O’Donnel mũ áo chỉnh tề, đang đứng trước một tòa nhà màu trắng, trông rất thanh nhã trong bộ đồ màu xanh.
“Hôm nay ngày 11 tháng tám. Hiện tôi đang đứng ở trại giam Souza-Baranowski tại Shirley, Massachusetts. Đối tượng chính hôm nay là Warren Hoyt.”
Màn hình TV chuyển sang màu đen rồi một hình ảnh mới hiện lên - một gương mặt quá ghê tởm đối với Rizzoli, đến mức cô giật nảy người trong ghế. Với bất kỳ ai khác, Hoyt dường như chỉ là một người bình thường, thậm chí là rất dễ quên. Hắn có mái tóc màu nâu nhẹ, được cắt tỉa gọn gàng, gương mặt mang vẻ kiềm chế. Chiếc áo sơ mi bằng vải bông, có màu xanh của nhà tù, quá rộng so với cái thân hình mảnh khảnh của hắn. Với những người đã từng biết hắn trong đời sống hàng ngày, người ta sẽ miêu tả hắn là một người lịch sự và dễ chịu - đây cũng chính là hình ảnh hắn đang để máy quay bắt được: một người đàn ông tốt, không gây hại cho ai.
Mắt hắn ta nhìn ra phía bên ngoài ống kính máy quay và hắn đang tập trung vào một thứ gì đó không có trên màn hình. Họ nghe tiếng ghế dịch chuyển và tiếng của O’Donnell.
“Anh thấy dễ chịu chứ Warren?”
“Vâng.”
“Chúng ta bắt đầu được chưa?”
“Bất cứ lúc nào, bác sĩ O’Donnell.” Hắn ta cười, “Tôi sẽ chẳng đi đâu cả.”
“Tốt.” Lại nghe tiếng ghế cọt kẹt của O’Donnell và tiếng cô đằng hắng.
“Trong những lá thư của anh, anh đã nói cho tôi biết một chút về gia đình cũng như thời niên thiếu của mình.”
“Tôi đã cố để hoàn thiện nó. Tôi nghĩ việc cô hiểu được tất cả mọi khía cạnh về tôi sẽ rất quan trọng.”
“Đúng thế. Tôi đánh giá cao điều này. Tôi không thường phỏng vấn những người chia sẻ nhiều như anh. Chắc chắn là không phải ai cũng cố để phân tích kỹ lưỡng về hành vi của mình giống như anh đã làm.”
Hoyt nhún vai:
“Vâng. Cô cũng biết có một câu nói về đời sống không được kiểm nghiệm. Như thế không đáng để sống.”
“Nhưng đôi khi chúng ta có thể đưa các phân tích, kiểm nghiệm bản thân đi quá xa. Đó là một kỹ thuật kháng cự. Thuyết duy lý trí được dùng như một công cụ khiến ta xa cách với các cảm xúc thô sơ.”
Hoyt ngừng lời, rồi nói với một giọng mai mỉa:
“Cô muốn nghe tôi nói về các cảm giác sao?”
“Đúng thế.”
“Có bất cứ cảm giác nào đặc biệt không?”
“Tôi muốn nghe về việc điều gì đã khiến con người lại đi giết người. Cái gì đã thúc đẩy họ có những hành vi bạo lực như thế. Tôi muốn biết điều gì đã nảy ra trong đầu anh, anh cảm thấy gì khi anh giết người khác.”
Hắn ta im lặng một lát, suy nghĩ về câu hỏi:
“Cái đó không dễ để miêu tả.”
“Hãy cố gắng.”
“Vì lợi ích khoa học sao?” Trong giọng hắn lại thấy sự mỉa mai.
“Vâng, đúng thế. Vì lợi ích của khoa học. Anh cảm thấy gì?”
Im lặng một hồi lâu:
“Vui thích.”
“Vậy cảm giác rất tốt đúng không?”
“Đúng thế.”
“Hãy mô tả cho tôi nghe.”
“Cô có thực sự muốn biết không?”
“Nó là tâm điểm nghiên cứu của tôi, Warren ạ. Tôi muốn biết những trải nghiệm của anh khi anh giết người. Đó không phải là một sự tò mò bệnh hoạn mà tôi cần biết anh có trải nghiệm bất cứ triệu chứng nào khác thường trong não bộ hay không. Ví như bị đau đầu chẳng hạn, những mùi lạ và khẩu vị lạ.”
“Mùi của máu rất tuyệt.” Hắn ta dừng một chút rồi tiếp. “À, tôi e là tôi làm cô bị sốc rồi.”
“Tiếp đi. Hãy nói cho tôi về máu.”
“Cô biết đấy. Tôi đã từng làm việc với nó.”
“Vâng, tôi biết. Anh là một kỹ thuật viên phòng thí nghiệm.”
“Mọi người nghĩ máu đơn thuần chỉ là một thứ chất lỏng có màu đỏ, chảy trong các mạch dẫn của cơ thể chúng ta, giống như dầu máy ấy. Nhưng nó phức tạp và mang tính cá nhân hơn nhiều. Máu của mỗi người là khác nhau. Cũng giống như mỗi vụ giết người lại là một điển hình khác biệt. Không có cái nào đặc trưng để miêu tả cả.”
“Nhưng tất cả đều khiến anh thấy vui thích?”
“Có một số cái khiến tôi thích thú hơn những cái khác.”
“Hãy kể cho tôi nghe một ví dụ về cái đã khiến anh nhớ nhất. Có loại nào như thế không?”
Hắn ta gật đầu.
“Có một loại mà tôi lúc nào cũng nghĩ tới.”
“Hơn những loại khác?”
“Đúng thế. Nó luôn ở trong não tôi.”
“Tại sao?”
“Vì tôi vẫn chưa kết thúc được nó. Vì tôi không bao giờ có cơ hội để thưởng thức nó. Điều đó cũng giống như là bị ngứa mà không thể gãi ấy.”
“Nghe có vẻ tầm thường quá.”
“Thật sao? Nhưng một vết ngứa như thế, qua thời gian nó bắt đầu làm ta phải chú ý. Nó luôn ở đó, dưới da chúng ta. Đó là hình thức tra tấn, cô biết đấy, cũng giống như vết ngứa bàn chân ấy mà. Lúc đầu nó có vẻ như không có gì. Nhưng rồi ngày qua ngày, nó vẫn cứ tiếp tục mà không hề thuyên giảm. Rồi nó trở thành một hình thức tra tấn độc ác nhất. Tôi nghĩ đã từng nhắc đến trong những lá thư của mình rằng tôi có biết một hay hai câu chuyện về tính bất nhân của con người đối với con người. Đó là một nghệ thuật trừng phạt.”
“Có. Anh đã viết cho tôi về mối quan tâm của anh về chủ đề ấy.”
“Những người tra tấn qua các thời đại đã luôn hiểu rằng sự khó chịu nhỏ nhất qua thời gian sẽ biến thành không thể chịu nổi.”
“Vậy cái vết ngứa mà anh nhắc tới đã trở thành không thể chịu nổi?”
“Nó làm tôi giật mình thức giấc vào ban đêm. Những ý nghĩ về việc không biết nó có thể như thế nào, về thú vui mà tôi đã bỏ mất làm tôi khó chịu. Trong suốt cuộc đời tôi đã luôn tâm niệm là phải hoàn thành những thứ mà tôi đã bắt đầu. Vì vậy điều này làm tôi bực mình. Lúc nào tôi cũng nghĩ tới nó. Những hình ảnh cứ tua lại trong não tôi.”
“Hãy mô tả chúng. Anh nhìn thấy gì, anh cảm thấy sao?”
“Tôi thấy cô ấy. Cô ấy rất khác biệt, không giống người khác chút nào.”
“Cô ấy sao?”
“Cô ấy ghét tôi.”
“Những người khác không ghét anh sao?”
“Những người khác trần truồng và sợ hãi. Bị chinh phục. Nhưng người này thì vẫn tiếp tục đánh nhau với tôi. Tôi có thể cảm thấy điều ấy khi tôi chạm vào người cô ấy. Làn da cô ấy như có điện giật dưới cơn tức giận kể cả khi cô ấy biết tôi đã đánh bại cô ấy.”
Hắn ta cúi người về phía trước như thể muốn chia sẻ những suy nghĩ riêng tư nhất của mình. Mắt hắn ta không còn nhìn O’Donnell nữa mà chuyển sang nhìn thẳng vào máy quay như thể qua ống kính này hắn đang nhìn thẳng vào Rizzoli vậy.
“Tôi cảm thấy nỗi tức giận của cô ấy,” hắn bảo. “Tôi hấp thụ cơn giận của cô ấy, chỉ bằng cách chạm vào da cô ấy. Nó giống như nhiệt trắng ấy. Một cái gì đó rất mềm mại nhưng nguy hiểm - một nguồn năng lượng thuần khiết. Tôi chưa bao giờ cảm thấy mạnh mẽ đến vậy. Tôi muốn được tăng sức mạnh theo cách đó một lần nữa.”
“Nó kích động anh?”
“Đúng thế. Tôi nghĩ về cổ cô ấy. Nó rất mảnh khảnh. Cô ấy có một cái cổ trắng ngần và đẹp nữa.”
“Thế anh còn nghĩ tới gì khác không?”
“Tôi nghĩ tới việc lột quần áo của cô ấy ra, về bộ ngực rắn chắn của cô ấy. Và bụng của cô ấy nữa, một cái bụng rất phẳng, rất đẹp…”
“Vậy những tưởng tượng của anh về bác sĩ Cordell, chúng là tình dục?”
Hắn im bặt, chớp chớp mắt như giật mình tỉnh dậy sau cơn mê.
“Bác sĩ Cordell nào?”
“Đó chẳng phải người anh đang nói sao? Nạn nhân mà anh chưa giết được, Catherine Cordell.”
“À. Tôi cũng có nghĩ về cô ấy. Nhưng cô ấy không phải là người tôi đang nói.”
“Vậy anh đang nói về ai?”
“Một người khác,” hắn nói rồi lại nhìn chằm chằm vào máy quay với ánh mắt mà Rizzoli cảm thấy như mình cũng cảm thấy hơi nóng của nó. “Một nữ cảnh sát.”
“Ý anh là người đã tìm ra anh? Người phụ nữ mà anh luôn mơ về?”
“Đúng thế. Tên cô ấy là Jane Rizzoli.”