Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Chương 11

❊ ❊ ❊

Rozzoli không phải là người thích nhạc giao hưởng. Những gì cô thể hiện tình yêu âm nhạc của mình là bộ sưu tập đĩa CD dễ nghe và hai năm tham gia vào đội kèn trumpet của trường trung học, cô là một trong hai cô gái duy nhất lựa chọn loại nhạc cụ đó. Cô cảm thấy bị cuốn hút vì nó có thể tạo ra âm thanh to nhất, âm thanh có độ lan tỏa lớn nhất trong tất cả các loại nhạc cụ. Nó không giống đàn clarinet hay sáo mà những cô gái khác lựa chọn. Không, Rizzoli muốn mọi người nghe thấy âm thanh đó vì thế cô đã ngồi vai kề vai với những thằng con trai trong đội trumpet. Cô thấy thích khi nghe những nốt nhạc vang lên mạnh mẽ.

Nhưng không may đó lại thường xuyên là những nốt nhạc sai.

Sau khi bố cấm cô đến những buổi tập nhạc còn chó hàng xóm thì sủa inh ỏi phản đối, cuối cùng cô cũng đành từ giã cái kèn để giữ hòa khí chung. Thậm chí cô còn nhận ra là một cái phổi khỏe mạnh và sự nhiệt tình thuần túy không thể tạo nên tài năng.

Kể từ đó đến giờ âm nhạc ít có ý nghĩa trong cuộc sống của cô hơn là âm thanh trong thang máy màu trắng và nốt nhạc được tạo ra từ tiếng ồn của những chiếc xe chạy ngang qua.

Cô đã từng đến phòng hòa nhạc ở góc phố giữa Huntington và Mass Ave hai lần trong suốt cuộc đời của mình, cả hai lần đều vào hồi trung học khi cô tham gia chuyến đi của trường đến đây để nghe BSO diễn tập. Vào năm 1990 người ta làm thêm Cohen Wing - một phần của phòng hòa nhạc cô chưa từng đến. Lúc cô và Frost vào phía trong của tòa nhà cô đã rất kinh ngạc vì vẻ hiện đại của nó - không phải là một tòa nhà tối tăm cọt kà cọt kẹt như trước đây.

Họ trình thẻ cho viên bảo vệ già - người cố đứng thẳng hơn một chút khi biết cả hai người đều đến từ phòng thi hành án.

“Chuyện về nhà Ghent hả?” Ông hỏi.

“Đúng vậy,” Rizzoli đáp.

“Kinh khủng. Thật kinh khủng. Mới tuần trước tôi còn trông thấy họ, ngay khi họ vừa đến thành phố. Họ ghé qua để xem phòng nhạc,” ông nói rồi lắc đầu. “Trông họ có vẻ là một đôi tốt bụng.”

“Hôm họ trình diễn ông có làm việc không?”

“Không thưa cô. Tôi chỉ làm việc ca ngày thôi. Tôi phải về lúc 5 giờ để đón vợ từ phòng chăm sóc sức khỏe. Cô biết đấy, bà ấy phải được chăm sóc hai tư trên hai tư. Bà ấy quên không tắt bếp lò và…” Ông dừng lời, đột nhiên đỏ mặt rồi tiếp, “Tôi đoán chắc cô không thích nghe những chuyện đã qua. Cô đến tìm gặp Evelyn à?”

“Vâng. Đi lối nào để đến văn phòng bà ấy ạ?”

“Bà ấy không có ở đó đâu. Tôi thấy bà ấy đi vào phòng hòa nhạc vài phút trước rồi!”

“Đang có buổi tập nào hay sao?”

“Không cô ạ. Đây là thời điểm khá yên tĩnh. Những nhạc công trong dàn nhạc đang ở Tanglewood nghỉ hè. Vào thời điểm này trong năm chúng tôi chỉ đón những người biểu diễn đến thăm thôi.”

“Vậy chúng tôi đi thẳng tới hội trường lớn được không?”

“Vâng. Cô có thẻ mà. Như tôi được biết là các cô có thể vào bất cứ đâu.”

Họ không nhìn thấy Evelyn Petrakas ngay lập tức. Lúc Rizzoli bước vào thính phòng lờ mờ, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một biển ghế trống được xếp dốc dần xuống tới phía sân khấu đang sáng đèn. Hướng theo nơi có ánh sáng, họ đi dọc theo các hàng ghế, sàn gỗ cọt kẹt dưới chân họ như sàn của một con tàu cũ. Lúc họ gần tới sân khấu thì nghe có giọng nói yếu ớt vang lên, “Tôi có thể giúp gì cho các vị?”

Nheo mắt lại để nhìn, Rizzoli quay về rìa tối trong thính phòng.

“Cô Petrakas phải không?”

“Vâng?”

“Tôi là thám tử Rizzoli. Đây là thám tử Frost. Chúng tôi nói chuyện với cô được không?”

“Tôi đây. Tôi ngồi ở hàng ghế phía sau.”

Họ bước ngược lại lối đi để cùng ngồi với cô. Evelyn không đứng dậy mà vẫn ngồi im trong ghế của mình như thể cố tránh ánh sáng. Cô gật đầu chào khi hai thám tử ngồi xuống cạnh cô.

“Tôi đã nói chuyện với cảnh sát rồi. Tối qua,” Evelyn kể.

“Thám tử Sleeper ư?”

“Vâng. Tôi nghĩ đó là tên ông ấy. Một ông già lịch sự. Tôi biết tôi cần phải đợi ở đó để nói chuyện với các thám tử khác, nhưng tôi cần phải đi. Chỉ là tôi không thể ở trong ngôi nhà đó thêm nữa…” Cô nhìn về phía sân khâu như đang nhớ lại một buổi trình diễn nào đó. Ngay cả trong bóng tối nhập nhoạng Rizzoli cũng có thể thấy đó là một gương mặt đẹp, tầm bốn mươi tuổi, với vài sợi tóc bạc sớm trên mái tóc tối màu. “Tôi còn có trách nhiệm ở đây nữa. Trả lại tiền cho tất cả các vé đã bán ra. Rồi bên truyền thông lại xuất hiện. Tôi phải quay về để đối phó với họ.” Cô cười mệt mỏi. “Luôn làm hỏng chuyện. Đó là công việc của tôi.”

“Chính xác thì công việc của cô ở đây là gì cô Petrakas?” Frost hỏi.

“Chức danh chính thức của tôi à?” Cô nhún vai. “Lên chương trình cho các chuyến viếng thăm của các nhạc sỹ. Tức là, tôi sẽ cố làm cho họ được mạnh khỏe, vui vẻ trong khi họ đang ở Boston. Đáng ngạc nhiên là một số người thì thật vô vọng. Họ đã dùng cả đời trong phòng tập nhạc và phòng thu. Thế giới thực đúng là một câu đố hóc búa đối với họ. Vậy nên tôi đưa ra những gợi ý về những nơi họ nên ở, sắp xếp để đón họ ở sân bay, bày những giỏ hoa quả trong phòng. Nói chung là bất cứ thứ gì làm họ thấy thoải mái hơn, kể cả việc nắm tay họ nữa.”

“Cô gặp gia đình Ghent lần đầu tiên là khi nào?” Rizzoli hỏi.

“Là ngày họ đến thành phố. Tôi đến nhà để đón họ. Họ không thể đi taxi vì cây cello của Alex rất cồng kềnh. Nhưng tôi thì có một chiếc SUV với ghế sau có thể ngả ra nghỉ ngơi.”

“Cô đã chở họ đi lòng vòng thành phố khi họ ở đây đúng không?”

“Chỉ đi loanh quanh gần khu phòng hòa nhạc thôi.” Rizzoli liếc nhìn cuốn sổ ghi chép.

“Tôi được biết là ngôi nhà trên đồi Beacon là của một thành viên trong ban điều hành đội hòa nhạc, Christopher Harm. Ông ấy có thường xuyên mời các nhạc công đến ở đó không?”

“Vào thời gian mùa hè, lúc ông ấy đang ở châu Âu. Ngôi nhà đó đẹp hơn nhiều so với một phòng trong khách sạn. Ông Harm tin tưởng các nhạc công. Ông ấy biết là họ sẽ chăm sóc tốt cho ngôi nhà của ông ấy.”

“Có bất cứ vị khách nào đến nhà của ông Harm mà phàn nàn về vấn đề gì đó không?”

“Vấn đề ư?”

“Ví dụ như có người hay đi ngang qua hoặc kẻ trộm, hoặc bất cứ thứ gì làm họ không thấy thoải mái ấy.”

Evelyn lắc đầu, “Đó là đồi Beacon, thám tử ạ. Người ta không thể đòi hỏi có một khu đẹp hơn khu đó. Tôi biết Alex và Karenna thích nơi đó.”

“Cô nhìn thấy họ lần cuối là khi nào?”

Evelyn nuốt khan rồi nói nhỏ.

“Tối qua. Lúc tôi tìm thấy Alex…”

“Ý tôi là khi anh ấy còn sống cơ.”

“À,” Evelyn cười ngượng ngịu. “Tất nhiên rồi. Đó mới là ý của cô. Tôi xin lỗi. Tôi đã không nghĩ đến nó trước khi nói. Tôi chỉ cảm thấy rất khó để tập trung.” Cô lắc đầu. “Tôi không biết tại sao hôm nay mình vẫn cố đi làm. Chỉ là tôi nghĩ tôi cần phải làm cái gì đó.”

“Lần cuối cùng cô nhìn thấy họ là khi nào?” Rizzoli kéo cô ta quay về với câu hỏi.

Lần này thì Evelyn trả lời với giọng nói bình tĩnh hơn, “Đó là đêm hôm kia. Sau buổi biểu diễn của họ tôi chở họ về nhà trên đồi Beacon. Lúc đó khoảng 11 giờ.”

“Cô thả họ xuống đó hay đi vào trong nhà cùng họ?”

“Tôi thả họ ngay trước cửa nhà.”

“Cô có nhìn thấy họ đi vào trong nhà không?”

“Có.”

“Vậy là họ không mời cô vào nhà.”

“Tôi nghĩ lúc đó họ đã khá mệt. Thêm nữa họ cũng đang cảm thấy thất vọng nữa.”

“Tại sao?”

“Sau tất cả những thứ không lường trước về buổi trình diễn ở Boston. Đó là một buổi diễn không có nhiều khán giả như chờ đợi. Còn chúng ta thì coi là thành phố của âm nhạc. Nếu đây là thứ tốt nhất mà chúng ta có thể làm được ở đây thì họ còn hy vọng gì ở Detroit và Memphis?” Evelyn nhìn lên sân khấu với ánh mắt rầu rĩ. “Chúng tôi là những con khủng long, thám tử ạ. Karenna đã nói như thế lúc ở trong xe. Còn ai đánh giá cao âm nhạc cổ điển nữa? Hầu hết những người trẻ tuổi thì thích video âm nhạc hơn. Người ta chạy loanh quanh với những gương mặt khuyên đầy mấy thứ kim loại. Tất cả đều phát cuồng với sex, với sự hào nhoáng rực rỡ và những bộ trang phục ngớ ngẩn. Và tại sao cái tên ca sỹ đó, chẳng biết tên gì nữa lại cứ phải lè cái lưỡi ra chứ? Cái đó thì có liên quan gì đến âm nhạc?”

“Chẳng liên quan gì,” Frost tán thành, lập tức ấm người lên vì chủ đề đó. “Cô biết đấy, cô Pekatras, vợ tôi và tôi cũng đã có buổi nói chuyện tương tự thế này. Alice - vợ tôi, cô ấy yêu nhạc cổ điển. Thực sự là rất yêu nó. Mỗi năm cô ấy đều mua vé xem nhạc cổ điển cho cả mùa diễn.”

Evelyn nhìn anh cười buồn.

“Vậy thì tôi e là các vị cũng là khủng long rồi.”

Lúc đứng dậy chuẩn bị rời đi, Rizzoli trông thấy một tờ chương trình nằm trên ghế phía trước, cô đưa tay với lấy nó.

“Có hình vợ chồng Ghent trong đây không?”

“Lật qua trang 5,” Evelyn trả lời. “Đó. Trong đó có bức ảnh của họ.”

Đó là bức ảnh của hai người đang yêu nhau.

Karenna, mảnh khảnh và thanh thoát trong bộ váy đen hở vai, ngước nhìn đôi mắt đang cười hạnh phúc của chồng. Gương mặt cô thật tuyệt vời, tóc đen như tóc người Tây Ban Nha. Alexander đang cúi xuống nhìn cô với nụ cười của một cậu bé con, vài sợi tóc rủ xuống mắt anh ta trông vô cùng lãng mạn.

Evelyn nói nhẹ, “Họ rất đẹp đôi đúng không? Các vị biết đấy, điều này thật kỳ lạ. Tôi chưa bao giờ có cơ hội ngồi nói chuyện với họ, thực sự trò chuyện cùng họ. Nhưng tôi hiểu âm nhạc của họ. Tôi đã nghe những đĩa thu âm của họ. Tôi đã xem họ trình diễn ngay trên sân khấu kia. Người ta có thể nói rất nhiều về một người nào đó bằng cách nghe nhạc của họ. Và có một điều tôi còn nhớ là họ luôn rất tinh tế. Tôi nghĩ đó là từ có thể dùng để miêu tả họ. Họ là những con người tinh tế.”

Rizzoli nhìn lên sân khấu và tưởng tượng ra hình ảnh Alexander và Karenna vào cái đêm họ biểu diễn. Mái tóc đen của cô ấy trông quyến rũ hơn dưới ánh đèn sân khấu, cây celio của anh như bừng sáng. Và âm nhạc của họ, nghe như tiếng những người yêu nhau đang hát cho nhau nghe.

“Vào đêm họ biểu diễn,” Frost nói. “Cô nói nó là một đêm thất vọng?”

“Vâng.”

“Lượng khán giả tầm nào?”

“Tôi nghĩ vào khoảng bốn trăm năm mươi vé.”

Bốn trăm năm mươi cặp mắt - Rizzoli nghĩ - tất cả đều đổ dồn về sân khấu - nơi có cặp đôi yêu nhau đang được ánh sáng bao bọc. Vợ chồng Ghent đã tạo cho họ những xúc cảm gì? Âm nhạc du dương, trình diễn tốt? Hay niềm vui thích vì được chứng kiến hai kẻ đang yêu? Hay những xúc cảm đen tối hơn nảy sinh trong tim những người ngồi trong thính phòng này? Khát khao. Ghen tuông. Sự cay đắng với ý nghĩ mong được sở hữu thứ mà một người đàn ông khác đang sở hữu.

Cô lại nhìn xuống tấm ảnh của nhà Ghent.

Có phải vẻ đẹp của cô ấy đã bắt mắt người. Hay cái sự thật là họ đang yêu nhau làm người khó chịu?

Cô uống tách cà phê đen và nhìn đống tài liệu về những nạn nhân đã chết trên bàn. Richard và Gail Yeager. Người phụ nữ chân vòng kiềng. Alexander Ghent và viên phi công - dù đã không được công nhận là một nạn nhân trong một vụ giết người nữa, nhưng vẫn đè nặng lên tâm trí cô. Những cái chết luôn làm thế. Những cái xác, mỗi cái lại cần cô có chú ý riêng. Mỗi cái lại có câu chuyện kinh hoàng riêng của nó để kể cho cô nghe nếu Rizzoli đào sâu đủ để phơi bày những phần khung trong các câu chuyện của họ. Cô đã đào sâu đủ để trộn lẫn những bộ xương với nhau làm thành một đống mồ lớn.

Phòng thí nghiệm ADN đã gọi điện cho cô lúc trưa. Lúc đó cô muốn trốn đi, tránh khỏi đống hồ sơ này. Cô đã rời bàn làm việc đi theo hành lang về phía cánh tây của tòa nhà.

Phòng thí nghiệm ADN là ở S253 và chuyên gia tội phạm đã gọi cho cô là Walter De Groot - một người Hà Lan tóc vàng với vẻ mặt xanh xao của một người đàn ông trên cung trăng. Anh ta thường nhăn mặt mỗi khi nhìn thấy cô vì những chuyến viếng thăm của cô hầu như lúc nào cũng làm anh ta thấy mệt mỏi, lúc nào cũng là hối thúc về ADN.

Nhưng hôm nay lại thấy anh ta đón cô bằng một cái miệng cười rất rộng.

“Tôi vừa làm xong phần phân tích ADN cuối cùng, nó đang được treo ở kia.”

Phân tích ADN cuối cùng là một quá trình chụp film để lấy được những mảnh ADN. De Groot lấy tấm phim xuống rồi kẹp nó lên hộp đèn. Những hàng ngang song song với những vết đen mờ kéo dài từ trên xuống dưới.

“Cái cô nhìn thấy là dạng mặt cắt VNTR,” anh ta giải thích. “Đó là từ viết tắt, có nghĩa là số lượng các cặp tiếp nhau. Tôi đã lấy ADN từ những nguồn cô cung cấp và tách các mảnh ra để chúng ta có thể so sánh. Đây không hẳn là gen, nhưng các phần của chuỗi AND được lặp lại mà không có mục đích rõ ràng. Chúng dễ dàng được nhận dạng.”

“Vậy những cái vết khác nhau này là gì? Chúng tương ứng với cái gì?”

“Hai đường đầu tiên, bắt đầu từ bên trái là phần kiểm soát. Số 1 là thang ADN chuẩn, để giúp chúng ta ước lượng những vị trí liên quan cho các mẫu khác nhau. Đường số 2 là đường mô chuẩn, được dùng để kiểm soát. Đường 3, 4 và 5 là những đường chứng thực, được lấy từ những nguồn đã biết”

“Nguồn nào?”

“Đường 3 là của Joey Valentine. Đường 4 là của bác sĩ Yeager còn đường 5 là của cô Yeager.”

Rizzoli nhìn chăm chú vào đường số 5. Cồ cố tập trung ý nghĩ rằng đây chính là một phần thiết kế đã tạo nên Gail Yeager.

Đó là một phần của con người riêng biệt, tạo nên hình dáng của tóc cho đến tiếng cười của cô, giờ lại có thể làm thành một chuỗi những vết đen mờ mờ. Cô chẳng nhìn thấy chút con người nào trong tấm film này, không thấy chút gì của một người phụ nữ yêu chồng và đã than khóc mẹ mình. Có phải tất cả chúng ta rồi cũng chỉ là thế này thôi sao? Một chuỗi hóa học ở đâu trong những xoắn này có tâm hồn của chúng ta?

Cô nhìn xuống hai đường cuối cùng.

“Thế còn những cái cuối này?”

“Chúng chưa được xác định. Đường 6 là từ tinh dịch trên chăn của Yeager. Đường 7 là tinh dịch còn mới được lấy từ bộ phận sinh dục của Gail Yeager.”

“Hai đường cuối cùng trông có vẻ khớp nhau.”

“Đúng thế. Cả hai mẫu ADN chưa xác định này đều của cùng một người. Cô có thể thấy nó không phải là của bác sĩ Yeager, cũng không phải của Joey Valentine. Nó loại trừ được giả thuyết đó là tinh dịch của Valentine.”

Cô nhìn chăm chăm vào hai đường chưa xác định. Đó là cấu tạo gen của một con quái vật.

“Đó chính là đối tượng của cô,” De Groot bảo.

“Anh đã gọi cho bên CODIS chưa? Liệu chúng ta có thể yêu cầu họ khẩn trương một chút trong việc tìm kiếm dữ liệu không?”

CODIS là ngân hàng dữ liệu ADN quốc gia. Nó lưu trữ những mẫu ADN của hàng nghìn người phạm tội đã bị kết án cũng như những mẫu ADN lấy được từ các hiện trường vụ án trên khắp đất nước.

“Thực ra thì đó là lý do tôi đã gọi cho cô. Tôi đã gửi cho họ ADN dính trên tấm chăn tuần trước.”

Cô thở dài.

“Thế có nghĩa là phải một năm nữa chúng ta mới có thông tin từ họ.”

“Không. Mật vụ Dean vừa mới gọi cho tôi. Mẫu ADN từ đối tượng của cô không có trong CODIS.”

Cô nhìn anh ngạc nhiên, “Mật vụ Dean cho anh biết tin sao?”

“Chắc anh ta đã phải hối thúc bên đó. Trong suốt thời gian tôi làm việc ở đây chưa thấy bao giờ bên CODIS lại trả lời sớm như lần này.”

“Anh đã khẳng định lại điều đó trực tiếp với bên CODIS chưa?”

De Groot nhăn mày, “A, không. Tôi đoán chắc mật vụ Dean sẽ biết…”

“Hãy gọi lại cho họ. Tôi muốn khẳng định chắc chắn điều đó.”

“Có chút nghi vấn gì về mật vụ Dean à?”

“Chúng ta phải làm thật cẩn thận, được chưa?” Cô nói rồi quay lại nhìn hộp đèn lần nữa.

“Nếu đúng là đối tượng của chúng ta không có trong CODIS…”

“Vậy có nghĩa là cô đang có một gương mặt mới. Hoặc một kẻ nào đó đã cố để không cho hệ thống phát hiện ra.”

Cô nhìn tấm film, băn khoăn. Chúng ta đã có mẫu ADN của hắn. Chúng ta đã có mẫu gen của hắn. Nhưng chúng ta vẫn chưa biết được tên hắn.

Rizzoli nhét chiếc CD vào đầu máy rồi ngồi phịch xuống ghế, dùng khăn để lau mái tóc ướt. Những âm thanh từ cây kèn cello tràn ra như socola tan chảy. Dù cô không phải fan hâm mộ của nhạc cổ điển nhưng cô vẫn mua CD của Alex Ghent trong một cửa hàng gần phòng hòa nhạc. Nếu cô muốn làm cho mình gần gũi với từng góc cạnh trong cái chết của anh ấy thì cô cần biết về cuộc sống của anh ấy, mà phần nhiều cuộc sống của anh ấy chính là âm nhạc.

Cần đàn trượt qua những dây đàn và giai điệu tổ khúc số - của Bach vang lên, tăng tới cung trưởng G rồi lại hạ xuống như những cơn gió ngoài đại dương. Bài biểu diễn này đã được thu hồi anh ta 18 tuổi, hồi anh ta ngồi trong một phòng thu với những ngón tay vẫn còn là xương thịt ấm áp, đang lướt đi trên những sợi dây. Giờ thì cũng vẫn những ngón tay ấy, nhưng chúng đã trắng bệch, nằm lạnh đơ trong phòng xác, không chút thanh âm. Cô đã xem giải phẫu tử thi của anh ta sáng nay, đã để ý những ngón tay dài đẹp đẽ và đã tưởng tượng ra cảnh những ngón tay ấy lướt như bay trên những phím đàn. Đôi bàn tay của con người ấy đã kết hợp với gỗ và những sợi dây để tạo ra một loại âm nhạc giàu cảm xúc như phép màu.

Cô cầm vỏ đĩa lên, xem xét bức ảnh của anh được chụp hồi anh chỉ là một cậu bé. Mắt cậu bé nhìn xuống, tay trái đặt vòng quanh nhạc cụ, tay kia ôm đàn như một ngày nào đó cậu ấy sẽ ôm vợ mình - Karenna. Dù Rizzoli đã cố tìm một đĩa có cả hai người trình diễn nhưng tất cả những đĩa thu các buổi diễn chung của hai vợ chồng đã bán hết sạch trong cửa hàng lưu niệm đó. Chỉ còn đĩa của Alexander. Một cây đàn cello lẻ loi, đang vẫy gọi bạn đồng hành. Bạn đồng hành ấy giờ đang ở đâu? Còn sống và đang đau đớn tột cùng, đối mặt với sự kinh hoàng của cái chết? Hay cô đã không còn thấy đau đớn nữa, và xác cô đang trong giai đoạn đầu của quá trình phân hủy?

Điện thoại đổ chuông. Cô vặn nhỏ đầu đĩa rồi nhấc máy.

“Cô đây rồi,” giọng Korsak vang lên.

“Tôi về nhà để tắm.”

“Mấy phút trước tôi có gọi nhưng không thấy cô nhấc máy.”

“Chắc lúc đó tôi không nghe thấy. Có chuyện gì thế?”

“Đó cũng là điều tôi muốn biết.”

“Nếu có bất cứ chuyện gì thì anh sẽ là người tôi báo đầu tiên mà?”

“Vâng. Cũng giống như cô đã gọi tôi duy nhất một lần vào hôm nay đấy hả? Tôi đã phải nghe thông tin về ADN của Joey Valentine từ gã làm ở phòng thí nghiệm đấy.”

“Tôi không có lúc nào để nói cho anh biết được. Tôi phải chạy suốt như điên ấy.”

“Hãy nhớ tôi là người đầu tiên đưa cô đến với vụ này.”

“Tôi chưa quên.”

“Cô cũng biết đấy, sắp được năm mươi tiếng rồi kể từ lúc hắn ta đưa cô ấy đi.”

Và hẳn Karenna Ghent có thể đã chết được hai ngày rồi - Cô nghĩ. Nhưng cái chết không cản được kẻ sát nhân. Nó sẽ chỉ làm cho hắn thấy hưng phấn hơn. Hắn sẽ nhìn cái xác và chỉ thấy đó là một mục tiêu mà hắn khao khát. Một người nào đó hắn có thể chế ngự. Cô ta sẽ không ngăn cản được hắn. Cô ta chỉ là một thân xác lạnh lẽo thụ động, không có chút tự trọng nào. Cô ta là người tình hoàn hảo của hắn.

Đĩa CD đang vang lên những giai điệu nhẹ nhàng, cây đàn của Alexander tạo ra những thanh âm tha thiết. Rizzoli biết chuyện này đang diễn ra ở đâu, cô biết thứ mà Korsak muốn. Nhưng cô không biết làm thế nào để tóm được hắn. Cô đứng dậy khỏi ghế, tắt đầu đĩa. Ngay cả trong không gian tĩnh lặng thế này cô vẫn như nghe thấy tiếng đàn cello lẩn quất đâu đây.

“Nếu như đây là lần cuối cùng thì hắn sẽ vùi xác cô ấy tối nay,” Korsak nói.

“Chúng tôi đã sẵn sàng chờ hắn.”

“Vậy tôi có phải là một phần của đội?”

“Chúng tôi đã bố trí đội mai phục.”

“Nhưng không có tôi. Cô có thể dùng một cơ thể sống khác mà.”

“Chúng tôi đã chỉ định vị trí cho từng người. Nghe này. Tôi sẽ gọi cho anh ngay khi…”

“Đừng có nói câu ‘gọi cho anh’ chết tiệt đó nữa. Tôi sẽ không ngồi kè kè bên điện thoại như một gã đần đâu. Tôi biết về đối tượng này còn lâu hơn cô, lâu hơn bất cứ người nào. Cô có biết cảm giác của một người đang nhảy thì bị chen ngang không? Cô nghĩ sao nếu cô cũng bị bỏ ra ngoài cuộc truy đuổi?”

Cô cũng đã nghĩ đến điều đó và cô hiểu rất rõ nỗi bực tức Korsak đang phải chịu. Cô hiểu nó hơn bất cứ ai vì nó đã từng xảy ra với cô. Bị đẩy sang một bên, cay đắng đứng nhìn người khác lấy đi thành quả do mình làm ra.

Cô nhìn đồng hồ.

“Tôi sẽ đi ngay bây giờ. Nếu anh muốn tham gia cùng thì anh sẽ phải gặp tôi ở đó.”

“Vị trí phục kích của cô ở đâu?”

“Khu đỗ xe bên kia đường từ sân chơi Smith. Chúng ta có thể gặp nhau tại sân golf.”

“Tôi sẽ đến đó.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.