Người phụ nữ ngồi bên cạnh Korsak có mái tóc màu đen xơ xác, như chưa được gội hay chải mấy ngày rồi. Chị ta ngồi im, nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn. Hai bàn tay chị ta đặt trên đùi, không chút sức sống, như một manơcanh vậy. Rizzoli đứng bên ngoài căn phòng chăm sóc đặc biệt, băn khoăn không biết có nên vào hay không. Cuối cùng người đàn bà kia cũng nhìn lên và thấy cô qua cửa sổ vì thế Rizzoli không thể cứ thế mà bước đi.
Cô bước vào trong phòng bệnh, khẽ hỏi, “Chị Korsak ạ?”
“Vâng.”
“Tôi là thám tử Rizzoli. Chị cứ gọi tôi là Jane.”
Trên mặt người đàn bà ấy vẫn không thấy biểu hiện chút tình cảm gì, rõ ràng chị ta cũng không nhận ra tên cô.
“Tôi vẫn chưa biết tên chị,” Jane bảo.
“Diane.” Nói rồi người đàn bà im lặng một lát, nheo mày rồi hỏi, “Xin lỗi. Cô vừa nói cô là ai nhỉ?”
“Jane Rizzoli. Tôi làm việc trong phòng cảnh sát Boston. Tôi đang cùng điều tra một vụ án với chồng chị. Có thể anh ấy cũng đã nhắc tới nó với chị.”
Diane nhún vai rồi nhìn về phía chồng. Trên mặt chị ta không thấy vẻ gì đau khổ hay sợ hãi. Chỉ thấy duy nhất vẻ lạnh lùng mệt mỏi.
Rizzoli đứng im bên giường bệnh. Quá nhiều những cái ống - cô nghĩ thầm. Quá nhiều máy móc, giữa những máy móc đó là Korsak - trông như một cơ thể không cảm giác. Bác sĩ đã khẳng định đó là một cơn đau tim và mặc dù nhịp đập của anh giờ đã ổn định nhưng anh vẫn còn nằm thẳng đơ, miệng há hốc. Chiếc ống thông từ khí quản trông như một con rắn bằng nhựa. Một cái hộp được treo bên giường để chứa nước tiểu đang chầm chậm chảy theo ống dẫn. Mặc dù tấm ga trải giường đã che đi bộ phận sinh dục nhưng phần ngực và phần bụng vẫn để trần, chỉ thấy một ống chân trần đầy lông thò ra khỏi tấm ga, để lộ bàn chân với những móng chân ố vàng chưa được cắt. Ngay khi nhìn thấy những chi tiết này, cô có cảm giác xấu hổ vì mình đang xâm phạm tới sự riêng tư của anh, xấu hổ vì đã nhìn anh trong thời điểm anh yếu đuối nhất. Nhưng cô không thể nhìn đi chỗ khác. Cô cảm thấy mình như bị ép phải nhìn tới những chi tiết nhỏ ấy - những chi tiết mà chắc lúc còn tỉnh anh ấy sẽ không muốn ai trông thấy.
“Anh ấy cần cạo râu,” Diane bảo.
Đó là sự quan tâm rất thông thường của vợ cho chồng. Nhưng giọng Diane vô cảm như một lời bình luận. Chị ta vẫn không cử động bất cứ một phần cơ nào - toàn thân vẫn im lìm, tay để yên trên đùi và mặt không hề có chút sắc thái cảm xúc nào, trông như bức tượng đá vậy.
Rizzoli tìm kiếm điều gì đó để nói, thứ gì đó mà cô nghĩ nên nói để an ủi chị ta. Rốt cục cô lại nói mấy lời sáo rỗng, “Anh ấy là một người rất ngoan cường. Anh ấy sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”
Những từ cô nói như mấy viên đá rơi xuống ao sâu.
Chẳng thấy sủi tăm, không chút hồi âm. Im lặng kéo dài rồi rốt cục đôi mắt vô hồn của Diane cũng tập trung vào cô.
“Tôi sợ tôi lại quên mất tên cô rồi.”
“Jane Rizzoli. Chồng chị và tôi đã cùng tham gia vào trận phục kích.”
“À. Cô chính là người đó.”
Rizzoli ngừng lời, đột nhiên giật mình vì cảm giác có lỗi. Phải, tôi chính là người đó. Người đã bỏ rơi chồng chị. Người đã để anh ấy nằm một mình trong bóng tối bởi vì tôi đã như phát điên khi muốn cứu vãn cái đêm chết tiệt của mình.
“Cám ơn cô,” Diane bảo.
“Vì cái gì cơ?” Rizzoli nhướn mày.
“Về những việc cô đã làm cho chồng tôi. Cô đã giúp anh ấy.”
Rizzoli nhìn vào đôi mắt xanh lơ đãng của người đàn bà và lần đầu tiên cô nhận ra những thứ trên thân thể của chị ta đều như bị thu lại rất nhỏ. Đôi mắt không còn cảm giác, cô nghĩ. Diane Korsak bị mù.
Rizzoli nhìn Korsak. Cô nhớ lại cái đêm cô đã gọi anh tới hiện trường nơi có xác chết của Ghent và anh đã tới đó trong tình trạng say xỉn. Cô cũng nhớ cái đêm họ đứng cùng nhau trong khu đậu xe của phòng khám nghiệm tử thi và Korsak đã chần chừ không muốn về nhà. Có phải đây là điều mà đêm nào anh ấy cũng phải đối mặt? Người phụ nữ với cái nhìn vô hồn và giọng nói như của robot?
Anh chưa bao giờ kể cho tôi nghe. Còn tôi thì lại chẳng thèm hỏi thăm anh đến một câu.
Cô bước tới gần giường bệnh, nắm tay anh. Cô nhớ lại cái bắt tay ướt nhèm của anh đã từng làm cô khó chịu. Nhưng hôm nay thì không. Hôm nay nếu cô cảm thấy anh nắm lại tay mình thì cô sẽ thấy rất vui. Nhưng bàn tay anh vẫn mềm rũ.
11 giờ sáng. Cuối cùng thì cô cũng được về lại trong căn hộ của mình. Cô xoay hai cái nắm cửa, nhấn khóa và tháo lỏng sợi xích. Cô từng cho rằng những cái khóa này là dấu hiệu của sự hoang tưởng. Cô cũng từng hài lòng với một tay nắm cửa đơn giản và một khẩu súng đặt trên bàn ngủ. Nhưng một năm trước đây Warren Hoyt đã thay đổi cuộc sống của cô và cánh cửa nhà cô từ đó cần nhiều thứ bảo vệ hơn. Cô nhìn dãy khóa, đột nhiên thấy giật mình về việc cô đã trở nên giống những nạn nhân của các vụ bạo lực khác như thế nào - sự tuyệt vọng khi phải phòng thủ ngôi nhà của mình để tránh thế giới bên ngoài.
Chính tên Bác sĩ phẫu thuật đã làm cô phải thế này.
Và giờ là một kẻ giấu mặt mới - tên Thống trị - đã cho thêm giọng hắn vào dàn đồng ca của những con quái vật phía ngoài nhà cô. Gabriel Dean ngay lập tức hiểu ra rằng việc lựa chọn nấm mồ để đặt xác của Karenna là không phải ngẫu nhiên. Mặc dù người chủ của nấm mồ đó - Anthony Rizzoli không hề có mối quan hệ gì với cô, nhưng việc có chung họ với cô đã là một thông điệp rõ ràng nhằm vào cô.
Tên Thống trị ấy biết tên mình.
Cô không tháo súng ra cho mãi đến khi cô đi hẳn vào trong nhà. Đó không phải là một không gian thực sự rộng rãi và chỉ mất chưa đến một phút để ngó qua nhà bếp, phòng khách rồi theo hành lang ngắn tới phòng ngủ của cô - nơi cô mở ngăn tủ quần áo, ghé mắt nhìn xuống dưới gầm giường. Chỉ đến lúc ấy cô mới tháo khẩu súng ở hông rồi nhét nó vào trong ngăn tủ ngay đầu giường. Cô cởi bỏ quần áo rồi đi vào nhà tắm. Cô khóa cửa - một phản xạ tự nhiên và hoàn toàn không cần thiết. Nhưng đó là cách duy nhất cô có thể làm để bước vào trong nhà tắm, đứng dưới vòi hoa sen, tập trung hết mọi giác quan rồi kéo tấm rèm che lại.
Vài giấy sau, khi trên tóc vẫn còn đầy dầu xả, cô chợt co người lại vì có cảm giác cô không ở trong nhà một mình. Cô mở tung tấm rèm che, nhìn soi mói vào khoảng không trong nhà tắm. Tim cô lại đập mạnh, nước chảy qua vai nhỏ xuống nền nhà.
Cô quay để khóa vòi nước. Tựa lưng vào bức tường lát đá, cô hít thở sâu, chờ cho tim đập chậm lại. Ngoài nhịp đập của chính mình cô còn nghe thấy tiếng quạt thông gió đang thổi, rồi tiếng ùng ục của ống nước trong tòa nhà nơi cô ở. Ngày nào cô cũng nghe những âm thanh này, nhưng chưa khi nào cô để ý tới nó. Nhưng lúc này vì căng thẳng và tập trung nên cô thấy nó rõ mồn một.
Rốt cục nhịp tim cô cũng trở lại bình thường, nước đã lạnh cóng trên da cô. Cô bước ra ngoài, tháo khăn tắm rồi quỳ xuống sàn để lau chỗ ướt. Không còn vẻ tự tin trong công việc cũng như những hành động rất khắt khe, chính xác của mình với công việc của một cảnh sát, lúc này cô chỉ còn là một cơ thể đang run rẩy. Cô nhìn vào gương và thấy sự sợ hãi đã biến đổi cô đến mức nào. Trong gương là hình ảnh một người phụ nữ đang nhìn lại cô - một người như mới bị sụt cân với thân hình mảnh khảnh sắp trở nên hốc hác. Gương mặt người đó vốn vuông vức, cứng rắn giờ trông gầy guộc như mặt ma, đôi mắt to và đen trũng sâu trong hốc mắt.
Cô vội rời chiếc gương và đi vào phòng ngủ. Tóc vẫn còn ẩm, cô nằm vật xuống giường, mắt mở rộng. Ánh sáng bên ngoài lọt qua khe cửa, cô có thể nghe thấy tiếng xe cộ chạy dưới phố. Lúc đó là tầm trưa, cô đã thức suốt gần ba mươi tư tiếng và chưa ăn suốt gần mười hai tiếng. Cô còn không thấy thèm ăn cũng như mong được ngủ. Những sự kiện sáng sớm ngày hôm đó vẫn còn ong ong trong đầu cô, những hình ảnh hiện về rõ ràng trong đầu. Cô thấy cổ họng bị cắt rời của viên bảo vệ, đầu bị quay một góc không thể tưởng tượng được so với thân xác. Cô thấy Karenna Ghent với những chiếc lá dính trên tóc.
Rồi cô lại thấy Korsak đầy những ống và dây trên người.
Ba hình ảnh ấy cứ vòng vòng trong đầu cô như ánh đèn nhấp nháy và cô không thể tắt chúng đi được. Cô cũng không thể dẹp yên những tiếng vo ve đi. Đây có phải cảm giác của người điên không nhỉ?
Vài tuần trước bác sĩ Zucker đã hối cô phải đi kiếm chuyên viên tư vấn và cô đã rất bực tức gắt lên với anh ta. Giờ thì cô lại đang băn khoăn không biết có phải anh ta đã nhìn thấy những biểu hiện trong lời nói, trong ánh mắt của cô - những điều mà cô không hề nhận biết được hay không. Kể từ khi tên Bác sĩ phẫu thuật làm điên đảo cuộc sống của cô đến giờ, những vết nứt đầu tiên của sự lành mạnh trong cô đã bị khoét sâu và đào rộng hơn.
Điện thoại đổ chuông làm cô bừng tỉnh. Cô nghĩ mình chỉ vừa chợp mắt. Cô linh cảm đây có thể là một cuộc gọi khẩn cấp nên cô vội nhấc máy, “Rizzoli đây.”
“Ừm… thám tử Rizzoli. Tôi là Yoshima gọi đến từ phòng giải phẫu. Bác sĩ Isles hy vọng cô có thể ghé qua để tham gia giải phẫu tử thi Ghent.”
“Tôi đến ngay đây.”
“Vâng. Cô ấy đã bắt đầu và…”
“Mấy giờ rồi?”
“Gần bốn giờ. Chúng tôi đã cố gọi di động cho cô, nhưng không thấy cô nhấc máy.”
Cô ngồi bật dậy trên giường, lắc mạnh đầu rồi nhìn chiếc đồng hồ bên cạnh giường. 3 giờ 52. Cô đã ngủ quên, bỏ qua cả tiếng đồng hồ báo thức lẫn tiếng điện thoại kêu.
“Tôi xin lỗi. Tôi sẽ ở đó nhanh hết mức có thể.”
“Chờ chút. Bác sĩ Isles muốn nói chuyện với cô.”
Cô nghe tiếng dụng cụ rơi trên khay kim loại, rồi nghe tiếng bác sĩ Isles vang trong điện thoại.
“Thám tử Rizzoli, cô sẽ đến đúng không?”
“Tôi sẽ mất 30 phút để tới đó.”
“Vậy chúng tôi sẽ chờ cô.”
“Tôi không có ý bắt mọi người đợi.”
“Bác sĩ Tierney cũng sẽ đến. Cả hai vị cần phải nhìn thấy cái này.”
Có vẻ sự việc hoàn toàn không bình thường chút nào. Với rất nhiều nhà nghiên cứu bệnh học tại sao Isles lại lựa chọn bác sĩ Tierney trong khi gần đây ông ấy đã nghỉ hưu?
“Có vấn đề gì sao?” Rizzoli hỏi.
“Đó là vết thương trên bụng nạn nhân. Nó không phải một vết cắt bình thường. Nó là vết cắt bởi một con dao mổ.”
Bác sĩ Tierney đã ăn mặc chỉnh tề và đứng trong phòng phẫu thuật khi Rizzoli tới. Cũng giống như Isles, ông thường tránh không dùng khẩu trang và hôm nay vật bảo vệ duy nhất cho gương mặt ông là tấm chắn bằng nhựa mà qua đó Rizzoli thấy những biểu lộ cảm xúc trên mặt ông. Tất cả mọi người trong phòng trông đều ủ dột, họ chào Rizzoli bằng sự im lặng cạn kiệt sức lực khi cô bước vào phòng.
Đến lúc này, sự có mặt của mật vụ Dean không còn là điều ngạc nhiên với cô nữa nên cô chào anh bằng cái gật nhẹ, băn khoăn không biết anh ta có tranh thủ ngủ vài giờ như cô không. Lần đầu tiên cô thấy sự mệt mỏi trong mắt anh. Ngay cả Gabriel Dean cũng bắt đầu bị đè xuống dưới sức nặng của cuộc điều tra này.
“Tôi có bỏ lỡ điều gì không?” cô hỏi. Vẫn chưa sẵn sàng đối mặt với thi hài nạn nhân nên cô nhìn thẳng vào Isles.
“Chúng tôi đã làm xong phần khám nghiệm bên ngoài. Chuyên gia tội phạm học cũng đã dán băng dính để lấy những sợi bông, đã cắt móng tay và chải đầu nữa.”
“Thế còn về bộ phận sinh dục?”
“Có tinh trùng còn mới,” Isles gật đầu trả lời.
Rizzoli hít một hơi rồi cuối cùng cũng tập trung mắt nhìn vào cái xác của Karenna Ghent. Mùi xú khí gần như bị mùi dầu Vicks át hết vì lần đầu tiên cô đã bôi loại dầu ấy dưới mũi mình. Cô không còn tin vào chính cái dạ dày của mình nữa. Có quá nhiều những thứ không hay đã xảy ra trong vài tuần gần đây và cô đã mất tự tin vào sức mạnh của mình - những sức mạnh đã giúp cô vượt qua các vụ phá án khác. Lúc cô bước vào phòng này điều cô lo sợ không phải việc khám nghiệm tử thi mà chính là phản ứng của mình. Cô không thể đoán trước được nó, cũng không thể kiểm soát nó. Cô sẽ phản ứng như thế nào và chính điều này mới là thứ làm cô thấy lo sợ.
Cô đã ăn một nắm đầy bánh quy ở nhà để không phải đối mặt với việc này với một cái dạ dày rỗng. Cô thấy nhẹ người khi không cảm thấy bất cứ cơn buồn nôn nào hay cái mùi xú khí từ thi hài đang phân hủy kia. Cô vẫn có thể điềm tĩnh nhìn vào cái bụng màu xanh xanh như mắc bệnh gan kia. Vẫn chưa thấy vết rạch hình chữ Y. Vết thương há miệng duy nhất là vết mà cô không thể tự mình đến nhìn. Thay vì thế cô tập trung nhìn vào phần cổ với những vết thâm bên dưới cả hai hàm, vẫn có thể nhìn thấy dù nạn nhân đã trong tình trạng đang phân hủy. Vết ấy là do những ngón tay của tên sát nhân để lại, hằn trên da thịt.
“Bị bóp cổ bằng tay. Giống trường hợp của Gail Yeager,” Isles nói.
Đó là cách thân mật nhất để giết một người, bác sĩ Zucker đã gọi nó như thế. Da kề da. Tay anh đặt lên da thịt cô ấy. Ấn chặt cổ họng cô cho đến khi sự sống bị vắt kiệt.
“Thế film X quang thì sao?”
“Gẫy sụn giáp bên trái.”
Bác sĩ Tiemey chen vào, “Không phải cái cổ là thứ khiến chúng ta quan tâm mà chính là vết thương. Tôi cho rằng cô nên dùng một đôi găng tay, thám tử ạ. Cô sẽ tự kiểm tra nó.”
Cô đi tới cái tủ nơi cất những đôi găng tay. Cô mất một chút thời gian để kéo lên một đôi cỡ nhỏ - một cách trì hoàn thời gian để làm mình cứng rắn lên. Cuối cùng thì cô cũng quay lại bàn khám nghiệm.
Bác sĩ Isles chiếu ánh đèn xuống phần bụng dưới của xác chết. Mép vết thương mở sang bên trông như cặp môi thâm.
Lớp biểu bì đã được cắt bằng một vết cắt khá gọn. Nó được làm bởi một lưỡi dao không có gờ. Một khi nó đã rạch qua da thì lưỡi dao sẽ dấn vào sâu hơn. Đầu tiên sẽ là lớp da ngoài, sau đó là vào phần thịt rồi cuối cùng là chạm tới màng bụng.
Rizzoli chăm chú nhìn miệng vết thương và nghĩ về bàn tay đã cầm con dao - một bàn tay cực kỳ vững chãi để có thể tạo ra được một vết rạch đầy tự tin như thế.
Cô hỏi nhỏ, “Nạn nhân có còn sống khi vết cắt này được làm không?”
“Không. Hắn ta không dùng chỉ khâu và không hề có máu chảy. Đây là vết cắt được tạo sau khi nạn nhân đã chết, sau khi tim ngừng đập, sau khi hệ tuần hoàn dừng hoạt động. Theo cái cách tạo ra vết cắt này thì nó là kiểu một vết dao mổ, chứng tỏ hắn ta là một người có kinh nghiệm phẫu thuật. Trước đây hắn đã từng làm việc này.”
Bác sĩ Tierney bảo, “Tiếp đi thám tử. Hãy kiểm tra vết thương.”
Cô chần chừ. Tay cô như lạnh cóng bên trong đôi găng.
Cô chầm chậm đưa tay vào trong vết mổ, dò sâu vào tận khung chậu của Karenna Ghent. Cô biết chính xác mình sẽ tìm thấy gì ở đó thế mà cô vẫn giật mình khi khám phá ra nó. Cô nhìn bác sĩ Tierney và thấy trong mắt ông sự khẳng định về cái cô vừa phát hiện.
“Dạ con đã bị cắt đi,” ông nói.
Cô kéo tay ra khỏi phần khung chậu của nạn nhân.
“Chính là hắn,” cô nói nhẹ. “Warren Hoyt đã làm việc này.”
“Nhưng tất cả những thứ khác lại khớp với việc làm của tên Thống trị mà?” Gabriel Dean nói. “Việc bắt cóc, bóp cổ rồi việc giao cấu sau khi chết…”
“Nhưng không phải cái này.” Cô nói khi vẫn chăm chăm nhìn vết thương. “Đây chính là ý tưởng kỳ quái của Hoyt. Chính cái này làm hắn hưng phấn. Cắt một đường rồi lấy đi bộ phận dùng để xác định họ là đàn bà và cho họ những quyền năng mà hắn không bao giờ có.” Cô nhìn thẳng vào Dean. “Tôi biết rõ việc hắn ta làm. Tôi đã từng thấy nó trước đây.”
“Chúng tôi đã cùng thấy nó,” Tiemey nói với Dean. “Tôi chịu trách nhiệm làm phẫu thuật tử thi hồi năm ngoái trên những nạn nhân của Hoyt. Đây chính là cách hắn làm.”
Dean lắc đầu vẻ không tin, “Hai kẻ sát nhân khác nhau ư? Các phương pháp kết hợp sao?”
“Kẻ chinh phục và Bác sĩ phẫu thuật. Chúng đã tìm thấy nhau,” Rizzoli nhận định.