Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Chương 20

❊ ❊ ❊

Rozzoli đóng file tài liệu có mấy trang được fax từ bên cảnh sát bang Maine vào rồi quay ra nhìn khu rừng đang lướt qua bên ngoài cửa xe. Thấp thoáng sau những thân cây là một nông trang màu trắng. Ngồi trong xe mà đọc tài liệu kiểu gì cũng làm cô thấy chóng mặt và những tình tiết về việc biến mất của Marla Jean Waite chỉ làm tăng thêm sự khó chịu ấy. Bữa trưa mà họ đã ăn trên đường, chẳng thấm vào đâu. Frost thì háo hức dùng món nem cuốn tôm trong một quán ăn nhanh ven đường, còn cô mặc dù. cũng đã tận hưởng bữa ăn của mình nhưng đám sốt mayonnaise giờ đang khuấy tung trong bụng cô. Cô nhìn chăm chăm vào con đường phía trước mặt, đợi cơn buồn nôn qua đi. Cũng còn may, Frost là tài xế khá điềm tĩnh và đáng tin cậy nên cô không phải chịu những cú xóc bất ngờ. Cô luôn đánh giá cao tính quyết đoán của anh, nhưng chưa bao giờ cô có cảm giác bồn chồn, lo lắng như thế này.

Lúc cảm thấy tốt hơn, cô bắt đầu để ý một chút vẻ đẹp thiên nhiên bên ngoài cửa xe. Cô chưa bao giờ đi xa đến thế tới Maine. Xa nhất về phía bắc mà cô từng đi đó là hồi mười tuổi - lúc đó cả gia đình đã đi tới bãi biển Old Orchard vào mùa hè. Cô nhớ con đường cầu lót ván dọc ở biển, kẹo bông màu xanh và những bắp ngô. Cô nhổ đã bước xuống biển và cảm thấy nước biển lạnh như thế nào - lạnh buốt xương như những cột băng. Nhưng cô vẫn tiếp tục bước xuống, mặc kệ lời đe của mẹ là đừng có xuống nước. ‘Nó quá lạnh cho con đấy Janie - Angela gọi với ra - Hãy ở yên trên cát ấm ấy’ Rồi mấy người anh em của Jane sẽ chế thêm vào: ‘Đúng đấy Janie, mấy cái cẳng gà của mày sẽ bị đóng băng vào đấy!’

Tất nhiên cô vẫn bước xuống nước, tiến sát gần cái nơi mà biển đang vỗ tung bọt sóng, vừa bước vào nước vừa hổn hển vì lạnh. Nhưng không phải cái lạnh của nước là thứ cô nhớ suốt những năm về sau, mà chính cái nóng trong ánh nhìn của những người anh em của cô khi họ chế nhạo, thách thức cô bước vào vùng nước lạnh chết người ấy. Cô vẫn bước đi, nước ngập đến đùi, đến hông rồi đến vai, cô vẫn tiếp tục di chuyển không chút chần chừ, không thèm dừng lại để ôm lấy mình. Cô tiếp tục vì một nỗi đau cô sợ nhất, đó là sự bẽ mặt

Giờ thì bãi biển Old Orchard đã ở sau họ hàng trăm dặm và quang cảnh cô đang nhìn thấy chẳng giống Maine trong trí nhớ từ thời thơ ấu của cô. Chỗ này cách xa bờ biển và không có đường cầu ván nào cả. Thay vào đó là cây cối, những cánh đồng xanh và ngôi làng nhỏ được tô điểm bằng một tháp chuông nhà thờ trắng toát.

“Tháng bảy nào tôi với Alice cũng lái xe tới con đường này,” Frost bảo.

“Tôi chưa tới đây bao giờ.”

“Chưa bao giờ ư?” Anh quay nhìn cô với ánh nhìn ngạc nhiên đến mức cô thấy khó chịu. Ánh nhìn ấy có ý nói: vậy thì cô đã ở đâu?

“Chưa bao giờ tìm thấy lý do để làm như vậy,” cô trả lời.

“Bạn bè của Alice có một khu trại trên đảo Littla Deer. Chúng tôi ở đó.”

“Buồn cười nhỉ. Tôi chưa bao giờ nghĩ Alice là tuýp người ưa thích cắm trại.”

“À. Họ chỉ gọi đó là một cái trại thôi, chứ thực ra nó là một ngôi nhà bình thường, có phòng tắm và vòi nước nóng,” Frost cười. “Alice sẽ sợ chết khiếp nếu cô ấy phải đi vệ sinh trong rừng.”

“Chỉ có động vật mới phải đi vệ sinh trong rừng thôi.”

“Tôi thích rừng. Tôi sẽ sống ở trên này nếu tôi có thể.”

“Rồi sẽ nhớ tất cả thú vui nơi phố lớn à?”

Frost lắc đầu.

“Tôi nói cho cô nghe, tôi sẽ không nhớ đâu. Toàn mấy chuyện tồi tệ. Những chuyện đó làm ta phải băn khoăn không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra với con người.”

“Thế anh nghĩ trên này tốt hơn sao?”

Anh im lặng, mắt dõi nhìn đường đi - một tấm thảm được thếu từ những hàng cây tăm tắp đang lướt qua bên ngoài.

“Không,” cuối cùng anh cũng trả lời. “Bởi vì đó là lý do tại sao chúng ta ở đây.”

Cô nhìn cây cối bên ngoài, thầm nghĩ: đối tượng cũng đã đi trên con đường này. Kẻ chinh phục ấy đã đi trên con đường này trong lúc kiếm tìm con mồi. Hắn ta có thể đã lái xe trên đúng con đường này, cũng nhìn những cái cây bên đường, hoặc dừng chân để ăn ở cái quán tôm đó. Không phải mọi dã thú đều tìm thấy trong thành phố. Một vài con lang thang trên đường hay tuần hành qua các thành phố nhỏ - trên vùng đất mà những người hàng xóm tin tưởng lẫn nhau, không thèm khóa cửa nhà. Liệu hắn có ở đây trong một kỳ nghỉ nào đó và chỉ nhìn thấy cơ hội hắn không thể bỏ qua? Những kẻ ăn thịt người cũng đi nghỉ nữa chứ. Chúng lái về các vùng quê và tận hưởng hương vị của biển cả, giống như những người khác. Chúng hoàn toàn là con người.

Phía ngoài, qua các thân cây cô bắt gặp hình ảnh của biển và những mỏm đá granite - một khung cảnh thô sơ cô sẽ đề cao hơn nếu như không có ý nghĩ về việc kẻ sát nhân cũng đã ở đây.

Frost lái xe chậm lại. Anh nghển cổ về phía trước khi dò xét con đường.

“Chúng ta bỏ qua lối rẽ rồi à?”

“Lối rẽ nào?”

“Đáng ra ta nên đi thẳng tới đường Cranberry Ridge.”

“Tôi không thấy nó.”

“Chúng ta đã đi xa quá rồi. Đáng ra nó phải xuất hiện rồi chứ.”

“Chúng ta muộn mất rồi.”

“Tôi biết, tôi biết.”

“Tốt hơn hết là nên gọi cho Gorman. Nói với anh ấy là mấy kẻ thạo đường đã bị lạc trong rừng.”

Cô nói rồi mở điện thoại, nhăn mày vì tín hiệu yếu.

“Anh có nghĩ là điện thoại của anh ấy sẽ còn họat động được ở cái vùng xa xôi ấy hay không?”

“Chờ đã. Tôi nghĩ chúng ta gặp may rồi.”

Phía trước có một chiếc xe mang biển kiểm soát của bang Maine đang đậu bên đường. Frost lái xe đến gần, Rizzoli hạ kính xe để nói chuyện với tài xế. Trước khi cô kịp giới thiệu mình thì người đàn ông đã hỏi họ.

“Các vị là người bên phòng cảnh sát Boston?”

“Sao anh biết?”

“Biển số Massachusett. Chắc các vị đã bị lạc. Tôi là thám tử Gorman.”

“Tôi là Rizzoli, đây là Frost. Chúng tôi đang định gọi cho anh để hỏi đường.”

“Ở dưới chân đồi này thì di động không có sóng đâu. Đây là vùng chết mà. Sao các vị không theo tôi lên núi nhỉ?” Anh nói rồi khởi động xe.

Nếu không có Gorman dẫn đường, chắc chắn họ đã để lỡ mất Cranberry Ridge. Nó chỉ là một con đường đất chạy ngang qua rừng, được đánh dấu bằng một tấm biển: ĐƯỜNG FIRE 24. Đường xấu, rất xóc. Xuyên qua đường hầm được làm bởi cây cối, con đường ngoằn ngoèo tạo thành một vòng xoắn. Rồi khu rừng mở ra, tràn ngập ánh sáng mặt trời và họ nhìn thấy những khu vườn trên đất cao, cánh đồng xanh trải tít lên tới một ngôi nhà đang nằm ườn trên đỉnh đồi. Quang cảnh khá đột ngột, khiến Forst đột nhiên đi chậm lại và cả hai cùng nhìn chăm chăm.

“Ta chẳng bao giờ đoán được điều này. Cứ nghĩ cái con đường đất ấy sẽ dẫn tới một cái xe móc hay một cái lều chứ đâu phải một thứ như thế này.”

“Có thể đó là ý nghĩa của một con đường đất.”

“Tránh xa khỏi đám người lộn xộn?”

“Phải rồi. Chỉ khi sự việc chưa xảy ra, đúng không?”

Đến lúc họ dừng xe phía sau xe Gorman thì anh ta đã đứng dưới đường, chờ bắt tay. Cũng giống Frost, anh ta mặc một bộ đồ nhưng không vừa vặn lắm như thể từ khi anh mua bộ đồ này anh đã bị giảm cân trầm trọng vậy. Gương mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi của người mới ốm dậy, nước da tái xám và chảy xệ.

Anh đưa Rizzoli một tập tài liệu và một cuốn băng.

“Đây là băng thu hình hiện trường. Chúng tôi sẽ copy phần còn lại của tài liệu cho cô. Một số thì đang để trong cốp xe của tôi. Cô có thể lấy chúng khi rời đi.”

“Bác sĩ Isles sẽ gửi cho anh bản báo cáo cuối cùng về các phần thi thể,” Rizzoli bảo.

“Nguyên nhân tử vong?”

Cô lắc đầu.

“Chỉ còn trơ xương nên không thể khẳng định được.”

Gorman thở dài rồi nhìn lên phía ngôi nhà.

“Được rồi, ít nhất thì ta cũng biết giờ Marka Jean ở đâu. Đó là thứ đã khiến tôi phát điên.” Anh chỉ tay về phía ngôi nhà. “Bên trong cũng không có nhiều thứ để nhìn. Nó đã được dọn sạch. Nhưng vì các vị yêu cầu nên…”

“Giờ ai sống ở đó?” Frost hỏi.

“Không ai cả, kể từ vụ giết người đến giờ.”

“Một ngôi nhà quá đẹp, thế mà phải để không.”

“Nó bị kẹt với bản di chúc. Kể cả người ta có rao bán thì chắc cũng khó mà bán được.”

Họ đi lên những bậc thang dẫn tới thềm nhà, nơi có những cánh lá bị gió thổi đã gom lại thành một đống và những chậu phong lữ treo lủng lẳng phía trên mái. Có vẻ không ai quét dọn hay tưới hoa hàng tuần rồi và mạng nhện cũng đã giăng mắc khắp nhà.

“Tôi chưa đến đây từ hồi tháng bảy,” Gorman bảo rồi lấy ra chùm chìa khóa, tìm cái nào đúng để mở cửa. “Tôi mới quay lại làm việc tuần trước và tôi vẫn còn đang phải cố để theo kịp công việc. Để tôi nói cho các vị nghe, cái bệnh viêm gan mà lúc nào cũng đe dọa chúng ta ấy, nhưng may là tôi chỉ bị nhẹ thôi. Ít ra thì nó cũng không giết chết tôi…” Anh ngừng lời, ngước lên nhìn các vị khách rồi nói tiếp, “Một lời khuyên nho nhỏ là đừng có ăn hải sản ở Mexico.”

Cuối cùng anh ta cũng lấy ra được chìa khóa mở cửa. Bước vào bên trong, Rizzoli ngửi thấy mùi sơn còn mới và mùi xi đánh sàn - đó là mùi của một ngôi nhà đã được cọ rửa và tẩy trùng, sau đó bị bỏ rơi - cô nghĩ khi đang nhìn những hình ảnh ma quái của đồ đạc đang được phủ vải trong phòng khách. Ánh mặt trời rọi vào nhà tới sàn rồi phản lên những khung cửa trên trần nhà. Trên này là đỉnh núi, họ không còn bị giam hãm bởi rừng cây, đứng trên này có thể nhìn thẳng xuống vịnh Blue Hill. Một chiếc trực thăng vừa rạch một dải màu trắng ngang nền trời xanh, còn bên dưới là con thuyền đang rẽ nước. Cô đứng yên bên khung cửa sổ, chăm chú nhìn cảnh mà Marla Jean Waite chắc chắn cũng đã từng thưởng thức.

“Nói cho chúng tôi biết về những người này,” cô yêu cầu.

“Cô đọc tài liệu tôi fax chưa?”

“Rồi. Nhưng tôi không cảm nhận được họ là người thế nào và điều gì làm họ trở nên đặc biệt.”

“Liệu chúng tôi có thực sự biết không?”

Cô quay người để nhìn anh, giật mình vì ánh nhìn màu vàng nhạt trong mắt anh ta. Ánh nắng chiều dường như làm nổi bật hơn vẻ ốm yếu của anh ta.

“Hãy bắt đầu với Kenneth. Đó đều là tiền của anh ta, đúng không?”

Gorman gật đầu.

“Hắn là một tên khốn.”

“Tôi không đọc thấy cái đó trong báo cáo.”

“Có vài thứ mà ta không thể nói trong báo cáo được. Nhưng đó là ý kiến chung của cả thành phố. Các vị biết đấy, chúng tôi có rất nhiều những nhà gây quỹ tin tưởng như Kenny ở đây. Blue Hill là nơi dành cho những người tị nạn giàu có từ Boston tới. Phần lớn bọn họ có thể hòa đồng tốt. Nhưng lúc nào cũng có những trường hợp như Kenny Waite, kẻ chơi trò này. có - biết - tao - là - ai - không? Phải rồi, họ đều biết hắn là ai. Hắn là một kẻ có tiền.”

“Tiền đó từ đâu ra?”

“Ông bà. Công nghiệp tàu thủy, tôi nghĩ thế. Chắn chắn là Kenny không tự kiếm ra nó. Nhưng hắn thích tiêu nó. Hắn có một con tàu Hinckley rất đẹp trong cảng và suốt ngày chạy đi chạy lại dọc Boston với chiếc Ferrari đỏ cho đến khi hắn mất bằng lái và xe thì bị giữ. Rất nhiều OUI,” Gorman lẩm bẩm. “Tôi nghĩ chừng đó là có thể liệt Kenneth Waite vào hàng thứ ba trong số những người lắm tiền nhưng ít não.”

“Thật lãng phí,” Frost nhận xét.

“Anh có con không?”

“Chưa,” Frost lắc đầu.

“Anh có muốn nuôi một đám trẻ con vô dụng, mà tất cả những gì anh làm là để cho chúng tiền không?”

“Thế Marla Jean thì sao?” Rizzoli hỏi. Cô nhớ lại thi hài của người phụ nữ chân vòng kiềng được đặt trên bàn khám nghiệm. Xương ngực và xương ống bị biến dạng - bằng chứng xương của một tuổi thơ nghèo khó. “Cô ta không giàu có ngay từ đầu, đúng không?”

Gorman lắc đầu.

“Cô ấy lớn lên trong một thành phố mỏ, phía tây Virginia. Cô ấy tới đây để làm bồi bàn vào dịp hè. Đó là lý do cô ấy gặp Kenny. Tôi nghĩ hắn lấy cô ấy vì cô ấy là người duy nhất có thể chịu đựng được mấy chuyện tào lao của hắn. Nhưng đó có vẻ không phải một cuộc hôn nhân hạnh phúc, đặc biệt là sau vụ tai nạn.”

“Tai nạn?”

“Vài năm trước, Kenny đang lái xe, lại say sưa như thường. Hắn đâm phải một cái cây. Hắn ra khỏi xe mà chẳng hề có một vết xước nào, chỉ là may mắn, đúng không? Nhưng Marla Jean thì phải nằm viện ba tháng.”

“Chắc đó là khi cô ấy bị vỡ xương đùi.”

“Gì cơ?”

“Có một thanh nẹp y tế trong xương đùi của cô ấy, và hai đốt sống được nối với nhau nữa.”

Gorman gật đầu.

“Tôi có nghe là cô ấy bị khập khiễng. Đáng xấu hổ vì cô ấy là một phụ nữ đẹp.”

Vậy là phụ nữ xấu sẽ không ngại đi khập khiễng sao? - Rizzoli nghĩ, nhưng không nói ra. Cô tới bên bức tường có đầy giá sách và quan sát bức ảnh một cặp vợ chồng mặc đồ tắm, nước biển xanh ngọc đang táp vào gót chân họ.

Người phụ nữ, trông tinh nghịch như một đứa trẻ, mái tóc nâu đen rủ xuống hai vai. Giờ thì đã thành tóc của một cái xác - Rizzoli không thể không nghĩ đến điều đó. Người đàn ông với mái tóc sáng màu, phần thắt lưng đã bắt đầu đầy đặn lên và cơ bắp cũng đã mềm nhão. Gương mặt hấp dẫn của anh ta có thể thế nào được nếu không bị cái vẻ khinh khi kia phủ lên nhỉ?

“Cuộc hôn nhân đó không hạnh phúc à?” Rizzoli hỏi.

“Người quản gia đã nói với tôi thế. Sau vụ tai nạn, Marla Jean không muốn đi lại nhiều nữa. Kenny chỉ có thể kéo cô ấy đi xa nhất là tới Boston. Nhưng Kenny, anh ta đã quen với việc tới phố Bart vào tháng sáu nên anh ta để vợ lại đây.”

“Một mình sao?”

Gorman gật đầu.

“Một gã đàn ông tử tế, đúng không? Cô ấy có một bà quản gia giúp những việc lặt vặt cho mình: dọn dẹp, đi mua sắm hộ cô từ khi cô không thích lái xe nữa. Nơi này có vẻ rất đơn độc nhưng bà ấy nghĩ là Marla thấy vui hơn khi không có Kenny xung quanh.” Gorman ngưng một chút rồi tiếp, “Tôi phải thừa nhận rằng sau khi chúng tôi tìm thấy Kenny, có một khả năng đã lóe lên trong đầu tôi…”

“Rằng Marla Jean đã làm thế,” Jane nói.

“Nó luôn được coi là vấn đề xem xét đầu tiên.” Anh nói rồi cho tay vào túi áo khoác lấy ra chiếc khăn tay ra lau mặt.

“Các vị có thấy chỗ này nóng không?”

“Nó ấm áp.”

“Tôi không hợp với cái nóng vào những ngày này. Cơ thể vẫn cứ như mềm rũ ra. Đó là do tôi đã ăn mấy con trai sò ở Mexico đấy.”

Họ đi ngang qua phòng khách, đi qua những đồ nội thất đang được phủ vải, qua lò sưởi lớn bằng đá với bó củi đặt bên cạnh - đó là nguồn nhiên liệu tạo lửa cho đêm lạnh thấu xương ở Maine. Gorman dẫn họ tới một căn phòng nơi chỉ có mỗi sàn nhà trống không và bức tường cũng màu trắng, không được trang trí bất cứ thứ gì. Rizzoli nhìn chăm chăm lớp sơn mới và thấy tóc sau gáy dựng đứng lên. Cô cúi nhìn sàn nhà, thấy gỗ sồi ở đây có màu nhạt hơn, đã được rải cát và đánh bóng lại. Nhưng máu không phải thứ có thể dễ xóa sạch. Khi họ làm cho căn phòng tối hơn và xịt luminol thì sàn nhà sẽ nổi lên với những vết máu - những vết tích hóa học của nó đã thấm sâu vào các thớ gỗ để không bao giờ có thể xóa được.

“Kenny đã bị ép ngồi ở đây,” Gorman nói rồi chỉ tới bức tường mới sơn. “Hai chân ở phía trước, hai tay bị trói phía sau, cổ tay và cổ chân được trói bằng băng dính. Một vết cắt ở cổ, bằng loại dao Rambo.”

“Không có vết thương nào khác à?” Rizzoli hỏi.

“Chỉ có vết ở cổ thôi. Giống bị xử tử hình vậy.”

“Có vết súng làm tê không?”

“Cô biết đấy, anh ta đã ở đây được hai ngày trước khi bà quản gia tìm thấy. Hai ngày nóng bức. Đến lúc đó thì da không còn tốt nữa rồi. Đấy là chưa kể đến mùi. Cũng dễ bỏ qua mất những vết đó lắm.”

“Thế các anh đã kiểm tra sàn nhà này dưới nguồn sáng thích hợp chưa?”

“Có quá nhiều máu ở đây. Tôi không chắc chúng tôi có thể thấy gì dưới ánh đèn Luma. Nhưng tất cả đã có hết trong băng hiện trường vụ án rồi.” Anh liếc nhìn quanh căn phòng, thấy có TV và đầu VCR. “Sao chúng ta không xem qua nó nhỉ? Nó sẽ giúp trả lời phần lớn các câu hỏi của cô.”

Rizzoli đi tới chiếc TV, nhấn nút ON rồi cho cuốn băng vào đầu. Mạng mua sắm gia đình hiện lên trên màn hình TV, hiện lên mấy quảng cáo dây chuyền với giá chỉ 99.95$, mặt dây chuyền sáng lấp lánh trên cái cổ thiên nga của người mẫu quảng cáo.

“Mấy thứ này làm tôi phát điên mất,” Rizzoli nói, chuyển qua chuyển lại hai chiếc điều khiển từ xa. “Tôi chưa bao giờ học cách tự mở nó.” Cô liếc nhìn Frost.

“Này, đừng có bảo tôi đấy nhé.”

Gorman thở dài, cầm lấy chiếc điều khiển. Người mẫu đeo vòng đột nhiên biến mất, thay vào đó là cảnh trên đường vào nhà Waite. Tiếng gió rít trong mic, xen vào giọng nói của người quay phim khi anh ta nói tên: thám tử Pardee và thời gian, ngày tháng, địa điểm: đó là vào hồi 5 giờ chiều ngày 2 tháng sáu - một ngày gió lộng, cây cối nghiêng ngả. Pardee hướng camera về phía ngôi nhà rồi bắt đầu đi lên các bậc thang. Hình ảnh của máy quay rung rung theo mỗi bước di chuyển. Rizzoli thấy những bông phong lữ đang nở rộ trong chậu - đó cũng chính là những cây phong lữ giờ nằm chết ngoài kia vì bị bỏ bê. Một giọng nói đang gọi Pardee rồi toàn hình chuyển sang màu đen một lát.

“Cửa trước được tìm thấy không khóa,” Gorman bảo. “Bà quản gia nói nó không có gì khác thường. Những người xung quanh đây thường để cửa mở. Bà ấy đoán chắc có ai ở nhà vì Marla Jean chẳng bao giờ đi đâu. Đầu tiên bà ấy gõ cửa, nhưng không thấy ai trả lời.”

Một hình ảnh mới đột ngột hiện ra trên màn hình. Người quay phim đi thẳng vào trong cánh cửa đang mở, đi tối phòng khách.

Đây chắc hẳn là điều mà bà quản gia đã thấy khi bà mở cửa. Mùi hôi thối và nỗi kinh hoàng ngập tâm trí bà.

“Bà ấy có thể đã bước được một bước vào trong nhà,” Gorman bảo. “Rồi thấy Kenny ngồi dựa vào bức tường phía xa xa, xung quanh toàn máu. Bà ấy chẳng còn nhớ đã trông thấy gì khác vì lúc đó chỉ muốn mau chóng ra khỏi ngôi nhà. Bà ấy nhảy lên xe, rồ ga, nhấn phanh mạnh đến mức bánh xe hằn thành rãnh trên mặt đường rải sỏi.”

Máy quay lại đi tiếp vào trong phòng, quay qua các đồ nội thất rồi dừng lại ở sự kiện chính đó là: Kenneth Waite, mặc có mỗi chiếc quần cộc đấm bốc, đầu gục xuống ngực. Giai đoạn mới phân huỷ làm cơ thể anh ta bị trương lên. Khí trong bụng phình ra và gương mặt thì bị sưng, chẳng thấy chút gì giống người bình thường nữa. Nhưng gương mặt không phải là thứ cô quan tâm mà chính là một vật mong manh dễ vỡ đặt trên đùi anh ta làm cô chú ý.

“Chúng tôi không biết cái đó được làm từ gì,” Gorman bảo. “Tôi thấy nó có vẻ giống một đồ nhân tạo. Theo tôi nghĩ, có thể nó dùng để chế nhạo nạn nhân: ‘Hãy nhìn tôi này, bị trói chặt toàn thân, lại còn bị chiếc tách ngớ ngẩn này đặt trên đùi nữa’. Đó là điều mà một người vợ có thể làm với chồng để tỏ ý khinh bỉ anh ta.” Anh thở dài. “Lúc đó tôi đã nghĩ có thể chính Marla Jean đã làm chuyện này.”

Máy quay quay đi hướng khác, đi về phía hành lang. Lần theo dấu vết những bước chân của kẻ sát nhân, thẳng tới phòng ngủ nơi Kenny và Maria Jean đã ngủ. Hình ảnh bị đảo ngược như một cảnh nhào lộn trong dạ dày khi đang trên một con tàu lắc lư vậy. Máy quay dừng ở cửa mỗi phòng để quay cảnh bên trong. Đầu tiên là phòng tắm, rồi đến phòng ngủ cho khách. Lúc máy quay đi tiếp dọc theo hành lang thì nhịp tim của Jane càng đập nhanh hơn. Cô bước lại gần TV lúc nào mà không biết, như chính cô chứ không phải Pardee đang bước dọc theo hành lang kia vậy.

Đột nhiên cảnh phòng ngủ chính hiện lên trên màn hình. Những cánh cửa sổ được treo rèm nhung màu xanh, một chiếc bàn trang điểm, một tủ quần áo - Cả hai đều được sơn trắng. Có một chiếc giường lớn, ga phủ đã bị kéo xuống gần như sắp rơi khỏi giường.

“Họ đã bị tấn công bất ngờ khi đang ngủ,” Gorman bảo. “Dạ dày của Kenny gần như đã trống không. Vào thời điểm bị giết, anh ta không ăn gì ít nhất tám tiếng rồi.”

Rizzoli lại gần TV hơn, cô nhìn nhanh khắp màn hình. Lúc này Pardee đã quay lại hành lang.

“Tua lại đi,” cô bảo Gorman

“Tại sao?”

“Chỉ tua lại thôi. Tới chỗ chúng ta trông thấy phòng ngủ lần đầu tiên ấy.”

Gorman đưa điều khiển cho cô.

“Của cô đây.”

Cô nhấn nút tua lại, cuốn băng chạy ngược trở lại. Một lần nữa lại thấy Pardee đứng trong hành lang và đang tiếp cận phòng ngủ chính. Một lần nữa quanh cảnh lại hướng sang bên phải rồi chầm chậm lướt qua bàn trang điểm, tủ quần áo, mấy ngăn kéo rồi tập trung lại phía chiếc giường.

Frost lúc này đã đứng ngay cạnh cô, cùng tìm kiếm một thứ.

Cô nhấn nút dừng lại.

“Nó không có ở đó.”

“Cái gì không có?” Gorman hỏi.

“Bộ đồ ngủ đã được gấp gọn gàng.” Cô quay sang bảo anh, “Các anh không tìm thấy bất cứ bộ đồ nào à?”

“Tôi không biết là mình nên tìm cái đó.”

“Đó là một phần trong ký hiệu của Kẻ chinh phục. Hắn gấp bộ đồ ngủ của người phụ nữ lại, rồi để nó trong phòng ngủ như một biểu tượng cho sức mạnh kiểm soát của hắn.”

“Nếu vụ này cũng là hắn gây ra thì hắn đã quên làm thế.”

“Ngoài điểm này thì tất cả mọi thứ khác đều khớp với hắn cả: cuộn băng dính, tách trà trên đùi, vị trí của nạn nhân nam.”

“Những gì cô nhìn thấy là tất cả những cái chúng tôi đã tìm được.”

“Anh có chắc là không có gì bị di dời trước khi đoạn băng được quay chứ?”

Đó không phải là một câu hỏi lịch sự nên Gorman khó chịu bảo, “Vâng, tôi đoán là lúc nào cũng có khả năng một nhân viên đầu tiên nào đó đến hiện trường, đi vào trong này rồi quyết định di dời một số thứ, cốt chỉ để tăng thêm phần thú vị.”

Frost, người đã từng là một nhà ngoại giao liền bước tới để xoa dịu tình hình.

“Lần này có vẻ đối tượng của chúng ta quên không mang theo danh sách những việc cần làm. Hắn đã làm ít thứ hơn trước.”

“Nếu đó là cùng một người,” Gorman bảo.

Rizzoli quay khỏi TV, nhìn lại bức tường nơi Kenny đã chết và chầm chậm bị trương lên dưới cái nóng nực ở nơi này, cô nghĩ tới nhà Yeager và nhà Ghent, nghĩ về cuộn băng dính và những nạn nhân đang ngủ, cô cũng nghĩ về một đống các tình tiết giăng mắc trói vụ này với vụ kia.

Nhưng ở đây, trong ngôi nhà này, Kẻ chinh phục đã bỏ qua mất một bước. Hắn đã không gấp bộ đồ ngủ, vì hắn và Hoyt không phải một đội.

Cô nhớ lại buổi chiều trong nhà Yeager. Lúc đó mắt cô đã nhìn dán vào chiếc váy ngủ của Gail Yeager và cô đã gai người khi thấy nó có gì rất quen thuộc.

Chỉ trong vụ nhà Yeager thì Kẻ chinh phục và tên Bác sĩ phẫu thuật mới bắt đầu liên minh. Đó là ngày chúng lôi kéo mình vào trò chơi với chiếc váy ngủ đã được gấp gọn. Kể cả khi còn trong tù thì Warren Hoyt cũng vẫn cố gửi cho mình một tấm thiệp mời.

Cô nhìn Gorman - lúc này đã ngồi vào một trong những chiếc ghế được phủ khăn và lại đang lau mồ hôi trên mặt.

Cuộc họp này đang lấy cạn sức lực của anh ta, trước mắt họ anh cũng đang trở nên mờ nhạt dần.

“Anh chưa bao giờ xác định được bất cứ nghi phạm nào à?” cô hỏi.

“Chúng tôi chưa treo được mũ lên đầu của bất cứ ai, dù đã sau bốn hay năm trăm cuộc thẩm vấn rồi.”

“Thế gia đình Waite theo như anh biết thì không có mối liên hệ nào với gia đình nhà Yeager và Ghent sao?”

“Tôi chưa nghe những cái tên đó bao giờ. Nghe này, các vị sẽ nhận được bản copy tất cả các file trong ngày một ngày hai thôi. Các vị có thể kiểm tra mọi thứ chúng tôi có,” Gorman gấp chiếc khăn tay lại rồi nhét vào trong túi áo khoác. “Các vị cũng có thể đối chiếu với bên FBI nữa, để xem họ có biết thêm điều gì không.”

Rizzoli khựng lại.

“FBI ư?”

“Chúng tôi đã gửi bản báo cáo VICAP đi. Một mật vụ bên phòng hành vi tội phạm đã đến và ở đây vài tuần để giám sát quá trình điều tra của chúng tôi. Sau đó anh ấy đã quay lại Washington. Từ đó tới giờ không nghe được tin gì từ anh ta cả.”

Rizzoli và Frost đưa mắt nhìn nhau. Cô thấy sự kinh ngạc của mình phản chiếu trong mắt anh.

Gorman chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, rồi lấy ra những chiếc chìa khoá - một dấu hiệu cho thấy anh muốn kết thúc cuộc họp này. Chỉ đến khi anh đi tới cửa thì Rizzoli mới lấy được giọng để hỏi anh một câu dù cô không hề muốn nghe câu trả lời.

“Mật vụ FBI đã đến đây, anh còn nhớ tên anh ta là gì không?”

Gorman dừng bên cánh cửa, quần áo trông có vẻ quá rộng so với thân hình hốc hác của anh.

“Có. Tên anh ta là Gabriel Dean.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.