Bầu trời như mở ra và cơn mưa rào đổ xuống nghe như hàng ngàn tiếng búa đập lên vỏ chiếc xe Vovo của Dean.
Cần gạt nước làm việc hết công suất, hé lộ cảnh đường phố với đầy những xe chết máy và các con phố như gặp lụt
“Tốt hơn hết là cô đừng bay hôm nay,” anh nói. “Sân bay bây giờ chắc là một bãi chiến trường rồi.”
“Cám ơn anh! Với thời tiết này thì tôi sẽ giữ chân mình bám chắc với mặt đất.”
Anh quay nhìn cô với vẻ mặt thú vị, “Thế mà tôi cứ nghĩ là cô không biết sợ cơ đây.”
“Điều gì đã làm anh có suy nghĩ đó.”
“Chính cô mà. Cô đã cố chứng tỏ điều đấy còn gì! Lúc nào cũng giữ cho mình một cái vỏ bọc.”
“Anh lại cố đi guốc vào trong bụng tôi rồi. Lúc nào anh chẳng vậy.”
“Đó chỉ là một thói quen thôi. Đây là việc tôi làm trong chiến tranh vùng vịnh, phân tích tâm lý.”
“Ra vậy. Nhưng tôi không phải quân địch, đúng không?”
“Tôi không bao giờ nghĩ cô là địch, Jane ạ.”
Cô nhìn anh và không khỏi cảm thấy thán phục - như điều cô vẫn luôn thấy. Nét mặt anh thật nghiêm nghị và - luôn gọn gàng, ngăn nắp.
“Nhưng anh không tin tôi.”
“Lúc đó tôi chưa biết về cô.”
“Vậy anh đã thay đổi ý kiến rồi ư?”
“Thế cô nghĩ tại sao tôi lại yêu cầu cô tới Washington?”
“A, tôi cũng không rõ.” Cô nói rồi cười bâng quơ. “Vì anh nhớ tôi và không thể chờ lâu hơn được nữa.”
Sự im lặng của anh làm cô đỏ mặt ngượng ngùng. Đột nhiên cô chợt cảm thấy mình ngớ ngẩn, hết thuốc chữa - những nét đặc trưng mà cô vẫn thấy ghét ở những người phụ nữ khác. Cô nhìn ra bên ngoài, tránh ánh mắt của anh. Thanh âm trong câu nói ngu ngốc vừa rồi như vẫn đang lùng bùng trong tai cô.
Phía trước xe, những vũng nước sâu đang bị xe cộ chạy qua làm bắn tung lên.
“Thực ra thì tôi cũng muốn gặp cô.”
“Thật thế sao?” Cô tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô đã tự làm mình xấu hổ và cô không thể để nó xảy ra lần nữa. Cô sẽ không lặp lại sai lầm.
“Tôi muốn xin lỗi cô vì đã nói với Marquette là cô không phù hợp với công việc. Tôi đã sai.”
“Vậy anh có quyết định đó khi nào?”
“Cũng không rõ lúc nào. Chỉ biết là tôi quan sát cô làm việc mỗi ngày, thấy cô tập trung vào công việc ra sao và cô đã cố để giải quyết mọi thứ ổn thỏa thế nào.” Anh nói thêm, nhẹ nhàng. “Rồi tôi tìm ra điều mà cô đã phải đối mặt suốt từ mùa hè năm trước. Những chuyện mà tôi không hề biết.”
“Oa. Và anh nghĩ ‘dù sao thì cô ta cũng đang cố làm việc của mình’ chứ gì?”
“Tôi nghĩ thấy thương cô.”
“Đáng ra anh phải nói là: ‘nhìn xem, cô ấy thật hoàn hảo. Cứ nhìn những điều mà cô ấy phải đương đầu mà xem’. Vậy nên hãy tặng tôi một huân chương Olympics dành cho những người đặc biệt, huân chương cho những cảnh sát có vấn đề về thần kinh.”
Anh thở dài ngán ngẩm.
“Lúc nào cô cũng cố tìm cho bằng được những ẩn ý trong lời nói của người khác hay sao? Bất kể nó là một câu nói bình thường hay một lời khen ngợi à?”
“Anh có thể hiểu được là tại sao tôi lại hơi đa nghi về bất cứ điều gì anh nói với tôi như thế mà.”
“Cô cho rằng tôi vẫn có những điều bí mật giấu cô sao?”
“Tôi đâu biết!”
“Nhưng tôi cũng nên có, đúng không? Bởi vì chắc chắn là cô không đáng để nhận những lời khen của tôi.”
“Tôi hiểu ý anh rồi.”
“Cô nên hiểu. Nhưng cô không thực sự tin nó.” Anh nhấn phanh, dừng xe trước đèn đỏ rồi quay nhìn cô. “Sự hoài nghi ấy xuất phát từ đâu chứ? Hay nó quá khó cho cô để trở thành một Jane Rizzoli?”
Cô cười chán nản, “Thôi, không nói chuyện đó nữa anh Dean.”
“Có phải cứ là một nữ cảnh sát là phải có điều đó không?”
“Anh có thể tự trả lời được mà.”
“Đồng nghiệp của cô có vẻ kính trọng cô.”
“Cũng có một vài ngoại lệ,”
“Lúc nào chẳng có ngoại lệ.”
Đèn đường chuyển sang màu xanh. Anh cũng quay lại nhìn đường.
“Đó là bản chất của nghề cảnh sát với những kích thích tố dành cho đàn ông.”
“Vậy sao cô lại chọn nghề này?”
“Vì tôi bị đuổi ra khỏi nhà hay đại loại thế.”
Nói xong câu này cả hai cùng cười. Nụ cười thân thiện đầu tiên mà họ chia sẻ.
“Thực ra thì tôi đã muốn trở thành cảnh sát từ hồi mới mười hai tuổi.”
“Vì sao?”
“Mọi người đều kính trọng cảnh sát. Ít ra thì đó cũng là điều mà một đứa trẻ thấy được. Tôi muốn có phù hiệu cảnh sát, muốn có khẩu súng, những thứ sẽ làm cho mọi người đứng dậy và nhận ra tôi. Tôi không muốn kết thúc cuộc đời mình trong một văn phòng nào đó, nơi mà tôi sẽ biến mất, nơi tôi là một người vô hình, chẳng ai biết đến tôi. Làm như thế chẳng khác gì bị chôn sống vậy. Không ai nghe hoặc nhận ra mình…” Cô tựa khuỷu tay vào cánh cửa, ngả đầu mình vào tay. “Nhưng bây giờ thì tôi đang bắt đầu thấy vô danh có khi lại tốt. Ít nhất thì tên Bác sĩ phẫu thuật cũng sẽ không biết tên tôi.”
“Nghe như thể cô đang tiếc vì đã lựa chọn công việc này vậy.”
Cô nghĩ lại những đêm dài đứng mỏi chân, người căng lên với chất caffeine và adrenaline. Những điều kinh khủng mà cô phải đối mặt, những điều tồi tệ nhất mà con người có thể gây cho nhau. Cô cũng nghĩ cả tới người phi công mà hồ sơ của anh ta vẫn còn để trên bàn - một biểu tượng vĩnh viễn cho sự vô ích. Hồ sơ của anh ta, rồi sẽ lại đến của cô nữa. Chúng ta mỗi người lại có những ước mơ của mình - cô nghĩ - Và đôi khi những ước mơ ấy đưa chúng ta đến nơi chúng ta không lường trước được. Một nông trại, một căn hầm với mùi tanh nồng của máu hay một cú rơi tự do từ trên trời xuống, tay chân nát bấy dưới sức hút của trái đất. Nhưng chúng vẫn luôn là ước mơ của chúng ta nên chúng ta sẽ đi tới nơi nào ước mơ đưa chúng ta tới.
Cuối cùng, cô cũng nói, “Không. Tôi không hề tiếc nuối. Đó là việc tôi làm, là thứ tôi quan tâm. Chính nó cũng là thứ làm tôi bực tức. Tôi phải thừa nhận rằng rất nhiều thứ trong công việc khiến tôi bực mình. Tôi không thể đứng đó trân trân nhìn xác của một nạn nhân mà không thấy điên lên. Đó là khi tôi trở thành người biện hộ của họ, khi tôi nhận những cái chết của họ về cho mình. Có lẽ khi tôi không thấy tức giận nữa cũng là khi tôi sẽ từ bỏ công việc.”
“Không phải ai cũng có lửa trong người như cô.” Anh nhìn cô. “Tôi nghĩ cô là người mạnh mẽ nhất mà tôi từng gặp.”
“Nó đâu phải là điều gì hay ho đâu.”
“Không, mạnh mẽ là một điều rất hay mà.”
“Nếu như nó có nghĩa là ta lúc nào cũng trên miệng vực của sự bùng cháy.”
“Thế sao?”
“Đôi khi tôi có cảm giác như vậy.” Cô nhìn những hạt mưa đang táp vào kính chắn gió. “Tôi nên cố gắng giống như anh.”
Anh không trả lời và cô thấy băn khoăn không biết có phải cô đã vừa nói điều làm anh thấy bị xúc phạm hay không. Câu nói ấy có ngụ ý anh là một người lạnh lùng và điềm tĩnh. Nhưng đúng đó là điều mà cô luôn thấy ở anh: một người đàn ông trong bộ đồ xám. Anh đã hàng tuần liền cản trở công việc của cô và giờ trong sự bức tức, cô trút giận lên anh với những câu nói chế nhạo để anh phải bộc lộ những sắc thái tình cảm khác, dù nó không hề dễ chịu chút nào. Làm thế chỉ để chứng minh cô có thể làm được, cô có thể thắng được anh trong sự thách thức thế tự chủ ấy.
Nhưng những thách thức ấy chỉ làm người phụ nữ tự biến mình thành kẻ ngốc.
Cuối cùng thì anh cũng dừng xe trước cửa khách sạn Watergate. Cô đã sẵn sàng nói lời tạm biệt.
“Cám ơn anh đã đưa tôi về. Nhân tiện, cám ơn về những lời bộc bạch của anh.”
Cô xoay người, mở cửa. Luồng không khí ẩm ướt, ấm áp từ ngoài lùa vào trong xe.
“Hẹn gặp lại anh ở Boston.”
“Jane?”
“Gì cơ?”
“Không còn điều bí mật nào giữa hai chúng ta, được chưa? Điều tôi nói chính là điều tôi nghĩ.”
“Nếu anh cho là như thế.”
“Cô không tin tôi, đúng không?”
“Điều ấy thì quan trọng gì chứ?”
“Có đấy,” anh nói nhẹ. “Nó rất quan trọng với tôi.”
Cô im lặng. Mạch đập loạn lên. Cô quay sang nhìn anh. Họ đã giữ bí mật với nhau quá lâu đến mức cả hai đều không biết làm thế nào để đọc được sự thật trong mắt nhau. Đó là khoảnh khắc mà bất cứ câu nói nào cũng có thể bật ra, là khoảnh khắc có thể xảy ra bất cứ chuyện gì. Nhưng không ai dám bước những bước đầu tiên. Không ai dám tạo sai lầm đầu tiên.
Một cái bóng chợt xuất hiện ngay phía trên cánh cửa đang mở.
“Chào mừng quý khách đến với khách sạn Watergate. Cô có cần giúp chuyển hành lý không ạ?”
Rizzoli liếc nhìn lên. Hóa ra đó là người trực cửa của khách sạn. Anh ta đang nhìn cô mỉm cười. Anh ta đã thấy cô mở cửa và đoán chắc cô sẽ bước ra khỏi xe.
“Cám ơn! Tôi đã lấy phòng rồi,” cô nói rồi quay nhìn Dean. Nhưng khoảnh khắc kia đã qua mất rồi. Người gác cửa vẫn đang đứng đó chờ cô ra ngoài nên cô đành bước ra.
Một ánh mắt, một cái vẫy tay qua khung cửa thay cho lời tạm biệt của họ. Cô xoay người bước về sảnh khách sạn, chỉ dừng lại một chút, đủ lâu để kịp thấy xe của anh đã lái ra khỏi cửa khách sạn, biến mất trong màn mưa.
Trong thang máy, cô tựa lưng vào tường, mắt nhắm lại và thầm trách mình về việc đã để lộ những xúc cảm trước anh và tất cả những điều ngớ ngẩn mà cô đã nói trong xe. Đến lúc tới được phòng thì cô không còn mong muốn gì hơn ngoài việc trả phòng và trở lại Boston ngay lập tức. Chắc chắn là vẫn còn một chuyến bay vào tối nay, hoặc đi tàu cũng được. Cô đã luôn thích đi tàu mà.
Lúc này trong tình trạng vội vàng trốn chạy, bỏ lại đằng sau Washington với tất cả những điều đáng xấu hổ, cô mở va li của mình ra rồi bắt đầu đóng gói hành lý. Cô đã mang theo rất ít vật dụng vì thế không mất nhiều thời gian để lấy mấy bộ đồ lót và chiếc áo thụng ra khỏi tủ, ném lên trên khẩu súng và bao da để trong va li rồi ném bàn chải đánh răng và lược chải đầu vào trong toilet. Cô nhét tất cả vào va li, đẩy nó đến cửa. Rồi cô nghe có tiếng gõ cửa.
Dean đã đứng trong hành lang từ lúc nào. Bộ vest xám của anh lấm tấm nước mưa, tóc bị ướt, lấp lánh nước.
“Tôi không nghĩ là chúng ta đã nói chuyện xong,” anh bảo.
“Anh có điều gì muốn nói với tôi nữa?”
“Ừ, có. Đó là một sự thật.” Anh bước vào trong phòng cô rồi đóng cửa lại. Anh nhướn mày nhìn hành lý của cô đã được đóng gói, sẵn sàng cho chuyến đi.
Lạy Chúa - cô nghĩ - Phải có ai đó dũng cảm ở đây. Phải có ai đó túm sừng con bò này.
Trước khi có bất cứ lời nào có thể được nói ra thì cô đã kéo anh về phía mình. Cùng lúc đó cô cảm thấy hai tay anh vòng quanh eo mình. Lúc môi họ gặp nhau là lúc họ không còn bất cứ ý nghĩ nghi ngờ nào trong đầu. Họ đang siết lấy nhau và điều này không phải một sai lầm nào cả. Họ hoàn toàn bình đẳng về những điểm lầm lỗi. Cô gần như không biết gì về anh, chỉ biết có một điều là cô muốn có anh và sẽ sẵn sàng đương đầu với bất cứ hậu quả nào.
Mặt anh đẫm nước mưa và khi quần áo anh được trút bỏ cô có thể ngửi thấy mùi len ẩm trên da thịt anh - cô háo hức hít sâu mùi quen thuộc đó, môi cô mải miết khám phá cơ thể anh còn anh cũng háo hức không kém. Cô không còn đủ kiên nhẫn để làm tình một cách nhẹ nhàng; cô muốn liều lĩnh và điên cuồng. Cô cảm thấy anh giữ mình, cố để chậm lại, để giữ quyền kiểm soát. Nhưng cô chống trả lại anh, dùng cơ thể mình để chế giễu anh. Đây là lần đọ sức đầu tiên và trong cuộc chiến này cô là người thắng cuộc còn anh phải đầu hàng.
Họ chập chờn ngủ khi bóng chiều chầm chậm nhạt dần bên ngoài ô cửa sổ. Lúc tỉnh giấc cô thấy chỉ có một chút ánh sánh mỏng manh của trời chiều đang rọi vào người đàn ông nằm cạnh. Đó là người đàn ông mà ngay cả đến lúc này vẫn là một con số không tròn trĩnh đối với cô. Nhưng họ đã có những giây phút hòa quyện vào nhau. Mặc dù cô hiểu là mình nên thấy có chút gì tội lỗi trong cái hài lòng mà họ đã làm nhưng tất cả những thứ cô thấy lại là sự thỏa mãn đến mệt nhoài. Và cùng với nó là một cảm giác tuyệt vời của sự thăng hoa.
“Em đã đóng gói hành lý,” anh bảo.
“Em định trả phòng tối nay rồi về nhà.”
“Sao lại thế?”
“Em không thấy có bất cứ ý nghĩa gì trong việc ở lại đây,” cô nói rồi đưa tay chạm vào mặt anh, lướt lên bộ râu chắc khỏe của anh. “Cho đến khi anh xuất hiện.”
“Anh đã suýt nữa thì không làm thế. Anh đã lái xe vòng vòng quanh tòa nhà. Cố lấy dũng khí.”
“Anh cứ làm như em là sư tử không bằng,” cô cười.
“Thật thế còn gì? Em là một phụ nữ đáng sợ.”
“Em như thế thật sao?”
“Mãnh liệt và nồng nàn. Tất cả những điều đó làm anh kinh ngạc, cả hơi nóng em phả ra nữa.” Anh vuốt ve đùi cô. Những ngón tay anh chạm vào da thịt làm cô có những run rẩy mới mẻ khắp cơ thể. “Lúc ở trong xe, em nói em ước giống anh, nhưng sự thật Jane ạ, chính anh lại ước được như em. Anh ước có sự nồng nhiệt như em.”
Cô áp tay lên ngực anh, bảo, “Anh nói như thể chỗ này không có nhịp đập trái tim vậy.”
“Đó chẳng phải điều em đã nghĩ sao?”
Cô im lặng. Người đàn ông trong bộ đồ xám.
“Phải thế không?”
“Em không biết anh được làm từ gì,” cô thừa nhận. “Anh lúc nào trông cũng khác người.”
“Lạnh lùng.”
Anh nói từ đó ra một cách nhẹ nhàng khiến cô nghĩ không biết anh có muốn cô nghe thấy hay không.
“Chúng ta phản ứng theo những cách khác nhau,” anh nói. “Những thứ mà chúng ta chờ đợi để đối đầu. Em nói điều đó làm em tức giận, đúng không?”
“Rất nhiều lần như thế.”
“Vậy nên em lao vào để chống trả. Em gây ra những đám lửa cháy, đó là cái cách em đương đầu với cuộc sống.” Anh nói thêm với một cái cười nhẹ, “Lúc nào cũng dễ cáu giận.”
“Làm sao mà không cáu được cơ chứ?”
“Anh thì sẽ không để mình bực tức như thế. Đó là cách anh xử lý tình huống. Lùi lại và hít một hơi sâu. Cứ làm như ta đang chơi trò xếp hình ắy.” Anh nhìn cô, “Nhưng đó cũng là lý do tại sao em lại hấp dẫn anh. Những sự xáo trộn, những cảm xúc mà em mang vào trong cuộc điều tra. Tuy nhiên nó có vẻ nguy hiểm.”
“Tại sao chứ?”
“Nó khác với anh. Khác với thứ anh cố gắng để trở thành.”
“Anh sợ em sẽ đá anh ra khỏi cuộc đấu hả?”
“Nó giống như những con thiêu thân bị thu hút bởi ánh lửa ấy. Chúng ta đều biết là nó sẽ thiêu cháy mình nhưng vẫn cứ dấn thân vào.”
Cô đặt môi mình lên môi anh.
“Một chút nguy hiểm nho nhỏ có thể sẽ rất tuyệt vời, anh yêu,” cô thì thầm.
Tối chuyển sang đêm. Họ tắm cùng nhau, mỉm cười với nhau, cùng đứng trước gương với bộ đồ đôi của khách sạn. Họ ăn tối trong phòng cùng nhau, cùng uống rượu vang trên giường trong khi xem hài kịch trên TV. Tối nay sẽ không có CNN, không có bất cứ tin tức nào phá hỏng tâm trạng của họ. Đêm nay cô muốn mình cách xa Warren Hoyt hàng triệu dặm.
Nhưng bất kể khoảng cách không gian và vòng tay ấm áp của một người đàn ông thì cũng không thể đẩy Hoyt ra khỏi giấc mơ của cô. Cô giật mình tỉnh dậy trong đêm. Người đẫm mồ hôi, không phải do đam mê cuồng nhiệt mà là vì sợ hãi. Qua tiếng tim đập dồn dập cô vẫn nghe thấy tiếng di động của mình đang đổ chuông. Phải mất mấy giây để cô thoát ra khỏi vòng tay Dean rồi nhoài tay qua người anh, với lấy chiếc điện thoại để trên bàn ngủ bên phía anh. Cô mở máy, “Rizzoli nghe.”
Giọng Frost chào lại cô, “Chắc tôi đã làm cô tỉnh giấc.”
Cô liếc nhìn đồng hồ.
“5 giờ sáng ư? Cũng không tệ lắm.”
“Cô ổn chứ?”
“Vâng, tôi ổn. Nhưng sao?”
“Nghe này. Tôi biết là hôm nay cô sẽ bay về. Nhưng tôi nghĩ nên cho cô biết chuyện trước khi cô về đây.”
“Chuyện gì thế?”
Anh không trả lời ngay. Qua điện thoại cô nghe thấy có giọng ai đó hỏi anh về việc lưu các chứng cứ và cô nhận ra lúc đó anh ấy đang làm việc tại hiện trường.
Bên cạnh cô, Dean khẽ xoay mình và thấy lo lắng trước sự căng thẳng đột ngột của cô. Anh ngồi dậy bật đèn rồi hỏi, “Chuyện gì thế em?”
Frost lại quay lại với cuộc gọi.
“Cô còn đấy chứ Rizzoli?”
“Anh đang ở đâu thế?” cô hỏi.
“Tôi nhận được một cuộc gọi tới 10-64. Nơi tôi đang đứng ngay lúc này…”
“Sao anh lại trả lời một cuộc điện từ bên trộm cắp chứ?”
“Vì đó là căn hộ của cô.”
Cô ngồi im không nhúc nhích, điện thoại vẫn áp vào tai. Cô nghe tiếng mạch đập của chính mình.
“Từ lúc cô ra khỏi thành phố chúng tôi đã tạm thời dừng việc mai phục quanh khu nhà của cô,” Frost nói. “Hàng xóm của cô ở phòng 203 đã gọi điện. Là cô…”
“Spiegel,” cô nói nhỏ. “Ginger.”
“Đúng rồi. Có vẻ là một cô gái rất tinh nhanh. Cô ấy nói là thợ cắt tóc ở quán McGinty. Cô đang đi về nhà từ nơi làm việc thì nhận thấy có kính rơi vỡ bên dưới lối thoát hiểm. Cô ấy nhìn lên và thấy cửa sổ của cô đã bị vỡ. Ngay lập tức cô ấy gọi cho 911. Viên cảnh sát đầu tiên đến hiện trường đã nhận ra đó là nơi ở của cô nên anh ấy gọi cho tôi.”
Dean khẽ chạm vào tay cô để hỏi. Cô lờ anh đi. Cố để cho họng được thông, cô hỏi với giọng bình tĩnh giả tạo.
“Hắn có lấy gì không?”
Cô đã dùng từ hắn và mặc dù chưa nói tên ra thì cả hai đều đã hiểu ai làm chuyện này.
“Đó là điều cô cần nói cho chúng tôi biết khi cô về đây,” Frost trả lời.
“Anh đang ở đó chứ?”
“Đang đứng trong phòng khách nhà cô.”
Cô nhắm mắt lại, cảm thấy gần như buồn nôn với ý nghĩ về những kẻ lạ mặt đột nhập vào nhà mình, mở tung các ngăn tủ, chạm vào quần áo của mình, nấn ná trước những đồ vật thân thiết nhất của cô.
“Tôi thấy có vẻ như mọi thứ không bị sao cả,” Frost nói. “TV, đầu CD, tất cả vẫn còn đây. Có một cái hộp lớn đựng tiền lẻ vẫn còn trong ngăn kéo trong bếp. Có thứ gì khác mà chúng muốn ăn cắp nữa không?”
Sự yên bình trong tâm trí tôi. Sự minh mẫn của tôi.
“Rizzoli?”
“Tôi không nghĩ ra được cái gì cả.”
Im lặng một chút rồi anh nói nhẹ.
“Tôi sẽ kiểm tra giúp cô từng ngóc ngách. Khi cô về chúng ta sẽ cùng kiểm tra xem thế nào. Chủ nhà cũng đã gắn cửa sổ lại để mưa không hắt. Nếu cô muốn ở nhà tôi một thời gian, tôi biết Alice sẽ không sao đâu, thì chúng tôi có phòng không dùng đến…”
“Tôi không sao.”
“Không có vấn đề gì.”
“Tôi nói không sao rồi mà.”
Trong giọng nói của cô có chút bực tức và cả kiêu hãnh nữa. Phần lớn là kiêu hãnh. Frost biết thế nào là đủ để rút lui và không hề có cảm giác xúc phạm. Anh nói điềm tĩnh, “Khi nào về thì hãy gọi cho tôi.”
Dean quan sát cô ngắt máy. Đột nhiên cô thấy không thể đứng đấy để bị nhìn trong khi mình đang trần truồng và sợ hãi như thế, để cho người khác thấy mình phơi bày lúc mình yếu đuối nhất được. Cô ra khỏi giường, đi vào phòng tắm rồi chốt cửa.
Một lát sau, anh gõ cửa. “Jane à?”
“Em sẽ tắm lần nữa.”
“Đừng khóa cửa để anh đứng ngoài như thế chứ.” Anh gõ lần nữa. “Ra ngoài này và nói chuyện với anh đi nào.”
“Khi nào em tắm xong đã,” cô nói rồi mở vòi nước.
Cô bước vào dưới vòi nước. Không phải cô cần tắm mà là vì dòng nước chảy sẽ giúp ngáng cuộc nói chuyện. Đó là một tấm rèm ồn ào để có thể giấu những điều riêng tư. Lúc những tia nước rơi xuống người, cô cúi đầu, hai tay chống vào bức tường đá, run rẩy vì sợ hãi. Cô tưởng tượng như nó đang trượt trên da cô như những bụi bẩn rồi xuôi theo ống dẫn nước. Nó như đang lột ra, từng lớp một, lớp một. Rồi cuối cùng cô cũng khóa vòi nước. Cô cảm thấy mình đã trấn tĩnh lại. Sạch sẽ hết mọi vết bẩn. Cô lau khô người. Trong tấm gương bám đầy hơi nước cô bắt gặp một gương mặt mờ mờ, không còn xám lại nữa mà giờ đã đỏ lựng vì hơi nóng. Cô đã sẵn sàng để đóng vai cô Jane Rizzoli của công chúng.
Cô bước ra khỏi phòng tắm. Dean đang ngồi trong ghế bên cạnh cửa sổ. Anh không nói gì, chỉ nhìn khi thấy cô bắt đầu mặc quần áo, nhặt đám quần áo trên sàn nhà lên khi cô đi vòng quanh giưòng, vuốt lại tấm ga trải giường nhăn nhúm - bằng chứng cho tình yêu của họ.
Chỉ một cuộc điện thoại thôi đã kết thúc tất cả. Giờ thì cô đang đi quanh phòng, cài cúc áo, kéo quần lên với khuôn mặt lạnh băng.
“Em sẽ nói cho anh nghe chứ?” anh hỏi.
“Hoyt đã vào căn hộ của em.”
“Người ta biết đó là hắn sao?”
Cô quay nhìn anh.
“Thế còn ai khác có thể làm điều đó chứ?”
Những từ phát ra nghe chói tai hơn là cô định. Đỏ mặt, cô với lấy đôi giày trong gầm giường.
“Em phải về nhà.”
“Giờ đang là 5 giờ sáng. Máy bay của em cất cánh lúc chín rưỡi cơ mà.”
“Thế anh thực sự muốn em quay lại giường ngủ tiếp sao? Sau chuyện như thế này?”
“Em sẽ kiệt sức khi về tới Boston mất.”
“Em không mệt.”
“Vì em đang bị kích động.”
Cô cho chân vào trong giày.
“Thôi đi Dean.”
“Thôi cái gì chứ?”
“Cố quan tâm tới tôi.”
Im lặng. Rồi anh nói, có chút mỉa mai.
“Tôi xin lỗi. Tôi quên rằng em có thể chăm sóc mình một cách hoàn hảo.”
Cô không nói gì, đứng quay lưng về phía anh, tiếc vì những lời mình đã nói. Cô đã mong đợi lần đầu tiên được anh quan tâm. Cô đã mong anh sẽ vòng tay quanh người cô và dỗ dành cô lại giường. Rồi họ sẽ ôm nhau ngủ cho đến giờ cô bay.
Nhưng lúc quay lại để đối diện với anh thì cô thấy anh đã ra khỏi ghế và mặc xong quần áo.